Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Áo vàng qua ngõ – Chương 03 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

-Chị Truchắc co nhiều bạn lắm nhỉ -ngoan hỏi.
-chị có mấy người bạn thân thôi.
-Mấy chị ấy có…hiền như chị kô?
-Có người hiền,người dữ.Nhưng N hỏi làm gì kỹ thế?
-Ngoan chỉ thích những người hiền.con gái mà dữ như bà chằn sẽ khó…lấy chồng.
-Sao Ngoan biết?
-Nghe người ta nói.Ở xóm thuyền chài này trước đây cung~ có 1 cô gái xinh đẹp nhưng vì chị ấy dữ wá nên kô ai dám lấy,cuối cùng phái ở giá.không hiểu sao 1 hôm người ta thấy chị ấy hoá điên,ngồi nói lám nhảm dưới gốc dừa và ngó ra biển cười khóc,than thở,nguyền rủa ai đó.Những đêm trăng người ta thấy chị ấy đi làng thang trên biển…cính em đã bắt gặp chị ấy vai1 lần. Cho nên con gái phải hiền,dữ wá sẽ biến thành người điên.
Trúc cười trước câu kết luận đơn gian của Ngoan. Tuy nhiên Trúc đoán chuyện có
này chắc Ngoan kgông bịa được, mà là câu chuyện cothật, nhưng có điêumột dộ dến dâu Trúc chưa biến rõ được, có điều một người con gaihoá điên như vậy qua thật đáng tội nghiệp.
– Chị ấy hiện giờ vân~ còn đep- Ngoan nói và nhìn Trúc mỉm cười.
– Ngoan có chọc phá chị ấy không?
– không. Mội lần gặp chị ấy em chạy trốn.
– sao lại trốn?
– Vi… thấy ghê lắm.
-sao Ngoan bảo chị ấy đep.?
– Người đẹp mà không mậc quăn áo thì đẹp ở chỗ nào?
Ðến đây thì Trúc chịu,cô kô dám hỏi nưã mà ngồi yên,gương mặt đỏ bừng vi ngượng.
-Chú kể chuyện tào lao wa-Thườngnhìn em nói.
-Em kế chuyện thật 100% chứ bộ.
-Thật cũng ko đc ke6? như vậy.Chị ấy đáng thương,con người ta ko ai muốn như vậy cả.Chẳng qua người ta lâm vào 1 hoàn cảnh nào đấy thôi.
-Thì em có nói gì đâu…….
Buổi chiều đã buong6 xuống từ bao giờ với mầu nắng nhạt thếch trải dài theo con dốc đầy đá sỏi.Ko gian ướp trong hương thơm của mũi nhãn chín đc gió biển chuyền đi xa hơn,dường như theo cả những cánh chim bay qua vườn về tới những mái nhà xa troong thành phố mờ đục Gió biển bây giờ mang theo hơi lạnh,và tiếng sóng vỗ ầm ào chứng tỏ thuỷ triều đang tràn bãi cát phía sau nhà Thường.
-Thôi,chị phải về đây thôi Ngoan.ạ.
Trúc đứng lên và coi như đó là 1 lời từ giã luon6 Thường vì Trúc ngại,ko biết nói với thường như thế nào.
-chưa ăn hết nhãn mà về?-N nói.
-Chị phải về nấu cơm chiều cho nhỏ em ăn,ko thôi nó chạy tìm khắp nơi.
-Trúc mang tất cả nhanvề.Ở đây có tục lệ đãi khác như vậy.Nếu khách kô ăn hết phải mang về nhà.Vậy thôi.
-Cái này là Thường bịa ra hay sao đấy?
-kô,hoàn toàn kôbịa.Có ba má Thường ở nhà ông bà cũng băt” buộc thế thôi.vì ăn ko hết là khách chê nhãn vườn nhà này kô ngon.năm sau sẽ ko đc mùa trái.
-chà..chà…Trúc lúng túng trước 1 giỏ xách đầy nhãn mà Thường dúi vào tay bắt cô phải xách.
Thường lịch sự dắt chiếc xe đạp mini giùm Trúc và đẩy lên con dốc,Ngoan đi phía sau.Hai anh em có ý muốn tiễn Trúc 1 khoảng đường dài
Trúc nói:
-Thôi đc rồi,phải ra đường lớn.Con dốc này ngó vậy mà xa lắm……
Trúc chớp mắt trước câu nói kô hiếu vô tình hay cố ý cúa Thường.tuy nhiên Trúc thật cảm động,cô bối rối như dưới chân mình có nhưng~ sợi cỏ gai làm vướng ống quần tây,Thường dắt chiếc xe đạp gon gàng leo lên dốc,Trúc thấy Thường cao lớn và khoẻ mạnh như 1 cái cây hứng chịu gió bão trên bãi biển.trong lúc đó N đi sau,chú bé dùng 1 cái nhánh cây vừa bỏ đâu đó cạ vào căm xe đạp làm nó phát ra những tiếng kêu thật vui tai.
Ðã đi khá xa khu vườn nhà Thường,nhưng Trúc vẫn nghe mùi thơm nhãn chín đuổi theo,hình như hương thơm cũng bám trên mái tóc cô.Trúc mỉm cười 1 mình với nỗi vui thầm kín vừa len nhẹ vào tâm hồn mình.
-Thôi,tới đây Trúc về đc rồi.
Thường dừng lại,trao xe cho Trúc.Ngoan câm nhánh cây đập nhẹ lên yên xe đạp cười:
-Thôi tạm biệt chị áo vàng.
Trái thường lệ,hôm nay Trúc đi tắm biển vào buổi chiều,lại tắm 1 mình.Trúc ko dám bơi ra xa vì biển động,người ta đang căng cờ báo hiệu vùng nguy hiếm cho những ng đi tắm biển đề phòng.Trúc tắm ở gần mí cát,cô nhảy đùa trên những con sóng bạc đầu liên tiếp nhau bò vào bãi cát và khi rút đi,để lại tren6 baicát vô số những chiếc vỏ ốc đủ màu,có những chiếc vỏ ốc óng ánh,thật đẹp mắt,Trúc đã gom nhũng chiếc vỏ ốc xinh đẹp lại 1 chỗ,định mang về Sài Gòn làm quà tặng mấy nhỏ bạn
Bãi biển làn lượt vắng người,Trúc đã có thể thoải mái nằm phơi mình trên cát với trò chơi bốc cát nhếu thành ngôi nhà lầu hoặc nhưng~ “kỳ quan của thế giới “.Trúc say mê với trò chơi trẻ con của mình,những ngôi nhà trên cát này bị sóng biển tràn vào cuốn đi. Những ngôi nhà nào sụp đố,Trúc sẵn sàng xây thêm nhưng~ ngoi6 nhà mới.Chinnh’ trò chơi này nhóc Phục đã bày cho Trúc,nhưng cô xây nhà chưa khéo bằng Phục
Trong bộ bikini màu xanh da trời có những hoa trắng lớn may rất khéo,Trúc nổi bật trên bãi biển và tự hiểu mình có 1 nhan sắc trời cho.Trúc đang ở độ tuổi phát triển nên cơ thể nấy nở lý tưởng.Sau những ngày nghỉ hè ở đây,da Trúc đã bắt nắng,càng làm cho cô gái SG có 1 nước da tươi dòn khiến ai cũng phải ngắm nghía.Nhưng bây giờ thì Trúc nằm 1 mình trên bãi cát,xung quanh chỉ có những con dã tràng thấy bãi cát vắng ng bò lên du ngoạn và làm công việc ngàn đời ko mang lại hiệu quả nào,đó là “xe cát biển đông ” -“Dã tràng xe cát biển đông,nhoc nhằn mà chẳng nên công cán gì ” -Trúc nghĩ tới câu hát mà cười thầm trong bụng.
Chán trò chơi xây nhà trên cát,Trúc bèn đuổi theo những con dã tràng chạy nhanh như gió.Trúc rượt đuối hết con này đến con khác và kô lần nào trúc tóm đc chú dã tràng xem sao.Dã tràng bao giờ cung~ chạy nhanh hơn Trúc và chúng có 1 cái nhà an toàn,bất khả xâm phạm.đó là cái hang hình tròn,nhỏ xíu nằm sâu thăm thẳm trong cát,khi con dã tràng chui vào hang là coi như Trúc chỉ còn nước khum người mà ngó,nhưng hễ khi Trúc vừa bỏ đi,con dã tràng lại từ dưới hang chui lên,tiếp tục se những viên cát nhỏ tròn xíu chờ sóng biển tràn vào cuốn đi.
Nắng chiều đã tắt,màu trời mờ nhạt dần và gió cũng lạnh hơn.Trúc cũng chán trò chơi đuổi bắt dã tràng,cô tới chỗ để quần áo lấy chiếc khăn tắm lớn khoác lên người và cầm chiếc túi vỏ ốc đi ngược lên bãi cát để về nhà chú Hiển.Khi Trúc lên vừa hết con dốc quen thuộc bỗng cô giật mình vì thấy Thường đứng chờ trong 1 bóng cây,chiếc xe đạp dựng bên cạnh.
Thấy Trúc đã nhận ra mình,Thường cười,bối rối nói:
-vừa tới nhà hỏi thăm Trúc,cậu em gì đó của Trúc bảo Trúc hãy còn dưới biển chưa về.Tôi quay ra vừa gặp Trúc từ dưới dốc đi lên nên đứng chờ.
Trúc ngượng ngùng kô biết làm thế nào để tránh đôi mắt của T,tuy anh cũng tế nhị ít khi nhìn thẳng người Trúc.Nhưng chẳng thà mặc bikini nằm trên bãi biển,giữa chỗ đông người,ai cũng giống mình,Trúc đỡ ngượng hơn là đứng 1 mình trước người khác phái,nhất là người đó lại là Thường.
-Thường quay chỗ khác,khi nói đc ko?
-Ðc thôi.
-Vậy quay vào gốc cây đi.
Thường cười,quay mặt vào gốc cây.Trúc ấp úng nói:
-Thường tim1 có việc gì ko?
-Ngoan nhờ tôi mang tói tặng Trúc mấy con khô mực laọi đặc biệt để tối nướng ăn cho đỡ buồn.
-Chỉ có vậy thôi sao?
-Hỏi Trúc bao giờ về SG?
-Ngày mốt.
-buổi sáng hay buổi chiều?
-Ai hỏi?
-Ngoan.
-Ðể làm gì?
-Ngoan đi tiễn.
-Thôi,khỏi cần,chú Hiển sẽđưa ra bến xe.
-Tôi quay mặt ra đc chưa? -Xí,chưa đc đâu.Bộ Thường gấp về lắm hả?
-kô,tôi định mời Trúc đi uống cà phê ở quán Thuỷ Vân.Quán này rất đẹp,có ghế bố nằm nghỉ thoải mái.
Trúc cười khúc khích.
-Thôi,đừng có quảng cáo,Trúc biết quán đó rồi.Buổi tối ở đó muỗi dữ lắm,nếu có đi Thường phải mang theo cây quạt để đuối muỗi.
-Tối nay gió nhiêu,ko có muỗi đâu.
-Sao lại mời Trúc đi uống cafe?
-Vì mình sắp…chia tay.
-Bộ sắp chia tay là phải đi uống cafe hả?
-Nếu Trúc ko thích thì thôi vậy.
-Sao biết người ta ko thích? Nhưng ngay bây giờ ko đc dâu.Trúc còn phải về nhà tắm nước ngọt,thay quần áo,ăn cơm tối.Sau đó mới đi đc.
-Vậy tôi chờ ở đây.
-Thôi,kô đc đâu.Thường cung~ phải về ăn cơm rồi mới đi đc chứ?
-Nhưng Thường đừng nên ở đây.Thường đi đâu đó rồi tới quán cafe ngồi chờ.hẹn 7 giờ.đc ko?
-Ðc,nhưng Trúc đi bằng gì tới đó?
-Ðừng lo,Trúc sẽ đi bộ.
-Tôi quay mặt lại đc rồi chứ?
-Cung~ chưa dc,chờ cho Trúc đi thật xa rồi Thường haỹ quay mặt lại và đi về nhà.Nếu ko thuchiện đúng lời hứa thì Trúc ko thèm đi uống cafe đâu.
-Ðồng ý.
Trúc lật đật đi thật nhanh xuống con dốc,cô ko dám quay lại nhìn lên cũng ko biết Thường có thực hiện đúng như lời đãhứa ko.Về tới nhà,vào trong phòng tắm đóng kín cửa rồi mà Trúc vẫn còn ngượng cứng người vì cứ hình dung ra đôi mắt của Thường nhìn mình.Ôi,đôi mắt của anh sao mà hiền đến thế,nhưng cung làm Trúc bối rối đến thế.
Khi Trúc tới quan Thuỳ Vân thì Thường đã ngồi đợi ở đấy từ BAO GIỜ.Trúc đi thẳng tới chỗ Thường và ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
-Ðang sống trong hồi hộp,tưởng Trúc ko tới.
-Sao lại ko tới?
Thường cười:
-Con gái ít khi nói thật lắm.Lần đầu tiên bao giờ họ cũng tìm cach’ nói dối 1 điều gì đó,đôi khi ko chủ tâm,nhưng tâm lý chung khiến họ phải nói dối.
-Trúc ko nằm trong cái số “con gái ” như T nói đâu.
-Trúc đi bộ tới à?
-Anh thấy rồi.Ko lẽ Trúc đi phi cơ trực thăng tới đây.
-Trúc uống gì?
-Nước dừa.
-Ở đây ko có nước dừa.Tại sao Trúc thích uống nước dưa đến thế?
-Uống nước dừa mà ko cho ng ta chặt bằng dao cơ.
Thường đỏ mặt nói:
-Ở đây ko có thứ nước dừa ấy đâu.Ðó là nước dừa đặc biệt.
-Sao Thường và Ngoan có những trò chơi kỳ quái đến thế.Có ngày gãy hết 2 hàm răng,hoặc té gãy cổ cho mà xem.
-Còn nhiều trò chơi kỳ quặc hơn nữa mà trúc chưa biết đâu.
Trúc cười.bắt chước cách nói của Ngoan:
-Rồi sẽ biết.
-Y như giọng nói của chú nhóc N.Trúc uống gì?
-Ở đây có những gì,Thường cứ kệu
-Uống 1 lúc từng ấy thứ à?
-uống cho bằng Thường chứ.
Trúc cười,nhìn mấy cái ly ko còn để trước mặt Thường.Ðó là ba cái ly cafe đen mà Thường đã uống trong lúc ngồi chờ Trúc.
-Như vậy là Trúc uống cafe đen?
-Thuòng cứ gọi cái gì mà Thường thích.Trúc sẽ uống bất cứ cái gì mà Thường gọi.
-Thường gọi bia lon thì sao?
-Trcú cũng uống như thường.
-Rồi sẽ biết.
Khi cô gái phục vụ đi tới,Thường ghé vào tai cô gái nói nhỏ,ko cho Truv’ nghe.1 lúc sau cô gái phục vụ mang 1 ly cam tươi.Nhìn ly cam đặt trước mặt,Trúc ngạc nhiên:
-Sao anh gọi thứ này?
-Khong nỡ để Trúc uống cafe đen.
-Nhiều khi Trúc thích uống cafe đen thì sao?
-Thì sẽ gọi tiếp.Nhưng trước hết Trúc hãy uống ly cam tươi này đi đã.
Trong lúc uống từng ngụm nước cam ngọt lịm,Thường châm 1 điếu thuốc.
-Thường có ghiền thuốc lá ko?
-Ko
-Ko sao lại hút thuốc làm gì?
-Cho đỡ hồi hộp.
Trúc đỏ mặt vì cô đã hiểu tại sao Thường nói như vậy.Trúc nhìn Thường,gương mặt anh mang 1 vẻ đẹp nào đó trong bóng tối mà Trúc ít khi thấy ở ng con trai khác.
-Thường dập tắt điếu thuốc ấy đi.
-làm gì.Trúc ko thích người khc’ hút thuốc khi ngồi trước mặt mình à?
-Ko phải như thế đâu,Thường cứ làm theo lời Trúc đi mà.
Thường dập tắt điếu thuốc bằng cách dụi nó vào canh bàn.Trong lúc Thường định ném điếu thuốc xuống đất thì Trúc kêu lên:
-Ðể yên đấy.Trúc mồi cho.
Trúc bật quẹt gaz,mồi thuốc cho Thường.Vì quá bất ngờ chút xíu nữa 2 hàng chân mày của Thường bị lén lửa.Và hơi thuốc đầu tiên đã làm Thường sặc sụa,ho mấy tiếng.Thường ngồi im lặng 1 hồi lâu,anh như chìm trong sự xúc động ngẫu nhiên.
Trúc dùng muỗng cafe vớt từng cục đá nhỏ trong ly nước bỏ ra bàn nói:
-Người ta bỏ đá nhiều wá.
-Trúc ko thích nước đá à?
-Trúc chỉ thích nước đường.
Thường cười.Dĩ nhiên nước đường ai mà ko thích.Thường đã hiểu câu nói mang 2 nghĩa của cô gái ngồi trước mặt mình.Và bất chợt Thường nghe tiếng sóng biến thật gần.nó như vỗ mạnh vào lòng anh,làm T lao đao.Quán Thuỳ Vân nằm bên này con đường chạy dọc theo bờ biển,ng ta kê những cái bàn và những chiếc ghế ngồi dưới bóng thuỳ dương.ghế ngồi là loại ghế bố xếp,đèn trong quán mờ ảo ko đu sáng nên trong quán tràn ngập bóng tối,khiến 2 ng ngồi bên cạnh nhau cũng ko trông rõ mặt của nhau. Chiếc máy hát đang phát ra 1 bản tình ca nói về bíển.
-Truc’ thích bài hát này ko? _Thường bỗng hỏi.
-Nghe cũng dễ thương.
-Nói chung,nếu ng nào yêu biển đều thích nhũng bài hát về biển.
-Với điều kiện phải hay mới đc.
Thường rít 1 hơi thuốc,đốm lửa Ở đầu điếu thuốc loé sáng kỳ lạ
-Người mặc Áo vàng sao lại khó tính đến thế.
Trúc đỏ mặt và nhận ra tối nay vô tình cô cũng mặc chiếc áo vàng giống như hôm gặp Ngoan trên bãi biển.Màu áo vàng bì chìm khuất trong bóng tối nhưng lại trở thành biệt danh cua Trúc.
-Thường có thích màu vang ko?
-Cũng còn tuỳ ng nào mặc áo vàng nữa chứ.
-Sao Ngoan lại gọi Trúc là “chị Áo vàng “?
-Ko phải N gọi mà tôi gọi.
-hoá ra là thế
Trúc cúi mặt đế giấu nụ cười
-Trúc cười gì thế?
-làm sao mà giải thích đc cho Thường hiểu nụ cười của Trúc đc.
-Tôi biết rồi,nụ cười của các cô gái thật khó hiểu.
-Bao giờ Thường lại theo ghe đánh cá đi biến?
-Ngày kia
-Lúc ấy Trúc đã về thành phố rồi.
-Bao giờ Trúc lại trở lại ngoài này?
-Chắc là mùa hè năm sau.
-Lâu wá vậy?
Câu hỏi của Thường biếu lộ sự hốt hoảng làm Trúc mắc cười nhưng cô cố giấu nụ cười của mình.Ðúng là mùa hè năm sau thì lâu thiệt,và thời gian muôn trùng đâu có ai đoán chắc đc điều gì đậu Trúc nhìn vào đốm lửa của điếu thuốc đang rực cháy trên môi Thường và nói:
-Nhưng Thường cũng sẽ vào SG học kia mà.Lúc đó sợ T chẳng còn muốn trở về vùng biển này nữa.
-Ko bao giờ Thường quên đc vùng biển này đâu.Ớ đây là quê hương của tôi,đâu có ai quên quê hương mình cho đành.
Trúc tin là T đã nói thật vì giọng Thường trâm xuống,ngùi ngùi xúc động.Gió từ phía biển thổi lên thật lạnh,Trúc rùng mình khoanh 2 tay trước ngực và nằm lọt thởm vào lòng chiếc ghế.
-Trúc lạnh à?
-Lanh.
-Biết làm sao bây giờ,o8/ đây ko có củi khô để đốt lò sưởi.Ngoài bãi biến sẽ dễ dàng có 1 đống lửa hơn.
-Thường thường ra bãi biến lắm à?
-Thỉnh thoảng buồn buồn tôi rủ chú N đi dạo chơi.Nhất là những đêm trăng,và cũng chính những đêm trăng chúng tôi hay gặp cô gái điên như N đã nói với Trúc.
-Người điên chắc…khổ lắm nhỉ?
-Chưa chắc đâu.Nhiều khi ng điên lại sung sướng hơn người tỉnh.Rất tiếc tôi chưa điên bao giờ nên ko trả lời chính xác câu hỏi của Trúc đc.
Bất ngờ Trúc thấy cổ chân cô nhói lên,Trúc đưa tay đập mạnh,nhưng con muỗi đã bay mất.Thường cười:
-Bị muỗi cắn phải ko?
-Trúc quên mang theo cái quạt.Thật là đãng trí.
-Có cái quạt ” thiên nhiên ” này rồi,Trúc yên chí đi (hì )
Vừa nói Thường vừa dùng bàn tay to khoẻ của anh quạt dưới chân Trúc để đuổi muỗi.Trúc ngượng wá rụt chân về,mặt đỏ bung*` lắc đầu quầy quậy:
-Thường đừng làm thế…..mỏi tay chết.
2 ng đột nhiên im lặng,cả 2 rơi vào 1 tâm trạng bối rối khó giải thích.Trúc múc 1 cục đá nhỏ đưa lên miệng ngậm và nghe cục đá tan dần trên đầu lưỡi,hơi lanh chạy dài xuống cổ họng cho Trúc 1 cảm giác thích thú như ăn 1 que kem.Trong quán đã có khá đông khách,những cái bàn và những hàng ghế đã chật ních người ngồi.Từ chỗ ngồi trũng thấp như dưới thung lũng này nhìn lên,Trúc thấy con đường chạy ngang tầm mắt mình,ánh đèn lao chao đổ bóng xuống với những bóng ng qua lại thấp thoáng,mơ hồ.
-Ðêm,Thường có thức khuya học bài ko?
-Cũng tuỳ,nếu ko đi đánh cá tôi cũng thức khuya học bài,còn lênh đênh trên biển thì chiu.Lúc đó ko tài nào học đc,nhưng nằm đếm ssao trời thì rất thích.
Trúc cười khúc khích:
-Có bao nhiêu sao trơi1 mà T đã đếm đc?
-làm sao mà đếm đc sao trời,trúc hỏi kỳ.
-Mình đếm bằng tưởng tượng.Thường có đọc Dodet ko?
-Tôi rất mê Dodet.
-Mà mê nhất là truyện nói về đám cưới của các ngôi sao?
Thường cười.Nụ cười của anh thật hiền lành,dễ thương và ko hiểu sao Trúc liên tưởng tới nụ cười của 1 đứa bé khi nhin` thấy sao bay trong bầu trời,những vì sao thật ngộ nghinh~.
-Chúng ta đi dạo mát 1 lát đi Thường -Trúc nói.
-Ði ra bãi biển nhé?
-Tuyệt wá.
Thường gọi tính tiền và cùng đứng lên với Trúc.2 Người đi ngược con dốc cát để lên bờ đường.Gió bỗng thổi ào ạt làm mái tóc của Trúc bay tung,dạt về phía Thường,hình như gương mặt anh bị mái tóc Trúc che lấp.Thường bỗng cầm bàn tay Trúc kéo chạy qua đường để xuống bãi cát.Quá bất ngờ,Trúc ko kịp phản ứng gì nên đành chạy theo Thường 1 cách thu động.
-Sóng nhiều quá,chúng đang bò lên trên bãi cát kìa.
Nhưng Trúc có nhìn thấy gì đâu,cô đứng thở dốc và mắt chưa quen với bóng tối.Trong lúc đó mắt Thường ngời sáng nhìn thẳng ra biển.Trúc nhìn thấy mắt anh như 2 vì sao. Và 2 vì sao đó đang bay trong bầu trời thăm thẳm

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+