Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Áo vàng qua ngõ – Chương 08 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 8/8
Ít có dịp nào mà cả bốn đứa bạn thân đều có mặt đông đủ như vậy. Nhưng chiều nay sự có mặt của bạn bè tại nhà làm cho Trúc khổ tâm vô cùng.
Ðã thế Khánh Huệ lại bô bô cái miệng:
– Tại sao nhỏ lại nghỉ học lâu thế?
– Mình bận
– Bận gì cũng phải nói cho bạn bè biết chứ. Ðằng này lẳng lặng nghỉ, không nói lời nào. Tưởng đâu nhỏ nghỉ học ở nhà để chuẩn bị lấy chồng rồi.
Hồng Ánh cười:
– Nhỏ lấy chồng thế nào ta cũng phải làm phù dâu. KHông trốn bạn bè được đâu.
– Ta cũng phải có một chân trong đám cưới mới được, cũng không trốn khỏi đâu Thuỷ Trúc ơi.
Trong bốn đứa bạn thân, chỉ có Bích Hồng là thường gặp Thuỷ Trúc hơn cả. Tuy không biết rõ lý do nghỉ học của Trúc, nhưng Bích Hồng đã cảm thấy một việc gì đó đang xảy ra cho bạn. Mấy lần nhờ Bích Hồng xin phép. Trúc đã tạo cho bạn một nỗi nghi ngờ.
Hôm nay Bích Hồng cũng phải nói:
– Không được đâu Trúc ơi, ở trường đã đặt vấn đề rồi đấy. Lần này không ai có thể xin phép cho bạn. Hoặc là Trúc đi học, hoặc là phải có người nhà tới trường. Thế thôi.
– Có lẽ mình đến nước phải nghỉ học luôn thôi.
– Tại sao vậy? Nhỏ đùa hay nói thật?- Bích Hồng ngạc nhiên
– Mình buồn lắm
– Buồn đi học cho vui. Ở nhà buồn là đúng rồi – Minh Ánh khuyên
– Lúc này trong lớp nhiều chuyện vui lắm. Thiếu Trúc gia đình “năm mái nhà ngói ” mất một cây cột chống đỡ, làm sao mà chống chói với nhóm khác – Khánh Huệ nói
– Quán chè mất một mối quen, dì Tư cũng buồn thúi ruột.
Bích Hồng vuốt tóc Trúc cười:
– Ở nhà tóc dài ra mất tấc rồi, mai đi học cho bọn con trai no ngắm.
– Chút nữa Bích Hồng ở lại với mình nhé – Trúc dặn nhỏ
– Có chuyện gì à?
– Mình muốn tâm sự với nhỏ. Buồn lắm.
– Ừa, thấy mặt nhỏ ta cũng biết có chuyện gì buồn bã lắm.
Hôm nay có ba mẹ ở nhà nên Trúc rất sợ bị phát hiện ra việc Trúc nghỉ học. Do đó, Trúc mời khéo bốn nhỏ bạn thân ra ngồi dưới gốc cây khế. Vừa ngồi xuống, Khánh Huệ là người đầu tiên nhìn Trúc với ánh mắt ngạc nhiên, rồi hỏi:
– Lúc này Trúc mập ra đấy, và có vẻ gì khác lạ lắm.
Trúc giật thót người. Hồng Ánh ngắm nhìn Trúc một hồi lâu rồi cũng gật gù:
– Ðúng đấy, ta cũng thấy như thế
– Mập thì rõ ràng rồi, nhưng gương mặt lại xanh.
– Tại Trúc ở trong phòng miết, chẳng đi ra ngoài nên da trắng ra đấy.
– Trắng khác, xanh khác nhỏ ơi – Minh Ánh kêu lên. Khánh Huệ bỗng nói:
– Thông báo cho nhỏ một cái tin quan trọng, ngày mai có thể cô giáo chủ nhiệm và bí thư trường sẽ tới nhà gặp ba mẹ Trúc đấy.
– Thật không?- Trúc hốt hoảng hỏi
– Không lẽ ta đi hù nhỏ à?
– Chết rồi, làm sao đây?- Trúc kêu lên hoảng hốt
– Ủa, chứ Trúc nghỉ học ở nhà không biết sao.
– Không.
– Thế thì chết thật. Rồi những ngày nghỉ học Trúc đi đâu?
– Tới nhà bà chị ở suốt buổi. Ðến giờ thì về.
– Bà chị không nói với ba mẹ Trúc à?
– Không, vì mình đã dặn rồi.
– Thôi thế thì chết thật đấy – Hồng Ánh lo ngại nói.
– Trúc gan thiệt – Minh Ánh kêu lên
– Ừa, gan quá trời. Ta không dám liều lĩnh thế đâu. Dù gì cũng phải lo ở nhà biết chứ.
Bích Hồng dè dặt bên vực bạn:
– Dĩ nhiên là phải có lý do gì đó Thuỷ Trúc mới giấu gia đình chứ.
– Bây giờ chuyện sắp đổ bể tùm lum làm sao mà giấu được nữa.
– Mấy nhỏ cứ làm rối lên thêm – Bích Hồng trách.
– Chứ còn biết làm sao bây giờ?
– Từ từ tính
– Nhỏ nói ngon quá ta, ngày mai ở trường tới đây đây mà bảo từ từ tính – Minh Ánh nói.
– Thế thì giúp được gì cho Thuỷ Trúc, Minh Ánh hiến kế đi? – Bích Hồng nói.
– Ta đâu biết kế gì, nhỏ lãng òm.
– Vậy thì nhỏ im đi, đừng làm Trúc rối lên nữa.
Trúc thầm cám ơn Bích Hồng đã hiểu ý mình. Quả thật từ lúc bốn nhỏ bạn kéo tới nhà. Trúc đã lo lắng bồn chồn không yên. Cô như ngồi trên lửa và không biết phải giải thích làm sao cho bốn nhỏ bạn hiểu được hoàn cảnh của mình. Bây giờ chuyện không khéo sẽ sinh ra cãi nhau.
– Thôi được rồi, tới thăm Trúc cho biết tình hình vậy thôi, tụii này về.
Khánh Huệ ngó Trúc nói. Hồng Ánh và Minh Ánh cũng đứng lên. Ba nhỏ cứ nhìn Trúc chằm chằm, Trúc lãng tránh những đôi mắt như dò xét ấy và tiễn ba nhỏ bạn ra cổng.
– Dù sao Trúc cũng phải tới trường. Ở nhà là nguy hiểm lắm – Hồng Ánh dặn.
– Ðể mình tính.
Trúc buồn bã quay vào buông người xuống chiếc ghế xích đu như một người mất hồn. Bích Hồng cầm bàn tay nhỏ nhắn của Trúc bóp nhẹ và an ủi bạn.
– Có chuyện gì buồn lắm sao mà coi Trúc giống như một kẻ mất trí vậy?
– Ðúng đấy. Cả tháng qua mình gần như mất trí đau khổ tột cùng mà phải ráng cắn răng chịu đựng.
– Tại sao?
– Bích Hồng không hiểu nổi đâu.
– Dĩ nhiên nhỏ không nói thì ta làm sao mà biết được.
– Mình cũng không thể nói.
– Sao lại không thể nói, mình là bạn thân, có gì Trúc cứ nói, đừng ngại. Mình không như mấy nhỏ kia cái mồm lanh chanh, tía lia mà chẳng hiểu gì hết đâu.
– Chuyện vô cùng quan trọng mà không làm sao nói được
– Xời, chuyện sập trời cũng phải nói chứ.
Hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má Trúc, cô khóc ngon lành và giấu mặt mình sau mái tóc. Bích Hồng hoảng hồn lay bạn:
– Sao Trúc khóc, có gì nói cho mình nghe chứ.
Trúc lắc đầu, Bích Hồng thở ra một hơi dài, nhìn bạn đầy thương cảm.
– Chuyện của Trúc và Thường à? – Một lúc Bích Hồng hỏi
– Không. Lâu rồi mình không gặp anh ấy.
– Như thế thì có gì phải khóc?
– Nhỏ đừng hỏi nữa. Bây giờ phải làm sao đây?
– Làm sao là làm thế nào? – Bích Hồng bực mình.
– Nếu Bích Hồng cũng giống như mấy nhỏ kia thì hãy về đi, để Trúc yên thân.
Bích Hồng bóp nhẹ bàn tay Trúc cười:
– Chơi với nhau thân thiết như “người yêu” ai bỏ Trúc trong hoàn cảnh này
– Cớ sao Bích Hồng có vẻ bực mình, gắt gỏng?
– Thôi, không gắt gỏng nữa.
– Vậy thử bảo mình phải làm gì đây?
– Hay là mình và Trúc tới nhà con nhỏ bí thư Ðoàn và cô chủ nhiệm giải thích?
– Ðã bảo không thể giải thích được cho bất cứ một người nào khác.
– Vậy thì biết làm sao bây giờ? – Bích Hồng nhăn mặt nói.
– Chắc mình không sống nổi đâu – Trúc nức nở
– Ðừng có nói tầm bậy.
Trúc bỗng nói:
– Lâu nay Bích Hồng có gặp Thường không?
– Không
– Chắc là Thường giận mình lắm. Nếu có dịp nào gặp Thường, Bích Hồng nhắn giùm một lời, nói mình xin lỗi anh ấy.
– Nhỏ làm gì mà như trăn trối thế?
– Bích Hồng không biết được đâu.
– Tức quá, chuyện gì thì cứ nói cho Bích Hồng biết đi chứ, ở đó cứ khóc, cứ than thở mãi vậy?
– Thôi, Bích Hồng về đi.
Trúc lại úp mặt trong mái tóc khóc vùi. Quả thật Bích Hồng không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với bạn. Cô đứng lên đi vòng quanh trong sân, thử chắp nối lại những suy nghĩ của mình nhưng cuối cùng Bích Hồng cũng chịu thua. Vừa lúc ấy nhóc Phục từ trên lầu ló mặt ra nhăn răng cười với Bích Hồng. Lập tức, Bích Hồng ngoắn nó xuống.
– Ở nhà đang có chuyện gì vậy? – Bích Hồng kéo Phục về một góc sân hỏi
– Chuyện gì đâu?
– Chuyện có liên quan tới chị Trúc đấy – Bích Hồng bắt nọn
– Chẳng có chuyện gì hết.
– Cớ sao chị Trúc buồn?
– Ối, dạo này bà ấy “mát”.
– Hỏi chuyện, Phục cũng như không.
– Chứ ai biết chuyện gì đâu mà nói.
– Cách đây hơn tháng, Trúc ra Vũng Tàu giải quyết chuyện gì đấy?
– Chuyện nhà.
– Chuyện nhà là chuyện gì mới được chứ?
– Chuyện gia đình chú Hiển ấy mà, chị không cần biết bởi vì nó không có liên quan gì tới chị đâu.
– Vô duyên, chị hỏi là sợ có liên quan gì tới Trúc thôi.
– Nhưng bảo đảm là không có liên quan gì tới chị Trúc đâu. Hồi đó chị Trúc và Phục ra ngoài ấy coi giùm nhà cho chú Hiển, vậy thôi.
– Hồi ấy chị Trúc có gặp lại anh Thường không?
– Chắc là không
– Phục nhớ kỹ lại nha, trả lời cho chính xác. Chị phải “điều tra” cho ra chuyện quan trọng này. Nhớ kỹ đi chú bé.
Phục nhìn Bích Hồng cười:
– Bộ chị tính tập sự làm… công an sao mà điều tra
– Ừa
– Ối dào, chị mà làm công an tui… cùi liền.
– Thôi, nói đùa chứ PHục nhớ kỹ lại đi. Trong thời gian ở Vũng Tàu có ai tới nhà chú Hiển tìm Trúc không?
– Có
– Ai vậy?
– Thằng cha Bách chứ ai?
– Bách nào?
– Bách bạn của Nghiêm, chồng chị Huyền, người chụp hình chung với chị trong đám cưới ấy mà.
– Ờ.. ờ… chị nhớ ra thằng cha ấy rồi.
– Hình như ông ấy mết chị lắm đấy.
– Ðồ quỷ
Phục bỏ chạy vào nhà, tiếng cười nó ròn tan như trêu chọc Bích Hồng thêm, Bích Hồng đi về chỗ Trúc nằm, tự nhiên cô cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ cho bạn. Bích Hồng lay mạnh vai Trúc hỏi:
– Nói thật đi, có phải thằng cha Bách đã làm cho Trúc buồn phải không?
Trúc giật thót người, đôi mắt đỏ heo mở lớn, đầy vẻ hoảng hốt:
– Bách nào?
– Ðừng có giả vờ nữa cô bé ơi, còn Bách nào nữa cái thằng cha kỹ sư xây dựng gì đấy đã nhào vô chụp chung hình với tụi mình trong đám cưới của bà Huyền ấy. Hồi nhỏ ra Vũng Tàu thằng cha đó đã mò ra tới nơi phải không?
Trúc ấp úng:
– Nhưng mà…
– Nhưng với không nhị gì, có không thì Trúc cứ bảo chứ đừng giả vờ nữa.
– Ừa.. có.
– Thôi chết rồi – Bích Hồn kêu lên
– Nhưng không phải lỗi ở Trúc đâu, anh ta tự tìm ra nhà chú Hiển chứ Trúc đâu có cho địa chỉ.
– Thế ông Bách đã làm gì khiến Trúc phải khổ sở như vậy?
Trúc nhìn Bích Hồng, tiếng khóc của cô vỡ ra. Chưa bao giờ Bích Hồng cảm thấy thương bạn đến thế, mỗi tiếng khóc của Trúc như một mũi kim nhọn đâm vào trái tim cô. Bình thường Thủy Trúc là một cô gái cứng rắn, giỏi chịu đựng, nhưng không ngờ hôm nay Thủy Trúc mềm yếu đến thế, như vậy tức là phải có một vận đề nào đó làm cho Thuỷ Trúc đau khổ đến tột cùng mới dẫn Thuỷ Trúc đến tâm trạng như thế này.
Bích Hồng gần như sắp khóc theo bạn, cô nhỏ nhẹ hỏi:
– Có chuyện gì Trúc cứ nói đi. Hãy tin ở Bích Hồng. Không nên dè dặt nữa.
– Mình khổ quá…
– Ðã bảo cứ nói đi, cứ than khổ hoài, làm sao Bích Hồng biết được.
– Tại Bách tất cả. Mình căm thù anh ta cột cùng.
– Nhưng mà có chuyện gì?
– Mình… mình.. Trúc nghẹn ngào không nói được hết câu.
– Bình tĩnh đi Thủy Trúc, cứ nói, không sao cả…
– Mình…có thai rồi.
Bích Hồng sửng sốt, tưởng đâu mình nghe lầm. Cô ngồi nín lặng một hồi lâu như để kiểm chứng lại lời nói của Trúc. Và cuối cùng, Bích Hồng tin là mình nghe không lầm. Cô chết lặng giữa tiếng khóc của cô bạn gái đáng thương. Sự thật xảy ra như vậy sao? Bích Hồng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Trúc, gương mặt tối sầm lại qua màn nước mắt. Bích Hồng thẩn thờ hỏi:
– Bao giờ?
– Cả tháng nay rồi. Ðó là lý do mình bỏ học. Mình không thể tới lớp được, mình cũng không muốn sống.
– Chuyện này không thế giấu bác được. Nếu Trúc sợ không dám nói, Bích Hồng sẽ nói hộ cho.
– Không, không được đâu…
– Tại sao lại không được?
– Mình không muốn ba mẹ mình phải buồn khổ.
– Thà biết trước để tìm cách giải quyết, còn hơn để mọi chuyện qúa muộn. Tại sao Trúc… ngu thế?
– Trúc sợ lắm.
– Ngốc quá. Trúc ngốc chưa từng thấy. Rồi thằng cha Bách trời đánh đó biết chưa?
– Chưa
-Lâu nay hắn có tới đây gặp Trúc không
– Có tới vài lần nhưng Trúc lánh mặt. Mình căm thù anh ta thấu xương.
00000000000000000
mấy sis đọc đở đi nha CTMM phải đi công chuyện nếu tối nay hông có đi đánh banh thì sis sẽ viết tiết cho mấy siss đọc
– Cả nhóm sẽ tìm gặp anh ta để “hỏi tội”. Ðồ khốn nạn
– Không nên đâu… đừng cho anh ta biết.
– Cái gì Trúc cũng sợ hết thì giải quyết được gì. Nín khóc và chờ ở đây.
Bích Hồng đi vào nhà, nhưng vừa tới phòng khách Bích Hồng dừng lại, cô không hiểu khi ba mẹ Trúc biết được việc này thì câu chuyện sẽ diễn biến ra sao. Có nên nói không?
– Gì thế Bích Hồng?
Ba mẹ Trúc đang đánh cờ tướng trong phòng khách chợt nhìn thấy Bích Hồng lấp ló ngoài cửa, ông PHán đã lên tiếng hỏi.
– Dạ..
– Thuỷ Trúc đâu rồi?
– Trúc ở ngoài vườn đó bác.
– Sao cháu không ở ngoài đó chơi với Trúc?
– Dạ.. Bích Hồng ngập ngừng.
– Vào đây.
Ba Trúc vẫy tay gọi, Bích Hồng không còn cách nào khác phải đi vào. Bích Hồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ông, ván cờ đang hồi gay cấn. Bích Hồng không giỏi chơi cờ tướng, nhưng cũng biết sơ qua các nước đi. Ông Phán cười:
– Bác của cháu sắp thua rồi. Có cách nào gỡ thế bí giùm bác gái không?
Bà Phán ngẩng lên, háy mắt:
– Chưa chắc.
Bích Hồng định lui ra, nhưng ông Phán đã giữ tay cô lại ôn tồn hỏi:
– Sao, có cái gì cần nói với bác không, sao lại rụt rè thế cô bé?
Bích Hồng cắn môi, cô nhìn ba mẹ Thuỷ Trúc bằng cặp mắt dè dặt, rồi cuối cùng cô quyết định nói sự thật.
– Thưa bác, cháu muốn một việc quan trọng có liên quan tới Thuỷ Trúc
o0o
Bà Phán sốt ruột nhìn đồng hồ, bà hết ngồi lại đứng, mắt cứ dán chặt vào cánh cửa phòng hồi sức. Trúc được đưa vào đây hơn một tiếng đồng hồ để cấp cứu. Chưa bao giờ bà Phán thấy thời gian trôi quá chậm chạp như lúc này.
Trong khi đó ông Phán ngồi ở một góc hành lang, ông như người mất hồn với nỗi đau đớn không lường trước được. Ông không biết nên giận vợ hay giận mình. Rất tiếc ông không khóc được trong trường hợp này, nếu khóc được, chắc nỗi đau sẽ vơi bớt đi ít nhiều. Khi Phục phát hiện ra việc Trúc tự tử, ông chỉ kịp quyết định chở Trúc tới một bệnh viện khác, chứ không phải là bệnh viện nơi ông đang công tác. Ông vừa xấu hổ vừa bàng hoàng, vừa điên cuồng giận dữ. Khi người bạn của ông, một bác sĩ thân thiết đẩy ông vào phòng riêng, trao cho ông ly nước lọc và ép ông uống bằng hết, và khi ông buông người xuống chiếc ghế rộng của bạn, ông mới tìm lại được sự bình tĩnh cần có. Người bạn bác sĩ ấy đã hiểu nỗi đau của ông, anh không nói một lời nào, chỉ đóng sập cửa phòng lại gấp rút theo cô y tá tới phòng hồi sức để trực tiếp cấp cứu cho con gái của bạn mình. Lẽ ra ông Phán nên nghe lời bạn, ở yên trong phòng, nhưng vì qúa nóng ruột ông ra ngoài hành lang ngồi đợi. Và kể từ lúc bước chân vào bệnh viện ông Phán không nói một lời nào với vợ.
Cánh cửa phòng hồi sức bỗng hé mở, người bạn bác sĩ bước ra. Bà Phán như lao tới bác sĩ với ánh mắt trông chờ.
– Chị yên tâm, cháu đã tỉnh.
– Sao lâu thế anh? – Bà Phán lo lắng hỏi.
– Chúng tôi rửa ruột cho cháu xong còn phải cấp cứu cháu vì cái thai non ngày bị hu do cháu quá kích động và sức khoẻ suy sụp.
Bà Phán lặng lẽ thở dài. Bà không dám nhìn chồng, chỉ len lén đưa ánh mắt dè dặt về phía ông khi hai người bạn bắt tay nhau với sự cảm thông.
– Cám ơn anh đã tận tình. Tôi thật khổ tâm… Ông Phán lúng túng nói.
– Cháu khoẻ rồi, nhưng có lẽ anh chị đừng nên vào thì hơn. Hãy để vài ngày nữa cho cháu lấy lại quân bình. Ngoài việc suy sụp về sức khoẻ, tinh thần cháu cũng suy sụp nặng sau cú sốc này.
– Tôi nghe anh – Ông Phán buồn bã nói.
– Anh vào phòng tôi uống nước.
– Thôi, có lẽ tôi phải về. Mong anh lưu ý cháu nhiều hơn.
– Vâng, anh cứ yên tâm. Có gì tôi sẽ gọi điện thoại tới bệnh viện báo cho anh biết.
Ông Phán không nhìn vợ, cũng chẳng nói một lời, chỉ lẳng lặng quay đi. Bà Phán biết ông rất giận mình nên cũng không dám nói gì.
– Chúng tôi rất xấu hổ vì chuyện này, chắc anh cũng hiểu chồng tôi giận tôi đến mức nào – Bà Phán lúng túng nói.
– Chị cứ yên tâm, tôi rất hiểu hoàn cảnh của anh chị. Việc anh ấy đưa cháu đến đây là hợp lý, sẽ không ai biết được chuyện không may xảy ra cho gia đình anh chị đâu.
– Tôi biết phải làm sao bây giờ, anh?
Bà Phán khóc rấm rức.
– Chị cứ về nhà nghĩ, ít hôm nữa hãy vào thăm cháu. Nếu cần thiết, chị có thể nhờ một cô bạn nào đó của cháu tới đây, chứ chị đừng nên gặp cháu vội. Ðây là vấn đề tâm lý…
– Tôi hiểu
Bà Phán đón xích lô ra về. Vừa tới nhà, bà gọi Phục hỏi:
– Con biết nhà chị Bích Hồng không?
– Biết
– Lấy xe đi mời chị Bích Hồng tới ngay, mẹ có việc nhờ chị ấy
– Chị Trúc ra sao rồi hả mẹ? – Phục nhìn mẹ với vẻ lo lắng.
– Không sao đâu, chị Trúc đã tỉnh.
– Có nên nói cho chị Bích Hồng biết không?
– Ðừng có lẻo mép, cứ mời chị Bích Hồng tới và đừng nói lôi thôi vì cả.
Phục đi và về khoảng nửa giờ thì Bích Hồng tới. Bà Phán gọi Bích Hồng vào phòng khách.
– Thưa bác, có chuyện gì thế ạ? – Bích Hồng dè dặt hỏi:
– Bác thật khổ tâm, Trúc nó tự tử phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. May còn kịp, bây giờ đã tỉnh. Chiều nay bác nhờ cháu vào bệnh thăm Trúc. Ðược chứ?
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+