Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh tà dương – Chương 13-14 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Buổi tối.

Chu Đông Dã ngồi cùng Phương Lam ở một hàng cơm Tây đèn chiếu sáng trưng, anh đã ăn cơm, lúc này ngồi nói chuyện phiếm câu có câu không với Phương Lam chỉ vì trốn tránh trường hợp xấu hổ vừa rồi.

Dường như ngoại trừ ma nữ Hàn Lương kia, ở đâu anh cũng không thất lễ. Nghĩ tới biểu tình muốn cười mà không cười của Hàn Lương, Chu Đông Dã quả thực khóc thét một trận, Hàn Lương là người trên trời phái xuốn bỡn cợt anh sao? Chu Đông Dã uống một ngụm rượu vang, lơ đãng suy nghĩ.

 “Anh Chu nghĩ gì mà xuất thần vậy?” Phương Lam có giọng nói dịu dàng, dáng vẻ tao nhã, thấy hôm nay Chu Đông Dã có vẻ phân tán tinh thần bèn nhẹ nhàng hỏi.

Phương Lam có thể coi là đàn em của Chu Đông Dã, hai người tốt nghiệp từ cùng một trường đại học, nhưng vì hơn kém nhau sáu tuổi nên không có cơ hội gặp mặt trong trường. Sau khi đi làm, Phương Lam quen Chu Đông Dã nhờ mối quan hệ đồng nghiệp, từ khi biết được là người cùng trường, cô vẫn gọi Chu Đông Dã là anh Chu cho thân mật. Chu Đông Dã thích người đẹp, tất nhiên sẽ không từ chối. Việc thường xuyên gặp mặt khiến nảy sinh nhiều lời đồn đãi về mối quan hệ giữa hai người, nhưng cả hai đều là nam nữ độc thân, Chu Đông Dã lại không quan tâm đến tin đồn, hơn nữa anh biết điều kiện của Phương Lam rất tốt, xinh đẹp mà không kiêu ngạo tự mãn, gia đình và học vấn cũng không thể chê, mờ ám chẳng có gì không tốt. Có khi đến lúc bị mẹ thúc giục không chịu nổi nữa, anh sẽ kết hôn với cô cũng chưa biết chừng.

“Không có gì.” Chu Đông Dã cười cười, nhìn Phương Lam ngồi dưới bóng đèn, kiều diễm như hoa, lần đầu gặp gỡ không biết hút đi bao nhiêu hồn người. Anh không khỏi nghĩ đến ma nữ kia, quyến rũ chưa bằng một nửa, thế mà chẳng hiểu sao lại khiến tâm tình anh mâu thuẫn đến vậy. Chu Đông Dã lắc đầu, cố gạt bỏ suy nghĩ về Hàn Lương, trưng bộ dáng đàn ông hoàn mỹ của anh ra, cười nhìn Phương Lam, nói đùa nửa ngày mới nghiêm túc tâm sự: “Anh đang nghĩ đến một case, thế mà ảnh hưởng đến hào hứng ăn uống, đáng chết đáng chết.”

Phương Lam xấu hổ cúi đầu, đỏ mặt nói: “Anh Chu cứ thích trêu em, thật ra là do em tùy tiện quá, anh bận việc như thế, đã ăn cơm rồi mà em còn bắt anh phải đến.”

“Đâu có, có thể ngồi ăn với em Phương như vậy, chẳng biết có bao nhiêu chàng trai hâm mộ anh nữa.” Chu Đông Dã đã quá quen với loại đối thoại này rồi, chẳng cần nghĩ cũng có thể thốt ra hoa ngôn xảo ngữ.

“Anh Chu lại đùa, có thể làm bạn với anh Chu mới là may mắn của em chứ. Không biết trong lòng anh Chu cảm thấy em thế nào?” Phương Lam nói xong câu cuối, đầu cúi càng thấp, thanh âm càng nhẹ.

Chu Đông Dã thấy tình cảnh hiện tại mà không biết chuyện gì xảy ra thì đúng là đứa ngốc. Theo quan niệm trước kia của anh, bây giờ công ty đã ổn, có quan hệ tình cảm với một cô gái xinh đẹp như này thật sự là vẹn toàn, nhưng hôm nay, không biết vì sao Chu Đông Dã không mảy may nghĩ về chuyện đó. Có điều, anh cũng không biết phải nói lời từ chối thế nào, dù sao lúc trước mờ ám với Phương Lam là lỗi của anh, anh cho Phương Lam hy vọng, bây giờ phải nói rõ ràng. Chu Đông Dã ngẩn người, hồi lâu không nói gì.

Phương Lam đỏ mặt cúi đầu, hạnh phúc chờ đợi một câu của Chu Đông Dã, đây vốn là chuyện mười phần chắc chín. Thái độ đối đãi của Chu Đông Dã với cô chính là kiểu tình trong như đã mặt ngoài còn e, làm sao Phương Lam không biết chứ. Nhưng cô lớn mật mở miệng là vì không muốn tiếp tục mờ ám như trước. Mờ ám cũng tốt thôi, nhưng cực kỳ lãng phí thời gian. Cô thích dứt khoát, không muốn kéo dài nữa.

Có điều Phương Lam chờ mãi vẫn không thấy Chu Đông Dã mở miệng. Tuy Phương Lam cúi đầu, nhưng tâm tình từ hạnh phúc trở nên lo lắng, cuối cùng không chịu được nữa. Cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chàng trai mình ngưỡng mộ, vẻ mặt anh thẫn thờ nhìn chằm chằm cốc rượu vang trong tay, không nói một câu. Lòng cô lạnh dần.

Phương Lam là phụ nữ hiện đại, sao lại không biết tình cảnh trước mắt. Tình yêu có thể không có, nhưng mặt mũi không thể không giữ. Phương Lam cảm thấy lòng cô chết lặng, không biết là nỗi đau đến bất ngờ, hay chỉ do chính cô tự tưởng tượng. Phương Lam thản nhiên hé miệng cười, vẫn xinh đẹp như hồi nãy, chớp chớp mắt khẽ nói: “Anh Chu sao vậy? Quen em thôi mà cũng khó xử thế sao?”

Chu Đông Dã thấy Phương Lam chuyển biến nhanh chóng mặt, trong lòng không khỏi cảm thán phụ nữ hiện đại ai cũng lợi hại, khả năng co duỗi không đổi sắc có thể so sánh với công lực của ma nữ. Chu Đông Dã thoáng khâm phục bản lĩnh cầm được cũng buông được của một Phương Lam trẻ tuổi. Trước kia vẫn cho rằng cô chỉ là một người đẹp có năng lực làm việc, từ hôm nay, anh mới lần đầu tiên coi cô là đối tượng có thể đàm phán ngang hàng với chính mình.

Chu Đông Dã nở nụ cười chân thành, cầm lấy chén rượu làm động tác mời, cao giọng nói: “Sao lại thế chứ, anh chỉ cảm thấy em gái thông minh nhanh nhẹn như vậy, nếu ở bên người ngốc nghếch như anh thì thật đáng tiếc. Thân là anh lớn, bản lĩnh gì không có, nhưng cực kỳ biết che chở, về sau nếu có việc cần thì em đừng ngại nói.”

Phương Lam thấy dáng cười không mang vẻ khách sáo rất hiếm khi thấy của Chu Đông Dã, trong lòng ê ẩm. Thì ra khi cô lùi đến vị trí này, anh mới bằng lòng nhìn thẳng cô, mới bằng lòng nở nụ cười chân thật. Mím môi, thôi vậy.

Nghe xong lời của Chu Đông Dã, cô cũng cười, có lẽ người như Chu Đông Dã làm anh trai càng hợp, sẽ có ích. “Vậy em gái từ chối thì vô lễ rồi, về sau có việc, nhất định em sẽ không quên gọi anh trai.” Nói xong ngửa đầu, uống cạn chén rượu, gương mặt nhăn nhó vô cùng đáng yêu nói: “Oa, chưa bao giờ em uống rượu như thế nha.”

Nói xong, hai người nhìn nhau cười, coi như cắt đi một đoạn tình, thoải mái ăn bữa cơm rồi về.

Cùng đêm.

Hàn Lương ôm mèo ở trong phòng chuẩn bị cho buổi thuyết trình ngày mai.

Trình tự thuyết trình đối với người chuyên nghiệp như Hàn Lương mà nói, quả thực quá đơn giản. Chỉ là nói vài câu giới thiệu, cộng thêm một cái biểu đồ cơ cấu với vài tờ văn bản, chưa đến hai buổi tối đã xong hết, muốn chuẩn bị thêm cũng chẳng còn gì mà làm. Nhưng loại case này thường được khá nhiều tiền, có đôi khi nhận xong trong lòng còn lén lút cảm thấy bứt rứt. Ha ha, Hàn Lương tự khinh thường chính mình, cô quá lương thiện rồi cũng nên.

Để không phụ với số tiền nhận được, Hàn Lương quyết định phải làm một bài thuyết trình cực kỳ hoàn hảo, cực kỳ đầy đủ, cùng vô số khả năng phát triển, không thể làm cho tên nhóc ma men kia coi thường được.

Vì thế, Hàn Lương thức trắng một đêm, tìm tư liệu, làm biểu đồ, bận đến sáng mắt, càng làm càng hăng, đến tận sáng sớm cũng không thấy mệt chút nào.

Hôm sau, Hàn Lương mặc bộ quần áo nghiêm trang hiếm thấy, mang theo xấp tư liệu cùng cặp mắt thâm quầng, tinh thần sáng láng có mặt đúng giờ tại tòa nhà cao tầng của công ty.

 

 

Chương 14

Hàn Lương bước vào công ty của Chu Đông Dã, nữ tiếp tân rất lễ độ, mời Hàn Lương vào chờ ở phòng khách bao quanh bởi kính trong suốt, lát sau đã đưa đến một cốc cà phê. Cô mỉm cười cảm ơn, tăng thêm chút thiện cảm với công ty này.

Thực ra vì Hàn Lương đến, mới sáng sớm Chu Đông Dã đã chấn chỉnh trước thái độ phục vụ của nhân viên, sau vụ xấu hổ của bữa cơm chiều qua, Chu Đông Dã không biết phải làm thế nào để có thể thản nhiên như không nói chuyện với cô.

Nghe trợ lý báo Hàn Lương đã đến, Chu Đông Dã do dự, củng cố dũng khí nửa ngày mới trưng được vẻ mặt tiếp khách bình thường đi ra khỏi văn phòng.

 Đi đến cửa phòng khách liền thấy Hàn Hữu cũng đang tới, tâm trạng lập tức thả lỏng, có người ngoài ở đây, không khí căng thẳng liền tan biến. Anh mỉm cười chào hỏi Hàn Hữu: “Hàn tiểu thư thật đúng giờ, mời vào.”

Hàn Hữu mặt mày tươi tắn, mang theo phong tình nói: “Chu tổng cứ gọi tôi là Hàn Hữu đi, người ngồi bên trong cũng là Hàn tiểu thư mà, lát nữa kiểu gì cũng gọi loạn hết lên.” Nói xong cười khẽ một tiếng.

Hai người đi vào phòng khách.

Hàn Lương thấy hai người tiến vào cũng không tỏ ra khách sáo tẹo nào, chỉ cười cười ngồi im. Một người là em họ chơi với cô từ nhỏ đến lớn, một là tên nhóc nát rượu, trong thâm tâm Hàn Lương cũng không tự giác vì sao cô cần phải khách khí.

Hành vi như thế dưới con mắt của Chu Đông Dã thì chẳng vấn đề gì, cách Hàn Lương đối xử với anh, suồng sã hơn cũng từng có rồi, như bây giờ đã có thể coi là cực kỳ lễ độ. Chu Đông Dã không nói một lời, kéo ghế cho Hàn Hữu, sau đó chính anh ngồi xuống.

Nhưng hành vi này đập vào mắt của Hàn Hữu lại mang cảm giác khác, quan hệ của chị họ với Chu tổng quả thực không phải tầm thường. Ánh mắt của hai người không chạm nhau, đều ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ, làm ra vẻ không quen biết. Hàn Hữu cười trộm, nghe thấy Hàn Lương bên cạnh lên tiếng: “Chu tổng, chúng ta bắt đầu được chưa?”

“Được rồi, yêu cầu của công ty tôi là như này,…” Chu Đông Dã bắt đầu công việc liền xốc lại tự tin, mang theo tinh thần chuyên nghiệp phát biểu chi tiết.

Sau một hồi thảo luận, tranh luận, kết luận, thỏa thuận xong đã là giữa trưa, rốt cuộc ba người hoàn thành vụ làm ăn.

Đây là lần đầu Hàn Lương nhìn thấy bộ dạng con ma men khi làm việc, quả thực rất mê người, tư duy chặt chẽ nhanh nhạy, ý kiến sáng tạo, thái độ nghiêm túc, có khả năng kiềm chế bản thân khi tranh luận. Rất đáng yêu, vừa biết lắng nghe vừa biết biểu đạt, lần đầu tiên Hàn Lương âm thầm công nhận ánh mắt của em họ.

Chu Đông Dã cũng nảy sinh vài phần kính trọng với Hàn Lương, tố chất chuyên nghiệp của cô rất đáng nể, hơn nữa khả năng phân tích cao, quan điểm nhạy bén, đôi khi có thể phát triển tư duy của bản thân, đánh giá vấn đề toàn diện và biết cách vận dụng mở rộng.

“Tốt rồi, Chu tổng, buổi chiều tôi còn có việc nên xin phép đi trước. Về phần trang trí, tôi sẽ bàn bạc sau với Hàn Hữu, anh cứ yên tâm.” Hàn Lương thu xếp giấy tờ, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“A?” Chu Đông Dã thấy vậy mới phản ứng lại, vội vàng nói: “Bây giờ là giữa trưa, hay tôi mời hai vị dùng bữa cơm.” Nói xong đi đến trước mặt Hàn Lương, lấy giấy tờ trên tay cô, nhẹ giọng nói: “Cô xem mắt cô thâm quầng rồi, nhất định chưa ăn sáng, bây giờ hẳn rất đói bụng. Đi thôi, cùng đi ăn.”

Hàn Hữu thấy biểu hiện của Chu Đông Dã, không khỏi buồn cười chớp chớp mắt, cũng bước tới kéo tay Hàn Lương: “Chị họ, đi mà, cùng đi đi, coi như vì sự hợp tác hoàn hảo của chúng ta, ăn một bữa chúc mừng.”

Hàn Lương nghe hai người mời nhiệt tình, cô cũng đang đói bụng nên không chối từ nữa, ba người cùng nhau ra khỏi công ty.

Hàng ăn ở gần công ty, không lớn nhưng khá sạch sẽ, lúc giữa trưa, người không ít nhưng cũng không ồn ào.

Ba người câu có câu không nói chuyện phiếm, đồ ăn từng đĩa từng đĩa được bưng lên.

Nhìn Hàn Lương ăn cơm không nói, Chu Đông Dã hỏi Hàn Hữu: “Hai người là họ hàng?”

“Vâng, Hàn Lương là chị họ của tôi.” Hàn Hữu cười đáp, thoáng liếc mắt về phía Hàn Lương đang im lặng ăn, hỏi: “Chu tổng đã biết chị họ tôi từ trước à?”

Chu Đông Dã nghe vậy, ngượng ngập đáp: “Ở cùng một khu nên cũng gặp vài lần trong thang máy.”

A? Câu trả lời của hai người quá giống nhau, nhưng biểu hiện rõ ràng không phải như thế, có vấn đề. Hàn Hữu cầm đũa nghĩ, có nên tìm cách đặc biệt nào đó ép hỏi một chút không, nhưng ngày hôm qua cô nói muốn theo đuổi Chu tổng, Hàn Lương cũng không phản ứng gì mà. Chẳng lẽ chị họ quả thực đã tu thành tiên? Hừ, chuyện thú vị như vậy sao có thể bỏ qua?

Đang suy nghĩ, chợt nghe thấy một giọng nam nói: “Chị Lương, đã lâu không thấy, không ngờ gặp được chị ở đây.”

Hàn Lương đang cắm cúi ăn cơm nghe tiếng liền ngẩn ra, dừng đũa một lúc lâu mới chậm rãi quay đầu, đối diện với khuôn mặt tươi cười quen thuộc đến cực điểm.

“Tiểu Lộc…” Hàn Lương ngồi dịch lại, để chỗ cho chàng trai tên Tiểu Lộc ngồi xuống, nhẹ giọng đáp: “Thật đúng là đã lâu không thấy, sao em lại ở đây? Tốt nghiệp rồi à?”

Tiểu Lộc mỉm cười ngồi xuống: “Vâng, vừa tốt nghiệp năm nay, đi làm ở gần đây.” Quay đầu nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Hàn Hữu, liền cười rồi nói tiếp: “Tiểu Hữu cũng ở đây à, hiếm thấy nhỉ.”

Hàn Hữu ngẩn người một lúc mới tức giận đáp: “Đỗ Lộc, cậu học ở thành phố X, nhà ở thành phố X, sao lại đến tận đây làm việc?!”

Đỗ Lộc không đồng ý, nói: “Tớ nhớ chị Lương, hơn nữa anh cũng ở đây, tớ tới có gì là lạ.”

Lời vừa nói ra, cả bàn yên tĩnh.

Chu Đông Dã đột nhiên cảm thấy anh hoàn toàn là người ngoài cuộc, vẻ mặt Hàn Lương hoảng hốt, Hàn Hữu phẫn nộ, còn thanh niên tên là Đỗ Lộc thoạt nhìn không nhiều tuổi, vẻ mặt tươi cười lại có thể khiến Hàn Lương thất thường như thế. Chu Đông Dã đang không thoải mái, chợt nghe Đỗ Lộc nói với anh: “Tiên sinh, thật xin lỗi đã quấy rầy mọi người ăn cơm, nhưng tôi thấy chị Lương nên rất vui, mong anh thứ lỗi.”

Đối phương đã lễ phép như vậy, anh còn nói gì được nữa. Chu Đông Dã đành trưng khuôn mặt tươi cười ra đáp: “Gặp được bạn cũ là chuyện tốt, sao lại gọi là quấy rầy, nếu cậu không ngại thì cùng ăn đi.”

Vừa dứt lời liền nghe thấy giọng nói hào hứng của Đỗ Lộc: “Tốt quá, cảm ơn tiên sinh rộng rãi.” Nói xong, quay đầu nhìn Hàn Lương, không thèm để ý đến anh.

Vì thế toàn bộ thời gian còn lại của buổi ăn trưa trở thành màn biểu diễn của Đỗ Lộc và Hàn Lương, hai người còn lại đều trầm mặc.

Đỗ Lộc kéo tay Hàn Lương nói: “Chị Lương, em rất nhớ chị, mẹ em cũng suốt ngày nhắc đến chị, nhưng từ… sau đó, chị không đến thăm nhà em nữa, vì thế em vẫn mong nhanh tốt nghiệp để đến đây gặp chị. Em vừa đến vài ngày đã gặp được rồi, thật đúng là có duyên, chị có nghĩ thế không?”

Hàn Lương thoáng sầu não, vỗ tay Đỗ Lộc nói: “Hai bác có khỏe không? Chị không đi thăm hai bác, là lỗi của chị, đáng ra em nên gọi cho chị trước khi đến, chị còn biết đường chiếu cố em cho tốt.”

Đỗ Lộc nghe vậy liền nở nụ cười, “Bố mẹ em vẫn khỏe, nhưng nhắc chị suốt thôi, lần này em đến còn bảo em đem ít quà cho chị, nhưng giờ em chưa tìm được nhà, vẫn để tạm ở khách sạn.”

“Sao lại ở khách sạn chứ?!” Hàn Lương đang định nói tiếp, đã bị Hàn Hữu ngắt lời.

“Đến nhà tớ đi, nhà tớ rộng, lại gần đây, nhưng phải trả tiền thuê đấy.” Hàn Hữu vừa thấy chị họ sắp rơi vào cạm bẫy của tên tiểu ma đầu liền nhanh chóng nghĩa khí ra tay.

“Em…” Đỗ Lộc không biết nói gì hơn, chỉ thấy Hàn Lương gật đầu nói: “Cũng tốt, nhà chị xa quá, đi lại mất nhiều thời gian sẽ mệt mỏi. Em tạm thời ở nhà của Hàn Hữu đi, người trong nhà cả mà, đừng khách sáo. Có gì cần cứ nói với chị.”

Đỗ Lộc thấy Hàn Lương trước đây cởi mở linh hoạt nay lại điềm đạm âu sầu như vậy, không khỏi ngẩn người một lúc, nửa câu cũng không nói nên lời, sau đó chỉ cười bảo thế nào cũng được.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+