Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 11 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:-42.25pt;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:-2.0cm;
text-align:justify;
text-indent:36.0pt;
line-height:50%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 11: ngày 27 tháng 1 năm 1997

 

Sáng ngày thứ hai, thư
ký Hình Phục Quốc đem một con chó Kim Mao đưa tới cửa nói là đưa cho Hình Dục để
cho cô ở nhà không buồn nữa.

 

Hình Dục ngồi ở kuôn
viên nhà ôm con tiểu Cầu đáng yêu kia, chỉ nhìn nó một cái sau tiện tay thả đồ
ăn ở trên mặt đất, rồi đóng cửa lại quay vào nhà nấu cơm.

 

Hình Khải tỉnh dậy đã
là buổi chiều, tối hôm qua những gì anh với Hình Dục đã làm anh đều nhớ tất cả,
mỗi một lời mỗi một câu mà cô nói anh cũng rất muốn quên nhưng lại nhớ rất rõ.

 

Anh giản ra lưng mỏi
đẩy cửa ban công ra, gió lạnh trong nháy mắt thanh đã làm anh thêm tỉnh táo, anh
cảm thấy người lạnh run vừa mới chuẩn bị trở vào thì tầm mắt trong lúc vô tình
quét một con vật nhỏ.

 

Hình Khải xoa xoa mí
mắt, kinh thấy một cái đuôi nhỏ đang co rúc ở bên cạnh chậu hoa tránh gió, bộ
dáng rất là tội nghiệp . Anh quắc tay ra lính cần vụ hỏi: “Chó nhà của ai
chạy tới đây? Trời lạnh như thế cũng không sợ chết rét.”

 

“Trương bí thư đưa
tới.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải mặc bộ áo khoác chạy xuống lầu, thấy Hình Dục đang quỳ trên mặt đất
lau chùi bàn, anh vừa đi vừa hỏi: “Em biết ngoài cửa có con chó nhỏ không?”

 

“Biết, đừng đem nó
vào nhà.” Hình Dục vừa làm vừa nói.

 

Hình Khải hếch lên mày
ra cửa ôm lấy tiểu Cầu. Tiểu Cẩu run rất run  muốn chui vào trong lòng anh tránh gió. Hình
Khải vội vàng đem tiểu Cầu cất vào trong ngực dùng thân thể để sưởi ấm cho nó.

 

Hắn mới vừa định đem
tiểu Cầu mang về nhà sưởi ấm, Hình Dục đang đôi tay chặn ở trước cửa: “Nó
không thể vào .”

 

“Con chó này vẫn
chưa tới một tháng, em cũng đừng quá độc ác như thế chứ !”

 

“Nó sẽ dẫm bẩn sàn
nhà, cắn dây điện, nên không thể vào!.”

 

“Chết tiệt! Vậy nếu
như anh đạp bẩn sàn nhà là cũng không thể vào hả? !” Hình Khải tức giận
tới mức nói mê sảng.

 

“Nếu anh thích nó
vậy em giao nó cho anh đấy!.”

 

Hình Khải không nghĩ
tới thái độ của cô sẽ kiên quyết như vậy, nhưng anh thật thích con Tiểu Kim mao
này. Nếu như đổi lại là trước đó thì anh mặc kệ Hình Dục có đồng ý hay không,
nhưng trải sự kiện tối hôm qua anh cảm thấy mình mất đi vẻ kiêu ngạo ngang
ngược, bởi vì anh đã quyết định đối xử tốt với cô cho nên bước đầu tiên chính
là muốn học được cách nhận nhượng với cô.

 

Vì vậy, anh cợt
nhã  giải thích: “Loại chó này
trưởng thành đặc biệt rất đẹp trai, loại này chó vô cùng nghe lời, không cắn
người cũng không kêu loạn, em mang nó đi ra ngoài tản sẽ rất có mặt mũi. Anh sẽ
nuôi nó, nếu nó dẫm bẩn sàn nhà thì anh lau, em cũng thử suy nghĩ một chút đi.
. . . . .”

 

Hình Dục thờ ơ nhìn anh,
đóng cửa lại ngay cả anh cùng Tiểu Kim mao điều bị nhốt ở ngoài cửa.

 

“. . . . . .”
Một cơn gió lạnh ập vào người Hình Khải, anh cúi đầu nhìn Tiểu Kim mao trong
ngực mình, từ từ thở dài: “Nhìn tao cũng vô dụng thôi, vì để cho mày vào
nhà mà tao cũng vậy bị trục suất ra khỏi nhà là sao?. . . . . .”

 

Chỉ là anh quả thật
thấy hành động của Hình Dục thật là khó hiểu, nếu nói Hình Dục sợ chó cũng không
phải, nhưng mà không những thấy cô không sợ hơn nữa hay thường cầm đồ ăn thừa
cho mèo hoang chó hoang. Kim Mao cũng là giông chó tuy to lớn nhưng rất hiền,
Hình Dục chắc không bị Kim Mao cắn qua nhưng mà tại sao cô lại muốn đem con chó
đáng yêu này ở ngoài cửa không cho nó vào nhà.

 

Hình Khải nhìn vào nhà một
chút rồi xoay người đi về phía bên cạnh khu nhà mình, rồi nhấn chuông cửa nhà
Đặng Dương Minh.

 

“Cậu và con chó
này bị Hình Dục đuổi ra ngoài sao?” Đặng Dương Minh còn hơi buồn ngủ, nằm
ở trong ghế sofa nhìn vào anh với vẻ mặt ngạc nhiên .

 

“Làm gì nói chuyện
phải khó nghe như vậy, cái này gọi là phong độ là tớ nhường nhịn với cô ấy đấy
vậy có dược không?” Hình Khải rót cho mình một ly chocolate nóng để uống.

 

Đặng Dương Minh cười
một tiếng, nằm trên ghế sa lon trêu chọc chó: “Công  mẹ? Đặt tên cho nó rồi sao?”

 

“Tên , bên ngoài lạnh
thấu xương còn nghĩ gì tới việc đặt tên cho nó. . . . . . Nếu không gọi nó Đại
Dục đi? Ha ha.” Hình Khải cầm lên một điếu thuốc, hướng tiểu Cầu ngoắc
ngoắc ngón tay: “Đại Dục, Đại Dục, chúng ta bị tiểu Dục không cho vào nhà thật
là đáng thương. . . . . .”

 

“Khụ. . Khụ. . .
.” Đặng Dương Minh chịu không nổi vẻ mặt của anh cầm cuốn tạp chí quăng
qua người anh.

 

Hình Khải chợt lách
người né tránh, làm một chiêu kinh điển của “Lý Tiểu Long”.

 

“Trước tiên là để ở
nhà cậu hai ngày, ngày mai tớ tìm một chút tài liệu cho Đại Dục và làm cho nó
cái tổ.”

 

“Cậu thật đúng là định
tính toán trông nom con chó Đại Dục này à?”

 

Hình Khải nghiêm túc
gật đầu một cái: “Đúng vậy nha, về sau Hình Dục chọc giận tớ thì tớ liền
mắng nó!”

 

“. . . . . .”
Đặng Dương Minh vuốt vuốt đầu Kim Mao, thời dài con chó này có người chủ như
Hình Khải thật là bất hạnh.

 

“Ai? ! . . . . . .
Không đúng nha Hình Khải, bình thường cậu đối với Hình Dục tiếng lớn tiếng nhỏ,
từ lúc nào thì đổi tính vậy hả?”

 

“. . . . . .”
Hình Khải nụ cười cứng đờ mất tự nhiên ngồi dậy ở cạnh ghế sofa cho tiểu Cầu ăn
.

 

Đặng Dương Minh phát
hiện hành động của anh quỷ dị, đá anh một cước: “Thằng quỹ sứ, nói với cậu
mà cậu giả bộ không nghe thấy phải hay không? Mặt cậu hay nhăn nhó giống tiểu
Dục rồi đó!.”

 

“Cút…cút! Nhăn nhó
cái đầu cậu!” Hình Khải giơ giơ chân đá về phía Đặng Dương Minh.

 

Đặng Dương Minh ngửa
đầu cười to: “Nhìn con mắt cậu toàn là sơ máu, bộ tối hôm qua làm gì vậy?”

 

“Hắc, tớ đây tính
khí hay nóng đó! Cậu muốn hỏi thăm tớ phải không? Chờ đi… cậu cứ chờ ngày này
20 hai năm sau tớ sẽ nói cho cậu biết, hahaha.” Hình Khải ăn miếng trả
miếng.

 

“Đại gia như cậu,
mang theo chó của cậu đi ra ngoài hóng gió đi, tớ không chứa chấp người như cậu
ở nhà tớ đâu!.” Đặng Dương Minh cười cười.

 

Hình Khải vương cổ nói:
“Chậc chậc, cậu không nghĩ tình anh em gì hết sao? Anh em mình tình nghĩa
như huynh đệ ruột thịt như vậy cậu nỡ lòng nào đuổi tớ đi chứ! He..he..he… Chỉ
là anh em mình hoạn noạn có nhau! Trước hết lấy chút thức ăn cho tớ ăn trước đã,
mở mắt từ sáng đến giờ có hạt cơm nào trong bụng đâu!.”

 

“. . . . . .”
Nhà Đặng Dương Minh vừa đúng cũng hết cơm, hai người lại hợp lại cảm thấy trời
lạnh ăn lẩu nhất thích ý.

 

Nên Đặng Dương Minh gọi
một cuộc gọi, để nhà ăn trong đại viện mang món lẩu tới cho bọn họ.

 

Hình Khải nhét vào
miệngmột miếng thịt bò, nhai đi nhai lại hai cái thì phun ra, anh nghi ngờ nháy
mắt mấy cái: “Hình Dục bình thường cũng dùng loại thịt bò này mà, tại sao
ăn thì không phải là một vị như tớ thường ăn?”

 

Đặng Dương Minh cũng
chưa kịp ăn, anh xì mũi coi thường nói: “Cậu nói thẳng ra có thói quen có người
phục vụ dưng cơm lên tận miệng rồi. Nếu không cậu cứ ăn đại đi, có đồ ăn lót
bụng cậu là hên rồi đấy?”

 

Hình Khải cười hắc hắc,
lại hỏi: “Cậu giải thích cho tớ xem, tại sao Hình Dục lại không cho Đại
Dục vào nhà vậy?”

 

Đặng Dương Minh ho khan
một tiếng: “Cậu nha cũng sắp mười tám tuổi rồi, ở chung với cô ấy lâu như
vậy mà tại sao lại không hiểu tính cô ấy chứ?”

 

Hình Khải chem chép
chép miệng nói: “Tớ có cảm giác rằng vừa nói tới Hình Dục là cậu liền bênh
vực cô ấy?”

 

Đặng Dương Minh cầm
chiếc đũa động tác hơi ngưng lại, sau đó cắm vào trong nồi gắp thức ăn, nghiêng
môi cười một tiếng: “Là tớ ghen tỵ với cậu được không?”

 

“Hà…hà…hà! Lời này
của cậu cũng đúng!” Hình Khải nguyên bổn chính là nói đùa, nhưng lời nói lại
càng không suy nghĩ lung tung, anh cố tình chú ý tới động tác Đặng Dương Minh. Anh
bây giờ có thể kết luận Đặng Dương Minh đối với Hình Dục nhà anh xác thực có
chút tình cảm, nhưng cụ thể là tình bạn hay tình yêu thì anh cũng không muốn
nghĩ đến và không cho phép điều đó xảy ra.

 

Vào lúc này, chuông cửa
vang lên.

 

Đặng Dương Minh mở cửa
Hình Dục liếc mắt liền thấy Hình Khải đang ngồi trong phòng khách, Hình Khải cố
làm khinh thường liếc cô một cái, hừ tôi không trở về nhà sốt ruột chứ gì? Giờ
mới tìm tôi, lo lắng rồi sao, đúng là cái bọn con gái mà….

 

Hình Dục đứng ở cửa nói
với Hình Khải: “Em muốn đi ra ngoài một chút, nên đưa cho anh chìa khóa
nhà.”

 

“. . . . . . Khụ
khụ. . . . . .” Hình Khải bị một hớp thịt dê ngăn ở cổ họng, bên đấm ngực
vừa đi đến cạnh cửa: “Em đi đâu?”

 

Hình Dục mấp máy môi:
“Chuyện riêng, xong việc sẽ lập tức về. Còn nữa, tiểu Cầu không thể vào
nhà.”

 

“. . . . . .”
Hình Khải có lòng hỏi tới, nhưng anh biết tính khí Hình Dục, cô không muốn nói
chuyện nếu có một trăm người bắt cô mở miệng thì một chữ cô cũng không nói.

 

Hai người không nói gì,
thấy hai người dứng đó không nói gì thì Đặng Dương Minh ra mặt giảng hòa, trước
dặn dò Hình Dục mấy câu sau lôi kéo Hình Khải trở về nhà ăn cơm.

 

Vậy mà sau khi Hình Dục
vừa đi ra khỏi cửa, Hình Khải bắt đầu bực mình Hình Dục ở Bắc Kinh có bạn bè
gì? Vậy cô ấy đi đâu chứ?

 

Đặng Dương Minh liếc
mắt nhìn anh: “Chớ suy nghĩ, tớ nghĩ chắc chắn là không đi hẹn hò gì đâu?.”

 

“? !” . . . .
. . Hình Khải quẳng chiếc đũa lên tiếng phủ nhận: “Cô ấy có yêu ai đâu mà
tìm! Tớ nói đến chuyện khác!.”

 

Đặng Dương Minh nhún
nhún vai, vừa quấy nồi lẩu vừa ngấm ngầm hại người nói: “Có vài người đi,
ăn trong chén nhìn trong nồi, mặc dù ăn không hết cũng phải chừa cho tớ, cậu
làm sao lại bá đạo như vậy chứ?”

 

Hình Khải phẫn hận trợn
mắt nhìn Đặng Dương Minh một cái: “Tớ thật sự là phiền chết đi được, cậu
thật sự không hiểu được tớ nói gì hả?”

 

Đặng Dương Minh làm bộ
gắp hơn mấy phiến thịt cho anh nói: “Tớ thật đúng là không muốn hiểu cậu,
nhưng cậu từ nhỏ đã nổi danh bá đạo rồi, cả đại viện ngoại trừ tớ ra có ai dám
đụng đến món đồ chơi của cậu đâu?”

 

“. . . . . .”
Hình Khải nghe xong những lời này trong lòng lại không được tự nhiên,  tất cả món đồ chơi có thể đưa cho Đặng Dương
Minh đều được, nhưng chỉ duy nhất có Hình Dục không được.

 

Lại nói đi nói lại anh
thật không biết từ khi nào đã để ý tới Hình Dục, có lẽ chính là câu nói đùa của
Đặng Dương Minh: “Thừa dịp cậu không ở nhà, tớ với lão bà của cậu tâm
sự” ? Thật chẳng lẽ là bởi vì câu nói của Đặng Dương Minh anh mới bắt đầu
chú ý Hình Dục hay sao?

 

Hình Khải quơ quơ ly
bia uống một hơi cạn sạch mặc kệ yêu ai, người nào cùng với anh giành thì anh
cùng người đó liều mạng!

 

. . . . . .

 

Chờ hai người sau khi
cơm nước no nê, Hình Khải ở nhà Đặng Dương Minh đến 3h, nhìn thời gian không còn
sớm lắm lúc này anh mới chuẩn bị về nhà.

 

Anh vừa mở cửa nghe
thấy được mùi tức thức ăn phòng bếp bay tới, trong lòng cũng hơi mềm lòng.

 

Hình Khải đi tới cửa
phòng bếp xoay người một vòng quỷ dị cười một tiếng: “Anh không đem Đại
Dục mang vào nhà.”

 

“. . . . . .”
Hình Dục chen qua bên cạnh anh, đem món ăn vừa xào mang lên bàn ăn.

 

Nhưng khi cô trở về
phòng bếp thì Hình Khải một cước chận ở cửa nghiêng đầu nhìn cô.

 

“Thế nào?”

 

“Em xế chiều đã đi
đâu?”

 

“Giúp ba gởi phong
thư.”

 

“Trong viện không
phải có chuyển phát sao?”

 

“Em không đem
chuyển phát mà đi một chuyến đến bưu cục.”

 

Hình Khải thấy cô đối đáp
trôi chảy, chỉ đành phải để chân xuống.

 

Anh lấy trong tủ lạnh
lấy ra một chai nước suối mở nắp một cái, thuận tay đem nắp bình ném về phía
Hình Dục đang bày biện thức ăn: ” Nói là đi bưu cục, vậy còn làm ra vẻ
huyền bí gì lắm!” . . . . . . Còn có nửa câu: hại anh mò mẫm suy nghĩ.

 

Hình Dục hơi nghiêng
đầu nói: “Anh đi xem ti vi đi, phòng bếp khói dầu mỡ lắm.”

 

Hình Khải lúc này mới
cảm giác phòng bếp có nhiều mùi khói dầu, Hình Dục ngày ngày vào phòng bếp mà
có thể chịu được sao? 

. . . . . .

Chờ món ăn dâng đủ,
Hình Khải bắt đầu đối với thức ăn kén cá chọn canh, quá mặn, quá cay, quá dầu!

 

Anh tức giận buông chén
xuống  đũa: “Thật là khó ăn đấy! Bắt
đầu từ ngày mai không cần em làm nữa, đơn thuần lãng phí tàu nguyên quốc gia, giống
như trước kia kêu ban cấp dưỡng (mình nghĩ chắc là nhà ăn) làm một ngày ba bữa
đi!” Nói xong, anh vung tay một cái rồi đi lên lầu.

 

“. . . . . .”
Hình Dục thấy anh giận rồi rời đi, cầm chiếc đũa ở mỗi món ăn gắp một hớp nếm
nếm, vị cùng bình thường không có khác biệt, hơn nữa đều là món anh thích ăn, đau
có vấn đề gì đâu.吖.

 

Cô nhìn hướng phòng Hình
Khải đang khép chặt  cửa phòng ngủ, có
phải hay không đang vì chuyện tiểu Cầu mà cáu kỉnh đây?

 

Nhưng mà mặc dù anh lại
tức giận thì cô cũng muốn cố gắng làm hết mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+