Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Áo vàng qua ngõ – Chương 03 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 3/8
TRÚC MỚ MẮT VÀ LẮNG NGHE TIẾNG CHIM vọng qua cửa sổ vào phòng.Tiếng chim líu lo gọi nhạu êm ái,vui đùa,có lẽ vânlã tiếng gọi nhua quen thuộc của đôi vợ chồng chim khuyên bên tàn nhan~ bên nhà.Trúc biết mình ko lầm vì hôm qua nhóc Phúc báo cho T biết vợ chồng chim khuyên đà xây đựợc 1 cái tố rất xinh xắn trên cành nhan~.cùng với tiếng chim líu lo gọi nhau, nắg buổi sáng cung~~ùa vào phòng,lọc bới tấm màn voan mỏng thành 1 màu rất đẹp mắt,óng ả như tơ vàng.Và rồi tiếng sóng như từ hàng Thuỳ Dương vọng tới,vân~ âm thanh rì rào thôi thúc kỷ niệm,khắc khaỏi như nhung điều bí ấn còn giấu kín trong cái bao la và màu xanh muôn trùng cúa nó.
Ðêm wa đi chơi vê khuya,Trúc dậy muộn.Cuộc khiêu vũ thật vui,nhưng ko đế lại ấn tượng gì sâu đậm trong lòng Trúc.Cô thấy dửng dưng và săn~ sàng quên đi như nhưng~ cuộc vui khác.Ngoại trừ 1 bài hát nói về sự chia biêt. của đôi thanh niên nam nừ~ trong cuộc chinế tranh,buối chiều ngoại ô để họ chia tay nhau,người lính ra mặt trận và ko trở về. Ðiệu boston êm ái,nhẹ nhàng,chú H dìu thím L đi nhưng~ bước rất đẹp trên sàn nhảy bóng lộn.Trúc biết còn lâu lắm cô mới nháy đẹp được như thím Loan,nhưng bài hát thì T thuộc lòng đã từ lậu.
Nhà vắng,chú H và thim L chắc tới cơ quan,chị H và phục có lẽ ra biển. Trường tối wa cung~ về khuya,say khướt,chắc giờ này cung~ chưa
dậy nối. Trúc nằm nán lại 1 chút trên giương` rồi đi vào phòng rửa mặt,lúc nhìn vào gương,Trúc giât> mình nhận ra đôi mắt của mình có vẻ như u ẩn hơn,nét tươi vui thường ngày biến mất.Trúc biết cô đã mất ngủ đêm qua,chỉ chợp mắt dc khi gần sáng.
Trời lạnh.Trúc khoác áo len xuống nhà rồi đi ra sân.Khu vườn nhỏ trên đồi tràn ngập trong ánh nắng và gió ào ạt thối lộng wa nhưng~ tàn cây thuỳ dương. Trúc nghe tiếng gió lướt di trong ko gian và tan loang~ đâu đó trên mặt biển xanh.Khi TRúc đi lại gần bậc thềm,cô bông~ ngạc nhiên khi thấy ai đó dã~đẻ 1 con cá biển thât> to,loại cá thu cờ da óng ánh bạc nam9` trên bâc> thềm. Con cá thu haỹ còn tươi,có lẽ mới từ biến vớt lên,đoi6 mắt nó tròn xoe, miệng ngâm. sơi. dây câu hay người ta buộc minệg nó để xách.
Và 1 mảnh giấy lớn đập vào mắt T khinế cô ngạc nhiên.
Trúc lấy hòn đá,cầm tờ giấy lên xem.Nhung~ dòng chữ viết vội,bằng bút bi to kềnh lướt wa mặt Trúc
“Chị mặc áo vàng thân mến,
Ngoan vừa từ biển trở về,lật đật tới nhà chị ngay,nhưng chị haỹ còn ngủ. Ngoan gởi chị con cá thu tươi rói gọi là quà của biển cả và cũng để trá lễ cho nhung~ viên kẹo ngọt ngon của chị tặng NG hôm nào. nhưng~ viên kẹo của chị áo vàng đã làm những ngụm nước biển xanh bớt mặn.
Ngoan mong rằng dù con cá thu,quà tặng của người đi biển được “nấu nướng ” duói bất cứ hình thức nào,chiên,xào,nướng,kho hay nấu canh….đều luôn nhắc chị nhớ tới người khó nhọc bắt dc nó từ biến và mang tới tặng chị.Của ít lòng nhiều,chị ăn cá mà nhớ tới Ngoan.
Rất mong dc đón tiếp chị tại nhà.Ðó là lời mời thành thật.Ngoan thay lời má mời chị đấy.N sẽ ko vẽ địa chỉ vào đây cho chị biết đâu,chỉ vẽ 1 mũi tên theo hướng con chim Hải âu bay.Người nào thong minh sẽ tìm ra,N biết chị áo vàng là người rất thông minh.
Ngoan đợi chị sáng sáng,chiều chiều….bây giờ thì N phả về gấp vì đói bụng wá rồi.N cũng phải ngủ 1 giấc để bù lại những đêm đi biển thiếu ngủ.
Tạm biệt.Ngoan”
Trúc cầm bức thư mỉm cuời,cô ngồi trên bậc thềm nhìn con cá thu như haỹ còn thoi thóp thở và hình dung ra gương mặt sạm nắg cúa Ngoan.Chú bé thật dễ thương và hiền lành,đãviết nhưng~ lời chân thật và xúc động.
Buổi chiều trúc lấy chiếc xe đạp mini của thím L tìm đường đến nhà N. T ko rành đường, do đó phải hỏi thăm khá lâu,cuôi” cùng ng ta chỉ cho T vào 1 con đường nhỏ lởm chởm đá sỏi và cát,2 bên rợp bóng thuỳ dương.con đường đẹp như trong tranh vẽ và bất ngờ làm sao T như bắt gặp ước mơ của mình,Nhưng rất tiếc T ko mang theo giá vẽ và bút chì,nêu” ko,chắc chắn T sẽ có dừng lại đâu đó bên đường và sẽ có 1 bức phác thảo tuyệt vời về cái xóm thuyền chài này rồi.T vừa đạp xe vừa tiếc thầm và tư> nhủ thế nào ngày mai T cũng sẽ tới đây với đầy đủ “đồ nghề ” và với tư cách là 1…cô hoạ sĩ.
Từ 1 bãi cát trống nhiều cỏ xanhbên đường,bất ngờ có mấy con bò chạy túa ra làm Trúc hết hồn,chiếc xe đạp lạng quạng lách tránh mấy con bò nên chạy vào 1 bụi cây đầy gai nhọn,may ma T ko té vào bụi cây đầy gai đó,chứ nếu ko..eo oi.Trúc ko dám nghĩ tới nữa. Cô thấy tức mấy con bò wá đi,vừa đứng nhìn theo chúng vừa thở liên hồi kỳ trận,trán T vả mồ hôi.Thật hú hồn,quỷ tha ma bắt mây”‘ con bò ác độc ấy đi cho rồi.
-Chị sợ lắm hả
Tiếng hỏi bất ngờ làm T giật mình quay lại. Từ bao giờ ma T chắng hề hay biết 1 cậu bé chăn bò,tay cầm cây roi,đầu đội nón lính thuỷ thật buồn cười đứng nhìn T cười.
-Bò của em đó phải ko?-Trúc nhăn mặt hỏi.
-Ko của em chứ của ai.
-Sao ko bắt bò nó đi từ từ mà rượt nó chạy như….bò vậy?-T lườm cậu bé.
-bò thì phải chạy như bò chứ sao,chị này nói kỳ cục.
-Suýt nưã gây án mạng rồi,em sẽ phải chịu trách nhiệm.
-Em còn vị thành niên,chưa phải chịu trách nhiệm hình sự
Cậu bé này “lý sự ” giống y như nhóc Phục ở nhà.T bực quá la lên:
-Nhưng mà em ko thể chăn bò kiểu ấy dc,nếu ko phải là chị thì sao?
-Bởi vì là chị nên mới chạy xe vào bụi cây đầy gai như vậy chứ người khác ko chạy vào đây.-Cậu bé cười.
-Dễ ghét,chư” phải chạy vào đâu?
-ko chạy vào đâu hết mà đứng lại.Bò em hiền lắm nó tự động tránh chị thôi.
-lấy gì làm bằng chứng là bò em hiền,ko húc người?
– Bằng chứng là thấy chị lạng quạng,nó cũng lạng quạng chạy mất rồi.Bây giờ em phải mât’ cong6 tìm bò về,mệt chưa?
-Lần sau em phải rút kinh nghiệm đấy.
-Chị Ở thành phố khác tới phải ko -Cậu bé hỏi.
-Ðúng rồi sao?
-chẳng sao cả.Em thấy người là biết ngay.
-Em đi kiếm bò,tránh đường cho chị đưa xe ra.
-ÐỂ em giúp cho.
Cậu bé chăn bò nhanh nhẩu giành lấy chiếc xe đạp từ tay T và thật nhẹ nhàng,nó nâng bổng chiếp xe đạp mini lên đem ra khỏi bụi cây đầy gai. Nó dựng xe và cười nói.
-Coi như em đã xin lôĩ chị rồi nhé.Mà ko,tạ tội mới phải chứ.Chị đi dạo chơi hay tìm nhà ai vậy?
-Chị tìm nhà người quen.
-Ðãquen sao lại phải tìm?
-mới quen.
-Vậy nhà ai thế,nói em biết đi,trong vùng này nhà ai em cung~ biết,em sẽ vui lòng hướng dẫn cho-Cậu bé chăn bò huơ huơ cây roi trong ko khí cười nói.
-Chị tìm nhà 1 cậu bé trạc tuổi em vậy.
-Ở xóm thuyền chài này có tới……một tỷ đứa bé trạc tuổi em.
-Thôi đừng xạo,dân số cả nước chưa tới trăm triệu nữa là cái xóm thuyền chài heo hút này mà dám nói 1 tỷ chú nhóc?
-Em quen……….xài tỷ rồi.
Cậu bé trả lời thật thông minh và dễ thương khiến T phải phì cười. Cô hỏi:
-Em có biết nhà chú bé Ngoan ở đâu ko?
-Xì,nhà nó ai mà chẳng biết.
-Vậy em chỉ cho chị tìm nhà N đi.
-Nhưng giờ này làm gì có nó ớ nhà,N theo ba má đi dánh cá ngoài biển rồi.
-N hẹn với chị sáng nay mà,Chắc chắn là N ở nhà.
-Nó xạo đấy.
-chưa gì em đã kết tội người khác,như vậy là ko tốt đâu.Nhưng cứ cho là N ko có nhà,nhưng em cứ chỉ nhà giùm,dc ko?
-Dc quá đi chớ.Chị đi theo hướng này..
Theo câyroi cậu bé chăn bò đưa ra,T nhận thấy 1 con đường đất nhỏ,dẫn từ bãi cỏ xuông” 1 khoảng cây thưa thoải dốc
-Chị thấy nhung lùm nhãn kia chưa?
-Thấy rồi.
-Nhà N nằm trong vườn nhãn đó.Chị phải xuống 1 con dốc xa,khó đi,coi chừng bị té.
-Cám ơn em.
-Khỏi cám ơn,chị chỉ nhắn giùm Nrằng,nó còn nợ em 1 trăm vỏ ốc đấy. Thôi,chào chị nhé,em phải chạy kiêmmâý con bò của em cho nó uống nước ngọt đây.
-kìa,cậu bé…
Trúc chưa kịp hỏi tên,cậu bé đã vung roi và chạy như mọt kỳ mã vào giờ xung trận.T lắc đầu cười rồi đạp xe theo con đường đất nhỏ do cậu bé chăn bò chỉ.Nhà N hiện ra dưới con dốc nằm trong vườn nhan~ đúng theo lời chỉ dẫn của cậu bé chăn bò.Khí T đạp xe thẳng vào sân,1 con chó mực đen ngòm từ trong nhà phóng ra sủa inh ỏi.T cũng vừa nhận ra chú be N ngồi vá lưới với 1 thanh niên trong bóng cây.Và bàng hoàng làm sao T nhận ra chung quanh đây là ko gian sực nức mùi thơm cúa nhãn đầu mùa.
-mực,mưc…mày có đứng có xạo nghen,người quen của tao đấy.
Ngoan la con chó mấy tiêng’ làm nó cụp đuôi hết sủa,và bây giờ con chó mực quay qua vẫy đuôi mừng rỡ đón Trúc,đúng là con chó ba xạo.
-Thấy chưa,em biết thế nào chi cũng tới mà.Chị áo vàng tìm nhà hay wá.
-Nhà N ở xa wá,lại khó tìm,N lại ko chịu ghi địa chỉ làm chị phải hỏi thăm tùm lum.
-Ðường di ở trong miệng mình,vậy nên em ko để lại địa chỉ là đúng.
-Mời chị vào trong này…uống nước.
Anh thanh niên nãy giờ đứng nhìn T,bây giờ lên tiếng mời.Giọng nói của anh thanh niên mang 1 âm sắc lạ.cái giọng trầm hơi nặng làm cho người ta dễ dàng nhận ra dân vùng biển.Trúc đoán anh này có lẽ là anh trai của N,nét mặt họ giống nhau.Ðặc biệt anh thanh niên có đôi mắt đen sâu thẳm và hàng lông mi cong như lông mi con gái. Nhưng N nói:
-Thôi ở ngoài này nói chuyện cho vui,vào nhà làm gì.Gới thiệu với chị Ao Vàng,đây là anh Thường,anh trai của Ngoan.
-Vô duyên,chẳng lẽ là anh gái sao mà chú giới thiệu chi li thế -Thường nạt em.
-Mình phải là người lịch sự,giới thiệu đâu đó đàng hoàng.
Trúc cười:
-2 anh em giống nhau,thoạt nhìn biết ngay.
-Chú N thích làm anh Hai lắm chị Áo vàng ạ.
-Sao lại gọi tui là Áo vàng? -Trúc chớp mắt cười.
-Ủa,chứ chị kô phải tên áo vàng sảo?
-Ðó là cái tên chú N bịa ra.Tên tui khác cơ.Ai mà tên Áo vàng kỳ vậy.
N giẫy nẩy:
-em biết tên thật của chị rồi,nhưng em kô thích gọi tên ấy,em đặt cho chị cái tên Áo Vàng và chỉ thích gọi bằng cái tên dễ thương ấy thơi.
-Tên gì cũng dc,khách tới nhà mà kô mời người ta uống nước,chú thiệt là kỳ.Thôi,chú chịu khó leo bẻ dừa xuống mời khách đi -Thường nói.
-Anh quên hợp đồng ký rồi sao?
-Hợp đồng gì ở đây chú?-T cười.
-Khi chị Áo vàng tới,chính anh chứ kô ai khác sẽ là ng leo bẻ dừa.Bây giờ khách tới anh lại từ chối nhiệm vụ vinh quang ấy rồi.
-Cái hợp đồng mới toanh này cũng là do chú bịa ra chứ anh kô biết gì hết.Nhưng thôi dc,vào nhà lấy chiếc băng dài ra mời chị áo vàng ngồi chơi,anh ra sau nhà hái dừa theo lệnh của chú.
-Như vậy mới đúng điệu…làm anh chứ.
-Chị uông’ nước từ nhà rồi,không khát nữa đâu N.
-Cứ để cho ông anh của N làm nhiệm vụ vinh quang mà.
-N kỳ thiệt đó.
-Rồi chị sẽ biết mọi chuyện.
Nói xong N vào nhà mang chiếc ghế dài ra đặt dưới bóng cây và mời Trúc ngồi.Ngoan ngồi ở đầu băng và nói:
-Chị biết em và anh Thường ngoéo tay ký hợp đồng như thế nào ko?
-Chị ko biết -T cười nói.
-Dễ thôi,lúc sáng em mang cá tới nhà chị trớ về 2 anh em mới cá nhau xem ai thắng si.Em nói thế nào chị cũng tới,anh Thường bảo ko.Em bảo nếu chị tới thì anh T phải là ng thực hiện cho em 3 điều.Ði hái dừa chỉ mới là điều thứ nhất.Rồi chị sẽ thấy 2 điều kia còn ác ôn hơn.
-nếu chị ko tới dc thì sao?
-Dễ thôi,em sẽ thua cuộc và se phải thực hiện ba điều kiện của anh T.
-Ðó là 3 điều gỉ
-Uống 1 ly nước biển,bắt 1 trăm con dã trangvà bị búng lỗ mũi 50 chục cái.
-Thế còn 2 điều còn lại mà anh T phải thực hiện là gì?
-lột dừa bằng 2 hàm răng và….trồng cây chuối đi mười vòng sân.
-Sao ác thế?
-Ăn nhằm gì,rồi chị sẽ biết.
-con cá N cho rất tươi.Và lần đầu tiên trong đời chị ăn một món cá tuyêt. vời như vậy.
-tuyệt vời là gì há chị?
-tuyệt vời là ngon lắm,ngon số 1,ngon hết ý.
-Vậy là tuyệt cú mèo chứ.Lẽ ra chị phải nói là tuyệt cú mèo mới đúng,
-Tuyệt cú mèo là gì?
-là….tuyệt cú mèo.
-Lần đầu tiên chị mới nghe tiếng này -Trúc cười.
-Dễ thôi,rôi1 chị sẽ biết tất cả nếu chị ở đây lâu.Nhưng mà chị sắp về SG rồi phái ko?
Trúc gật đầu.N chép miệng tiếc rẻ:
-rất tiếc,thật là rất tiếc.
-Sao thế?
-Vì chị ra ngoài này, đi tới đi lui,đi tắm biển.đi dạo chơi đây đó,nhưng nếu chưa dc di theo ghe đánh cá với em là coi như chưa biết gì về biển cả.Ðúng ko?
-Rất đúng -Trúc cười -nhưng chị biết thế nào dc,ai cung~ phải đi học.Chị phải về thôi.
-em cung~ đi học,anh Thường cung~ đi học vậy.Làm như chỉ có chị la đi học thôi sao?
-Ủa,T cung~ đi học nữa à?
-anh ấy học giỏi nưã là khác.Cho chị hay mai môt’ anh T cũng vào trong SG để học đại học đó.
-Chị tưởng….
Ngoan có 1 lối nói chuyện rất đặc biệt,cứ thỉng thoảng lại thêm vào 1 điệp khúc “rồi chị sẽ biết ” rất dễ thương.Mỗi lần như vậy làm như N sắp kế ra 1 điều bí mật mới lạ nào đó,nhưng thật ra đó chỉ là thói quen của N mà thôi,chẳng có điều mới lạ nào cả.Biết vậy nên Trúc cứ mắc cười hoài.
Thường mang vào 1 trái dừa xanh,loại dừa xiêm chỉ to bằng trá bưới Biên Hoà nhưng nước rất ngọt.N cười nói với trúc:
-Bây giờ chị sẽ thấy anh T trổ tài lột dừa bằng…răng.
-Chết,ko dc dâu,gãy hết răng rồi lấy gì ăn cơm.
-Chị cứ yên chí,chẳng nhằm nhò gì đâu.Anh Thường đã từng biếu diễn tài..cạp dừa nhiều lần,và lần nào cũng thắng.hôm nay ảnh phải thực hiện 3 điều hứa chứ.
Thường đỏ mặt,T thấy Thường bối rối,tần ngần cầm trái dừa trong tay chưa có quyết định dứt khaót.N giục:
-Mau lên anh T,chị áo vàng khát nước lắm rồi.anh phải thực hiện điều thứ nhất đi chứ.Nên nhớ còn 2 điều nữa đấy nhé.
-Cho chị…xin dc ko?
-ko dc,dứt khoát là ko dc đâu.Chị cứ ngồi yên,rồi chị sẽ biết.
Thường bắt đầu màn cạp dừa,anh dùng 2 hàm răng cắn từng miếng vỏ xanh,rứt ra,chỉ nhìn thôi Trúc cũng cảm thấy sợ hãi,có cảm tướng 2 hàm rang9 mình sắp rụng đến nơi.Nhưng ngó bộ anh chàng T tỉnh rụi,T sử dụng 2 hàm răng như 1 gọng kềm,chắng bao lâu trái đừa đã dc cạp hết lớp vỏ ngoài,tới lần vỏ mềm bên trong T cũng cạp trong nháy mắt.Trái dừa xiêm đã lột hết lớp vỏ,tròn trĩnh 1 cách đáng yêu đã nằm gọn trong lòng bàn tay to bì,mạnh khoé của T.
-xong rồi nhé -Thường giơ trái dừa lên cao cười nói.
-anh nạo dừa vào ly mời chị Áo vàng đi chứ
-Phải dùng dao mới dc…Trúc chen vào.
Ngoan khoát tay cười:
-Chị cứ ngồi yên,chẳng cần dùng tới dao đâu.Rồi chị sẽ biết.
Thường dùng cán muỗng cà phê soi trên đầu trái dừa nạo 1 lỗ tròn,trút nước dừa vào cái ly đã đế sẵn 1 tí muối trắng.Xong T dùng sóng bàn tay chặt mạnh trái dừa đế trên đầu gối.Trúc nhắm mắt lại,bàn tay chận trước ngực như sợ trái tim mình vỡ ra.
-Xong rồi
Trúc mở mắt theo lời nói cúa N và nhìn thấy trái dừa đã bế làm đôi.T dùng chiếc muỗng cà phê nạo cơm dừa bỏ vào ly.Nạo hết 2 nủa trái dừa,Thường cười mang ly dừa đến mời Trúc.
-Mời chị Áo vàng
-Tôi tên Trúc.
-gọi Áo vàng cũng đâu có sao -Thường cười.
-Anh làm Trúc sợ muốn đứng tim.Cứ lo hai hàm răng cúa anh gãy hết sau khi cạp xong trái dừa.
-chẳng sao.Trái lại hàm răng tôi như cứng hơn.
-mai mốt đừng biểu diễn màn cạp dừa kinh khủng như vậy nưã.1 lúc nào đó anh sẽ chẳng còn cái răng ăn cháo đấy.
-Ăn cháo mà cần gì răng?-N cười.
-N cũng đừng đùa quái ác như vậy nữa.Trúc nói.
-Thôi,chị uống nuước dừa đi,rồi sẽ biết.
-Chỉ có 1 mình chị uống sao?
-Chỉ mình chị thôi.Hôm nay chị là người khách đặc biệt mà.
Trúc ngượng ngùng uống nước dừa và ăn nhưng~ miếng cơm dừa ngon ngọt như chưa từng ăn lần nào.quái lạ,ở đây là vủng biến,nước mặn,thế mà bao nhiêu chất mặn cúa nước biển đã dc cây dừa hút lấy để chắt lọc thành những ngụm dừa mát tê đầu lưỡi và ngọt lịm.
-Anh Thường đi hái nhãn mời chị Áo vàng thưởng thức chứ.
-xong ngay.
-Ðã có nhãn chín rôi à? -Trúc hỏi.
-rồi chị sẽ biết -Ngoan cười đáp.
-Trúc đi hái nhan~ với tôi kô?-Thường mời.
-Còn gì bằng.
Trúc vui vẻ theo T ra vuòn nhan ben hong nhà.Nhãn đầu mùa ớ nhà Thường đã chín đều,cây nào cung~ có nhung chụp tre hay bao nylon dùng để bao nhưng~
chùm nhan~ lại cho dơi khỏi ăn dc.Nhãn nhà Thường chín sớm,và trái thật to,bước vào vườn nhan~ Trúc lịm đi trước bầu ko gian như dc ướp trong hương thơm của nhãn chín.
-Ở nhà Trúc có trồng nhãn ko?-Thường hỏi.
-Nhà nào a?
-Nhà trong Sg ấy.
-ko.Chỉ có khế và mận thôi.
-còn nhà của chú Hiển ngoài này?
-có,nhưng chỉ có vài cây,chắc chú trồng cho vui vậy thôi.Bởi thế nên chỉ có bông chứ chưa có trái.
Thường bẻ những chùm nhãn còn trong bao chuyền cho Trúc để bỏ vào chiếc giỏ đệm.Chẳng bao lâu chiếc giỏ đệm đã căng phồng.
-Thôi đi T,nhiều rồi.
-hái thêm 1 chùm nhãn đặc biệt cho Trúc mang về,tối ăn.
Trúc theo T đi về phía cuối vườn,ở đây có 1 cây nhãn đặc biệt,chỉ cao ngang đầu Trúc thôi nhưng trái triũ cành,Thường giải thích:
-Ðây là cây nhan~ do tôi trồng,loại nhan~ này khó kiếm,trái to,vỏ mỏng,cơm dày,hột nhỏ xíu và ngọt khỏi chê.
-chưa an9 mà nghe Thường quảng cáo đãbiết ngon rồi.
-Bởi thế nên mới gọi là nhãn đặc biệt.Và chỉ có khách quí mới dc thướng thức.
Trúc đỏ mặt.Nhung Thường thì tỉnh bơ.Anh ko hái chỉ 1 chùm mà hái tới ba chùm nhan~ lớn.Hoá ra Thường cung~ điều tra kỹ về Trúc,biết cô bé có ba chị em nên mới hái ba chùm nhan~,điều này thì chắc chắn do Ngoan “báo cáo ” lại thôi.
Hai người đi loanh quanh trong vườn nhãn,Trúc thấy có nhưng~ chú chim vào vườn từ bao giờ chắc để ăn nhan~ chín,thấy bóng người vụt đập cánh bay lện.trong khu vườn cũng vang lên 1 âm thanh quen thuộc,đó là tiếng ong bay.Trúc thích thú cứ muốn ở maĩ trong vườn này.Bởi vì cả người Trúc sẽ dc ướp trong hương nhãn chín,tóc tai mặt muĩ,ở đâu cũng là hương nhãn.
-nghe nói Thường sắp vào SG học đại học à?
-Ai nói?
-Ngoan.
-Chưa chị đã xạo.Ba má tôi bắt phải vào trong đó,nhưng tôi thì kô thích.
-Sao lại ko thích.
-Tôi thích nghề đánh cá.Ðúng hơn là tôi rất yêu biển.Trúc chưa đi biển lần nào thì kô thế biết vẻ đẹp của biến đâu.
-Chủ nhật Thường cung~ dc về đi đánh cá kia mà?
-Nói thế chứ đã học rồi thì có trăm mối lo khác,đi đánh cá chỉ là tài tử. tôi ghét cái gì có vẻ tài tử lắm.Phải làm hết mình,yêu mến lấy việc mình làm mới đc.
-Thường học giỏi lắm phải ko.
-Trái lại là khác.Trúc đùng nghe Ngoan ba xạo mà tin.Trúc tin nó là bán lúa giống mà ăn đấy. Ngoan xạo ko ai bằng.
-kô.N rất dễ thương.
-Thôi ta ra ngoài ấy đi.
Hai người ra khỏi vườn nhan~.N thấy Trúc xách cái giỏ đệm căng phồng,cậu bé cười lớn:
-Bộ chị hái hết vườn nhan~ của em rồi sao?
-Vườn nhãn của N có hái hết đời cung~ còn.Chị thích wá đi.
-vậy thì ngày mai mời chị lại tới.Lúc nào vườn cung~mở rộng cửa.
Thường mang ra 1 cái rổ nhựa,trút hết nhan~ trong giỏ đệm vào,chỉ trừ ba chùm nhãn đặc biệt dành cho Trúc mang về nhà thôi.
-Mời Trúc thướng thức nhãn đầu mùa
Thường mời Trúc.Cô giẫy nấy:
-Ba người cùng ăn chứ,mình Trúc ăn sao hết.
-hôm nay chị là khách đặc biệt.Phải ăn hết rổ nhan~đó mới về đc -N cười.
-Lớp ăn,lớp mang về.Như vậy mai mốt chị sẽ tới hoài.
Ba người ngồi quanh rố nhan~.Nhưng Thường và N chỉ ăn cho vui,phần lớn để mời Trúc “thưởng thức ” nhan~đầu mùa.Và quả nhiên,loại nhan~ ở vườn nhà Thường rất thơm ngon,kô giống như laọi nhan~ Trúc thường mua ở các chợ Sài Gòn.
-Trong lúc chị áo vàng ăn nhãn,anh hãy thực hiện điều thứ 3 đi -Ngoan nhìn Thường nói
-Ðiều thứ 3 là điều gi?
-Thôi đừng có làm bộ ông ơi.
Trúc đã biết điều thứ 3 ấy là điều gì rồi nên cô hết hồn,vừa phun cái hột nhan~ xuống đất,Trúc vừa kêu lên:
-Thôi,đừng có đùa như vậy nữa.
-kô đùa đâu,đây là chuyện nghiêm túc.
Trúc nhìn vẻ mặt của N,cậu bé ko cười,khiến Trúc ái ngại,và cô kô hiểu nổi tại sao hai anh em nhà này có những trò chơi quái ác như vậy.
Thường đỏ mặt nói:
_Bưã khác ko đc sao?
-Ko đc,đừng ăn gian con nít.
-Ðể khách về rồi làm.
-cũng kô đc,phải thực hiện điều hứa cuối cùng ngay bây giờ.
Thường chép miệng,thớ ra:
-Thôi đành vậy -Thường ngó Trúc đỏ mặt tiếp -xin lỗi Trúc nhé,đây là trường hợp bắt buộc
Trúc phì cười.Thường bước lùi ra ba bước và nhanh như chớp T thấy Thường nhào lộn đầu trở xuống,hai tay chống dưới đất thay cho 2 chân,đồng thời 2 chân quay ngược lên đầu và bước đi,đủ số vòng qui định,Thường lộn người đứng lên.Gương mặt Thường đỏ bừng,anh cốc lên đầu em ranh mãnh 1 cái mạnh,nói:
-Xong rồi đấy nhé,đừng có yêu cầu gì thêm.
-Chị Áo vàng thấy em có 1 ông anh tài ba chưa?- Ngoan cười hỏi.
-Tài thật,nhưng có ngày té lộn cổ chết tươi.
-Nhằm nhò gì,anh Thường có nhiều tài lắm.Rồi chị sẽ biết.
-Môĩlần nhìn ai lộn đầu trồng cây chuối như vậy chị đứng tim.
Chị dở wá.Ðúng là con gái.
Trúc nhìn Thường đang đứng thở ra những hơi dài,có lẽ vì quá tập trung sức vào việc “trồng cây chuối ” nên T mệt nhọc,mặt mũi anh đỏ bừng giống như những đường gân máu trên mặt Thường đều căng ra.
-Thật là kô hiểu nổi,vậy mà Thường cũng chấp nhận trò chơi quái ác này -Trúc trách.
-kô sao đâu,mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Thường nhìn Trúc vẻ xúc động vì sự quan tâm của cô.Ngoan cười,nói:
-Nếu chị thấy anh Thường lặn xuống biển nữa chắc chị xỉu luôn.Anh ấy có thể lặn cả giờ,dạo choi dưới đáy biển như người ta đi trên đất liền.Anh Thường đã từng gặp ng cá nữa đấy.
Thuong*` cười nói với Trúc:
-Ðừng có nghe những lờiba hoa của Ngoan.Tôi đâu có phải là thợ lặn.
-Nhưng anh có lặn xuống biển rồi chứ?
Trúc hỏi và chờ đợi câu trả lời.Thường cười:
-Có,1 vài lần cần thiết phải gỡ dây câu vướng vào đá ngầm,nhưng chưa lần nào tôi lặn wá 10 phút.Và trước khi lặn đều phải uống 1 ít nước mắm.
-Tại sao lại phải uống nước mắm?-Trúc ngạc nhiên.
-Ở dưới biển lạnh kinh khiếp lắm,nếu kô uống nước mắm sẽ bị lạnh cóng,khi đó sebĩ vọp bẻ rất nguy hiểm.
-nước mắm….có mặn lắm kổ?
-dĩ nhiên là mặn rồi 0Thường cười.
-Sao Thường lại dám uống?
-vì cần thiết nên phải uống,mới đầu rất khó uông” nhưng sau đó thì quen đi.Bây giờ tôi có thể uống 1 chén nước mắm mà kô sao cả.
Trúc thích thú nghe T kể chuyện,dĩ nhiên anh em chú bé N chắc sẽ còn nhiều chuyện thú vị nữa mà Trúc chưa đc biết hết.Những chuyện về biển quả ky lạ nó luôn luôn thu hút sự tò mò của Trúc,giống như những con sóng biển sủi bọt trang(‘ xoá bò trên bãi cát.Trong lòng những con sóng ấy có biết bao nhiêu là bí ấn.
-Trúc ăn nhan~ đi.
-Nãy giờ T ăn nhiều rồi.
-Ở trong đó Trúc đi học chắc vui lắm nhỉ?
-Dĩ nhiên học trò con gái tụi này có biết bao nhiêu chuyện vui.
-Chuyện buồn có kô?-Ngoan vụt hỏi.
-chuyện buồn,chuyên thương,chuyện ghét,chuyện hờn đu> thứ chuyện trên trời dưới đất đều có cả.
-Năm nay tôi sẽ vào trong đó học,chắc là se gặp Trúc và nhờ Trúc nhiều chuyện lắm đấy.
-Thường có nhà trong Sài Gòn kô?
-kô,tôi vào đó ở trọ nhà 1 người bà con.
-Ở trọ thích nhỉ?
-Ở trọ mà thích nỗi gì?_Thường cười.
Nụ cười của Thường sao mà hồn hậu đến thế.Trúc ngạc nhiên trước nụ cười của T.Cô vẫn nghĩ là thanh niên khoẻ mạnh,da sạm nắng,chân tay gan guốc thế kia chắc nụ cười phải…dư dữ 1 chút,ai ngờ nụ cười của Thường hoàn toàn khác hẳn.Khi cười,Thường lại có vẻ rụt rè,ngượng ngùng.Trúc ko hiểu tại sao T lại dám lăn.xuống biển và ko sợ sóng gió.trúc tuong8/ tượng ra 1 đêm trăng rót anh’ vàng trên mặt biển đen thẳm,sóng biển rì rào,bình yên vỗ nhẹ vào mạn thuyền Thường va Ngoan rảnh ran nằm nhìn trăng và anh em họ ca hát nghêu ngao những bài hát về biển.Họ đếm sao trên trời và đi chu du với những vì sao lấp lánh ấy ko?
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+