Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Hận Anh Yêu Em – Chương 14 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:-42.25pt;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:-2.0cm;
text-align:justify;
text-indent:36.0pt;
line-height:50%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 14 :Ngày 2 tháng 11 năm
1997

 

Hình Khải kể từ sau khi ngủ dậy vẫn theo bên cạnh Hình Dục coi chừng,
Hình Dục cùng bày ra bộ dáng bình thường, nên làm việc thì làm việc, nên đi học
thì đi học, Hình Khải thường đưa con mắt liếc nhìn,  hí mắt nhìn, vẫn như cũ không nhìn ra cái gì
mờ ám.

 

Hình Dục đang ghi chép tập bút ký, Hình Khải qua một cái ghế ngồi ở bên
cạnh cô, trước bàn liếc nhìn thấy một ngăn kéo lớn, nhưng mà không bao giờ thấy
Hình Dục mở cái  ngăn kéo này, nói chính
xác, là không có anh ở trước mặt thì cô mới mở nó ra.

 

“Này, mở ngăn kéo ra.” Anh bắt đầu bới móc.

 

Hình Dục dừng bút trong tay lại, im lặng không lên tiếng.

 

“Nói với em đấy, mở ngăn kéo ra, không mở là anh lấy chùy
đập.” Hình Khải lay bả vai cô.

 

“Anh hãy thử xem.”Hình Dục lạnh lùng liếc nhìn anh một cái.

 

“. . . . . .” Hình Khải thở dốc vì kinh ngạc, Hình Dục quanh
người tràn ra một cỗ khí lạnh kỳ quái, thường thì cô sợ anh, anh trợn mắt cô
cũng không dám thở mạnh, có thể thời điểm này là không giải thích được tình
thế  xoay ngược lại hay không.

 

“Anh đã nói, giữa chúng ta không nên có bí mật.” Hình Khải để
tay lên trên laptop của cô.

 

“Tại sao không thể có?”

 

“Bởi vì. . . . . .Chúng ta là người một nhà.”

 

“A, vậy anh muốn biết cái gì?”

 

“Anh muốn biết. . . . . . Em có thích anh hay không?.” Hình
Khải cũng cảm giác mình  lắm mồm, nhưng
vấn đề là, không biết rõ tâm ý của cô, anh sẽ không có cách nào để  tiếp tục chuyển tới đề tài sau.

 

Hình Dục để bút bi xuống, cười nói: “Anh đã nói chúng ta là người
một nhà, người một nhà dĩ nhiên tương thân tương ái!.”

 

“. . . . . .” Đó chính là không thích sao?

 

Hình Khải gãi gãi đầu, đập mạnh tay ở trên bàn: “Anh đang cùng em
tán gẫu tình yêu, em đừng lôi tình cảm thân nhân ra để gạt anh!”.

 

Hình Dục nâng ly trà lên nhấp miệng, mắt mở to chớp chớp: “Chúng
ta lúc nào thì phát triển đến bước này……tình yêu à?”

 

Nghĩ lại một năm trước, anh nằm mơ cũng nhớ kỹ đem Hình Dục đuổi ra
khỏi Hình Gia, thế nhưng cô gái lại rất có bản lãnh, lặng lẽ  đi vào cuộc sống của anh từ lúc nào không
biết, để cho cô ở  trong thâm tâm của
anh, có thể có vị trí giống như là cây bàn chải đánh răng thì không thể thiếu
kem đánh răng được!  (nguyên tác là không thể thiếu bàn chải đánh răng với bồn cầu, mà mình
thấy hơi vô duyên nên mình sửa lại lời văn chút xíu… hjhj)

 

Hình Khải không biết đây có tính lầm là tình yêu hay không? Đến nay
cũng anh không hiểu, chỉ biết là anhn không thể rời bỏ và không thể không chăm
sóc cô gái này.

 

“. . . . . .” Hình Khải giận chỉ trên trán cô, giận đến nói
xằng nói bậy: “Anh mà chết, là bị em làm cho tức chết đấy!”

 

Hình Dục bình tĩnh nhìn anh: “Cơm tối ăn gì?”

 

“. . . . . .” Hình Khải nắm chặt chân tóc, nghiêng người một
cái nằm vật xuống mặt đất, kêu khổ gào thét thấu trời: “Hình Dục ơi là
Hình Dục! Em có thể hay không như người bình thường vậy, hỏi điểm mấu chốt của
cuộc đời thiếu nữ thì lại nói đến ăn uống !”

 

Hình Dục đứng ở bên cạnh canh, hỏi: “Cuộc đời thiếu nữ không cần
ăn cơm?”

 

” Thiếu nữ ăn cái gì …..cơm à, ôm bạn trai mình cũng đã no
đủ!”

 

“Nha.” Hình Dục thụ giáo gật đầu, nghiêng đầu hỏi: “Cơm
tối ăn cái gì?”

 

“? !” . . . . . . Bọn họ bắt đầu nói chuyện tới cái gì rồi?

 

Hình Dục nhảy ra một bước, từ trên đùi Hình Khải bước qua, đi tới nhà
bếp.

 

Hình Khải thở dài một hơi, thật không có biện pháp với Hình Dục, tuyệt
đối là giống đám con gái trong bộ đội binh chủng rất là cứng đầu.

 

Hắn nheo lại mắt, đối phó với loại này vịt chết còn cứng mỏ, phải sử
dụng kế cực kì thủ đoạn, tối nay không ngủ! Nhìn xem cô có thể đi đâu.

 

※※ 

Rạng sáng bốn giờ, Hình Khải ngồi ở trước bàn máy vi tính ngáp ngắn
ngáp dài, chờ đợi thời khắc hành động.

 

Khi một tiếng động rất nhỏ mơ hồ vọt vào lỗ tai anh thì Hình Khải khom
lưng chạy lên ban công, quả nhiên Hình Dục như giống như hôm qua, trước tiên
đút cho Tiểu Kim mao một ít thức ăn cho chó, sau đó lén lút mà đi ra đại viện,
đại binh ngoài cửa trả lại thẻ cho cô rồi đứng nghiêm và chào, chứng tỏ cô đã
đi làm chuyện này tuyệt không phải hai ba lần.

 

Anh cầm lên Bì Giáp Khắc (không hiểu lắm!), hai ba bước vọt tới ngoài
viện, nhẹ giọng hỏi thăm, đứng nghiêm binh: “Cô ấy mỗi ngày đều đi ra
ngoài?”

 

“Khoảng gần nửa tháng nay, khoảng bốn giờ rời đi, chừng sáu giờ
rưỡi trở lại.”Binh lính ở đại viện lật sổ ghi chépra xem, chi tiết hồi
báo!”.

 

“Biết cô ấy đi chỗ nào không?”

 

“Báo cáo! Hạ cấp không có quyền hỏi tới hành tung con cái thượng
cấp.”

 

Hình Khải vỗ vỗ bả vai binh lính, xoay người đuổi theo Hình Dục, hôm
nay quyết không thể  mất dấu nữa.

 

………

 

Như giống như hôm qua, Hình Dục đi qua ba  ngõ nhỏ, quẹo vào con đường lớn, lại tiến vào
một cái nhà.

 

Hình Khải giờ mới hiểu được ngày hôm qua tại sao lại mất dấu, thì ra là
cô đang ở gần cửa hàng đồng hồ.

 

Anh đeo mũ khẩu trang lên, nửa ngồi đi về phía trước, nằm ở ngoài của
công viên nhìn vào bên trong . . . . . .

 

Một màn trước mắt làm anh kinh ngạc. Trong công viên chật ních, bóng
dáng của tay đẩy  xe cùng ba người trung
niên nam nữ, trên xe trên đất,  đều là
các xấp báo, các công nhân ngồi ở băng ghế lên, mở ra các loại tờ báo, hướng tờ
báo bên trong quảng cáo để tuyên truyền.

 

 Chính phủ có quy định: cấm các
loại báo chí trong tạp chí xen lẫn phi pháp để quảng cáo. Hiển nhiên, đám người
kia hành động là trái pháp luật. Chính là bởi vì phi pháp, cho nên mỗi người
đều im lặng giống như bị câm. Chỉ là nói một cách rõ ràng cũng sẽ không tạo ra
tội gì lớn, nếu như bị bắt đến đồn nhiều lắm là phạt tiền.

 

Bởi vì tờ báo nhìn có vẻ cợt nhã, cho nên đã phát các tờ báo để quảng
cáo, thời điểm này không thể mang bao tay mũ trên đầu, các công nhân mang tương
tự thợ đào mỏ, thông qua ánh đèn yếu ớt chiếu sáng mà làm công việc. Gió phong
hàn phơ phất, ngón tay các công nhân lạnh cóng đến đỏ như cà rốt, lại thỉnh
thoảng hướng lòng bàn tay vào là nóng sưởi ấm.

 

Hình Khải không tự chủ được đứng lên, đi qua trên tường của của khuôn
viên không có hoa văn, anh đã nhìn thấy Hình Dục, Hình Dục giống như bộ dạng
các công nhân, vừa chà tay vừa làm việc.

 

Hình Khải thẩn thờ, cô  là đang
làm gì đây? Cô căn bản không thiếu tiền, mặc dù thiếu tiền thì tùy thời điểm có
thể lấy, anh đâu có quản cô đâu, vì mấy trăm đồng tiền, không tiếc nửa đêm rời
giường chịu khổ chịu lạnh? Thời tiết dưới mười mấy độ a, thân thể cô ấy dường
như sắp lung lay rồi? !

 

Hình Khải nắm tay thành quyền, thật muốn nhảy vào trong đó mà cho cô
một bạt tai, chất vấn cô là không phải là trong đầu bị hư não có phải không? .
. . . . . Nhưng cuối cùng, anhnghĩ 
ra  một chiêu không thể nào ác
hơn, gọi điện thoại thông báo cảnh sát quét dọn nhóm người không hợp pháp này.

 

Rất nhanh, tiếng còi cảnh sát xỏ xuyên qua các ngõ, phong tỏa cả viện,
tất cả công nhân đều bị áp lên xe cảnh sát.

 

Hình Khải nhìn về phía xe cảnh sát chạy càng ngày càng xa, không hề lại
đó cứu cô. Anh chán nản quay về nhà, mở điện thoại di động ra, nhìn điện thoại
trong tay, lần này anh muốn buộc cô hướng mình nhờ giúp đỡ.

 

Anh thừa nhận tính tình hơi nóng, hơn nữa đối với cô có những hành động
buồn cười khó hiểu. Cô ấy không biết tầm quan trọng của cô trong lòng mình sao?
Cô không biết câu nói đầu tiên của cô có thể làm cho anh cả người mất khống chế
sao? Cô không biết rằng vì kiếm mấy đồng tiền ít ỏi mà nửa đêm chạy ra ngoài
rất nguy hiểm sao? Nếu như Hình Dục nói với anh là “Không biết” . Vậy
anh chỉ có thể nói với cô hai chữ “vô tình”!

 

. . . . . .

 

Vậy mà, bốn giờ đã qua, Hình Khải ngồi lên phía trên nhìn vào bầu trời
trong xanh, vẫn như cũ không thu được bất kỳ tin tức nào có liên quan tới cầu
cứu hoặc giúp đỡ.

 

Hình Khải đã thiếu kiên nhẫn, gọi một cuộc điện thoại tới phòng làm
việc của cục trưởng cục cảnh sát.

 

“Bác Trương, cháu là Hình Khải, hôm nay có phải Bác đã bắt được
một nhóm nhỏ công nhân phát quảng cáo 
?”

 

Trương cục trưởng đầu tiên là sửng sốt, rồi lập tức phát ra tiếng cười
nhiệt tình: “A, Tiểu Khải a! Bác cũng không rõ chuyện này lắm,  chờ một chút, Bác gọi điện hỏi một chút. Chớ
cúp chớ cúp. . . . . .”

 

Chỉ chốc lát sau

 

“Này này, Tiểu Khải cháu vẫn còn nghe chứ?”

 

“Bác nói đi.”

 

“Rạng sáng hơn bốn giờ bắt được một nhóm, nhưng đều là người nghỉ
việc làm thôi, trừ một cô gái nhỏ thì ở lại, còn lại thả hết.”

 

Hình Khải chợt ngồi dậy: “Cô bé kia tên gì?”

 

“Không nói, cũng bởi vì cô bé kia cái gì cũng không nói, trên
người cũng không có bất kỳ giấy tờ gì, cho nên phía dưới hoài nghi cô bé chưa
đầy mười tám tuổi, có thể là trẻ em lao động phi pháp, cho nên tạm thời giữ lại
để tra hỏi. Tiểu Khải, cô bé này là bạn cháu 
sao? Nếu như là bạn cháu, Bác lập tức 
thả người!.”

 

Hình Khải tức giận nheo lại mắt, cô thà bị giữ lại cục cảnh sát cũng
không chịu  tới nhờ anh giúp đỡ? !

 

” Tiểu Khải, cháu vẫn còn không? Xảy ra chuyện gì sao?”
Trương cục trưởng nghe được Hình Khải hơi thở rối loạn, theo bản năng đứng lên.

 

Hình Khải bình tĩnh, nói: “. . . . . . Bác cứ nhốt cô ấy lại cho
tới khi mở miệng mới thôi. Chỉ là, làm phiền Bác cho cô ấy ăn chút gì đó. Một
lát cháu sẽ liên lạc lại, Bác Trương hẹn gặp lại!.” Vừa dứt lời, Hình Khải
cúp điện thoại, ném luôn chiếc điện thoại di động vào tường, “Bắn”
một tiếng, chiếc điện thoại rơi năm xẻ bảy.

 

Khi một người đàn ông không thể khiến cho người phụ nữ lệ thuộc mình,
thậm chí trước mắt chỉ có người đàn ông này mới có thể cứu mạng cô ấy! . . . .
. . Loại cảm giác đó thật là kém đến nỗi cực điểm.

 

Vào giờ phút này, Hình Khải có lý do hoài nghi, Hình Dục chưa bao giờ
đem cô gắn với sinh mệnh người nào hết . . . . . Anh cùng với con chó nhỏ ngoài
cửa kia được cô đối xử thật sự không có điểm nào khác nhau, Hình Dục chỉ là
không có bản lĩnh đem anh đánh đuổi đi đi.

 

Sau năm giờ chờ đợi, trời sắp chuyển thành tối. . . . . .

 

Trương cục trưởng không gọi được cho điện thoại Hình Khải, đành phải
đem điện thoại gọi tới trụ sở, mà khi Hình Khải nhận điện thoại, thì lại một
lần nữa bất đắc dĩ kết thúc cuộc gọi.

 

Hình Dục vẫn như cũ nửa chữ cũng không chịu nói, uống một ly sữa tươi,
ăn hai bánh bích quy,  lúc này đang nằm ở
trong phòng thẩm vấn mơ màng ngủ.

 

“Tiểu Khải, Bác đã tự mình đi gặp cô bé kia, cô bé  ho khan rất nặng, chắc là bị cảm rồi.”

 

“. . . . . .” Hình Khải day day huyệt thái dương : “Thả
thôi. . . . . . Cô ấy thắng.”

 

“A, có muốn hay không Bác bảo lái xe đưa cô bé về nhà?”

 

“Không cần, hôm nay làm phiền Bác rồi, để cô ấy tự  đi là được. . . . . .”

 

Hình Khải cúp điện thoại, mệt mỏi lê bước chân trở về phòng ngủ, anh
chợt cảm thấy bàng hoàng. . . . . . Dễ hiểu, Hình Dục là một cô gái vừa đẹp vừa
tỉ mỉ, cô có bản lãnh dễ dàng nhìn rõ tâm tình của anh, biết anh thích nghe cái
gì, ghét làm cái gì! Nếu cô có thể cho anh một gia đình, cũng có thể hủy diệt
tất cả trước mắt. Cho nên, khi anh chần chờ, hốt hoảng, anh thật có thể không
biết có cùng với loại phụ nữ này sống suốt đời được không?

 

. . . . . .

 

Nửa giờ sau

 

Hình Dục vẫn là rón ra rón rén quay về biệt thự, mang theo liên tiếp âm
thanh đè nén ho nhẹ đi trở về phòng ngủ.

 

Vừa mở cửa, cô ngây ngẩn cả người, bởi vì Hình Khải đang ngồi ở trên
giường của cô.

 

“Mau đi ra, cẩn thận bị vi khuẩn (virus) lây bệnh. . . . . . Khụ
khụ. . . . . .”

 

Hình Dục né tránh ánh mắt của anh, xoay người đem áo khoác ngoài để lên
giá quần áo. Hình Khải trầm mặc không nói, nhìn cô chăm chú , đôi môi sưng đỏ,
ngón tay bị rách da, trong lòng không khỏi đau xót.

 

Anh ngồi im thật lâu, không nói ra chuyện này, chậm rãi đứng lên, đi
tới sau lưng Hình Dục, vây cô ở giữa hai cánh tay, gương mặt chôn trong hõm vai
của cô, im lặng được khác thường. . . . . .

 

“. . . . . .” Hình Dục ngăn chặn tiếng ho, hơi nghiêng đầu,
dò hỏi: “Em mới vừa rồi đi ra bưu cục, anh vừa dậy hay sao?’’.

 

Vừa từ bưu cục. . . . . . Chứng tỏ cô ấy đã hơn một lần nói dối.

 

“Bên ngoài lạnh như thế, trên người cô lạnh ngắt thế này, tại sao
không mặc nhiều quần áo một chút lại ra ngoài? . . . . . .”

 

“Lạnh không? Bình thường.” Đôi môi Hình Dục trong lúc nói vô
tình đụng phải râu trên má anh, khiến trên mặt mang luồng cảm giác ấm áp, cô
vội vàng né tránh, nói: “Nên cạo râu rồi. . . . . .”

 

“Hình Dục, em có biết là em có thể hủy diệt nửa hạnh phúc đời sau
của một cô gái không? . . . . . .”

 

“. . . . . .”

 

“Trả lời anh.”

 

“Biết.”

 

“Lúc nào thì biết?”

 

“Ở tại anh mà anh còn không biết được thời điểm? . . . . .”
Hình Dục rũ con mắt xuống, âm lượng rất nhẹ lại rất chắc chắn.

 

Hình Khải không hề ngẩng đầu, im lặng cười cười, phần tự tin này của cô
thật làm cho anh cảm thấy không rét mà run.

 

Hình Dục vuốt vuốt tóc của anh: “Hình Khải, mặc kệ em làm những
chuyện gì, cũng không phải vì tổn thương anh.”

 

“Vậy sao? . . . . . . Em thật không cảm thấy anh giống như ngu
ngốc giống như đang đứng ở bờ vực sao. Ép anh? Đẩy anh, kéo anh như vậy, sẽ
toàn khiến em vui mừng hả?. “Hình Khải tự giễu cười một tiếng. Anh đến tột
cùng đến lúc nào thì rơi vào? Có lẽ chính là chỗ này chỉ một giây thôi.

 

Hình Dục xoay người, kéo tay của anh, nhìn về anh ảm đạm mà biểu tình,
cô có chút nghẹn ngào nói: “Nhìn em đi, Hình Khải.”

 

“Nhìn đây. . . . . .”

 

Hình Dục rất nhanh điều chỉnh lại một chút tâm tình, nhu hòa cười yếu
ớt, nói: “Nhớ là theo như lời anh nói, anh mới mười bảy tuổi, anh cho là
cả đời này không thể rời bỏ em sao?. Nhưng chờ anh lớn nữa lên, tiếp xúc càng
nhiều với phụ nữ, anh sẽ phát hiện ra em không giống như người phụ nữ ấy. Nhưng
chẳng qua là anh không đủ thành thục, dĩ nhiên em cũng như vậy, chúng ta hãy
suy nghĩ đi, có được không? . . . . . .”

 

Hình Khải hất tay của cô ra, cô rất “Có thể làm” , một lần
nữa lại châm hoả vào lòng anh, mà anh cũng không muốn nói gì nữa.

 

Hình Dục nhìn về bóng lưng của anh, từ từ thở dài, cô biết người báo
cảnh sát bắt nhóm người không hợp pháp là Hình Khải, công việc đã mất, tiền
công còn chưa có.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+