Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh tà dương – Chương 21-22 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

*

Chương 21

Khi Chu Đông Dã trở lại bệnh viện, Hàn Lương đã tỉnh, có điều vẫn khá yếu ớt, đang nói chuyện với Đỗ Lộc bên cạnh. Chu Đông Dã đứng ngoài cửa nhìn thấy tình cảnh vui vẻ hòa thuận này, trầm mặc trong chốc lát rồi xoay người ra ngoài, hỏi bác sĩ về tình trạng của cô. Bác sĩ nói cảm lạnh dẫn tới sốt cao, vì đưa đến khám đúng lúc nên không có vấn đề gì, truyền dịch xong có thể về nhà nghỉ ngơi.

Chu Đông Dã cảm ơn bác sĩ, chậm rãi trở về phòng bệnh. Hàn Lương thấy anh liền nở nụ cười, nói: “Hôm nay cám ơn Chu tiên sinh, nghe Tiểu Hữu nói anh đã đưa tôi đến bệnh viện, làm phiền anh quá.”

 Chu Đông Dã nghe vậy, im lặng gật đầu, không nói lời nào bước tới đỡ Hàn Lương ngồi dậy, mở bàn tự động trên giường bệnh, lấy cặp lồng giữ ấm ra, là cháo trắng anh tự nấu và hai cái bánh bao chay nhà cụ Lục. Đưa tất cả cho Hàn Lương xong, rầu rĩ nói: “Tranh thủ đang nóng thì ăn đi. Cô đang ốm nên tôi không mua bánh bao nhân thịt.”

Hàn Lương chìn chằm chằm biểu tình nghiêm túc nhưng mang vẻ hờn dỗi của Chu Đông Dã, làm này làm nọ mà lại tỏ vẻ không thèm quan tâm đến người ta, hơi buồn cười. Nhận bánh bao và cháo, nhìn Chu Đông Dã, đã nửa tháng không gặp rồi, hình như anh đã hoàn toàn bỏ quên bộ dáng tức giận khách khí hôm nọ, nay còn trưng ra biểu tình con trai cưng để xuất hiện, ha ha, thật đúng là thay đổi thất thường, rất đáng yêu. Tâm tình của Hàn Lương tốt hơn, cô nói: “Chu Đông Dã, cám ơn nha.” Nói xong bắt đầu ăn, cả ngày đã ăn cái gì đâu, cực kỳ đói bụng.

Chu Đông Dã thấy Hàn Lương ăn ngon miệng, còn gọi tên của mình, trong lòng ấm áp, cười cười quay đầu hỏi Đỗ Lộc: “Đỗ tiên sinh, Hàn Hữu tiểu thư đâu?”

Đỗ Lộc thấy hai người nói chuyện với nhau, càng thêm tin lời Hàn Hữu nói. Anh cẩn thận quan sát chàng trai trước mắt, nói thật, chẳng thấy có điểm gì tốt, ngoại trừ bộ dáng coi như khá ổn, còn lại bình thường đến cực điểm. Đỗ Lộc âm thầm chê bai, trưng vẻ mặt tươi cười lên, cố ý thân mật tranh bát cháo, không để ý đến việc Hàn Lương phản đối liền bắt đầu xúc cháo cho cô, đồng thời dùng giọng nói ngọt ngào trả lời: “Chị Lương bảo Tiểu Hữu đi ăn trước rồi, cảm ơn cháo của Chu tiên sinh nhé, xã hội hiện nay khó tìm được hàng xóm nhiệt tình như anh lắm.”

Chu Đông Dã nghe vậy, mặt mũi liền đen xì, hàng xóm?! Tên nhóc này rõ là đang khiêu khích. Chu Đông Dã thản nhiên trả lời: “Đỗ Lộc tiên sinh cũng là hàng xóm cũ của Hàn Lương phải không? Có hàng xóm cũ nhiệt tình như vậy còn không kỳ lạ, tôi chỉ là hàng xóm mới thôi, càng không có gì khó hiểu cả.”

Nói xong, Chu Đông Dã không nhìn biểu tình của Đỗ Lộc, mỉm cười nói với Hàn Lương: “Ăn xong chắc cũng đã truyền hết dịch, lát nữa tôi đưa cô về.”

Hàn Lương gật đầu, vừa định đáp lời đã bị Đỗ Lộc nhét một thìa cháo vào miệng, suýt nữa thì sặc. Cô không khách khí trừng mắt nhìn Đỗ Lộc một cái, cố nuốt xuống để nói: “Tiểu Lộc, em làm gì thế.” Nói xong cầm lấy bát cháo: “Đừng nghịch nữa, không còn sớm, em về trước đi, lát nữa Chu Đông Dã đưa chị về, dù sao chị cũng ở cùng một khu với anh ấy. Em không cần lo lắng đâu.”

Thấy thái độ bất bình của Đỗ Lộc, Hàn Lương nói tiếp: “Những lời chị nói sáng nay, chắc em không quên nhanh thế chứ hả? Gọi chị là chị Lương thì phải nghe lời.”

Đỗ Lộc bị trừng mắt vẫn không giận, chỉ cười tủm tỉm, đùa giỡn ôm lấy tay Hàn Lương: “Chị Lương, làm sao em quên lời chị nói chứ. Em chỉ sợ chị biết người không biết mặt thôi, hơn nữa, em đã nói là muốn bảo vệ chị, chị cũng đồng ý rồi, chị quên đấy à?”

Chu Đông Dã không thèm để tâm đến lời tuyên bố coi thường này, nghe thấy Hàn Lương nói đỡ cho anh, trong lòng không nhịn được cao hứng, cứ mặc cho Đỗ Lộc thân mật với Hàn Lương, dù sao Hàn Lương cũng chỉ coi cậu ta là em trai.

“Không quên, nhưng bảo vệ cũng có giới hạn thôi, nhóc con, nếu em không đi, chị sẽ đá em ra đấy!” Hàn Lương rất hiểu Đỗ Lộc, lộ ra vẻ đanh đá hồi thiếu niên, lạnh lùng nói.

Đỗ Lộc thấy Hàn Lương có vẻ giận liền thích thú, cười cười rồi làm bộ sợ hãi bỏ chạy, chạy đến cửa phòng bệnh mới nói: “Chu Đông Dã, đêm nay nhớ bảo chị Lương uống thuốc.” Sau đó cao giọng hào hứng chào Hàn Lương: “Chị Lương, em đi trước đây, cũng gọi Hàn Hữu về luôn, ngày mai em sẽ đến ~” Nói xong, người đã đi xa.

Hai người nhìn nhau cười, Chu Đông Dã tiếp nhận công việc đút cháo.

“Gần đây có bận không?” Hàn Lương căn bản không biết nói gì.

“Ừ, dạo này công ty tôi bận hơn trước, nhưng là việc tốt mà. Khi nào thì cô nghỉ đông?” Chu Đông dã cũng câu có câu không nói chuyện phiếm.

“Sắp rồi, hơn nửa tháng nữa.”

“À.” Sao đề tài nói chuyện của hai người lại nhạt thế, chẳng hơn những người xa lạ là bao. Chu Đông Dã không ngờ được chính mình cũng sẽ có lúc vô vị như hiện tại, hơi xấu hổ, suy nghĩ nửa ngày mới hỏi: “Cô có dự định gì vào kỳ nghỉ không?”

“Có, đi du lịch.”

“Cái gì?!” Tay cầm thìa của Chu Đông Dã run rẩy, cả kỳ nghỉ đều không được gặp cô sao? Vội vàng hỏi tiếp: “Định đi bao lâu?”

“Khả năng phải khai giảng mới về, tôi cũng hiếm có dịp đi chơi mà.” Hàn Lương nghĩ đến chuyến đi trước mắt bèn nở nụ cười, tiền tiết kiệm lâu như vậy rốt cuộc cũng đến lúc tiêu. Những lộ trình mình vẽ trên bản đồ thế giới sắp sửa biến thành sự thật, đúng là một cảm giác tuyệt vời.

Chu Đông Dã thấy Hàn Lương cười nói vui vẻ, tâm tình không khỏi sầu não, xem ra chỉ có mình anh là tình nguyện xiêu lòng rồi. Cháo đã ăn xong, thu dọn hết mới hỏi: “Vậy… trong lúc đi chơi cô sẽ gọi điện về cho tôi chứ?”

“Hả… chắc là không thể.” Hàn Lương nghĩ đến giá cước đường dài, đắt quá, cái gì bớt được nên bớt.

Lời này, đối với Chu Đông Dã mà nói, quả thực chính là một cú đấm thật mạnh, anh càng âu sầu nghĩ đến sự thật phũ phàng – tình cảm chỉ đến từ phía anh. Nhìn nhìn túi truyền nước, Chu Đông Dã âm thầm thở dài.

 “Nhưng mà, tôi có thể viết email cho anh, chứ cước điện thoại đắt lắm.” Hàn Lương suy nghĩ, nói tiếp.

Nghe vậy, tâm trạng của Chu Đông Dã nảy lên, vừa vui sướng vừa buồn bực, đường dài quốc tế, cô ấy muốn đến tận chỗ nào? Đằng hắng cổ họng, Chu Đông Dã cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: “Cô định đi du lịch ở đâu?”

“Châu Phi.” Vừa nói xong đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Chu Đông Dã, Hàn Lương khoát tay tiếp tục: “Anh yên tâm, tôi sẽ không đi đến nơi nào hẻo lánh quá đâu, năng lực sinh tồn dã ngoại của tôi không mạnh, cũng không hâm mộ lạc đà cuồng nhiệt. Chỉ dạo quanh Ai Cập, Nam Phi, Morocco, Madagasca thôi, tôi sẽ không vào sâu trong đất liền ở châu Phi, tuy cũng muốn nhìn mấy thảo nguyên lớn lắm, nhưng e rằng thân thể của tôi không chịu được.”

Nói thì nói như thế, nhưng trong lòng Hàn Lương biết, cô đã sớm nhét thảo nguyên Serengeti nằm giữa Kenya và Tanzania vào trong lộ trình, nhưng chuyện này tốt nhất không nên nói với người ngoài.

Chu Đông Dã nghe vậy, xem như yên tâm hơn một chút, gọi thầy thuốc rút kim rồi đỡ Hàn Lương về nhà.

 

Chương 22

Trở lại nhà Hàn Lương, tất cả đều do Chu Đông Dã thu xếp. Chăm sóc cho Hàn Lương cẩn thận xong, khi mọi việc ổn thỏa cũng đã là nửa đêm.

Ban ngày Hàn Lương nằm ngủ nhiều quá, bây giờ lại không ngủ được, đành ngồi ở phòng khách, bật đèn đọc sách. Chu Đông Dã ngồi trên sô pha ôm Tiểu Quang lâu ngày mới gặp, trầm tư trong bóng đêm.

“Hàn Lương, anh muốn nói với em một chuyện.” Chu Đông Dã suy nghĩ về tình cảm của mình đến nửa tháng cũng không ra, nhưng hôm nay khi thấy Hàn Lương bệnh yếu ớt dựa vào trong lòng mình mới chính thức biết, chính là cô.  Nếu đã xác định mục tiêu rồi, hơn nữa còn có Đỗ Lộc, đương nhiên Chu Đông Dã sẽ không lãng phí thời gian, quyết định nói thẳng.

“Ừm?” Hàn Lương đặt sách xuống, nhìn vào bóng tối, kiểu gì cũng không thấy rõ biểu tình của Chu Đông Dã: “Có chuyện gì, anh cứ nói đi.”

Trầm lặng trong chốc lát, Chu Đông Dã thấp giọng chậm rãi nói: “Hàn Lương, anh thích em, muốn cùng em một chỗ. Em có đồng ý quen anh không?”

Hàn Lương nghe vậy, hơi nhướn mày, ngừng một lúc mới trả lời: “Anh… quen nhau, là khái niệm gì?”

Chu Đông Dã vừa nghe liền choáng váng, khái niệm cái gì? Lường trước vô số câu trả lời của cô, nhưng thế nào cũng không ngờ sẽ nhận được câu hỏi như vậy. Anh đành khiêm tốn hỏi: “Khái niệm ‘quen’ của em có những loại nào?”

Hàn Lương nhíu mày, hai người thật chẳng ăn ý gì cả, nếu yêu nhau rồi sợ rằng càng khó khăn nhỉ? Hơi bất đắc dĩ mở miệng giải đáp: “Hai loại, quen nhau lấy kết hôn làm tiền đề, và quen nhau vì mục đích phong hoa tuyết nguyệt. Anh là loại nào?”

(Phong hoa tuyết nguyệt: Chỉ tình yêu trai gái không nghiêm túc.)

Chu Đông Dã trầm ngâm một lúc, anh chưa từng nghĩ đến vấn đề này khi ở bên cô, vì thế đáp: “Có thể… chọn cả hai loại không? Vừa phong hoa tuyết nguyệt, vừa xem có thể kết hôn được không.”

Hàn Lương vừa nghe liền bật cười: “Anh thật tham lam đấy, nhưng… yêu cầu của em chỉ có thể chọn một.”

Chu Đông Dã hơi bất mãn với lựa chọn bắt buộc như vậy, chuyện tình cảm không phải nên thuận theo tự nhiên sao? Cô ấy nghĩ mình đang làm đề toán học chắc? Vừa nghe đã biết là một cô gái không hiểu tình thú, trong lòng buồn bực không mở miệng.

(Tình thú: Nôm na là sự thú vị, lãng mạn trong tình yêu.)

Hàn Lương thấy Chu Đông Dã trầm mặc một lúc lâu, gương mặt tươi cười liền thả lỏng nói: “Như vậy đi, dù sao em cũng không ác cảm với sự bày tỏ tình yêu của anh, cho nên, anh cứ nghĩ kỹ trong kỳ nghỉ đông nhé, sau kỳ nghỉ hãy cho em đáp án.” Nói tới đây, lại nở nụ cười: “Kỳ thật bản thân em phù hợp làm bạn bè hơn là người yêu, anh nên hiểu rõ. Nếu cuối cùng anh đổi ý cũng không có vấn đề gì, chúng ta vẫn có thể làm bạn, em khá thích một người bạn như anh.”

Chu Đông Dã đột nhiên cảm thấy không thể nói lý với cô gái này, dường như lúc nào Hàn Lương cũng có thể đập vỡ ảo tưởng tốt đẹp của anh với cô. Muốn nói lời yêu trước mặt cô quả thực không phải chuyện dễ dàng. Câu nói của Hàn Lương khiến cho nhiệt tình của Chu Đông Dã bị dập tắt trong nháy mắt.

“Được rồi.” Chu Đông Dã bình thản nói: “Trước khi kỳ nghỉ đông chấm dứt, chúng ta cứ chung sống như bạn bè, được không?”

“Tốt.”

Hàn Lương không nhìn rõ biểu tình của Chu Đông Dã, chỉ nghe được giọng nói bình thản của anh. Chưa bao giờ cô thấy người nào tỏ tình lại bình tĩnh như vậy, trong lòng không khỏi hoài nghi mức độ chân thật của cái được gọi là ‘thích’ này. Nghĩ đến sáng nay vừa nghe Đỗ Lộc thổ lộ, so sánh một hồi chỉ có thể thở dài, đúng là lão già! Ngay cả thổ lộ cũng không kích tình, không thú vị. Thôi không nghĩ nữa, cầm lấy sách, mặc kệ anh ta, tiếp tục đọc.

Nửa tháng sau đó, quả thật hai người cũng ở chung theo ước định, cố gắng hành xử như bạn bè bình thường. Có điều, căn cứ vào sự hiểu biết lẫn nhau từ trước, nếu bảo giống như bạn bè bình thường thì hơi khó, ngoại trừ không liên qua đến tình yêu ra, kỳ thật hai người càng giống một đôi vợ chồng già.

Chu Đông Dã thường xuyên qua đêm ở nhà Hàn Lương, đã gần cuối kỳ, ngoại trừ chấm bài thi, cô cũng không có nhiều việc. Vì thế, thường thường sau khi ăn cơm chiều, hai người đều ngồi làm việc riêng, tự buồn bực, tự vui vẻ, vừa nghiêm túc vừa bất đắc dĩ. Ngẫu nhiên cũng sẽ trao đổi vài câu.

Sau khi nhận ra cách tư duy của Hàn Lương rất khác với mình, Chu Đông Dã thường xuyên hỏi các sáng ý của cô, lần nào cũng có thu hoạch, case càng làm càng thuận, tâm tình cũng càng ngày càng tốt, càng cảm thấy lời Hàn Lương nói là đúng, nếu trở thành bạn bè cũng không tệ.

Hàn Lương lại phát hiện quan điểm của Chu Đông Dã rất tinh tế, đề tài muốn hỏi cực kỳ toàn diện, cách đối nhân xử thế cũng khéo léo, tư tưởng khách quan, kỹ năng thành thạo. Mỗi khi Hàn Lương có việc hỏi ý kiến của anh, nhất định anh sẽ trả lời vào đúng trọng tâm, nếu biết sẽ nói, tuyệt không dấu diếm. Điều này cũng giảm dần sự xa cách trong xúc cảm của Hàn Lương với thế giới, tâm trạng dần dần sáng sủa hơn, Hàn Lương của quá khứ đang chậm rãi trở về thân thể cô.

Đến cuối năm, ngày nào Chu Đông Dã cũng bận, thường xuyên tăng ca, Hàn Lương vừa nhìn đã biết, chắc Tết âm lịch cũng bận rộn chẳng kém, làm trong ngành sản xuất thật mệt mỏi. Thở dài, lại quay về làm việc của chính mình.

Đảo mắt, kỳ nghỉ đông đã bắt đầu.

Hàn Lương đưa Tiểu Quang xuống cửa hàng thú cưng dưới lầu để gửi nuôi, thu xếp hành lý chuẩn bị xuất phát. Vốn nghĩ chờ Chu Đông Dã đến để chào tạm biệt, nhưng cả đêm cũng không đợi được anh về, gọi điện thoại cũng không ai nghe máy. Đành thôi, chia tay với Hàn Hữu và Đỗ Lộc xong, liền một mình lên máy bay rời đi.

Hơn mười giờ bay làm Hàn Lương mệt uể oải, ngay cả cảnh đêm của Cairo nghe nói rất đẹp cũng chưa kịp xem, chui đầu vào khách sạn ngủ dưỡng sức.

Một ngày sau Chu Đông Dã mới về nhà, nửa đêm vào nhà Hàn Lương, không có ngọn đèn cùng bàn cơm nóng, ngay cả Tiểu Quang cũng chẳng thấy đâu. Chu Đông Dã bật đèn, nhìn thấy một phòng yên tĩnh, nửa ngày sau mới phản ứng lại, Hàn Lương đi rồi.

Ngây người bên thềm một chốc mới đóng cửa vào nhà. Trên bàn trà là một tờ giấy, cầm lên đọc, chỉ có một dòng ngắn ngủi: “Không đợi được anh, gọi điện cũng không được, đành phải đi không lời từ biệt, sẽ gửi email sau. Còn nữa, tủ lạnh có nhiều đồ, anh cứ ăn thoải mái. Hàn Lương viết.”

Đúng là vô tình, Chu Đông Dã đặt tờ giấy xuống, đi vào bếp mở tủ lạnh ra, thật sự chật ních, xem ra một tháng tới có thể mừng năm mới ở đây. Chu Đông Dã chu môi, cười cười, tùy tiện lấy hai hộp đồ ăn, cho ít dầu vào trong chảo để xào, cơm nguội làm nóng trong lò vi sóng, ok, nấu một bữa cơm cũng rất dễ dàng.

Ừm, tay nghề không bằng Hàn Lương. Chu Đông Dã vừa ăn vừa nghĩ, lên mạng mở hòm thư kiểm tra một chút. Lúc sau ngẫm lại, hẳn Hàn Lương vừa tới Cairo chưa lâu, bây giờ Cairo mới sắp sáng. Mở bản đồ thế giới ra để tra, không ngờ bờ biển rộng lớn đến thế, anh cảm khái, aiz, địa cầu, thật đúng là bao la.

Sao lại đến nông nỗi này nhỉ? Khi cô không ở bên liền tưởng niệm, khi cô bên cạnh thì sao, có lúc lại bực bội, tình cảm thật đúng là kỳ quái.

“Hàn Hữu à? Tôi là Chu Đông Dã, mai có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cô.” Chu Đông Dã không để ý đang là nửa đêm, gọi điện cho Hàn Hữu hẹn thời gian mai gặp.

*

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+