Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Anh Hùng Vô Lệ – Hồi 14:Lò Sát Sinh-P2 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chỉ có lúc sợ hãi khẩn trương nhất,
tròng mắt của hắn mới co thắt lại. Hiện tại hắn đang cảm thấy khẩn trương lo
sợ.

Hắn cảm thấy có một người, dùng một
thứ phương pháp cho đến hiện tại hắn vẫn không thể biết được, đã mở cửa gian
mật thất của hắn, như quỷ hồn đang đứng sau lưng hắn.

Đó thật sự là chuyện không thể tưởng
tượng được, Trác Đông Lai không tin được trên thế giới thật sự có người có thể
có năng lực không thể tưởng tượng được như vậy.

Nhưng hiện tại hắn không thể không
tin.

Hắn rất mau chóng nghĩ tới một
người, một người duy nhất:

– Tiêu Lệ Huyết, ta biết nhất định
là ngươi.

“Phải”. Một thanh âm trầm
trầm khan khản đáp:

“Là ta”.

Trác Đông Lai bỗng thở dài.

“Quỷ thần không có thật, quỷ
thần nói tất càng không thể tin”. Hắn nói:

“Nếu không ngươi đã không thể
đến”.

– Tại sao ?

“Bởi vì hiện tại đáng lẽ ngươi
đã là người chết, chết dưới Lệ Ngân của Cao Tiệm Phi”. Trác Đông Lai đáp:

“Chốn u minh vốn đã định trước
mệnh vận của ngươi”.

Hắn lại thở dài:

– Hiện tại ta mới biết những lời nói
đó hoang đường đáng cười làm sao.

“Còn trước đây ?” Tiêu Lệ
Huyết hỏi:

“Trước đây ngươi có tin không
?” – Vị tất đã tin hết, cũng vị tất không tin.

“Cho nên ngươi mới nghĩ ra
phương pháp muốn ta đi giết Cao Tiệm Phi ?” Tiêu Lệ Huyết lại hỏi:

“Ngươi có phải muốn xem xem
trong hai người bọn ta thật ra là ai chết trong tay ai ?” – Phải.

– Không cần biết là ai chết, ngươi
đại khái đều không thương tâm.

“Ta đích xác không”. Trác
Đông Lai đáp:

“Không cần biết là ai chết, đối
với ta đều có lợi, nếu quả hai người bọn ngươi cùng chết một lúc, càng hay
không thể tả, ta nhất định an bài hậu sự cho bọn ngươi thật tốt”.

Hắn nói thật, Trác Đông Lai luôn
luôn nói thật.

Bởi vì hắn bất tất phải nói láo.

Trước mặt đại đa số người, hắn căn
bản hoàn toàn không cần phải nói láo, đối với những người khác, nói láo căn bản
không hữu dụng.

Tiêu Lệ Huyết đã nhìn ra điểm đó.

Y thích giao thủ với loại người đó,
tránh khỏi rất nhiều phiền hà không cần thiết.

Có thể giao thủ với loại người đó
cũng khoan khoái hơn nhiều so với làm bằng hữu của bọn chúng.

“Ta cũng luôn luôn nói
thật”. Tiêu Lệ Huyết nói:

“Mỗi một câu ta nói ra ngươi
tốt nhất đều nên tin”.

– Ta nhất định tin.

– Ta biết người còn chưa gặp ta,
ngươi nhất định rất muốn nhìn xem ta là ai.

– Ta thật muốn muốn chết.

– Nhưng ngươi chỉ cần quay đầu lại
nhìn ta một cái, ngươi vĩnh viễn không còn nhìn thấy gì khác nữa.

“Ta không thể quay đầu
lại”. Trác Đông Lai thốt:

“Tạm thời ta còn chưa muốn
chết”.

“Nói thật là một tập quán rất
tốt, ta hy vọng ngươi có thể luôn luôn bảo trì lấy nó”.

Thanh âm của Tiêu Lệ Huyết rất bình
đạm:

“Chỉ cần ngươi nói ra một câu
nói láo, ta giết ngươi chết tại chỗ trong cái bồn tắm đó”.

“Ta có nói qua, tạm thời ta còn
chưa muốn chết”. Thanh âm của Trác Đông Lai cũng rất bình tĩnh:

“Ta đương nhiên càng không muốn
chết lõa thể trong bồn tắm như vầy, ngươi nên tin chuyện đó ta tuyệt không
làm”.

“Rất tốt”. Tiêu Lệ Huyết
đối với tình huống đó tựa hồ cảm thấy rất thỏa mãn, cho nên lập tức hỏi một
chuyện mà y muốn biết nhất:

“Hai mươi năm trước, ta cùng
một người đính một tờ khế ước, chuyện đó ngươi có biết không ?” – Ta biết.

– Hàng quan trọng nhất trên khế ước
đó luôn luôn để trống, luôn luôn thiếu mất một danh tánh.

– Điểm đó ta cũng biết.

“Hiện tại đã có người đem khế
ước đó giao cho ta, hơn nữa bên trên còn điền vào tên họ một người”. Tiêu
Lệ Huyết lại hỏi:

“Ngươi có biết là tên ai không
?” “Ta biết”. Trác Đông Lai không ngờ lại cười cười:

“Cái tên đó là do ta điền lên,
ta làm sao mà không biết được ?” – Khế ước có phải là ngươi đính với ta ?

“Không phải”. Trác Đông
Lai đáp:

“Ta còn chưa xứng”.

– Có phải do ngươi đem đến ?

“Phải”. Trác Đông Lai đáp:

“Có một người muốn ta đem đến,
trước hết đem tờ khế ước đó đưa đến miếu thổ địa, lại ra ngoài thành đốt huyết
hỏa, vì để xác định muốn giúp ngươi nhìn thấy, cho nên phải đốt mỗi ngày một
lần, ba ngày liên tiếp”.

“Người muốn ngươi đưa
tin”, thanh âm của Tiêu Lệ Huyết bỗng biến thành tê dại:

“Ngươi có biết người đó là ai
không ?” “Ta biết”. Trác Đông Lai đáp:

“Người biết hắn đều nghĩ hắn đã
chết, còn có rất nhiều người căn bản không biết danh tánh của hắn, nhưng ta
biết, ngoại trừ ngươi ra, không ai biết nhiều hơn ta”.

– Ngươi biết hắn còn chưa chết ?

– Phải.

– Ngươi cũng biết hắn đang ở đâu ?

– Phải.

“Rất tốt”. Thanh âm của
Tiêu Lệ Huyết phảng phất đã tê liệt:

“Hiện tại ngươi có thể đứng lên
rồi”.

– Tại sao phải đứng lên ?

– Bởi vì ngươi phải dẫn ta đi gặp
hắn.

– Ta có thể không đi không ?

– Không thể.

Trác Đông Lai lập tức đứng lên, đối
với chuyện vô phương tranh biện, hắn không bao giờ tranh biện.

“Ngươi có thể mặc áo mang
giày”. Tiêu Lệ Huyết nói:

“Nhưng ngươi tốt hơn hết là
không làm chuyện gì khác”.

Trác Đông Lai bước ra khỏi bồn tắm,
khoác áo hồ cừu, động tác của hắn rất chậm, mỗi một động tác đều rất cẩn thận.

Bởi vì hắn nghe thấy trong thanh âm
của Tiêu Lệ Huyết có thù hận và sát cơ.

Tiêu Lệ Huyết không thể giết hắn,
cũng không thể chém đứt chân hắn, nhưng chỉ cần động tác của hắn khiến cho Tiêu
Lệ Huyết cảm thấy có chỗ không đúng, trên người hắn nhất định có một bộ phận
rơi khỏi người hắn.

Hắn tuyệt cho bất cứ người nào cơ
hội đó.

Tiêu Lệ Huyết, không còn nghi ngờ gì
nữa, đang quan sát hắn, đối với mỗi một động tác của hắn đều quan sát rất tử
tế.

“Ta biết ngươi luôn luôn là
người kiêu ngạo phi thường, phản ứng và tốc độ của ngươi cũng rất nhanh, nội
gia khí công cũng luyện rất giỏi, đương kim thiên hạ có rất ít người có thể
đánh bại được ngươi”. Tiêu Lệ Huyết nói:

“Ta tin Tư Mã Siêu Quần cũng
không phải là đối thủ của ngươi, bởi vì hắn vĩnh viễn không bì được sự lãnh
tĩnh của ngươi. Ta chưa từng thấy người nào lãnh tĩnh hơn ngươi”.

“Có lúc ta cũng nghĩ như
vậy”. Trác Đông Lai lại cười:

“Mỗi một người đều khó tránh
khỏi lúc tự say, đặc biệt là lúc nửa đêm vắng lặng một mình”.

“Ngươi chưa từng gặp ta, cũng
chưa từng thấy ta xuất thủ, ngươi làm sao biết ta thật sự mạnh hơn ngươi
?” Tiêu Lệ Huyết điềm đạm hỏi:

“Ngươi không nghĩ đến có lẽ
ngươi chỉ cần xuất thủ là có thể giết được ta ?” “Ta không nghĩ
tới”. Trác Đông Lai đáp:

“Thứ chuyện đó ta căn bản cả
nghĩ cũng không nghĩ tới”.

– Sao vậy ?

“Bởi vì ta tuyệt đối cấm mình
không được nghĩ tới”. Trác Đông Lai cười phảng phất có chút cảm thương:

“Một người nếu quả còn có thể
sống, những chuyện như vậy cả nghĩ cũng không thể nghĩ tới”.

Tiêu Lệ Huyết cười lạnh:

– Cho nên ngươi tình nguyện lắng
nghe như một con chó chứ không dám động thủ ?

“Phải”. Trác Đông Lai đáp:

“Trên thế giới này có rất nhiều
chuyện đều như vậy”.

Cánh cửa ngoài tiểu viện đóng chặt.

Trác Đông Lai gõ cửa. Gõ ba tiếng
trước, lại gõ thêm một tiếng.

Phương pháp gõ cửa đó, không còn
nghi ngờ gì nữa, là ước định bí mật giữa hắn và lão nhân trong viện, trong tiểu
viện lại không có hồi ứng.

– Hắn không có trong đó ?

“Hắn ở đó”. Trác Đông Lai
nói:

“Nhất định”.

– Ngươi có phải muốn thông tri với
hắn có người hắn không thể gặp đã đến, muốn hắn mau bỏ chạy ?

“Ngươi nên biết hắn không thể
bỏ chạy, cả đời hắn chưa bao giờ bỏ chạy”. Trác Đông Lai nói với Tiêu Lệ
Huyết:

“Hà huống hắn đã sớm biết ngươi
nhất định đến tìm hắn”.

Nhưng trong tiểu viện vẫn không có
tiếng trả lời, Trác Đông Lai lại gõ cửa, gõ mạnh hơn một chút.

Cửa đột nhiên mở ra, mở hé một
đường.

Cánh cửa tuy chỉ mở hé, bên trong
tịnh không có khóa, cũng không có then cài.

Lão nhân cũng không bỏ chạy.

Trong tiểu viện u tĩnh, hương hoa
vẫn như trước, cổ tùng vẫn như trước, tiểu đình vẫn như trước, lão nhân cũng
đang ngồi trong tiểu đình như trước, đối diện mặt đất phủ đầy tuyết trước đình,
trước đình phảng phất vẫn có Điệp Vũ đang múa như trước.

Điệp Vũ không còn múa được nữa.

Lão nhân cũng không thể già hơn nữa.

Chỉ có tư tưởng và tình cảm mới có
thể khiến cho người già, nếu quả một người đã không thể có tư tưởng nữa, không
thể có tình cảm nữa, là đã không còn có thể già nữa.

Lão nhân đã không thể nghĩ ngợi gì
nữa, cũng không thể đắn đo phán đoán kế hoạch cho bất kỳ chuyện gì nữa.

Lão nhân cũng không còn có tình cảm
nữa, không còn có ưu hoài thống khổ hoan lạc phiền não tương tư hồi ức nữa.

Chỉ có người chết mới có thể không
còn có tư tưởng và cảm tình nữa, chỉ có người chết mới vĩnh viễn không còn già
nữa.

Lão nhân đã chết.

Lão vẫn giống hệt như lúc còn sống,
vẫn giữ vững tư thế phong nhã du nhàn không ai bì nỗi ngồi trong tiểu đình,
nhưng lão đã chết.

Đôi mắt pha lẫn trí tuệ của người
già và vẻ tinh nghịch của hài tử nhìn đã không còn tươi tắn như hải dương rắc
nhuộm dương quang, đã không còn nét sáng lạn của dương quang và màu xanh thẫm
của nước biển.

Đôi mắt của lão đã biến thành một
màu xám chết chóc, giống như sắc trời lúc bão tuyết chiều tàn.

Nhìn thấy đôi mắt đó, Trác Đông Lai
vô phương bước tới bước nữa, cả một bước cũng không dám bước tới.

Toàn thân hắn đã cứng ngắc, cứng như
thân thể lão nhân đã chết.

Sau đó hắn nhìn thấy Tiêu Lệ Huyết.

Tiêu Lệ Huyết xem ra không cao lắm,
trên thực tế cao hơn đại đa số người một chút, hơn nữa rất ốm.

Đầu tóc y đen nhánh, cả một chút hoa
râm cũng không có, dùng một cái khăn vải bố màu xám lợt cột chỏm tóc trên đầu.

Y phục của y cũng làm bằng thứ vải
bố xám lợt đó, may vá không vừa vặn, thủ công cũng không giỏi giắn gì. Trong
tay y khiêng một cái hòm, một cái hòm vừa cũ kỷ, vừa bình phàm.

Trác Đông Lai chỉ nhìn thấy bao
nhiêu đó, bởi vì cái hắn nhìn thấy chỉ bất quá là sau lưng Tiêu Lệ Huyết.

Giống như một cơn gió lướt qua
người, con người một mực như một cái bóng đi sát sau lưng hắn đột nhiên đã
phóng đến trước mặt hắn.

Con người đáng sợ nhất, thần bí nhất
trong giang hồ, bộ dạng thật ra ra sao ? Trác Đông Lai vẫn còn chưa nhìn thấy.

Nhưng một người trên mặt rất ít khi
biểu lộ tình cảm lại thường thường vô tư vô ý đem tình cảm để lộ ra trên lưng.

Lưng Tiêu Lệ Huyết căng vồng, mỗi
một thớ thịt đều bạnh căng, sau đó bắt đầu run rẩy không ngừng, chừng như đang
bị một ngọn roi vô hình tận lực quất mạnh.

Cái chết của lão nhân là ngọn roi
đó.

Vô luận là ai đều có thể nghe thấy
từ trong thanh âm của y, y tuyệt không phải là bằng hữu của lão nhân đó.

Giữa bọn họ, không còn nghi ngờ gì
nữa, có một thứ thù hận vô phương hóa giải.

Y bức Trác Đông Lai đưa y đến đây,
rất có khả năng là muốn lợi dụng máu huyết của lão nhân đó để rửa sạch oán độc
và thù hận trong tâm y.

Hiện tại lão nhân đã chết, y tại sao
trái lại lại thống khổ, kích động, và bi thương như vậy ?

Càng làm cho người ta không tưởng
được chính là Trác Đông Lai.

Hắn tuyệt không phải là người có tấm
lòng rộng mở, tuyệt không để bất cứ người nào xâm phạm đến sự tự tôn của hắn.

Trên thế giới này chưa từng có ai
dám vũ nhục hắn như Tiêu Lệ Huyết đã làm, thứ vũ nhục đó cũng chỉ có dùng máu
mới có thể tẩy sạch.

Nếu quả hắn giết Tiêu Lệ Huyết,
không ai có thể cảm thấy kỳ quái, cũng không ai có thể cảm thấy hối tiếc.

Cho dù hắn có uống cạn máu của Tiêu
Lệ Huyết như uống rượu, cũng không có ai khó chịu.

Tiêu Lệ Huyết tịnhkhông phải là
người đáng để thương tình, Trác Đông Lai vốn đáng lẽ nên giết y. Chỉ cần vừa có
cơ hội, không nên bỏ qua.

Hiện tại chính là cơ hội tốt nhất để
Trác Đông Lai hạ thủ.

Hiện tại lưng Tiêu Lệ Huyết chẳng
khác nào một vùng đất phì nhiêu màu mỡ, hơn nữa lại hoàn toàn không phòng bị,
đợi chờ người ta xâm phạm dẫm đạp.

Hiện tại chính là lúc tâm tình của y
bị kích động nhất, là lúc dễ dàng tạo thành sơ hở và sai lầm nhất.

Nhưng Trác Đông Lai không ngờ cả một
chút cử động cũng không có.

Thứ cơ hội đó chừng như một phiến
phù vân ngay trước mặt mình, một khi tiêu tán, vĩnh viễn không quay trở lại.

Hô hấp của Trác Đông Lai đột nhiên
ngưng hẳn, tròng mắt lại co thắt lần nữa.

Hắn chung quy đã nhìn thấy người đó,
con người đáng sợ nhất, thần bí nhất trong thiên hạ.

Tiêu Lệ Huyết không ngờ đã quay
người, đối diện Trác Đông Lai.

Khuôn mặt y là một khuôn mặt rất
bình phàm, nhưng ánh mắt của y lại giống như một bảo đao vừa rút ra khỏi vỏ.

“Nếu quả có người muốn giết ta, tích
tắc hồi nãy là cơ hội tốt nhất”. Tiêu Lệ Huyết thốt:

“Cơ hội như vậy vĩnh viễn không thể
có lần nữa”.

– Ta thấy được.

– Hồi nãy sao ngươi không xuất thủ ?

“Bởi vì ta tịnh không muốn giết
ngươi”. Trác Đông Lai nói rất thành khẩn:

“Chuyện đó ta chưa bao giờ nghĩ
đến”.

“Ngươi đáng lẽ nên nghĩ đến”. Tiêu
Lệ Huyết nói:

“Ngươi nên biết ta nhất định phải
giết ngươi”.

“Nhất định phải giết ta ?” Nhãn
quang của Trác Đông Lai thủy chung không rời khỏi mặt người đó:

“Ngươi chừng như luôn luôn không
chịu giết người miễn phí”.

– Lần này lại ngoại lệ.

– Tại sao ?

– Bởi vì ngươi đã giết lão.

Mục quang của Trác Đông Lai chung
quy đã hướng về phía lão nhân trong đình:

– Ngươi nói ta đã giết lão ? Ngươi
nghĩ lão có thể chết trong tay ta ?

“Vốn ngươi đương nhiên không động
đến lão được, cả một sợi tóc của lão cũng không động đến được”. Tiêu Lệ Huyết
đáp:

“Võ công của ngươi tuy không tệ,
nhưng lão chỉ cần nhấc tay lên là có thể dồn ngươi vào tử địa”.

– Có lẽ lão chỉ cần dùng một ngón
tay đã đủ rồi.

“Nhưng hiện tại tình huống lại khác
biệt”. Tiêu Lệ Huyết nói:

“Trước khi lão còn chưa chết, đã trở
thành phế nhân”.

– Ngươi nhìn ra chân khí nội lực của
lão đã sớm bị người ta phế đi ?

– Ta thấy được.

– Ngươi mới nhìn thấy ?

– Lão tung hoành thiên hạ, hành tung
phiêu hốt, nếu quả không phải vì công lực đã mất, làm sao chịu ẩn trốn ở đây, ở
trong nhà một người lão tuyệt đối không coi ra gì ?

“Lão đương nhiên không coi ta ra gì,
nhưng lão lại đến chỗ của ta”. Trác Đông Lai nói:

“Bởi vì lão biết con người của ta ít
ra có một chút ưu điểm”.

– Ưu điểm gì ?

“Ta rất đáng tin cậy, đáng tin cậy
phi thường”. Trác Đông Lai đáp:

“Không những con người đáng tin cậy,
cái miệng cũng đáng tin cậy”.

– Ồ ?

“Trong giang hồ chưa có một ai biết
công lực của lão đã mất, cũng chưa có một ai biết lão ẩn cử ở đây, bởi vì ta
luôn luôn thủ khẩu như bình”.

Một điểm đó Tiêu Lệ Huyết cũng không
thể phủ nhận.

“Người trong giang hồ muốn lấy mạng
của lão cũng không ít, nếu quả ta muốn bán đứng lão, lão đã sớm chết trong tay
người ta”. Trác Đông Lai nói:

“Cho dù ta có muốn tận tay giết lão,
cũng bất tất phải đợi đến bây giờ”.

Một điểm đó, không còn nghi ngờ gì
nữa, cũng là sự thật.

– Lúc lão đến, công lực đã bị người
ta phế đi, cho nên mới ẩn cư tại đây, một điểm đó ngươi cũng nên tưởng tượng được.

Tiêu Lệ Huyết thừa nhận.

Hai mươi năm trước, lúc lão nhân còn
chưa già, trong giang hồ cũng không có bao nhiêu người là đối thủ của lão.

“Hơn nữa lão đã từng cứu ta một lần,
cho nên gặp lúc nguy hiểm nhất mới tìm đến ta”. Trác Đông Lai nói:

“Ngươi nghĩ ta có thể hại chết ân
nhân duy nhất của ta sao ?”.

– Ngươi có thể !

– Ồ ?

Thanh âm của Tiêu Lệ Huyết lạnh
buốt:

– Người khác không thể, nhưng ngươi
có thể.

“Động lực của lão tuy đã mất, đầu
não lại vẫn còn”. Tiêu Lệ Huyết nói:

“Đầu não của lão giống như một bảo
tàng vĩnh viễn bất tận, tư tưởng, trí tuệ, và bí mật tàng ẩn bên trong còn trân
quý hơn xa bất cứ thứ châu bảo nào”.

Y lạnh lùng nhìn Trác Đông Lai:

– Ngươi một mực không giết lão, chỉ
vì lão đối với ngươi còn hữu dụng.

Trác Đông Lai trầm mặc, cũng không
biết bao lâu sau, đột nhiên thở dài một hơi.

“Phải !” Trác Đông Lai không ngờ đã
thừa nhận:

“Là ta đã giết lão”.

Tiêu Lệ Huyết nắm chặt tay, bàn tay
khiêng hòm, cái hòm trong nháy mắt có thể sát nhân.

“Lão cho đến hiện tại vẫn còn hữu
dụng đối với ta”. Trác Đông Lai thở dài:

“Chỉ tiếc hiện tại đã đến lúc không
thể không giết lão”.

Hắn nhìn cái hòm trong tay Tiêu Lệ
Huyết:

– Hiện tại ngươi có phải đã chuẩn bị
xuất thủ ?

– Phải.

– Trước khi ngươi xuất thủ, có thể
nói cho ta biết một chuyện không ?

– Chuyện gì ?

– Ngươi muốn giết ta thật là vì
ngươi muốn báo thù cho lão ?

Trác Đông Lai không đợi Tiêu Lệ
Huyết trả lời câu hỏi đó, liền phủ định điểm đó.

“Không phải”. Hắn nói:

“Ngươi tuyệt không thể phục thù cho
lão, bởi vì ta nhìn thấy ngươi rất hận lão, hận lão còn hơn hết bất kỳ người
nào khác, nếu quả lão còn sống, ngươi cũng có thể đã giết lão”.

“Phải”. Tiêu Lệ Huyết không ngờ cũng
thừa nhận:

“Nếu quả lão chưa chết, ta cũng có
thể đã giết lão”.

Thanh âm của y lại vì thống khổ mà
khản dại:

– Nhưng trước khi ta xuất thủ, ta
cũng phải hỏi lão một chuyện, một chuyện chỉ có lão mới có thể nói cho ta biết,
một bí mật chỉ có lão mới có thể giải đáp.

– Bí mật gì ?

– Ngươi không biết ta muốn hỏi gì ?

Trác Đông Lai hỏi ngược:

– Nếu quả ta biết, ngươi có thể thả
ta không ?

Tiêu Lệ Huyết lạnh lùng nhìn hắn,
không nói tiếng nào.

– Chỉ tiếc ta không biết, thật không
biết.

– Thật rất đáng tiếc.

Tiêu Lệ Huyết muốn hỏi chuyện gì ?

Vô luận là chuyện gì, hiện tại đều
đã không còn quan trọng nữa.

Bởi vì lão nhân đã chết, trên thế
giới này đã không còn ai có thể giải đáp bí mật đó.

Trác Đông Lai đã chết, vô luận là ai
đều nên thấy được hắn đã chết.

Tiêu Lệ Huyết đã mở hòm.

— Vũ khí đáng sợ nhất trong thiên
hạ là gì ?

— Là một cái hòm.

Cái hòm đáng sợ, người khiêng hòm
lại càng đáng sợ hơn.

Tròng mắt của Trác Đông Lai lại bắt
đầu co thắt.

Mắt hắn đang nhìn người đó, trên mặt
hắn đang toát mồ hôi lạnh, bắp thịt trên toàn thân hắn đang run rẩy không
ngừng.

“Cạch” một tiếng, hòm đã mở, mở hé
một đường.

Một đường giống như mắt tình nhân
nheo lại như một đường tơ làm đỏm.

Vô luận ở bất cứ chỗ nào vào bất cứ
lúc nào, một khi cái hòm đó hé mở một đường như vậy, nơi đó tất có một người
khiêng hòm hệt như thẩm phán quyết đoán vận mệnh của đám trâu bò.

Nơi đó cũng giống hệt như một lò sát
sinh.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+