Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Chương 55-56 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 55: Lá bài cuối của Trần Kiệt

Lần nào cũng thế, cô ngỡ mình đã thắng nhưng kết quả khi bài lật ngửa lại là Diệp Khiên Trạch tự cho mình đúng mà nhường cô một ván, anh cố ý muốn cô như cá mắc cạn trên bờ cả đời trong thắng lợi đó.

Tiếng khóc.

Hướng Viễn đã nghe thấy tiếng khóc, không phải một người mà là rất nhiều người đang phát ra tiếng rên rỉ bi thương, kìm nén, không dám thốt ra ngoài miệng, tiếng khóc thê lương đau khổ đèn từ một nơi rất xa, dần dần rõ hơn. Âm thanh đó len lỏi vào tai cô, xuyên qua tim gan, sau đó kêu thét rồi lướt đi, từng đạt, từng đạt, cơ hồ không bao giờ dừng lại.

Có một khoảnh khắc, Hướng Viễn muốn tắt ngay đoạn video clip được mở bằng máy tính trong văn phòng. Cô bắt đầu hoài nghi trong chiếc usb được dán băng keo trong lên hòn đá không có đoạn ghi hình nào rõ ràng mà chỉ là một trò đùa dai. Trong gần ba phút, ngoài trạng thái không ngừng lặp lại tiếng kêu khóc bi thảm đó thì chẳng còn gì cả. Những tiếng rên rỉ than khóc đó là gì, chẳng lẽ là gió?

Hướng Viễn cười khổ sở nhưng khi đang dựa vào lưng ghế tựa thì cô bỗng thẳng người lên. Đúng, đó là gió, tiếng gió trên biển! Rõ ràng cô đã nghe thấy vào bốn năm trước, trong cuộc điện thoại cuối cùng của cô và Diệp Khiên Trạch, phía sau đó chẳng phải là tiếng gió sao? Chỉ có điều, tiêng gió trong đoạn băng hình này tuy đáng sợ nhưng cũng không thê thảm như trong điện thoại ngày hôm ấy.

Cô vỡ lẽ ra, nhất định là Đằng Vân đã dùng bút ghi âm để bắt lại tiếng gió này. Cảnh đó dường như đang xuất hiện lại trong đầu cô như một bức tranh đơn giản: người đàn ông mặc áo sơ mi màu nhạt, đeo một cặp kính có gọng, ngũ quan rõ ràng, ánh mắt bình thản. Anh ta dựa vào lan can, đối mặt với biển, những người sau lưng đã rối loạn diên cuồng vì cơn bão bất ngờ áp đến mà anh ta vẫn ở đó, như nghe những âm thanh cô tịnh ở ngoại ô như trước kia, âm thanh như một bông hoa đang đón gió.

Hướng Viễn nhớ đến Đằng Vân, trong lòng cũng không biết mình đang cảm thấy thế nào. Đối với người đàn ông đó, cô đã giận dữ, đã oán trách, thế nhưng bốn năm nay, lẽ nào chưa bao giờ nhung nhớ? Đằng Vân luôn nói, anh ta xem cô là người bạn thân nhất trong cuộc đời, là tri kỷ, tuy Hướng Viễn chưa bao giờ đáp lại nhưng mất đi Đằng Vân, cô có cảm giác như mất đi một bên vai.

Hướng Viễn như nghe thấy Đằng Vân nói: “Cô nghe đi, Hướng Viễn, mỗi một âm thanh đều khác nhau”. Cô nhắm nghiền mắt, cũng lắng nghe như Đằng Vân nói. Tiếng gió ấy đã không còn khô ráp nữa mà trong đó còn có không khí cố nhân đã lâu không gặp.

Tiếng rên rỉ than khóc của gió lúc mạnh lúc nhẹ, tiếng ma quỷ đang than khóc. Tiếng chân bước dồn dập trên sàn tàu, tiếng gào thét, tiếng kêu thất thanh bắt đầu vọng đến, nỗi sợ hãi xuyên qua âm thanh đâm thẳng vào tim. Hướng Viễn cũng không kìm được rùng mình ớn lạnh khi tưởng tượng ra cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng trên tàu.

“Cập bờ, cập bờ ngay cho tôi. Không cập bờ nhanh thì làm mồi cho cá hết!” Đúng là giọng của Trần Kiệt, nỗi tức giận khôn cùng vọng đến: “Đằng Vân, anh đứng ngan ra đó làm gì, muốn chết hả?”.

“Cập bờ? Cập bờ nào? Tôi đoán tất cả mọi khu cảng đều có người đang tìm kiếm chúng ta. Cho dù anh tự nguyện chui vào lưới thì vị trí chúng ta đang ở bây giờ cũng không kịp tránh bão nữa rồi”, Đằng Vân đáp.

   

“Lẽ nào ngồi đây chờ chết? Anh đã nhận lời chia đều mười hai triệu cho mọi người nên tôi mới mạo hiểm làm vụ này, nếu mất mạng rồi thì tiền còn để làm chó gì nữa, có tác dụng gì!”, tiếng gào của Trần Kiệt đã khản đặc.

“Nêu anh đã lên con tàu này thì đừng trách ai. Nếu không muốn chờ chết thì có thể cầu nguyện…”

“Đồ điên, đều là đồ điên! Thượng đế có làm cơn bão này dừng lại không?”

Giọng Đằng Vân vẫn bình thản: “Người có thể cho kiếp sau của anh có sự lựa chọn tốt hơn…”

“Anh muốn chết thì chết, đừng lôi kéo tôi…” Lời Trần Kiệt bị một hồi chuông điện thoại cắt ngang, hắn cộc cằn dùng câu chửi bới bẩn thỉu nhất để nguyền rủa: “Đứa chết tiệt nào giờ này còn gọi điện chứ?”.

Hướng Viễn đoán người đã gọi cuộc điện thoại đó không phải ai khác mà chính là cô khi ấy đã mất lý trí.

Trong đoạn ghi âm không nghe thấy tiếng cô nói bên kia, chỉ nghe Trần Kiệt ậm à ậm ừ:”… Là con mẹ Hướng Viễn đấy!”.

“Đưa điện thoại cho tôi, đưa tôi! Hướng Viễn, cô hối hận rồi à? Gió nổi rồi… Hướng Viễn… nhớ lời hứa của cô, Diệp thiếu gia… Cô có muốn nói gì không, nếu cô muốn…”

Đoạn đối thoại hôm ấy lại lặp lại, Hướng Viễn từ một người trong cuộc bi thương tuyệt vọng đã hóa thành người bàng quan trầm lặng quan sát chiếc tàu vật vã trong cơn bão. Tất cả những bi kịch đang diễn lại từng cảnh, từng cảnh trước mặt cô như một kịch bản đã viết sẵn mà cô không thể làm gì được.

“Cô ấy muốn nói với Diệp Khiên Trạch, anh đi tìm Diệp Khiên Trạch lại đây…” Đằng Vân hạ giọng ra lệnh.

   

“Tôi chẳng hơi đâu quan tâm đến hắn. Đợi lát nữa tôi cho hắn làm mồi của cá thì còn gì mà nói.”

“Anh muốn làm gì cũng được nhưng phải để anh ta nghe hết cuộc điện thoại này!” Lúc này, Đằng Vân tỏ ra bình tĩnh, vững vàng hơn Trần Kiệt đã hoảng loạn điên cuồng nhiều.

Tiếng chửi bới của Trần Kiệt xa dần, cuối cùng, Hướng Viễn lại nghe thấy giọng nói ấy: “Là em ư, Hướng Viễn?”.

Đoạn băng ngừng trong chốc lát, đó là khi cô đang truy hỏi Diệp Khiên Trạch câu cuối cùng. Thà rằng anh đừng nói gì cả vì cô cũng không muốn nghe thấy câu tiếp theo của anh để cuộc đời còn lại của cô chí ít có thể còn có lý do để tự lừa dối chính mình.

“Xin lỗi… cám ơn em.”

“Xin lỗi” là vì sự bạc bẽo nửa kiếp trước của em, vậy thì “cám ơn em” vì điều gì? Cám ơn Hướng Viễn đã giết chết cơn đau cuối cùng để một người bạc nhược như anh một cơ hội giải thoát? Anh vội vàng muốn đi đến một thế giới khác đến thế là để hẹn Diệp Linh? Vậy thì anh quấn quýt lấy con điếm Viên Tú kia là vì điều gì?

“Anh., cả đời này chỉ nợ hai người, một là A Linh, một là em…”, giọng Diệp Khiên Trạch mỗi lúc một nhỏ,”… Thứ đã bán… còn lại… anh để lại cho em, em xứng đáng có được… Con của Viên Tú … anh… chăm sóc…”.

“Tàu bị tràn nước rồi, tràn nước rồi…”

Giọng nói sau đó bị những tiếng kêu gào tuyệt vọng cắt đứt, cuối cùng không còn nghe thấy gì nữa.

Hướng Viễn đờ đẫn tháo tai nghe ra, ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Đôi mắt khô ráo như thể một miệng giếng cạn. Sau đó, cô chậm rãi dùng hai bàn tay ôm trọn gương mặt mình.

    

Một lúc sau, cô nhanh nhẹn lấy usb ra khỏi vi tính, thu dọn nó vào giấy gói rồi ra khỏi phòng nhanh như một cơn gió.

Bệnh viện tâm thần mà Viên Tú đang điều trị điều kiện không được tốt lắm. Hướng Viễn không còn tâm trạng nào thưởng thức trà do chính tay viện trưởng rót, cô chán ghét nơi này nên chỉ yêu cầu gặp Viên Tú một lúc.

“Tất nhiên là được, theo lời dặn của cô, chúng tôi canh giữ cô ấy rất nghiêm, ngoài khoảng thời gian lúc vừa nhập viện ra thì tâm trạng cô ấy cũng khá ổn định…” Viện trưởng của bệnh viện nhìn Hướng Viễn nói nhưng cô lại như không nghe thấy ông ta nói gì, chỉ vội vội vàng vàng đến phòng bệnh của Viên Tú. Đứng cách một cánh cửa song sắt, đối diện với người bên trong đang mở lớn mắt ra nhìn mình trân trối, cô chỉ có một câu muốn hỏi: “Đứa trẻ không phải của anh ấy, đúng không?”

Nói xong một câu ngắn ngủi, hơi thở gấp gấp khiến lồng ngực Hướng Viễn phập phồng, đôi mắt cô đã đỏ vằn.

Viên Tú mập đến nỗi không còn nhận ra gương mặt thanh tú trước kia nữa, chỉ có ánh mắt là không thay đổi, trong trẻo và sắc nhọn như men sứ. Cô ta nghe thấy câu hỏi của Hướng Viễn, nghiêng đầu ngờ nghệch, quay người lại quan sát người phụ nữ đã từng không đội trời chung với mình rồi cười phá lên: “Họ đều nói cô thông minh… ha ha… cô thật ngu đần… Một vấn đề đơn giản như thế mà cô đoán bốn năm… ha ha… Đứa trẻ là con ai… cô đoán thử xem…”.

Trong lòng Hướng Viễn vô cùng bi ai. Phải, một vấn đề đơn giản như thế mà cô đoán tận bốn năm, thậm chí có dạo đã ngỡ mình có được đáp án. Thực ra chân tướng không mập mờ chút nào, là đố kỵ, là tuyệt vọng, là thù hận đã che mắt cô. Người cô lấy luôn tự cho mình là kẻ tầm thường, gặp ăn mày đưa tay thì anh cho tiền, gặp một con điếm mang thai mà có duyên với mình thì anh cho cô ta một đời “buông cần trên sông biển, mãi mãi đến lúc già”, dù sao “một đời” của anh đã không còn ý nghĩa, anh đã muốn rời bỏ tất cả từ lâu. Nếu đã gặp Viên Tú, thì chi bằng đưa cô, cho cô ta và đứa trẻ một cuộc sống bình yên nhưng anh lại không ngờ, lòng tốt của mình cuối cùng đã đẩy anh vào con đường cùng. Như thế cũng tốt. Có lẽ cái anh cần là một kết cục như vậy.

Diệp Khiên Trạch ơi là Diệp Khiên Trạch, sao anh có thể như thế được? Hướng Viễn khẽ nhắm mắt lại trong tích tắc. Lúc nào cũng thế, cô ngỡ mình đã thắng nhưng kết quả khi bài lật ngửa lại là Diệp Khiên Trạch tự cho mình đúng, đã nhường cô một ván, anh cố ý muốn cô như cá mắc cạn trên bờ cả đời trong thắng lợi đó.

“Ha ha, cầu xin tôi đi, xin tôi bảo cho cô biết đứa trẻ là con ai.” Viên Tú nãy giờ ngồi trên giường bỗng đứng phắt dậy, vẫn cười không ngừng.

Đứa trẻ là con ai? Cha đứa trẻ bất hạnh ấy là ai? Nếu không phải là Diệp Khiên Trạch thì là ai cũng có khác gì đâu? Cho dù là của Thẩm Cư An thì anh ta hận Hướng Viễn đến thế mà mấy năm nay vẫn hợp tác vui vẻ đó thôi? Nếu là của Thôi Mẫn Hàng thì càng là giống con hoang. Có báo ứng không? Không còn ý nghĩa gì nữa.

“Cầu xin tôi đi…” Viên Tú lảm nhảm, bỗng nhiên trở nên giảo hoạt vô cùng, cơ thể phì nôn của cô ta thoắt chốc chồm đến bên cửa sắt, hai tay luồn ra khỏi chấn song, túm chặt lấy Hướng Viễn.

Hướng Viễn không kịp tránh né nhưng cũng may mà cô kịp thời nghiêng người nên đôi mắt không bị gì nhưng gương mặt bị cào một đường móng tay bật luôn cả máu. Cô lảo đảo lùi lại vài bước, lưng nện mạnh vào bức tường hành lang, trên mặt bắt đầu đau rát, đưa tay lên chùi thì thấy có vết máu đỏ tươi.

Những người đi cùng kêu lên thất thanh, có người đỡ lấy cô, mấy y tá khỏe mạh lập tức mở cửa sắt, ấn mạnh Viên Tú đã nở nụ cười trở lại xuống sàn nhà.

“Buông cô ta ra…” Cơn đau khiến Hướng Viễn nhanh nhẹn hẳn, cô ấn vết thương trên mặt, lao vào ngăn cản những người đang khống chế bạo lực với Viên Tú: “Bỏ đi, tôi nói buông cô ta ra…”.

Hai người đó buông tay, Viên Tú vẫn nằm phục dưới sàn nhà cười hềnh hệch, nụ cười méo mó và nét lạnh lùng trong đôi mắt khiến cô ta trở nên đáng sợ vô cùng.

Viện trưởng liên tục xin lỗi “người khách vàng” Hướng Viễn. Cô buông tay đang che mặt xuống, máu không ra nhiều như cô tưởng nên cô hạ giọng nói với Viện trưởng: “Từ nay về sau… tôi muốn mọi người chăm sóc cô ta thật tốt…”. 

Sơ cứu đơn giản vết thương trên mặt tại bệnh viện xong, cô liền quay lại xe mình, lôi ra một cặp kính râm để che bớt vết thương, tiếp đó lại mở gói giấy có bọc chiếc usb ra, trên đó viết đơn giản mấy chữ: “Nếu hài lòng với chứng cứ của tôi thì ba giờ chiều, lầu hai ở Cát Tường Các”. Ký tên là “người làm ăn”.

Cát Tường Các là một quán trà bình thường trong thành phố G, giá rẻ nên rất nhiều người rất thích đến đây chọn nước uống, sau đó ngồi cả ngày trời. Hướng Viễn ngồi ở một vị trí gần cửa sổ trên lầu hai, từ hai rưỡi chiều đợi đến chín giờ tối, “người làm ăn” Trần Kiệt không hề xuất hiện.

Cô không phải là người không có sự nhẫn nại, quá trình chờ đợi cũng không vất vả lắm, chỉ cần ngồi đó – bên một chiếc bàn đơn sơ, nhờn mỡ, một cốc nước lọc, thời gian sẽ trôi qua nhanh chóng như cát chui qua kẽ tay. Nếu cả đời này cũng nhanh như thế thì hay biết mấy.

Trần Kiệt không đến. sắc đêm đậm dần, dự cảm này của Hướng Viễn càng sâu. Kỳ lạ là khi cô ý thức được điểm này thì trong lòng lại không thấy thất vọng. Cuộc làm ăn mà Trần Kiệt muốn sẽ có nội dung gì? Chắc là dọa dẫm. Có lẽ hắn biết được tung tích Diệp Khiên Trạch, có lẽ hắn sẽ lấy đoạn băng đó ra để uy hiếp Hướng Viễn, chung quy cũng cần tiền thôi. Hướng Viễn không sợ giao tiền, có lẽ Trần Kiệt đến thì cô sẽ cho tiền thật nhưng hắn không xuất hiện nên cô nghĩ vậy thì thôi.

Không hề bất ngờ, cũng không thấy đau lòng, chỉ có hai chữ: “Bỏ đi”.

Sự đã đến nước này Diệp Khiên Trạch ở đâu có còn quan trọng không? Nếu anh còn sống, đang ở một góc nào đó trên thế giới mà không có Hướng Viễn thì bốn năm rồi, cô việc gì phải quấy rầy anh? Nếu anh đã chết… Con người luôn phải chết, như thế cũng tốt, chẳng phải đó là chuyện cô muốn ư? Mấy năm nay, cô đã mệt mài tìm kiếm anh, cái cô cần chỉ là quá trình tìm kiếm, còn kết quả thì đã không còn quan trọng nữa.

Hãy để anh mất tích vậy, sống cũng được, chết cũng xong. Đối với người đàn ông ấy, cô yêu thì cũng yêu rồi, hận cũng hận rồi, bây giờ đã buông tay, đến già đến chết cũng không cần gặp lại nữa, đó là sự từ bi cuối cùng còn lại giữa Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch.

Trên mảnh giấy đó, Trần Kiệt tự cho mình là người làm ăn. Đoạn ghi âm ấy là con bài của hắn, cho dù hắn ngửa bài ra thì Hướng Viễn cũng đã nói, cô đã không còn sợ báo ứng từ lâu rồi.

Hướng Viễn rời khỏi quán trà, đi rất xa, chủ quán đuổi theo, bảo cô chưa trả tiền khiến cô cười phá lên, làm động vết thương trên mặt, đau như rách toạc.

Sau đó, cô đến “Tả Ngạn”, địa bàn của Chương Việt. Người phụ nữ hạnh phúc tự lừa mình lừa người vẫn kiều diễm xinh đẹp trong bóng đêm, cô nói với Hướng Viễn: “Uống một cốc như tớ này, nâng tay cao lên, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống… Một phút sau, chẳng ai hạnh phúc bằng cậu”.

Hướng Viễn nói: “Tường thuật như hút ma túy ấy”.

Nhưng cô cũng làm theo. Cô cực ghét uống rượu nhưng lăn lộn trên thương trường hiếm khi bỏ được nó. Mấy năm trước tránh được thì tránh được, còn vài năm nay theo sự lớn mạnh của Giang Nguyên, cơ hội buộc cô phải nâng ly kính rượu không nhiều, người khác nâng ly đến, cô cười cười, hớp một ngụm nước cũng vậy thôi.

Nhưng đêm nay, cô rất nghiêm túc làm theo Chương Việt – đưa tay, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống… Hạnh phúc liệu có đến như mong đợi?

Không biết đã lặp lại động tác ấy mấy lần, tiếng cười quái dị của Chương Việt không ngừng vọng đến. Hướng Viễn chống cằm, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt lả lơi với chàng trai trẻ bên cạnh một cách không kiêng kỵ gì: “…Mảnh mai, thon thả, vai rộng chân dài, gương mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Lớn rồi, suýt nữa không nhận ra, rất ổn, chị rất thích… Hay là uống một cốc với chị nhé?”.

Trong ánh đèn lập lòe, Hướng Viễn biết người ấy đang đỏ mặt. Cậu cầm lấy cốc rượu của Hướng Viễn, do dự chạm khẽ với cốc Chương Việt.

Cô nàng Chương Việt chưa chịu thôi, liếc mắt nói: “Không được, trừ phi cậu giao môi với chị”.

Hướng Viễn mím môi, vừa nhìn trò hay vừa cười, chàng trai ấy lại liếc nhìn cô một cái, cầm chai rượu Vodka chỉ còn lại một phần ba lên, ngậm lấy miệng chai, uống cạn rượu trong đó.

“Chị, được chưa?”

Cậu nói với Chương Việt nhưng tay lại kéo Hướng Viễn đứng dậy. Hướng Viễn cũng không vùng vẫy, mặc cậu kéo tay mình rời khỏi đó. Dù sao cô đã đợi quá lâu, hạnh phúc mà Chương Việt nói cũng không thấy xuất hiện.

“Ấy, muốn đưa người ra khỏi chỗ tôi không dễ đâu.” Một bàn tay ngọc ngà với các móng tay sơn màu đỏ thắm của Chương Việt giữ lấy cánh tay chàng trai trẻ, Hướng Viễn cũng không nhìn rõ cậu tránh né thế nào mà trong tích tắc đã thoát ra được. Chương Việt cười gào lớn phía sau: “Hướng Viễn, cậu đền móng tay cho tôi, một cái đổi lấy một tòa nhà…”.

Chương 56: Diệp Quân là ánh ban mai bên mình ư?

Đó là lần duy nhất ừái tim cậu nảy sinh lòng tham, vì nỗi nhung nhở duy nhất của mình, lễ nghĩa liêm sỉ đều không cần, chỉ cần cô.

Hướng Viễn và Diệp Quân về đến nhà, dì Dương ra mở cửa, thấy dáng vẻ họ như thế thì sắc mặt quái lạ như vừa nuốt phải một con vẹt. Thực ra Hướng Viễn không cần ai dìu đỡ, cồ phải cám ơn những năm tháng được rèn luyện khiến chút tửu lượng cồ cũng không thua kém ai.

Khi cồ đứng trước chiếc giường rộng thênh thang vô bờ, có một tích tắc thoáng do dự – đây là chiếc giường cô đơn nhất thế gian. Một lúc sau, cồ cam chịu ngã vật xuống, mặt vùi vào gối đầu, chỉ cần tỉnh dậy thì ngày mai lại là một ngày mới nhưng ngày mới và ngày cũ thì có gì khác nhau?

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, một đồi tay quen thuộc rơi xuống bờ vai, vén mái tóc dài của cồ ra, khẽ ấn lên vai và cồ cồ rất đỗi dịu dàng, sức lực vừa phải ấy nhưng như thể được sinh ra từ khát vọng trong tim cồ. Hướng Viễn khẽ thở dốc, nhắm nghiền mắt lại, khóe mắt bỗng ươn ướt khiến bờ trái hoang lạnh trong lòng cồ như được thấm đẫm sương đêm.

Cậu cũng biết cồ mệt rồi.

Hướng Viễn đưa tay phủ lên bàn tay áy. Như lần trước, đôi tay ấy khẽ đổi thành động tác mát-xa dịu dàng, đó đã từng là sự ăn ý ngọt ngào nhất trong lòng cô nhưng lúc này, đôi tay ấy bỗng dừng lại, cứng đờ ở đó, do dự không tiếp tục. Hướng Viễn hơi quay người lại, ậm ừ hỏi một câu: “Anh sao vậy, Khiên Trạch?”.

Đôi tay ấy khẽ run lên, nhanh chóng rụt lại khiến thần trí Hướng Viễn như bị một luồng điện chiếu sáng bừng, cô giật mình kinh ngạc ngồi dậy: “Diệp Quân?”.

Diệp Quân ngôi bên mép giường, giàu hai tay đi, ánh mát kiên cường nhưng có nét tồn thương.

“Cám ơn em nhưng bây giờ chị không sao rồi, em ra ngoài đi.” Hướng Viễn cúi đầu ho một tiếng, bầu không khí ngượng ngùng lặng lẽ bao phủ.

Diệp Quân luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng đêm nay thì không.

“Thứ anh ấy có chẳng lẽ tôi không có? Thứ anh ấy có thề cho em, lẽ nào tôi không thể cho nhiều hơn?” Cậu đổi vị trí, quỳ xuống bên chân Hướng Viễn, co tay lại nói: “Tồi không bao giờ hiểu, em lấy anh ấy vì điều gì. Người trong tim anh ấy không phải em. Anh tôi phản bội em, bắt em đợi hết lần này đến lần khác, bây giờ anh mất tích rồi, không còn quay lại nữa, em còn định đợi bao lâu? Em muốn để tang anh ấy cả đời hay sao?”.

“Chị phải làm thế”, Hướng Viễn rủ rèm mi, hạ giọng.

“Em nói linh tinh! Anh tồi đã cho em cái gì…” Diệp Quân cắn chặt mồi dưới, nói tiếp: “Anh ấy đã từng quan tâm em? Đã cho em tình cảm sao? Nếu thứ em cần là tiền thì Hướng Viễn, tồi cũng họ Diệp, những gì bố cho anh ấy, tồi cũng có. Tất cả những gì Diệp gia có tồi sẽ cho em hết, cồ phần, sản nghiệp, tiền, tôi chẳng cần gì hết, cái gì cũng có thể cho em được, chỉ cần em…”.

Lời chưa nói dứt, Hướng Viễn đã giơ tay giáng cho cậu một bạt tai: “Em cũng say rồi hả? Có đang nói tiếng người không?”.

Cồ hạ thủ không nặng nhưng hơi cồn khiến cồ thấy đầu đau như muốn vỡ tung ra. Chương Việt đồ lừa đảo!

Cái tát tai ấy đã đánh vỡ sự kiên cường của Diệp Quân. Cậu quá dễ dàng bại trận trước Hướng Viễn, ôm lấy gò má, mắt đỏ vằn như một đứa trẻ đang tan nát trái tim.

“Đi!”, Hướng Viễn quay mặt đi không nhìn cậu.

Cậu nuôi khan, cô kìm nước mát, chậm rãi, từ từ củi người xuồng, áp sát gò má bị cồ đánh đang đỏ lên vào bắp đùi để trần của cô: “Không phải người thì thôi, tồi là chó con nhưng tồi yêu em, không ai yêu em hơn

tôi”.

Gương mặt Hướng Viễn cũng nóng bừng, cồ nhích chân ra, cười khổ sở và thở dài với không khí, cô không phải kẻ ngốc, sao cô lại không hiểu tình cảm của Diệp Quân chứ. Thế nhưng mấy năm nay, đây lại là lần duy nhất cậu nói ra câu này. Cậu thật sự như một chú chó con sắp bị bỏ rơi, áp lấy cô thật chặt, gương mặt trong sáng tuấn tú đầy vẻ vồ tội và cam chịu, phản chiếu sự tàn nhẫn của cồ.

Hướng Viễn rối loạn vô cùng, cồ không muốn thề này, cô không ứng phó nồi nhiều thế này.

“Đừng thế!” Hướng Viễn gắng sức rút chân ra, đạp một phát vừa đủ lực vào người Diệp Quân.Cồ muốn đá cậu ra nhưng lại bị cậu tóm chặt lấy chân như rắn quấn xà nhà, không thoát ra nổi. Cô đã suýt quên rằng cậu nhìn có vẻ vồ hại nhưng lại mạnh mẽ hơn cồ nghĩ nhiều. Cô lấy hết sức vùng vẫy, muốn rút chân ra khỏi tay cậu, trong lúc vật lộn lại giống như trò đùa giữa những cô cậu bé, còn thêm vài nét mờ ám. Đồi mắt trong sáng của Diệp Quân dần dần phủ đầy một màn sương mơ màng, tay càng Ồm lấy chân cồ chặt hơn.

Hướng Viễn cuống lên, sẵng giọng nói: “Cậu cút ra ngay cho tôi, đừng ép tôi đánh thức dì Dương dậy, cậu không cần sĩ diện nhưng tôi cần”. Cồ rút tay ra túm lấy một chiếc gối đập mạnh lên người cậu. Nhưng Diệp Quân lại cúi người xuống hôn lên đùi cồ, lảm nhảm hỏi: “Tại sao lại không được?”.

Cử chỉ bất ngờ của Diệp Quân khiến Hướng Viễn yên lặng hẳn, sự run rẩy từ đùi truyền thẳng vào tim cồ, cậu đang hỏi: Tại sao lại không được?

Phải rồi, tại sao lại không được? Hướng Viễn đã không phân biệt nồi là thế giới đảo lộn hay thứ đảo lộn là chính cồ. Từ đáy lòng cồ một nơi nào đó đã chết nhưng thân xác vẫn sống, người vẫn sống. Hơn bốn năm rồi, cô đã sáp quên mát mình là một người đàn bà, cô có được một chiêc giường rộng thênh thang, ai cũng nói, đồ dùng cũ kĩ trong nhà có linh khí, nó hút tinh huyết của người. Cô nằm trên chiếc giường truyền lại bao đời của Diệp gia, một mình co gọn trong đó, không một âm thanh cho đến khi già và chết đi.

Cô đã không còn trẻ, gương mặt tuy không mấy thay đồi, da dẻ vẫn căng mịn nhưng lúc mỉm cười, khóe mắt đã có những vết chân chim. Có lẽ một ngày nào đó khi cô tỉnh dậy trên chiếc giường này, sẽ phát hiện ra mình đã tóc trắng bạc phơ… Tại sao cồ không thể như thế, như bây giờ?

Mồi Diệp Quân lần mò kéo dài từ đùi cồ lên trên, run rẩy vượt qua những đường cong trên thân thề cô. Có lẽ giây sau đó Hướng Viễn sẽ đẩy cậu ra nên mỗi khi qua một giây, cậu đều mừng rỡ vô bờ… Cuối cùng, cậu đã hôn lên gương mặt cồ, lưu luyến trượt qua vết thương trên đó, máu đã khô lại, xuất hiện thêm một đường màu đỏ.

“Ai làm thế?”

“Một con điên.”

Diệp Quân ép sát lên người cô, hơi thở dồn dập bên tai. Lúc không cầm lòng được, cậu khẽ khàng liếm lên vết thương của cô, Hướng Viễn nhắm nghiền mắt, rên lên một tiếng. Cậu bỗng hồn như điên lên đồi mồi đang hè mở của cô, đó là hơi ấm cậu khao khát đã hai mươi mấy năm, bây giờ khi có được khoảng khắc ấy, cậu run rẩy không thể kiềm chế nổi. Bàn tay đã từng tát cậu nay dịu dàng sờ lên đó. Diệp Quân, cậu bé đáng thương, cậu cứng người lại, nếu bảo cậu chết ngay lúc này, cậu cũng vui lòng.

Nụ hôn của cậu không có quy tắc, cuồng nhiệt khám phá cơ thể quen thuộc mà cũng rất lạ lẫm này. Áo của Hướng Viễn dần bị đẩy lên cao, Diệp Quân áp mặt lên bầu ngực cồ như đứa trẻ sơ sinh. Cơ thể Hướng Viễn cũng nóng bừng bừng, cô khẽ rên rỉ, không biết là vui sướng hay đau khổ. Mạch giếng khô hạn trong lòng bỗng phun trào như suối nhưng khi cô thử dùng tay đáp lại Diệp Quân, vừa khẽ đụng vào, cơ thể cậu bỗng rung lên rát mạnh ròi nặng nê phủ phục lên người Hướng Viễn, động tác tay cũng dần dần chậm lại.

Đồi mắt phủ mờ dục vọng của Hướng Viễn ánh lên nét hoài nghi, dù sao cồ cũng không non nớt như Diệp Quân nên đã hiểu ra rất nhanh, ngọn lửa trên cơ thể như bị một chậu nước lạnh tạt vào, nhất thời không phân biệt rõ là thất vọng hay giải thoát. Trầm lặng một lúc rồi cô khẽ đẩy Diệp Quân đang nằm trên người cô ra, cậu nhanh chóng ngồi dậy, kéo tấm thảm mỏng trên giường, cuống cuồng lúng túng che đậy mình lại, gương mặt trẻ trung vừa xấu hồ vừa tràn ngập sự ảo não.

“Xin lỗi, em, em quá…” Diệp Quân còn không có cả can đảm để nhìn cô, chỉ mong gục hẳn đầu vào ngực cho xong.

Hướng Viễn biết sự khó chịu trong lòng cậu, những chàng trai trẻ tuổi hễ kích động quá độ thì sẽ luôn quá nhạy cảm nhưng trong lòng cô vẫn thấy hụt hẫng, không biết phải an ủi cậu thế nào, chính cồ cũng cảm thấy khó chịu, cồ vội vàng xoa xoa đầu cậu rồi đứng dậy đi vào phòng tắm, không biết sắc mặt Diệp Quân càng trở nên tệ hại và ủ rũ hơn.

Hướng Viễn chỉnh nhiệt độ nước xuống rất thấp, đứng dưới vòi hoa sen để những tia nước phun lên người mình. Phải làm sao mới giải thích được những chuyện ban nãy, đúng là một cơn mơ hoang đường. Cô quá đáng thật, dù đói khát đến độ ăn tạp thì đối tượng lựa chọn cũng không nên là Diệp Quân, dù không luận đến luân thường thì cồ cũng sẽ hại cả

đời cậu.

Cô không biết Diệp Quân ngoài kia đang làm gì, có bỏ đi hay không, cô cũng không biết mình đứng ngâm mình dưới những tia nước bao lâu rồi. Diệp Quân là đứa trẻ bướng bỉnh cứng đầu, cô bắt đầu căm hận thứ rượu kia, đến giờ vẫn không tìm ra cách giải quyết, cũng không biết phải ra ngoài kia thế nào để đối mặt với cậu như thế nào?

Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Diệp Quân đứng ở cửa, thần sắc kỳ quái. Hướng Viễn gạt mớ tóc ướt đẫm sang, đờ đẫn nhìn cậu tiến đến gần. Trong lúc lúng túng bị cậu đầy mạnh một cái, cơ thề trần trụi của cồ va mạnh vào bức tường phía sau, suýt nữa thì gãy xương nhưng cô vẫn chưa kịp nổi giận thì cả người Diệp Quân đã áp xuồng, gân như ngay lập tức tiến thẳng vào cơ thể cồ. Hướng Viễn nhăn mặt dưới sức mạnh hoang dại của cậu. Cậu như một con bê mới sinh, không có kỹ thuật, chỉ có sức mạnh như muốn vội vàng chứng minh điều gì đó, cuồng dại và mạnh mẽ như muốn đập tan, nuốt sống cồ. Hướng Viễn thở hổn hển dưới dòng nước nóng chảy xuống người, toàn thân Diệp Quân cũng ướt đẫm, nước rỏ xuống làn mi dài của cậu, chảy dọc trên bắp thịt trơn nhẵn nhưng chắc khỏe, những giọt nước ấy như cũng toát ra tia sáng mạnh mẽ nhưng trong trẻo.

Cậu trẻ trung, trong sáng biết bao, cậu như ánh ban mai đầu tiên của buổi sớm, thanh tân đẹp đẽ đến mức khiên người ta sợ rằng trong chớp mắt sẽ tan biến, sợ rằng hễ chạm vào là vỡ vụn. ở bên cậu luôn là giọt sương mai đọng trên lá, còn cô là gì? Cô là mây đen che khuất mặt trăng vào đêm thâu. Cậu phá vỡ bóng tối của cô nhưng bóng tối vẫn sẽ nuốt chửng cậu.

“Hướng Viễn, Hướng Viễn…”

Cậu chỉ thốt ra câu này, chỉ có một câu, đó là lần duy nhất trái tim cậu nảy sinh lòng tham vì nỗi nhung nhớ duy nhất của mình, lễ nghĩa liêm sĩ đều không cân, cậu chỉ cần cồ.

Sáng sớm hôm sau là một ngày mưa, Hướng Viễn bò dậy khỏi giường rồi đi tắm. Tiếng động khi cồ thức dậy đã khiến Diệp Quân cũng tỉnh hẳn, cậu ôm lấy gối một lúc lâu rồi gắng sức véo vào mặt mình một cái, đau đến nỗi suýt nữa thì kêu lên nhưng cơn đau ấy được sự hạnh phúc và niềm vui không gì so sánh nỗi trong lòng lấn át, lúc cậu đặt gối về chỗ cũ thì sờ thấy chiếc di động cũ của Hướng Viễn.

Vẫn là chiếc cậu tặng trước đó rất lâu, bốn năm trước cồ đã không còn dùng nữa, không ngờ cô lại đặt ở đầu giường. Cậu có phần bất ngờ, cầm điện thoại, tuy vẫn còn pin nhưng tin nhắn, danh bạ bên trong đều trống rỗng, chỉ có danh sách cuộc gọi là còn giữ một số di động lạ, số đuôi “7714”, thời gian là bốn năm trước, ngày thứ hai sau khi anh trai mất tích.

Tối qua Diệp Quân không ngủ đủ giấc nên trong đầu rất hỗn độn, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngưng lại, cậu vội vàng cuống cuồng nhét điện thoại vào chỗ cũ.

Khi Hướng Viễn bước ra, cồ nhìn thấy Diệp Quân đầu tóc rối bù, đang ngồi khoanh chân trên giường nhìn cô, mặt đỏ bừng bừng, có cả chút xấu hồ, chút vui sướng và cả nét vồ tội. Cô khó lòng mà tin được rằng cậu bé này và anh chàng đã hành hạ cồ cả nửa đêm, dằn vặt cô đến mệt nhừ vào tối qua là cùng một người. Diệp Quân há miệng như muốn nói gì đó nhưng lại không phát ra tiếng mà cậu chỉ cúi đầu mỉm cười. Hướng Viễn cũng không nói gì, vừa lau tóc vừa cười.

Lúc ấy, di động của cậu réo vang trong túi quần bò vứt trên sàn nhà. Cậu quấn chăn nhảy xuống nhặt, lóng ngóng ấn nút nghe.

Nói điện thoại xong cũng phải mấy phút, tóc Hướng Viễn đã sấy khô một nửa.

“À… đại đội trưởng bảo anh về Cục gấp…”, cậu khổ sở nói.

“Đi đi, lát nữa em cũng phải đến công ty. Bên anh không xảy ra chuyện gì chứ?”, Hướng Viễn làm ra vẻ chăm chú sấy tóc, quay lưng lại nói với Diệp Quân.

“Không có gì, cổ vụ mưu sát nên toàn đội đều phải quay về để họp.”

“Ồ!” Hướng Viễn quay người lại khiến Diệp Quân đang mặc quần áo giật mình xấu hổ, vội vội vàng vàng quay lưng lại với cồ. Cậu đi nhanh ra ngoài, về phòng mình thay quần áo, tắm rửa, lúc đến cửa nghĩ lại thấy có gì không đúng, bèn vội vàng quay ngược lại, đứng sau lưng Hướng Viễn, đỏ mặt nói nhanh: “Anh… anh về sẽ gặp em, anh có chuyện muốn nói với em”.

“Đi đi, đến lúc đó hẵng hay, chưa chắc em đã về nhà ăn cơm tối”, Hướng Viễn nói.

“Anh đi nhé.” Cậu nói xong mà vẫn không nhúc nhích.

Hướng Viễn bất lực quay nghiêng người lại: “Hẹn gặp lại”.

Cậu bỗng hôn thật nhanh lên má cô một cái rồi nói: “Tạm biệt, tối

gặp”-

Lúc Diệp Quân ra khỏi khu nhà mình mới nhìn thấy xe cảnh sát đồng nghiệp đến đón. Thực ra đoạn đường đi bộ cũng không xa lắm, chỉ do cậu không muốn quá nhiều người biết mình là con trai nhỏ của Giang Nguyên Diệp gia tiếng tăm lừng lẫy thôi. Nếu không phải mấy năm trước, vụ án bắt cóc Diệp Khiên Trạch đã quá nồi tiếng thì bây giờ cũng chẳng mấy đồng nghiệp biết cậu là con trai nhỏ của Diệp gia. Từ sau khi Diệp Khiên Trạch gặp tai nạn, Hướng Viễn càng tỏ ra thận trọng hơn nhưng với sự giản dị không khoa trương của Diệp Quân, cô lại ngấm ngầm tỏ ý bằng lòng.

Những giọt mưa rả rích bay bay, Diệp Quân không mang ô nên đi vội đến xe cảnh sát. Trước kia cậu không thích trời mưa, mà lúc này lại thấy nước mưa mát lạnh bắn lên mặt cũng là chuyện tốt, đầu óc phát sốt lên bây giờ mới tỉnh táo hơn. Cho đến khi cậu thay quần áo ở phòng mình, trong đầu toàn nghĩ đến giấc mơ huyền ảo đêm qua, lúc không có ai, tai cậu nóng rực lên, khuy áo cũng không biết cài nhầm mấy lần. Cậu nghĩ cứ bất thường thế này thì sớm muộn cũng có ngày chết trong một trận sốt cao. Lúc này, cho dù bị mắc mưa thì trong lòng cậu vẫn như có gió xuân ấm áp như thể còn có mấy con chim bồ câu trắng muốt đang bay lượn, niềm vui sướng ngập tràn như thể hễ bất cẩn thì sẽ tuồn chảy ra ngoài ngay.

Đồng nghiệp trên xe nhìn thấy cậu từ xa đã mở cửa, cậu chui vào trong, chỉnh lại áo mũ, nữ cảnh sát Tiểu Lý ngồi trước đó quay lại đưa cho cậu vài tờ khăn giấy.

“Sao lại không mang ô? Bị ướt như thế rất dễ bị cảm, mau lau tóc tai đi.” Tiểu Lý vào Cục Công an cùng đạt với Diệp Quân, gần đây mới được điều đến cùng một đội nên tình cảm cồ dành cho Diệp Quân mọi người ai cũng biết.

Trong đơn vị, nhân duyên của Diệp Quân tốt vô cùng. Cậu là một chàng trai được mọi người yêu thích, ngoại hình là một ưu thế, liên tiếp mấy năm khi Cục Công an thành phố chụp poster tuyên truyền, cậu luồn là lựa chọn hàng đầu. Cậu mặc đồng phục cảnh sát trong rất uy phong, nhìn ngàn dặm mà là vẻ đẹp khỏe mạnh trong sáng như một anh chàng đẹp trai nhà hàng xóm khiến ai nhìn cũng thấy dễ chịu, không mang tính đàn áp mà rất đáng được dựa dẫm. Bình thường khi ở cùng nhau, ngoài nét dè dặt ra thì tính cách cậu cũng không chê vào đâu được, nhìn cậu có vẻ rất giống một anh chàng công tử nhưng lại là tài mạo song toàn, chắc chắn là một thanh niên tốingữ giảng tứ mỹ (ngũ giảng: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự, đạo đức; tứ mỹ: tâm hồn đẹp, lời nói đẹp, hành vi đẹp, hoàn cảnh sống đẹp), rất chịu khó trong công việc, thân thủ nhanh nhẹn, đầu óc phá án linh hoạt. Chỉ có điều ở Diệp Quân không có nét tàn ác như có nhân viên tổ trọng án, đây có thể nói là ưu điểm nhưng cũng có thể là khuyết điểm của cậu bởi cậu hiếm khi ra tay, trừ phi bất đắc dĩ lắm phải sử dụng bạo lực. Từ khi gia nhập đội cảnh sát hình sự đã mấy năm, ngoài ở sân tập bắn ra thì cậu chưa từng bóp cò lần nào, lãnh đạo cũng nói, lúc cần thiết phải ác một chút nhưng cậu không thể có dáng vẻ ấy được.

Dù là thế thì đồng nghiệp không phân biệt nam nữ, già trẻ, lớn bé gì cũng đều yêu thích cậu, đặc biệt là các nữ đồng nghiệp, người lớn tuồi thì cứ ao ước có một đứa con trai ngoan như thế, trẻ tuồi độc thân thì càng động lòng nhiều hơn. Nhưng không hiểu vì sao mà Diệp Quân vô cùng rạch ròi trong vấn đề này, các bạn nữ hẹn đi chơi, cậu cũng vui vẻ nhận lời, luôn vui vẻ với tất cả mọi người nhưng không hề có cử chỉ tiến tới một bước nữa. Một chàng trai hai mươi mấy tuồi mà chưa bao giờ nghe nói có bạn gái nào thân mật hơn mức bình thường, nghe nói những chàng trai ưu tủ đều đồng tình luyến ái, xu hướng tình dục của Diệp Quân cũng bị nhiều người bàn tán nghi ngờ. Nữ cảnh sát Tiểu Lý thuộc dạng không tin vào điều đó bởi cồ nghĩ rằng cậu là một trong số những chàng trai “dậy thì muộn” trong phương diện này. Tuy quan hệ của cô với Diệp Quân luôn bình ổn nhưng cồ cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ cuộc.

Diệp Quân đón lấy khăn giấy cồ đưa, cười nói “cảm ơn”. Thấy vậy, một đồng nghiệp nam ngồi cạnh cố ý trên chọc họ: “Tiểu Lý à, anh đây cũng ướt như chuột lột, cả người thê thảm thế này, sao không thấy em thương xót gì nhỉ?”.

Tiểu Lý xì một tiếng, đỏ bừng mặt. Diệp Quân vừa lau nước trên mặt vừa hờ hững bảo: “Đừng nói linh tinh” rồi chăm chú gửi tin nhắn bằng di động.

Tiểu Lý quay đầu lại thấy cảnh này thì nửa đùa nửa thật hỏi: “Nhắn tin cho ai thế? Lúc trước gửi cho cậu thì cậu bảo mình hiếm khi gửi tin nhắn nên có việc gì cứ gọi điện thoại là được mà?”.

Anh chàng đồng nghiệp lắm lời ban nãy lại chen vào: “Đương nhiên là khi ngại không nói bằng miệng được thì mới dùng tay bấm bấm rồi. Diệp Quân à, chắc không phải là gửi tin tình tứ cho bạn gai đó chứ?”.

Diệp Quân vốn định phủ nhận nhưng từ “không” đến cửa miệng rồi như bỗng nghĩ ngợi gì, cậu cười, nuốt câu đó xuống, đỏ mặt chẳng nói chẳng rằng. vẻ mặt khả nghi như thế khác nào ngầm thừa nhận. Đó đúng là một tin mới chấn động đám đồng nghiệp đã ở cạnh cậu bấy lâu, mấy đồng nghiệp nam trên xe cứ trên ghẹo, đòi cậu phải mô tả tỉ mỉ “quá trình phạm tội”, đặc biệt là “tình tiết phạm tội”. Diệp Quân tâm trạng rất vui nên dù bị bọn họ cười đùa mà chỉ cười, không nói gì.

Tiểu Lý mặt hơi biến sắc, sa sầm lại, không nói câu nào nữa. Đám đồng nghiệp đùa giỡn đủ rồi, thấy “phần tử phạm tội” quá kín tiếng thì cũng bỏ cuộc, Diệp Quân xem như được tha bồng. Tin nhắn cậu đã gửi đi nhưng di động sau đó không có chút động tĩnh nào. Suốt đoạn đường, cậu cứ lôi di động ra xem có tin trả lời hay không, mỗi lần như thế đều thấy hơi thất vọng trong lòng. Cậu biết cồ rất bận rộn, có lẽ không có thời gian trả lời cậu chăng? Thế cũng không sao, Diệp Quân chỉ muốn trò chuyện với cô nhưng nhất thời xấu hổ không dám gọi điện.

Khi tâm trạng đã ổn định, cậu sực nhớ mình đã vồ thức nhìn thấy danh sách cuộc gọi trong chiếc di động cũ cô để ở đầu giường, cảm giác quen thuộc ấy khiến cậu cảm thấy hoảng hốt. số điện thoại mà bốn năm trước Trần Kiệt dùng chứng minh giả để làm bao nhiêu nhỉ? 134… mấy số giữa là gì thì cậu không tài nào nhớ được. Cậu càng cố gắng muốn lật tìm nó ra trong ký ức thì càng thấy trí nhớ mình không đáng tin. Nhất định là do cậu nghĩ nhiều quá rồi, Hướng Viễn khi ấy đã tự nói với cậu, bọn bắt cóc ngoài cuộc điện thoại từ ngày đầu tiên thì không còn liên lạc với cô nữa, cô không có lý do gì để lừa dối cậu, hoàn toàn không có khả năng đó!

Cứ thế nghĩ ngợi suốt trên đường đi, cuối cùng đã sắp đến nơi làm việc. Những người trong đội đều đến phòng họp, Diệp Quân đang đi bỗng dừng lại, gọi cô gái đang đi trước cậu mấy bước chân: “Tiểu Lý, khoan đã!”.

Tiểu Lý nghi ngại dừng chân, quay đầu lại, hỏi với vẻ lãnh đạm: “Có chuyện gì?”.

“Đến đây một chút được không? Tồi có chuyện muốn hỏi cậu.” Lúc nói, Diệp Quân tỏ ra vẻ do dự băn khoăn.

Trong phòng họp đã có người giục giã, Tiểu Lý tuy ra vẻ không tình nguyện lắm nhưng vẫn ở lại.

“Có gì thì nói đi.” Lúc nói câu này, giọng điệu của cô đã hòa hoãn hẳn, nét nghi ngại trên mặt Diệp Quân khiến cô nhìn thấy chút hy vọng.

“Tôi không nhớ rõ số điện thoại tạm thời mà đạt trước chúng ta điều tra ra Trần Kiệt đã dùng chứng minh giả để làm, cậu có còn nhớ không?” Diệp Quân không thể đợi đến lúc lật lại hồ sơ vì Tiều Lý là người phụ trách những tài liệu đó và là người trực tiếp điều tra vụ việc này.

Tiểu Lý cố gắng kìm nén sự thất vọng của mình nhưng không để nó lộ ra ngoài mặt, tâm trạng lại lần nữa rơi xuống đáy vực.

“134xxxx7714”, Tiểu Lý cứng nhắc nói xong mấy con số đó, ngữ điệu và vẻ mặt đều rất lạnh lẽo, “còn chuyện gì không? Tồi phải đi họp rồi”.

Diệp Quân không nói gì, hình như cũng không chú ý đến Tiểu Lý đã tức tối bỏ đi. Thì ra không phải trí nhớ của cậu có vấn đề, thực ra cậu nhớ rõ nhưng mong rằng mình đã nhớ sai. Hướng Viễn có chuyện giấu cậu, ít nhất thì trong vụ án anh trai mất tích là thế. Tại sao cô phải làm như vậy? Diệp Quân không dám nghĩ tiếp, chỉ thấy toàn thân lạnh cóng. Không, nếu có chuyện mà cô không nói ra thì nhất định là do nỗi khổ và nguyên nhân bất đắc dĩ nào đó, những việc Hướng Viễn làm đều vì muốn tốt cho Diệp gia, tốt cho anh… cũng là tốt cho cậu.

“Diệp Quân, còn đứng đó dùng dăng làm gì thê?”

Vị lãnh đạo mang một tập tài liệu đi ngang qua Diệp Quân, hỏi với vẻ ngờ vực.

Diệp Quân như sực tỉnh: “ồ, đến đây”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+