Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Ảo Kiếm Linh Kỳ – Hồi 20 kết Oán Thù Tương Báo, Vĩnh Kết Tơ Duyên 3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nói đoạn, nàng bế mục ngồi xuống tựa như lão ni nhập định, không để ý đến Vệ Thiên Nguyên nữa.

Vệ Thiên Nguyên thầm nghĩ:

– “Đúng vậy, tình của Phi Phụng đối với ta cũng sâu không kém Tuyết Quân ngày xưa và tình cảm của ta đối với Phi Phụng cũng chẳng kém đối với Tuyết Quân trước đây. Nếu ta cứ tiếp tục vương vấn thì nhất định ba bên sẽ gặp nhiều khổ não, Tuyết Quân vì lòng cao thượng đã hy sinh bản thân mình để thành toàn cho ta và Phi Phụng, lẽ nào ta lại làm trái ý nàng?”.

Nghĩ đoạn chàng chẳng biết làm thế nào khác nên đành chắp tay nói lời đa tạ rồi cáo biệt rời Bạch Vân Am một cách lặng lẽ. Tuy vẫn còn chút tiếc nuối nhưng lòng đã cảm thấy nhẹ đi phần nào, bởi lẽ giờ đây dòng chảy tình cảm đã được định hướng rõ ràng. Nhờ vậy mà cước trình của chàng nhanh hơn lúc đi, chỉ mất nửa canh giờ thì chàng đã trở lại u cốc.

Tổng cộng thời gian đi, ở, về không quá ba canh giờ, điều dó
có nghĩa là Phi Phụng vẫn còn ngồi đợi trong u cốc.

Phi Phụng vừa thấy chàng bước vào thì liền hỏi:

– Tại sao chàng quay lại tìm muội?

Vệ Thiên Nguyên thản nhiên đáp:

– Ta muốn đánh với nàng một ván cờ, nhưng đối thủ chỉ có thể
là nàng và ta thôi.

Phi Phụng hỏi tiếp:

– Thế Khương tỷ tỷ đâu?

Thế Nguyên nói:

– Cô ta đã là người ngoại cuộc rồi.

Phi Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Thế này thì không được công bằng lắm chăng?

Thế Nguyên nói:

– Cô ta cầu cho tâm cô ta được an, ta cũng cầu cho tâm của ta
được an.

– Nhưng còn muội …

– Nàng cùng không cần phiền não, vì cuộc cờ tàn này đã được
giải khai rồi.

– Giải khai thế nào?

– Tuyết Quân đã giúp ta giải khai, chính vì cô ta đã giúp ta
giải khai cuộc cờ này nên cô ta phải làm người ngoại cuộc.

Ngừng một lát chàng nói tiếp:

– Mới đó mà đã gần một năm, bây giờ cuộc cờ đã được giải,
chúng ta cũng nên trở lại Mạc Sầu Hồ để thưởng thức kỳ phong dị cảnh.

Phi Phụng nói:

– Hãy khoan đi Mạc Sầu Hồ …

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

– Vậy nàng muốn đi đâu trước?

Phi Phụng nói:

– Đi Hoa Sơn xem hồng diệp. Trên Hoa Sơn cũng có “Mạc Sầu”
cần người an ủi đấy.

Vệ Thiên Nguyên chợt ngộ ra, chàng nói:

– Sợ rằng chỉ có Sở Thiên Thư mới an ủi được “Mạc Sầu”
đó thôi.

Phi Phụng mỉm cười, nói:

– Nhưng chúng ta cũng không nên làm người ngoại cuộc, tự thủ
quan kỳ.

………………..

 

Lại một mùa thu đến, lá vàng rơi khắp Hoa Sơn. Người ta thường
nói, mùa thu là mùa dễ làm cho con người đa cảm đa sầu, điều này xem ra rất ứng
nghiệm với tâm trạng của Tề Tấu Ngọc hiện tại. Sau khi được Dao Quang Tán Nhân
tận tâm chữa trị thì thương thế của nàng đã sớm bình phục như thường. Lúc này
nàng đang mạn bước trong cánh rừng trước Quần Tiên Quán của phái Hoa Sơn.

Nàng đang hoài niệm đến viễn nhân:

– Tại sao Thiên Thư vẫn chưa trở lại thăm ta? Phải chăng
thương thế của chàng cũng đã bình phục? Dao Quang Tán Nhân nói rằng bản lĩnh trị
độc dưỡng thương của Thanh Loan tỷ tỷ không kém bà ta, ôi, lẽ nào …

Thì ra Dao Quang Tán Nhân tuy chữa trị lành thương thế cho
nàng nhưng bà ta lại gieo vào lòng nàng một nỗi ám ảnh. Bà ta từng nói với nàng
rằng:

– “Nam nhân thì đã có chín trong mười người không thể
tin cậy được, dù hắn từng thệ hải minh sơn với ngươi nhưng chỉ cần hắn gần gũi
lâu ngày với một nữ tử khác thì khó bảo đảm rằng hắn không thay lòng đổi dạ.”.

Những lời như vậy Dao Quang Tán Nhân đã nói với nàng không biết
bao nhiêu lần mà kể. Thanh Loan trị thương cho Sở Thiên Thư rồi lại cùng vạn lý
đồng hành, “sớm tối bên nhau” đã gần nửa năm rồi. Liệu chàng có thay
lòng đổi dạ không?

Đương nhiên chuyện “sớm tối bên nhau” cũng chỉ do Tề
Tấu Ngọc tưởng tượng mà thôi.

Nhưng làm sao trách nàng có cách nghĩ như vậy?

Thiếu thời nàng và Vệ Thiên Nguyên sớm tối bên nhau và chẳng
phải nàng đã yêu Vệ Thiên Nguyên đó sao? “Lâu ngày sinh tình”, câu
nói này nàng đã có thừa thể nghiệm.

Nàng lại thầm nghĩ:

– “Nhưng Thiên Thư không phải là tiểu hài tử và Thanh
Loan cũng không phai là tiểu cô nương, nếu bọn họ lâu ngày sinh tình thật sự
thì sợ rằng không thể nào thay đổi được nữa.

Nhưng khi Thiên Thư yêu ta thì chàng cũng không phải là tiểu
hài tử.”.

Nàng vừa mạn bước trong rừng vừa suy nghĩ lung tung, bỗng
nhiên nàng phát hiện thấy Dao Quang Tán Nhân đang ngồi vẽ tranh, cảnh trong
tranh chính là Quần Tiên Quán. Nàng bước đến gần rồi lên tiếng tán thưởng:

– A, Dao Quang đạo cô vẽ đẹp thế này mà tiểu nữ không biết.
Chữ viết trên tranh cũng tuyệt đẹp.

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Chớ có tâng bốc ta!

Miệng nói nhưng mắt vẫn không rời bức họa.

Bà ta dùng bút pháp như thảo thư viết trên bức họa trông mờ mờ
như sương, nhẹ nhàng như khói, lầu đài ẩn hiện giống như đang phiêu du trong biển
mây. Sự nhẹ nhàng cuối nét bút gợi nhớ niềm xưa và cũng gợi lên tâm sự buồn bã.

Họa nghệ của bà ta là học từ Ngọc Hư Tử, khi hai người đều
chưa xuất gia. Ngọc Hư Tử còn là một thế gia công tử nổi tiếng phong lưu trên
giang hồ. Trước đây Ngọc Hư Tử có vẽ một bức cổ họa Tiên Sơn Lầu Các Đồ, lầu
các trong tranh được lấy cảm hứng từ thực cảnh Quần Tiên Quán trong tranh của
Dao Quang Tán Nhân của Hoa Sơn. Hiện tại, Quần Tiên Quán trong tranh của Dao
Quang Tán Nhân được mô phỏng từ bức tranh của Ngọc Hư Tử.

Trên tranh có đề một thi phẩm của thi nhân nổi tiếng đời Đường
là Lý Thương Ẩn.

“Bạch Thạch Nham Phi Bích tiễn ti.

Thạch Thanh luân trích đắc quy trì.

Nhất xuân mộng vỡ thường phiêu ngõa.

Tận nhật linh phong bất mãn kỳ Ngạc Lục Hoa lai vô định sở Đỗ
Lan Hương khứ vi di thì Ngọc Lang thử hội thông tiên tịch Ức hướng thiên gia vấn
cử chi.”.

Tạm dịch:

“Cửa hang đá trắng đẫm rêu phong Đày mãi chưa về chốn
Thượng Thanh Ngói cứ dầm mưa xuân cõi mộng Cờ không lộng gió buổi ngày hanh.

Ngạc Hoa về ở nơi vô định Đôỗ Hương đi chưa kịp đổi canh Ngọc
Lang tiên sổ mong được lọt Tử chi xin nhớ hỏi trời xanh.”.

Nguyên đề bài thơ này là “Trùng quế Thánh Nữ Từ” (lại
qua đền Thánh Nữ), nói trong Thánh Nữ từ có một nữ đạo sĩ vốn là ý trung nhân của
Lý Thương Ẩn. Năm xưa khi vẽ bức Tiên Sơn Lầu Các Đồ thì Ngọc Hư Tử cũng đề bài
thơ này vào tranh.

Ôi, năm xưa Ngọc Hư Tử đề thi phẩm này của Lý Thương Ẩn vào
trong tranh của mình, không ngờ bây giờ trở thành “thi sấm”!

“Cựu sự trần phong hưu tái khải Thử tâm như thủy chỉ
đông lưu.”.

Tạm dịch:

“Chuyện xưa phong kín không nhắc lại Lòng này như nước chảy
về đông.”.

Từ ngày bà ta giũ áo phong trần làm đạo sĩ thì bà ta đã quyết
tâm “Cựu sự trần phong”.

rồi, nhưng đáng tiếc là rốt cuộc “trần căn” của bà
ta vẫn chưa thể thanh tịnh nên thường sớm hôm hoài mộng … Mãi đến ngày nay,
đã qua hai mươi năm, song chữ “tình” vẫn làm khổ bà ta. Vì thế Dao
Quang Tán Nhân mới đem khối tâm sự ấp ủ trong lòng bấy lâu nay ký thác vào
trong thi họa.

Nhưng tâm sự của bà ta há có thể đem nói cho Tề Tấu Ngọc
nghe? Tề Tấu Ngọc thấy bà ta có vẻ suy tư nên liền hỏi:

– Đạo cô, người đang nghĩ gì vậy?

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Không có gì, ta đang nghĩ đến Thanh Loan.

Nói đoạn bà hỏi Tề Tấu Ngọc:

– Còn ngươi thì sao? Phải chăng ngươi đang có tâm sự muốn nói
với ta?

Tề Tấu Ngọc nói:

– Tiểu nữ cũng không có gì. Nhưng đạo cô nhắc đến Thanh Loan
tỷ tỷ khiến tiểu nữ nhớ đến Thiên Thư, không biết cô ta đã chữa trị thương thế
cho chàng bình phục hay chưa?

Dao Quang Tán Nhân nói:

– Ta biết ngươi đang nhớ nhung nhưng thế sự khó lường, không
chừng hắn sẽ trở về với một người khác, khiến cho ngươi thất vọng đấy.

Đương nhiên Tề Tấu Ngọc thừa hiểu bà ta nói “một người
khác” là chỉ đồ đệ Thanh Loan của bà ta.

Bỗng nhiên nghe có người kêu lên”.

– Sư phụ! Tấu Ngọc muội tử!

Dao Quang Tán Nhân và Tề Tấu Ngọc cùng nhìn lên, chẳng phải
Thanh Loan trở về đó sao? Không những thế mà cô ta còn trở về với một thiếu
niên. Nhưng người thất vọng không phải là Tề Tấu Ngọc mà là Dao Quang Tán Nhân.

Thì ra thiếu niên cùng trở về với Thanh Loan là Bào Lệnh
Huynh, đồ đệ của Võ Đang trưởng lão Ngọc Hư Tử.

Dao Quang Tán Nhân ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao chỉ có các ngươi trở về, Sở Thiên Thư đâu?

Câu này lẽ ra do Tề Tấu Ngọc hỏi mới phải, nhưng Dao Quang
Tán Nhân vừa ngạc nhiên vừa lo lắng nên không nhịn được mà đành hỏi trước.

Thanh Loan hai má ửng hồng, nàng nói:

– Đệ … đệ tử không biết, sau khi đệ tử trị thương cho hắn
bình phục thì mọi người chia tay. Sư phụ, đệ tử … đệ tử có …

Dao Quang Tán Nhân đã đoán được mấy phần nên chau mày nói:

– Có gì cứ nói!

Chợt nghe có người cười ha ha một tràng rồi nói:

– Cô ta thẹn thùng không nói thì ta nói thay vậy!

Lời đến tất người đến, chớp mắt Ngọc Hư Tử đã xuất hiện trước
mắt Dao Quang Tán Nhân. Lão nói tiếp:

– Cô ta và Lệnh Huynh đang thỉnh cầu đạo hữu đồng ý cho hôn sự
của chúng đấy.

Nhất thời Dao Quang Tán Nhân không biết phải nói thế nào nên
chỉ im lặng làm mặt lạnh. Ngọc Hư Tử mỉm cười nói tiếp:

– Lẽ nào đồ đệ của ta không xứng với đồ đệ của đạo hữu? Chúng
ta không thể dẫm vào vết xe đổ!

“Tình biến” của bọn họ năm xưa là vì gia trưởng của
hai nhà phản đối và thêm vào đó là sự hiểu lầm của Dao Quang nên tạo thành bi kịch
ngày nau.

Dao Quang Tán Nhân chợt rùng mình, bà thầm nghĩ:

– “Không sai, kỹ sở bất dục, vậtthi ư nhân (việc gì mình
không muốn thì đừng làm cho người khác).”.

Ngay lúc này bỗng nhiên có một người phi tới như bay, Tề Tấu
Ngọc cũng vội chạy lên trước nghênh đón và kêu lên:

– Thư ca, muội tưởng rằng …

Hai người ôm chầm lấy nhau, dường như bọn họ không thấy gì
xung quanh, toàn thế giới chỉ có hai người tồn tại.

Dường như Dao Quang cũng không nhìn thấy bọn họ, sắc diện của
bà ta dần dần trở nên ôn hòa, cuối cùng bà ta nói với đồ đệ rằng:

– Các ngươi đã tương tình hợp ý thì ta tác thành cho các
ngươi vậy!

Ngọc Hư Tử kéo Dao Quang qua một bên rồi nói nhỏ:

– Nàng hoàn tục bao giờ vậy?

Dao Quang kinh ngạc hỏi lại:

– Cái gì, ai nói ta muốn hoàn tục?

Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:

– Nàng có dũng khí cho đồ đệ hoàn tục, vậy tại sao nàng không
dám hoàn tục? Ta và nàng cùng hoàn tục nhé?

Sắc diện của Dao Quang đột nhiên đỏ bừng còn hơn đồ đệ của bà
ta vừa rồi, bà nói:

– Đừng để bọn hậu bối chúng nó cười cho đấy!

Ngọc Hư Tử nói:

– Ta nói nghiêm túc đấy chứ! Tuy ta đến muộn hai mươi năm,
nhưng thu cúc trải qua sương gió há không thể ngạo thị xuân hoa?

Phía bên kia Sở Thiên Thư cũng đang nói:

– Nàng tưởng thế nào?

Tề Tấu Ngọc nói:

– Muội tưởng là chàng sẽ không trở về một mình.

Sở Thiên Thư nói:

– Thế à, nàng muốn hỏi Vệ Thiên Nguyên phải không? Cuộc cờ
tàn của hắn …

Thực ra không phải Tề Tấu Ngọc muốn hỏi Vệ Thiên Nguyên,
nhưng Sở Thiên Thư đã về bên nàng nên nàng không muốn nói lại những đièu nàng từng
lo nghĩ. Vì thế nàng bèn hỏi:

– Cuộc cờ tàn nào?

Bỗng nhiên có hai người cùng cao giọng nói:

– Cuộc cờ tàn của bọn ta đã được giải rồi.

Lời vừa dứt thì Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quang Phi Phụng
cùng xuất hiện trước mặt mọi người. Lúc này Tề Tấu Ngọc mới hiểu thâm ý của ba
chữ “cuộc cờ tàn”.

Sở Thiên Thư liền nói:

– Vậy thì chúng ta cùng về Dương Châu thôi. Có một chuyện tại
hạ muốn nói với các vị, Tề lão tiền bối và Thượng Quan tiền bối đã chuẩn bị đưa
nhau đi du ngoạn Dương Châu.

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Được, nhưng tốt nhất là du ngọa Tây Hồ trước đã.

Tề Tấu Ngọc ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao?

Vệ Thiên Nguyên nói:

– Vì bên Tây Hồ có nguyệt lão tử, bên nguyệt lão tử có bức đối
liễu, ta muốn cùng các vị đến đó xem!

Nói đoạn chàng cao giọng ngâm hai câu đối:

“Nguyện thiên hạ hữu tình nhân đô thành liễu quyến thuộc.

Thị tiền sinh chủ định sự mạc thác quá nhân duyên.”.

Tạm dịch:

“Mong cho người hữu tình trong thiên hạ đều trở thành
quyến thuộc.

Là chuyện có chủ định từ kiếp trước chớ gượng ép nhân
duyên.”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+