Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Anh yêu em rất nhiều-chương 29+30 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Edit: Tiểu kê

Beta: Meott

 

.

Tuần này đi làm, tinh thần không tốt, không thể tập trung, văn kiện bày ở trên bàn, tầm mắt lướt qua văn tự nhưng  Nhất Hạnh vẫn chỉ ngồi nhìn một góc ngẩn người

Vài ngày nay trong đầu vẫn lập lại câu nói kia: “Chúng ta ở bên nhau được không?”

Cuối cùng nghe anh lo lắng nói, hứa là sẽ không quấy rầy cô nữa, cũng đã một tuần không liên lạc. Chiếc di động màu trắng nằm lẳng lặng kế bên, tầm mắt của cô không tự giác lại di chuyển đến, có đôi khi ngơ ngác nhìn vài giây, trong lòng sinh ra một cái nụ hoa, cô cũng không biết bên trong nụ hoa rốt cuộc có thể nở ra cái gì, cho nên tâm tư hỗn loạn.

Mỗi ngày, mỗi ngày đều như vậy trôi qua, có đôi khi thấy quá dài, có đôi khi lại thấy quá chậm. Cô và Hứa Diệc Dương đều là người công tư rõ ràng, ngẫu nhiên chạm mặt trong công ty, cô cũng chỉ quy củ chào hỏi, sau đó rời đi. Quan hệ phai nhạt, lời đồn đại cũng tự động lắng xuống, Lí Xu hay nói đùa rằng cô và Hứa Diệc Dương giống bầu trời thành phố đêm có pháo hoa, mong đợi đã lâu, một hồi rực rỡ qua đi lại  bình tĩnh như nước. Thời điểm tan tầm, một mình cô ngồi xe buýt về nhà, bất giác nghĩ đến, cảm thấy Lí Xu nói cũng không phải không có lý, cô và Hứa Diệc Dương, có lẽ thật sự là một hồi đèn đuốc rực rỡ.

Chạng vạng, người trên xe buýt rất đông, cô chật vật từ trên xe xuống, hai chân sớm đã bủn rủn, thật vất vả mới lên được lầu năm, đứng ở cửa nhà, đang chuẩn bị đổi giày, di động liền vang lên. Cầm lên thì thấy là Lí Xu gọi tới.

Nhất Hạnh có chút buồn bực, lúc tan tầm vừa mới nghe cô ấy oán giận, bởi vì một khách hàng mới thời gian eo hẹp, cho nên ngày gặp mặt vẫn không định ra được, thật vất vả hôm nay đối phương mới có thời gian rảnh, vào lúc sáu giờ. Sáu giờ, là thời điểm tan tầm, dù Lí Xu có gan lớn cũng không dám bỏ mặc khách hàng kia, 5 giờ nhận được điện thoại thì gần như là chạy lao ra ngoài.

Nhất Hạnh đang nghe, còn chưa kịp “alô” một tiếng, bên kia Lí Xu đã ồn ào: “Nhất Hạnh, giang hồ nguy cấp, thay mình chạy về công ty lấy giúp tài liệu đi, Nhất Hạnh à, tớ lúc này hoàn toàn dựa vào cậu……” Nói nửa ngày, hóa ra là lúc đi gặp khách hàng mang nhầm tài liệu, Nhất Hạnh quả thực không thể nói gì, không thể không bội phục Lí Xu, lại nhầm tài liệu thành tạp chí mỹ nam, vẫn là cùng khách hàng nói chuyện trong chốc lát mới phát hiện có điểm không thích hợp, phản ứng mau lẹ trước tiên đổi sang đề tài khác nói chuyện, sau lại gọi cho Nhất Hạnh.

Nhất Hạnh mới cởi một chiếc giầy, nghe giọng nói gấp gáp bất ổn của Lí Xu, cô vội vàng mang giầy lại, xách túi, chạy ra đón taxi, một đường chạy vào công ty, tới bàn làm việc của Lí Xu tìm tài liệu kia rồi lại ngồi vào xe taxi vừa rồi, lướt như bay mà đi.

Đem tài liệu đưa cho Lí Xu, mới thoáng yên tâm, đứng bên lề đường nghỉ trong chốc lát mới bình tĩnh lại. Hôm nay chạy một chuyến, ước chừng bằng một tháng vận động của cô.

May mắn là đã giao xong, phỏng chừng Lí Xu lấy được tài liệu rồi thì lần trao đổi này có thể không lo ngại.

Bởi vì vội vàng về nhà, nên cô lại ngồi xe taxi, xe đi được chốc lát, cô trước sau vẫn cảm thấy mình đã quên cái gì đó, cho đến khi thấy lái xe đặt ở cửa kính xe một bọc nhỏ, mới phát giác thì ra không thấy túi xách đâu, trong lòng hoảng hốt, tỉnh táo nhớ lại, chỉ có thể là lúc lấy tài liệu đem túi đặt ở bàn làm việc của Lí Xu, nàng trong tay chỉ có điện thoại di động, trên người một phân tiền cũng không có, mắt thấy xe chạy càng ngày càng xa, lúng túng không biết nên làm sao bây giờ, đành phải kiên trì nói với lái xe: “A, chú ơi, cháu bỏ quên túi xách ở công ty, như thế này đi, cháu đến công ty lấy, chú có thể ở dưới lầu chờ cháu trong chốc lát, cháu lấy túi xách lập tức xuống dưới trả tiền cho chú.” Nói xong lại sợ người lái xe kia không muốn, lại nói thêm:”Như vậy đi, chú cầm cái điện thoại này của cháu, rồi chờ cháu một lát nhé.” Khó trách Lâm Tử Diễn nói cô ngu ngốc, nói chuyện cả buổi cũng không có nghĩ xem di dộng kia giá trị gấp bao nhiêu lần tiền taxi.

Chú lái xe cũng là cái người thành thật, khoảng hơn bốn mươi, hiền lành nở nụ cười: “Đi đi, tôi đứng dưới lầu đợi một lát.”

Một phen đi tới đi lui, bên ngoài đã tối đen một mảnh, may mắn bảo vệ công ty chưa về, Nhất Hạnh đi thang máy lên lầu 18, túi của cô quả thật là ở bàn của Lí Xu.

Trong thang máy mở đèn hướng dẫn, trên bảng điện tử, con số từng chút từng chút thay đổi, phát ra ánh huỳnh quang màu xanh. “Đinh” Một tiếng liền ngừng lại, chăm chú nhìn lên, rõ ràng là lầu 12, cô đi xuống tầng trệt mà, kỳ quái lúc này còn có người từ  lầu 12 đi ra.

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, cả người cô đều cứng đờ, là Hứa Diệc Dương. Có lẽ là hai người đều không nghĩ đến sẽ gặp đối phương, thần sắc đều có chút mất tự nhiên.

Cô hô một tiếng “Hứa tổng”, thấy anh còn đứng ở ngoài thang máy, liền nói: “Anh muốn vào sao?” Anh sải từng bước vào thang máy, vốn có thể chứa hai mươi mấy người, từ khi anh tiến vào, Nhất Hạnh liền cảm thấy áp bách. Thật ra, anh đứng ở bên cạnh cô, chỉ cách có mấy bước, trong thang máy im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp của nhau.

Cô nắm chặt túi xách, suy nghĩ bây giờ có nên rời khỏi không, chờ anh đi rồi lát sau mình đi. Muốn vươn tay nhấn  nút, tay anh từ từ che lên trước cô, cửa thang máy “Đing” Một tiếng mở ra rồi lại khép, anh cuối người xuống, sáp đến tai phải của cô, hơi thở phả vào gáy cô, chậm rãi nói: “Có phải là em đang sợ?” Cô dồn sức quay đầu, nghênh tiếp: “Tôi không sợ gì cả.”

Tay anh vẫn ngăn cản cô, chặn tại cửa thang máy, đôi mắt anh giống như vực sâu thẳm, nhìn thẳng cô, thật lâu sau mới nói: “Bất luận em tin hay không tin, Diệp Hạm và anh cũng không phải là qua hệ đó, hôm đó anh cũng không dự đoán được cô ấy sẽ nói như thế…… Nhất Hạnh, em né tránh anh lâu như vậy, đến tột cùng là không tin anh, hay là không tin chính em?”

Là không tin anh, hay là không tin bản thân, cô thừa nhận mình không nghĩ tới, chuyện về Diệp Hạm đến nay cũng đã hơn một tháng, từ sau khi chia tay Hứa Diệc Dương, cô mới có thời gian từ từ tỉnh táo lại. Lúc mới gặp Diệp Hạm, khi mới nghe những lời kia của cô ấy, Nhất Hạnh thực sự gần như mất đi lý trí, khi cô đang nghĩ tình yêu của mình từ nay về sau sẽ càng tốt đẹp hơn thì lại lại cố tình có người đặc biệt đến báo cho mình biết, thì ra tất cả mọi thứ ấy đều là biểu hiện giả dối mà thôi. Mãi về sau, nói chia tay rồi mới cẩn thận nghĩ tới, nếu anh cùng Diệp Hạm thật sự kết hôn, như vậy người bên ngoài nhất định biết được, bao gồm Lâm Tử Diễn, duy chỉ có cô là có thể không biết, hơn nữa nhìn thần sắc của Hứa Diệc Dương và Diệp Hạm ngày ấy, cô liền biết chuyện kết hôn là do Diệp Hàm nói dối mà thôi.

Nhưng là hiện tại, tin hay không tin, đối với cô mà nói, đã cũng không  còn nhiều ý nghĩa. Đã  quyết định buông tay, lại còn dây dưa là hại người hại mình, cô cần gì phải chấp nhất, cô ngẩng đầu đối diện với anh mà nói: “Hứa Diệc Dương, em tin anh, em cũng tin tưởng chính mình…… Nhưng chúng ta đều không nghĩ tới, sau 5 năm xa cách, chúng ta có còn thích hợp ở bên nhau???” Nói xong đúng là tâm bình khí hòa.

Trong mắt anh có gì đó vỡ vụn, cả người như chìm trong vòng xoáy cơn bão, ngay cả vai cũng hơi sụp xuống. Thang máy sớm tới lầu một, mở lại đóng, hai người ai đều không để ý, tiếng “Đing”, dường như từ nơi rất xa truyền tới, như có như không.

Cô ra khỏi thang máy vài bước, anh đột nhiên chạy theo sau bắt lấy tay cô, ánh mắt kia cực kỳ giống vẻ mặt anh khi mới về nước, sâu không lường được.

Cô quay lại, nhẹ nhàng rút tay thoát ra: “Anh không cần như vậy…… Chúng ta không có khả năng, về sau anh nhất định sẽ gặp được người mình yêu thật lòng…… Mà em, cũng vậy.”

Tay anh chậm rãi buông ra, rũ xuống. Tầng dưới cùng yên lặng không một tiếng động, yên lặng đến mức làm cho người ta sợ hãi.

Cô nói “Tạm biệt”, bước chân trầm ổn đi ra ngoài. Ra cổng công ty mới dần dần bước nhanh hơn, không biết người lái xe kia chờ ở nơi nào, cũng không biết rốt cuộc qua bao lâu. Cô cảm thấy hôm nay thật sự quá mệt mỏi, lại ngồi vào xe, nói địa chỉ nhà.

Rốt cục cũng về tới nhà, thay dép lê vào nhà, trên bàn đồ ăn còn nóng, lúc đi cô nói với bà nội không cần chờ, cho nên bà để lại đồ ăn. Thức ăn trên bàn đều là những món cô thích, trong khoảng thời gian này cô bị rối loạn, bình thường ăn cơm đều không biết vị, hôm nay đi lại nhiều, khẩu vị có tốt hơn một chút.

Ăn cơm xong lên giường chuẩn bị ngủ, di động liền vang lên, là Lâm Tử Diễn. Không khí thật yên tĩnh, dường như nghe tiếng của anh sát tại bên tai: “Em đang ngủ hả?”

Đầu cô đang ướt, tiếp điện thoại của anh, nhất thời quên lau, lưu lại bọt nước nhỏ rớt xuống phía sau, lướt qua cổ, cảm giác mát lạnh làm cô tỉnh lại: “Chưa ngủ…… Có chuyện gì sao?”

Ngữ khí của anh có chút khách khí, giống như đang lo lắng, do dự điều gì, trong chốc lát mới nói: “Thứ Bảy có rảnh không?”

“Có.”

” Anh tới đón em, cùng nhau ăn cơm nhé.”

Lúc tiếp điện thoại, trong lòng cô còn đang suy nghĩ lời nói ngày đó của anh, cảm thấy thật xấu hổ, không biết mở miệng như thế nào, còn tưởng rằng anh sẽ hỏi lại cô, nghe anh nói sẽ ăn cơm, trong lòng mới hòa hoãn xuống: “Vâng…… được ạ.”

“Anh tới đón em, thứ Bảy em đừng đi ăn, giữa trưa anh tới.” Dễ nhận thấy ngữ khí vui vẻ, giống đứa nhỏ ăn vụng được kẹo của anh, nghe vậy cô sửng sốt, nửa ngày quên mất không nói gì.

Mãi cho đến khi anh lặp lại: “Được không, Nhất Hạnh?”. Cô mới “Uhm” một tiếng xem như đã đồng ý.

 

Chương 30

… cô vụng trộm nhìn anh vài lần, mơ mơ hồ hồ chỉ thấy một nửa gương mặt tuấn tú của anh…

 

.

Giữa trưa hôm sau, Lâm Tử Diễn tới đón cô, lúc xuống lầu gặp nhau hai người đều có chút xấu hổ, đến lúc ngồi trên xe, anh mới mở miệng nói, “Cũng không có chuyện gì, chỉ là ăn một bữa cơm, với những người ăn lẩu lần trước đó, có vài người em gặp qua rồi, hôm nay có thêm vài người.”

Không hiểu sao, cô hơi không dám nhìn anh, cảm thấy trong lòng rối như tơ vò, lần trước anh đột nhiên nói như vậy, cũng đã gần một tuần rồi, tuy rằng cho rất lo nghĩ về chuyện đó, nhưng nếu anh có hỏi lại, cô vẫn sẽ không biết nói thế nào, nên không hiểu sao lại trở nên khách sáo với anh.

Cô chỉ “Ừ.” Một tiếng, ngồi thừ ra trên xe, đầu không dám ngẩng lên.

Điện thoại của anh rung lên, dùng tai nghe để tiếp điện thoại, nói chuyện với ai đó ậm ừ, chỉ liên tục “Ừ, à” vài tiếng lại cúp máy, tăng tốc độ, đi qua mấy dãy phố, rẽ vào một khu nằm giữa những tòa nhà bằng gỗ có cùng lối kiến trúc cổ điển.

Xuống xe mới biết được đó là tiệm cơm Nhật Bản, ông chủ là du học sinh ở Nhật, sau khi về nước thì mở nhà hàng, kiến trúc tòa nhà được thay đổi mang đậm phong cách Nhật Bản, màu sắc thanh thoát mái ngói đĩnh đạc, tường được sơn trắng, cửa sổ được ráp từ khung giấy với những ô vuông, khéo léo lung linh, mang phong cách cổ xưa thanh lịch. Nhân viên tiếp tân mặc bộ kimono ở cửa một cách nho nhã lễ độ, Nhất Hạnh theo Lâm Tử Diễn đi vào, xuyên qua một thác nước nhỏ, không ngờ phía sau lại là một loạt các hành lang, giữa các hành lang là những hòn non bộ, tiếng nước chảy róc rách giữa không gian thanh tịnh.

Bên trong, được chia thành nhiều gian phòng, mỗi một gian đều có chuông gọi phục vụ, bọn họ đi vào một gian gọi là “Hoa đào rơi”, trong gian đã có người, thấy bọn họ vào, ngay lập tức có người reo lên: “Lâm đại ca, anh đã tới!”

Thanh âm và mặt người đều quen thuộc, là một vài người cùng ăn lẩu lần trước, còn có một cô gái tóc quăn, thêm hai người bọn họ, tất cả có mười người.  Một loạt các bàn gỗ được xếp dài, bàn gỗ chân khá thấp, bọn họ phải cởi giày, ngồi xếp bằng xuống, Lâm Tử Diễn bắt đầu nhíu mày, “Sao lại chọn chỗ này, ngồi phát mệt, còn ăn được cái gì?”

Một anh chàng trẻ tuổi ngồi bên phải, tướng mạo rất thanh thú rót trà cho họ, “Không phải tên rất hay sao, vất vã mới có thể gặp nhau ăn một bữa, dù thế nào cũng phải tìm nơi có ý nghĩa một chút, “Hoa đào rơi”,  tên hay chứ, nghe thật vui tai, tưởng tượng được không khí thật vui vẻ.” Nói xong nháy mắt với Nhất Hạnh, “Chị dâu, chị nói có phải hay không?”

Một tiếng “chị dâu” gọi tới Nhất Hạnh vừa nói ra, mọi người tủm tỉm cười nhìn cô và Lâm Tử Diễn, trước đây mỗi khi có sự hiểu lầm như vậy nhất định cô sẽ giải thích, nhưng hôm nay lại lâm vào cảnh này, thật sự cô không biết trả lời thế nào, nghiêng đầu nhìn anh một cái, vừa chạm phải ánh mắt của anh, trong đáy mắt tên này lại tràn đầy ý cười, anh tóm lấy một cái khăn tay trên bàn ném qua chỗ mấy người kia, “Nói xàm.”

Anh chàng kia chụp lấy khăn, cũng không nhìn tới Lâm Tử Diễn, chỉ cười hì hì nhìn Nhất Hạnh hỏi: “Chị dâu, sao chị không nói gì?”

Bị hỏi, mặt Nhất Hạnh càng ngày càng hồng, ngập ngừng một chút, đành phải cười cười, không biết nói gì. Cũng không biết, sự trầm mặc của cô trong mắt mọi người bị coi như mười phần là đã cam chịu quan hệ với Lâm Tử Diễn, nên khó trách mọi người ngồi quanh nhìn nhau cười ngầm, chỉ có cô một mình ngây ngốc ngồi bên cạnh Lâm Tử Diễn, vì ngượng ngùng nên chỉ biết uống từng ngụm trà nhỏ.

Không khí trong gian phòng vô cùng vui vẻ, người phục vụ kéo cửa gian phòng, bưng đồ ăn tiến vào phòng, theo phong cách của Nhật Bản, tốc độ bày biên đồ ăn rất nhân, từ khi bắt đầu mang vào, không cần 10 phút, trên các bàn đã tràn ngập đồ ăn, mực nướng, canh cá, tempura, thịt nướng, canh thịt,…. Cuối cùng là sushi….

Rượu là rượu đào Nhật Bản, được sớt ra các bình rượu trắng nhỏ, bữa ăn bắt đầu, nhân viên phục vụ rót đầy chén rượu cho mọi người, sau đó thanh giọng nói: “Mời thưởng thức.” rồi lui ra.

Cô ngồi gần anh, khoảng cách quá gần, thấy anh cúi đầu vài lần, bọn họ vào phòng ăn không được bao lâu, cô đã im hơi lặng tiếng, mà anh cũng không nói năng gì, theo tính tình của anh, trước đây vào phòng ăn luôn tham gia nói cười, chọc phá, không thể thiếu phần mình trong cuộc vui. Vì vậy, trong lòng cô không khỏi nghi ngờ, liệu anh có bị đau ở đâu không, nên cô vụng trộm nhìn anh vài lần, mơ mơ hồ hồ chỉ thấy một nửa gương mặt tuấn tú của anh, khóe miệng hơi nhếch, vừa nhếch lại khẽ run, không nhìn rõ là đang chịu đựng, tức giận hay là cười.

Trong tay cô cầm chén rượu, hơi nghiêng người, muốn nhìn rõ một chút, cô nhìn anh vài lần, thấy anh không có vẻ là chú ý tới cô.

Nhưng thật ngoài dự đoán, anh thình lình ngẩng đầu, cô đang rình coi nhất thời bị tóm gáy, xấu hổ đến nỗi chân tay cũng không làm chủ được mà khua lung tung.

Hóa ra không phải vì đau, khóe miệng đắc ý cười, biểu tình đắc ý dào dạt, nhưng lại nghiêm trang hỏi: “Em nhìn cái gì?”

Cho dù là có nhìn anh, cũng không thể nói, vì thế lắc đầu, hàm hồ mà nói: “A, em không có nhìn… cái gì….”

Một thanh âm bất ngờ vang lên, lộ vẻ trêu chọc: “Tôi nói này, anh không có việc gì thì cúi đầu làm gì, đường đường là đàn ông mà lại như thiếu nữ Nhật Bản, cả người anh có nằm úp sấp cũng không trông xấu hổ như lúc nãy, không biết xấu hổ không nói, còn làm hại chị dâu tưởng anh lại đau bao tử…” Nói xong cũng không để ý, bày ra vẻ mặt từng trải, nhìn qua bên Nhất Hạnh, “Được rồi, chị dâu, anh ấy không bị bệnh, từ lúc ngồi xuống đã cười, chưa bao giờ vui vẻ như vậy.” Lại nhìn về phía Lâm Tử Diễn, “Ai, tôi nói nha, anh không phải là người đang nổi giận, nhìn bộ dạng vui vẻ thế cơ mà…”

Tất cả suy nghĩ và ngôn ngữ của Nhất Hạnh đều tắc lại nơi yết hầu, tay run lên, một ly chén rượu trên tay cứ vậy mà đổ tràn lên quần áo chính mình, bởi vì ngồi xếp chân, lại vừa vặn ngồi ngay bên cạnh đùi của anh có một cái khăn lớn, đang hấp tấp muốn chộp lấy cái khăn đó, nhưng lại không tìm thấy, cái chén trên tay cũng biến mất, thân thể cũng bị một bàn tay túm lấy eo kéo qua, cô cả kinh chụp lấy cái khăn, “Tử Diễn, để tự em lau, tự em lau được rồi.” Càng nói giọng càng nhỏ dần, sợ tình thế này lại làm cho cả bàn cười ầm lên.

Anh bị ngăn lại, lại bị lão Thất chế nhạo, nhưng không hề để ý, “Lão Thất, dạ cậu ngứa à, bữa nào chúng ta lại đi “Phương  Đông”, nghe nói mới có một sư phó mới tay nghề rất tốt, nếu không, tôi cũng có thể phục vụ cậu, thế nào, đi không?”

Nói như vậy, ai mà dám đi, lão Thất lắc đầu: “Cho vàng tôi cũng không đi, quá hiểu tay nghề của anh rồi, làm sao dám làm phiền tới anh.”

Cuối cùng vẫn là anh chàng mặc áo đen lên tiếng: “Được rồi, ăn cơm trước đi.”

Nhất Hạnh vốn đang lo lau chùi rượu trên người, bỗng nhiên bị Lâm Tử Diễn kéo kéo, quay qua thì thấy anh đang nhìn xuống, lướt mắt nhìn một vòng rồi lại nhìn cô, “Giới thiệu chào hỏi một chút.”

Nhất Hạnh nhìn theo hướng anh nhìn, người trong phòng cô chỉ biết một vài người, nhưng mọi người đều đang ngồi trước mặt, tốt xấu cũng nên lễ phép một chút, khẽ chào một tiếng, “Chào anh, đại ca.” Tiếp đó là cô gái tóc quăn, lần trước cùng ăn lẩu, cô vô tình gọi là “chị dâu”, kết quả là bị cười đến rung cả bàn, nên lúc này rất khó nghĩ, suy tư một lúc, cuối cùng nghiêng đầu nhìn về phía Lục Tử Ngân, hỏi nhỏ, “Vẫn gọi là chị dâu?”

Mọi người lại cười, Lục Tử Ngân còn cười lợi hại hơn, “Không phải em đã  sớm gọi là chị dâu sao.”

Cô đành phải xoay người, chào một tiếng chị dâu, tuy nhiên mấy người ngồi bên cạnh chị dâu kia thì cô chưa từng gặp qua, không biết là anh thứ mấy? Đành ngừng lại, Lục Tử Ngân thấy vậy mới lên tiếng, “Đây là nhị ca, đây là tam ca, đây là tứ ca….” giới thiệu qua một vòng mới chính thức coi như đã quen biết thêm.

Thật ra Nhất Hạnh hơi nghi hoặc, lần trước ăn cơm cô đã thấy qua đại ca và nhị ca có khả năng là người trên đường, mới đầu còn tưởng rằng Lâm Tử Diễn cũng là một trong những người anh đầu, nhưng mà anh cũng không nói gì với cô, cho nên lúc ăn cơm, cô vụng trộm hỏi anh, “Vậy anh là thứ mấy?”

Anh “Ừ.” Một tiếng, dừng lại tư thế uống rượu, suy nghĩ gì đó, Nhất Hạnh đoán thử: “Là Cát ca à?” Nhưng cô không ngờ những người quanh mình tai thật thính, cô mới nói xong, lão Thất đã muốn gào to lên, giọng nói đầy mùi rượu phun ra, “Ai cha, Lâm ca, em quen anh lâu như vậy, hôm nay mới biết được hóa ra anh chỉ là Bát ca?”

Mọi người trong bàn cười rần rần, Nhất Hạnh gần như há hốc mồm, sao mỗi lần bọn họ cùng ăn cơm lại phải chê cười người khác ồn ào như thế, đang muốn quay đầu nhìn Lâm Tử Diễn, nhưng anh lại nhàn nhã nói: “Lão Thất, cậu cảm thấy mình sống nhàn hạ quá phải không.”

Lão Thất vừa nghe, vội nói với Nhất Hạnh, “Chị dâu, em chỉ biết dựa vào chị.” Nhất Hạnh nén cười, trong khoảng thời gian nặng nề vừa qua, gặp buổi trò chuyện náo nhiệt này, coi như đã quên mọi phiền muộn, nhỉn không được phì cười một cái, “Tữ Diễn, anh chưa nói anh là thứ mấy?”

Lâm Tử Diễn nhìn thấy cô cười, quăng cho lão Thất một cái liếc mắt, cũng không nói gì thê, lão Thất cầm lấy cái chén, nói với Nhất Hạnh, “Chỉ có chị dâu là tốt, chị dâu, hay là khi nào chị giới thiệu cho em bạn gái đi, đỡ cho “cầy hương” suốt ngày mè nheo em.”

Nhất Hạnh không nghĩ nhiều nói, “À, được, anh thích kiểu thế nào?”

Lão Thất cũng không nghĩ gì nói ngay, “Giống chị dâu là được.”

Lâm Tử Diễn ngồi bên kia tự như không hề để ý gì mà nói: “Thật đúng là chán sống, dám trêu chọc bà xã của anh.” Cô còn đang lạc giữa những tiếng chê cười, tiếng “bà xã” của Lâm Tử Diễn cũng không nghe rõ mấy, chờ đến lúc cô ngẫm lại, lại cảm thấy không biết nói thế nào.

Ngay cả lão Tứ ở bên kia cũng nói: “Cho cậu ấy ăn gam hùm cậu ấy cũng không dám.”

Lão Thất cười phụ họa, “Tùy thôi, tùy thô, chị dâu cứ chọn đại cho em một người.”

Nhất Hạnh nghe không ra ẩn ý bên trong, ngay cả nghĩ bên ngoài của câu nói cũng không nghe ra, căn bản không hiểu gì, mà cũng không muốn hiểu, lại cảm thấy khát nước, liền cầm lấy cái chén rượu, kết quả bị Lâm Tử Diễn đổi thành chén trà, “Đừng uống rượu.”

Vừa nãy còn nói cười ồn ào, lúc này lại không ai nói gì, cả đám quay qua chuyên tâm giải quyết đồ ăn. Nhất Hạnh bởi vì không quen ăn hải sản, cho nên chỉ ăn chút tempura và đồ nướng, ăn thêm chút cơm, nhưng cũng mất đến vài giờ. Thường thường cả đám ăn cơm xong sẽ có thêm tiết mục hai, không phải đi giải trí thì tắm hơi, lần này ngoại lệ, ăn cơm xong thì cả đám chia tay đi thẳng về nhà.

~oOo~

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+