Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh yêu em rất nhiều-chương 19+20 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

Edit: Tiểu Kê

Beta: Meott

 

.

Nhất Hạnh đem những lời đồn đại mà mình mới nghe nói cho Hứa Diệc Dương, làm anh đem cả cốc cà phê đổ xuống, ẩn nhẫn hồi lâu, mới cất tiếng cười to, quay đầu suy nghĩ cũng không thể lí giải: “Tại sao họ lại nói vậy được?”

Nhất Hạnh liếc mắt nhìn anh: “Anh còn nói chỉ là lời đồn nhảm, hiện tại đã truyền thành như vậy.” Bỗng nhiên lại cảm thấy buồn cười: “Nhưng mà cũng không đáng ngại, dù sao mọi người hiện tại đều đồng tình với em cả, cứ như thế này, phỏng chừng về sau cũng không có cô nào dám cùng anh một chỗ.”

Anh duỗi tay ra, kéo Nhất Hạnh lại: “Vậy em còn dám không?”

“Hừ…… Anh lại bắt nạt em, ngày nào đó anh thử chọc giận em xem, em cũng đi.”

“Anh bắt nạt em lúc nào?”

“Anh lúc nào cũng bắt nạt, biết rõ em sợ nhột, anh còn cố ý như vậy.”

“Tốt lắm, anh cho em toại nguyện.” Nói xong, nắm tay Nhất Hạnh: “Có điều anh không sợ nhột.”

“Hứa Diệc Dương, anh không hổ là anh em với Lâm Tử, thì ra là cùng một loại, đều là ngụy quân tử.”

Anh không nói gì, cầm lấy tay còn lại của Nhất Hạnh ở giữa không trung, nhẹ nhàng kéo lại, liền ôm cô: “Tuần sau, anh sang Mĩ, có một số việc cần giải quyết, chờ anh trở lại, em theo anh về nhà gặp ba mẹ anh, được không?”

Nhất Hạnh dựa vào vai anh, nhỏ giọng nói: “Uhm, nhưng lỡ như ba mẹ anh không thích em thì làm sao bây giờ?”

Anh xoa đầu cô, sờ sờ tóc cô, trong giọng nói lộ vẻ sủng nịch: “Toàn nghĩ linh tinh cái gì đâu, ngoan ngoãn chờ anh trở lại.”

Một tuần sau đó, Hứa Diệc Dương đi Mĩ bàn bạc công việc.

Trong công ty, những lời đồn đại dần dần lắng xuống, mặc dù thời gian trước có đồn đại đến đâu, dù sao họ cũng không phải là đương sự, cũng không biết rõ nguyên do, hơn nữa Nhất Hạnh cùng Hứa Diệc Dương cũng chưa tỏ vẻ gì, mà Nhất Hạnh cũng không phải là người có bụng mưu tính, cho nên mọi người cũng liền quy củ, tuân thủ chức vụ của mình, không có ý định lén nghị luận nữa.

Nhất Hạnh nhận được điện thoại là lúc vừa tan tầm, là một dãy số lạ, vang hồi lâu, hiển nhiên không phải gọi lầm.

 Trong điện thoại truyền đến giọng nữ xa lạ, giọng nói nhỏ nhẹ hỏi cô có phải là Tống Nhất Hạnh. Nhất Hạnh cảm thấy kỳ quái, nói phải, lại hỏi đối phương là ai, có chuyện gì.

Đối phương không trả lời ngay, chỉ nói có việc muốn cùng Tống tiểu thư nói chuyện, mời Tống tiểu thư ra ngoài một chuyến. Đối phương ngay cả danh tính cũng không nói lại chỉ nói cần gặp mặt, cô nhất thời kinh ngạc, cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì.

Đối phương im lặng một lúc, cũng nghe ra trong giọng nói Nhất Hạnh có do dự, mới nói là chuyện về Hứa Diệc Dương. Cô ấy nói như vậy khiến Nhất Hạnh càng cảm thấy kinh ngạc, Hứa Diệc Dương mới đi hôm kia, nghĩ lại, chẳng lẽ là có chuyện gì khác, vì thế vội vàng hỏi, trong giọng nói mang theo một chút kích động.

Đối phương thì ngược lại tỏ ra bình tĩnh, chỉ nói xin yên tâm, điện thoại nói chuyện không rõ ràng lắm, vẫn là phiền Tống tiểu thư đi một chuyến.

Địa điểm là một quán cà phê ở trung tâm thành phố. Chạng vạng, trong quán cà phê không có bao nhiêu khách nhân, Nhất Hạnh đẩy cửa kính xoay, ấn điện thoại theo như lời đối phương tìm được chỗ ngồi gần cửa sổ.

Là một cô gái trẻ, mắt ngọc mày ngài, sợi tóc dày, mái tóc đen nhánh, xõa ngang hai vai. Tóc mái dài, đôi mắt trong suốt như nước, thấy Nhất Hạnh, hơi hơi cúi đầu, thái độ nhã nhặn: “Trễ như vậy còn phiền toái Tống tiểu thư đi ra ngoài, thật sự là có lỗi.”

Bồi bàn bưng cà phê ra, chất lỏng màu nâu sóng sánh trong chiếc ly trắng, hương thơm lượn lờ. Nhất Hạnh nhìn về phía đối diện nói: “Cảm ơn! Xin hỏi cô tìm tôi có việc gì?”

Cô gái đó cầm muỗng nhẹ nhàng khuấy, trong giọng nói lộ vẻ cô đơn: “Tôi là Diệp Hàm.”

Diệp Hàm, Nhất Hạnh chưa từng nghe qua tên này: “Diệp tiểu thư, chúng ta hình như không quen nhau.”

Cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt sâu thăm thẳm, nhìn về phía Nhất Hạnh: “Cô nhất định là chưa từng nghe qua tôi… Bởi vì Dương chắc sẽ không nói cho cô biết.”

“Hôm trước, tôi mới từ Mĩ trở về, nghe chuyện của cô và Dương, cho nên muốn nói chuyện cùng cô.”

Nhất Hạnh mơ hồ phát hiện ra điều gì, cô gái trước mắt xuất hiện quá mức đột ngột, hơn nữa, Hứa Diệc Dương cũng chưa từng nói với cô về “Diệp Hàm” này, cũng xuất phát từ lễ phép, cô vẫn bình tĩnh hỏi: “Cô muốn nói chuyện gì cùng tôi?”

“Tôi và Dương ở Mĩ 5 năm, có rất nhiều chuyện mà cô không biết được, tôi nghĩ Dương chắc không nói cho qua cho cô biết, trong năm năm ở Mĩ anh ấy đã trải qua chuyện gì.”

Cô không biết Hứa Diệc Dương ở nước ngoài có chuyện gì, lần đó trong lúc vô tình hỏi, vấn đề kia cũng anh chỉ tùy tiện nói cho qua. Về sau, mình cũng không nhắc lại, bởi vì hiện tại cô và anh ở cùng một chỗ, cho nên chuyện vụn vặt này, Nhất Hạnh cảm thấy không nhất định phải biết.

Diệp Hàm nói từ tốn nhưng thanh âm có vẻ thống khổ, sắc mặt cũng có chút tái nhợt, Nhất Hạnh chưa từng gặp qua ánh mắt thương tâm như vậy, dường như cô ấy đã chịu qua nhiều tổn thương.

“Lần đầu tiên tôi gặp anh là ở trong vườn trường, anh đứng một mình dưới gốc cây một, mắt xa xăm nhìn về phía trước……”

“Sau đó, chúng tôi trở thành bạn bè, cùng thuê nhà trọ gần nhau, đi học hay tan học đều có thể gặp nhau……”

Cô ấy kể lại rất chậm, từng chút từng chút một dường như đang nhớ lại một hồi ức tốt đẹp. Đang cúi đầu, ngẫu nhiên ngẩng lên, khóe miệng mở ra khẽ mỉm cười.

“Anh ấy đã từng kể với tôi, lúc học đại học, đã từng tổn thương một cô gái, anh biết cô gái đó thật lòng thích anh, mãi cho đến khi anh xuất ngoại, anh mới nhận ra mình đã quá phận, làm cho người con gái đó chịu thương tổn đầy mình.”

“Anh còn nói, sau này về nước, nếu cô ấy hạnh phúc, anh sẽ thật tâm chúc phúc, còn nếu không  như vậy, thì bất kể như thế nào, anh cũng sẽ cố gắng bù đắp.”

“Tôi về nước không lâu, nghe người trong công ty nói chuyện của Tống tiểu thư và Diệc Dương……”

“Tôi cũng không biết, sau khi về nước tôi và Dương rất ít liên lạc.”

……

Ngoài cửa sổ kiểu Pháp, lá cây ngô đồng lặng yên rơi xuống, âm thanh rất nhỏ, từ từ rơi xuống, lá vàng mỏng manh, nhưng đường nét rõ ràng trong gió, cuối mùa thu thời tiết mang theo chút lạnh đặc trưng, gió thổi bay những cái lá rụng, có một chút gió phiêu phiêu đánh đến cửa sổ, cửa sổ đều đóng chặt, mỗi bên treo những bức rèm màu tím, trong quán cà phê rất ấm áp, Nhất Hạnh rụt ngón tay về, cà phê vẫn ấm áp như trước, ngón tay lại chạm vào cửa kính, hơi lạnh theo đầu ngón tay, một chút một chút thẩm thấu, lan tràn.

Nhất Hạnh trầm mặc, đem tầm mắt thu hồi. Ngồi trong quán cà phê  nghe một người lạ kể lại chuyện xưa, thật khiến cho người ta cảm động, nếu kẻ thứ ba trong đó không phải là cô.

“Tống tiểu thư, hôm nay hẹn cô tới đây thật sự đã mạo muội, nếu lời đồn đại trong công ty chỉ là giả, thì cho tôi xin lỗi cô, mà nếu đó là thật, tôi xin cô hãy rời khỏi Diệc Dương.”

“Tôi đã nghe qua chuyện của cô và Dương, tôi cũng biết cô yêu anh ấy sâu đậm, cũng như cô, tôi yêu anh ấy không kém so với cô, trước giờ tôi không dám nói cho anh ấy biết, cho nên khoảng cách của tôi và anh ấy ngày càng xa, nhưng  bây giờ, tôi phải nói cho anh ấy.”

Nhất Hạnh có chút giật mình, lời lẽ và ánh mắt của cô ấy, mạnh mẽ hướng tới cô, nhưng giờ khắc này, cô không thể hoảng loạn. Tuy Hứa Diệc Dương từ trước tới nay chưa bao giờ kể cho cô chuyện ở Mĩ, cũng chưa từng nói về Diệp Hàm. Nay, bỗng dưng lại xuất hiện cái cô Diệp Hàm ngồi trước mặt mình kể chuyện như vậy, cũng không thể tin được. Cho dù lời của Diệp Hàm nói là thật sự, thì có làm sao chứ, Diệp Hàm yêu anh,  không có nghĩa là Hứa Diệc Dương cũng yêu cô ấy.

Nhất Hạnh cố gắng nói như bình thường: “Diệp tiểu thư, nếu hôm nay cô tới đây chỉ là muốn tôi rời xa Diệc Dương, vậy thực xin lỗi, chỉ sợ làm cô thất vọng rồi, cho dù cô yêu Diệc Dương, tôi nghĩ cô cũng không có quyền  yêu cầu tôi rời khỏi anh, cho dù là thỉnh cầu, xin lỗi, tôi không thể đáp ứng.”

Cà phê sớm nguội, ngoài cửa sổ sắc trời tối dần, Diệp Hàm thanh âm trở nên nhẹ nhàng: “Nhưng nếu tôi nói, tôi cùng Diệc Dương ở Mĩ Quốc đã từng kết hôn, cô còn có thể không rời khỏi?”

Thật lâu sau cũng không có tiếng động, xung quanh lặng im dọa người.

 

Chương 20

Edit: Tiểu Kê

Beta: Meott

 

.

Kết hôn…… Kết hôn, lúc học đại học Nhất Hạnh có nghĩ tới kết hôn, thời gian trước bà nội giục cô kết hôn, khi đó cô nói là quá sớm. Nhưng từ lúc nào, giờ phút này có người rành mạch nói cho mình Hứa Diệc Dương đã   kết hôn ở Mĩ. Tại sao anh không nói cho mình biết? Lúc mới về nước, trong mắt anh có một mảnh ưu thương, cái đêm mà cô bị ốm, anh đã nói với mình là chúng ta trở lại với nhau đi, thậm chí hôm kia anh còn nói với mình đợi trở về, chờ anh xong chuyện ở Mĩ sẽ đưa cô về gặp mặt cha mẹ.

Nhưng, Nhất Hạnh nghĩ không ra, tại sao anh đã kết hôn, mà không nói là đã kết hôn ở Mĩ, lại còn trở về nói là muốn quay lại với mình chứ, sao anh  có thể là người như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy?

Diệp Hàm cũng im lặng, hai người ai cũng có tâm sự, giữa hai hàng chân mày đều hiện lên ưu sầu.

Hai chữ kết hôn, rơi vào đáy lòng Nhất Hạnh,  khiến lồng ngực cô đau cuồn cuộn, Nhất Hạnh gắt gao nắm chặt cái ly màu trắng, chất lỏng màu nâu gợn sóng, đầu ngón tay của cô đang run rẩy, ngón tay bởi vì quá mức dùng sức mà trắng toát.

Cho dù lúc này Nhất Hạnh rất hoang mang, cô cũng cắn răng tự nhủ mình nhất định phải bình tĩnh, nếu giờ phút này cô bỏ đi, như vậy đoạn thời gian ở cùng Hứa Diệc Dương còn ý nghĩa gì nữa.

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh nhạt nhìn về phía Diệp Hàm, cô đợi lâu như vậy, không thể thất bại không minh bạch một lần nữa, rốt cục cô hỏi  một câu: “Tôi dựa vào cái gì mà tin tưởng cô?”

……

“Cô có thể không tin tôi, nhưng cô không thể không tin thứ này.”

Một tờ giấy đỏ xuất hiện trên mặt bàn thủy tinh, in ba chữ vàng, lẳng lặng nằm trên bàn, ai nấy đều im lặng, một lúc sau, Nhất Hạnh mới vươn tay ra.

Khăn trải bàn màu trắng đồng màu với bình hoa, trong bình hoa chính là bó hướng dương từ ngày valentine, cánh hoa vàng nhạt hình bầu dục dài, mỏng manh nhưng xếp dày đặc liên tiếp với nhau, tiềm tàng sức sống và tinh thần phấn chấn.

Cô ngồi một mình, không biết trời đã tối, cà phê nguội lạnh, Diệp Hàm  đã rời đi, lúc đó vẫn ôn nhu như nước: “Mong cô hãy rời xa Diệc Dương”

Quán cà phê bật đèn sáng trưng, trên trần nhà có vô số ô vuông, ánh đèn theo đó mà tỏa xuống, người phục vụ nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư, cô có muốn thêm cà phê không.”

Phục vụ hỏi vài lần, Nhất Hạnh mới trừng mắt nhìn, trong hốc mắt đau đớn: “Không…… Cám ơn.”

Cô không biết mình về nhà thế nào, lúc lên lầu cước bộ lảo đảo, mất hết khí lực, đi thêm mấy bậc thang, dường như dùng hết khí lực nửa đời.

Trong nhà không có ai, bà nội đã về quê.

 Gọi điện thoại cho Hứa Diệc Dương, thì truyền đến giọng nói thanh thúy: “Thuê bao quý khách vừa gọi không tiếp máy, xin để lại lời nhắn……”

Cô ngồi trên sô pha, ngẩn người suy nghĩ thật lâu, rốt cục không kiềm được nước mắt, nhỏ giọng khóc nức nở. Cô nắm chặt điện thoại, cô không thể ngờ có chuyện như hôm nay. Khiến cô bị gạt một lần nữa. Anh nói muốn bù đắp cho cô thế mà lại kéo cô vào tình thế như hôm nay, bù đắp thật tàn nhẫn, hóa ra cái gọi là bù đắp tất cả chỉ là lừa dối cô, cái gọi là bù đắp là khiến cô trở thành người thứ ba. Anh đã kết hôn, cái thiệp cưới đó chính là bằng chứng. Đối với Hứa Diệc Dương thì cô rốt cuộc mang thân phận gì, là tình nhân, hay là cái gì? Kỳ thật kết quả là, cô vẫn là dối mình dối người, nghĩ rằng sau 5 năm, sự tình sẽ thay đổi, nghĩ đến câu nói của anh, ‘chúng ta trở lại đi, chuyện trước kia hãy để nó tan thành mây khói’, cho đến hôm nay, cô mới hoàn toàn hiểu được, mình thật ngốc.

Trong phòng không có bật đèn, rèm cửa sổ kéo kín, một tia ánh sáng cũng không có, một mảnh tối đen, cô đứng dậy, lấy tay lau nước mắt, nước mắt theo lòng bàn tay uốn lượn, chảy tới cổ tay, chảy xuống một đường.

Cho đến nửa đêm, cô nhận được tin nhắn, là Hứa Diệc Dương gửi đến: “Lúc nãy, anh bận họp, không nhận được điện thoại, bây giờ cũng muộn rồi, em ngủ sớm đi, ngày mai anh sẽ gọi cho em.”

Màn hình di động chợt lóe sáng, Nhất Hạnh gắt gao nhắm hai mắt lại.

Ngày thứ hai tỉnh lại, cô bị khàn giọng, cô ngồi trên giường thật lâu, mới miễn cưỡng đến công ty.

 Cao ốc Ích Dương, cao ba mươi tầng, lót gạch men màu đen, cửa kính màu xanh phản chiếu lại ánh mặt trời thật chói mắt.

Nhất Hạnh đứng ở dưới, cảm thấy choáng váng, cả đêm cô không ngủ, sáng dậy cũng chưa ăn bữa sáng, mệt mỏi đi vào công ty, ê ẩm, đau đớn khắp mình, đau đến ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn.

Vào văn phòng mới thấy tin nhắn của Hứa Diệc Dương tối qua, nhìn màn hình di động, trong nháy mắt Nhất Hạnh dại ra. Di động ở lòng bàn tay chợt reo, là Hứa Diệc Dương. Cô xem trong chốc lát, thế nhưng không có dũng khí tiếp điện, trong lòng trầm xuống, bắt máy, máy móc đưa điện thoại di động áp lên tai.

Hứa Diệc Dương không nhắc gì đến Diệp Hàm, anh nói cái gì Nhất Hạnh cũng không nhớ, đến khi anh ở đầu bên kia gọi tên cô, Nhất Hạnh mới tỉnh, khẽ cắn môi: “Hứa Diệc Dương, Diệp Hàm là ai?” mở miệng nói ra câu này thật khó khăn.

Hứa Diệc Dương quả nhiên trầm mặc một lúc: “Diệp Hàm là bạn hồi ở Mĩ của anh, sao vậy em?”

“Anh … cùng cô ấy?”

“Em đứng suy nghĩ bậy bạ, bọn anh chỉ là bạn thôi.”

Nửa ngày không nghe đáp lại, Hứa Diệc Dương lại hỏi: “Nhất Hạnh, em làm sao vậy, em biết Diệp Hàm à?”

Cô kề sát di động “Ừm” một tiếng, lại nghe tiếng Hứa Diệc Dương: “Ừ, cô ấy vốn không khỏe, nên ở Mĩ, hóa ra đã về nước, cô ấy đến tìm em sao?” Lúc còn là bạn học Diệp Hàm vẫn thường nói, chờ khi nào về nước nhất định phải gặp Nhất Hạnh, xem ra lần này trở về cô ấy đã đi gặp Nhất Hạnh, cũng khó trách anh ở Mĩ không liên lạc được với cô.

“Ưhm……” Nhất Hạnh không biết mình phát ra tiếng trả lời thế nào.

Có thể đang ở nơi náo nhiệt, cũng có thể là cách quá xa, Nhất Hạnh  nghe thấy bên kia có tiếng rì rầm, cái gì nghe cũng không rõ lắm, cũng như tâm tình cô lúc này.

Cô cũng không nói nhiều liền ngắt mày. Di động còn dán tại bên tai, thật ra bọn họ ước chừng chỉ nói mấy câu mà thôi, sao cô lại cảm thấy toàn bộ cánh tay phải đều chết lặng, ngồi ở ghế trên, cảm giác tê liệt từ từ tràn ra toàn thân.

Anh nói bọn họ chỉ là bạn, cô nghe rõ câu nói đó, bọn họ là bạn….. Nhưng mà cô cũng thấy rõ tờ giấy chứng nhận trên bàn kính trong quán cà phê kia. Nếu thật sự là bạn, tờ giấy chứng nhận kết hôn kia giải thích làm sao?

Đáp án rất rõ ràng, cụ thể sinh động, Hứa Diệc Dương, lừa dối cô.

Lúc nãy gần cúp máy anh nói “Chờ anh trở lại”, cô không ngu ngốc, anh nói cô chờ, thì chờ, cô không thích vừa cãi nhau, vừa khóc lóc đòi thắt cổ, cô sẽ không làm, sẽ không chỉ nghe một bên, cô không thể không tin tưởng anh, tiểu thuyết tivi, cô xem quá nhiều, biết thế nào là thủ đoạn.

Hiện tại cô chỉ im lặng xem xét, chờ anh trở về, cho mình một đáp án rõ ràng, anh muốn cô chờ, cô sẽ chờ, chờ nghe anh giải thích, chờ xem mình cuối cùng có phải vẫn là đơn phương, thất bại thảm hại, có lẽ do cô quá mức yếu đuối, rõ ràng là đã biết kết cục mọi chuyện đã định, lại tình nguyện chờ, tình nguyện làm như chưa biết gì, tình nguyện đợi anh trở về, đem vết sẹo vạch trần.

Buổi sáng nhận điện thoại của Hứa Diệc Dương, đến giữa trưa anh đã đứng trước mặt cô, trong mắt tràn đầy mỏi mệt, hình như chỉ mới xuống máy bay, Nhất Hạnh đứng dựa ở cửa sổ, hai mắt không biết đang nhìn cái gì.

Anh mặc một bộ vest xanh, sải bước tiến vào văn phòng, tiếng bước chân ngày càng gần, càng lúc càng rõ ràng, cô xoay người lại, giữa trưa mùa đông, ánh mặt trời ấm áp, cửa sổ chỉ mở ra một nửa, lọt vào vài tia nắng.

Trong văn phòng sáng ngời, cô quay lưng đứng ngược sáng, khiến cho khuôn mặt anh thoạt nhìn không rõ.

Ai cũng không nói chuyện, anh tiến lên, kéo cô lại, gắt gao ôm, cô nhớ rõ, lần đó ở trong xe, anh cũng ôm cô như vậy, nhanh chóng khiến cô khó thở.

Nửa ngày, anh mới nói: “Anh cảm thấy đã rất lâu chưa được thấy em.”

Cô  không có khí lực tránh anh, mặc cho anh ôm: “Anh đi công tác bốn ngày.”

“Ưhm, chỉ có bốn ngày.”

Cô quá mức mệt mỏi, trong lòng cảm thấy cực kì hỗn loạn, tức giận, sợ hãi, thậm chí không cam lòng…… Đầu như muốn nứt ra. Cô ở trong lòng anh ngẩng đầu lên, hồi lâu, hỏi: “Anh với Diệp Hàm là thế nào?”

Anh sờ sờ đầu cô, tươi cười sủng nịch: “Em muốn nghe chuyện xưa.”

“Hồi ở Mĩ, có một buổi tối anh bị cướp, bọn họ đánh lén anh từ phía sau, anh chỉ có một mình đánh không lại, may mắn là khi đó Diệp Hàm từ trong ngõ đi ra, liền cầm lấy gậy đánh, bọn cướp trong tay có dao, bị Diệp hàm đánh, cầm dao xoẹt qua trán cố ấy. Bọn chúng cướp không được, Diệp Hạm lại bị thương……. Nếu lúc ấy không có gặp Diệp Hạm, dao nhỏ kia sẽ nhất định đâm vào nơi này.”

Hứa Diệc Dương chỉ tim mình, lại nói tiếp: “Khi đó Diệp Hàm còn để tóc ngắn, vết thương trên trán chảy máu, thấm đỏ cả miếng gạc. Sau này cô ấy lành vết thương, mở băng ra anh mới thấy trên trán cô ấy để lại sẹo. Từ lần đó anh và cô ấy trở thành bạn.

Sau này có một lần cô ấy về nước, anh mới biết được thì ra mẹ cô ấy cùng mẹ anh là bạn học đại học. Khi đó Diệp Hàm đã để tóc dài che đi vết sẹo trên trán cô ấy.

Anh đột nhiên ngập ngừng: “…… cô ấy vì cứu anh…… mà để lại sẹo trên trán, mẹ anh đã gặp qua Diệp Hàm, cũng biết chuyện đó, trong nhà liền thương lượng cho bọn anh lấy nhau.”

Nhất Hạnh vẫn nghe, Hứa Diệc Dương thấy cô vẫn không nói gì, không khỏi lo lắng, trong giọng nói mang theo tia cấp bách: “Nhất Hạnh, thật ra anh không cố ý gạt em, anh chỉ là sợ em nghĩ nhiều, Diệp Hàm luôn ở Mĩ, lần này đi công tác anh định giải thích với cô ấy, dù sao trong nhà đề cập qua vài lần chuyện đính hôn. Anh tính chờ giải quyết xong chuyện này thì đưa em về nhà gặp ba mẹ. Ở Mĩ anh không liên lạc được với cô ấy, anh không biết là cô ấy đến gặp em.”

Hứa Diệc Dương nói rất nhiều, Nhất Hạnh đều hiểu hết, nhưng cô chỉ  mỉm cười: Hai người nói hai kiểu. Cô nên tin ai, đến tột cùng là người nào diễn trò, đính hôn cùng kết hôn, khác nhau nhiều như vậy. Nếu ngày ấy cô không có chính mắt thấy giấy chứng nhận trong tay Diệp Hàm, bất luận như thế nào, cô cũng sẽ lựa chọn tin tưởng Hứa Diệc Dương, chỉ tiếc, đó là sự thật, nói như thế nào, cô cũng là người thứ ba trong mắt người ngoài. Mà nay, bất luận Hứa Diệc Dương nói cái gì, cô thấy đều là che giấu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+