Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Ba Đóa Hoa – Chương 01 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương Niệm Kỳ ngồi dưới bóng cây trong vườn
trường, quyển Thông Sử đặt trên gối, ánh mắt thẫn thờ nhìn nhưng chiếc
là đang đong đưa trên ngọn câỵ Bốn bên vắng lặng, không một bóng người
cũng không một tiếng động. Chương Niệm Kỳ thẫn thờ nghĩ ngợi đến xuất
thần, thậm chí nàng không nghe thấy tiếng bướcchân đi gần tới, mãi khi
có một bóng người lắc lư ở trước mặt, nàng mới giật chợt giật mình. Nom
kỹ kẻ tới kia là ai, nàng không khỏi thết lên một tiếng khe khẽ:
– Ồ!
Chàng trai kia hiển nhiên cũng rất ngạc nhiên, chàng không ngờ dưới bóng râm này lại có người ngồị Chàng khẽ nói:
– Xin lỗi tôi đã quấy rầy cô!
Chàng nói xong liền chuyển mình bỏ đị Nhưng chỉ
đi dược mấy bước chàng đã dừng lại, ngoái đầu nhìn nàng. Ánh mắt chàng
lộ vẻ thâm trầm và say sưạ Sau đó chàng trở lại ngồi xuống trên thảm cỏ,
hai tay bó gối đăm đăm nhìn nàng. Mặt nàng thẹn hồng, tim nhảy loạn,
thần hồn bất định.
Một thứ tình tợ vui mừng và chờ đợi khống chế lấy nàng, một thứ tình khẩn trương, không an và đáng sợ.
– Niệm Kỳ! – Chàng khẽ nói như ru – Cô đừng sợ tôi, tôi không làm phiền gì tới cô đâu!
Chương Niệm Kỳ vẫn ngồi bất động, nàng chẳng nói
chi, chỉ tần ngần, ngại ngùng nhìn chàng trai mặc chiếc áo vải lam
trước mặt. Cặp mắt như hòa như thơ, như mộng. Vì sao mình trốn không
khỏi chàng trai nàỷ
– Niệm Kỳ – Dương Âm khẽ nhếch mày nhìn dò xét
nàng – Cô sợ nỗi gì? Hãy tin tôi, tôi chẳng ác ý chi đâu – Chàng thở ra –
Cô không biết, cô như một con thỏ nhỏ lạc lối trong sương mù, tôi vốn
không muốn biết tới cô, thật đấỵ Nhưng cô đang lạc lối, mắt cô mờ mịt
không có một sự giúp đỡ. Tôi có thể giúp cô được chăng? Giúp cô tìm ra
phương hướng của cô?
Chương Niệm Kỳ cảm thấy mình như bị thôi miên,
giọng nói khẩn thiết của Dương Âm khiến lòng nàng rộn ràng. Vói ý thức,
nội tâm nàng có thanh âm nho nhỏ đang đề tỉnh ” Đừng mắc bẫy hắn, đừng
mắc bẫy hắn!”
Song cả người nàng vô lực, ngay sức vận dụng tư tưởng cũng không có, nàng chỉ lặng thinh ngồi nhìn chàng trai.
– Cô đang nghĩ gì vậỷ – Dương Âm hỏi, cặp mắt chàng mở to nhìn nàng không hiểu.
– Niệm Kỳ, xin nói với cô, tôi chẳng có gì đáng
sợ. Cô không thể cả đời chạy trốn hiện thực, hãy thử xem! Nếu cô bằng
lòng. Chúng ta có thể trò chuyện với nhau.
Chương Niệm Kỳ bỗng giật mình, nàng vụt đứng lên, nói ấm ớ:
– Chúng ta không có chi để nói, xin lỗi!
Nàng quýnh quáng bỏ đi, Dương Âm ở sau gọi.
– Sách vở của cô bỏ quên đây này!
Nàng khựng bước, quay đầu ngó lạị Dương Âm đưa
sách vở cho nàng và đứng ra đó, chăm chăm lặng thinh nhìn nàng. Nàng vội
tiếp lấy, ngẩn ngơ, bàng hoàng sợ hãi. Chàng Đưa tay nhẹ đặt trên mặt
nàng.
– Niệm Kỳ – Giọng chàng êm dịu, đi sâu vào nội tâm nàng – Anh yêu em, lâu rồi, em biết chăng?
Ngón tay chàng vuốt trên sóng mũi nàng:
– Đừng lẩn tránh anh nữa, đừng tự khép lòng em,
anh yêu em, yêu không phải là điều xấụ Hãy tin anh, anh sẽ chẳng làm
điều gì tổn hại dến em! Đừng sợ, chớ tự làm khổ cho mình em nhé?
Chân nàng mền nhũn, đầu tối sầm, ánh mắt mơ hồ,
nước mắt bỗng dưng rân rấn qua khoé mi, tay nàng vịn cành cây bên cạnh
một cách yếu ớt, tự vùng vằng vô lực.
Nàng run run nói:
– Xin anh đi chỗ khác! để tôi một mình, xin anh đi chỗ khác!
Niệm Kỳ – chàng gọi, tay chàng kéo nàng, nàng
dựa vào lòng chàng, cảm thấy cánh tay của chàng trai ôm chặt thế ấỵ Phút
chốc nàng cảm thấy đây mới là thế giới của nàng, ấm áp, ngọt ngàọ Đầu
nàng tựa trên ngực chàng, nàng có thể nghe được tiếng nhịp tim đập không
ổn định của chàng. Nàng ngước mắt, tức thì thấy chàng hàm chứa bao
nhiêu nhu tình, quan hoài và thương xót. Nàng thở ra, mơ hồ nói:
– Dương Âm.
Dương Âm nâng cằm nàng, và cúi xuống. Niệm Kỳ
thấy mặt chàng áp tới, nàng vụt ré một tiếng, vùng ra khỏi vòng tay
chàng. Tợ hồ nghe mẫu thân đang kêu gọi:
– Niệm Kỳ! Niệm Kỳ! đừng bước theo lớp bụi sau lưng của mẹ. Hãy lánh xa chàng trai này!
Nàng kinh hoàng ngó Dương Âm một cái và chuyển
đầu trốn chạy như baỵ Được một đỗi xa, nàng vẫn không kềm chế được trái
tim nhảy thình thịch của mình. Hối hả chạy ra khỏi cổng trường rồi nàng
mới phát hiện mình lại bỏ quên sách vở. Sách vở mặc sách vở, cũng không
cần đợi em hết giờ, nàng một mình trở về nhà trước. Cài then cửa phòng
mình, nàng ngã vật trên giường. Nhưng trong đầu óc nàng cứ mãi xuất hiện
bộ mặt, giọng nói của Dương Âm. Khép mắt, nàng hoảng hốt thấy mình vùi
người trong vòng tay chàng một cách ngây ngất, say sưa, ấy là một thứ
cảm giác mà chưa bao giờ nàng có một cảnh giới hồn nhiên vong ngã.
Hôm sau, Dương Âm đem sách vở trao lại cho nàng,
không nói tiếng nào, chàng chỉ ngó nàng thoáng qua rồi bỏ đị Nàng giở
sách ra, bên trong có kèm theo một mảnh giấy “Khi em đã tìm được chính
mình, hãy nói với anh một tiếng, anh ở đây đợi chờ em.”
Nàng nhìn lại mảnh giấy, cảm thấy mình như một con thỏ lạc đường, đi trong sương mù mờ mịt mà không biết nên đi về hướng nàọ
“Hãy giúp tôi!” Hãy giúp tôi! Hãy giúp tôi!”
Trong lòng nàng kêu gọi, song nàng không biết mình đang kêu gọi ai cứu
giúp cũng không biết cứu giúp điều gì.
Tối nay, Chương Niệm Kỳ ở trong nhà bếp giúp Chu
má lặt đậụ Nàng ngồi trên ghế, đầu dựa trên thành cửạ thẫn thờ mà tư
lự. Lát sau nàng hỏi:
– Chu má, nói cho con nghe xem, chuyện mẹ cha con thế nàỏ
Chu má ngó nàng ngạc nhiên:
– Đại tiểu thư, sao cô lại hỏi tới chuyện này?
– Má nói đó! con muốn biết rõ câu chuyện.
– Tôi cũng không biết rõ lắm – Chu má chau mày –
Khi tôi đến nhà cô thì cha và mẹ cô đã kết hôn ba năm rồị Hình như cha
cô vốn là người bà con xa trong nhà mẹ cô, hai người tự do yêu nhaụ Nhà
cha cô nghèo, bà ngoại cô không chịu gả, mẹ cô cuốn gói, mang mớ đồ đạc
trang sức theo cha cô đến Tứ Xuyên và họ đã kết hôn với nhaụ Thế rồi đã
sanh ra các cô. Cha cô thi trúng tuyển được đi nước ngoài, mẹ cô phải
chạy tiền đưa cho cha cô làm lộ phí. Ông sang nước Pháp, sau ba năm lại
lấy một sinh viên lưu học bên ấy, và đã ly hôn với mẹ cô.
– Má có biết hiện giờ cha con ở đâu không?
– Có lẽ ở Nam Kinh. Tiểu thư, cô chớ đề cập đến
việc này trước mặt mẹ cô làm bà giận. Sau khi cha cô từ nước ngoài trở
về, tôi rõ biết việc này lắm. Bà van xin ông, khóc lóc, thậm chí còn quỳ
xuống, muốn ông bỏ cô con gái ấy, nhưng ông dẫu chết cũng không bằng
lòng. Ôi, lòng dạ đàn ông, không còn cách chi nói được nữa! Chả trách mẹ
cô mỗi khi đề câp đến việc đến chuyện này đều ân hận phải nghiến răng.
– Chả nhẽ đàn ông con trai đều thế hết?
Chương Niệm Kỳ chau mày hỏi.
– Việc này tôi chưa rõ lắm nên chưa dám quyết. Thôi đừng đề cập tới nữa trước mặt tiểu thư việc này khó nói được!
Niệm Kỳ đứng dậy trở lên nhà trên, Niệm Du vẫn
đang vùi đầu vào trong đống sách. Nàng nghĩ ” Sao Niệm Du có thể chẳng
chút động lòng? Và vì sao mình cứ bị chàng Dương Âm chết toi này gây
phiền”. Vô phòng, nàng thấy Niệm Sâm đang ngồi ngẩn ngơ trên giường
mình.
– Niệm Sâm, có chi chăng?
– Không có, Niệm Sâm nhíu mày tỏ vẻ lưỡng lự.
Nàng nghĩ ngợi một hồi lâu mới nói – Chị hai, cái anh chàng Dương Âm ban
quốc văn kia đang theo đuổi chị phải không?
– Saỏ Niệm Kỳ giật thót ngườị
– Hồi chiều nay chị về sớm, nhà trường xảy ra một chuyện chị có biết không?
– Dương Âm và Đường Chúng Dân ban địa lý đánh nhau, nghe nói là vì chị em mình!
– Chuyện thế nàỏ Chương Niệm Kỳ vội hỏi.
– Có lẽ Đuờng chúng Dân trước mặt mọi người nhục
mạ ba đóa hoạ Chị biết chuyện Đuờng chúng Dân đeo đẳng theo chị ba và
gặp phải gai nhọn chớ? Cho nên chiều nay ở hội trường, y ta nói với mọi
người, ba đóa hoa đẹp thúi mà bên ngoài thanh khiết, bụng dạ dơ bẩn mà
lời nói cũng dơ bẩn. Thêm vào đó lại phịa chuyện vô cớ nói xấu vô căn
cớ. May sao Dương Âm cũng đang ngồi ở trong hội trường đọc sách, anh ta
bước tới, và chẳng thèm nói câu nào, liền khệnh cho hắn ta một quả đấm
vào mặt, sau đó hai người ẩu đả nhaụ Em thật không ngờ Dương Âm là người
nho nhã mảnh khảnh như vậy mà cũng biết đánh người!
– Sau cùng chuyện ra saỏ – Chương Niệm Kỳ nôn nóng hỏi.
– Sau cùng à? Đương nhiên Dương Âm thua, chàng
ta đâu có biết đánh lộn. Đường Chúng Dân dềnh dàng thế ấy, Dương Âm đâu
phải là đối thủ!
– Ảnh có bị thương không?
– Em đâu biết! Em không tới xem, chắc là phải bị thương, vì mọi người nói anh ta ra máụ
Niệm Kỳ “à” một tiếng, liền xoay người vọt ra ngoàị Niệm Sâm ở phiá sau gọi với theo:
– Chị chạy đi đâu đó?
Chương Niệm Kỳ chạy đi, đầu chẳng ngoái lạị Tới
đường lớn, nàng cảm thấy mình quá nóng vội lại chưa biết Dương Âm hiện
giờ ở đâu, tới chỗ nào tìm chàng đâỷ Nàng quýnh quáng đảo mấy vòng ngoài
đường mới nghĩ ra một cách, nàng gọi điện thoại tới một bạn đồng học,
người bạn này lại giúp nàng gọi điện thoại đi hỏi nữạ Rốt cuộc đã biết
ra được địa chỉ Dương Âm. Nhà Dương Âm ở trong một ngõ hẻm tại Bán Sơn,
một hồi lâu mới tìm ra được. Đây là căn nhà lụp xụp trong khu ổ chuột.
Nhà chỉ có ba phòng nhỏ rất chật chội, hết sức nghèo, hết sức tạp nhạp.
Khi đứng bên ngoài chờ đợi, nàng cảm thấy tai nóng bừng, tim nhảy loạn,
một bà cụ bước ra hỏi nàng với giọng Tứ Xuyên rất đỗi ngạc nhiên:
– Xin hỏi tìm ai?
– Dạ Dương Âm có phải ở đây không?
Không đợi bà cụ trả lời, Dương Âm đã từ bên
trong chạy rạ Chàng đứng run run bên cửa nhìn nàng. Chiếc mũi sưng tím
bầm, trên đầu quấn vải băng còn dính máu đỏ, đáng vẻ bối rối. Niệm Kỳ
chăm chú nhìn chàng, chậm rãi bước tới, sau đó dừng lạị Họ nhìn nhau một
hồi, Dương Âm mới mở cánh cổng nhỏ, mời nàng. Nàng bước vào, Dương Âm
đóng cổng nhỏ lạị
– Không ngờ cô tới, trong nhà bừa bộn quá. – Chàng nói.
Thật sự, trong nhà chẳng có bày biện gì mà rất đơn giản và sạch sẽ.
Nàng ngó chàng, không nói.
– Mời ngồi – Chàng kéo chiếc ghế cho nàng.
Nàng không ngồi, khẽ tiếng gọi:
– Dương Âm!
Chàng giật mình ngó nàng.
– Có đau không? – nàng hỏị
– Không?
– Vì sao đánh nhau?
– Không biết.
– Dương Âm.
– Niệm Kỳ.
Nàng ngã vô lòng chàng, môi nóng hổi của chàng ấn trên môi nàng. Một nụ hôn vội vàng, thảng thốt mà ngọt ngàọ
Nàng biết nàng không dại khờ để mất, nàng biết
nàng từ đây không trốn tránh nữạ Có điều chàng trai này như con rắn độc,
nàng cũng không công đâu tránh nữạ Người đắm chìm trong rượu, cam lòng
chết say, há chịu chết khô, nàng cũng như vậỵ Nếu như một ngày nào đó
chàng sẽ phụ tâm tình thì ít nhất, nàng đã có những khoảnh khắc không
phụ tâm của chàng! Đã đủ. Hà tất cầu mong chi cho nhiềủ Hà tất đuổi theo
tương lai xa vời chưa thể biết? Nhưng, nhưng nhưng… nhưng ví như ngày
nào đó, chàng ruồng bỏ nàng, ôm ấp một cô gái khác – Điều này không
cách chi nhẫn nại! Mặt chàng dán vào người nàng, môi nàng đụng phải vải
băng, nàng đưa tay vuốt tấm vải trên trán chàng, làm chàng đau, chàng
cắn răng lắc đầụ Nàng hỏi:
– Đau hả?
– Không đâu.
– Thiệt yêu em không? – Em còn nghi ngờ saỏ – Mãi mãi phải không?
– Đến chết, chết rồi còn kiếp sau nữạ. mãi mãi vô cùng.
– Không thay đổi chớ?
Chàng cầm tay nàng đặt trên tim mình, quả tim m nhảy trầm trọng. Chàng ôm khuôn mặt nàng, chăm chăm nhìn vào mắt nàng.
– Niệm Kỳ, – Chàng nghiêm túc nói – Tim anh ở đây, em hãy tin anh, anh mãi mãi không thay đổi! Anh yêu em, yêu em!
Xạo! lời của tình nhân nói đều xạo, nhưng những
người tình thích nghe những lời xạo đó. Chương Niệm Kỳ nhắm mắt, vừa
cười, vừa vui mừng và giải thoát. Nàng ấp úng nói:
– Nói nữa đi!
Chàng lại nói! Nàng chau mày, cười:
– Nói nữa đi!
Chàng lại nói nữa.
– Nói đi! Nói mãi đi! Đừng thôi – Nàng bảo.
Chàng bưng mặt nàng.
– Con bé ngốc! Chàng nói – Ngốc quá đi thôi, Ngốc đến tức cười, ngốc đến dễ thương quá!
Môi chàng kề trên mặt nàng.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+