Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh Trai Em Gái – Chương 31 – 32 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

31. Đêm không bình yên?

 

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, vẫn phải đi học. Tôi chưa đến mức chỉ vì mất bạn gái mà thấy cuộc đời trở nên đen tối; tình yêu của tôi với Hồ Khả cũng chưa mãnh liệt đến mức chết đi sống lại. Tôi vẫn ngủ gật trên lớp, thỉnh thoảng không muốn đi học thì ở nhà chơi game với Hà Tặc. Bữa sáng vẫn ăn hai quả trứng được Mai Mai bóc vỏ, mỡ bụng vẫn dày lên. Thời gian vùn vụt trôi, khi chỉ có một mình nhìn thế giới đổi thay, mới thấy cuộc sống của mình “xuôi chèo mát mái” hơn chán vạn người. 

Trời lạnh dần. Mặt trời đôi khi cũng lấp ló sau đám mây, giống như mới từ Bắc Băng Dương vượt qua băng giá về, không dám khoe khoang uy lực của mình. 

Sau cơn mưa, tôi mặc thêm áo. Mấy hôm trước còn mặc áo cộc tay. Mùa đông đến đường đột quá! 

Rất ít khi gặp Hồ Khả, thỉnh thoảng nhìn thấy nàng ở nhà ăn hoặc trong sân trường, tôi cúi đầu đi qua, giả bộ không thấy. Đợi đi qua rồi mới quay lại nhìn hình bóng quen thuộc. 

Điều đáng buồn là ngày đầu tiên của tuần lễ Noel lại phải lên lớp, mà lại là giờ tiếng Anh. Tôi không đi, cảm thấy mình như chim gãy cánh. Tôi được tiếp thu nền giáo dục tiên tiến; tôi không thể tưởng tượng trong khi thiên hạ đang cùng nhau thắp nến, hát và ăn bánh xung quanh cây thông Noel thì tôi phải chịu đựng những bài giảng như đọc kinh của ông thầy già. Hôm sau, nghe gã chịu trách nhiệm khóa cửa lớp kể lại, cả lớp không đi học, khi thầy hùng dũng sải những bước kiêu hãnh vào lớp, lập tức sững người, lớp học trống không. Tay học trò còn buông một câu khiến thầy giật mình: “Thưa thầy, thầy có đi không, em phải khóa cửa lớp.” 

Tết dương lịch, đêm bình yên dị thường như chỉ dành cho những cặp tình nhân. Buổi tối, khi không khí tràn ngập mùi bánh mỳ và thịt nướng, đằng sau bụi cây, khóm lá, những đôi tình nhân nhiều hơn ngày thường rất nhiều. 

Tôi không có người yêu. Tôi chỉ có một mình. Kẻ đơn độc như tôi, trốn học chỉ có cách ở nhà. 

Trên đường về nhà, nhìn thấy chỗ nào cũng quen thuộc; ký ức lại hiện về. 

Còn nhớ mùa hè, trời rất nóng. Hồ Khả thường chìa cái gáy thon nhỏ, trắng ngần của nàng trước mặt tôi, nói: “Nóng quá, nóng quá! Chồng xem này, cổ em nóng lắm.” 

Khi nàng nói câu đó, tôi xin thề nàng hết sức thành thực. Tôi lờ đi, biết thừa nàng muốn tôi mua tặng nàng sợi dây chuyền nàng thích từ lâu. 

Một mình hồi tưởng, bất giác tôi cười đau khổ, cảm giác như luồng khí nóng thổi vào người. Vào mùa hè nóng nực, đã từng có một thiếu nữ xinh đẹp nhảy chân sáo theo sau tôi. 

Trở về nhà, đúng như dự đoán. An An đã chạy tót đến nhà người yêu tình tự. Chỉ có một mình Mai Mai cô đơn nhìn ra ngoài khung cửa sổ. 

Tôi không thể hình dung cuộc sống của một cô gái câm có thể có những hy vọng, đợi chờ gì. Em giam mình trong một thế giới, hư ảo, lặng lẽ, không người; trong thế giới im lặng đó, chỉ có cô độc một mình em. Thậm chí em không thích lại gần cả con mèo Spin dễ thương. 

Vậy hằng ngày em ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, em nghĩ gì, chờ đợi điều gì? 

Mai Mai thấy tôi về vội đứng lên rót trà cho nóng, sau đó lấy nước ấm cho tôi rửa chân – tôi có thói quen đi đâu về cũng rửa chân. 

Mai Mai làm những việc đó rất thành thạo. Em đi lại nhẹ nhàng như khiêu vũ. Tôi hỏi có buồn không, em nhìn tôi cười, không trả lời. 

Tôi nghĩ em gái buồn nên nụ cười cũng ảm đạm, cảm thấy thương em đến tận đáy lòng! Bất giác tôi nắm tay em, muốn sưởi ấm bàn tay bé nhỏ ấy. Tôi chỉ vô thức đặt tay mình lên bàn tay để trên đi văng của em. Nhưng không ngờ, Mai Mai đỏ mặt. 

Cúi đầu đỏ mặt, đó là biểu hiện cố hữu của vẻ thẹn thùng thiếu nữ mà tôi đã quen thuộc. Hồ Khả thường có những biểu hiện như vậy. 

Nếu là Hồ Khả, nhất định nàng sẽ lao vào lòng tôi, vùi đầu vào ngực tôi như một con mèo lười. Sau đó chúng tôi ôm nhau, hôn nhau, ép chặt vào nhau rất lâu. 

Lúc đó không thấy lãng mạn, cũng không nhận ra đó là thời khắc êm dịu của tình yêu. Bây giờ nhớ lại, thấy tiếc nuối vô cùng; tôi chợt nhận ra mỗi khi nghĩ đến nàng, tôi thường nhớ đến những khoảnh khắc êm đềm hiếm hoi của hai người. 

Trong quan hệ của chúng tôi, những thời khắc êm đềm như vậy không nhiều. Hồ Khả luôn như một đứa trẻ hiếu động, không chịu ngồi yên bao giờ. Nàng dùng cái kẹp mi kẹp râu tôi. Nàng túm tóc tôi thành từng túm nhỏ, hết túm này đến túm khác. Công việc nàng yêu thích nhất là kéo tôi đi dạo phố, lúc đầu thì rất đỗi hăm hở, nhưng đi được khoảng nửa tiếng là đã làu bàu kêu mệt đòi về. 

Tôi bước vào vùng ký ức cùng Hồ Khả, khi trở về hiện tại, tôi giật mình: tôi đang ôm Mai Mai trong lòng. Tôi quá đỗi kinh hãi. Trong khi em gái đang run rẩy, không hề phản kháng, ngoan ngoãn trong lòng tôi. 

“Xin lỗi Mai Mai… anh…” Tôi vội buông em gái ra, hoảng hốt giải thích, vung tay xuống ra hiệu, mặt đỏ như lên cơn sốt. Tôi sợ Mai Mai hiểu lầm, cho tôi là kẻ háo sắc loạn luân, muốn xúc phạm em gái. 

Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi hồng rực của em, không biết nói thế nào, không biết làm thế nào cho em hiểu hành động vừa rồi của tôi chỉ là sự hoài niệm người yêu cũ. 

Tôi chỉ có thể luôn miệng nói xin lỗi, rồi tìm cách bỏ đi “Anh mệt, anh đi ngủ đây.” 

Mai Mai đột nhiên túm lấy tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì?” Em mỉm cười, dịu dàng dùng tay ra hiệu, muốn tôi đưa nó đi dạo, rồi nó nhoẻn miệng cười phô hàm răng trắng đẹp. 

Nếu như trước đây thì tôi đã vui vẻ nhận lời. Còn bây giờ, trong đêm yên tĩnh, đêm của những đôi tình nhân, tôi thật sự không muốn đi chơi cùng em gái. Mai Mai không phải là bạn gái tôi. Mai Mai là em ruột tôi. 

Sau đó tôi trở về phòng ngủ. Lúc khép cửa, giống như một kẻ đào ngũ, tôi không dám nhìn vào mắt Mai Mai. Tôi biết, nếu nhìn vào mắt em, tôi sẽ bắt gặp một điểm sáng, như thể tôi nợ em điều gì. 

“Hồ Khả!” Tôi gieo mình xuống giường, “chính cô đã hại tôi ra nông nỗi này!” 

Khi nhận thấy mình rất nhớ Hồ Khả, tôi không còn cố kìm nén không nghĩ đến nàng nữa. Ký ức ào ạt xô về; tôi ôn lại từng kỷ niệm, từ nụ cười khiến tôi choáng váng khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng đến gương mặt uất ức, ám ảnh của nàng lúc tôi đẩy nàng ra cửa, tất cả hiện lên như một cuốn phim, hóa ra tôi nhớ Hồ Khả nhiều hơn tôi tưởng! Nàng quan trọng với tôi biết nhường nào! Trời về đêm càng lạnh, tôi cuộn mình trong chăn, vẫn thấy lạnh. Tôi kéo chăn trùm đầu và lại tiếp tục nghĩ về Hồ Khả, tôi nghĩ trùm chăn như vậy sẽ không bị ai phát hiện. Tôi sẽ thỏa sức mơ mộng và nghĩ về nàng. 

Thì ra tấm chăn có những lúc có thể giúp ta trốn tránh hiện thực, giúp an ủi tâm hồn. 

Không biết nỗi nhớ ngày càng tăng của tôi đối với nàng sau mấy tháng xa cách có chứng tỏ tôi đã thực sự yêu Hồ Khả hay không? 

Trước đây tôi rất ghét khi nàng luôn mồm hỏi tôi có yêu nàng không. Tôi phát bực khi nghe giọng nũng nịu qua điện thoại của nàng. 

“Chồng ơi, em ngủ không được!” 

“Xin em, bây giờ là hai giờ đêm!” 

“Nhưng em không ngủ được!” 

“Vậy em muốn thế nào?” 

“Chúng ta cùng nghe ve sầu kêu nhé!” 

“Trời ơi, phát điên vì em mất! Ban đêm làm gì có ve sầu? Anh gác máy đây, đừng kiếm chuyện nữa!” 

Sau đó, bất chấp sự phản kháng của nàng, tôi kiên quyết gác máy, cắt đứt cuộc nói chuyện không đầu không cuối. Bây giờ tôi khát khao nghe lại tiếng nói của nàng, cho dù vẫn là những chuyện không đầu không cuối. Lát sau, nhắm mắt lại, quả nhiên có tiếng ve sầu kêu. Tiếng ve vào lúc hai giờ đêm, không ra rả, không triền miên như ban ngày mà từng tiếng một rất ngắn, rất rõ, giống như lời trách móc. Đến lượt tôi không ngủ được. Tôi hận Hồ Khả đã làm tôi mất ngủ. 

Bây giờ, đêm đêm tôi vẫn mở điện thoại, nhưng không còn nghe thấy tiếng nói tôi muốn nghe nữa. Đầu óc mụ mẫm, tôi mường tượng nếu Hồ Khả chủ động làm lành, tôi có tha thứ cho nàng không? 

Trước đây, cũng nhiều lần giận nhau, lần nào sau khi gây sự, Hồ Khả cũng ngoan ngoãn, chủ động hòa giải với tôi. Hồ Khả hay giận dỗi nhưng chưa bao giờ quá một tiếng đồng hồ. 

Tôi tưởng lần này cũng thế, tôi cho rằng nhiệm vụ của tôi chỉ là phân tích xem có nên tha thứ cho nàng hay không, có chấp nhận sự quay trở về của nàng không. Tôi cho rằng nàng vội vàng bỏ đi rồi sẽ vội vàng quay lại. Nhưng đến đêm nay tôi mới hiểu, nàng đã thật sự rời xa tôi. 

Hồ Khả thích ăn vặt, lúc đòi ăn thứ này, lúc đòi thứ khác nhưng chẳng bao giờ ăn hết, cuối cùng đều dồn cho tôi, lý do thật hoàn hảo: “Em đang giảm béo.” Tôi cười, nói đùa: “Hóa ra anh là thùng nước gạo!” 

Bây giờ, không có Hồ Khả, tôi vẫn quen mua nhiều đồ ăn vặt để trong tủ lạnh. Không ăn nhưng lần nào đi qua siêu thị tôi cũng rẽ vào mua, như một phản xạ có điều kiện, bởi vì Hồ Khả thích ăn vặt. 

Trước đây, Hồ Khả nói: “Độ dài của mái tóc là thước đo tình yêu.” Vậy nên khi chúng tôi yêu nhau, nàng kiên quyết không cắt tóc, bất luận là đông hay hè. 

Tôi luôn bật cười chế nhạo những ý nghĩ ngốc nghếch đó của nàng. Bây giờ nghĩ lại thấy rất xúc động, bởi vì tôi không thể hình dung phụ nữ lại bỏ ra nhiều tâm sức như vậy vì tình yêu. 

“Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yêu nhất định phải do hai người dệt từng sợi một mới tạo nên hạnh phúc.” Hồ Khả có lần nói như vậy. 

Lúc bấy giờ tôi cũng phá lên cười bởi tình yêu đan dệt kiểu “Nữ Oa vá trời” này, tôi không muốn bị ràng buộc bởi tình yêu như thế. Tôi mơ mộng, tôi yêu Hồ Khả, nhưng điều tôi quan tâm vẫn chỉ là so sánh nàng với những cô gái đẹp tôi từng nhìn thấy, tôi quyết không để mình bị lôi kéo vào cái việc đan dệt của nàng. 

Bây giờ tôi mới biết tôi đã bị Hồ Khả lôi kéo vào trò “đan dệt” đó từ lúc nào, hóa ra tôi chưa bao giờ vứt bỏ những “sợi tơ” với nàng. 

Tôi không muốn khi nhớ về Hồ Khả lại gắn vào từ “hồi ức”. Tôi không muốn khi nghĩ đến Hồ Khả lại phải kèm hai chữ “trước đây”. Tôi vùi đầu sâu hơn vào gối. Bây giờ mới tám giờ, đường phố chắc là rất náo nhiệt! Trong đêm bình yên, tôi nhớ lại “hồi ức trước đây” của mình. Bỗng có cảm giác nóng ấm trên trán, mở mắt ra thấy Mai Mai đang cúi xuống bên giường, dịu dàng vuốt trán tôi, giống bàn tay mẹ tôi khi đau ốm. 

Trong phòng không bật đèn ngủ nên rất tối, tôi không nhìn thấy mắt Mai Mai nhưng tôi có thể hình dung nhất định vẫn là ánh mắt tĩnh lặng, dịu dàng với thoáng u ẩn nơi vầng trán. 

Mai Mai không biết nói, chắc chắn sẽ hoang mang hơn kẻ thất tình như tôi, nỗi đau khổ trong lòng suốt đời không thể chia sẻ với ai, thật đáng buồn! Nhưng sao em lại yên lặng, bình thản đến vậy, niềm vui lớn nhất của em dường như chỉ là được đi theo anh trai, làm việc nọ việc kia cho anh, như chứng minh em không phải là người tàn tật, em không phải hoàn toàn vô tích sự. 

Tôi chống tay ngồi dậy, vui vẻ nói; “Mai Mai, anh sẽ đưa em đi dạo. Đi! Đêm nay là đêm bình yên của chúng ta!” 

Mai Mai gật đầu, mắt sáng lên, phấn khởi. 

Tôi không thể tỏ ra yếu đuối vì thất tình trước mặt em gái vốn đã chịu nhiều thiệt thòi, đau khổ. Tôi không muốn để Mai Mai nghĩ rằng tôi đang hối hận vì bảo vệ em mà mất người yêu. Tôi không muốn để cô em gái nhạy cảm của mình bị tổn thương. 

Đối với Mai Mai, tôi luôn dành cho em tình yêu thương đặc biệt để bù đắp sự thiệt thòi, đau khổ của em. Vậy là tôi làm bộ vui vẻ đưa Mai Mai đi dạo. 

Mai Mai ngạc nhiên, nét mặt hồ nghi. Tôi không cười nữa, lườm nó, vui vẻ giục: “Lỏi con, còn không mau đi thay quần áo, bên ngoài lạnh lắm. Đứng ngây ra đó làm gì? Chẳng lẽ còn đợi anh mặc cho ư?” 

Lúc ấy, Mai Mai sung sướng chạy biến vào phòng, niềm vui không giấu giếm hiển hiện trên nét mặt. 

Đi cạnh em gái xinh đẹp ở ngoài đường, ai không biết chắc sẽ rất ngưỡng mộ tôi: Cha này có người yêu đẹp như tiên nữ. 

Tôi nhìn cô em đi bên cạnh. Mai Mai mặc áo khoát nhung màu trắng, tôi có ảo giác nó giống thiên thần bị thu mất cánh. 

Mai Mai rất vui, lâu rồi nó không vui như vậy. Nó vụt biến thành con chim nhỏ, lúc chạy lên trước, lúc dừng cạnh tôi, nhìn tôi, cười hồn nhiên. Lần đầu tiên tôi thấy Mai Mai nhí nhảnh như trẻ nhỏ. Nụ cười không lúc nào tắt trên môi. Mai Mai không nói được niềm vui trong lòng, chỉ có thể thể hiện ra qua nụ cười. Tôi nghĩ, có thể Mai Mai đã khôi phục lại nết trẻ thơ của nó. Mai Mai mãi mãi nên là một đứa trẻ giống như An An, nên vui vẻ như một thiếu nữ bình thường, đôi khi có buồn thì cũng chỉ là bí mật trong lòng lúc đó mà thôi. 

Bình thường, Mai Mai không thích bộc lộ niềm vui, chỉ có trước mặt tôi nó mới mỉm cười vụng về pha chút e lệ. Nhưng niềm vui hôm nay của Mai Mai đã vượt quá mức bình thường, chỉ vì được một người thân là tôi đi chơi vào ngày lễ. 

Mai Mai dễ thỏa mãn đến mức khiến tôi se lòng. Trước đây tôi dành bao nhiều thời gian để vui chơi với Hồ Khả, An An có bạn trai chăm sóc, còn Mai Mai, em chỉ có vầng mặt trời cô đơn, lạnh lẽo trên tường nhà. 

Tôi hiểu ra, vì sao mẹ lại thiên vị nó, nó thật sự rất đáng thương, nhu mì như con chim bồ câu. Chỉ cần ban cho nó chút niềm vui thừa thãi là nó đáp trả bằng nụ cười nồng hậu, như thể đã được tặng tài sản quý giá; như lúc này đây, nó nhảy chân sáo vui mừng trước mặt tôi, chỉ vì được tôi đưa đi dạo phố. 

“Mai Mai, có lạnh không?” Tôi hỏi. 

Nó cười không đáp, mặt mũi đỏ ửng. 

Tôi thầm mắng đồ ngốc. 

“Mai Mai, có mệt không?” Tôi lại hỏi. 

Nó vẫn chỉ cười không đáp, đi giật lùi, quay mặt về phía tôi. 

Nhìn nụ cười hạnh phúc của em gái, tôi bỗng thấy trong lòng thanh thản, nỗi buồn chia tay với Hồ Khả trở nên nhỏ bé, tôi bật cười thành tiếng. Lần đầu tiên từ khi xa Hồ Khả tôi mới cười sảng khoái như thế. Các cửa hàng trên phố bày bán những đồ chơi có nhạc, giai điệu lúc rộn ràng, lúc du dương, Mai Mai nghe càng phấn kích, muốn nhảy theo. Trong không khí rét ngọt của đêm Trùng Khánh không tuyết đậm đặc “mùi” lễ Noel, hai anh em chúng tôi hòa vào dòng người ồn ào trên phố, lòng vui phơi phới như trẻ nhỏ. 

Mai Mai giơ tay ra hiệu, nói: “Em có thể tưởng tượng ra ở nửa bên kia của Trái Đất, mọi người đang vui chơi trong biển tuyết.” 

Tôi gật đầu, bất chợt nhớ tới Hồ Khả. Bây giờ nàng ở đâu? Nàng có nghe thấy tiếng nhạc, có ngửi thấy mùi bánh mỳ và mùi thịt nướng? 

Đang chìm đắm trong những hồi ức về Hồ Khả, tôi bỗng giật mình, một tiếng kêu thất thanh và tiếng xe hơi phanh gấp ngay trước mặt. 

“Ối!” 

Mai Mai lăn mấy vòng mới dừng lại, rồi nằm sõng soài trên đất. Trong khoảnh khắc, tôi thấy máu mình như đông lại. 

“Mai Mai!” Tôi chưa kịp định thần, hoảng loạn hét lên theo phản xạ, đến khi người qua đường vây kín, tôi mới như sực tỉnh, lao đến, hét lên: “Mai Mai!…” Tôi hét gọi Mai Mai như một cái máy. 

Tôi không thể tin người nằm trong vũng máu một phút trước còn là cô em gái xinh đẹp của mình. Từ vết thương trên chân nó, máu đang tuôn xối xả. Rất nhiều máu, máu nhuộm chiếc áo nhung thành trắng đỏ. 

“Mai Mai! Em đừng chết!” Nước mắt như mưa, đầu óc mụ mị, tôi nâng đầu em ép vào ngực mình. Khóe miệng Mai Mai vẫn đọng nụ cười. 

Đêm đó, Mai Mai nằm trong vũng máu, mỉm cười. Máu của em cơ hồ nhuộm đỏ trời đêm Trùng Khánh. 

 

Chương 32
 
Thổ lộ

Đưa em vào bệnh viện làm thủ tục kiểm tra toàn phần. Chân phải và xương cổ bị gãy tương đối nghiêm trọng, chấn thương sọ não nhẹ, còn may không nguy hiểm đến tính mạng. Khi nhận được kết quả, tôi thở phào. Tôi nghĩ rằng ông trời cũng linh thiêng nghe thấu lời cầu khấn của tôi. Trên đường đến bệnh viện, tôi luôn miệng lẩm bẩm nếu Mai Mai có mệnh hệ nào thì đều do thằng anh trai vô tích sự này. 

Ngày hôm sau mẹ đã có mặt tại bệnh viện. Người cha bốn năm không gặp cũng bất ngờ xuất hiện. Nghe nói không nguy hiểm lắm, ông thở phào nhẹ nhõm. Mẹ khóc sướt mướt bên cạnh Mai Mai chưa tỉnh sau phẫu thuật. Mẹ ngồi đó khóc, bịt chặt miệng không để bật ra tiếng, mắt đẫm nước, đăm đăm nhìn con gái. Tôi bảo: “Mẹ mệt rồi, về nghỉ đi để con trông em”. 

Nghe tiếng tôi, mẹ dường như sực tỉnh, cố hạ giọng, khe khẽ mắng tôi: “Con làm anh thế nào vậy? Mai Mai dễ bảo như thế mà con vẫn không trông nom cho tốt, sau này còn làm được trò trống gì?”. 

Tôi cúi đầu không nói, mặc cho mẹ mắng. 

“Mẹ, chuyện đã thế sao đã trách anh?”. An An thấy bất bình, lên tiếng bênh vực tôi. 

“Mẹ nói đúng, lúc đó con đã không trông em, mới để nó bị xe đâm”. Tôi nói thực, nếu lúc đó tôi không nghĩ đến Hồ Khả thì em gái nhất định không xảy ra chuyện. 

Mẹ nghe An An nói vậy, nước mắt lại ứa ra, lát sau lại bật khóc thành tiếng. 

“Ông trời vẫn chưa chịu tha cho nó, ông trời vẫn chưa chịu tha cho nó!”. Mẹ rên rỉ: “Nó đã phải chịu bao nhiêu đau khổ. Bao giờ con tôi mới hết khổ?”. 

Mẹ lắc đầu, xúc động. An An đứng bên ôm mẹ. Tôi nhăn nhó: “Con về nhà lấy ít đồ”, rồi đi ra. Lúc ra ngoài, tôi thấy bố ngồi trên ghế đợi ở hành lang hút thuốc, bên cạnh là hộp thuốc nhãn hiệu rẻ tiền – loại thuốc bọn con trai trong trường không thèm dùng từ lâu. 

Bố rít hết hơi này đến hơi khác. Hai hàng lông mày chau lại. Tôi nhìn thấy gương mặt đầy nếp nhăn của bố, nếp nhăn hằn sâu như dao khắc. Người khắc nên những nếp ránh sâu ấy đó là ba anh em chúng tôi? Hồi nhỏ, chính tôi là đứa cầm đầu rêu rao: cha không yêu chúng tôi, cha lầm lỳ không bao giờ chiều chúng tôi. 

“Con về nhà đây!”. Từ nhỏ tôi luôn sợ bố, lúc lớn lên lại xa cách đến mức không biết nói gì với nhau. 

“Ờ”, bố ngẩng đầu nhìn tôi, khuôn mặt gầy gò chỉ có da bọc xương, rồi lại cúi đầu, lặng lẽ hút. 

Tôi cũng không biết nói gì, quay người đi; khi ngang qua tầng trệt, tôi khẽ cúi đầu, liếc nhìn về phía ông. 

Lúc đó đã sáu giờ sáng, trọn một đêm không ngủ khiến tôi mệt rã rời. Tai vẫn vang lên tiếng kêu khóc và lời than vãn của mẹ. Trông đầu vẫn là hình ảnh cha tôi gầy gò, lặng lẽ hút thuốc trên hành lang bệnh viện, loại thuốc lá rẻ tiền. 

Người mẹ bất lực nhìn đứa con gái tội nghiệp đang phải chịu đau đơn, khao khát được bảo vẹ nó mà không thể; điều duy nhất có thể làm là khóc. Bao giờ ông trời mới thôi hành hạ con bà? Người cha, suốt đời cực nhọc, nuôi ba đứa con, lặng lẽ yêu thương chúng. Cái cau mày là biểu hiện duy nhất cho tình yêu, nỗi xót xa của ông với con gái. 

Mọi người bắt đầu một ngày bận rộn cùng với cái rét buốt thấu xương của buổi sáng mùa đông. Răng toi va vào nhau cầm cập, tôi mua cho mình một cái quẩy nóng ăn chống rét. Tôi biết về nhà không còn có ai lấy nước nóng cho tôi rửa chân như thường ngày nữa. 

Đun ấm nước, tắm xong, thấy người dễ chịu đôi chút, tôi lên giường ngủ. Lúc này trời đã sáng, mọi người bắt đầu đi làm. Nằm trên giường chờ giấc ngủ đến, nghĩ lại sự việc đêm qua, tôi hối hận, khổ tâm vô cùng. 

Tối qua, cô em gái câm của tôi suýt bị xe đâm chết. Hôm nay mọi người vẫn đi lại qua vũng máu đó, có ai còn nhớ chuyện đêm qua! 

Tỉnh giấc, đã là buổi trưa. An An gọi điện nói tình trạng của Mai Mai không ổn, có thể phải nằm viện lâu dài, bảo tôi mang bút, giấy và hộp màu đến. 

Bước vào phòng của Mai Mai, thoảng mùi hoa hồng. Phòng Mai Mai không có sự bừa bộn của những người làm nghệ thuật mà luôn sạch sẽ, gọn gàng như chính con người nó, tôi lục tìm bút màu và những thứ cần cho việc vẽ…mới thấy mình chưa quan tâm đến em mấy, không biết nó để đồ ở đâu? 

Nhớ lại mấy năm nay, toàn là Mai Mai chăm sóc tôi, nhớ nhất là bóc trứng, lớn hơn là giặt quần áo, nấu ăn. Tôi đứng trong căn phòng đầy dấu ấn của em gái, không biết làm gì, hối hận vì sự vô tâm của mình. 

Lật tìm trong tập Mặt trời, tôi nghĩ nó vẽ nhiều mặt trời như vậy, chắc gửi gắm niềm tin, hy vọng trong đó. Niềm tin của nó là gì? Nó muốn gửi gắm điều gì vào những bức họa mặt trời. 

Vô tình tôi chú ý đến một bức họa chưa hoàn chỉnh, phác thảo phần đầu của một người đàn ông. Nhìn phác thảo mái tóc, vài nét trên khuôn mặt, tôi nhận ngay ra đó chính là tôi. Mai Mai rất ít vẽ người. Tôi cầm bức họa vẽ dở của Mai Mai, ngắm nghía hồi lâu, cảm thấy vui vui, em gái đúng là có tài vẽ bẩm sinh, chỉ mấy nét bút mà bức họa đã rất có hồn. 

Lật phía sau, tôi giật mình khi đọc thấy dòng chữ: “Dương Dương sẽ kết hôn với mình!”. 

Đây là nét chữ của Mai Mai. Tôi sững sờ, không hiểu. Mấy chữ rõ ràng, không to không nhỏ này viết cho ai? Chữ không thẳng hàng, nét bút xiêu vẹo, có thể thấy người viết rất vội vã. 

Tôi nhìn hàng chữ lộn xộn đó, không thể nào kìm chế được sự bối rối, bàng hoàng. Một ý nghĩ loé lên từ tư duy hỗn loạn của tôi – Mai Mai thích tôi. 

Mai Mai thích tôi, cái sự thích không chứa đựng bất kỳ chút tình ruột thịt? Theo cách nói của nó là “yêu”! Mai Mai dùng một chữ mà tôi không định nghĩa được – yêu! Tôi cầm bức tranh, lòng nặng trĩu, mồ hôi đầm đìa giữa buổi sáng mùa đông. 

Tôi cứ nhìn mãi vào mấy chữ đó, cố hiểu ý nghĩa của nó, hy vọng từ đó có thể tìm thấy bóng dáng tình ruột thịt, nhưng thất vọng. Tôi lại cố nghĩ, có phải tôi làm điều không đúng để Mai Mai hiểu lầm, nhưng không nghĩ ra. Thận trọng gấp bức họa bỏ vào túi. Tôi nghĩ có phải tôi giấu bức tranh đi thì sẽ che lập được nỗi lòng Mai Mai? Một bức tranh không lớn nhưng trĩu nặng trong túi tôi là tội lỗi của ai? Tôi không biết sẽ phải thế nào, tôi là anh trai! 

Mẹ gọi điện hỏi sao vẫn chưa mang đồ vào. Tôi nói ngủ quên. Mẹ phàn nàn mấy câu rồi gác máy. 

Khi ra khỏi nhà, trời mưa nhỏ, nhiệt độ lại xuống thấp. Trời u ám, không có mặt trời, trong lòng tôi nặng trĩu như bị đám mây đen kịt trên trời đè lên. 

Đến bệnh viện. Mai Mai đã tỉnh, thuốc mê vừa hết tác dụng, vết thương bắt đầu nhức nhối. Mai Mai cau mày, mặt co rúm nghe mẹ truy hỏi những câu vô dụng: “Đau chỗ nào? Có đói không? Có muốn ăn gì không để mẹ bảo em đi mua? Có rét không để mẹ lấy thêm áo? Nào, để mẹ kê gối cho con”. 

Ngoài hành lang không có ai, tôi đoán bố đã về quê. 

Mẹ hỏi luôn mồm, Mai Mai không đáp, An An lặng lẽ làm việc này việc khác. Thấy tôi, mọi người đều thở phào. 

“Dương Dương đã đến! Để em con mong mãi”. Mẹ âu yếm vuốt trán Mai Mai. 

“Anh đến rồi, anh đến là tốt”. An An nói như trút được gánh nặng. 

Tôi nhìn Mai Mai, khuôn mặt tái xanh đã chuyển sang phớt hồng, và càng hồng hơn do câu nói của mẹ, ánh mắt sóng sánh, má môi hồng tươi, Mai Mai quả là một thiếu nữ rất đẹp, ngay cả khi nó nằm trên giường bệnh, vẻ yếu ớt bệnh tật làm nụ cười dường như càng thêm quyến rũ, mê hồn. Nó cười như mặt trời trên đỉnh núi tuyết tỏa ra những tia nắng ấm áp. Mùa đông Trùng Khánh hiếm khi thấy mặt trời. Nhưng trong phòng Mai Mai có rất nhiều, từng vầng, từng vầng, rực rỡ, chói loà, đó là ánh sáng chỉ Mai Mai bắt được. Tôi nghĩ, có phải Mai Mai đã thả mặt trời ra khiến căn phòng ấm áp như một ngày nắng đỏ tháng Giêng? 

Tay để trong túi, tôi nhẹ nhàng hỏi thăm: “Mai Mai đỡ chưa?”. Tôi biết trong túi có gì – có tình cảm bệnh hoạn của nó. 

Mai Mai gật đầu cười, nhìn tôi, ánh mắt bình thản như mọi ngày. Tôi định vuốt trán nó như mọi khi, giống mẹ vẫn làm, nhưng lại rụt tay về, giấu trong túi quần, bàn tay chạm vào bức họa. Tôi có cảm giác cái nhìn của Mai Mai hướng vào tôi không hoàn toàn là tình ruột thịt thuần tuý. 

Ăn xong cơm tôi phải về trường, ánh mắt lưu luyến của Mai Mai làm mẹ đau lòng, mẹ bảo tôi xin nghỉ học vài hôm chăm em. Tôi nhìn em gái, ánh mắt lưu luyến cố hữu của nó luôn khiến tôi se lòng, giờ đây làm tôi bối rối. 

“Không được mẹ ạ, ở trường còn có nhiều việc, ngày mai con sẽ đến thăm em”. Nói xong, tôi vội vàng bỏ đi, như người chạy trốn. 

Chân bước trên đường phố Trùng Khánh, lòng tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Nhìn người ta từng đôi, từng đôi sánh bước, dựa vào nhau, sưởi ấm cho nhau, tôi một mình cất bước, thầm nghĩ có nên giữ lại bức hoạ. Tôi cầm gọn nó trong tay, nóng bỏng! Đó vừa là bức hoạ anh trai được em gái vẽ với bao thương mến, vừa là bằng chứng vẽ một tình yêu loạn luận, bệnh hoạn. 

Tôi đang định ném vào thùng rác thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Trời mưa lại quên không mang ô?”. Một khoảng trời không mưa với ánh sáng màu hồng nhạt: Hồ Khả đội ô đứng đấy. 

Trong suốt cuộc đời tôi, có hai hình ảnh về nàng, mà chắc chắn, tôi sẽ lưu giữ mãi mãi. Một là hình ảnh nàng cùng tôi che chung cái ô trong một ngày mưa đầu hạ khi chúng tôi mới làm quen. Lúc đó nàng xinh đẹp, lạ lẫm, thân hình tuyệt đẹp, nụ cười bẽn lẽn mê hồn bởi lời khen nịnh thực thà của tôi. Hoa khôi của khoa tiếng Anh không ngần ngại đi chung ô với gã trai lạ là tôi. Mặc dù lúc ấy chúng tôi đều ướt như chuột lột nhưng quả thực trong tôi như có nốt nhạc ngân vang, tôi như đi trong mơ. Hình ảnh thứ hai là Hồ Khả hiện tại, che một cái ô màu hồng nhạt, tạo cho tôi một khoảnh ấm màu hồng. Nếu lần đầu gặp nhau tôi ngơ ngẩn thì bây giờ, tôi như mất hồn. 

Cho nên về sau, thỉnh thoảng nhớ lại mối tình sinh viên ấy, tôi đều nhớ đến mùa hè và những cơn mưa mát mẻ, trong lành. 

Bây giờ, tôi đang bị ngấm mưa trong một trận mưa mùa đông. Tôi thẫn thờ, chơi vơi, lòng lạnh giá. Hồ Khả đã lặng lẽ mang một cái ô hồng ấm áp đến bên tôi thật đúng lúc. Bên cạnh nàng, tôi luôn cảm thấy thanh thản, bình yên. 

Lại là hình ảnh ngày trước! Chúng tôi được màn mưa bao bọc, Hồ Khả xinh đẹp và tôi đều ướt lướt thướt, chỉ có bây giờ tôi không nói, Hồ Khả không cười. 

“Lại muốn cảm lạnh hả?”. Hồ Khả nói, đưa ô cho tôi. 

Tôi nhìn nàng, người đã từng nũng nịu trong lòng tôi. Lần đầu tiên nàng gọi tôi là chồng, dẫu cũng là do tôi ép, nàng xấu hổ đỏ mặt. Về sau, nàng gọi hai từ đó bằng đủ mọi giọng điệu – nũng nịu, đe doạ, càu nhàu… 

Tôi mơ ước bây giờ Hồ Khả gọi tôi một tiếng “chồng” như xưa, lao vào lòng tôi, khóc lóc, kể lể nỗi đau khổ, oan ức của nàng. Tôi sẽ cảm kích, vui mừng, sẽ tha thứ cho sơ suất của nàng hôm đó. 

Hồ Khả mấp máy môi: “Sau khi tốt nghiệp, tôi sẽ lấy chồng”. 

Tôi kinh ngạc hỏi: “Em nói gì?”. 

“Tôi sắp lấy chồng!”. 

Nghe nàng, khẳng định lại lần nữa, tôi choáng váng. Người thiếu nữ tôi yêu, với tư cách là người yêu cũ của tôi, thản nhiên thông báo với tôi, nàng sắp lấy chồng. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+