Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 08:Hùng Sư Đường Trong Hẻm Đồng Đà -P1 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mùng sáu tháng hai.

Lạc Dương.

Lạc Dương là đất kiến đô của Đông
Châu, Bắc Ngụy, Tây Tấn, Ngụy, Tùy, bảy triều Hậu Đường, bên phải ôm Hổ Lao,
bên trái nắm Quan Trung, phía bắc vọng Yên Vân, phía nam kề Giang Nam, cung
điện thành trì cực kỳ tráng lệ đẹp đẽ.

Giáp Mã Doanh nơi Tống Thái Tổ xuất
thế, thời Hậu Đường xây Đông Đại Tự, Mật Phi Từ trong Lạc Thần Phú của Tào
Thực, cố cư của Lão Tử trong hẻm Đồng Đà, Bạch Mã Tự từ Bạch Mã Tây Thiên Đà
Kinh mà ra, cây cầu cổ xưa “Thiên Tân Kiều hạ dương xuân thủy”, cho đến nay vẫn
còn đó.

Nhưng chí của Cao Tiệm Phi lại không
còn.

Tiểu Cao tịnh không phải đến đây vì
những danh thắng cổ tích đó, chàng chỉ muốn tìm một chỗ, một người.

Chàng muốn tìm Hùng Sư Đường, Hùng
Sư Đường của Châu Mãnh.

Chàng đã tìm ra.

Tổng đà Hùng Sư Đường trong hẻm Đồng
Đà, gần cố cư của Lão Tử trong truyền thuyết, cơ hồ chiếm cứ cả con hẻm.

Tiểu Cao rất mau chóng tìm ra.

Trong tưởng tượng của chàng, Hùng Sư
Đường nhất định là một tòa kiến trúc khổng lồ kiên cố cổ xưa, tuy không rất
hùng vĩ hoa lệ, nhưng lại nhất định rất rộng rãi thoáng mát, rất có khí thế,
giống như con người của Châu Mãnh vậy.

Ý tưởng của chàng không sai, Hùng Sư
Đường vốn quả thật là vậy, chỉ bất quá có điểm chàng không nghĩ đến, tòa trang
viện rộng rãi kiên cố cổ xưa đó hiện tại cơ hồ đã hoàn toàn bị thiêu rụi thành
tro.

Ngoại trừ vài gian phòng phía sau
ra, Hùng Sư Đường hùng cứ Lạc Dương bao năm nay không ngờ đã hoàn toàn bị hủy
diệt trong ngọn lửa cuồng liệt.

Tâm Cao Tiệm Phi chìm đắm liền.

Gió lạnh như dao cắt, trong đống tro
tàn ngẫu nhiên còn có vài mảnh tàn dư bị gió lạnh lùa bay quyện theo, cũng
không biết là xà gỗ đã bị đốt thành than, hay là xương người tàn tạ.

Hùng Sư Đường đầy nghẹt tân khách và
môn đệ năm xưa hiện tại không ngờ lại không thấy tới một bóng người.

Hẻm Đồng Đà đầy dẫy truyền thuyết cổ
xưa và đương kim hào kiệt hùng phong ngày nào hiện tại chỉ còn lại một màu
thống khổ thê lương.

Thương hải tang điền, chuyện đời
biến hóa khó lường, nhưng thứ biến hóa như vầy cũng không tránh khỏi biến thành
quá đột ngột, đáng sợ.

— Chuyện gì đã xảy ra ? Phát sinh
ra sao ?

— Châu Mãnh chí khí ngất trời, kiêu
hùng bất khuất, và đám hảo thủ dưới trướng thân kinh bách chiến đã đi đâu ?

Tiểu Cao chợt nghĩ đến Trác Đông
Lai, nghĩ đến phương pháp hành sự của hắn, nghĩ đến sự âm trầm của hắn.

Mỗi một chuyện phát sinh vào ngày đó
ở Hồng Hoa Tập hiện tại lại kéo màn xuất hiện lại trong óc chàng.

Chàng chợt hiểu Trác Đông Lai tại
sao muốn phóng tha Châu Mãnh.

Châu Mãnh rời khỏi Lạc Dương, lực
lượng phòng thủ của tổng đà Lạc Dương nhất định yếu đi, nếu quả phái người gấp
rút đột tập, không còn nghi ngờ gì nữa, là cơ hội tốt nhất.

Thứ cơ hội đó Trác Đông Lai nhất
định đã đợi từ rất lâu.

Lúc hắn nâng chén chúc phước kính
rượu với Châu Mãnh, nhân mã đột tập nhất định đã lên đường.

Đây nhất định là kết quả đột tập lần
này.

Lúc Châu Mãnh đang có cảm giác mình
hoàn toàn đắc thắng, họ Châu đã bị đánh bại.

Lần này hắn thật sự bại quá thảm
thương.

Tay chân Tiểu Cao lạnh buốt.

Chàng không thể tưởng tượng Châu
Mãnh làm sao có thể chịu đựng thứ đả kích lớn lao như vầy, nhưng chàng tin rằng
Châu Mãnh nhất định không bị đánh gục.

Một khi Châu Mãnh còn sống, nhất
định không thể bị bất kỳ một ai đánh gục.

Hiện tại ý tưởng duy nhất của Tiểu
Cao là Châu Mãnh chắc đang vội vàng muốn đi báo thù, bởi vì hiện tại Trác Đông
Lai nhất định đã giăng lưới đặt bẫy ở Trường An đợi hắn đến.

Nếu quả hiện tại Châu Mãnh đã đến
Trường An, cơ hội hắn có thể sống sót trở về còn rất ít.

Vô luận là ai trải qua một đả kích
lớn lao như vầy, tư tưởng và hành động của hắn đều khó tránh khỏi vì vội vã
phẫn nộ mà có sơ xuất.

Chỉ cần có một chút sơ xuất, có thể
tạo thành sai lầm trí mệnh.

Kế hoạch của Trác Đông Lai vĩnh viễn
không thể có sơ xuất, nghĩ tới điểm đó, cả tâm tư của Tiểu Cao cũng thấu lạnh.

Ngay lúc đó, chàng đã hạ quyết tâm.

Chàng cũng muốn trở về Trường An,
không cần biết Châu Mãnh hiện tại còn sống hay đã chết, chàng đều phải về đó.

Nếu quả Châu Mãnh còn chưa chết,
chàng có lẽ còn có thể vì bằng hữu của mình mà tiếp thêm một phần sức lực.

Chàng còn có một đôi tay, một thanh
kiếm, và một mạng sống.

Nếu quả Châu Mãnh đã chết trong tay
Trác Đông Lai, chàng cũng phải trở về thu lượm thi thể bằng hữu, đi liều mạng,
đi phục thù.

Không cần biết ra sao, cho đến hiện
tại chỉ còn có một mình Châu Mãnh là đối đãi với chàng như bằng hữu.

Chàng cũng chỉ có một bằng hữu là
Châu Mãnh.

Ý nghĩa của hai chữ “bằng hữu” chàng
tuy còn chưa hoàn toàn hiểu thấu, bởi vì chàng trước đây chưa từng giao kết bằng
hữu với ai, nhưng chàng có Khí.

Là hiệp khí, huyết khí, nghĩa khí.

— Bởi vì trên thế giới này còn có
những người có Khí như vậy, cho nên chính nghĩa mới có thể đánh bại tà ác, nhân
loại mới có thể vĩnh viễn tồn tại.

Chỉ tiếc hiện tại Cao Tiệm Phi vô luận
muốn đi đến nơi nào cũng rất khó mà đi được.

Trong con hẻm dài vốn tĩnh mịch
không có bóng người đột nhiên đã xuất hiện một người.

Một người áo nâu chỉ cao tối đa
khoảng bốn thước, lại có một khuôn mặt dài như mặt ngựa, hai hàng lông mày dày
đặc giống như hai cây chổi kết lại, hơn nữa còn như dùng một cọng dây dày cộm
kết lại ngay giữa trán.

Niên kỷ của gã tuyệt không quá lớn,
nhưng nhìn lại rất già lão, đôi mắt ti hí dưới cặp lông mày rậm rì lấp lóe phát
sáng, vừa nhìn thấy Tiểu Cao, ánh mắt của gã giống như mũi đinh ghim chặt trên
mình chàng.

Tiểu Cao đã từng gặp con người đó.

Một người như vậy vô luận là ai một
khi gặp qua một lần đều không dễ gì quên được.

Tiểu Cao nhớ gã hình như là một tên
bán bánh ngọt trên con đường bên ngoài hẻm, dùng một thanh đao mỏng vừa dài lại
vừa thon cắt từng miếng bánh ngọt.

Thanh đao đó hiện tại đang giắt bên
hông.

Nếu quả một người muốn dùng thanh
đao đó đi cắt sắt, đại khái cũng không phải là chuyện quá khó khăn gì.

Người đó vừa xuất hiện, trong hẻm
bỗng nhiệt náo hẳn, người đang đi lại trên đường lớn đột nhiên trong phút chốc
đều ùa vào con hẻm đó, chừng như tất cả mọi người trên đường đều đến đây hết,
giống như nước thủy triều vậy, bao vây xung quanh Tiểu Cao.

Tiểu Cao chỉ cảm thấy mình giống như
đột nhiên lọt vào trong đình miếu cực kỳ nhiệt náo, bốn phương tám hướng đều
tràn ngập người ta, các thức các dạng người, nước cũng không chảy nỗi, chàng có
muốn động cũng không động được.

Chàng thực sự không biết nên ứng phó
làm sao với cục diện này, bởi vì chàng chưa từng đụng phải chuyện như vầy.

Người bán bánh ngọt hồi nãy chừng
như đã chen chúc đến trước mặt chàng, hiện tại lại không còn thấy đâu nữa.

Người đó thật quá lùn, muốn tìm một
người như vậy giữa rừng người quả thật rất khó lòng tìm ra, nhưng nếu quả gã
muốn dùng thanh đao cắt bánh của gã đâm người ta giữa rừng người, chỉ sợ còn dễ
dàng hơn cả cắt bánh.

Tiểu Cao không muốn phải chịu một
đao đó.

Chàng nhất định trước hết phải tìm
ra người đó, chàng đã nhìn ra người đó nhất định là đầu sỏ.

“Ta muốn mua bán ngọt”. Tiểu Cao
chợt nói lớn:

“Người bán bánh ngọt đâu rồi ?”.

“Ta đâu có đi đâu”. Một người dùng
thanh âm khản đục trả lời:

“Ta đang ở đây nè”.

Thanh âm từ sau lưng Tiểu Cao truyền
tới, Tiểu Cao vừa quay đầu, lại không nhìn thấy người đó đâu hết.

Nhưng chàng lại nghe thấy thanh âm
của người đó, cho nên chàng rất mau chóng nhận ra chàng một mực không nhìn thấy
chỉ bất quá vì chàng luôn luôn không cúi đầu xuống nhìn.

Một người lùn như vậy, bị lạc giữa
rừng người, nếu quả mình không cúi đầu xuống tìm, nhất định không nhìn thấy.

“Ngươi nhìn không thấy ta, ta cũng
không thấy ngươi, bọn ta làm sao buôn bán được ?” Gã hỏi Tiểu Cao.

– Có cách giải quyết.

Tiểu Cao chợt ngồi xổm xuống giữa
đám người, mặt của người khác tuy không còn nhìn thấy nữa, nhưng một khuôn mặt
ngựa lại đã đến trước mắt chàng.

– Hiện tại bọn ta có phải đã có thể
mua bán rồi chứ ?

Người đó há miệng cười lớn, cái
miệng rộng cơ hồ bạnh tới mang tai:

– Ngươi thật muốn mua bánh ngọt ?

– Ngoại trừ bánh ngọt ra, bọn ta còn
có giao dịch gì khác có thể đàm phán đây ?

Còn có chuyện mua bán gì khác có thể
làm đây ?

– Không có.

– Vậy ta mua bánh ngọt.

– Ngươi muốn mua bao nhiêu ?

– Ngươi muốn bán cho ta bao nhiêu ?

– Chỉ cần ngươi bỏ tiền ra, bao
nhiêu ta cũng bán.

– Bánh ngọt của ngươi giá bao nhiêu
?

– Còn tùy.

– Tùy vào cái gì ?

– Tùy người.

“Tùy người ?” Tiểu Cao không hiểu:

“Bán ngọt cũng phải tùy người ?”.

– Đương nhiên phải tùy người, tùy
coi người nào đến mua bánh ngọt, ta mới ra giá.

Tùy người mà ra giá vốn là một trong
những bí quyết làm ăn.

“Có những người đến mua bánh ngọt
của ta, ta chỉ đòi hai cắc bạc cho một miếng bánh, có người đến mua cho dù bỏ
ra năm trăm lượng bạc ta cũng không bán”. Người đó nói:

“Bởi vì ta xem hắn không thuận
nhãn”.

“Còn ta ?” Tiểu Cao hỏi:

“Ngươi xem ta có thuận nhãn không
?”.

Người đó chằm chằm nhìn chàng từ
trên xuống dưới, từ dưới lên trên cả nửa ngày, hàn quang trong đôi mắt ti hí
bắn ra như những mũi châm nhọn bén, chợt hỏi Tiểu Cao:

– Ngươi có phải từ Trường An đến ?

– Phải.

– Trong cái bao bố của người có gì ?
Có phải là một thanh kiếm ?

– Phải.

– Ngươi từ Trường An đến đây có phải
vì Châu lão gia của Hùng Sư Đường mà đến ?

– Phải.

Người đó đột nhiên lại há miệng cười
tươi, lộ xuất cả nướu răng:

– Vậy chuyện mua bán giữa bọn ta
không thành rồi.

– Tại sao ?

– Bởi vì người chết không thể ăn
bánh ngọt, bánh ngọt của ta cũng không bán cho người chết.

Trong lòng bàn tay của Tiểu Cao đã
bắt đầu toát mồ hôi, mồ hôi lạnh.

Đám người bao vây bốn bề nếu quả
cùng một lúc xông tới đã đủ dẫm đạp chàng nhẹp ruột, chàng làm sao ngăn cản
nổi.

Chàng nghe thấy tiếng hô hấp của đám
người đó vì hưng phấn mà đã biến thành vồ vập, vô luận là ai trước lúc sát nhân
đều có thể biến thành hưng phấn.

Rừng người đã bắt đầu siết chặt
trước sau, hữu thủ của người bán bán cũng nắm chặt cán đao của gã.

Tiểu Cao chợt phát hiện một chuyện.

Trên thế giới này thứ đáng sợ nhất
là người, nhân lực nếu quả có thể tập trung đoàn kết, đều đáng sợ hơn xa bất kỳ
thứ lực lượng nào.

Nhưng Tiểu Cao còn có thể nhẫn nhịn,
bởi vì chàng đã nhìn ra những người đó đều là người của Hùng Sư Đường, đều như
chàng, đứng cùng một phía với Châu Mãnh, cho nên chàng nói:

– Ta từ Trường An đến, trong bao của
ta quả thật có một thanh kiếm sát nhân, chỉ bất quá người ta muốn giết không
phải là Châu Mãnh.

– Ngươi muốn giết ai ?

“Người ta muốn giết cũng là người
các ngươi muốn giết”. Tiểu Cao đáp:

“Bởi vì ta cũng như các ngươi, ta
cũng là bằng hữu của Châu Mãnh”.

– Ồ ?

– Ta họ Cao, Cao Tiệm Phi.

– Có phải Cao Tiệm Phi dần dần muốn
bay cao ?

“Phải”. Tiểu Cao đáp:

“Ngươi cứ trở về mà hỏi Châu Mãnh
xem ta có phải là bằng hữu không”.

– Ta bất tất phải hỏi.

– Tại sao ?

Trong đôi mắt ti hí của người bán
bánh ngọt chợt lộ xuất một ý tứ nhạo báng quỷ quyệt, chợt nhìn Tiểu Cao cười
cười:

– Ngươi nghĩ ta không biết ngươi là
bằng hữu của Châu Mãnh ?

– Ngươi biết ?

– Bởi vì ta biết cho nên mới muốn
giết ngươi.

Lưng Tiểu Cao bất chợt đẫm ướt, dầm
dề mồ hôi lạnh.

Rừng người tuy đang siết chặt vòng
vây, đao của người bán bánh ngọt tuy sắc bén, nhưng giữa giây phút đó, đó là cơ
hội chàng có thể chém đứt bàn tay cầm đao, chém đứt sống mũi trên khuôn mặt
ngựa đó, móc moi ý tứ chế nhạo quỷ quyệt ác độc trong đôi mắt ti hí đó ra.

Nhưng chàng không thể khinh cử vọng
động.

Chàng có thể giết người đó, nhưng
đám đông như thủy triều dâng trào bốn bề chàng lại không thể giết sạch.

Nếu quả chàng lợi dụng một tích tắc
đó giết chết tên mặt ngựa kia, chính chàng rất có khả năng bị loạn đao của
người ta bằm nát.

Người bán bánh ngọt lại cười, cười
khành khạch thốt:

– Người còn chưa chết, sao ngươi
không xuất thủ ?

Câu nói đó còn chưa dứt, Tiểu Cao
đang ngồi xổm trước mặt gã bỗng đứng dậy, vừa đứng dậy, thân người chàng đã ưỡn
thẳng phóng vọt lên, giống như bên trên có một bàn tay khổng lồ vô hình kéo áo
chàng, lôi chàng bay lên.

Đó là khinh công hiếm thấy trên
giang hồ, cũng là tuyệt kỹ cầu sinh giữa cái chết.

Chỉ tiếc chàng không phải là chim,
cũng không có cánh.

Thân người chàng chỉ bất quá vận hết
khí lực mà bay lên, luồng chân khí đó lúc nào cũng đều có thể cạn kiệt, thân
người chàng lại phải rơi xuống, lúc rơi xuống vẫn lọt vào giữa rừng người.

Chính chàng cũng biết điểm đó.

Chàng biết người bên dưới nhất định
đều đã rút binh khí chuẩn bị hạ sát thủ, đợi khi chàng khí cạn lực kiệt rớt
xuống mà đâm chém.

Lúc đó chàng cho dù có thể bạt kiếm
giết người, chính chàng tất cũng phải chết giữa mưa máu và thi thể của người
ta.

Chàng không muốn làm chuyện đó, cũng
không muốn nhìn thấy thảm cảnh huyết nhục tan nát.

Nhưng chàng không chết.

Giữa lúc đó, chàng chợt nhìn thấy
một sợi dây từ xa xa bay đến.

Chàng không nhìn thấy sợi dây đó từ
đâu bay đến, cũng không nhìn xem sợi dây đó đang nằm trong tay ai.

May mắn là chàng đã nhìn thấy sợi
dây đó, hơn nữa kịp thời nắm lấy.

Sợi dây mượn lực kéo về phía trước,
thân người chàng cũng mượn lực trên sợi dây mà bay theo.

Giống như cánh diều tung bay, càng
kéo càng cao.

Người kéo sợi dây cũng giống như
đang thả diều, Tiểu Cao còn chưa nhìn thấy người đó, lại đã nghe một tiếng động
rất quen thuộc.

Tiếng giày đinh chạy nhanh trên đất
tuyết.

Trong tâm Tiểu Cao lập tức có một
luồng khí ấm áp trào dâng.

Chàng phảng phất lại nhìn thấy một
người, mang đôi giày đinh, nắm đuôi ngựa, cũng giống như một cánh diều bị treo
trên đuôi ngựa.

Chàng phảng phất lại nhìn thấy người
trên lưng ngựa, lại nhìn thấy hào khí và hùng phong của người đó.

Chàng đã sớm biết Châu Mãnh tuyệt
không thể bị bất cứ một ai đánh gục.

“Cao thiếu hiệp, không tưởng được
thiếu hiệp thật đã đến”. Đinh Hài vừa dừng chân đã ngã quỵ trên tuyết:

“Đường chủ từng nói Cao thiếu hiệp
nhất định đến gặp ông, không tưởng được Cao thiếu hiệp thật đã đến”.

Tiểu Cao dùng hết sức mới có thể kéo
gã bằng hữu trung thành đó đứng lên.

“Người ngã quỵ đáng lẽ là ta”. Chàng
nói với Đinh Hài:

“Ngươi đã cứu mạng ta”.

Đinh Hài cơ hồ trào nhiệt lệ, thần
sắc lại biến thành căm phẫn:

– Tiểu nhân đã sớm biết Thái Sùng
tuyệt không thể phóng tha bất kỳ bằng hữu nào của Đường chủ. Đám bằng hữu của
Đường chủ cơ hồ đã hoàn toàn bị gã hạ độc thủ, cả những người ở xa cũng không
buông tha.

– Thái Sùng là quái vật bán bánh
ngọt đó ?

– Chính là gã.

“Gã vốn đương nhiên không phải là
dân bán bánh”. Tiểu Cao hỏi:

“Gã thật ra là ai ?”.

– Gã cũng giống như tiểu tử họ
Dương, vốn đều là tâm phúc của Đường chủ.

– Gã cùng Dương Kiên đều phản bội
lại Đường chủ của các người ?

“Gã còn khả ố hơn cả Dương Kiên”.
Đinh Hài giận dữ đáp:

“Lúc gã bán đứng Đường chủ chính là
lúc trong tâm Đường chủ đang rối rắm nhất, đang cần gã nhất”.

Tiểu Cao hiểu rõ ý tứ của gã.

“Các người từ Trường An trở về,
không những Hùng Sư Đường đã bị phá hủy, Thái Sùng cũng làm phản”. Tiểu Cao thở
dài:

‘Hai ngày qua các người nhất định
phải điêu đứng”.

“Phải”. Đinh Hài đáp:

“Điêu đứng chưa từng thấy”.

– Nhưng vô luận một ngày có bao
nhiêu khổ nạn đều trở thành quá khứ hết.

“Phải”. Đinh Hài giống như tượng gỗ
lặp lại lời của Tiểu Cao:

“Đều thành quá khứ hết”.

Trong ánh mắt gã chợt để lộ một thứ
bi thương trầm thống khôn tả, giống như một người mắt thấy mình đang chìm đắm,
chìm vào hố cát vạn kiếp bất phục.

Tâm Tiểu Cao bất chợt cũng đắm chìm.

— Thái Sùng phản bội đang lúc Châu
Mãnh khốn khổ nhất, Châu Mãnh lại cho tới bây giờ vẫn để cho gã cao hứng tiêu
dao tự tại đi lại trên thế gian.

Đó tuyệt không phải là tác phong
bình thời của Châu Mãnh.

Tiểu Cao nhìn thẳng vào mắt Đinh
Hài, hỏi từng tiếng:

– Ngươi không dám nói cho ta biết
sao ?

Đinh Hài cũng khẩn trương:

– Không dám nói cái gì ?

Tiểu Cao chợt dụng lực nắm lấy vai
gã:

– Đường chủ của ngươi có phải đã
trúng độc thủ.

– Không.

– Thật là không ?

“Thật là không”. Đinh Hài chừng như
đang tận lực muốn ra vẻ khoan khoái:

“Tiểu nhân hiện tại có thể dẫn Cao
thiếu hiệp đi gặp người”.

Rừng héo tuyết dày, nham thạch gồ
ghề.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+