Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 07 Cảnh Hoán Tình Di, Hoài Mong Bạn Cũ 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thượng Quan Phi Phụng thở dài rồi nói:

– Người chết không thể hồi sinh, Vệ ca, chàng không hiểu sao?

Vệ Thiên Nguyên tròn xoe song mục, thần thái hoang mang, hỏi:

– Nàng nói cái gì, ai chết?

Phi Phụng nói:

– Khương tỷ tỷ đã chết ba ngày rồi!

Vệ Thiên Nguyên kêu lên:

– Ta không tin, ta không tin! Nàng lừa ta, nàng lừa ta! Vừa rồi ta còn trông thấy nàng mỉm cười với ta!

Phi Phụng buồn bã nói:

– Vệ ca, mộng của chàng cũng nên tỉnh lại thôi! Tuyết Quân tỷ tỷ chẳng phải đã chết trong vòng tay chàng đó sao?

Vệ Thiên Nguyên dần dần nhớ trở lại và cảm thấy lòng đau như cắt.

Phi Phụng nói tiếp:

– Đừng nghĩ mông lung nữa Vệ ca, chàng nghe muội nói nè, chàng cần phải phấn chấn lên để đối diện… đối diện vớị..

Vệ Thiên Nguyên lại kêu lên:

– Không, không, trước tiên ta cần hỏi nàng… hỏi nàng…

Phi Phụng nói:

– Chàng nghỉ ngơi một lát rồi hãy nói. Điều gì chàng muốn biết, muội sẽ nói cho chàng biết.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Ta muốn biết ngay bây giờ! Nàng nói là Khương Tuyết Quân đã chết trong vòng tay của ta, thế tại sao nàng lại phân ly chúng ta? Hiện giờ cô ta ở đâu? Cô ta ở đâu?

Phi Phụng bình thản nói:

– Cô ta đã chết rồi, bọn muội làm sao để người chết ở lâu bên cạnh chàng được? Tuyết Quân tỷ tỷ đã sớm nằm trong quan tài rồi!

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Không, không! Cô ta chết rồi ta cũng ở chung với cô ta!

Đến đây thì hai hàm răng chàng lại gõ cầm cập vào nhau.

Phi Phụng cảm thấy lòng đau như cắt, xúc động nói:

– Ôi, hàn độc trong người chàng lại phát tác rồi, nếu chàng cứ như thế này thì chàng sẽ chết mất!

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Ta chết thì càng tốt…

Chàng chưa nói hết câu thì âm giọng đã tắc nghẽn.

Phi Phụng lấy một viên dược hoàn cạy miệng chàng bỏ vào, rồi đưa song chưởng áp vào ngực chàng. Một cảm giác lạnh buốt như chạm vào băng nhưng nàng vẫn cố gắng chịu đựng.

Nàng chậm rãi vận nội công tâm pháp bản môn truyền chân khí vào thân thể Vệ Thiên Nguyên.

Hồi lâu sau Phi Phụng buông song chưởng xuống và nói:

– Vệ ca, trình độ nội công của chàng vốn thâm hậu hơn muội nhiều, muội biết là chàng đã luyện Đại Châu Thiên Thổ Nạp Pháp của Mặc Vận Huyền Công, chàng thử kết tập chân khí vào đan điền xem.

Vệ Thiên Nguyên không có phản ứng, dường như chàng không còn nghe thấy gì.

Phi Phụng vừa giúp chàng đẩy chân khí qua kỳ kinh bát mạch vừa nói:

– Hôm đó chàng hôn mê bất tỉnh nên muội đành cõng chàng hạ sơn. Vương Điện Anh tiền bối đã chuẩn bị sẵn một cỗ xa mã dưới chân núi, ngựa chạy không nghỉ vài ngày mới thoát khỏi truy binh. Muội cần tìm một nơi cho chàng dưỡng thương nhưng truy binh vẫn ở phía sau, khoảng cách tuy đã xa nhưng dừng lại thì không được.

Cũng may Vương tiền bối đưa ra chủ ý, lão ta biết ngọn núi này có ngôi cổ miếu hoang phế ít người qua lại nên bảo muội đưa chàng đến đây dưỡng thương. Còn lão tự đánh xe đi qua một ngả đường khác để đánh lừa bọn truy binh.

Nơi này cách kinh sư khoảng ba trăm dặm và chàng hôn mê ba ngày ba đêm mới tỉnh lại.

Trước mắt tuy tạm thời thoát khỏi truy binh nhưng vẫn chưa hết nguy hiểm. Thuộc hạ có năng lực của Tiêu Chí Dao rất nhiều, vạn nhất bọn chúng lùng đến nơi này thì một mình muội quyết không thể đối phó nổi. Vệ ca, chàng phải mau mau lành lại thì mới có thể thoát khỏi hiểm cảnh.

Sở dĩ nàng phí lời nói nhiều như vậy là muốn Vệ Thiên Nguyên phấn chấn trở lại, chí ít là cũng khơi cho chàng ý chí cầu sinh. Nào ngờ Vệ Thiên Nguyên thân đã như tượng gỗ còn tâm thì đã lạnh như tro tàn. Đối với những lời tâm huyết của Phi Phụng, chàng chẳng hề có chút phản ứng gì.

Khi rời kinh sư, Phi Phụng đã chuẩn bị lương thực đủ cho hai người dùng mười ngày, nàng dụng hạt kê nấu cháo rồi đút cho Thiên Nguyên như chăm sóc cho người đại bịnh vậy.

Nhưng đáng tiếc, lương thực chỉ giúp cho chàng kéo dài hơi thở tàn chứ không thể khiến chàng hồi phục một hai phần sinh khí. Thậm chí chàng cũng không muốn nói. Ngày thứ hai, ngày thứ ba tình hình vẫn như vậy.

Sáng ngày thứ tư, Phi Phụng nói với chàng:

– Vệ ca, chàng cứ một mực cố chấp như vậy là thế nào? Muội hỏi một câu, rốt cuộc là chàng muốn chết hay muốn sống.

Lần này Vệ Thiên Nguyên mới khai khẩu:

– Thân thể ta sống nhưng lòng đã chết rồi. Phi Phụng, ta không muốn liên lụy đến nàng, nàng muốn đi thì cứ đi đi!

Phi Phụng cắn chặt môi rồi nói:

– Được, Vệ Thiên Nguyên, ngươi đã cam tâm thoái khí như vậy thì xin thứ lỗi, ta cũng không thể quan tâm đến ngươi được nữa.

Quả nhiên nàng nói đi là đi, đến khi trời tối cũng không thấy quay vè. Đêm xuống với bóng trăng vằng vặc rất đẹp, trên bàn thờ ngôi miếu vẫn còn ngọn Trường Minh Đăng do Phi Phụng thắp đang tỏa sáng. Suốt cả ngày Vệ Thiên Nguyên không được ăn uống gì, thân thể tuy hư nhược nhưng kỳ quái là tinh thần thanh tĩnh hơn trước. Chàng không muốn cầu sinh nhưng trên phương diện sinh lý vẫn cảm thấy đói khát. Và khi đói khát quá độ thì đầu óc con người đặc biệt sáng suốt. Nhưng đương nhiên là Vệ Thiên Nguyên không phân tích kỹ nguyên nhân tại sao lại tỉnh táo hơn trước. Chàng chỉ thầm nghĩ:

– “Nghe người già nói khi gần chết trí con người rất tỉnh táo, không lẽ hiện tại ta đang ở giai đoạn đó như mọi người từng nói?”.

Nghĩ đến đây thì bỗng nhiên chàng tìm thấy có một chút khí lực nên mò tay vào túi áo lấy ra một viên đá nhỏ. Viên đá này chẳng phải là bảo thạch gì nhưng lại rất có phân lượng trong lòng chàng, nó còn quý hơn tất cả bảo thạch. Vì chính viên đá này giúp cho chàng nhớ lại những kỹ niệm thời niên thiếu.

Trước đây phụ thân của chàng và phụ thân của Khương Tuyết Quân là bằng hữu tâm giao nên hai người cùng dựng nhà gần nhau dưới chân một ngọn núi. Trên núi này có một tảng đá gọi là Nhũ Thanh Thạch giống như Đại Lý Thạch ở Vân Nam. Trên tảng đá thường có những hoa văn tuyệt đẹp do thiên nhiên tạo ra, có bức hoa văn như tranh thủy mặc, có chỗ giống như hình người hoặc vật. Tảng đá này là nơi mà tiểu hài tử thường thích đến vui đùa.

Có một hôm chàng và Khương Tuyết Quân tìm được hai viên đá có hình thù giống nhau ở trên núi, rất khéo là hai viên đá đều có hoa văn mà hoa văn đều giống một con chim.

Trong đó con chim lớn hơn thì ngẩng đầu tung cánh, con nhỏ thì có dáng vẻ như ôn nhu hơn.

Vệ Thiên Nguyên gọi đùa hai viên đá đó là Uyên Ương Thạch, tất nhiên viên của chàng là Uyên Thạch, còn viên của Khương Tuyết Quân là Ương Thạch. Khi đó Khương Tuyết Quân chỉ là một tiểu cô nương bảy tám tuổi, nàng còn chưa hiểu ý nghĩa của hai chữ Uyên Ương.

Sau khi nghe chàng giải thích thì nàng bèn nói:

– Được, Nguyên ca, muội cũng thích chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau. Uyên Ương đã là một đôi chim ân ái đến chết cũng không rời nhau thì chúng ta làm một đôi uyên ương vậy.

Bây giờ người chết vật còn, thâm tình của chàng đối với Khương Tuyết Quân chỉ có thể nói với hai viên đá này thôi. Chàng thở dài rồi bất giác đọc hai câu thơ trong Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị:

“Du du sinh tử biệt kinh niên.

Hồn phách bất tằng lai nhập mộng.”.

Tạm dịch:

“Năm dài sống chết cách đôi nơi.

Hồn phách chưa từng về nhập mộng.”.

Đọc xong chàng thầm cầu khẩn:

– “Tuyết Quân, nàng đợi ta nhé, không bao lâu nữa chúng ta sẽ gặp nhau thôi. Nhưng nếu có thể tương hội trước khi xuống hoàng tuyền thì tối nay nàng hãy nhập vào mộng của ta, để ta gặp mặt nàng một lần nữa nhé!”.

Ngọn Trường Minh Đăng vẫn hắt hiu tỏa sáng nhưng Vệ Thiên Nguyên đã nhập mộng lúc nào chẳng hay. Quả nhiên trong mộng chàng gặp Khương Tuyết Quân, lần này nàng không cầm kỳ hoa dã thảo trên tay mà thay vào đó là viên đá Ương Thạch.

Không những thấy Khương Tuyết Quân mà chàng còn nghe được giọng nói của nàng:

– Nguyên ca! Nguyên ca!

Âm thanh dao động lúc xa lúc gần nhưng rất có thực cảm chứ không giống như nằm mộng.

Vệ Thiên Nguyên bị thanh âm này làm cho tỉnh lại tù trong mộng, chàng mở mắt ngồi dậy nhìn thì quả nhiên thấy Khương Tuyết Quân đang ở trước mặt. Chàng kêu len:

– Tuyết Quân!

Lời chàng vừa phát ra thì Khương Tuyết Quân lập tức quay người chạy đi.

– Tuyết Quân, đừng đi! Muốn đi thì nàng cũng nên đưa ta đi chứ!

Cũng chẳng biết khí lực từ đâu đến, Vệ Thiên Nguyên bật người đứng lên thật nhanh.

Nhưng đáng tiếc khí lực vẫn chưa đủ, chàng muốn đuổi theo Khương Tuyết Quân, song mới được hai bước thì đã ngã rồi. Chàng ngồi dậy và cắn vào đầu ngón tay thì cảm thấy đau. Thì ra là thực, chứ không phải là mộng. Chàng nhìn lên ngọn đèn trên bàn thờ thì bỗng nhiên song mục sáng rỡ. Kỳ sự đã xuất hiện ở nơi nay. Một bát cháo nóng đang bốc khói nghi ngút, bên cạnh là một bầu rượu cùng một chung rượu đã được rót đầy.

Hương tửu vừa nhập vào mũi thì chàng biết ngay đó là Tùng Tử Tửu của quê hương chàng. Trước đây phụ thân của chàng và phụ thân Khương Tuyết Quân cũng rất thích uống loại Tùng Tử Tửu tự cất này. Phụ thân của chàng lại không cấm hài tử uống rượu nên thiếu thời chàng cũng từng bồi tiếp phụ thân uống loại Tùng Tử Tửu này.

Vừa rồi chàng từng hoài nghi là mình hoa mắt nhìn lầm người. Nhưng khi ngửi được mùi rượu thì hoài nghi của chàng đã mất đi phân nửa. Chàng nghĩ:

– “Thượng Quan cô nương không thể biết ta thích uống loại Tùng Tử Tửu này, vả lại tiếng gọi ‘Nguyên cá rõ ràng là giọng của Tuyết Quân, dứt khoát ta không thể nghe nhầm!”.

Nhưng người đã chết thì làm sao có thể mang rượu cho chàng? Vì thế, Vệ Thiên Nguyên lại nghĩ:

– “A, thì ra nàng đã được ai đó cứu sống lại, phải chăng đó là chuyện sau khi Phi Phụng đưa ta đi?”.

Chàng không dám hoài nghi là Phi Phụng lừa mình nhưng lòng rất hy vọng Khương Tuyết Quân thật sự đã hồi sinh, vì vậy chàng mới nghĩ đến sự thật hiện tại của mình. Trong lòng chàng đã có hy vọng thì đương nhiên cũng có ý chí cầu sinh. Chàng nghĩ tiếp:

– “Đáng tiếc là vừa rồi ta không giữ được nàng. Duy chỉ có hy vọng là lần sau nàng sẽ đến thôi.”.

Muốn có khí lực trước tiên phải ăn no. Vì vậy chàng bò tới cạnh bàn thờ lấy bát cháo ăn sạch và uống cạn nửa bầu rượu. Bỗng nhiên chàng tự hỏi:

– “Nàng đã muốn chăm sóc cho ta thì tại sao lại bỏ đi?”.

Tự hỏi rồi chàng tự trả lời bằng cách phán đoán dụng tâm củaKhương Tuyết Quân:

– “A! Ta hiểu rồi, nàng muốn ta mau chóng bình phục, muốn ta phải tự đuổi kịp nàng, lúc đó nàng mới đồng ý nói chuyện với ta.”.

Nói ra cũng kỳ quái, loại Tùng Tử Tửu mà Vệ Thiên Nguyên uống giống như là linh dược đối chứng (có thể hiểu như thuốc đặc trị) vậy. Sau khi chàng uống xong thì thân thể ấm áp lạ thường. Hàn độc trong người chàng vốn thường phát tác vào lúc hoàng hôn, nhưng hôm nay mãi đến sáng mới phát tác và mức độc lợi hại cũng kém ngày hôm qua.

Suốt ngày hôm đó chàng liên tục tọa thiền vận công, đói thì ăn lương khô do Thượng Quan Phi Phụng để lại. Đến tối, chàng khêu cao ngọn Trường Minh Đăng lên rồi tập trung tinh thần chờ Khương Tuyết Quân đến. Thời gian lặng lẽ trôi, cảnh đêm u huyền tịch mịch.

Bóng trăng đã dịch về tây, thời gian vào khoảng canh ba rồi mà vẫn không thấy người nào đến cả. Vệ Thiên Nguyên đã cảm thấy thần trí mỏi mệt, nhưng chàng vẫn không dám chợp mắt.

Bỗng nhiên có một luồng gió thổi qua và thật là kỳ quái, ngọn Trường Minh Đăng vốn có tán che không dễ gì bị gió thổi tắt, nhưng lần này thì bị thổi tắt ngay. Vệ Thiên Nguyên nghe thấy hình như có vật gì đó đặt xuống bàn thờ, chàng vội chạy đến vung tay ra chụp.

“Soạt” một tiếng như lụa bị xé, thì ra y phục của người kia bị chàng nắm giữ một mảnh nhưng người vẫn thoát đi được. Vệ Thiên Nguyên đuổi theo ra ngoài nhưng chỉ thấy tinh hà lấp lánh, minh nguyệt tại thiên, nào có thấy bóng dáng Khương Tuyết Quân?

Chàng biết khinh công của Khương Tuyết Quân, nếu bình thường thì chàng có thể đuổi kịp nhưng hiện tại khinh công của chàng mới hồi phục một hai phần, bất luận thế nào cũng không đuổi kịp rồi. Chàng trở lại vào ngôi miếu hoang thắp ngọn Trường Minh Đăng lên.

Vừa nhìn những vật người kia để lại thì bất giác chàng ngẩn người. Nhưng vật khiến chàng kinh tâm động phách đó là mảnh lụa bị xé đang ở trên tay chàng.

Dù có đốt thành tro chàng cũng nhận ra, đích thực đây là y phục của Khương Tuyết Quân. Trên lãnh y màu hồ thủy lục có mấy chấm máu khô, đây là máu của chàng nhuốm lên y phục của Khương Tuyết Quân trong đêm tối chàng đưa nàng trốn khỏi Từ gia. Có lẽ Khương Tuyết Quân muốn lưu lại làm kỷ niệm nên nàng không tẩy mấy vết máu đó đi.

Như vậy thì Vệ Thiên Nguyên còn có thể hoài nghi gì nữa? Y phục đã là của Khương Tuyết Quân thì người há không phải là nàng sao? Chàng mở một bầu rượu mới thì quả nhiên lại là Tùng Tử Tửu. Chàng uống cạn nửa bình thì đánh một giấc cho tới sáng hôm sau.

Không biết vì chàng ngủ say hay vì công lực của Tùng Tử Tửu mà suốt đêm chàng không cảm nhận được sự phát tác của hàn độc.

Suốt ngày hôm đó chàng lại vận công trị thương, tình hình biến chuyển khá hơn ngày hôm trước rất nhiều. Và liên tiếp hai ngày như thế nhưng vẫn không thấy Khương Tuyết Quân đến. Tới ngày thứ ba, trước khi đi ngủ chàng đặt viên đá Uyên Thạch lên bàn thờ rồi khẩn cầu:

– Tuyết Quân, nếu nàng vẫn còn tại thế thì xin lưu lại tín vật cho ta để ta yên tâm.

Nghĩ ra thật buồn cười, nếu Khương Tuyết Quân vẫn chưa chết thì có nghĩa là không phải quỷ thần, vậy làm sao nàng thông linh? Nhưng Vệ Thiên Nguyên là kẻ tình si nên không cảm nhận được mâu thuẫn, chàng vẫn cứ thành tâm cầu khẩn.

Đêm đó chàng ngủ rất say, qua ngày sau tỉnh lại thì thấy trên bàn thờ có hai vật. Đó là một bầu rượu và một viên đá. Viên đá này đặt bên cạnh Uyên Thạch của chàng, hình dạng giống hệt như nhau. Chàng bước lại nhặt lên xem thì đúng là Ương thạch của Khương Tuyết Quân.

Chàng vui mừng reo lên:

– Tuyết Quân, ta biết nỗi khổ tâm của nàng rồi. Ta hứa với nàng là nhất định ta sẽ cố gắng hơn nữa. Trong vòng mười ngày nhất định ta sẽ tự chữa trị lành thương thế của mình.

Đến lúc đó nàng chớ trốn ta nữa đấy nhé.

Chàng hy vọng là Khương Tuyết Quân nghe được những lời chàng nói nhưng không nghe cũng chẳng sao. Vì khi công lực của chàng hồi phục thì nàng muốn trốn cũng trốn không thoát. Trong thâm tâm đã có hy vọng thì thân thể hồi phục rất nhanh, ngoài cả sự dự đoán của chàng. Qua bảy ngày thì hàn độc đã bị chàng vận nội công thượng thừa hóa giải sạch, võ công của chàng cũng hồi phục như trước. Thế nhưng vẫn không thấy Khương Tuyết Quân xuất hiện.

Vệ Thiên Nguyên suy nghĩ rồi tự hỏi:

– “Tại sao Tuyết Quân phải trốn tránh ta? Lẽ nào là vì duyên cớ Tề sư muội?”.

Chàng nhớ lại Khương Tuyết Quân từng khuyên chàng, bảo chàng vì báo đáp ân nghĩa sư môn mà kết phu thê với Tề Tấu Ngọc. Bất giác chàng lại nghĩ:

– “Ôi, Tuyết Quân! Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao gian nan nguy hiểm, tại sao nàng vẫn không hiểu lòng ta? Trong lòng ta chỉ có một người duy nhất, đó là nàng mà thôi!”.

Khương Tuyết Quân không xuất hiện nên cuối cùng chàng đành phải tìm nàng. Qua ngày thứ chín thì công lực của chàng đã hồi phục gần hoàn toàn như trước, tối hôm đó lại là một đêm trăng thanh gió mát, chàng đợi hoài đợi mãi vẫn không thấy Khương Tuyết Quân xuất hiện nên không nhẫn nại được nữa, chàng chạy vào rừng tìm nàng. Nhưng kết quả vẫn giống như hai ngày trước, ngay cả một bóng quỷ chàng cũng không phát hiện được.

Bất giác chàng lo lắng tự hỏi:

– “Lẽ nào nàng đã rời khỏi nơi này?”.

Mãi đến gần sáng vẫn không tìm thấy Khương Tuyết Quân, chàng đành quay về ngôi miếu hoang với trạng thái mênh mang bất định. Không ngờ tìm cả đêm trong rừng không gặp nhưng vừa về đến nơi thì chàng thấy một bóng người ngồi trong miếu. Tuy chỉ thấy sau lưng nhưng y phục nàng mặc là y phục của Khương Tuyết Quân, do đó Vệ Thiên Nguyên đoán định chắc chắn là nàng rồi. Chàng cười thầm và nghĩ:

– “Thật là đi mòn gót giầy không gặp vậy mà khi gặp lại chẳng tốn chút công phu nào.

Thì ra nàng cũng không yên lòng nên lén đến đây thăm ta. Đến thăm lén như vậy tất là muốn biết ta hồi phục hay chưa, nhưng không gặp ta thì nhất định nàng sẽ rất lo lắng. Được, ta lặng lẽ đến chụp lấy nàng để thử xem nàng còn chạy được không?”.

Nghĩ đoạn, chàng hạ bước nhẹ nhàng đi vào ngôi miếu nhưng lòng vô cùng khẩn trương, hô hấp cũng tăng nhanh hơn bình thường. Khi còn cách ba bước chàng nhào tới ôm chầm lấy thiếu nữ và kêu lên:

– Tuyết Quân, lần này thì nàng chạy không thoát đâu nhé!

Nào ngờ, chàng vừa chạy vừa chụp nhào tới thì bóng người phía trước đã biến mất, đang lúc thất thế chàng không ghìm lại được nên ngã nhào ra đất. Thiếu nữ không biến mất mà nàng thi triển khinh công vọt ra ngoài xa hơn trượng, khi nghe tiếng Vệ Thiên Nguyên té nhào thì nàng bất giác giật mình và vội vàng chạy lại đỡ lấy chàng. Vệ Thiên Nguyên không những không đau đớn gì mà còn vội vàng chồm dậy chụp lấy tay thiếu nữ. Lúc này trời đã sáng tỏ, hai người đối mặt chỉ trong gang tấc nên nhìn nhau rất rõ ràng.

Vệ Thiên Nguyên chợt ngẩn người và kêu thất thanh:

– Là nàng à?

Thiếu nữ trầm giọng nói:

– Xin lỗi, chính là muội!

Thì ra thiếu nữ chính là Thượng Quan Phi Phụng, nhưng y phục nàng mặc là y phục của Khương Tuyết Quân.

Vệ Thiên Nguyên cũng không biết nên cảm kích hay trách nàng, chàng trầm mặc hồi lâu rồi nói:

– Thì ra tất cả là do nàng bày mưu định kế, Tùng Tử Tửu cũng là…

Thượng Quan Phi Phụng nói:

– Không sai, muội đã bỏ Bích Linh Đan bào chế từ Thiên Sơn Tuyết Liên vào Tùng Tử Tửu. Nhưng nếu không làm cho chàng có ý chí cầu sinh trước thì dù có linh đan diệu dược gì cũng vô tác dụng.

Vệ Thiên Nguyên thở dài một hơi rồi nói:

– Nàng lãng phí linh đan quý báu vì ta làm gì vậy, ta đã nói với nàng là dù ta có sống thì cũng chẳng có linh hồn. Chi bằng để ta chết còn hay hơn.

Phi Phụng nói:

– Chàng cho rằng chết là xứng đáng với Khương tỷ tỷ sao?

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Nhưng ta muốn cầu cho tâm được an.

Phi Phụng lạnh lùng nói:

– Vệ Thiên Nguyên, trong lòng chàng chỉ có mỗi Khương Tuyết Quân chứ không có phụ thân của chàng sao?

Vệ Thiên Nguyên rùng mình, hỏi lại:

– Nàng nói thế là có ý gì?

Phi Phụng trầm giọng nói:

– Chàng chỉ biết vì Khương Tuyết Quân mà chối bỏ mình, như thế có xứng đáng với phụ thân đã khứ thế của chàng chăng?

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Tuyết Quân đã báo thù sát phụ cho ta rồi.

– Hừ, chàng cho rằng giết được Từ Trung Nhạc là xem như đã báo được phụ thù à?

– Thế nàng còn muốn sao nữa?

– Từ Trung Nhạc đã bán đứng phụ thân chàng, nhưng xét kỹ thì lão ta chỉ là kẻ giúp sức cho hung thủ mà thôi. Lão ta không phải là kẻ chủ mưu!

– Vậy nàng nói kẻ chủ mưu là ai?

– Theo muội biết thì mọi chuyện đều do Tiêu Chí Dao hoạch định, việc vây kích lệnh tôn lão ta cũng có phần.

Vệ Thiên Nguyên suy nghĩ một lát rồi nói:

– Nhưng theo ta biết thì tối hôm đó gia phụ đã giết chết tám cao thủ vây kích người.

Phi Phụng nói:

– Không, có một kẻ đương thời chỉ thọ trọng thương mà không chết. Kẻ đó chính là Tiêu Chí Dao. Lệnh tôn vì thọ thương mà chết nhưng nguyên nhân chủ yếu là trúng một đao của Tiêu Chí Dao, trên mũi đao của lão này có tẩm chất kịch độc.

Vệ Thiên Nguyên nhớ lại tối hôm đó, khi chàng nghe tiếng binh khí giao nhau và chạy ra xem thì phân nửa số cao thủ vây kích phụ thân chàng đã ngã xuống. Sau khi trường ác chiến kết thúc, phụ thân chàng bị trọng thương và chàng phải vội vàng dìu phụ thân trốn đi, do vậy không thể nào kiểm tra từng thi thể đối phương. Vì lẽ đó mà chàng cũng không nhận ra kẻ nào là Tiêu Chí Dao. Hiện tại nghe Phi Phụng nói vậy thì chàng không thể không tin lời nàng. Chàng ngẩn người trong giây lát rồi hỏi:

– Làm thế nào nàng biết rõ như vậy?

Phi Phụng nói:

– Tổng tiêu đầu Thang Hoài Nghĩa của Chấn Viễn tiêu cục nói cho muội biết.

Vệ Thiên Nguyên biết Thang Hoài Nghĩa và Tiêu Chí Dao từng là bằng hữu với nhau nên những lời Thang Hoài Nghĩa nói không thể không tin. Chàng trầm ngâm một lúc rồi thở dài nói:

– Thế lực của Tiêu Chí Dao hiện nay rất mạnh, muốn báo thù này e rằng không dễ.

Phi Phụng nói:

– Tuy khó nhưng không phải là không thể.

Vệ Thiên Nguyên nghe nàng nói có lý nên lặng lẽ cúi đầu không dám trả lời.

Phi Phụng chậm rãi nói tiếp:

– Làm con bất hiếu há có thể làm người? Muội nghĩ trước lúc lâm chung có lẽ phụ thân của chàng cũng từng bảo chàng phục thù cho người?

Vệ Thiên Nguyên toàn thân toát mồ hôi lạnh, chàng lẩm bẩm tự nói:

– Làm con bất hiếu há có thể làm người? Thượng Quan cô nương, đa tạ cô nương thức tỉnh ta. Nhưng đại thù là Tiêu Chí Dao của Tiêu thế gia thì bảo ta làm sao có thể…

Phi Phụng nói:

– Không việc gì là không thể, chỉ cần có chí là được.

Vệ Thiên Nguyên lại trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:

– Ta thật là hồ đồ, suýt chút nữa quên cả di chí của gia phụ. Thượng Quan cô nương, đa tạ nàng đã cứu mạng.

Phi Phụng nói tiếp:

– Nếu chàng tự cho rằng chết là chuyện có thể thì không những không xứng đáng với phụ thân chàng mà cũng chẳng xứng đáng với Khương tỷ tỷ.

Vệ Thiên Nguyên giật thót người, hỏi lại:

– Tại sao lại nói thế? Thù của Tuyết Quân, chẳng phải cô ta đã tận tay báo được rồi sao?

Phi Phụng nói:

– Phụ thân của cô ta bị Từ Trung Nhạc dùng độc dược giết chết, thế Từ Trung Nhạc lấy đâu ra độc dược lợi hại như vậy?

Vệ Thiên Nguyên nhớ lại và nói:

– Hình như Đường Hy Vũ nói đó là độc dược của Tiêu gia?

– Không sai, Tiêu gia Kim Hồ là thê tử của Bạch Đà Sơn chủ, độc dược mà Từ Trung Nhạc dùng để giết Khương Chí Kỳ là do Bạch Đà Sơn chủ lấy từ thê tử của lão mang đến cho Từ Trung Nhạc. Còn nữa, độc dược tẩm trên đao của Tiêu Chí Dao đả thương phụ thân chàng cũng là do Bạch Đà Sơn chủ cung cấp.

– Nói vậy có nghĩa Bạch Đà Sơn chủ cũng là kẻ thù bất cộng đái thiên của ta và Tuyết Quân?

– Đúng vậy, chàng nên biết kẻ thù của chàng không chỉ là một mình Từ Trung Nhạc.

– Ta hiểu rồi, một Tiêu Chí Dao và thêm một Bạch Đà Sơn chủ đã quá đủ để ta đối phó rồi! Ta làm sao có thể chết được chứ!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+