Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 12 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:-42.25pt;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:-2.0cm;
text-align:justify;
text-indent:36.0pt;
line-height:50%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 12 : Ngày 30 tháng 1 năm 1997 

 

          Từ sáng sớm, trong
đại viện đã vang lên tiếng búa gõ đinh đinh đang đang nhức óc.

 

          “Này, lắp cao lên
một tí, loài chó này lớn nhanh lắm!” Hình Khải đứng một bên chỉ đạo anh lính
cần vụ đang đóng chuồng chó.

 

          Đặng Dương Minh bị
tiếng gõ tiếng đập đánh thức, nhoài người ra ngoài ban công mắng Hình Khải gây
ồn.
“Chẳng phải cậu nói sẽ tự mình làm chuồng chó sao? Mặc ấm thế đứng chỉ đạo thôi
à?” Đặng Dương Minh ôm chú cún con, giơ lên cao làm động tác giả ném về phía
Hình Khải.

Hình Khải vô thức vươn tay ra đón lấy: “Cậu đừng có dọa Đại Dục nhà mình.”

 

          “Đại…” Đặng Dương
Minh suýt chút nữa thì gọi tên con chó theo Hình Khải, cũng may vừa lúc ấy nhìn
thấy Hình Dục. Hình Dục liếc mắt nhìn con chó nhỏ trong tay Đặng Dương Minh,
rồi lại ngồi xuống tiếp tục chuyển chậu hoa.

          Đặng Dương Minh
cũng không hiểu tại sao Hình Dục lại không thích chú cún con này, nhưng lại ra
giúp khi Hình Khải đóng chuồng chó.

          “Hình Khải, mau ra
dọn phân và nước tiểu của chó đi!”

          Hình Khải mặt mày
nhăn nhó, chau chau mày: “Hình Dục, em dọn đi!”

          “Là anh muốn nuôi,
em mặc kệ.” Hình Dục lau lau mồ hôi, tiếp tục nhặt những mảnh gạch vụn dưới
sân.

          “Giờ em không cần
phải nấu cơm nữa, giúp đỡ đi mà…” Hình Khải ngồi xổm đằng sau cô đấm lưng nịnh
bợ.

          Hình Dục nói mặc kệ
là mặc kệ, đưa một chiếc túi nilon cho Hình Khải, sau đó đi vào trong nhà.

          Hình Khải hết cách,
chưa bao giờ thấy cô cố chấp như thế, cứ như có mối thâm thù lớn với chú cún
này vậy.
***

          Đặng Dương Minh vừa
nghịch nghịch chú chó con vừa nói: “Hay là tặng lại cho người khác đi, mình
thấy Hình Dục đúng là không thích con chó này thật đấy.”

          “Cô ấy không thích,
mình càng phải nuôi! Càng chiều theo ý cô ấy, cô ấy càng được nước lấn tới.”
Hình Khải bịt chặt mũi lau nước đái dưới sân.

          “Cậu có hỏi cô ấy
lý do không?”

          “Hỏi rồi, cô ấy chê
chó bẩn và ồn.” Anh cảm thấy còn có nguyên nhân khác, nhưng anh vẫn chưa biết
mà thôi.

          Hình Khải đột nhiên
thở hắt ra: “Phải nói là anh cậu đã từng yêu không biết bao nhiêu lần, lần nào
cũng khiến mấy em gái mê muội, chỉ riêng Hình Dục là không sao hiểu được cô ấy
đang nghĩ gì?”

          “Này, nói thật đi,
cậu đã gì gì với cô ấy chưa?”

          Hình Khải giơ túi
phân chó trên tay lên vờ ném về phía Đặng Dương Minh, khiến anh ta sợ hãi chuồn
ra sau ghế sô pha nấp.

          Hình Khải phì cười:
“Suy nghĩ của cậu thật bẩn thỉu quá đấy, cô ấy mới mười sáu tuổi.”

          “Mười sáu tuổi ở
thời cổ đại là làm mẹ trẻ con rồi. Cậu không thấy Hình Dục rất giống mẫu con
dâu thời cổ đại sao?”

          Hình Khải sững lại,
giống không? Hình như cũng hơi giống, đặc biệt là bộ dạng khi ở trên giường.

          Nhớ tới chuyện tối
hôm đó, những ngón tay như chạm vào được làn da non nớt mong manh của Hình Dục
trong tưởng tượng. Chỉ thế thôi mà chỗ ấy của Hình Khải cũng có phản ứng.
Đặng Dương Minh thấy Hình Khải không nói gì, nằm bò ở đầu kia của ghế sô pha,
đầu cúi gằm, liền giục giã: “Còn ở đó làm gì? Chỗ này cũng có một bãi.”

          “Ồ…” Lúc này Hình
Khải không thể đứng thẳng dậy, đành ngồi xổm nhảy tới, nếu không sẽ bị Đặng
Dương Minh phát hiện ra phản ứng lạ.

          Đặng Dương Minh
tiện tay bật ti vi, trên màn hình hiện ra cảnh đôi nam nữ nằm trong chăn lật
qua lăn lại, mặc dù chỉ nhìn được họ hôn nhau còn những thứ khác đều không nhìn
thấy, nhưng có thể tưởng tượng được sự kích thích ngoài cảnh ấy…

          Hình Khải hít một
hơi thật sâu, anh muốn về nhà, nhớ tới cảm giác khi ôm Hình Dục trong lòng,
muốn làm xong cái việc mà tối ấy chưa kịp làm.Ở đầu ghế bên này Đặng Dương Minh
vẫn đang nói chuyện với anh, nhưng rồi phát hiện ra anh đã biến mất.

          Về đến nhà, Hình
Khải thấy Hình Dục đang quét nhà, anh lẳng lặng chạy đến ngồi trên chiếc ghế
dài ở góc tường, Hình Dục hình như vừa giặt quần áo xong, ống quần vẫn xắn trên
đầu gối, để lộ ra hai cẳng chân thẳng tắp trắng ngần. Hình Khải lén liếc nhìn,
ra sức gập người xuống giấu đi “chân tướng”. Nhưng, trí tưởng tượng dâm đãng
của gã đàn ông rất phong phú khiến anh mất kiểm soát, càng muốn che giấu, chỗ
ấy… lại càng phản ứng mãnh liệt.

 

          Anh lại không biết
phải mở miệng ra nói thế nào, lẽ nào nói: “Này, lên phòng đi, cởi quần áo rồi
nằm xuống?”
Hình Dục thấy anh đi cả giày thể thao vào nhà, đi ra cửa lấy đôi dép lê, sau đó
đứng bên cạnh đợi anh thay giày.

          Hình Khải một tay
vờ ôm bụng, một tay bóp trán, không muốn để cô nhìn thấy bộ dạng “cầm thú” của
mình lúc ấy.

          Hình Dục thấy anh
không cởi giày, ngồi xuống giúp anh cởi dây giày, lại phát hiện ra mồ hôi nhỏ
xuống sàn nhà, cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hai —- tai đỏ rực của Hình
Khải, vô thức đưa tay lên sờ trán anh, hỏi:

“Sao anh ra nhiều mồ hôi thế? Có phải bị sốt rồi không…”

          “Này… đừng động vào
anh!” Hình Khải giật nảy người ngồi thẳng dậy, ngón tay cô như bị điện giật.

          Hình Dục rụt tay
lại: “Không cho anh nuôi chó mà anh giận tới mức ấy sao?”

          “Không, không phải,
anh không giận.” Hình Khải nhanh nhẹn chạy vọt ra sau lưng cô, vội vàng lao lên
phòng.

          Hình Khải chui vào
phòng nhanh như làn khói, ngồi khoanh chân trên giường, chỉ vào “cậu em”, thầm
mắng: “Đồ dễ bị cám dỗ, nhìn thấy chân con gái nhà người ta mà mày cũng cứng
được như thế à? Tiểu tử mau mềm ngay cho ta!”

          Cộc cộc… Tiếng gõ
cửa vang lên, Hình Khải rùng mình, nhanh như cắt lật người lao xuống sàn, dùng
lưng chặn chặt cánh cửa, hoàn toàn quên mất rằng mình đã khóa cửa từ lâu.

          “Hình Khải, buổi
trưa ăn gì, em gọi điện đặt cơm.”

          “Không… không…
không đói, tùy em…” Hình Khải căng thẳng áp sát lưng vào cửa chặt hơn. Thế nào
gọi là lương tâm tội lỗi thì bộ dạng anh lúc này giống hệt như thế..

          Hình Phục Quốc chẳng
buồn cởi áo khoác, rõ ràng ông chỉ định ngồi một lát rồi đi ngay.

          Ông đặt mấy tờ giấy
trên bàn trà, Hình Khải cầm lên xem, mấy tờ giấy này là thông báo nhập học, một
tờ của Đại học Thanh Hoa, một của Đại học Bắc Đại, một của trường Quân sự Lục
quân.

          “Bố, trí nhớ của bố
dạo này giảm sút rồi sao, sang năm con mới lên lớp mười hai.”

          “Lớp mười hai học
hay không cũng thế, không cần phải lãng phí thời gian cho việc thi đại học. Bố
nghĩ kỹ rồi, không ép con, nếu con không muốn làm quân nhân thì có thể lựa chọn
một trong hai trường kia. Cho con ba ngày để suy nghĩ. Chọn xong gọi điện cho
bố. Nghỉ đông xong đến thẳng trường mới nhập học.”

          Hình Phục Quốc thổi
thổi tách trà, nói tiếp: “Tiểu Dục, muốn học trường nào cứ nói với bố.”

          Hình Dục chầm chậm
lắc đầu: “Bố, con muốn học Học viện Y, định sẽ tự mình thi.”

          Lời vừa nói xong
không chỉ khiến Hình Phục Quốc sững lại mà còn khiến Hình Khải kinh ngạc. Cô
quả là một người con gái có rất nhiều ý tưởng.

          Hình Phục Quốc thấy
lòng cô đã quyết, ngập ngừng định nói lại thôi. Cuối cùng ông nói: “Tùy theo ý
nguyện của con vậy, có điều nghe nói Học viện Y không dễ thi đâu, nếu chỉ thiếu
ít điểm bố sẽ nghĩ cách giúp con.”
Hình Dục mỉm cười gật đầu: “Con cảm ơn bố!”

          Con gái gọi “bố”
nghe thật thuận tai, Hình Phục Quốc càng ngày càng quý cô con gái Hình Dục này.
Bất giác, ông để ý bộ đồ cô mặc trên người chẳng khác mấy so với hồi cô mới tới
đây, thế là ông thò tay vào túi áo lấy ra một xấp tiền mặt đặt lên bàn, cười
nói: “Ngày mai bảo Tiểu Khải đưa con đi shopping, sắp Tết rồi, mua thêm vài bộ
đồ mới.”

          “Bố, tuần trước bố
mới cho con 3 nghìn tệ rồi.” Hình Dục giơ tay đẩy lại từ chối.

          “Đấy là tiền sinh
hoạt phí của hai đứa, bảo con nhận thì con cứ nhận đi.” Hình Phục Quốc nghiêm
khắc ra lệnh.
Hình Dục không muốn làm bố nổi giận, liền nhận tiền. Tiền chi tiêu hàng ngày cô
đều ghi chép cẩn thận, Hình Khải vẫn tiêu tiền như nước, nhưng Hình Phục Quốc
chỉ làm bộ nghiêm khắc, thật ra chưa bao giờ ông xem sổ chi tiêu của Hình Dục.

          Hình Phục Quốc chỉ
có một tiếng, nên ông vội vã đi ngay.

          Hình Khải tiễn bố
ra ngoài, đứng cạnh cửa xe nghe bố cằn nhằn dặn dò. Anh không đủ kiên nhẫn, giơ
tay lên: “Bố, con biết rồi. Ngày mai con sẽ đưa cô ấy đi mua quần áo. Đảm bảo
khiến bố hài lòng, bố mau đi đi, bố đi cẩn thận nhé!”

          Hình Phục Quốc dùng
ngón tay dí dí vào trán con trai, thằng ngốc này, bố đích thân ra tay là tạo cơ
hội cho con, cố gắng mà nắm lấy.
***

          Ngày hôm sau, trời
rất đẹp.

          Hình Khải đưa Hình
Dục vào trung tâm mua sắm, nghĩ kỹ lại thì, đây là lần đầu tiên họ ra ngoài
cùng nhau với tư cách là một đôi nam nữ.

          Hình Dục nhìn những
sản phẩm được bày kín trong tủ, những thứ quần áo nhìn thì bình thường, chẳng
có gì đặc biệt song lại được gắn mác với giá tiền trên trời, cô nghĩ ai mua thì
người đó thật điên khùng.

          Hình Khải hai tay
đút túi, lười nhác đi theo sau cô, trong mắt anh, cô vẫn chỉ là một cô bé quê
mùa không hơn không kém, chỉ có điều cô gái quê mùa này khi bước chân vào nơi
mua sắm sang trọng, trông còn bình thản điềm tĩnh hơn những cô gái sống ở thành
phố vài phần.

          Anh biết Hình Dục
hợp với kiểu quần áo như thế nào, cũng có thể nói đấy là cách ăn mặc mà anh rất
thích, vì vậy anh đưa Hình Dục vào cửa hàng chuyên bán đồ hãng Fairyfair. Mỗi
bộ quần áo ở đây dường như đều được người thiết kế phủ lên màu sắc của những
câu chuyện thần thoại, màu vàng trang nhã, màu tím mộng mơ, màu xanh kín đáo,
màu sắc được chọn không quá lòe loẹt nhức mắt, đơn giản nhưng không mất đi vẻ
tao nhã tinh khiết. Đương nhiên, cũng không phải cô gái nào khi mặc những bộ
quần áo đó lên người cũng có thể làm nổi bật sự độc đáo của chúng, đặc biệt là
loạt áo sơ mi “Công chúa bướm” mang phong cách Anh quốc, chúng đòi hỏi người
mặc phải có phần eo đặc biệt mảnh dẻ. Vì vậy, Hình Khải thấy thương hiệu trang
phục có phong cách thiết kế như thế rất phù hợp với Hình Dục ngọt ngào và tươi
mát như một trái táo xanh.

          Đương nhiên, bản
thân Hình Dục không thấy mấy chiếc áo sơ mi điểm hoa ở gấu và viền áo rút cuộc
đắt giá ở điểm nào.

          “Hình Khải…”

          “Vào thử đi!”

          Tách, Hình Khải
dùng máy ảnh chụp lại bộ dạng của Hình Dục trước khi vào thử quần áo. Sau đó,
anh đi đến trước mấy giá hàng chọn trang sức.

          Năm phút sau.

          “Mau ra đi tiểu
thư, em mặc bộ đồ đó rất đẹp mà, hơn nữa cũng rất phù hợp với khí chất tinh
khiết của em.” Nhân viên bán hàng đứng ngoài cửa phòng thay đồ, cười chân
thành.

          Đầu tiên Hình Dục
mặc thử một bộ quần áo mùa thu màu tím nhạt, cô tính nhanh, cả áo và quần tổng
cộng là hơn 7 trăm tệ, cô thật sự không đủ dũng khí bước chân ra khỏi phòng thử
đồ.

          Hình Khải nghe thấy
tiếng nói chuyện, đưa mấy chiếc áo vừa chọn xong cho nhân viên bán hàng, đi
thẳng đến trước cửa phòng thử đồ, anh nhìn Hình Dục như vừa được lột xác từ đầu
đến chân, còn Hình Dục hai mắt mở to long lanh, để lộ ra vẻ hốt hoảng ngốc
nghếch. Hình Khải túm lấy tay cô kéo ra đứng trước gương, hai tay đặt lên vai
cô, nhe răng cười: “Anh biết ngay em mặc vào nhất định sẽ rất đẹp mà, bộ quần
áo này thiết kế dành riêng cho những cô gái có thân hình mảnh dẻ như em đấy.”

          “…” Hình Dục ngần
ngừ chỉ vào giá tiền gắn trên mác áo, ở chợ cũng bán kiểu y hệt như thế này.
Hình Khải biết suy nghĩ của cô, anh bĩu bĩu môi, thầm mắng Hình Dục đúng là
người không biết nhìn hàng. Anh vờ như không nhìn thấy sự do dự của cô, gọi
nhân viên bán hàng mang những bộ đồ phù hợp với cô đến, hiếm khi anh lại tự
nguyện tham gia vào việc mua sắm của con gái, không định để tính khí nhỏ nhen
keo kiệt của Hình Dục làm cho mất hứng.

          Thế là, Hình Dục
trở thành ma nơ canh thử đồ, từ quần áo mùa hè cho đến quần áo mùa đông, đi ra
đi vào phòng thử đồ. Hình Khải chỉ đứng bên cạnh chụp ảnh cho cô, Hình Dục hỏi
anh tại sao phải chụp nhiều ảnh như thế, nhưng anh không trả lời.

          Cuối cùng, đợi Hình
Dục thay lại quần áo của mình đi ra khỏi phòng thử đồ xong, tất cả quần áo mũ
giày mà cô đã thử qua đều được thanh toán và cho vào túi, tay Hình Khải xách
đầy các túi đựng đồ, nhìn cô hất hất cằm ý nói, được rồi, đi thôi.

          “Khụ khụ, anh lấy
tư cách là người kế thừa đời thứ hai nhà họ Hình chính thức thông báo với em,
sau khi về đến nhà hãy ném ngay đống quần áo kinh khủng mà em tha từ ngoài chợ
vào thùng rác cho anh, đừng để anh phải ra tay.” Hình Khải hừ một tiếng, lại
nói: “Chẳng sợ mất mặt gì cả”, tay cầm đống túi nặng trình trịch, nặng tới mức
hai tay đau nhức..

          Hình Dục hơi khựng
người lại, cũng chẳng để ý tới sự hà khắc trong lời nói của anh, ngược lại cô
còn cảm nhận được sự quan tâm dành cho mình trong đó. Cô đứng lại suy nghĩ,
thấy Hình Khải đã đi xa, vội vàng chạy đuổi theo, đón lấy vài cái túi từ tay
anh, rồi lại lấy một chai nước từ chiếc túi màu xanh bộ đội đeo ngang hông ra
đưa cho Hình Khải.

          “…” Hình Khải vừa
nhìn nhãn trên chai nước là biết ngay cô mang từ nhà đi, thật phục cô quá!

          Đang đi, Hình Dục
đột nhiên bước chậm lại, kéo kéo gấu áo Hình Khải: “Toàn là đồ mua cho em, anh
có muốn mua gì không?”

          “Anh? Không.”

          “Nghĩ kỹ đi.”

          “À…” Hình Khải chớp
chớp mắt nhìn trời: “Anh nghĩ, có lẽ là một chiếc Porsche.”

          “Porsche là cái
gì?”

          “Xe đua.” Hình Khải
nhếch môi cười, trêu chọc: “Sao, em muốn tặng anh một chiếc à? Chỉ hơn 3 trăm
vạn thôi.”

          Hình Dục thoáng
sững lại, ngượng ngùng cúi đầu xuống: “Em, không mua được…”

          Hình Khải thấy cô
tưởng anh nói thật, liền phá lên cười.
***

          Mua sắm xong, trước
thái độ kiên quyết của Hình Dục, cả hai đành về nhà ăn cơm tối.

          Tối nay Hình Khải
ăn đặc biệt nhiều, không chỉ vì đói, mà còn vì tâm trạng anh rất tốt.

          “Đúng rồi, em thích
anh vào trường quân sự hay trường đại học thường.”

          Hình Dục chậm rãi
nhai cơm, hỏi: “Có gì khác biệt không?”

          “Trường quân sự ở
thành phố W, quản lý theo phương thức khép kín trong vòng ba năm. Hai trường
đại học thường thì ở ngay trong thành phố, anh có thể về nhà bất cứ lúc nào,
sau khi tốt nghiệp có thể lựa chọn công ty vào làm. Em muốn anh ở hay đi?”

          Hình Dục khựng lại,
không biết anh thật lòng muốn nghe ý kiến của mình hay là chỉ nói chuyện vu vơ,
đợi khi cô nói xong rồi liệu có chê cười cô lắm lời hay không… Cô đặt bát đũa
xuống: “Quản lý khép kín có nghĩa là, trong trường chỉ toàn nam sinh sao?”

          Hình Khải từ từ
ngước mắt lên: “Có lẽ họ không chiêu sinh nữ, cho dù có thì cũng hiếm như lông
phượng thôi, mà sao em lại hỏi việc này?”

          Hình Dục lắc lắc
đầu, cầm đũa lên, im lặng không nói.

          “Nói đi, em muốn
anh vào trường đại học nào?”

          “Anh thật sự muốn
nghe ý kiến của em sao?”

          “Ừ!”

          “Vậy thì vào trường
đại học thường đi, vào trường quân sự sẽ phải vất vả.” Hình Dục trước sau vẫn
không buồn ngước mắt lên nhìn, cúi đầu và cơm trắng trong bát.

          Hình Khải rõ ràng
đã đạt được câu trả lời khiến anh thỏa mãn, anh gắp một miếng cá bỏ vào bát
Hình Dục: “Ăn thức ăn đi.”

          Chính vào tối đó.

          Hình Khải ngồi
trước bàn viết, nghiêm túc điền vào tờ giấy nhập học của trường Quân sự Lục
quân. Anh không phải muốn làm ngược lại mong muốn của Hình Dục, mà từ lâu anh
đã quyết định rồi, nếu không đã không chụp nhiều ảnh của Hình Dục để giữ làm kỷ
niệm như thế, đồng thời, câu trả lời của Hình Dục khiến anh càng quyết tâm hơn,
điều đó cho thấy cô không nỡ rời xa anh, vì vậy anh có thể yên tâm đi học..

==============

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+