Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh sao ban ngày – Chương 11-12 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chuyện qua rồi hãy để nó qua

Cố Thả Hỷ bây giờ không còn ai để yêu cũng chẳng có ai yêu và đã từng yêu. Cô giống như một chiếc lá khô trên cây vào cuối mùa đông, ánh nắng mặt trời cũng đã được hưởng rồi, mưa gió cũng đã phải chịu rồi nhưng vẫn kiên trì bám trụ lại, cũng không rụng xuống khi cần phải rụng. Chiếc lá ấy cứ khô cứng, lạnh lẽo đeo bám trên cành cây kia.

* * *

Lúc xuống xe, Thả Hỷ phân vân một hồi, dù sao thì cũng phải lung lạc anh ta một chút. Thả Hỷ định bụng sẽ vòng sang phía Triệu Vĩ Hàng ngồi, tặng anh một nụ hôn cảm ơn và tạm biệt. Nhưng khi cô mới đi vòng ra sau xe, xe đã vụt chạy mất, bỏ lại cô đứng đó một mình, mắt cứ dõi theo hướng xe vừa chạy.

Bỗng nhiên, một giọng hỏi đùa cất lên phía sau lưng Thả Hỷ: “Cố Thả Hỷ, bắt quả tang rồi nhé, bạn trai à?”

Thả Hỷ bỗng bừng tỉnh, “Không, là chồng em.”

“Hả?” ngay cả vẻ dịu dàng hiền thục thường ngày của cô giáo Hoàng cũng không còn nữa, “Sao lại thế?!” Mặc dù quá bất ngờ nhưng cô vẫn phân biệt được một cách rõ ràng, nếu Thả Hỷ gọi người đó là “ông xã”, thì chưa chắc đã phải là vợ chồng có đăng ký đàng hoàng, đằng này, Thả Hỷ đã gọi người đó là “chồng”, có nghĩa là đã danh chính ngôn thuận rồi, “Cậu kết hôn lúc nào vậy, nói nhanh xem nào?”

Cổng trường lúc buổi sáng có rất nhiều giáo viên đi lại, cô giáo Hoàng đứng đó thảng thốt khiến Thả Hỷ bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Thả Hỷ vội đội mũ của áo khoác lên, nổi tiếng thì cũng không thể theo cách này. “Đi thôi.” Cô vội vã đi khỏi chỗ đó.

Nhưng cô giáo Hoàng vẫn chưa hết bàng hoàng bởi thông tin vừa rồi, mà điều đó tất nhiên phải khiến cô ngạc nhiên chứ, Thả Hỷ mới bao nhiêu tuổi nào, hai mươi ba, thế mà đã kết hôn. Còn cô thì sao, từ trước đến giờ, vẫn cứ coi Thả Hỷ cùng hội cùng thuyền với mình, tức là những người không có chí hướng lớn, chỉ cần sau này lấy chồng, phục vụ chồng con rồi làm tốt công việc nhàn nhã ở trường là được. Thế mà Thả Hỷ đã kịp lấy chồng, còn cô, sắp ba mươi tuổi rồi, nếu nói là không lo lắng thì cũng không đúng. “Cố Thả Hỷ, đợi chị với!”.

Cuối cùng, Thả Hỷ không thể tránh khỏi sự truy hỏi của cô giáo Hoàng. Tất nhiên, sau khi nói hết mọi chuyện, Thả Hỷ như trút được gánh nặng. Rốt cuộc, với tốc độ truyền bá của cô giáo Hoàng, mọi người không còn có ý định giới thiệu bạn trai cho Thả Hỷ nữa.

Tuy nhiên, sau khi biết thân thế và nơi công tác của Triệu Vĩ Hàng, vốn chỉ là thăm hỏi thông thường, cô giáo Hoàng đã chuyển sang một mục tiêu khác: nhờ Thả Hỷ giới thiệu một người bạn trai có đủ mọi điều kiện như vậy. “Đây là nhiệm vụ, lệnh cho em trong một tuần phải hoàn thành.” Giọng điệu của cô giáo Hoàng đầy vẻ tư lợi, “Ha ha, nếu thành công, chị sẽ tặng em một phong bì to, trong đó có cả tiền mừng đám cưới trước đây của em, đến khi chị kết hôn, em cũng không cần mừng phong bì gì hết, nhất định thế nhé!” Sau đó, cô giáo Hoàng dương dương tự đắc bỏ đi, dường như vị hôn phu lý tưởng đã nằm chắc trong tầm tay cô rồi.

Thả Hỷ thở dài một tiếng, bắt đầu làm nốt những công việc còn dở dang của ngày hôm qua, cũng may là không nhiều việc lắm. Một lát sau, tin nhắn của Chỉ Túc được gửi tới, “Tần Mẫn Dữ hồi phục rất nhanh, hôm nay đã có thể vận động được một chút rồi. Cậu không cần phải đến nữa đâu!”. 
Thả Hỷ nghĩ một lát rồi nhấc điện thoại gọi cho Chỉ Túc, “Chỉ Túc này, buổi trưa phiền cậu mua chút gì cho anh ấy ăn nhé! Tớ không có thời gian về nhà nấu. Buổi chiều tớ sẽ về nhà, nấu chút gì đó rồi đưa vào viện, lúc đó cậu đến ăn cùng cho vui nhé!”.

“Cậu cũng khéo sắp đặt thật đấy, tớ không có thời gian, cậu biết là tớ nhiều lúc đến ăn trưa còn không kịp nữa là.”
“Thế phải làm thế nào, hay là tớ mua đồ ăn rồi mang đến đó nhé?”

“Không phải lo nhiều thế, cậu chẳng phải đã ăn cơm ở nhà ăn của bệnh viện rồi hay sao, còn gì không yên tâm nữa nào, ở đó muốn ăn gì chẳng có? Hơn nữa, cậu ta bây giờ ngay cả sơn hào hải vị cũng chẳng ăn được nữa là!”

“Đinh Chỉ Túc, sao cậu chẳng có chút đồng cảm gì thế nhỉ!”

“Nói thật nhé, mới thấy cậu ta bị bệnh, tớ cũng cảm thấy tội nghiệp, nhưng nhìn điệu bộ tất bật lo lắng của cậu, cộng với khuôn mặt nhơn nhơn cho rằng việc cậu lo lắng là lẽ đương nhiên khiến tớ vô cùng bực mình. Cũng tại tớ, tự nhiên lại lôi cậu vào chuyện này.”

“Bây giờ có phải lúc chấp nhặt những chuyện đó không?” Thả Hỷ cũng chẳng biết phản kháng bằng cách nào, đành phải hỏi lại như vậy.

“Thôi được, buổi trưa, tớ sẽ mua chút gì đó cho cậu ấy, cậu cũng đừng lo lắng quá. Buổi tối cậu cũng không cần phải đến đâu, bây giờ cậu ấy không được ăn nhiều, chỉ ăn chút gì đó loãng loãng thôi, những thứ đó ở nhà bếp bệnh viện cũng có. Tài nghệ của cậu thấp kém thì không nói làm gì, sợ rằng ngay cả việc hầm canh cũng không làm nổi đâu.”

“Nhưng cậu cũng không thể ngăn không cho tớ đến đó được, tớ muốn đến đó một chút xem tình hình thế nào.”

“Tuỳ cậu thôi, tớ có thể đảm bảo rằng, từ giờ cho đến lúc người nhà Tần Mẫn Dữ đến chăm sóc, tớ sẽ cho cậu ấy ăn theo đúng tiêu chuẩn dinh dưỡng học. Dù sao không phải là cậu nhiều chuyện thì là tớ nhiều chuyện. Tớ không có nhiều thời gian tranh luận với cậu, đợi khi nào ân hận, đừng có đến tìm tớ mà khóc lóc nhé.” Nói xong, hình như đang có người gọi Chỉ Túc, cô liền nói tiếp một câu: “Đừng làm theo cảm tính nữa, hãy chịu khó suy nghĩ một chút đi.” Sau đó liền cúp máy.
Thả Hỷ quả thật cũng đã ngồi suy nghĩ, Triệu Vĩ Hàng ngày hôm nay, Đinh Chỉ Túc ngày hôm nay đều đã đưa đến cho cô một thông điệp rõ ràng, họ đều hy vọng cô có thể tránh xa sự mê hoặc, hoặc cũng có thể tránh xa sự tổn thương chăng.

Trong thời gian Tần Mẫn Dữ còn nằm viện, Thả Hỷ quả thực không đến đó nữa, mặc dù trong lòng cô không cảm thấy dễ chịu lắm, luôn cảm thấy trống trải nhưng cô vẫn không đi. Đây hoàn toàn không phải vì muốn chứng minh quyết tâm của mình mà bởi vì Thả Hỷ bỗng nhiên nhận ra đó không phải là nơi để cô chờ đợi. Những việc cô làm trước đó, đều vượt ra ngoài giới hạn của một người bạn, nếu cứ tiếp tục dấn sâu vào, ngoài việc đem lại sự khó chịu cho người khác còn khiến bản thân cô tiếp tục rơi vào vị trí không rõ ràng và chẳng mang lại kết quả gì.

Cũng sau hôm đó, Thả Hỷ chẳng có ngày nào được yên ổn, cô giáo Hoàng ngày nào cũng bám lấy cô truy hỏi về việc cô ấy đã nhờ vả. Thả Hỷ khất hết ngày này sang ngày khác, cô vẫn biết rằng mai mối là một việc làm tốt đẹp nhưng hiện giờ cô quả thực chẳng có tâm trạng để làm việc đó.
http://truyenky.vn
Nhưng cô giáo Hoàng lại không chịu buông tha Thả Hỷ. Buổi trưa hôm đó, khi gặp Thả Hỷ, cô ấy đã bắt Thả Hỷ gọi điện ngay lập tức, hỏi Vĩ Hàng xem có chàng trai nào phù hợp với tiêu chuẩn của cô ấy không. Theo lời cô giáo Hoàng thì cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định là phải ra tay gấp, không thể để “kho tài nguyên” – Thả Hỷ – xếp xó và bỏ phí mãi như thế được.

Thả Hỷ bị dồn ép quá đành phải nói: “Em cứ gọi điện nhưng chưa chắc đã có người phù hợp với tiêu chuẩn của chị đâu, cơ quan anh ấy toàn người cao tuổi.”

“Không có đồng nghiệp thì còn bạn học chứ?”

Vừa nhìn thấy bộ mặt nhăn nhó của Thả Hỷ, cô giáo Hoàng vội vỗ về, “Cố Thả Hỷ, chị không định nói đâu, nhưng nếu không phải vì một cô gái trẻ như em đã vội vã lấy chồng rồi bỏ lại chị bơ vơ chưa biết về đâu, hay nói một cách khác là em đã chiếm dụng mảnh đất màu mỡ của chị. Cho nên hãy lấy công chuộc tội mau đi!”.

Thả Hỷ đành phải rút điện thoại ra bấm số. “Alô? Em đây.”

Khi điện thoại được kết nối, Thả Hỷ còn đang mải nghĩ xem phải mở đầu thế nào cho đỡ đường đột thì cô giáo Hoàng đã oang oang bên cạnh kể ra những yêu cầu của cô ấy: “Thả Hỷ, phải tốt nghiệp Đại học chính quy, cao khoảng một mét tám, là người thành phố này, bố mẹ đều khoẻ mạnh, có nhà có xe, ờ, tạm thời như thế đã”.

Thả Hỷ vội cầm điện thoại chạy ra chỗ khác, đầu dây bên kia, Triệu Vĩ Hàng cũng đang rất ngạc nhiên, “Có chuyện gì vậy?”

“Triệu Vĩ Hàng, có một việc như thế này,” Thả Hỷ vẫn còn ấp a ấp úng: “Em có một đồng nghiệp, mọi điều kiện đều tốt, hiện đang làm ở phòng tư liệu. Anh xem bên đó có ai phù hợp thì giới thiệu một người nhé?”.

“Là nữ à?”

“Tất nhiên rồi.”

“Ngay bây giờ thì chưa nghĩ ra ai cả. Sao giờ em còn quan tâm đến cả những chuyện đó nữa hả?” Triệu Vĩ Hàng không nhịn được cười.

“Ờ, đó là cô giáo Hoàng, người thường xuyên đi ăn trưa với em. Chị ấy năm nay hai mươi sáu tuổi, tính tình rất tốt, lại xinh xắn. Anh để ý một chút, xem trong cơ quan có ai phù hợp không, nếu không thì bạn học cũng được. Yêu cầu của chị ấy vừa rồi anh có nghe được không?”

“Nghe được một chút, yêu cầu cụ thể thế, sao không tự đăng báo tìm bạn đi.” Triệu Vĩ Hàng cười đùa.

“Dù sao anh cũng cố gắng lưu ý việc này cho em nhé!” Thả Hỷ chỉ có thể đưa ra nhiệm vụ, theo cô, nếu Triệu Vĩ Hàng đã muốn giúp thì việc này cũng không khó.

“Để anh kiếm xem. Hôm nay anh về sớm, cùng về nhà nhé!”

“Vâng, thế thì tiện đi siêu thị mua ít đồ rồi về nhà. Khi nào anh đến thì gọi điện cho em nhé.” Triệu Vĩ Hàng gần đây rất hay về sớm, dường như công việc bận rộn trước đây bỗng chốc tan biến.

Mục đích của cô giáo Hoàng đã đạt được, cô hài lòng trở về phòng làm việc. Bản thân Thả Hỷ cũng cho rằng, xem mặt, kết hôn chưa hẳn đã là không tốt. Rốt cuộc nếu khoảng cách giữa hai người không quá xa, điều kiện, hoàn cảnh phù hợp, nếu yêu nhau hay sống chung đều có một cơ sở nhất định, mọi việc cũng trở nên dễ dàng. Cô chẳng phải là một ví dụ rất điển hình hay sao, nếu chỉ nhìn bên ngoài, cuộc hôn nhân của cô chắc chắn có thể coi là một tấm gương tiêu biểu.
Hết giờ làm việc một lúc, đã thấy điện thoại của Triệu Vĩ Hàng gọi tới. Hai người hẹn nhau ngoài cổng chính, ở đó không được dừng xe quá lâu.

Thả Hỷ chạy vội xuống lầu, bỗng nhìn thấy Tần Mẫn Dữ đang đứng cạnh cửa phòng thu phát tư liệu.

“Sao anh lại đến đây?” Người thì cũng đã đứng trước mặt rồi, Thả Hỷ không thể không thể hiện sự quan tâm, “Vết mổ thế nào rồi, hôm nay lạnh thế này, anh đến làm gì thế?”

Tần Mẫn Dữ kéo Thả Hỷ đi theo anh, “Anh không đến, làm sao mà tìm được em.”

“Đi đâu vậy?”

“Anh mời mọi người ăn cơm, đã hẹn Chỉ Túc và Hữu Khánh rồi, lần này bị bệnh, đã làm phiền mọi người nhiều.”

Mãi sau khi Tần Mẫn Dữ nằm viện mấy ngày, Trịnh Hữu Khánh mới biết thông tin đó. Nghe nói mấy ngày cuối cùng, tối nào cậu ấy cũng đến ngủ và chăm sóc Tần Mẫn Dữ ở bệnh viện. Đinh Chỉ Túc nói, chưa thấy người đàn ông nào đảm đang như Trịnh Hữu Khánh, nó khác hẳn vẻ rắn rỏi nam tính bên ngoài của cậu ta.

“Thế hai người kia đâu?”

“Anh đến đón em, Hữu Khánh đến đón Chỉ Túc, hẹn nhau ở quán ăn.”

Thả Hỷ lên xe, lần nước anh đợi cô, chính là lúc báo tin bà nội cô mất. Không biết khi chờ đợi, Tần Mẫn Dữ cảm thấy thế nào. Thả Hỷ vẫn còn nhớ, hồi nhỏ khi phải chờ đợi, cô biết anh sẽ xuất hiện, sau khi yêu anh, cô vẫn luôn chờ đợi trong hy vọng, cho dù sự chờ đợi đó cuối cùng cũng không mang tới sự ngọt ngào.

Lúc đó đang là giờ cao điểm, Tần Mẫn Dữ lái xe ra bằng cổng phụ, sau đó lại vòng qua cổng chính. Khi đi qua cổng chính, Thả Hỷ bỗng nhìn thấy một chiếc Mercedes vô cùng quen thuộc đang đỗ trước cổng trường, chiếc xe đỗ lại đã làm nơi đó bị ùn tắc.

Thả Hỷ vội hét lên: “Dừng lại nhanh lên, em phải xuống xe!”
Sự việc quá đột ngột, Tần Mẫn Dữ cũng không hiểu tại sao Thả Hỷ lại hét lên đòi dừng xe, tuy nhiên, anh vẫn bật xi nhan xin đường rồi từ từ đỗ bên cạnh đường. “Sao thế?” Thấy Thả Hỷ vội vã xuống xe rồi chạy về phía sau, Tần Mẫn Dữ phải thò đầu qua cửa xe gọi với theo: “Ở đây không được đỗ xe lâu đâu!”

Thả Hỷ quay đầu lại xua xua tay, “Anh đến đó trước đi, lát nữa em sẽ gọi cho Chỉ Túc rồi tự đến đó”.

Tần Mẫn Dữ nhìn theo bóng của Thả Hỷ, thấy cô chui vào trong một chiếc xe khác. Chiếc xe đó lái vượt qua xe của Tần Mẫn Dữ rồi hoà vào dòng xe đang hối hả trên đường. Lúc đó, anh không thể hiểu nổi, quả thực không tài nào hiểu nổi. Cũng có thể, tất cả mọi người đều cảm thấy mình đã đối xử không đúng với Thả Hỷ. Nhưng tại sao anh chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh phía sau hành động của cô ấy.

Thả Hỷ chui vào trong xe của Triệu Vĩ Hàng, “Xin lỗi, xin lỗi!”

“Sao em lại đi từ đằng đó lại?” Triệu Vĩ Hàng đã chăm chú theo dõi phía trong trường, xem có thấy Thả Hỷ đi ra không. Còn đoán già đoán non rằng chắc Thả Hỷ quên gì đó ở văn phòng rồi phải quay lại lấy, vì vậy, mặc dù biết rằng xe của mình đang cản trở đường đi nhưng cũng không quá sốt ruột.

“Tối nay, mấy người bạn em lại bỗng nhiên muốn tụ tập, em đi nhờ xe của họ qua đây nên xuống ở phía trước xe của anh.” Thả Hỷ không dám nói là cô đã quên mất rằng Triệu Vĩ Hàng đang đợi cô ngoài cổng. Triệu Vĩ Hàng dường như cũng không có ý định tra hỏi thêm, Thả Hỷ khẽ thở phào.

“Ờ, đi đâu, để anh lái xe đưa đi.”

“Em cũng không biết, đợi chút để em hỏi Chỉ Túc.” Quả nhiên lại là nhà hàng Sở Giang, Thả Hỷ bối rối nhìn Triệu Vĩ Hàng. Đó là nhà hàng vào loại nhất nhì ở thành phố này, tiệc cưới của Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng hồi đó cũng được tổ chức ở đấy. Tổng giám đốc của nhà hàng này hình như là chỗ quen biết của Triệu Khắc Dương- bố của Vĩ Hàng- mối quan hệ giữa hai nhà xem ra rất thắm thiết.

Trước khi hỏi được địa điểm, họ đang đi đúng hướng đến nhà hàng, nên chẳng mấy chốc, xe của Triệu Vĩ Hàng đã dừng trước cửa nhà hàng Sở Giang. Triệu Vĩ Hàng tìm chỗ đỗ xe rồi cũng xuống xe.

“Có chuyện gì thế?” Thả Hỷ không hiểu.

“Đã đến đây rồi thì vào chào chú Mạnh một tiếng, bọn em cứ liên hoan đi, hoá đơn để anh thanh toán cho.”

Lúc đó, Thả Hỷ bỗng nhìn thấy xe của Tần Mẫn Dữ cũng vừa đến nơi, đỗ gần chỗ xe của họ.

Triệu Vĩ Hàng nhìn theo hướng nhìn của Thả Hỷ, “Bạn học của em đến đấy à?”

Thả Hỷ không trả lời, tình hình này thì việc họ chạm mặt nhau là điều khó tránh khỏi rồi.

Tần Mẫn Dữ quả nhiên tiến về phía họ đang đứng. Thả Hỷ hết nhìn người này lại quay sang nhìn người kia, họ đều đang đợi cô giới thiệu.

“Đây là chồng em, Triệu Vĩ Hàng. Còn đây là bạn học của em, Tần Mẫn Dữ.” Giới thiệu một cách đơn giản, nghĩ một lát, cô lại nói thêm, “Bữa cơm hôm nay do Tần Mẫn Dữ mời, anh ấy muốn chúc mừng đã ra viện.”

Triệu Vĩ Hàng khẽ nheo mắt lại, chìa tay ra, “Xin chào.” Với mối quan hệ như vậy, Triệu Vĩ Hàng biết rằng mình có muốn thanh toán bữa tiệc này sẽ thành việc thừa thãi.

“Xin chào.” Tần Mẫn Dữ cũng lịch sự chìa tay ra, “Đều là những bạn thân, cũng không đông lắm, anh Triệu ở lại cùng cho vui nhé!” Không cứ là có thích hay không nhưng chút lịch sự này cũng cần phải có.

“Không cần đâu,” Triệu Vĩ Hàng mỉm cười, “Các bạn cứ vui vẻ nhé!” Nói xong, cũng chẳng rườm rà gì nữa, lái xe về luôn.
“Đi thôi, hai người kia đến rồi đấy.”

Quả nhiên, trong gian phòng đã đặt trước, Đinh Chỉ Túc và Trịnh Hữu Khánh mỗi người ngồi một góc, chẳng ai thèm nhìn mặt ai cả.

“Hai người sao vậy?”

“Tớ lại đang muốn hỏi cậu đây.”

“Một vài câu không thể nói hết được.”

“Vừa nãy cậu ấy đòi hút thuốc, tớ không cho, sau đó cậu ta bỏ ra góc đó ngồi, cũng chẳng hút thuốc nữa.”

Thả Hỷ nhìn Trịnh Hữu Khánh, cậu ấy không phải là người hay chấp nhặt những chuyện như vậy. Trịnh Hữu Khánh đưa quyển thực đơn về phía Thả Hỷ và Tần Mẫn Dữ, “Hai cậu cũng chọn món đi.”

Thả Hỷ lắc lắc đầu, nhìn vào quyển thực đơn, cũng chẳng biết những tên gọi mỹ miều kia rốt cuộc là món gì. Cô chẳng buồn hỏi và cũng chẳng buồn tốn công suy nghĩ, “Mọi người gọi là được rồi, tớ ăn gì cũng được.”

“Tức là tuỳ ý rồi?” Vào phòng đã lâu, bấy giờ Tần Mẫn Dữ mới lên tiếng. Trước đó toàn một mình Trịnh Hữu Khánh ba hoa, nhưng câu nói đó của anh cực kỳ khiêu khích, nó không thể không khiến Thả Hỷ nghĩ đến một hàm ý khác.

Dưới sự giám sát của bác sĩ Đinh Chỉ Túc, hai đấng mày râu không hề chạm đến một giọt rượu. Các món ăn được gọi ra rất nhiều, Tần Mẫn Dữ thì vẫn đang phải ăn kiêng. Thêm vào đó, mỗi người có một tâm trạng riêng, bữa cơm hôm đó quả thực không mấy hứng thú, chưa được hai tiếng đã tan cuộc.

Đinh Chỉ Túc tỏ ý muốn đưa Thả Hỷ về.

“Cậu ngay cả xe cũng không có còn đòi đưa về cái nỗi gì.”

“Vẫn còn sớm, bọn tớ muốn đi dạo một chút.” Đinh Chỉ Túc lôi tay Thả Hỷ định đi.

“Gần đây tình hình an ninh không tốt lắm, hai cậu trẻ trung như vậy, chẳng phải là mục tiêu của đám người xấu hay sao.” Trịnh Hữu Khánh hiện đang làm ở cơ quan công an thành phố, không thể nói cậu ấy chỉ “nghe hơi bắc nồi chõ” được.
Vì vậy, cho dù hai cô không muốn thì cuối cùng cũng bị nhét mỗi người vào một xe khác nhau để về nhà.

Về đến chân cầu thang, Thả Hỷ nói lời cảm ơn.

“Đừng khách sáo thế.” Tần Mẫn Dữ nói xong liền lái xe về luôn.

Về đến nhà, Triệu Vĩ Hàng vẫn chưa về. Thả Hỷ do dự một lát, kệ anh ta vậy. Đôi khi, ngay cả bản thân Thả Hỷ cũng không xác định được, rốt cuộc, cuộc hôn nhân này có ý nghĩa gì. Cứ ngày này qua ngày khác lặp lại những công việc như vậy, trừ khi già rồi, trừ khi chết đi. Cô không chú ý, cũng chẳng có ai chú ý tới điều đó. Buổi tối hôm đó, cảm giác thất bại lại đột nhiên ghé thăm Thả Hỷ, nó khiến cô không kịp trở tay, nặng nề chìm sâu vào giấc ngủ.

Gần đây, không hiểu tại sao, bất cứ là nhìn thấy, nghe thấy hoặc nghĩ đến hai chữ tình yêu, mắt Thả Hỷ lại ươn ướt, vô cùng thương cảm. Có thể là do cảnh tiêu điều, hiu hắt của mùa đông chăng. Nó khiến cô luôn cảm thấy lòng mình, trái tim mình đang vô cùng trống trải. Đặc biệt là khi hàng ngày, Thả Hỷ phải nghe cô giáo Hoàng huyên thuyên không ngớt về tiến độ tìm hiểu của cô ấy. Thả Hỷ lại càng cảm thấy cô đơn hơn.

Với việc Thả Hỷ nhờ, không ngờ Triệu Vĩ Hàng lại giúp đỡ nhiệt tình đến thế. Anh ta giới thiệu một người bạn thân cho cô giáo Hoàng, tất nhiên, buổi gặp mặt hôm đó, đích thân Thả Hỷ dẫn cô giáo Hoàng tới. Người bạn đó của Triệu Vĩ Hàng tên là Kiều Duy Nhạc, thoạt nhìn đã biết là con nhà giàu có nhưng thuộc típ người sống nội tâm, không khoa trương, lại hơi e thẹn nữa.

Ấn tượng đầu tiên của Thả Hỷ về Kiều Duy Nhạc rất tốt, nhưng lại cảm thấy có điều gì đó tốt quá. Kiều Duy Nhạc không giống như những người đàn ông mà Thả Hỷ thân thiết, ví dụ như Triệu Vĩ Hàng, Tần Mẫn Dữ hay cả Trịnh Hữu Khánh. Anh ta không cố gắng làm nổi bật sự tồn tại của mình, dường như lúc nào cũng chuẩn bị làm một chiếc lá xanh, làm nền cho người khác. Tuy nhiên, Kiều Duy Nhạc cũng không coi thường sự tồn tại của mình, nụ cười ấm áp, không nhiều lời, nhưng mỗi câu nói đều khiến mọi người xung quanh cảm nhận được sự quan tâm. Sự gần gũi, khéo léo đó không phải ngày một ngày hai mà có thể tạo dựng được.

Sau một bữa cơm, Thả Hỷ lại có chút nghi ngờ, dường như phán đoán của cô về sự e thẹn của Kiều Duy Nhạc có phần sai lầm. Anh ta phải là loại người quá nhiều kinh nghiệm, quá từng trải thì đúng hơn. Nhìn thấy cô giáo Hoàng đang rất mãn nguyện, Thả Hỷ lại cảm thấy hơi lo lắng.


“Triệu Vĩ Hàng, cái anh chàng Kiều Duy Nhạc kia cũng không đơn giản đâu nhỉ.” Về đến nhà, Thả Hỷ hỏi Triệu Vĩ Hàng, ngữ khí ít nhiều đã khẳng định chắc chắn ý kiến của mình.

“Cụ thể hơn xem nào?”

“Thoạt nhìn thì thấy là con người rất đơn giản, có phần e thẹn, nhưng khi quan sát kỹ, lại không đơn giản chút nào.” Thả Hỷ đang hình dung cảm giác của mình.

Triệu Vĩ Hàng bật cười, “Hơi đâu mà lo nghĩ nhiều làm gì, giới thiệu cho họ biết nhau rồi, coi như mình đã hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhưng Hoàng Ngải Lê là một cô gái rất đơn thuần, giới thiệu Kiều Duy Nhạc cho cô ấy thì nguy hiểm quá!”

“Chẳng có ai là không nguy hiểm cả, anh thấy cái cô Hoàng Ngải Lê đó nhìn như muốn ăn sống nuốt tươi Duy Nhạc. Việc này nếu thành công phải là do sự tự nguyện của hai bên. Hơn nữa, Kiều Duy Nhạc không phải là loại người hay chơi đểu, hay lừa gạt người khác để mình phải mang tiếng đâu. Yên tâm đi!”

Chỉ sợ Kiều Duy Nhạc chưa dùng thủ đoạn gì, có người đã can tâm tình nguyện rồi. Hoàng Ngải Lê vốn là một cô gái hoạt bát, chủ động, nếu gặp phải đối tượng có phần bị động, e rằng lại càng tích cực để chiếm đoạt đối phương hơn.

“Sao anh không hỏi xem ấn tượng của Kiều Duy Nhạc về cô giáo Hoàng như thế nào?”

“Đừng có thật thà quá như thế, thành công hay không thành công, có thể làm bạn với nhau hay không? Tất cả hãy để bọn họ tự quyết định đi!”

Quả nhiên, ngay ngày hôm sau, Hoàng Ngải Lê không hề truy hỏi Thả Hỷ về cảm nhận của Kiều Duy Nhạc, ngược lại, cô giáo Hoàng lại cảm ơn Thả Hỷ một cách rất trịnh trọng.

“Thả Hỷ, mấy hôm trước cứ bám theo em, đòi em giúp đỡ giới thiệu người, có phải là chị buồn cười quá không. Có thể em cũng không hiểu được đâu, chị bây giờ có thể ví như một quả dưa rất ngon nhưng sắp chín nẫu rồi, nếu không có ai mua thì chẳng mấy chốc sẽ bị thối rữa. Bọn em giới thiệu cho chị một người tốt như vậy là đã giúp chị một việc quá lớn rồi, tiếp theo thế nào phải dựa vào sự cố gắng của bản thân thôi.”

Cô giáo Hoàng giơ cao chiếc điện thoại lên, lúc la lúc lắc trong tay, khôi phục lại vẻ nhí nhảnh, đáng yêu thường ngày, “Tối hôm qua, khi đưa chị về, bọn chị đã trao đổi số điện thoại, coi như đã thành công bước đầu!”
Sau đó là những bước tiến tiếp theo của cô giáo Hoàng. Gửi tin nhắn. Hôm nào Kiều Duy Nhạc gửi tin nhắn lại, Hoàng Ngải Lê vui vẻ nói cười cả ngày. Một thời gian sau đó chuyển sang giai đoạn gọi điện thoại. Mặc dù đều là do Hoàng Ngải Lê chủ động gọi nhưng dường như thái độ của Kiều Duy Nhạc cũng rất tốt, cũng biết ân cần thăm hỏi. Cũng có vài lần, Thả Hỷ ngồi bên cạnh, thấy cô giáo Hoàng chủ động gọi điện cho Kiều Duy Nhạc, bông hồng lửa thường ngày bỗng chốc biến thành bông hoa xấu hổ, thật chẳng thích hợp chút nào.

Mặc dù, theo Thả Hỷ, mọi tiến triển tình yêu của Hoàng Ngải Lê đều do một mình cô ấy tưởng tượng, tạo dựng nhưng cũng không thể phủ nhận sự kỳ vọng và niềm vui của cô giáo Hoàng với mối tình ấy. Mặc dù vẫn còn ghi nhớ lời dặn của Triệu Vĩ Hàng nhưng Thả Hỷ vẫn không kiềm chế được: “Chị này, lâu như vậy mà anh ấy không hẹn chị, hay là anh ấy chỉ muốn làm một người bạn bình thường thôi!”

Hoàng Ngải Lê bỗng đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào Thả Hỷ, “Ai cho em trù úm chị hả, anh ấy rất bận, vừa rồi em chẳng phải đã nghe thấy rồi hay sao? Anh ấy nói rõ rằng muốn hẹn chị cùng ăn cơm,” Nói đến đó, giọng Hoàng Ngải Lê bỗng hạ thấp hẳn, “nói rằng chúng mình có thể thường xuyên tụ tập.”

“Chúng mình là những ai?” Thả Hỷ không hiểu, họ đã thân mật tới mức xưng hô như thế sao.

“Anh ấy, chị, em và cả chồng em nữa.”

“Bốn người á?” Thả Hỷ thở dài đánh thượt, đây chẳng phải là cách từ chối khéo léo của một người rất cao tay hay sao, thế mà lại gặp phải một Hoàng Ngải Lê chẳng biết ý từ chối đó là gì.

“Có rất nhiều tình yêu đều được bắt nguồn từ tình bạn, tiếng sét ái tình chỉ có trong chuyện cổ tích, trong chuyện thần thoại thôi. Mối tình nào cũng cần thời gian để tìm hiểu, cần thời gian để làm quen, dần dần mới yêu nhau.” Khi Hoàng Ngải Lễ nói vậy, dường như cô đã nhìn thấy viễn cảnh tươi đẹp ở phía trước, “Dù sao hễ có cơ hội gặp mặt nhau, em nhớ làm đồng minh với chị nhé, đừng có mà ngồi đực ra đấy. Cho dù thế nào, chị cũng phải giành thế chủ động.”

Thả Hỷ mở to mắt nhìn Hoàng Ngải Lê, cô quả thực đang ngưỡng mộ sự kiên định của cô ấy. Trước đây, cô cũng đã từng chủ động, nhưng bởi vì thiếu đi sự kiên định, thiếu ý chí quyết tâm chinh phục mới đi lệch hướng tình cảm của mình như vậy. Hạt mầm tình yêu trong tim, còn chưa phát triển thành một cây non đã bị cô phũ phàng vứt bỏ mất rồi. Nếu ngày đó cô có sự chọn lựa khác, nếu cô có thể đứng trước mặt anh, dũng cảm đấu tranh, dũng cảm yêu anh thì có lẽ giờ này, cô đang sống trong một tâm trạng khác.

Giờ đây, nghĩ đến những điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, nó chỉ khiến tâm trạng cô thêm nặng nề. Nếu bây giờ cho cô cơ hội, để cô có thể nối lại tình yêu với Tần Mẫn Dữ cũng là điều không thể nữa rồi. Không biết vì cớ gì, Thả Hỷ cảm thấy rằng tình cảm của cô đối với Tần Mẫn Dữ đang dần dần thay đổi.

Mỗi lần gặp anh, cô vẫn thấy rung động, khi về nhà, thi thoảng lại nhớ đến một câu nói hay một hành động nào đó của anh. Mỗi lần nhớ lại như vậy, cô lại thấy rất nhớ anh. Nhưng lâu dần, khi bình tĩnh rồi lại từ từ quên hết. Hoặc cũng có thể trong lòng cô luôn biết rằng, những tâm tư tình cảm đó chỉ tồn tại bên ngoài cuộc sống thực tế, tức là mãi mãi không có một tương lai nào cho nó cả.

Tình yêu, từ ngữ luôn có trong giấc mơ của các cô gái, một từ ngữ đầy sự mê hoặc thật sự chỉ lướt qua người Thả Hỷ rồi biến mất. Cố Thả Hỷ bây giờ không còn ai để yêu, cũng chẳng có ai yêu và đã từng yêu. Cô giống như một chiếc lá khô trên cây vào cuối mùa đông, ánh nắng mặt trời cũng đã được hưởng rồi, mưa gió cũng phải chịu rồi nhưng vẫn kiên trì bám trụ lại, cũng không rụng xuống khi cần phải rụng. Chiếc lá ấy cứ khô cứng, lạnh lẽo đeo bám trên cành cây kia.
Chương 12 – Người nhà, cảnh đẹp

Đúng vậy, đến con người cuối cùng rồi cũng mất đi, nhà cửa thuộc về vật sở hữu bên ngoài, chỉ cần dư vị của chuyện cũ còn lưu lại trong tâm trí là được rồi, như vậy, sẽ mãi mãi không bao giờ mất đi.

* * *

Tâm trạng nặng nề đó rất khó để không thể hiện ra trong cuộc sống thường ngày. Trái tim đang trống trải kia cũng cần có một người để chia sẻ, để đồng cảm với tâm trạng ngắm bóng thương mình.

“Triệu Vĩ Hàng, em không có hứng.” Khi chỉ còn hai người, Thả Hỷ thậm chí vẫn rất khó lấy lại tinh thần để đáp ứng nhu cầu của chồng.

Triệu Vĩ Hàng cũng không khiên cưỡng, anh chỉ châm một điếu thuốc, ngồi dựa vào thành giường, “Có thể hỏi một chút không, đến khi nào thì em mới có hứng?”

“Em cũng không biết nữa, đừng hỏi em.”

“Nhưng ít nhất em cũng phải cho anh một thời hạn nào đó chứ, anh không muốn có một cuộc sống thoát tục và chẳng có ham muốn gì cả.”

Thả Hỷ bỗng đứng phắt dậy, “Triệu Vĩ Hàng, anh lấy em, chính là vì cần cái công năng đó phải không, em nghĩ gì, em vui hay không vui anh cũng không cần đếm xỉa phải không?”

“Được, cho anh đây, tất cả đều cho anh đây!” Thả Hỷ bắt đầu lột bỏ quần áo đang mặc trên người, từng chiếc từng chiếc một rồi ném chúng lên đầu anh, lên người anh.

Triệu Vĩ Hàng dập tắt điếu thuốc đang hút dở, quơ gọn đống quần áo của Thả Hỷ lại, ngẩng đầu lên nhìn. Cố Thả Hỷ đang đứng đó vênh mặt lên thách thức, trần truồng không một tấm vải che thân. Không hiểu sao, toàn bộ sự bực dọc vì cô không chịu phối hợp và tỏ thái độ khác thường ban nãy bỗng chốc tan biến. Cô gái Cố Thả Hỷ vốn chỉ biết vâng vâng dạ dạ trước đây, từ bao giờ bỗng trở nên bất chấp tất cả thế này, vì sao vậy, vì Tần Mẫn Dữ chăng?

Thực lòng mà nói, Triệu Vĩ Hàng không hề chú ý tới Tần Mẫn Dữ, anh chỉ không thích có người đứng sau lưng anh, gây sóng gió cho gia đình của anh. Giờ đây, xem ra Triệu Vĩ Hàng đã coi thường Tần Mẫn Dữ rồi. Mặc dù không thể khẳng định hoàn toàn nhưng mọi hành động bất thường của Thả Hỷ đều do anh ta. Và thực tế là, từ sau khi anh ta xuất hiện, Thả Hỷ ngày càng trở nên bất cần. Triệu Vĩ Hàng vẫn thích một Cố Thả Hỷ thật thà, dễ bắt nạt và có phần ngô nghê hơn. Xem ra, phải chuẩn bị tinh thần mà đối phó với Tần Mẫn Dữ đây.

Triệu Vĩ Hàng cứ ngồi yên suy nghĩ, không nói một câu nào. Thả Hỷ cũng đứng như vậy hồi lâu, thái độ lạnh lùng của Triệu Vĩ Hàng đã dần dần làm nguội bớt khí thế mà khó khăn lắm Thả Hỷ mới có được. Nếu cứ cuốn cờ im trống mãi như thế, e rằng tình thế có phần ủ rũ. Thả Hỷ bèn lao tới bên Triệu Vĩ Hàng, mặc dù vẫn bị ngăn cách bởi chiếc chăn nhưng Thả Hỷ vẫn túm được áo của Vĩ Hàng và cố hết sức để mở hết cúc áo ra.

Triệu Vĩ Hàng đưa tay rút tấm chăn ngăn ở giữa ra, “Không cần vội vàng quá thế chứ, hả?” Thả Hỷ nào biết rằng, bạo lực và kích thích bao giờ cũng liên quan mật thiết tới ham muốn dục vọng. Cô hùng hổ lao vào anh, thái độ kích thích vội vã như vậy đã nhanh chóng khơi lại dục vọng vốn đã nguội đi vì mải suy nghĩ của Triệu Vĩ Hàng.

Khi tấm thân lành lạnh của Thả Hỷ áp sát vào da thịt của Triệu Vĩ Hàng, hai người đều run lên. Một Cố Thả Hỷ đang được làm ấm lên kia dường như đã quên mất mục đích khi mình hùng hổ lao vào đối tượng. Tay cô dán chặt vào ngực Triệu Vĩ Hàng, cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim anh, hơi ấm phát ra từ những mạch máu kia bỗng khiến cô cảm thấy mọi phiền muộn ban nãy chỉ là do cô tự chuốc lấy. Tất cả mọi dục vọng, đứng trước bản năng nguyên thuỷ, e rằng cũng chỉ là rất bé nhỏ, chẳng đáng kể chút nào.

Thân hình của Triệu Vĩ Hàng rất rắn rỏi. Thường ngày, ngoài những lúc bận rộn vì công việc ra, anh vẫn giành thời gian đến trung tâm tập thể dục. Vì vậy, mỗi khi phải dùng sức, đều có thể sờ được từng thớ cơ bắp chắc nịch.

Triệu Vĩ Hàng nhập cuộc rất nhanh chóng, “Thế này hả?” Thả Hỷ vòng tay qua nách của Vĩ Hàng, ôm trọn lấy anh. Cô nằm đè lên người anh, sát tới nỗi chẳng thể nhìn thấy khe hở nào giữa hai người cả.

“Bây giờ?”

Thả Hỷ định rút người ra nhưng đã muộn mất rồi.
“Á! Triệu Vĩ Hàng, anh đừng có mà suốt ngày đè lên tay người khác như thế chứ!” Tay Thả Hỷ bị đè xuống giường tê cứng, chỉ còn cách cắn cho anh ta một cái cho bõ tức.

“Em hôm nay nhiệt tình thật đấy, tiếp tục đi.” Triệu Vĩ Hàng không hề để ý đến chuyện đó, Thả Hỷ vốn dĩ chẳng dư thừa sức lực gì, hơn nữa lại đang ở tư thế đó, nếu anh chú ý, cô không thể cắn trúng được.

“Cục!” Vừa thấy Thả Hỷ ngước đầu lên, Triệu Vĩ Hàng đã đoán được ý định của cô, khi cô há miệng lao tới, anh khẽ tránh người sang một bên, đầu Thả Hỷ cộc vào hõm vai của Vĩ Hàng, không cắn được anh mà hai hàm răng cô lại va vào nhau đau điếng.

“Triệu Vĩ Hàng, sao anh lại làm vậy!” Thả Hỷ giả bộ như muốn khóc. Cô là như vậy, mới chịu thiệt thòi một chút đã giơ móng vuốt muốn làm sư tử, khi bị chèn ép lại biến lại thành mèo, rất biết lái theo tình huống.

“Lần này không được tránh đâu đấy!”

“Ừ, không tránh.”

Thả Hỷ nheo mắt lại nhìn thật kỹ, suy nghĩ xem bên trái hay bên phải, cuối cùng quyết định sẽ cắn phía bên trái, như vậy anh ta sẽ đau hơn vì bên trái gần tim mà. Nhìn bộ dạng chắc chắn không né tránh của Triệu Vĩ Hàng, Thả Hỷ bỗng thay đổi ý định, cô mỉm cười đắc ý, “Cho anh chọn đấy, em cắn đây, đây, hay đây?” Ngón tay Thả Hỷ cứ chỉ chỏ từng điểm từng điểm trên người Triệu Vĩ Hàng.

Triệu Vĩ Hàng hơi sững lại rồi để mặc cô đùa giỡn. Nhưng chỉ được một lát, anh đã không chịu được. Thả Hỷ cứ nhè nhẹ chỉ khắp nơi trên người anh, mang đến cảm giác buồn buồn ngưa ngứa. Triệu Vĩ Hàng giơ tay ra, tự nguyện cho Thả Hỷ cắn. Nhưng Thả Hỷ lại không cắn, ngón tay cô vẫn đùa giỡn trên người anh. Triệu Vĩ Hàng vốn có máu buồn. Nhưng những người có máu buồn, ban đầu thường cố gắng chịu đựng vì không muốn bị người khác phát hiện ra điểm yếu. Anh có thể khống chế được biểu hiện của mình nhưng không thể khống chế được thần kinh, trong khi đó, Thả Hỷ lại càng cố tình trêu đùa anh. Nhìn bộ dạng của Triệu Vĩ Hàng, trong lòng Thả Hỷ dấy lên một cảm giác vui thích vì chiến thắng.

Triệu Vĩ Hàng tất nhiên không để Thả Hỷ đắc ý lâu, anh nhanh chóng chiếm lại thế thượng phong. Thả Hỷ bị đè chặt xuống, chỉ có thể lúc lắc đầu mà kêu la: “Triệu Vĩ Hàng, Triệu Vĩ Hàng, anh đúng là tiểu nhân, lấy thịt đè người.”
“Cố Thả Hỷ, em mắng anh nhiều rồi nhé, cứ chờ đấy.”

Thả Hỷ cũng vì những lúc ở bên Vĩ Hàng như thế này mà cảm thấy thoải mái, tuy nhiên, cô cũng không biết rằng, bản thân mình đang thực sự hưởng thụ điều gì, chẳng phải thái quá cũng như bất cập hay sao. Việc đó vốn không hấp dẫn đến nỗi khiến cô ham mê nhưng quả thực mỗi khi làm chuyện đó, cảm giác của cô luôn thoải mái, ngoài chuyện rất mệt ra. Có lẽ cũng chính bởi nguyên nhân này, ban đầu Thả Hỷ thường không hứng thú nhưng khi đã nhập cuộc, cô thường quên đi bản thân để chìm đắm trong niềm vui khoái lạc.

Sau trận mây mưa đó, Thả Hỷ chỉ còn biết cám ơn, cám ơn đã nương tay để cô còn chút sức lực để ngủ tiếp.

Sáng sớm, Triệu Vĩ Hàng đưa Thả Hỷ đi làm, lúc Thả Hỷ xuống xe, Triệu Vĩ Hàng bỗng nói một câu: “Cố Thả Hỷ, em quả thực rất nhiều công năng đấy, ha ha.” Sau đó liền phóng xe vụt đi, bỏ lại Thả Hỷ trợn tròn mắt đứng đó. Có thể bởi vì hôm nay là một ngày nắng đẹp hiếm có của mùa đông, hay cũng bởi vì cuối cùng cô đã phát hiện ra rằng, trước giờ, Triệu Vĩ Hàng không hề gây áp lực cho cô. Một cuộc sống như vậy, nếu cô còn khóc lóc than phiền e rằng sẽ bị cô giáo Hoàng mắng cho tơi bời mất thôi.


Bước vào văn phòng, Thả Hỷ phát hiện ra mọi người đều tụ tập ở chỗ chủ nhiệm khoa, “Có chuyện gì vậy nhỉ?”

“Quy hoạch mới của thành phố đã ban bố rồi, một số khu dân cư bị dỡ bỏ để làm đường. Ái chà, tiếc là không phải khu nhà mình!” Đó là câu than vãn của thầy giáo Trương, một thầy giáo đã có tuổi trong khoa. Thầy Trương làm việc ở đây đã vài chục năm rồi, tính tình rất ôn hoà, rất quan tâm đến những đồng nghiệp trẻ, chỉ có điều hơi kỹ tính, riêng về chuyện tiền nong lúc nào cũng rất rạch ròi.

“Ờ.” Người bên cạnh chêm vào, nếu phải dỡ bỏ thì chắc là khu nhà của Chỉ Túc, “Cho cháu xem với.”

“Hả? Sao lại có cả Tiểu khu Hoa Viên?”
Buổi trưa, Thả Hỷ được gặp lại cả nhà Tần Mẫn Dữ. Mấy năm không gặp, bố của Tần Mẫn Dữ đã “phát tướng” hơn xưa, tuy nhiên vẫn giữ nụ cười đôn hậu ấy, cô Dương cũng rất niềm nở, thân mật. Thật không hiểu nổi Tần Mẫn Dữ giống ai, chẳng có chút hoà đồng nào cả.

Vì Thả Hỷ chỉ được nghỉ trưa hai tiếng nên họ cùng nhau ăn mỳ rồi đi xem khu tái định cư mới. Tiểu khu Hoa Viên cũ của họ vốn ở vị trí trung tâm, vì vậy khu tái định cư mới cũng được bố trí ở địa điểm không đến nỗi tồi. Hơn nữa, khu tái định cư cũng đã được xây xong, nếu nói đến việc chọn lựa, cũng chỉ phải suy nghĩ đến vấn đề vị trí và bố cục của căn hộ mà thôi.

Tần Mẫn Dữ thì cho rằng, những căn hộ này đều là loại vừa và nhỏ, nếu chuyển đến đây cũng chẳng có ý nghĩa thay đổi gì lớn lắm. Chi bằng đăng ký một căn hộ có vị trí thật đẹp để đầu tư thì tốt hơn. Thả Hỷ lại không nghĩ vậy, cô ngược lại rất thích những căn hộ ở tiểu khu trên đường Lãnh Sơn. Nhân viên kinh doanh của khu nhà dẫn họ đi xem một loạt những căn hộ có tầng gác lửng, điều đặc biệt là mỗi ngăn gác lửng đó đều có một cửa sổ rất lớn, trực tiếp với bên ngoài. Cánh cửa sổ đó được làm bởi ba tấm kính lớn, kết thành hình tam giác. Ánh nắng mặt trời có thể xuyên qua lớp kính đó, tràn ngập vào căn phòng. Thả Hỷ ngay lúc đó đã muốn đổi sang căn hộ này, cô quá thích nó, cảm giác như một căn phòng ở trong mơ vậy.

Tần Mẫn Dữ không tán thành, “Cửa sổ như vậy rất không thực dụng. Mùa đông, tuyết sẽ rơi phủ kín trên mái kính, nếu mưa to gió lớn, em sẽ cảm thấy sợ, hay là cứ đi xem thêm đã.” Thả Hỷ lúc đó cũng cảm thấy anh nói có lý, nhưng khi đi xem những căn nhà khác, cô chẳng có chút cảm tình nào. Thích thì cũng thích rồi, chẳng có lý do gì cả, có thể còn điều này điều kia chưa hợp lý nhưng cô cũng đã thích rồi.

* * *

Chuyện nhà cửa, Thả Hỷ chỉ nghĩ ngợi vài hôm rồi tạm gác lại ngay. Những căn hộ mà họ đã đi xem, hầu như mới chỉ hoàn thành phần thô, nếu muốn hoàn thiện và trang hoàng theo ý muốn, có lẽ cũng phải mất một khoản tiền lớn. Hơn nữa, căn hộ của bà nội là một căn hộ nhỏ, nếu muốn đổi một căn hộ nhỏ mới khác có khi vẫn còn phải đóng thêm tiền ấy chứ.

Thả Hỷ kiểm tra lại tài khoản tiết kiệm của mình, muốn sở hữu một căn nhà xem ra cũng rất khó khăn. Về vấn đề tiền nong, cô và Triệu Vĩ Hàng đều phân ra rất rõ ràng. Mỗi tháng Triệu Vĩ Hàng luôn đưa cô một khoản tiền sinh hoạt, mọi hoá đơn tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại… do anh ta tự đóng, Thả Hỷ cũng không phải lo chuyện đó. Vì vậy, Thả Hỷ cũng không biết được Triệu Vĩ Hàng mỗi tháng kiếm được bao nhiêu tiền, dù sao số tiền anh ta đưa hàng tháng, ngoài việc đi chợ, mua thức ăn và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày vẫn còn thừa ra rất nhiều. Nhưng mặc dù vậy, cộng với số tiền hàng tháng Thả Hỷ kiếm được, dồn cả hai năm lại, tiết kiệm lại vẫn không đủ so với con số mà cô nhẩm tính khi cần đổi nhà của bà.

Thực ra, hồi mới kết hôn, Khúc Văn Phương có đưa cho Thả Hỷ một khoản tiền, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô lại trả cho Triệu Vĩ Hàng. Lúc đó, Thả Hỷ cảm thấy rằng, kết hôn như vậy, không nên bình thản đón nhận ý tốt của các bậc phụ huynh, cô luôn cảm thấy có gì đó hơi áy náy. Triệu Vĩ Hàng lúc đó cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ nhận lại, xem qua một chút rồi vứt vào ngăn bàn. Trước khi bố mẹ đi Mỹ, cũng để lại cho Thả Hỷ một món tiền, phòng khi cô gặp khó khăn, nhưng không hiểu tại sao, Thả Hỷ cũng không bao giờ có ý định dùng đến khoản tiền đó.

Vì vậy, một Cố Thả Hỷ chưa từng phải chi tiêu khoản gì đó quá lớn, luôn cảm thấy mình rủng rỉnh trong túi, từng mạnh miệng tuyên bố đợi khi nào Chỉ Túc tốt nghiệp sẽ mời cô ấy đi du lịch đến bất cứ nơi đâu mà cô ấy thích. Giờ đây, chỉ vì chuyện một căn hộ nhỏ lại khiến cô xoay xở không kịp như vậy.
Bởi vì Thả Hỷ chưa từng đi xa nên cô rất hy vọng được đi du lịch một nơi nào đó, một thành phố hiện đại và xa lạ nào đó. Nói ra có thể rất nhiều người không tin, trong xã hội hiện đại, một cô gái hơn hai mươi tuổi mà lại chỉ quanh quẩn ở một thành phố, nơi đã được sinh ra và lớn lên. Hồi còn học Đại học, cũng có một lần nhóm bạn, trong đó có cả Tần Mẫn Dữ định rủ nhau đi Đại Liên chơi một tuần. Thả Hỷ còn nhớ, để chuẩn bị cho lần đi chơi đó, cô đã mua mọt chiếc túi nhỏ, có thể luôn đeo bên mình để đựng tiền, điện thoại hay chứng minh thư nhân dân… Nhưng sau đó, vì bố mẹ không đồng ý, Thả Hỷ không được đi, Tần Mẫn Dữ cũng không đi nữa. Hồi đó, bố mẹ Thả Hỷ quản lý cô rất chặt chẽ, tuy bố mẹ không phản đối dữ dội nhưng thái độ lại rất kiên quyết.

Lại sắp tới giáng sinh rồi, bố mẹ vừa gọi điện về, nói là kỳ nghỉ này cũng không về nước được, họ sẽ tới Hong Kong để tham gia giảng dạy một khoá học ngắn. Bố mẹ hy vọng Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng có thể qua đó thăm họ vào trước hoặc sau tết dương lịch, bởi vì bố mẹ chưa chắc sẽ ở đó đến tết âm lịch.

Nghe giọng mẹ nói lúc đó, Thả Hỷ biết rằng mẹ rất mong cô có thể đến Hong Kong, dù sao thì cũng hai năm rồi, cả nhà họ chưa được gặp nhau. Cứ mỗi lần tới kỳ nghỉ dài, mẹ đều mong Thả Hỷ qua thăm họ, tuy nhiên, cứ nghĩ tới việc làm hộ chiếu, xin visa… Thả Hỷ lại thấy ngại rồi cứ lần lữa cho tới tận hôm nay. Khi nói chuyện với mẹ, Thả Hỷ cũng chưa nhận lời ngay, chỉ nói là để xem tình hình thế nào. Lễ giáng sinh đúng vào lúc sinh viên đang thi học kỳ. Mặc dù nói rằng công việc của mình cũng không quan trọng lắm, nhưng nếu xin nghỉ vào lúc đó, rõ ràng là gây thêm phiền hà cho đồng nghiệp. Không những thế, Triệu Vĩ Hàng cũng chưa chắc đã có thời gian rỗi.

Thực ra, Thả Hỷ có chút không cảm thấy thoải mái khi sống cùng bố mẹ, mặc dù sau khi bố mẹ về nước, cả nhà họ đã sống cùng nhau một thời gian dài. Tuy vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình như một người khách sống trong nhà của bố mẹ. Nếu cùng là tâm lý làm khách, thì Thả Hỷ vẫn thích sống trong ngôi nhà của mình hơn, ít nhất cũng có một người bên cô là Triệu Vĩ Hàng, mà cô cũng là chủ nhân của ngôi nhà này. Không giống như bố mẹ, ít nhiều gây cho cô cảm giác là người thừa thãi.

“Triệu Vĩ Hàng, trước kỳ nghỉ giáng sinh, anh có rỗi không?”

“Sao vậy?”

“Bố mẹ em sẽ đến Đại học Hong Kong giảng dạy một thời gian, bố mẹ mời chúng ta sang đó chơi vài ngày.”

“Dạo này đang phải bàn giao công việc, không biết đến lúc đó có thời gian không.”

“Bàn giao công việc?”

“Ờ, sang năm anh sẽ đi học bồi dưỡng ở trường Đảng khoảng ba tháng.”

“Trường Đảng á?”

“Thời gian học không ngắn cũng không dài nhưng vẫn phải bàn giao công việc, vì dù sao cũng toàn công việc có tính chuyên môn cao.”

“Học ở nơi khác à?” Thả Hỷ cảm thấy không hiểu, cần gì phải bàn giao công việc cơ chứ, học bồi dưỡng ở Trường Đảng chẳng phải vốn chỉ là hình thức thôi sao.

Triệu Vĩ Hàng nhìn Thả Hỷ, “Bà Triệu ơi, anh đi học ở Trường Đảng trung ương, hiểu chưa?”

Thực ra, Triệu Vĩ Hàng cũng đang do dự nên đi hay không đi. Mặc dù đi học bồi dưỡng đồng nghĩa với việc sẽ được thăng chức, tuy nhiên có thể sẽ bị điều đến một thành phố hoặc huyện thị nhỏ nào đó để rèn luyện. Chắc chắn là không có khả năng được ở lại thành phố này. Yêu thích công việc hiện tại là một chuyện, chính thức bước chân vào quan lộ, từng bước từng bước đi lên lại là một chuyện khác. Bây giờ là thời điểm quan trọng, cả với anh và với bố anh.

“Ờ.” Cách gọi bà Triệu phát ra từ miệng Triệu Vĩ Hàng, không hiểu tại sao lại rất thân mật, khiến đầu óc Thả Hỷ lại rối bù lên, những điều đã chuẩn bị trước để nói giờ lại quên hết sạch.

Nghĩ ngợi một lúc, Thả Hỷ mới nhớ ra câu mình đang muốn hỏi, “Sang năm đi, cụ thể là lúc nào?”

“Mùng ba tháng một đến nhập học.” Cũng vì mới nhận được thông báo, lại vẫn còn một tháng để chuẩn bị, vì vậy Triệu Vĩ Hàng chưa nói với Thả Hỷ.

Thả Hỷ nhẩm tính thời gian, xem ra Triệu Vĩ Hàng không thể cùng cô đi Hong Kong được rồi. Kết quả này chẳng phải là vẫn như những lần trước sao. Tuy vậy, Thả Hỷ vẫn cảm thấy hơi buồn, không muốn đi và không thể đi, cũng có thể vẫn còn có khoảng cách. 
Triệu Vĩ Hàng thấy Thả Hỷ ngồi im lặng hồi lâu không nói năng gì, chỉ đoán rằng cô đang nhớ bố mẹ. Mặc dù anh rất ít khi thấy Thả Hỷ liên lạc với bố mẹ, cũng không mấy khi thấy cô nhắc tới họ, nhưng như vậy không có nghĩa là tình cảm không sâu sắc. Triệu Vĩ Hàng cũng từng nghe anh họ nói, tình cảm của bố mẹ Thả Hỷ rất bền chặt, cả hai đều là những người tốt. Nhưng cho dù là kết hôn với Thả Hỷ, hay khi họ ra nước ngoài, anh không thấy Thả Hỷ hay bố mẹ cô có những biểu hiện gì quá khích cả, cũng có thể những người trí thức thường sống nội tâm chăng.

“Dù sao cũng còn thời gian, cứ chuẩn bị cả hai phương án đi. Đầu tiên đăng ký với một công ty du lịch, làm visa đi Hong Kong. Nếu lúc đó, anh có thời gian, chúng ta sẽ đến đó hai ngày, em cũng được gặp bố mẹ một chút. Nếu anh không có thời gian, em đi một mình, đi cùng đoàn, về cùng đoàn, thời gian nghỉ bên đó thì em đến gặp bố mẹ. Anh sẽ sắp xếp mọi việc cho em.”

“Nếu anh không đi, em cũng chẳng đi.” Câu nói của Thả Hỷ đã khiến Triệu Vĩ Hàng cảm thấy ngạc nhiên.

“Anh không biết rằng anh lại quan trọng đến thế đấy!”

Không hiểu tại sao, Thả Hỷ luôn cảm thấy người ngoài rất dễ nói chuyện với bố mẹ mình. Còn nhớ hồi mới đăng ký kết hôn xong, lần đầu tiên cô đưa Triệu Vĩ Hàng về ra mắt bố mẹ, trong trường hợp đường đột như vậy, Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ cô vẫn có thể nói chuyện rất thoải mái. Bố mẹ cô cũng nhanh chóng chấp nhận chàng rể này, hầu như chẳng có chút vướng mắc nào cả. Nhưng bản thân cô lại luôn cảm thấy bố mẹ rất khách khí với cô, vì vậy, nếu có Triệu Vĩ Hàng đi cùng, mọi người có khi lại cảm thấy thoải mái hơn, bố mẹ cô hình như cũng rất thích anh ta.

Ngày lễ Nô en ngày càng đến gần, mẹ thường xuyên gọi điện hỏi xem hai vợ chồng có thu xếp đi Hong Kong nghỉ được không. Thả Hỷ đành phải nói, e rằng không đi được, bởi vì dường như Triệu Vĩ Hàng đã quên chuyện này, bản thân cô cũng không tiện xin nghỉ làm. Mẹ hình như cũng hơi thất vọng, chỉ nói là đành chịu vậy, mọi người ai cũng bận rộn mà.
Nghe mẹ nói vậy, Thả Hỷ lại cảm thấy hơi áy náy. Một người phụ nữ mạnh mẽ như mẹ, khi nói ra những câu như vậy chắc cũng đang buồn lắm. Vì vậy, Thả Hỷ quyết định sẽ mua ít quà, gửi sang cho bố mẹ. Trước giờ, Thả Hỷ chỉ biết vui vẻ tiếp nhận quà của bố mẹ gửi về từ nước ngoài nhưng dường như chưa bao giờ mua quà cho họ. Như vậy xem ra cũng có phần không hiếu thuận lắm. Bố mẹ không thiếu thứ gì là một chuyện, nhưng bản thân cô lại không nghĩ đến việc mua quà cho bố mẹ, xem ra cũng có phần hơi quá đáng. Lớn như thế này rồi mà Thả Hỷ thấy mình dường như vẫn chưa hiểu biết lắm.

“Chỗ đó sau này sẽ xây một chiếc cầu vượt rất cao, có tới ba bốn đường vòng ấy chứ.”

“Bao giờ thì dỡ bỏ ạ?”

“Chắc cũng chỉ vài tháng nữa thôi, trong này đã nói rất rõ rồi, công tác dỡ bỏ đã được bắt đầu, có vài khu tái định cư mới để mọi người lựa chọn, cũng có thể lấy tiền bồi thường theo giá nhà đất của thành phố.”

Thả Hỷ chầm chậm đi về phía chỗ ngồi của mình, cô còn đang dự định sẽ về dọn dẹp căn nhà cũ của bà, thi thoảng qua đó trò chuyện với bà cho vui. Bây giờ thì hết rồi, không biết là quyết định phê duyệt của vị lãnh đạo nào nữa. Mọi kỷ niệm của thời thơ ấu, mọi kỷ vật liên quan tới bà nội đã bị xoá đi một cách phũ phàng như vậy đó.

Không kịp cả sưởi ấm đôi tay đang lạnh cóng, Thả Hỷ vội gọi điện thoại tới nhà Tần Mẫn Dữ.

“Cô Dương à, là cháu, Cố Thả Hỷ đây.” Vừa nghe thấy giọng Thả Hỷ, cô Dương liền nói ngay tới việc phải di dời, nghe ý tứ câu nói, xem ra họ cũng chẳng muốn chuyển đi chút nào. Những người đã có tuổi rồi, họ thường muốn ở đâu yên đó, hơn nữa rất nhiều họ hàng của họ đều sống gần đó, cuộc sống đang rất tiện lợi.

“Muộn nhất thì bao giờ phải dọn đi hả cô?” Thấy cô Dương nghỉ lấy hơi, Thả Hỷ vội thêm vào một câu.

“Cũng chưa biết nữa, hôm qua cô cũng mới đọc được thông báo. Nhưng cháu cũng nên thu xếp về dọn dẹp một chút, có không muốn chuyển thì cuối cùng cũng phải chuyển thôi. Tối hôm qua cả cô và chú đều không ngủ được, suốt đêm chỉ nghĩ tới chuyện này thôi.”

“Vâng, thế cô chú định mua nhà khác hay là dọn đến nơi tái định cư được chỉ định sẵn ạ?”

“Cái này cũng chưa quyết định, nếu dọn đến khu tái định cư, còn có cơ hội cùng hàng xóm cũ ở gần nhau. Nhưng Tần Mẫn Dữ nói là sẽ lái xe đưa cô chú đến khu tái định cư đó xem nhà cửa, môi trường như thế nào rồi mới quyết định. Nó thì cứ muốn nhân cơ hội này mua cho cô chú một căn nhà mới. Thả Hỷ này, hay là cháu cùng đi xem nhé!”

“Dạ thôi, cô Dương ơi, không phải phiền hà đâu ạ, cháu còn phải làm việc.”

“Buổi trưa anh sẽ qua đón em, em cứ ở trường đợi anh nhé!” Giọng của Tần Mẫn Dữ bỗng từ đầu dây bên kia truyền đến tai Thả Hỷ.

“Chắc là em không đi đâu, em cũng chưa hẳn cần tới nhà mới.” Thả Hỷ nghĩ một lát rồi trả lời.

“Có nhà của mình rồi, bên này không thèm để ý nữa?” Tần Mẫn Dữ im lặng một lát rồi mới nói.

“Không phải, không phải vậy. Em vẫn thấy rằng mùi ở nhà mới không phải là mùi của nhà bà nội nữa rồi.” Ngay từ khi còn nhỏ, Thả Hỷ đã phát hiện ra rằng mỗi nhà có một mùi khác nhau, cô thích nhất là mùi ở nhà bà nội. Cũng có thể cô lớn lên ở đó và đã cảm thấy thân quen rồi. Thả Hỷ rất thích mùi hương của đồ gỗ đã cũ.

Tần Mẫn Dữ cũng đã bớt căng thẳng hơn, “Thả Hỷ, chẳng có gì là tồn tại mãi mãi cả, ngay cả đạo lý đó mà em cũng không hiểu sao?”

Đúng vậy, ngay cả con người cuối cùng cũng sẽ mất đi, căn nhà thuộc về vật sở hữu bên ngoài, mùi của bà, lưu giữ trong ký ức là được rồi, như vậy, nó mới mãi mãi không bị mất đi


Thả Hỷ hẹn Đinh Chỉ Túc đi mua sắm. Thả Hỷ cũng chẳng có nhiều sự lựa chọn khác, ngoài Hoàng Ngải Lê ra thì cũng chỉ có Đinh Chỉ Túc. Rút kinh nghiệm những lần trước, khi rủ Hoàng Ngải Lê đi cùng, mặc dù nói là đưa Thả Hỷ đi mua sắm nhưng đến lúc về, thường là Thả Hỷ về tay không còn cô giáo Hoàng kia tay xách nách mang rất nhiều đồ mua được. Hình như chẳng có gì là không hợp với cô giáo Hoàng, chẳng có gì mà cô giáo Hoàng lại không cần cả. Ngược lại với Hoàng Ngải Lê, Chỉ Túc thì lại vô cùng giản dị, trước đây một phần là do vấn đề kinh tế, còn bây giờ, cô ấy dường như cũng chẳng cần quá nhiều quần áo bởi vì ngày nào cũng phải mặc đồng phục của bác sĩ. Mỗi lần cùng Thả Hỷ đi mua sắm, Chỉ Túc nhiều nhất thì cũng chỉ đi xem giầy, ngoài ra, những thứ khác, cô không quan tâm lắm. Vì vậy, lựa chọn Chỉ Túc đi cùng là thích hợp nhất.

“Theo cậu thì tớ nên mua gì?”

“Mua cho người lớn tuổi, tớ chẳng có kinh nghiệm.”

Đinh Chỉ Túc thẳng thắn từ chối câu hỏi cần phải suy nghĩ làm tổn thương đầu óc này. Đối với Chỉ Túc, việc cô đồng ý đi cùng đã là may lắm rồi. Vừa làm trợ lý mổ cho giáo sư, phải đứng suốt năm tiếng đồng hồ, nếu không phải vì cũng đã lâu không gặp nhau thì Chỉ Túc không đời nào chịu lê đôi chân mỏi rã rời của mình để đi lang thang mua sắm cùng Thả Hỷ.

Bởi vì đang là mùa đông, hàng hoá bán ra đều phục vụ cho mùa này. Những thứ đó lại không phù hợp để gửi cho bố mẹ bên Hong Kong. Sau khi chọn lựa một hồi, Thả Hỷ quyết định mua cho mẹ một chiếc khăn quàng bằng lông cừu và mua cho bố một hộp khăn mùi xoa. Thả Hỷ tiện thể mua luôn quà cho bố mẹ chồng, cũng là hai món quà như vậy. Mua xong, hai cô ra bưu điện để gửi sang Hong Kong, còn món quà của bố mẹ chồng, Thả Hỷ định đến Tết dương lịch sẽ mang sang tặng.

Mời Chỉ Túc ăn một bữa thịnh soạn, Thả Hỷ muốn dùng hành động thực tế để tỏ lòng cảm ơn bạn. Sau đó cô xách thành quả của chuyến mua sắm, vui vẻ đi về nhà.
“Triệu Vĩ Hàng, anh lại đây xem này!” Thả Hỷ cũng giống như bao cô gái khác, mỗi khi mua được thứ gì ưng ý, thường rất hứng thú mang ra khoe.

Cô bày những thứ vừa mua được lên mặt bàn trà.

“Cái gì thế này?”

“Quà! Quà của bố mẹ em thì đã gửi bưu điện rồi, còn đây là quà cho bố mẹ anh.”

Trước giờ, mỗi lần Thả Hỷ qua nhà bố mẹ chồng, nhiều nhất thì cũng chỉ mua hoa tươi hoặc hoa quả, chưa bao giờ mua quà như thế này. Qua lần gọi điện cho mẹ thông báo việc cô đã gửi quà cho hai người, Thả Hỷ cảm nhận thấy rằng ai cũng thích được nhận quà, thích nhận được sự quan tâm. Bởi vì giọng của mẹ cô trong điện thoại có vẻ rất xúc động, điều đó khiến Thả Hỷ bối rối tới độ không biết nên nói tiếp câu gì. Sau khi cúp điện thoại xuống, một cảm giác ấm áp lâng lâng trong lòng, xua tan cả sự giá lạnh của mùa đông.

Triệu Vĩ Hàng chỉ liếc mắt một cái, ứng phó bằng một câu, “Rất đẹp!”

Ngữ điệu quá lạnh nhạt, Thả Hỷ thấy rõ rằng anh ta chẳng coi việc đó ra gì. Thái độ đó kéo tuột cả hứng thú của Thả Hỷ, còn khiến cô cảm thấy mình làm những việc thừa thãi.

“Triệu Vĩ Hàng, anh đừng suốt ngày như vậy được không!”

“Làm sao?”

“Em không biết nguyên nhân nào khiến anh và bố mẹ anh trở nên xa cách như vậy, tuy nhiên, ít nhất anh cũng cần thể hiện sự quan tâm và tôn trọng tối thiểu đối với bố mẹ mình chứ!”

Cuối cùng, Triệu Vĩ Hàng cũng buông quyển sách đang cầm trên tay xuống, “Có điều gì chỉ bảo nào?”

Thả Hỷ thấy tắc nghẹn nơi cổ họng. Thực ra, quan hệ giữa cô và bố mẹ của mình cũng không hẳn đã thắm thiết, gần gũi. Hôm nay mới tiến thêm được một bước nữa đã dạy bảo người khác. Ngoài từ hí hửng đắc ý ra, e rằng cũng chẳng có cách giải thích nào thuyết phục hơn.

Thả Hỷ gấp chiếc khăn quàng lại, nhét luôn cả hộp khăn mùi xoa vào túi giấy, “Thôi được, quà thì em cũng mua rồi, đi hay không đi tuỳ anh, tặng hay không tặng cũng tuỳ anh luôn.”

Triệu Vĩ Hàng quả là một con người cực kỳ nguyên tắc, cực kỳ cá tính, điều này không thể không khiến Thả Hỷ phải khâm phục. Anh ta cứ bỏ mặc cái túi đựng quà đó ở chỗ Thả Hỷ để, cho mãi đến khi đi Bắc Kinh anh ta cũng không hề đụng tới.
Tất nhiên, chuyến du lịch Hong Kong của hai vợ chồng cuối cùng cũng không thực hiện được. Sau khi bàn giao công việc, Triệu Vĩ Hàng lại bị điều đi họp ở ngoại tỉnh, mãi đêm trước Tết dương lịch mới về nhà. Vì vậy, sau khi bất đồng ý kiến từ việc tặng quà, hai người cũng chẳng có dịp gặp mặt nhau, càng không có dịp chuyện trò. Cứ như vậy, Triệu Vĩ Hàng lại vội vội vàng vàng chuẩn bị hành lý đi Bắc Kinh.
“Triệu Vĩ Hàng, anh lại đây xem này!” Thả Hỷ cũng giống như bao cô gái khác, mỗi khi mua được thứ gì ưng ý, thường rất hứng thú mang ra khoe.

Cô bày những thứ vừa mua được lên mặt bàn trà.

“Cái gì thế này?”

“Quà! Quà của bố mẹ em thì đã gửi bưu điện rồi, còn đây là quà cho bố mẹ anh.”

Trước giờ, mỗi lần Thả Hỷ qua nhà bố mẹ chồng, nhiều nhất thì cũng chỉ mua hoa tươi hoặc hoa quả, chưa bao giờ mua quà như thế này. Qua lần gọi điện cho mẹ thông báo việc cô đã gửi quà cho hai người, Thả Hỷ cảm nhận thấy rằng ai cũng thích được nhận quà, thích nhận được sự quan tâm. Bởi vì giọng của mẹ cô trong điện thoại có vẻ rất xúc động, điều đó khiến Thả Hỷ bối rối tới độ không biết nên nói tiếp câu gì. Sau khi cúp điện thoại xuống, một cảm giác ấm áp lâng lâng trong lòng, xua tan cả sự giá lạnh của mùa đông.

Triệu Vĩ Hàng chỉ liếc mắt một cái, ứng phó bằng một câu, “Rất đẹp!”

Ngữ điệu quá lạnh nhạt, Thả Hỷ thấy rõ rằng anh ta chẳng coi việc đó ra gì. Thái độ đó kéo tuột cả hứng thú của Thả Hỷ, còn khiến cô cảm thấy mình làm những việc thừa thãi.

“Triệu Vĩ Hàng, anh đừng suốt ngày như vậy được không!”

“Làm sao?”

“Em không biết nguyên nhân nào khiến anh và bố mẹ anh trở nên xa cách như vậy, tuy nhiên, ít nhất anh cũng cần thể hiện sự quan tâm và tôn trọng tối thiểu đối với bố mẹ mình chứ!”

Cuối cùng, Triệu Vĩ Hàng cũng buông quyển sách đang cầm trên tay xuống, “Có điều gì chỉ bảo nào?”

Thả Hỷ thấy tắc nghẹn nơi cổ họng. Thực ra, quan hệ giữa cô và bố mẹ của mình cũng không hẳn đã thắm thiết, gần gũi. Hôm nay mới tiến thêm được một bước nữa đã dạy bảo người khác. Ngoài từ hí hửng đắc ý ra, e rằng cũng chẳng có cách giải thích nào thuyết phục hơn.

Thả Hỷ gấp chiếc khăn quàng lại, nhét luôn cả hộp khăn mùi xoa vào túi giấy, “Thôi được, quà thì em cũng mua rồi, đi hay không đi tuỳ anh, tặng hay không tặng cũng tuỳ anh luôn.”

Triệu Vĩ Hàng quả là một con người cực kỳ nguyên tắc, cực kỳ cá tính, điều này không thể không khiến Thả Hỷ phải khâm phục. Anh ta cứ bỏ mặc cái túi đựng quà đó ở chỗ Thả Hỷ để, cho mãi đến khi đi Bắc Kinh anh ta cũng không hề đụng tới.
Tất nhiên, chuyến du lịch Hong Kong của hai vợ chồng cuối cùng cũng không thực hiện được. Sau khi bàn giao công việc, Triệu Vĩ Hàng lại bị điều đi họp ở ngoại tỉnh, mãi đêm trước Tết dương lịch mới về nhà. Vì vậy, sau khi bất đồng ý kiến từ việc tặng quà, hai người cũng chẳng có dịp gặp mặt nhau, càng không có dịp chuyện trò. Cứ như vậy, Triệu Vĩ Hàng lại vội vội vàng vàng chuẩn bị hành lý đi Bắc Kinh.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+