Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3

        Ông bà hay nói, mọi việc phải có kia
tính hai mặt. Kể từ Hình Khải biết quyền đạo, đánh nhau nhiều càng thêm nghiện,
một người quật ngã ba người không thành vấn đề, chỉ là đả thương đối phương thì
chiếm đa số, đánh tàn phế thì không có.

 

Thường thì có những
người bất đồng hay nói: con cái cán bộ đánh người bộ không người cai quản rồi
hả ? Cảnh sát làm sao lại có thể làm như không thấy đây? Thật ra thì không phải
là không có người trông nom, thật sự là có nguyên nhâni con cái cán bộ cấp cao
thường có vệ binh che chở, chủ yếu là bọn cảnh sát thấy tình huống không nghiêm
trọng, cũng không các đại lãnh đạo thêm phiền phức, có thể giúp vội giải quyết
liền giải quyết, chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, vậy cũng là trợ giúp quốc
gia xây dựng thôi. Còn nữa nói 16, 17 tuổi, nhà nào bé trai không phải chiêu
mèo chọc chó?

 

Đến mùa hè, ngoài cửa
nhiệt độ nóng bức, vừa chủ nhật, Hình Khải lười phải đi ra ngoài gây chuyện,
hẹn Đặng Dương Minh chơi điện tử.

 

Máy điều hòa tỏa hơi
mát lạnh, hai người lại chơi game đến mồ hôi đầm đìa.

 

“Nghe nói cậu đem
cháu ruột của hiệu trưởng đánh?” Đặng Dương Minh gần đây không có đi học,
lý do đặc biệt đơn giản, trời nóng.

 

Hình Khải hết sức
chuyên chú nhìn chằm chằm màn ảnh, nói: “Còn không phải là vì cái đứa hoa
khôi lớp, tiểu tử kia ở trong trường học chơi nổi, cùng tớ giành người sao? Hắn
có mắt như mù mà.”

 

Đặng Dương Minh mắt
liếc ngoài cửa, nhỏ giọng hỏi: “Cậu vì nữ sinh mà cùng hắn đánh nhau, Hình
Dục sẽ nghĩ sao?”

 

“Tớ mặc kệ cô ta
nghĩ như thế nào? Không thích thì cậu đi đi.” Hình Khải khinh thường cười
một tiếng.

 

Đặng Dương Minh suy
nghĩ một chút, Hình Dục thật không giống như người hiện đại, càng giống như
thời cổ đại nhà con dâu nuôi từ bé, mặc cho trong nhà các lão gia trêu hoa ghẹo
nguyệt, chúng chị em gái hãy coi như không có chuyện gì.

 

“Hình Khải, anh
Dương Minh, xuống ăn dưa hấu.” Hình Dục đứng ở cửa cầu thang kêu to.

 

Thấy không trả lời, cô
cắt miếng dưa hấu ăn cho bớt nóng.

 

Hình Dục mới vừa tắm
xong, trên sợi tóc vẫn còn đọng nước. Cô mặc chiếc áo hoa nhỏ áo tay ngắn,
quần cụt, vải  là loại thoải mái nhất,
không dính người vô cùng thoải mái. Trên thị trường gọi loại vải này là sợi
tổng hợp tê-ri-len.

Cô đem dưa hấu đặt ở
trước khay trà, cầm lên một miếng, vừa ăn vừa nhìn TV.

 

Hình Khải cùng Đặng
Dương Minh một trước một sau đi xuống lầu, Hình Khải lười biếng  ngáp một cái, ánh mắt trong lúc vô tình rơi
vào bóng lưng Hình Dục, tóc còn ướt lấy ướt cô mặc áo tay ngắn, rõ ràng là có
thể nhìn thấy nội y bên trong.

 

Hình Khải không có ý
tốt cười một tiếng, dùng cùi chỏ đâm Đặng Dương Minh: “Cô ấy ngực cũng
không có, còn có mặt mũi mặc nội y bên trong.”

 

Đặng Dương Minh theo
bản năng nhìn sang, lại không ý tứ  liếc
về anh nhìn: “Cậu nha nói với tớ chuyện này làm gì?”

 

Hình Khải xem thường,
nhanh nhặn đi tới phòng khách, nhảy lên chân ngồi lên ghế sa lon, lấy tay quơ
quơ trước mặt Hình Dục.

 

Anh thấy Hình dục không
có phản ứng, bắt chéo chân, bên gặm dưa hấu bên nghiêng đầu quan sát phần ngực
Hình Dục.

 

Hình Dục cũng không sấy
tóc, vài ẩm ướt tóc rủ xuống qua đầu vai, ở trước ngực vị trí hiện lên một
đường cong.

 

Hình Khải chép chép
miệng, thình lình kêu Hình Dục một tiếng, Hình Dục bên quay đầu chờ anh mở
miệng, nhưng thấy anh không nói gì, cho nên Hình Dục vừa nhìn về phía TV.

 

Đừng nói, năm ngoái còn
nhìn giống cái phi trường, mà giờ đây còn đã hé lộ hai ngọn đồi nhỏ.

 

Mà Đặng Dương Minh
trong tình cảnh cũng hơi lúng túng, anh cũng là quân tử, chỉ vì cô nàng này
không thể nào nhìn ung tung được, nhưng Hình Khải làm chuyển sự chú ý của anh
không nên nhìn những thứ kia, làm cho anh thỉnh thoảng không nhịn được nhìn vào
một cái.

 

Mười bảy tuổi, con trai
chính là đối với thân thể phái nữ có chút hiếu kỳ, Hình Khải giả vờ đưa tay lấy
thức ăn, dùng cánh tay đụng nhẹ bộ ngực của Hình dục (anh này dám ăn đậu hủ nha) ,
Hình dục nhạy cảm co bả vai lại, hai đầu gối cong lên ở trước ngực, tiếp tục
xem TV.

 

Hình Khải cười hắc hắc,
nhìn về phía trên sô pha  Đặng Dương Minh
đang ngồi, nháy mắt nói: “Đúng là rất mềm đó.”

 

“. . . . . .”
Đặng Dương Minh vùi đầu ăn dưa hấu, Hình Khải quả thật là đồ quỷ mà, mà anh
không biết nó có thật sự rất mềm hay không nữa? !

 

“Thứ gì rất
mềm?” Hình dục thuận miệng hỏi.

 

“À? . . . . . .
Ghế sa lon, ghế sa lon mềm!” Hình Khải ngồi chồm hổm cái mông gõ gõ.

 

Lúc này, điện thoại
vang lên, Hình Dục xoa xoa tay, thuận tay bắt máy.

 

“Tìm anh.”
Hình Dục đem ống nghe đưa cho Hình Khải, cô vốn định đứng lên ngồi vào phía bên
kia, Hình Khải lại chặn cô nhận diện thoại từ cô, chính là bởi vì dây điện
thoại không đủ dài, cho nên Hình Khải thuận tiện nghiêng sang Hình Khải, được
nước làm tới.

 

Hình Dục vừa mới tắm
xong, không muốn đụng tới khắp người hôi thối 
Hình Khải, cô nhấc máy điện thoại đặt ở trên đùi, ý bảo anh ngồi thẳng.

 

Hình Khải giả bộ đang
tập trung nói chuyện, một hồi ngửa đầu cười to, một hồi cúi đầu cười, nhưng
thật ra là mượn lúc lên lúc xuống mắt lại nhìn vào “Nội dung” bên
trong cổ áo.

 

Đặng Dương Minh ho khan
hai tiếng, che miệng cười, chỉ có anh biết Hình Khải đang dùng con mắt bỉ ổi
nhìn Hình Dục.

 

Rốt cuộc, Hình Dục cảm
thấy không thích hợp, cô nhìn vào mắt Hình Khải, Hình Khải giả vờ cười vừa thu
lại, lập tức cúp điện thoại.

 

Hình Dục đứng lên, chạy
về phòng ngủ, chỉ chốc lát sau, thay một áo sơ mi tay dài bước vào phòng khách.

 

“Ngày nóng như
vậy, cô mặc kín mít chi vậy?” Hình Khải bất mãn nói.

 

Hình Dục không để ý
tới, đi về phía phòng bếp: “Hai người buổi trưa muốn ăn cái gì?”

 

“Ăn lẩu cay!”
Hình Khải lập tức đề nghị.

 

Đặng Dương Minh cười
khúc khích: “Cậu sảo huyệt lắm. Vì để muốn cho cô ấy cởi, mà cậu bắt tụi
mình phải thử ăn.”

 

Hình Khải liếc Đặng
Dương Minh một cái, chỉ vào vị trí sau ót, nơi đó còn để lại dấu vết mà Hình
Dục ban tặng.

 

“Tớ chính là trong
lòng ngứa ngáy, không nhìn mới lạ nha, nhưng không thể bị cô ấy phát hiện, nếu
không sẽ bị cô ấy xử không còn đường sống .”

 

“Cậu xem hoa khôi
của cậu đi.”

 

“ Sớm xem xong rồi. . .
. . .” Hình Khải nhìn trời huýt gió: “Ai, cây tắc thật không thể coi
là cây quýt.”

 

“Vậy mà cậu vẫn
còn vì người ta đánh nhau?” Đặng Dương Minh hếch lên mày.

 

“Mặc dù tớ không
muốn cũng không thể để lại cho người khác chứ? Vấn đề này lỡ ảnh hưởng đến mặt
mũi của tớ thì sao!” Hình Khải cầm một điếu thuốc, làm vẻ bất đắc dĩ thở
dài: “Là tớ xem nhìn chán rồi, không trách được người khác.”

 

Đặng Dương Minh nhặt
lên dép ném anh, mắng anh ghê tởm.

 

Hình Khải cùng Đặng
Dương Minh không có chuyện gì mà không nói, chuyện mất mặt xấu hổ vẫn cũng
không gạt Đặng Dương Minh. Mà Đặng Dương Minh cũng không nói chuyện này với
người khác. Đây chính là anh am của anh, trừ chuyện vợ ra, cái gì cũng có thể
chia sẻ.

 

Chỉ là, về chuyện Hình
Khải giở trò lưu manh bị đánh thì chuyện này ngược lại làm Đặng Dương Minh rất
kinh ngạc, anh vẫn cho rằng Hình Dục nhẫn nhục chịu đựng, không nghĩ tới trong
lòng còn có điểm cao ngạo như vậy.

 

Hai người náo loạn một
lát, Hình Dục từ trong phòng bếp bưng ra lò vi ba.

 

Đặng Dương Minh hít một
hơi, đặt mông ngồi vào Hình Khải bên cạnh: “Nhà cậu, tớ thấy Hình dục rất
nghe lời, nếu như mà tớ tương lai cưới 
cô vợ có điểm giống một nữa cô, ba tớ không phải là vui mừng điên khùng
sao.”

 

“Thích mang cô ấy
về nhà đi, anh em như tớ thì rất là hào phóng!” Hình Khải vỗ ngực một cái,
hướng phòng bếp gọi lên: “Hình Dục, cơm nước xong thì thu dọn đồ đạc, cô
được anh Minh thu cô rồi. . . . . . Ách. . . . . . Cậu nha dám đánh
người!” Hình Khải vuốt vuốt cái ót, cợt nhã đạp Đặng Dương Minh.

 

Hình Dục giữ vững bình
tĩnh trước sau như một, đem cắt đồ ăn để sẵn trên bàn, càng không hứng thú tham
dự chủ đề nhàm chán của bọn họ.

 

Chờ cái lẩu chuẩn bị
xong, hơi nóng của nồi lẩu tỏa ra, không phải là nóng bình thường, càng làm
bụng dạ Hình Khải thất vọng, Hình Dục không có ngồi xuống cùng ăn,cô mút cho
mình một chén trà lạnh, đang cầm tô mì trở về phòng.

 

Đặng Dương Minh nhìn về
phía Hình Khải vừa lau mồ hôi, vừa hướng vào trong nồi thịt, vừa cười to:
“Trộm gà không được còn mất nắm gạo, ăn đi.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải chọc chọc chiếc đũa nhọn, mắt nhìn xung quanh, lại nghĩ muốn nhìn “ thân
thể” Hình Dục một chút.

 

Trong mắt anh xẹt qua
một ý nghĩa đen tối, phòng khách và phòng tắm chỉ cách nhau có cái cửa, anh
tính toán làm hư khóa cửa, sau đó chờ thời điểm Hình Dục tắm, anh làm bộ ngủ mơ
mơ màng màng, liền kéo cửa vào!

 

Lại nói đây thật là
thói hư tật xấu của cánh đàn ông, chủ động đưa tới cửa là không hiếm, càng
không cho đụng càng muốn nhìn.

 

Hình Khải nghĩ đến cái
gì lập tức liền thi hành, lấy tới búa, tua-vít phá hư ổ khóa, lại xảy ra sợ
Hình dục đột nhiên đi ra từ phòng ngủ, còn nói Đặng Dương Minh giúp anh canh
cửa dùm. (HK
biến quá đi)

 

Đặng Dương Minh phát
hiện hắn càng ngày lắm trò, không nhịn được cười một tiếng.

 

※※※

 

Chín giờ rưỡi tối

 

Hình Khải đứng bên cạnh
ở khe cửa ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc đợi đến Hình Dục đi vào phòng
tắm.

 

Hình Dục rất nhanh phát
hiện khóa cửa đã hư, cô đứng ở bên cửa thử một chút, xác định khóa nổi cửa,
theo bản năng nhìn về cửa phòng ngủ của Hình Khải, mà Hình Khải đã sớm tắt đèn,
giả bộ ngủ để che mắt cô.

 

Hình Khải thuận mở khe
cửa thấy cô đi ra, làm đầu tóc rối tung, bày ra một bộ mặt mới vừa tỉnh ngủ,
rồi sau đó, anh cởi giày, rón ra rón rén đi xuống cầu thang, đứng ở sau lưng
sofa chờ đợi thời cơ.

 

Hơi nóng bốc ra làm cho
kính mờ nhưng cũng đủ thấy được dáng vẻ thân hình mảnh, anh thấy động tác cởi
áo ra, khom người cởi quần của cô, thấy phải rất rõ ràng.

 

Hình Khải nuốt nước
miếng một cái, kích thích! Thật không phải bàn cải gì hết.

 

Trong phòng tắm, truyền
đến”Rầm rầm”  tiếng nước chảy.
. . . . .

 

Xuyên thấu qua lớp kính
mơ hồ, có thể thấy được Hình Dục đang gội đầu, gội đầu thì phải nhắm mắt, cũng
sẽ không kịp phòng hộ thân thể, đương nhiên là Hình Khải vọt vào vì đó là thời
gian tốt nhất!

 

Vì vậy, Hình Khải bốn
chân chạm đất bò đến bên cạnh phòng tắm, đứng ở trên khung cửa, hít sâu một
hơi, lại hít một hơi, đem tóc làm rối tung, dùng sức xoa xoa mí mắt, há to mồm
cố gắng ngáp. . . . . . Xong rồi, mọi chuyện sẵn sàng chỉ thiếu cái kéo cửa!

 

“Két!” . . .
. . . Anh thành công áp dụng bước đầu tiên.

 

Nhưng anh đã tính sai
chính là, Hình Dục gội đầu . . . . . . TM vì cái gì muốn ở trên người quấn khăn
tắm? !

 

Hình Dục đầu đầy bọt,
híp mắt nhìn về phía cửa Hình Khải. . . . . .”Đi ra ngoài.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải khẩn trương quá độ quên lời kịch đã định nói gì—— ai nha, thật xin
lỗi, tôi mới ngủ dậy mơ mơ màng màng không phát hiện là cô đang tắm.

 

Hình Dục thấy anh không
nhúc nhích, vội vàng kéo thêm một cái khăn tắm choàng vào người, cô không nói
gì, có lẽ là hù sợ, có lẽ đoán được anh không có ý tốt, cô bình tĩnh nhìn anh,
nắm lên tay cái ghế ngồi, hiển nhiên là đang cảnh cáo anh rời đi nhanh lên một
chút.

 

Hình Khải liếc một cái
trong tay “Hung khí” của cô. . . . . . Chậc chậc, lực sát thương
không nhỏ đâu?

 

Hình Khải đồng thời
thấy tâm tình trong mắt cô, khinh thường cùng cười nhạo.

 

Cổ anh như bị cái gì
chặn không nói được, dù sao đều như vậy rồi, đành liều luôn vậy!

 

Hình Dục thấy anh xoải
bước nhích lại gần mình, phản chân nhảy vào bồn tắm, lần này không đợi Hình Dục
nâng ghế ngồi đánh tới hướng Hình Khải, Hình Khải đánh đòn phủ đầu, một cước đá
bay cái ghế trong tay cô, nắm cổ tay cô đặt tại bên tường. Bả vai anh run lên,
đắc chí nói: “Không nên dùng cái loại ánh mắt tức giận đó nhìn tôi, tôi
cũng biết rõ cô nhất định sẽ trả thù tôi, nhưng ít ra tôi xem xong rồi, hắc
hắc. . . . . .”

 

Anh nói xong, định lấy
tay khéo khăn tắm của cô xuống, khi khăn tắm vừa rơi theo Hình Dục thì Hình Dục
chợt nâng lên đầu gối hướng tới chỗ hiểm của anh mà đánh tới.

 

“A a a! . . . . .
.” Hình Khải thiếu chút nữa phun ra nước mắt, hai chân mềm nhũn ngã lệch
trên mặt đất, che chỗ ấy. Thân thể đau đến phải co quắp. (đáng đời ai kêu anh BT)

 

HìnhD nhanh chóng kéo
khăn tắm lên, trực tiếp dẫm lên lồng ngực anh, mà thoát khỏi phòng tắm.

 

Tuy chỉ có một giây,
nhưng anh vẫn còn là thấy được, thấy được.

 

Tiểu mật đào thậ đáng
yêu, ha ha.

 

Chỉ là Hình Khải là một
giây này mà ở trong phòng tắm ước chừng khoảng hơn hai tiếng, cuối cùng vẫn là
phải gượng chống lấy cây lau nhà mà đi ra.

 

Khi anh bước chân tập
tễnh trở lại phòng ngủ thì phát hiện trên cửa dán một tờ giấy.

 

—— nếu như cuối kỳ cuộc
thi anh thi đạt trên 85 điểm, tôi sẽ cởi hết cho anh xem.

 

Hình Khải khóe miệng
giật giật, cập cách không còn sai biệt lắm, 85 điểm đối với anh mà nói quả thực
là lời nói vô căn cứ, hơn nữa cách thi cuối kỳ chỉ có hơn năm tháng!

 

Vì để cho cô cam tâm
tình nguyện cởi quần áo buộc mình phải lao đầu vào học? Thật không đáng giá
không đáng giá.

 

Anh lấy tay gạt tờ
giấy, khập khễnh trở về phòng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+