Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Áo vàng qua ngõ – Chương 05 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 5/8
Gởi xe xong, Thường và Trúc đi dài theo con đường phố đã bắt đầu tấp nập xe cộ và những dòng người xuôi ngược. Lần đầu tiên biết hẹn hò và đi chơi với một thanh niên, Trúc ngượng ngùng chỉ sợ bạn bè bắt gặp. Eo ơi, mấy nhỏ bạn của Trúc mà bắt gặp trúc đi phố với Thường chắc chúng nó sẽ đồn rầm lên, Trúc có nước độn thổ.
– Ði đâu vậy Thường?
– Tới đằng kia uống nước.
– Tự nhiên đi uống nước?
Thường cười:
– Khát nước thì đi uống nước chứ sao?
– Người ta không khát.
– Nhưng chẳng lẽ đi long rong hoài ngoài phố. Trúc không sợ mỏi chân à?
– Không.
– Nhưng cũng nên vào quán ngồi nghỉ chân rồi đi tiếp. Không khát nước thì ăn kem. Tôi biết ở quán đó có món kem ngon lắm.
– Biết từ bao giờ?
– mới biết hôm qua. Phải đi ăn trước mới dám mời Trúc chứ. Nếu lỡ kem không ngon thì quê chết.
Câu trả lời dễ thương của Thường khiến Trúc phì cười. Sao lại thành thật và ngây ngô đến thế.
– Ðồng ý không? – Thường nhìn Trúc hỏi.
– Không đồng ý cũng không được.
Hai người băng qua đường và bất chợt Thường nắm bàn tay của Trúc. Cô giật mình nhưng không rút lại được vì Thường đã lôi cô đi giữa dòng xe cộ để qua phía bên kia đường.
Buông tay Trúc ra, Thường lúng túng giải thích:
– Vì sợ bị tai nạn nên tôi buộc lòng phải dẫn Trúc qua đường.
– Xí.
Trúc lườm Thường, và cảm thấy bàn tay mình còn nóng hổi, mấy ngón tay tê dại như có một luồng địên chạy qua.
– Gớm, ở thành phố buổi chiều xe cộ đông quá. Trúc có chóng mặt không?
– Làm gì phải chóng mặt lận? – Trúc cười.
– Hồi nhỏ tôi bị yếu tim.
– Còn bây giờ?
– Trái tim yếu hơn.
– Thường học sách nói xạo hồi nào vậy?
Nhưng anh đã tảng lờ, làm như không nghe thấy câu hỏi của Trúc. Hai người lại băng qua đường, lần này Thường không nắm tay Trúc nữa, nhưng anh đã đứng chắn phía trước dòng xe, cố ý để Trúc đi qua.
– Tại sao anh không nắm tay người ta?
– Bây giờ xe cộ ít hơn lúc nãy.
– Xí.
Thường cười nhỏ và đẩy cửa kiếng bước vào quán, Trúc theo sau. Hai người chọn chiếc bàn trống trong góc quán. Ở ngoài đường thì đông người, nhưng trong quán giờ này lại vắng. Thường ngồi đối diện với Trúc, anh xoay cái bình cắm hoa nhỏ trong tay và hỏi:
– Trúc uống nước hay ăn kem.
– Ăn món kem gì mà anh quảng cáo là ngon tuyệt đấy.
– Kem dừa.
Trúc gật đầu. Thường quay qua người phục vụ đứng chờ, nói:
– Hai cái kem dừa, nguyên trái.
– Nhưng không phải cạp bằng răng chứ? – Trúc trêu Thường.
– Hôm nay thì không phải sử dụng đến hàm răng đâu.
– Thường ăn kem dừa ở đây bao nhiêu lần rồi?
– Lần đầu tiên. Hôm nay.
– Sao biết kem dừa ngon tuyệt?
– Dễ thôi, hôm qua tôi vào đây và gọi nước chanh. Người phục vụ mang ly nước chanh ra tôi hỏi ngoài nước chanh có món gì ngon nhất, dĩ nhiên không phải bia, ông ta bảo có kem dừa ngon nhất.
Trúc cười. Vừa lúc người phục vụ mang ra hai trái dừa đặt trong hai cái đĩa to. Người ta đã bỏ đầy kem trong mỗi trái dừa và Trúc ước chừng nếu ăn hết phần kem trong trái dừa, cô sẽ bỏ luôn cả cơm tối.
– Ăn thử xem – Thường mời.
– Không ăn cũng biết ra sao rồi, vì Trúc đã từng ăn kem dừa ở quán này.
Thường xịu mặt. Muỗng kem như nằm bất động trong miệng anh. Trúc nhìn thoáng thấy Thường buồn. Cô cười:
– Nhưng kem thì khác mọi lần. Ðừng tưởng kem dừa luôn luôn giống nhau.
Trúc ngậm một muỗng kem như để nó tan dần trong đầu lưỡi. Trúc khen:
– Kem ngon quá.
– Ðừng khen lấy lòng nghen cô bé.
– Khen thật.
– Ráng ăn hết nhé, để chứng minh cho lời khen của mình.
Dĩ nhiên rồi cuối cùng Trúc cũng ráng ăn hết trái dừa đầy kem. Thường nhìn cô với vẻ hài lòng, ánh mắt của Thường rất trẻ con làm Trúc tức cười:
– Tuần rồi Thường có về Vũng Tàu không? – Trúc hỏi.
– có.
– Vui chứ?
– Thường theo ghe đi biển. Lúc nằm đếm sao trên trời mới biết mình nhớ đất liền đến như thế nào. “Lão Ngoan” lại gởi lời thăm chị Áo Vàng, nó dọa hôm nào sẽ vào Sài Gòn và tới thăm Trúc đấy. Nó để dành rất nhiều vỏ ốc.
– Ngoan đi biển hay ở nhà?
– Lúc này Ngoan thường đi biển để phụ giúp với ba má tôi.
– Chắc là Ngoan có nhiều chuyện để kể lắm nhỉ. Tại sao Thường không bảo Ngoan viết thư cho Trúc?
– Nó lười viết thư lắm.
Trúc hình dung ra chú bé Ngoan với chiếc áo nhà binh cũ, rách vai, đầu đội chiếc nón nỉ có nhiều lỗ thủng một sáng nào trên bãi cát. Trúc tự nhủ, cô sẽ biên thư cho chú bé nếu có dịp.
– Hình như trời chuyển mưa phải không Thường?
Trúc nhìn ra cửa kiếng và hỏi Thường khi thấy một khoảng trời xám lai, ánh nắng vàng tươi không còn thấy nữa qua các mái nhà mà bầu trời như lẫn với màu lá cây xám xịt.
Thường gật đầu:
– Chắc là sắp mưa to.
– Chết rồi, làm sao về kịp.
– Sao lại về? – Thường ngạc nhiên.
– Trúc bỏ quên mấy bộ quần áo trên sào, khi đi quên mang vào, trời mưa ướt hết.
– Tưởng gì ghê gớm, áo ướt thì phơi lại cho khô, đâu có gì khó khăn.
– Nói như Thường thì hết chuyện.
Khi Thường gọi người phục vụ tính tiền, Trúc nhận thấy trong tay anh có hai chiếc vé xem phim, chẳng hiểu Thường mua từ lúc nào. Khi đi ra đường, Thường nói khẽ:
– Minh đi xem phim nhé?
– Trời mưa không thấy sao?
– Trời mưa thì có dính dáng gì tới chuyện xem phim – Thường cười.
– Nhưng Trúc muốn về nhà ngay.
– Dù Trúc có về cũng không kịp lấy mấy bộ quần áo đâu. Ướt rồi cho ướt luôn.
– Công trình người ta giặt, rồi phơi cả buổi. Tại Thường hết đấy.
Thường gãi đầu, cười trừ:
– Dĩ nhiên là tại Thường, ai có phủ nhận bao giờ mà Trúc nói.
– Rạp nào?
– Phía bên kia đường.
– Phim gì?
– Không biết.
– Xời, ai đời rủ người ta đi xem phim mà không biết phim gì.
– Tại vội quá nên chỉ mua kịp hai vé chứ không xem đựơc tựa phim. Tại Trúc hết đó, cứ sợ trễ hẹn, nhưng người tới muộn lại là Trúc.
– Lần sau sẽ bù lại. Bây giờ nắm tay đưa người ta qua đường đi.
Lần này thì danh chính ngôn thuận, Thường nắm tay Trúc qua đường với niềm vui choáng ngập hồn anh. Bàn tay của Trúc nhỏ bé quá, mềm mại quá, nó như run rẩy trong bàn tay to bè của Thường.
– Buông tay người ta ra, nắm hoài kỳ chết.
Trúc rụt tay về và kêu lên khi hai người đã qua tới bên kia đường. Thường cười, mặt anh đỏ lên. Hai người lẳng lặng đi vào công viên. Bây giờ bầu trời đã tối sẫm lại với những đám mây đen kéo qua các ngọn cây, gió lạnh nổi lên xao xác cuốn những chiếc lá khô dạt về một góc phố. Mưa bắt đầu rắc hột.
– Nhanh lên cô bé. Mưa lớn lắm.
Vừa gọi, Thường vừa chạy về phía rạp chiếu bóng cách đấy không xa. Trúc chạy theo. Bây giờ cô vừa giận Thường, vừa buồn cho chính mình. Tại sao không để Thường nắm tay, bây giờ thành ra một người chạy trước, một người chạy sau. Trúc vừa chạy vừa thở. Khi cả hai đã đứng dưới mái hiên của rạp chiếu bóng thì mưa đổ ào xuống.
– May quá. – Thường nói.
– Sao lại may?
– Nếu chạy không kịp bây giờ cả hai ướt như chuột lột rồi.
– Tại sao anh bỏ chạy một mình? – Trúc giận dỗi hỏi.
– Vì sợ Trúc… cự nự.
– Em lạnh quá.
Trúc bỗng rùng mình và nép sát vào người Thường tránh mưa. Thường nắm tay Trúc bước lên những bậc thềm cao để vào rạp chiếu bóng.
Phim vừa mới chiếu, đèn tắt hết nên trong rạp tối đen. Thường nắm tay Trúc dò dẵm từng bước để tìm ghế ngồi. Phải có hơn mười phút mắt anh mớí quen dần với bóng tối và nhận ra hai chiếc ghế trống ngay phía trước mặt mình. Thường kéo Trúc ngồi xuống.
– Tối quá sao anh thấy hay vậy?
– Mắt Thường đếm sao trời hoài nên sáng như sao.
– Xạo quá trời.
Ngó lên màn ảnh một lúc Trúc mới biết đó là một phim tình báo và hình như Trúc đã xem rồi một lần, cho nên cô không mấy thích thú.
Bàn tay Thường bỗng lần tìm bàn tay Trúc, anh bóp nhè nhẹ mấy ngón tay mềm mại của cô và hỏi:
– Trúc có thường đi xem phim không?
– thường.
– Ði với ai.
– Ði một mình.
– Không thể tin được, không có ai đi xem phim một mình bao giờ.
– Ðùa thôi, Trúc hay đi xem phim với mấy nhỏ bạn, hoặc với chị Huyền, hoặc với nhóc Phục.
– Còn đi với một người khác phái?
– Chưa.
– Trời lạnh quá.
– Không phải đâu, rạp này có máy lạnh đấy.
Giọng Thường thì thầm:
– Trúc lạnh à?
– Không.
– Sao mấy ngón tay Trúc run rẩy thế?
– Tại vì hồi hộp.
Thường cười nhỏ:
– Yếu tim mà bày đặt đi xem phim tình báo, toàn những pha gây cấn.
– Biết đâu. Tại Thường dẫn người ta đi xem chứ bộ.
– Sao một lúc thì “Thường” một lúc thì “Anh”, phải có lập trường vững vàng chứ cô bé.
Trúc ngượng ngùng dấu mặt sau vai THường và giận quá, cố ngắt vào bả vai Thường một cái làm Thường nẩy người lên. Sau đó thì cả hai đều ngượng ngùng, bối rối ngồi im lặng đuổi theo những hình ảnh thoáng quá trên màn ảnh mà không ai hiểu được diễn biến của đoạn phim mãi cho tới khi đèn bật sáng.
Lúc cả hai ra khỏi rạp thì cơn mưa cũng đã tạnh, nhưng để lại một bầu không khí ẩm ướt, cơn gió thổi qua trước cửa rạp chiếu bóng như còn sũng nước và trên các tàn cây cao không ngớt để rơi những hạt bụi nước xuống hè đường. Thường phủi một vài hạt bụi nước óng ánh bám trên tóc Trúc và nắm tay cô băng qua đường. Ánh đèn cao áp tỏa xuống làm cho bãi cỏ công viên như xanh hơn và thoáng nghe thứ hương cỏ nồng nàn từ đất ẩm bốc lên. Tiếng một loại côn trùng nào đó rên rỉ trong bãi cỏ khi Thường và Trúc đi ngang qua.
– Mấy giờ rồi “anh”?
Tiếng “anh” đầy ngượng ngùng phát ra làm chính Trúc cũng thấy bối rối. Thường cười:
– Mong sẽ không có sự thay đổi nữa nhé? Hơn bẩy giờ thôi. – Thường nói.
– Mình đi lấy xe rồi về.
– Em phải về nhà ngay bây giờ à?
– Vâng, em không thể đi chơi khuya hơn được đâu. Tối nay em còn phải thức học bài
o0o
Như thường lệ, mỗi khi tới nhà Bích Hồng, Trúc đều nhấn kèn xe Honda một tràng dài. Và đó cũng gần như là một “mật hiệu” để Bích Hồng nhận ra khách lạ, quen, thân hay không thân. Nhưng nay người ra mở cổng cho Trúc lại là nhỏ…Hồng Ánh.
Trúc dắt xe vào sân, ngạc nhiên hỏi:
– Bích Hồng đâu?
– Nhỏ bận làm yaourt ở sau bếp.
– Xời, hôm nay lại trổ nghề mới nữa rồi. Hồng Ánh tới lâu chưa?
– Cả buổi rồi.
Hồng Ánh vừa đi ra đóng cửa lại, vừa hét vang:
– Bích Hồng ơi, có “người yêu” tới nè.
– Ai thế? – Tiếng Bích Hồng hỏi vọng ra.
– Bộ nhỏ có nhiều “người yêu” lắm sao mà không nhớ ai với ai hết trơn vậy?
Hồng Ánh tuy mới gia nhập nhóm “năm mái nhà ngói” nhưng đã trở nên thân thiết với Bích Hồng, điều này làm nhỏ Minh Ánh và Khánh Huệ hơi khó chịu. Tâm lý con gái vốn phức tạp, nhưng rồi đâu cũng vào đó, cuối cùng Hồng Ánh đã trở thành một thành viên của gia đình gồm năm đứa con gái tuổi suýt soát nhau, xinh đẹp như nhau và có lẽ… nhiều chuyện cũng như nhau.
– Xời ơi, nhỏ Thủy Trúc mà làm tưởng đâu ai, khiến người ta luýnh quýnh làm đổ hết mấy hũ yaourt rồi. Bắt đền đi.
Bích Hồng vừa lau tay trong chiếc khăn lông nhỏ vừa nhìn Trúc, nói:
– Bộ ta không xứng đáng là khách quý sao? – Trúc cười.
– Không.
– A, có “người yêu mới” nên phụ bạc “người yêu cũ” rồi phải không?
Bích Hồng nhăn mũi:
– Ai biểu Thủy trúc tới trễ làm chi. Ngày xưa Thủy Tinh tới trễ cho nên mất vợ đấy.
– Ta tới trễ có năm phút thôi.
– Thủy Tinh tới trễ có ba mươi giây mà ôm hận ngàn đời. Thủy Trúc may hơn Thủy Tinh vì ta không phải là người phản bội.
– Nói nghe mủi lòng quá thể.
– Coi chừng Thủy Trúc khóc rơi nước mắt cá sấu bây giờ. Bích Hồng đền cho Thủy Trúc hũ yaourt đi.
– Yaourt ăn chưa đựơc đâu.
– Sao vậy?
– Ta lỡ tay làm cho nó lỏng bỏng như nước phải để vô tủ lạnh, mở hết tốc độ may ra nó mới đặc lại.
– Thế bao giờ mới được ăn yaourt do Bích Hồng làm?
– Chắc phải tới chiều.
– Xời, vậy mà cũng làm. Sao không nhờ ta chỉ cho. – Trúc cười nói.
– Thất bại làm lại mấy hồi, như thế lại càng có thêm kinh nghiệm quý báu.
Buổi học nhóm đầu tiên của bộ ba Bích Hồng, Thủy Trúc, Hồng Ánh mở màng bằng cách trao đổi kinh nghiệm làm yaourt và ăn hết bốn dĩa bò bía ngoài đầu ngõ và mỗi người làm thêm một ly chè, trong tủ lạnh nhà Bích Hồng.
Hồng Ánh cười:
– Học nhóm kiểu này chắc nhỏ nào cũng mau.. lên cân.
– thôi, ta sợ mập lắm.
– Nhỏ phải lên ba ký nữa mới vừa Trúc ơi, đừng sợ mập.
– Ba ký nữa ta giống như cái hột mít lăn trên đường nhựa bóng loáng chứ hết còn nhỏ Thủy Trúc “nàng thơ” nữa rồi.
– Bộ nhỏ sợ không còn là “đối tượng” để mấy ông thi sĩ đứng đợi trước cổng trường làm thơ… con cóc nữa sao?
Bích Hồng lên giọng hóm hỉnh:
– Thủy Trúc mà còn sợ chi, Hoàng hoa thôn đã có chủ rồi mà.
– Nhỏ tuyên truyền gì bậy bạ thế? – Trúc lườm.
– Nói có sách mách có chứng đàng hoàng.
– Nhỏ nên nhớ tội vu khống có ghi trong bộ luật hình sự đó nha.
– Cách đây ba bữa, ai đi với ai ăn kem ở Grival, khai đi nhỏ ơi?
Thủy Trúc chột dạ:
– Ai chứ không phải ta.
– Xời, phải chi ta có cái máy chụp hình, chụp đủ ba mười sáu tấm cho nhhỏ hết chối.
– Nhỏ có nhìn lầm ai không?
– Yên chí, ta chưa có cận thị nên nhìn rất rõ. Nếu cần ta sẽ kể chi tiết cho nghe.
Hồng Ánh cười tít mắt, giục:
– Kể đi Bích Hồng, chuyện này hay quá, đáng phải thu băng cassette đấy, bán chạy như tôm tươi.
– Anh chị vào Grival lúc hơn bốn giờ chiều, lúc đó trời đang chuyển mưa. Anh chị đang ngồi ở chiếc bàn trong góc quán phía tay phải ngó ra đường. Trên bàn có một lọ hoa nhỏ, cắm ba nhánh cẩm chướng màu hồng phấn. Anh chị ăn kem dừa, ngồi đối diện nhau rất tình tứ. Ðúng không Thủy Trúc?
Trúc đỏ mặt, hỏi:
– Nếu đúng, sao Bích Hồng không vào quán…nhận diện cho chắc ăn?
– Nên nhớ ta là con người lịch sự, không muốn bị nguyền rủa vì phá đám. Nhưng lúc đó ta đứng phía bên kia đường, dưới một gốc cây to, ta “quay phim” từ đầu tới cuối.
– Bích Hồng đi đâu thế?
– Ði phố mua ít đồ chứ đi đâu?
Trúc cười:
– Xạo. Ta không tin đâu.
– Tin hay không thì tùy, và ta cũng không phải đi có một mình, có người làm chứng thứ hai hẳn hoi.
– Ai?
– Anh Tùng chứ ai.
– A, như vậy giấu đầu lòi đuôi đấy nhé, tự nhiên Bích Hồng khai chứ chả ai tra khảo gì đâu. Cho hết chối.
Bích Hồng biết mình lỡ lời, nhưng không biết làm sao lấy lai được. Cô cũng đỏ mặt rồi lãng chuyện:
– Hôm đó ta mắc một trận mưa quá trời quá đất, về cảm luôn.
– Vô duyên, đang nói chuyện nọ xọ sang chuyện kia. – Hồng Ánh phê bình.
– Ðúng đấy, cái gì phải ra cái đó, ta không phủ nhận việc đi ăn kem với một người bạn trai, nhưng Bích Hồng cũng đừng chối quanh việc mình có “bồ”.
– Tội lỗi hai người ngang nhau. – Hồng Ánh cười tủm tỉm.
– thôi mà nhỏ, bỏ qua chuyện ấy đi, hồi sau phân giải. Bây giờ học đi, muộn rồi. Trưa nay ta phải về sớm để nấu cơm.
thế là ba người ngồi ba góc để bắt đầu học bài. Nhưng Trúc không tài nào nuốt trôi những dòng chữ kéo qua mắt khi tâm trạng của cô đang rối bời trước sự phát hiện bất ngờ của Bích Hồng. Nếu không chận trước, ngày mai chắc cả lớp đều biết tin sốt dẻo này qua cái “loa” khuếch đại âm thanh của nó. Eo ơi, nhỏ Bích Hồng mà thêm mắm dặm muối cho câu chuyện thêm ly kỳ, hấp dẫn nữa thì có nước Trúc độn thổ, bỏ trường mà đi luôn. Khi về, thế nào cũng phải “nói nhỏ” với Bích Hồng và ký hiệp ước hòa bình thôi.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+