Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 03: Đầu Lâu Tốt -P2 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một chiêu đó tất nhiên trí mệnh,
không phải là mạng của đối phương, là mạng mình.

Châu Mãnh cười cuồng dại:

– Hảo tiểu tử, có gan.

Giữa tiếng cười, Kim Bối Đại Khảm
Đao dài bốn thước chín tấc đã vung lên cao, kim quang trên sống đao và hàn
quang trên lưỡi đao phản ánh tuyết quang sáng chói đến mức giống như kim châm
đâm thẳng vào mắt người.

Tiểu Cao chỉ nhìn thấy đao quang lóe
lên một cái, đột nhiên biến thành một màng lưới đỏ tươi.

Vô số điểm huyết hoa đỏ tươi giống
như những tia lửa đột nhiên từ trong đao quang bắn ra, hòa lẫn với kiếm quang
tuyết trắng bàng bạc tạo thành một bức đồ họa khiến cho người ta vĩnh viễn
không quên được.

Không ai có thể hình dung cái đẹp
đó, đẹp đến mức xốn xang như vậy, tàn khốc như vậy, thảm liệt như vậy.

Giữa phút giây đó, vạn sự vạn vật
vạn chúng sinh giữa nhân thế đều như đã bị cái đẹp đó chấn kinh nhiếp hồn mà
đình chỉ bất động.

Tiểu Cao chỉ cảm thấy cả nhịp tim
lẫn hô hấp của mình như đã đình chỉ.

Đó tuy chỉ bất quá là một tích tắc,
nhưng tích tắc đó lại phảng phất như vĩnh hằng.

Giữa thiên địa vốn chỉ có “chết” mới
là vĩnh hằng.

Vó ngựa còn chưa dừng, Đinh Hài vẫn
đang phi thân, phóng đi tới hơn hai mươi trượng, thi thể của Tôn Thông mới rơi
xuống, rơi đằng sau người ngựa của bọn họ, rơi trên dải băng tuyết lãnh khốc vô
tình chẳng khác gì lưỡi đao của thanh Kim Bối Đại Khảm Đao đó.

Sau đó trăm ngàn điểm huyết hoa mới
nối đuôi những chấm tuyết hoa lắc rắc.

Huyết hoa đỏ tươi, tuyết hoa trắng
trong.

Bôn mã hí dài, người thẳng lưng
ngẩng mặt, kẻ mang giày đinh cũng nhẹ nhàng bay lên.

Châu Mãnh quày cương, kéo đầu ngựa
bước nhỏ trở lại, Đinh Hài giống như một cánh diều cột trên đuôi ngựa.

Đám thanh y nhân hai bên đạo lộ tuy
đã rút đao ra, lưỡi đao của bọn họ tuy cũng sáng chói như lưỡi đao của Châu
Mãnh, nhưng sắc mặt và ánh mắt của bọn họ đã biến thành màu xám xịt chết chóc.

Châu Mãnh lại cười lớn.

“Các ngươi nhìn cho rõ, lão tử chính
là Châu Mãnh”. Hắn vừa cười vừa nói:

“Lão tử lưu lại đầu lâu của các ngươi
chỉ vì lão tử muốn các ngươi giương mắt nhìn lão phu cho rõ ràng, đem miệng về
mà bẩm báo với Tư Mã Siêu Quần và Trác Đông Lai lão tử đã đến, hiện tại đã muốn
đi, cho dù nơi đây là long đàm hổ huyệt lão tử cũng muốn đến là đến, muốn đi là
đi”.

Hắn hét lớn một tiếng:

– Các người còn không mau cút đi ?

Đám thanh y nhân vốn đã thoái lui,
nghe thấy tiếng hét đó, lập tức toàn bộ bỏ chạy, chạy còn nhanh hơn cả ngựa.

Châu Mãnh vốn đang muốn cười lớn,
lại không cười, bởi vì hắn chợt nghe một người thở dài nói:

– Hiện tại ta mới biết trên thế giới
này người không sợ chết giống như Tôn Thông thật không có nhiều.

Tiểu Cao đã ngồi xuống, ngồi trên
cái ghế hồi nãy Tôn Thông ngồi, hơn nữa còn lượm vỏ kiếm của Tôn Thông hồi nãy
còn rớt lại đặt lên bàn, đặt cùng một chỗ với thanh kiếm gói trong bao bố của
chàng.

Chàng không nhìn Châu Mãnh, nhưng
chàng biết sắc mặt của Châu Mãnh đã có biến.

Sau đó chàng phát hiện Châu Mãnh đã
đến trước mặt chàng, thẳng người trên lưng ngựa, dùng đôi mắt tròn xoe như
chuông đồng trừng trừng nhìn chàng.

Tiểu Cao chừng như không nhìn thấy.

Chàng đang uống trà.

Trà trong chén đã nguội, chàng đổ
hết, lại rót đầy một chén, lại đổ, bởi vì trà trong bình cũng đã lạnh, nhưng
chàng không ngờ vẫn rót thêm một chén.

Châu Mãnh trừng trừng nhìn chàng,
đột nhiên hỏi lớn:

– Ngươi làm gì vậy ?

“Ta đang uống trà”. Tiểu Cao nói:

“Ta khát nước, muốn uống trà”.

– Nhưng ngươi đâu có uống.

“Bởi vì trà đã nguội”. Tiểu Cao đáp:

“Ta luôn luôn không thích uống trà
nguội”.

Chàng thở dài:

– Uống rượu ta không để ý, rượu gì
ta cũng uống, nhưng uống trà ta rất kén chọn, trà nguội vạn vạn lần không thể
uống, muốn ta uống trà nguội, ta thà uống độc tửu.

“Lẽ nào ngươi còn nghĩ có thể rót
nước trà nóng từ cái bình trà đó ?” Châu Mãnh hỏi Tiểu Cao.

– Ta vốn là đang nghĩ vậy.

– Ngươi có biết bình trà đó đã hoàn
toàn nguội không ?

“Ta biết”. Tiểu Cao đáp:

“Ta đương nhiên biết”.

Châu Mãnh nhìn chàng, chừng như đang
nhìn một quái vật:

– Ngươi biết bình trà đó đã nguội,
nhưng ngươi vẫn muốn rót một chén trà nóng từ cái bình đó ?

“Không những muốn nóng, mà còn muốn
rất nóng”. Tiểu Cao đáp:

“Trà vừa sôi vừa sục mới uống ngon”.

Châu Mãnh chợt cười lớn, quay đầu
nói với Đinh Hài:

– Ta vốn muốn chém đầu gã tiểu tử
này, nhưng ta hiện tại không thể chém được.

Tiểu tử này là tên điên, lão tử
không bao giờ chém đầu người điên.

Đinh Hài không cười, bởi vì gã nhìn
thấy một quái sự.

Gã nhìn thấy Tiểu Cao không ngờ thật
sự từ trong bình trà lạnh đó rót ra một chén nóng hổi, trà nóng đến mức nước
sôi lăn tăn, khói bốc nghi ngút.

Tiếng cười của Châu Mãnh cũng rất
mau chóng đình đốn, bởi vì hắn cũng nhìn thấy chuyện đó.

Người sau khi nhìn thấy chuyện đó mà
còn có thể cười tịnh không có nhiều. Người có thể dồn nội lực và nhiệt lực vào
lòng bàn tay biến một bình trà lạnh thành trà sôi cũng không có nhiều.

Châu Mãnh chợt lại quay đầu hỏi Đinh
Hài:

– Tiểu tử này có phải bị điên không
?

– Hình như không.

– Tiểu tử này có phải xem ra thật sự
có một chút công phu không ?

– Hình như có.

“Không tưởng được tiểu tử này lại là
một hảo tiểu tử”. Châu Mãnh nói:

“Lão tử không ngờ đã nhìn sai”.

Nói xong câu đó, hắn làm một chuyện
bất kỳ ai cũng không tưởng được hắn có thể làm.

Hắn đột nhiên xuống ngựa, quăng đao
xuống đất, bước đến trước mặt Tiểu Cao, trịnh trọng ôm quyền hành lễ, trịnh
trọng nói:

– Ngươi không điên, ngươi là hảo
hán, chỉ cần ngươi chịu nhận ta làm huynh đệ, chịu theo ta về nhậu mấy ngày
thống thống khoái khoái, ta lập tức quỳ xuống vái ngươi ba lạy.

“Hùng Sư Đường” hảo thủ như mây,
Hùng Sư Châu Mãnh uy chấn Hà Lạc, bằng vào thân phận của hắn, làm sao có thể
kết bằng hữu với một thiếu niên lang thang vô danh như vậy ? Nhưng xem bộ dạng
của hắn lại không có một chút giả trá gì.

Tiểu Cao hình như cũng ngẩn người,
ngây người cả nửa ngày mới thở dài, cười khổ:

– Hiện tại ta mới tin lời nói của
người trong giang hồ không sai, Hùng Sư Châu Mãnh quả nhiên là người vĩ đại,
không trách gì có bao nhiêu người phục ngươi, chịu vì ngươi mà bán mạng.

“Còn ngươi ?” Châu Mãnh lập tức hỏi:

“Ngươi có chịu kết giao bằng hữu với
Châu Mãnh này không ?” Tiểu Cao chợt dụng lực vỗ bàn, nói lớn:

“Con bà nó, kết bằng hữu thì kết
bằng hữu, kết bằng hữu có sao đâu mà sợ”. Thanh âm của chàng còn lớn hơn cả
Châu Mãnh:

“Ta Cao Tiệm Phi đi lại trong giang hồ
mấy tháng nay, còn chưa gặp ai xem trọng ta như ngươi, ta tại sao không thể kết
giao bằng hữu với ngươi ?” Châu Mãnh ngửa mặt cười lớn:

– Hay ! Nói hay !

“Chỉ bất quá chuyện vập đầu vái lạy
ngàn vạn lần phải miễn giùm”. Tiểu Cao nói:

“Ngươi có quỳ, ta cũng không thể
đứng, nếu hai người đều quỳ lạy, ngươi lạy ta, ta lạy ngươi, xem ra đã biến
thành hai con trùng vái lạy”.

Chàng hét lớn:

– Chuyện đó ta tuyệt không làm.

Châu Mãnh lập tức đồng ý:

– Ngươi nói không làm thì bọn ta
không làm.

“Ta cũng không thể theo ngươi về
uống rượu”. Tiểu Cao thốt:

“Ta còn phải ở lại Trường An ước hẹn
với người ta”.

– Vậy bọn ta ở lại đây uống, uống
cho thống khoái.

“Ở đây uống ?” Tiểu Cao nhíu mày:

“Ngươi không sợ Tư Mã Siêu Quần đến
đây sao ?” Châu Mãnh chợt dụng lực đập bàn.

“Con bà nó, cho dù y có đến thì đã
sao ? Lão tử tối đa chỉ bất quá còn cái mạng này để liều mạng với y, y làm gì
được lão tử chớ ?” Châu Mãnh lớn tiếng:

“Nhưng chầu nhậu này bọn ta lại
không uống không được, không uống còn khó chịu hơn chết”.

“Được ! Uống thì uống”. Tiểu Cao
thốt:

“Nếu ngươi không sợ, ta sợ con khỉ
gì”.

Trong trà quán không những không có
khách, cả tiểu nhị cũng đã bỏ trốn.

May là bầu rượu không thể bỏ trốn.

Châu Mãnh và Tiểu Cao uống rượu,
Đinh Hài rót rượu, uống còn chưa đã, một bầu rượu còn chưa cạn, xa xa đã nghe
có tiếng vó ngựa truyền đến.

Tiếng vó ngựa khẩn cấp rầm rập, ít
ra cũng có sáu bảy chục thớt ngựa.

Hồng Hoa Tập vốn là trong phạm vi
thế lực của Tư Mã Siêu Quần, nếu quả có người nói chỉ cần Tư Mã Siêu Quần hạ
lệnh một tiếng, nội trong phút chốc có thể biến địa phương này thành bình địa,
lời nói đó cũng không thể coi là quá khoa trương.

Nhưng Châu Mãnh lại không chớp mắt
tới một lần, vó ngựa khủng bố cũng không thể làm rớt vãi tới một giọt rượu.

“Ta kính ngươi thêm ba chén”. Hắn
nói với Tiểu Cao:

“Chúc ngươi đa phước đa thọ, thân
thể kiện khang”.

– Được ! Ta uống.

Chàng uống tuy mau, tiếng vó ngựa
càng mau hơn, ba chén vừa uống xong, tiếng vó ngựa nghe đã như tiếng sấm.

Tay bưng bầu rượu của Đinh Hài đã
mềm đi chút ít, Châu Mãnh lại vẫn không biến sắc.

“Lần này tới phiên ngươi kính ta”.
Hắn nói với Tiểu Cao:

“Ngươi ít nhất cũng phải kính ta ba
chén”.

Đinh Hài đột nhiên xen lời:

– Bẩm Đường chủ, ba chén đó chỉ sợ
không thể uống nữa.

Châu Mãnh bộc nộ:

– Tại sao ? Tại sao không thể uống ?

– Bẩm Đường chủ, còn uống nữa, tính
mệnh của vị Cao thiếu gia này chỉ sợ cũng phải theo luôn Đường chủ.

Nộ khí của Châu Mãnh bất chợt tiêu
tán, bất chợt thở dài:

– Gã nói cũng có lý, tính mệnh của
ta không liều không được, tại sao phải liên lụy tới ngươi ?

Hắn đang muốn đứng lên, Tiểu Cao lại
đè vai hắn xuống, nhẹ nhàng thốt:

– Mạng của ta không có giá trị bằng
ngươi, ngươi có thể liều mạng, ta sao lại không thể ? Hà huống bọn ta cũng vị
tất không vượt qua được bọn chúng.

Châu Mãnh lại cười lớn:

– Có lý, ngươi nói càng có lý.

Tiểu Cao thốt:

– Cho nên ta cũng muốn kính ngươi ba
chén, cũng chúc ngươi đa phước đa thọ, thân thể khang kiện.

Hai người đồng thời cười lớn, tiếng
cười còn chưa ngừng, tiếng vó ngựa như sấm sét đã phóng tới trà quán đó, trong
phút chốc đã bao vây xung quanh quán.

Tiếng vó ngựa chợt dừng hẳn, thêm
vài tiếng ngựa phì phò, mọi thanh âm đều tan biến.

Giữa đất trời đột nhiên biến thành
một phiến tĩnh mịch, trà quán đó như một phần mộ.

Đinh Hài chợt cũng ngồi xuống, cười
khổ:

– Bẩm Đường chủ, hiện tại tôi cũng
muốn uống một chút rượu.

Đao vô thanh, kiếm vô thanh, người
vô thanh, ngựa cũng vô thanh.

Bởi vì mỗi một người, mỗi một thớt
ngựa đều đã trải qua nhiều năm huấn luyện nghiêm cẩn, lúc tất yếu tuyệt không
phát xuất một chút thanh âm không cần thiết, cho dù đầu lâu bị chém xuống cũng
không phát xuất ra một chút thanh âm.

Giữa tĩnh lặng chết chóc, một người
đội mão tử ngọc, vận áo hồ cừu, chắp tay sau lưng bước vào trà quán.

“Tử Khí Đông Lai” Trác Đông Lai đã
đến.

Thái độ của hắn cực kỳ trầm tĩnh,
một thứ trầm tĩnh chỉ có một người biết mình tuyệt đối nắm chắc ưu thế mới có
thể biểu hiện.

Ba cái mạng của ba người trong trà
quán, không còn nghi ngờ gì nữa, đều nằm trong tay hắn.

Nhưng Tiểu Cao và Châu Mãnh không
nhìn hắn tới một lần.

“Ta còn muốn kính ngươi thêm ba chén
nữa”. Tiểu Cao thốt:

“Ba chén này chúc ngươi trường mệnh
phú quý, đa tử đa tôn”.

Chàng còn chưa rót rượu, Trác Đông
Lai đã đến trước mặt bọn họ, điềm đạm nói:

– Ba chén đó có nên để ta kính không
?

– Tại sao ?

– Châu Đường chủ từ xa đến, bọn ta
không ngờ hoàn toàn chưa dùng lễ chủ khách mà tiếp rước chu đáo, ba chén đó
đương nhiên nên do ta kính.

Châu Mãnh không ngờ cả nói cũng
không thèm nói, uống cạn ba chén, Trác Đông Lai không ngờ cũng uống không chậm
hơn Châu Mãnh chút nào.

“Ta cũng còn muốn kính thêm Châu
Đường chủ ba chén nữa”. Trác Đông Lai thốt:

“Ba chén này ta cũng không uống
không được”.

– Tại sao ?

– Bởi vì sau khi uống ba chén này,
ta có chuyện muốn thỉnh giáo Châu Đường chủ.

– Chuyện gì ?

Trác Đông Lai trước hết uống cạn ba
chén.

“Châu Đường chủ hành tung phiêu hốt,
xuất thần nhập quỷ, coi nơi đây như chỗ không người”. Hắn thở dài:

“Nếu quả Châu Đường chủ hồi nãy bỏ
đi, bọn ta cũng thật sự vô năng vô lực”.

Hắn ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Châu
Mãnh:

– Nhưng Châu Đường chủ hồi nãy tại
sao lại không bỏ đi ?

– Ngươi nghĩ không ra ?

– Ta thật sự nghĩ không ra !

“Kỳ thật ta vốn cũng không tưởng
được, bởi vì lúc đó ta còn chưa giao hảo với vị bằng hữu này”. Châu Mãnh vỗ vai
Tiểu Cao:

“Hiện tại ta đã kết giao với bằng
hữu này, ta đương nhiên phải uống vài chén với y, y đã không thể về với ta, ta
cũng chỉ còn nước ở lại đây uống với y”.

Châu Mãnh lại cười lớn:

– Đạo lý đó kỳ thật giản đơn vô
cùng, chỉ tiếc người như các ngươi tuyệt đối không thể hiểu thấu.

Trác Đông Lai chợt không nói gì,
không than không thở không động không đậy không uống không nói.

Lúc đó, con người hắn chừng như đột
nhiên đã biến thành một người gỗ, thậm chí cả mắt cũng không có tới một chút biểu
tình.

Bên ngoài cũng không có cử động,
không có mệnh lệnh của Trác Đông Lai, ai ai cũng không dám có bất kỳ cử động
gì.

Đoạn thời gian đó tịnh không ngắn.

Trong đoạn thời gian đó, Tiểu Cao và
Châu Mãnh làm gì ? Trác Đông Lai không biết, cũng không để ý tới.

Trong đoạn thời gian đó, chỉ có biểu
tình của một mình Tiểu Cao là kỳ quái nhất.

Xem biểu tình trên mặt chàng, giống
như chàng rõ ràng nhìn thấy có bảy tám con bò cạp, mười mấy con xú trùng đang
chui vào cọ quậy dưới lớp y phục của chàng, lại vẫn khơi khơi ngồi bất động
chịu đựng.

Chàng thật đã nhìn ra một chuyện mà
người khác đều không nhìn ra, bởi vì phương hướng chàng ngồi chính là đang đối
diện với một song cửa sổ bên trái, song cửa sổ đó lại xảo hợp đang mở rộng.

Bên ngoài song cửa sổ đó đương nhiên
cũng có nhân mã Trác Đông Lai mang đến, nhưng từ góc độ chỗ Tiểu Cao đang ngồi
mà nhìn ra, hồi nãy qua kẽ hở giữa rừng đao biển giáo của đám nhân mã đó, có
thể nhìn thấy một cây đại thụ.

Một cây bạch dương to lớn đã khô héo,
dưới cây có một người đang đứng.

Từ vị trí chỗ Tiểu Cao đang ngồi
nhìn ra, hồi nãy có thể nhìn thấy người đó.

Một người bình phàm trầm mặc, trong
tay vác một cái hòm bình phàm cũ kỷ.

Tiểu Cao muốn xông ra ngoài, nhiều
lần muốn xông ra, nhưng chàng lại bất động.

Bởi vì chàng biết hiện tại đã đến
lúc quyết định, mệnh vận sinh tử của mọi người đều phải quyết định giữa giây
phút đó, bất cứ chuyện gì chàng làm đều có thể làm thương hại đến bằng hữu của
chàng.

Cho nên chàng không thể động.

Chàng chỉ hy vọng người khiêng cái
hòm đứng dưới gốc cây cũng không bỏ đi.

Cũng không biết qua bao lâu sau,
chàng đột nhiêu nhìn thấy một chuyện kỳ quái phi thường.

Chàng đột nhiên nhìn thấy Trác Đông
Lai cười.

Cho đến giây phút đó chàng mới phát
hiện lúc Trác Đông Lai cười cũng rất mê hồn.

Chàng nhìn thấy Trác Đông Lai mỉm
cười đứng lên, dùng một tư thế ưu nhã vô cùng cung tay mỉm cười nhìn Châu Mãnh.

“Châu Đường chủ, ta không kính rượu
cho ngươi nữa”. Trác Đông Lai thốt:

“Ngày đã gần tàn, đường đi còn xa,
uống nhiều cũng không tốt lắm”.

Tiểu Cao ngẩn người, Châu Mãnh cũng
ngây người.

“Ngươi để hắn đi ?” Tiểu Cao hỏi:

“Ngươi thật chịu để hắn đi ?” Trác
Đông Lai điềm đạm mỉm cười:

– Hắn có thể kết giao một bằng hữu
như ngươi, ta tại sao lại không thể ? Hắn có thể mạo hiểm ở lại uống rượu với
ngươi, ta tại sao lại không thể vì ngươi mà để hắn đi ?

Trác Đông Lai không ngờ còn tự mình
dắt ngựa của Châu Mãnh qua:

– Châu Đường chủ, lần nay chia tay,
sau này chắc ít có cơ hội gặp lại, thứ cho ta không thể đưa thêm một đoạn
đường.

Bụi đường mù mịt, một thớt mã, một
cái đuôi ngựa, một đôi giày đinh, và hai người đều cuốn theo gió bụi mà đi.

Tiểu Cao mắt vọng theo bọn họ đi xa,
mới quay đầu lại nhìn Trác Đông Lai, lại nhịn không được phải thở dài:

– Hiện tại ta mới tin lời nói của
người trong giang hồ không sai, “Tử Khí Đông Lai” Trác Đông Lai quả nhiên là
một nhân vật vĩ đại.

Trác Đông Lai cũng thở dài:

– Chỉ tiếc ta biết ngươi không thể
kết giao bằng hữu với ta, bởi vì ngươi một mực chỉ muốn thành danh, một mực chỉ
muốn Tư Mã Siêu Quần chết dưới kiếm của ngươi.

Tiểu Cao trầm mặc, trầm mặc một hồi
rất lâu mới nói:

– Chết có lẽ không phải là y, mà là
ta.

“Phải, chết rất có thể là ngươi”.
Trác Đông Lai điềm đạm thốt:

“Nếu quả có người muốn đánh cá với
ta, ta nguyện dùng mười đổ một, cá ngươi chết”.

Hắn nhìn Tiểu Cao:

– Nếu quả ngươi muốn cá với ta, ta
cũng chịu.

– Ta không chịu.

– Tại sao ?

– Bởi vì ta nhún nhường chịu thua.

Nói xong câu đó, Tiểu Cao phóng lên,
bởi vì chàng đột nhiên phát hiện người hồi nãy đứng dưới gốc cây đã đột nhiên
biến mất.

Lần này Tiểu Cao quyết tâm phải truy
đuổi theo y.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+