Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 18 Tàn Diệt Gian đồ, Băng Đài Quyết Đấu 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

ũ Văn Hạo và Cái Phúc Thiên đưa mắt nhìn nhau, Cái Phúc Thiên khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý. Vũ Văn Hạo được sự hậu thuẫn của Cái Phúc Thiên thì càng vững tâm, hắn lập tức bước về phía Tề Yến Nhiên và nói:

– Tề lão đầu, thù oán giữa hai nhà chúng ta giải quyết thế nào đây?

Tề Yến Nhiên vẫn bình thản như không, dường như trong mắt lão không có sự hiện diện của Vũ Văn Hạo tại đương trường.

Vũ Văn Hạo cười nhạt, nói:

– Đến lúc này mà lão còn cậy vào tuổi tác sao? Ta nói cho lão biết nhé, lần này ta đến đây là phụng mệnh gia phụ xử lý lão đấy, lão có muốn trốn cũng trốn không thoát đâu!

Tề Yến Nhiên chợt mở to song mục, hai đạo tinh quang như ánh chớp xạ vào mặt Vũ Văn Hạo, Vũ Văn Hạo bất giác rùng mình, thối lui hai bước, nghĩ thầm:

– “Nếu lão ta hồi phục được một thành công lực thì cũng không thể để ta chửi mắng lão như vậy. Xem ra lão ta thọ thương còn trầm trọng hơn ta dự đoán rồi.”.

Nghĩ đoạn hắn nói:

– Ta thấy chúng ta mau kết thúc thôi, để tránh ngăn cản đại sự của người khác. Ta không muốn bị người khác nói là bức ép người già, lão đứng lên đi, ta nhường lão ba chiêu đấy.

Tề Yến Nhiên vẫn thản nhiên ngồi tọa thiền, song mục nhắm chặt.

Vũ Văn Hạo cười một cách nham hiểm rồi nói:

– Lão không dám động thủ với ta chăng? Cũng được, nể lão tuổi cao sức yếu, ta có thể cho lão một cách giải quyết khác. Lão khấu đầu lạy ta ba lạy thì ta có thể thay gia phụ nhận lễ của lão. Như vậy ta cũng có thể thay gia phụ tha cho lão.

Tề Yến Nhiên vẫn thản nhiên tự tại như không nghe không thấy. Nhưng Vệ Thiên Nguyên đang ác đấu với Võ Ưng Dương thì không nhịn được nên quát lớn:

– Thối tha, thật là thối tha không chịu nổi!

Cao thủ đang ác đấu há có thể phân tâm, Võ Ưng Dương chớp cơ hội mãnh công liền mấy chiêu, nhất thời đoạt được tiên cơ. Vệ Thiên Nguyên liên tiếp thối lui và chỉ còn biết chống đỡ.

Võ Ưng Dương cười nhạt, nói:

– Để xem ngươi còn dám nói thối tha nữa không!

Vệ Thiên Nguyên mắng lại:

– Ngươi cũng chẳng kém thối tha, người của Bạch Đà Sơn các ngươi chỉ là một bọn thối tha!

Lúc này chàng đã trụ lại được và bắt đầu phản kích nhưng vẫn không thoát khỏi thế cận đấu của Võ Ưng Dương.

Bên này Vũ Văn Hạo sợ mất đi thời cơ nên hắn không để ý đến sự náo nhiệt bên kia.

Hắn cao giọng nói:

– Tề lão đầu, lão nghe đây, ta đếm đến ba mà lão không khấu đầu tạ tội thì đừng trách ta hạ thủ bất lưu tình nhé!

– Một … hai …

Đột nhiên nghe có người nói:

– Vũ Văn Hạo, quỳ xuống cho ta! Một, hai, ba!

Thanh âm đến trước nhưng chưa thấy người đâu cả. Truy giọng nói từ xa truyền lại nhưng đã khiến Vũ Văn Hạo lùng bùng hai lỗi tai, hắn còn đang ngơ ngác nhìn quanh thì người kia đã lướt đến trước hắn và đã đếm đến ba rồi!

Vũ Văn Hạo cả kinh kêu lên:

– Là kẻ nào mà có công lực như thế?

Bí mật lập tức được giải khai, người kia đã xuất hiện tại đương trường. Vũ Văn Hạo tròn xoe mắt và ngẩn người như pho tượng, trông bộ dạng hắn như người gặp phải câu hồn sứ giả. Sự kinh ngạc này không phải là tầm thường.

Người vừa đến không phải nhân vật nào xa lạ mà chính là nhi tử của Tề Yến Nhiên – Tề Cẩn Minh. Theo sau lão còn có một phụ nhân, đó là Ngân Hồ Tiêu Quyên Quyên.

Vũ Văn Hạo rùng mình, miệng ú ớ không nói ra lời, hắn không còn đứng vững được nữa và bất giác khuỵu xuống.

Tề Cẩn Minh cao giọng nói:

– Hảo tiểu tử, ta đếm ba tiếng mà ngươi không quỳ xuống tạ tội với phụ thân ta. Bây giờ ngươi muốn quỳ cũng muộn rồi!

Vũ Văn Hạo kêu lên:

– Di di, cứu hài nhi!

Tiêu Quyên Quyên thản nhiên nói:

– Nếu không phải tình thế cận kề cái chết thì sợ rằng ngươi cũng không muốn nhận ta là di di.

Vũ Văn Hạo không lạnh mà run, hắn chợt nhớ lại:

– “Mẫu thân từng nói, Tề Cẩn Minh đã uống Tô Cốt Tán có hiệu nghiệm trong vòng một năm của bà ta, sau đó lão lại bị bà ta phá vỡ xương vai. Dù có thuốc giải Tô Cốt Tán thì một khi xương vai đã vỡ là khí lực không thể sử xuất, ta sợ gì lão ta chứ?”.

Nghĩ như vậy nên hắn phần nào lấy lại sự can đảm và nghĩ tiếp:

– “Xương vai đã vỡ, nội công còn có thể luyện nhưng xuất thủ vô lực, bất luận thế nào thì cũng không thể phát huy nội công. Sở dĩ Tề Cẩn Minh do dự không xuất thủ là có lẽ muốn dùng công phu sư tử hống để hù dọa ta bỏ đi thôi.”.

Nghĩ đoạn hắn giả vờ khấu đầu xuống đất, nhưng đột nhiên bật đứng lên xông về phía Tề Cẩn Minh đâm một kiếm, miệng quát lớn:

– Nạp mạng!

Chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết, Tề Cẩn Minh trong tay không kiếm nhưng kẻ trúng kiếm ngã ra lại là Vũ Văn Hạo.

Tề Cẩn Minh chỉ thi triển một tuyệt chiêu mượn lực đả lực khiến trường kiếm của Vũ Văn Hạo quay lại đâm vào xương bả vai của hắn.

– Nể mặt di di của ngươi, ta tạm tha chết cho ngươi đấy. Nhưng nếu ngươi muốn hồi phục võ công thì cần phải chờ xem sau này ngươi làm người như thế nào đã. Nếu ngươi cải tà qui chánh, làm một người mới thì không chừng ba mươi năm sau ta sẽ chỉ giáo cho ngươi phương pháp tái luyện công sau khi xương bả vai đã vỡ nát.

Tề Cẩn Minh vừa nói vừa bước lên băng đài, bên dưới băng đài Phi Phụng và Vệ Thiên Nguyên vẫn đang kịch chiến với hai hộ pháp của Bạch Đà Sơn.

Nam Cung Húc và Võ Ưng Dương thấy Tề Cẩn Minh đến thì hơi lo lắng nhưng muốn dừng lại cũng không được. Bởi lẽ cao thủ kịch đấu thì thế trận vô cùng nguy hiểm, trừ phi song phương cùng ngừng tay một lúc, nếu không thì kẻ nào dừng tay trước là chịu thiệt trước thôi. Tuy nhiên bọn chúng cũng tin là Tề Cẩn Minh không thể không nghĩ đến thân phận của mình mà nhúng tay vào. Do đó, Nam Cung Húc và Võ Ưng Dương tuy có lo lắng nhưng không hoang mang loạn chân loạn tay.

Nào ngờ Tề Cẩn Minh không những nhúng tay vào mà còn đem cả người nhúng vào vòng chiến. Võ Ưng Dương và Vệ Thiên Nguyên đang đấu chưởng lực, muốn phân bọn họ ra quả thực là chuyện không dễ, nhưng Tề Cẩn Minh thản nhiên vung song thủ đánh thẳng vào giữa hai người để phân bọn họ ra.

Chỉ nghe ầm ầm hai tiếng, chưởng lực của Võ – Vệ đều đánh thẳng vào người Tề Cẩn Minh nhưng cùng lúc đó hai người bị lực phản chấn văng ra ngoài xa ba trượng, Vệ Thiên Nguyên dựa vào một trụ băng nên trụ lại được, còn sau lưng Võ Ưng Dương trống không nên lão phải lộn ba vòng mới lồm cồm bò dậy.

Thần sắc của Tề Cẩn Minh vẫn như thường, lão nói:

– Ta đối xử công bằng, ta đã đến thì không cần người khác gánh vác chuyện của ta, không ai được tiếp tục đánh nữa!

Lão không bênh vực cho bên nào, chỉ dùng thân thể của chính mình tiếp chưởng lực của Võ – Vệ mà thôi. Trong lúc nói thì lão cũng đã đến chỗ Phi Phụng và Nam Cung Húc, trường kiếm của Phi Phụng và song bút của Nam Cung Húc cũng đang quyện vào nhau trong thế khó phân giải.

Tề Cẩn Minh chau mày nói:

– Ta sẽ định thắng bại cho các ngươi!

Lời vừa dứt thì đột nhiên lão phất tay áo một cái, đôi phán quan bút của Nam Cung Húc lập tức bị cuốn bay lên không, Phi Phụng lách người qua một bên rồi thoát ra khỏi vòng chiến, trường kiếm vẫn còn trên tay.

Tề Cẩn Minh nhìn ống tay áo của mình rồi nói:

– Luồng lực đạo của ta đối với song phương đều như nhau, kiếm của Thượng Quan cô nương không bị cuốn đi nhưng phán quan bút của Nam Cung hộ pháp lại đâm thủng tay áo của ta. Theo ta thấy thì bất phân thắng bại, các ngươi có phục hay không?

Phi Phụng liền nói:

– Tề thúc thúc, lâu nay tiểu nữ luôn tâm phục kiếm pháp của người, có người đến rồi thì đương nhiên không cần tiểu nữ ra tay.

Kỳ thực công phu vừa rồi của Tề Cẩn Minh không phải là kiếm pháp, nhưng Phi Phụng cố ý nói như vậy là vì nàng muốn xem diễn biến tiếp theo.

Nam Cung Húc đứng thộn người, nhất thời không biết nói thế nào.

Tề Cẩn Minh phá lên cười ha ha một tràng rồi nói:

– Các ngươi không phục cũng phải phục, vì bản thân ta muốn đánh tiếp, nếu các ngươi dừng tay thì ta không tìm đâu ra đối thủ.

Lão ngừng một lát rồi nhìn Nam Cung Húc và Võ Ưng Dương, nói tiếp:

– Nhị vị đại hộ pháp, ân oán giữa Tề gia và Bạch Đà Sơn sẽ do ta và nhị vị giải quyết.

Các vị đã đánh một trận, ta không muốn chiếm tiện nghi nên cả hai cùng lên một lượt đi!

Nam Cung Húc và Võ Ưng Dương bất giác đưa mắt nhìn nhau, ngay cả đôi phán quan bút bị văng ra ngoài mà Nam Cung Húc còn không dám đi nhặt lại thì làm sao lão dám tiến lên? Võ Ưng Dương càng giống như gà bại trận, lão cúi đầu không dám nhìn lên.

Tề Cẩn Minh cười nhạt, nói:

– Khí lực của các vị đâu cả rồi? Vừa rồi còn hung hăng khiêu chiến với phụ thân ta thế kia, bây giờ ta thay phụ thân ta ứng chiến, tại sao các vị không xuất thủ? Lẽ nào các vị cho rằng ta không xứng làm đối thủ của các vị?

Nam Cung Húc lên tiếng:

– Tề đại hiệp, tại hạ không phải là đối thủ của đại hiệp. Nếu đại hiệp muốn trút oán khí thay lệnh tôn thì xin cứ tùy tiện.

Nói ra nghe có vẻ khí khái nhưng kỳ thực trong lòng đang mong đợi sự may mắn là có thể Tề Cẩn Minh không hạ sát thủ. Bởi lẽ lão đã không chống cự, ngay cả binh khí cũng bỏ mặc dưới đất, theo qui luật bất thành văn trên giang hồ thì một hảo hán chân chính không hạ sát thủ với kẻ không có tấc sắc trong tay.

Tề Cẩn Minh vẫn cười nhạt rồi nói:

– Các vị không dám động thủ với ta mà lại có gan khinh thường phụ thân ta! Kẻ nào cho các vị cái gan đó vậy?

Nam Cung Húc nói:

– Bọn tại hạ phụng mệnh sơn chủ mà hành sự, bản thân không tự quyết!

Tề Cẩn Minh nói:

– Nếu chỉ phụng mệnh sơn chủ thì chắc rằng các vị không thể có sự can đảm như vậy?

Nhưng hiện tại ta cũng không muốn truy vấn nhiều, niệm đức hiếu sinh ta để cho các vị còn khả năng ăn uống nhưng mỗi vị phải tự chặt một cánh tay của mình.

Võ Ưng Dương luyện công phu chủ yếu là Ưng Trảo Công, nếu chặt một cánh tay thì chẳng khác gì tự phế võ công. Vì vậy lão càng khẩn trương hơn Nam Cung Húc, vội vàng nói:

– Thực không dám dấu, can đảm này là do Cái Phúc Thiên mang cho bọn tại hạ. Cái Phúc Thiên nói rằng lão ta đã an bày xong diệu kế có thể khiến cho lệnh tôn và Thượng Quan Vân Long đánh đến lưỡng bại câu thương. Lão muốn bọn tại hạ giúp lão trừ diệt Thượng Quan Vân Long, và lão sẽ giúp bọn tại hạ trừ diệt lệnh tôn. Lão ta nói, đây là việc nhất cử lưỡng tiện. Nhưng chung quy có thể nói kẻ chủ mưu là lão ta.

Cái Phúc Thiên xanh mặt, vội quát lớn:

– Kế hoạch này là do phu thê sơn chủ các ngươi an bày, tại sao bây giờ lại trút lên đầu ta?

Tề Yến Nhiên chợt lên tiếng:

– Hai tên này chẳng qua là kẻ phụng mệnh hành sự, bọn chúng cũng không xứng để làm đối thủ của ta, bây giờ đã cung khai rồi thì nên tha cho bọn chúng đi thôi.

Tề Cẩn Minh dạ một tiếng rồi quát lớn:

– Các vị có nghe thấy không, sao không cút xéo đi?

Nam Cung Húc và Võ Ưng Dương vui mừng khôn tả, cả hai vội vàng đỡ Vũ Văn Hạo lên rồi lập tức hạ sơn.

Tề Cẩn Minh từ từ quay người về phía Cái Phúc Thiên.

Cái Phúc Thiên tự biết không thể chốn tránh nên lập tức hô lớn:

– Mọi người cùng xông lên! Này, sao các ngươi không hành động? Tất cả hãy xông lên!

Đến lúc này mà lẽ nào còn phải nói quy luật giang hồ với hắn?

Tổng cộng có mười một đầu lĩnh theo Cái Phúc Thiên, ngoài Thúc Lương Hột và Hùng Bao Thạch đã bị phế võ công thì còn lại chín. Nếu bọn họ cùng liên thủ với Cái Phúc Thiên thì Tề Cẩn Minh dù có sự giúp sức của Vệ Thiên Nguyên, Phi Phụng cũng chưa chắc thắng được. Nhưng bọn họ đều bị Tề Cẩn Minh làm cho hồn kinh phách tán nên không một ai chịu bán mạng cho Cái Phúc Thiên.

Cái Phúc Thiên hô khản cả giọng vẫn không có ai động tĩnh, dường như bọn họ không nghe thấy gì. Cái Phúc Thiên cực kỳ phẫn nộ, giậm chân kêu lên:

– Chúng ta đã nói có phúc cùng hưởng, có họa cùng gánh, tại sao các vị không có chút nghĩa khí như vậy?

Phi Phụng cười nhạt, nói:

– Phụ thân của ta xem lão là tâm phúc và kết nghĩa huynh đệ với lão, vậy mà lão còn phản phúc muốn hại cả sinh mạng phụ thân ta. Bây giờ lão còn dám nói đến hai chữ nghĩa khí, lão không biết xấu hổ sao?

Bỗng nhiên nghe Thượng Quan Vân Long thở dài rồi nói:

– Cũng không thể trách hắn, ta cũng có phần sai lầm trong việc này.

Phi Phụng liền hỏi:

– Phụ thân, ngươi có sai lầm gì?

Vân Long nói:

– Thứ nhất là ta có mắt mà không tròng, tin dùng kẻ bất lương. Ta và hắn kết nghĩa huynh đệ nên mọi chuyện lớn nhỏ ta đều tin tưởng hắn, đây là sai lầm của ta. Thứ hai, ta quá nghiêm khắc với thuộc hạ. Kỳ thực muốn bọn họ tôn phụng linh kỳ không thể chỉ dựa vào ảo kiếm trừ chi.

Chín đầu lĩnh còn lại nghe lời tự trách của Thượng Quan Vân Long thì bất giác vui mừng quá sự mong đợi, đầu lĩnh của Hắc Thạch Sơn là Thạch Long quỳ xuống trước tiên, nói:

– Thuộc hạ bị hoa ngôn xảo ngữ của Cái Phúc Thiên lừa gạt nên trúng kế của hắn.

Nhưng thực lòng mà nói, thuộc hạ tuy sợ đối đầu với Bạch Đà Sơn, song cũng chỉ muốn tông chủ thay đổi chủ ý mà thôi, không có ý muốn hại chết tông chủ. Xin tông chủ lượng tình tha thứ!

Có người dẫn đầu nên tám đầu lĩnh còn lại không hẹn mà cùng quỳ xuống theo. Bọn họ đều nói là bị Cái Phúc Thiên dùng uy lực đe dọa, dùng lợi dụ dỗ, trước khi sự việc xảy ra, bọn họ đều không biết là Cái Phúc Thiên có âm mưu hại chết Thượng Quan Vân Long.

Cái Phúc Thiên nghe xong thì cười nhạt, nói:

– Được rồi, các ngươi cứ việc đổ lỗi cho ta. Nhưng Thượng Quan đại ca, dù tiểu đệ tội đáng muôn chết, song cũng không nên chết bởi tay ngoại nhân.

Lão thừa biết là tranh biện cũng vô ích nên đành đưa ra quy luật võ lâm, thà chịu Thượng Quan Vân Long xử lý.

Vân Long khẽ gật đầu, nói:

– Điều này ngươi nói cũng phải. Phụng nhi, đưa linh kỳ cho ta!

Có Tề Cẩn Minh tại đương trường thì lần này Phi Phụng chẳng có gì phải lo sợ trong việc giao linh kỳ cho phụ thân.

Vân Long tiếp nhận linh kỳ rồi nói:

– Tốt xấu gì ngươi cũng là huynh đệ kết nghĩa của ta, chuyện thanh lý môn phái là phải do ta tự hành xử. Ngươi có thể xuất thủ đoạt linh kỳ, nếu ngươi có khả năng đoạt được thì ta chịu nghe theo xử lý của ngươi!

Phi Phụng kinh ngạc kêu lên:

– Phụ thân!

Vân Long thản nhiên nói tiếp:

– Linh kỳ đang ở trong tay ta, ngươi hãy đứng qua một bên!

Tề Cẩn Minh bước lên trước và nói:

– Thượng Quan tiên sinh, tại hạ chịu ơn tái tạo của người nhưng chưa có gì để báo đáp, chút tiểu sự này xin nhường cho tại hạ vậy.

Vân Long nghiêm túc nói:

– Thanh lý môn phái không thể nói là tiểu sự!

Tề Cẩn Minh mỉm cười, nói:

– Đại sự cũng được, tiểu sự cũng được, tại hạ chỉ muốn xin ngài cho tại hạ có cơ hội báo đáp.

Vân Long nói:

– Tại hạ cho các hạ một loại bí quyết luyện công để đối lấy sự giúp đỡ của các hạ đối với Phụng nhi, đây là cuộc giao dịch công bằng, không bên nào nợ bên nào, vậy thì nói báo đáp là thế nào?

Lúc này mọi người mới biết, sau khi bị phế võ công mà Tề Cẩn Minh vẫn có thể phục hồi công lực là nhờ bí quyết luyện công của Thượng Quan Vân Long truyền thụ. Nhưng Tề Cẩn Minh đã giúp Phi Phụng việc gì thì không một ai biết được.

Tề Cẩn Minh tiếnlên hai bước nữa và nói:

– Thanh lý môn phái nhất định phải do ngài xuất thủ sao?

Vân Long nói:

– Tại hạ không có hảo đệ tử, chỉ có duy nhất một nữ nhi, mà nữ nhi thì không thể thay thế phụ thân.

Tề Cẩn Minh nói:

– Được, vậy thì ngài hãy thu nhận tại hạ làm đệ tử vậy.

Vân Long kinh ngạc kêu lên:

– Làm sao có thể?

Tề Cẩn Minh mỉm cười, nói:

– Ngài không ngại tại hạ làm đệ tử của ngài chứ? Nhưng bất luận thế nào thì tại hạ cũng phải bái ngài làm thầy rồi.

Lời vừa dứt thì lão lập tức quỳ xuống.

Vân Long vội xuất thủ đỡ lấy Tề Cẩn Minh và nói:

– Ta và ngươi cùng bối phận, võ công của ngươi còn trên cả ta, nếu phải bái sư thì lẽ ra ta bái ngươi làm thầy mới đúng.

Nói đoạn lão cũng quỳ xuống.

Tề Cẩn Minh cũng vội đỡ lấy hai tay Vân Long nên kết quả cả hai không ai quỳ xuống được.

Đương nhiên Cái Phúc Thiên hiểu lý do Tề Cẩn Minh muốn bái Vân Long làm thầy.

Bây giờ thấy Vân Long không đồng ý thì lòng lão nhẹ tênh như trút được một tảng đá ngàn cân. Lão lạnh lùng nói:

– Náo kịch đã diễn xong chưa?

Tề Cẩn Minh gượng cười, nói:

– Tại hạ thành tâm bái sư mà người khác lại nói tại hạ hoạt náo kịch. Chẳng còn cách nào khác, tại hạ đành tự than là không có phúc khí nhập môn thôi.

Nói đoạn lão chậm rãi quay về Cái Phúc Thiên rồi nói tiếp:

– Ngươi lên đi, không thể không tuân thủ quy luật! Nếu không thì ta dùng thân phận chứng nhân để quản giáo ngươi đấy!

Trong võ lâm, bất đồng môn phái quyết đấu tất phải có chứng nhân. Chứng nhân này là do song phương đồng ý mời đến. Hiện tại Thượng Quan Vân Long và Cái Phúc Thiên động thủ với nhau, dù gọi là thanh lý môn phái hay quyền vị chi tranh thì chung quy cũng là gia sự, căn bản không cần chứng nhân. Như vậy, hai chữ chứng nhân mà Tề Cẩn Minh nói là tự phong mà thôi!

Thế nhưng Cái Phúc Thiên lại không phản đối và cũng không muốn phản đối. Không dám phản đối đương nhiên là vì duyên cớ Tề Cẩn Minh, hiện tại người là lão kiêng kỵ nhất không còn ai ngoài Tề Cẩn Minh. (Võ công cũa Thượng Quan Vân Long hồi phục tối đa cũng không quá phân nửa, điều này lão đã nhìn thấy.) Không muốn phản đối là vì sau khi suy nghĩ kỹ thì lão cảm thấy việc này không những vô hại mà còn có lợi.

Lão nghĩ:

– “Hắn là chứng nhân thì chỉ cần ta đánh bại Thượng Quan Vân Long, hắn tất phải chấp hành nhiệm vụ của chứng nhân là công nhận ta có quyền kế thừa vị trí của Vân Long. Tự cổ chí kim quyết không có chuyện chứng nhân tỷ võ với người trong cuộc.”.

Nghĩ đoạn lão lên tiếng hỏi:

– Chẳng hay Tề tiên sinh muốn tại hạ tuân thủ quy luật gì?

Tề Cẩn Minh nói:

– Các ngươi giao thủ lần này khác với những cuộc tỷ võ bình thường. Ngươi là kẻ dưới lại làm sai nên Vân Long đưa ra cách thức thế nào, ngươi cũng phải tiếp nhận thế ấy.

Cái Phúc Thiên khẽ gật đầu đồng ý rồi thầm nghĩ:

– “Hắn đã đưa ra cách thức rồi, chỉ muốn ta đoạt linh kỳ chứ không thêm điều kiện gì.

Điều này mọi người đều đã nghe, lẽ nào Tề Cẩn Minh còn có thể thêm vào tình tiết?”.

Tề Cẩn Minh nói:

– Được, vậy thì ta bảo ngươi lên đoạt linh kỳ, tại sao ngươi không lên? Lẽ nào ngươi muốn Vân Long hạ thấp thân phận bước xuống băng đài lĩnh giáo ngươi?

Lúc này Cái Phúc Thiên mới hiểu ý của Tề Cẩn Minh, thì ra Tề Cẩn Minh muốn lão ta băng lên đài tỷ võ với Thượng Quan Vân Long.

Địa điểm chọn tỷ võ là điều khá quant rọng, khinh công của Cái Phúc Thiên không cao minh nhưng lão tự phụ là có thể ứng phó được trên băng đài. Vì thế, lão không một chút do dự mà lập tức bước lên băng đài. Lòng thầm nghĩ:

– “Thượng Quan Vân Long không dám xuống rõ ràng là vì võ công chưa hồi phục nên sợ động thủ dưới bình địa thì không vận dụng được khinh công ảo diệu.”.

Tuy động thủ trên băng đài có phần bất lợi cho Cái Phúc Thiên nhưng lão cảm thấy đã nắm chắc mấy phần thắng trong tay.

Tề Cẩn Minh tiếp tục nói:

– Đây không phải là cuộc tỷ võ bình thường, Vân Long muốn ngươi đoạt kỳ thì ngươi cần phải đoạt được linh kỳ rồi mới có thể xuống băng đài. Bằng không, nếu ngươi tự biết là đánh không lại, giữa chừng bỏ chạy thì ta thủ dưới băng đài này lập tức chặt song cước của ngươi đấy.

Tỷ võ có hai trường hợp, một là điểm tới rồi thôi, hai là đến chết mới thôi. Tề Cẩn Minh muốn Cái Phúc Thiên tuân thủ quy luật này là bức lão ta phải nhất quyết sinh tử với Thượng Quan Vân Long.

Cái Phúc Thiên tự tin là sẽ thắng nên nhìn Vân Long và gượng cười, nói:

– Không phải các hạ chết thì tại hạ tất vong, chuyện này …

Vân Long lạnh lùng nói:

– Ngươi còn ngại gì nữa, ta chết ngươi sống, chẳng phải là hợp với tâm ý của ngươi sao?

Cái Phúc Thiên buột miệng kêu lên:

– Đại ca!

Vân Long quát lớn:

– Ai là đại ca của ngươi, chớ giả nhân giả nghĩa nữa, mau xuất chiêu đi!

Cái Phúc Thiên giả vờ thở dài, nói:

– Tại hạ cũng không ngờ lại có cục diện thế này, nhưng tốt xấu thế nào thì chúng ta cũng từng kết bái chi giao, đại ca không nhận tiểu đệ sao?

Vân Long nói:

– Ta nhận ngươi nhưng kiếm của ta không nhận ngươi! Đừng phí lời nữa, động thủ đi!

Kỳ thực trong tay Thượng Quan Vân Long không có kiếm, chỉ có một đoạn băng được nắn thành hình kiếm mà thôi.

Cái Phúc Thiên nhìn băng kiếm của Vân Long thì càng tự tin là sẽ thắng nên lão giả vờ như bị bức vào thế chẳng còn cách nào khác, nói:

– Đại ca không muốn tha thứ cho tiểu đệ thì tiểu đệ đành chờ đại ca xử trí thôi, mời đại ca ban chiêu!

Vân Long lạnh lùng nói:

– Ngươi không xứng để ta đứng lên động thủ với ngươi, có bản lĩnh thì ngươi cứ đến giết ta đi. Ta có chết dưới tay ngươi cũng không oán trách.

Điều này hoàn toàn ngoài sở liệu của Cái Phúc Thiên. Vân Long đã đại tổn thương nguyên khí, dù đứng lên cũng chưa chắc đánh thắng Cái Phúc Thiên, huống hồ là ngồi tiếp chiêu. Bất giác Cái Phúc Thiên sinh nghi, tự hỏi:

– “Lẽ nào hắn còn có tuyệt kỹ gì?”.

Tề Cẩn Minh bên dưới quát lớn:

– Ngươi quên quy luật ta nói với ngươi rồi sao? Cách thức do Thượng Quan tiên sinh đưa ra, ngươi không thể không tuân!

Vân Long tiếp lời:

– Hãy mạnh dạn lên, nếu ngươi buộc ta phải đứng lên thì cũng xem như ngươi đã thắng.

Khi đó ta nguyện giao linh kỳ cho ngươi.

Cái Phúc Thiên nghĩ:

– “Đấu pháp thế này thì ta hoàn toàn không có đường bại, vậy thì còn sợ gì?”.

Nghĩ đoạn lão cười nhạt, nói:

– Đại ca, tiểu đệ đành phải lĩnh giáo cao chiêu của đại ca thôi!

Binh khí của lão là một thanh đao sống dày, đao trọng lực trầm, lời vừa dứt thì đao phát ra đánh vù một tiếng hợp với đao quang tạo thành hình ảnh như sấm chớp. Thượng Quan Vân Long ngồi trên băng đài chỉ khẽ xuất thủ điểm ra hai cái, chẳng biết thế nào mà đao của Cái Phúc Thiên không thể công vào được. Ngược lại, đao còn bị xoay chuyển va vào một trụ băng, ầm một tiếng, hàng ngàn mảnh băng vỡ vụn tỏa lên không trung.

Nguyên chiêu vừa rồi Vân Long phát sau nhưng đến trước, vừa nhanh vừa chuẩn xác đủ để khắc chế đối phương. Nếu Cái Phúc Thiên không nhanh chóng thu đao lại thì hổ khẩu tay đã bị băng kiếm điểm trúng rồi.

Vệ Thiên Nguyên vỗ tay tán thưởng:

– Nói không sai, cao chiêu, quả nhiên là cao chiêu! Này, Phụng muội, ảo kiếm phi kiếm, chẳng biết đến lúc nào muội mới luyện đến cảnh giới như gia phụ?

Trên băng đài không giống như bình địa, nếu Vân Long ngồi dưới bình địa thì khi Cái Phúc Thiên công không vào, lão còn có đường để tránh né. Còn trên băng đài không có nhiều dư địa để xoay chuyển, bất luận Cái Phúc Thiên tránh né thế nào thì cũng chỉ ở cạnh Vân Long mà thôi. Thêm vào đó là sự trơn trượt của băng đài, chỉ sơ sẩy một chút là rơi vào hiểm cảnh ngay. Cái Phúc Thiên vừa đánh vừa thầm kêu khổ, lúc này lão mới biết tỷ thí trên băng đài không lợi như lão dự đoán.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+