Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bà xã, Theo anh về nhà đi! Chương 28-29-30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit by LinhMaroon

Chương 28: Hạnh phúc của tôi không liên quan đến anh (1)

 

 

Giang Ly mở ô bước tới cổng công ty, hắn nhìn tôi một chút, sau đó lại quét mắt liếc qua Vu Tử Phi đang đứng bên cạnh tôi, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở cái ô lòe loẹt của Vương Khải… cái ô kia thật đúng là thu hút người khác.

 

Giang Ly đột nhiên vươn tay kéo tôi vào trong lòng, sau đó dùng giọng điệu tiêu chuẩn của nam chủ trong truyện Quỳnh Dao, cúi đầu nói với tôi: “Xin lỗi, anh tới trễ.”

 

Tôi run rẩy một chút, trong lòng không ngừng cảm thán, kỹ thuật biểu diễn của Giang Ly hình như lại tiến bộ không ít.

 

Còn chưa hết, hắn đột nhiên gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán tôi ra, hung hăng hôn một cái trên trán tôi, sau đó còn nói thêm: “Cưng à, lạnh không ?”

 

Tôi lại run rẩy một chút. Vốn là không có lạnh, nhưng mà một câu “cưng à” này của anh cũng đủ khiến cho cả người tôi phát lạnh rồi.

 

Giang Ly cười nhẹ một tiếng, nhéo mặt của tôi. Sau đó hắn cởi áo khoác choàng thêm cho tôi, bật ô lên, ôm lấy tôi đi vào trong mưa.

 

Tôi bị Giang Ly ấn vào trong ngực, ngay cả quay đầu lại cũng không được…. Cũng không biết Vu Tử Phi nhìn thấy bộ dáng “Hạnh phúc” của tôi như vậy, có cảm giác thấy thất bại hay không ?

 

Giang Ly đột nhiên lại cúi đầu hôn chụt lên trán tôi một cái, sau đó giọng điệu ung dung mà nói: “Không cần nhìn, cô thắng rồi.”

 

Tôi giơ tay lên dùng sức cọ cọ rồi lại chà chà cái trán, thắng rồi anh vẫn còn hôn!

 

Giang Ly cúi đầu liếc nhìn tôi một cái, đột nhiên xấu xa cười nói: “Cô đỏ mặt kìa.”

 

Nói nhảm, đây là tức giận, tức giận!

 

“Nhưng mà lúc cô đỏ mặt.” hắn ngừng lại một chút, giống như đang tìm từ thích hợp để hình dung, “thoạt nhìn rất ngu.”

 

Khốn, nói cái quái gì vậy! Mặc dù khả năng chịu đựng của tôi rất lớn, nhưng mà đối mặt với sự khiêu khích trắng trợn của Giang Ly, không cho hắn biết tay trắng mắt ra, hắn lại không biết uy vũ của bà đây đây! Vì vậy tôi cắn răng quyết tâm nhấc chân nhằm thẳng vào giày Giang Ly giẫm xuống.

 

Giang Ly tựa hồ biết tỏng ý đồ của tôi, bước một bước tránh thoát khỏi sự công kích. mà tôi,  lại vì giẫm hụt một bước, làm cho đứng cũng đứng không vững… Để khỏi té ngã, tôi mặt dày mày dạn ôm lấy Giang Ly, dứt khoát dính lên người hắn.

 

Giang Ly mặt nhăn mày nhíu, nói: “Vừa nãy tôi nói sai rồi.”

 

Oa, Giang Ly sửa đổi ăn năn hối lỗi rồi ? Những câu như thế này mà cũng nói được? Quả nhiên bạo lực chính là sức mạnh a….

 

Giang Ly: “Cô không phải thoạt nhìn rất ngu, cô vốn là thực sự rất ngu!”

 

Tôi, cắn răng mãnh liệt, nhưng lại không có cách nào bắt bẻ hắn.

 

Giang Ly hoàn toàn không thèm nhìn đến sự bất mãn của tôi, trực tiếp nhét tôi vào trong xe, sau đó rời đi.

 

Tôi ghé vào trước cửa sổ xe, nhìn qua gương xem Vu Tử Phi cùng Vương Khải. Lúc này hai người bọn họ đứng chung một chỗ, có vẻ như đang nhìn về phía này. Bởi vì trời mưa, cho nên tôi nhìn không rõ lắm, chẳng qua nhìn hai bóng hình mơ hồ kia, tôi đột nhiên thấy xúc động, lẩm bẩm một mình : “Bọn họ hai người thực ra nhìn rất xứng đôi.”

 

Vừa mới dứt lời, trên đầu Giang Ly liền đột nhiên run lẩy bẩy. Tôi giận, trừng hắn, dựa vào cái gì anh có thể làm đàn ông, còn tôi ngay cả hủ một chút cũng không có tư cách ?

Giang Ly nhàn nhã lái xe, thuận miệng hỏi: “Cái tên bạn ảo không biết điều của cô cũng làm ở đây? Hắn có vẻ thực để tâm đến cô đấy.”

 

Tôi:”Có thì làm sao, anh ghen tỵ?” Tôi vẫn hoài nghi thái độ của Giang Ly đối với Vương Khải, trừ bỏ chán ghét ra, có khi lại là thèm muốn nhiều hơn. mặc dù thằng nhãi Vương Khải khí chất bỏ đi, nhưng nếu chỉ xét về tướng mạo thôi thì hắn coi như là cực phẩm rồi.

 

Giang Ly nghe xong lời tôi nói, giễu cợt cười một tiếng, nói: “Đúng vậy, tôi ghen tị, cô xem mà xử lý đi.”

Tôi xem mà xử lý? Tôi làm sao bây giờ? Thiện tai, bà đây mới được tăng gấp đôi tiền lương, chẳng nhẽ lại từ chức? Đùa hay sao, vì Giang Ly hắn đào hoa, bà đây phải buông tay cho tiền lương gấp đôi ? Nghĩ đến đây, tôi chắc như đinh đóng cột mà lắc đầu: “Muốn tôi từ chức, không có khả năng.”

 

“Ừ.”  Giang Ly đáp một tiếng, không có nói tiếp vế sau.

 

Tôi có chút sợ hãi, cái tên Giang Ly này, đúng là giết người không thấy máu ấy, nhỡ đâu hắn trả thù tôi, làm sao bây giờ?…Vì vậy tôi lại chân chó mà cười cười nói, “Kia cái đó, lần sau tôi lừa anh ta về nhà, sau đó tùy anh xử trí.”

 

“Không cần,” Giang Ly lắc đầu, “Cái loại mặt hàng này, tôi không thèm.”

 

Oh, té ra là hắn không hợp khẩu vị của ngài. Trong đầu tôi chợt hiện lên bóng dáng của Tiết Vân Phong, vẫn là tiểu mỹ nam như vậy ăn ngon miệng a.

 

Giang Ly cứ tự mình lái xe, không hề nói với tôi một câu. Đến lúc gần tới nhà, hắn đột nhiên nói: “Tên bạn ảo của cô họ Vương, hắn cùng với Vương Thành Hải có quan hệ gì sao ?”

 

Tôi: “Vương Thành Hải? Tên này nghe quen quen.”

 

Giang Ly lại giải thích: “Vương Thành Hải là cổ đông của tập đoàn Nam Tinh, công ty của cô chính là do tập đoàn Nam Tinh khống chế cổ phần.”

 

Tôi vỗ trán, nghĩ ra: “Đúng rồi, Vương Thành Hải là cha anh ta.”

 

Đột nhiên, cái xe lập tức phanh lại, tôi một chút chuẩn bị cũng không có, càng thêm hoảng sợ.

 

Tôi quay đầu vừa định chất vấn Giang Ly, nhưng lại phát hiện hắn đang dùng một loại ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn tôi. Trong tình huống bình thường, ánh mắt kiểu này chính là biểu thị hàm nghĩa, Quan Tiểu Yến đã phạm sai lầm, Giang Ly rất không hài lòng. Tôi bị Giang Ly nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, cúi đầu không dám nhìn hắn. Mặc dù tôi cũng không biết mình sai ở chỗ nào, nhưng mà… tôi sợ lắm…..

 

Quan Tiểu Yến quả nhiên là một kẻ không có triển vọng.

 

“Quan Tiểu Yến, ” Giọng nói của Giang Ly vang lên, có điểm âm u lạnh lẽo, lá gan bé nhỏ của tôi, lại run rẩy gấp đôi rồi, “Cô càng ngày càng biết cách quyến rũ rồi, nhỉ?”

 

Oa, chết tiệt, là hắn ta quyến rũ tôi có được hay không! Hơn nữa tôi vẫn kiên cường bất khuất mà không có bị hắn ta quyến rũ!

 

*** Xem lại mấy chap trước thấy có nhiều lỗi chính tả quá…thành thật xin lỗi cả nhà nha…(tớ thề là tớ đã tốt nghiệp tiểu học và không bị mù chữ ) ***

Buổi tối, tôi đang ngồi gọt táo cho Giang Ly….Được rồi, đây chính là địa vị của tôi trong cái nhà này, Giang Ly hắn chính là địa chủ, nhà tư bản, không vắt kiệt mồ hôi sương máu của tôi thì tuyệt không bỏ qua. Về phần vì sao hắn có thể khiến cho Quan Tiểu Yến tôi ngoan ngoãn làm việc cho hắn, đùa hay sao, bạn cho rằng, Quan Tiểu Yến có thể đấu thắng Giang Ly sao? Đừng nói là một, kể cả mười Quan Tiểu Yến, có thể đấu thắng được Giang Ly sao?

 

Thiện tai, lại nhắc đến chuyện thương tâm rồi. Không nói nữa không nói nữa, tôi tập trung gọt táo đi, nếu mà gọt không tốt, Giang Ly sẽ mất hứng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!

 

Tôi mới gọt được một nửa quả táo, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là tin nhắn. Tôi mở to đôi mắt đáng thương nhìn Giang Ly, có thể cho phép tôi đây xem tin nhắn một chút? Hắn híp mắt vung tay lên, xem như cho phép rồi.

 

Tôi buông quả táo, cầm điện thoại di động lên xem. Là một dãy số lạ.

 

Nội dung của tin nhắn chỉ có tám chữ ngắn ngủi: “Yến Yến, em thật sự hạnh phúc sao?”

 

Giang Ly cầm lấy quả táo gọt tiếp,vừa gọt vừa hỏi: “Tìn nhắn của ai vậy?”

 

Tôi nhìn dãy số xa lạ kia, nói: “Là Vu Tử Phi.” Trên thế giới này, chỉ có một người gọi tôi là “Yến Yến”

 

Động tác của Giang Ly không có dừng lại, ngay cả đầu cũng chẳng thèm nâng: “Sau đó ?”

 

Tôi cúi đầu nhìn tin nhắn tám chữ kia: “Sau đó chẳng qua là gửi lời hỏi thăm một chút.”

 

“Ừ.” Người nào đó tiếp tục gọt táo.

 

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn của Vu Tử Phi ngây ngẩn trong chốc lát, đột nhiên mở miệng nói: “Giang Ly, tôi cảm thấy tất cả thật vô nghĩa.”

 

“Ừ… Hử ?”Giang Ly ngẩng đầu nhìn tôi, khó hiểu.

 

“Tôi muốn nói, diễn trò trước mặt Vu Tử Phi, thật vô nghĩa. Anh nói xem hai chúng tôi chia tay cũng đã bốn năm rồi, đã trần về bụi đất về thổ rồi, tôi vẫn còn tranh hơn thua với anh ta làm gì chứ? Ngay cả bản thân tôi cũng thấy mình vô vị rồi.”

Giang Ly đã gọt xong quả táo, lúc này hắn đang đem quả táo cắt thành từng miếng nhỏ, vừa cẩn thận cắt, vừa thờ ơ mà phụ họa tôi: “Đúng vậy, cô thực vô vị.”

 

Này !

 

Tôi: “Giang Ly, nếu anh gặp lại người yêu cũ của anh, anh sẽ làm thế nào?”

 

Giang Ly: “Nên làm thế nào thì làm như thế.” Đây không phải nói thừa sao.

 

Tôi: “Thế nếu như người yêu cũ của anh cởi sạch quần áo nằm trên giường anh, anh sẽ làm gì?”

 

Giang Ly: “Đá văng ra.”

 

Tôi: “Tôi không thèm tin, anh làm sao có thể tránh được cám dỗ chứ.”

 

Giang Ly: “Nếu không thì tiện tay chụp vài tấm □, nhân cơ hội kiếm một khoản.”

 

Tôi: “Anh thực ti bỉ!”

 

Giang Ly: “Quên đi, hay là khởi tố đi, đột nhập nhà dân, xâm phạm tình dục.”

 

Tôi: “…”

 

Tôi đơn giản chỉ sùng bái bốn chữ “Xâm phạm tình dục.”

 

Giang Ly còn nói thêm: “Quan Tiểu Yến, con người cô, quá cố chấp, cố chấp đến cực đoan.”

 

Tôi cúi đầu, vô tội nói: “Không có nha, con người của tôi cực kỳ hiểu biết gió chiều nào xoay chiều ấy.”

 

Giang Ly: “Trong ý thức của cô, rời đi chẳng khác nào vứt bỏ, vứt bỏ chẳng khác nào phản bội. Cho nên rời khỏi cô, chẳng khác nào phản bội cô.”

 

Tôi nháy mắt mấy cái: “Không phải vậy sao?”

 

Giang Ly lắc đầu: “Ai quy định người khác phải ở bên cạnh cô, không thể rời bỏ cô? Cho dù là vứt bỏ, cũng không thể nói hpj đã làm chuyện sai trái, nói không chừng chính là cô đã chọn sai người.”

 

Tôi nhất thời nghẹn lời, suy nghĩ thật lâu, rốt cục nói: “Anh ta…. Anh ta đã nói sẽ ở bên tôi cả đời…”

 

Giang Ly chỉ hận sắt không thành thép mà lắc đầu: “Cô đã bao nhiêu tuổi rồi, làm sao còn có thể tin những lời như vậy? Hứa hẹn có khi còn không đáng giá bằng một bãi phân trâu.”

 

Tôi sửng sốt. Đúng vậy, hứa hẹn đã là cái gì chứ, tôi và Hạp Tử luôn luôn nói chuyện không tính toán gì hết. Ngay cả một chuyện nhỏ tôi thừa sức có thể mà tôi cũng thất tín, huống chi là chuyện cả đời? Chẳng qua chỉ là lời ngon tiếng ngọt nghe trong chốc lát thôi, buồn cười ở chỗ lúc ấy, tôi lại coi toàn bộ những điều đó là sự thật.

 

“Giang Ly, sau này tôi sẽ không.”

 

Giang Ly: “Cái gì?”

 

Tôi: “Sẽ không tin vào hứa hẹn, bất luận là ai.”

 

Giang Ly: “Kỳ thật cô thỉnh thoảng cũng có thể tin tưởng tôi một chút, nhân phẩm của tôi từ trước đến nay vẫn không tồi.”

 

Tôi: “Tôi thật sự nhìn không ra anh cũng với hai chữ nhân phẩm này có nửa điểm quan hệ gì.”

Giang Ly nheo mắt: “Thật sự ?”

 

Tôi rùng mình một cái, vội vàng sửa lại: “Không phải không phải, nhân phẩm của anh tốt lắm, cực kỳ tốt!”

 

TNND, anh ngay cả quyền tự do ngôn luận cũng không cho tôi, vẫn còn không biết xấu hổ mà nói chuyện nhân phẩm với tôi ?

 

Trước buổi đêm, tôi nhắn lại cho dãy số xa lạ kia một tin nhắn: “Đúng vậy, tôi rất hạnh phúc. Hơn nữa, hạnh phúc của tôi, không liên quan đến anh.”

 

*** Thích câu này của TY ghê…có Giang quân sư có khác )

Lâu lắm chưa xì poi gì nhở…các bợn trẻ à…tên chap sau rất chi nà kích thích trí tưởng tượng a =)) : Giang Ly say rượu.***

Chương 29: Giang Ly say rượu (1)

 

Mấy ngày nay nhìn thấy Vu Tử Phi, tôi rõ ràng vênh váo tự đắc hơn rất nhiều, ánh mắt cũng không trốn tránh, nói chuyện cũng không lo lắng, bước đi cũng không bị vấp ngã nữa… Tóm lại, lúc tôi đối mặt với anh ta, cảm giác như chính mình với trước kia thực sự bất đồng, cảm giác này tuy nói không nên lời, nhưng rất rõ ràng. Giang Ly nói đó là bởi vì tôi thắng, kỳ thật tôi vẫn không hiểu lắm hàm nghĩa của chữ “Thắng” này, tôi với Vủ Tử Phi cũng không có đấu tranh gì, làm sao lại nói đến thắng thua ở đây?

 

Giang Ly không thèm giải thích nghi vấn của tôi, chỉ là lúc bị tôi hỏi đến phát bực, sẽ gõ đầu của tôi nói, Quan Tiểu Yến, cô đúng là ngu.

 

Được rồi, ngu thì ngu, dù sao bây giờ tôi cũng không sợ Vu Tử Phi nữa rồi. Tôi cảm thấy một lý do khác khiến tôi không sợ Vu Tử Phi chính là, sau lưng tôi có một kẻ biến thái khiến cho người ta khiếp sợ làm chỗ dựa, tên biến thái kia, đương nhiên chính là Giang Ly. Cái gọi là  “Tin Giang ca, lá gan lớn” chính là ý tứ này.

 

Ngược lại với tôi chính là, Vu Tử Phi mỗi lẫn nhìn thấy tôi, vẻ mặt đều có vẻ rối loạn, so với mất tiền mất chén cơm còn rối loạn hơn, Tôi đặc biệt thích nhìn anh ta ở cái dạng này, cho nên nếu không có việc gì, liền trò chuyện với anh ta, để choanh ta rối loạn thêm mấy bận.

 

….

 

Buổi tối hôm nay Giang Ly ra ngoài uống rượu, núi không có hổ khỉ làm đại vương, tôi một mình ở trong phòng lêu lổng, cảm thụ thế giới không có Giang Ly tuyệt với biết bao, vui sướng biết bao.

 

Buổi tối hơn mười một giờ, Giang Ly cuối cùng cũng trở về, chẳng qua là được người ta dìu trở về. Tôi mới mở cửa, liền thấy Giang Ly cả người toàn mùi rượu đang được một anh chàng đẹp trai dìu… hắn ngay cả đứng cũng không vững.

 

Anh chàng đẹp trai dìu Giang Ly nhìn có vẻ tỉnh táo, cậu ta lễ phép mà gọi tôi một tiếng “Chị dâu”. Tôi lờ mờ có thể nhận ra, thằng nhóc này hôm hôn lễ của tôi với Giang Ly, cũng đi theo nháo tân phòng. Kể ra con người tôi bình thường sẽ không dễ dàng mà nhớ kỹ người khác, trừ phi người đó nhìn đẹp mắt,  mà cậu đẹp trai trước mặt này lại đủ tiểu chuẩn như vậy,

 

Tôi nhiệt tình mà mời bọn họ vào ( đương nhiên chú yếu là mời trai đẹp) cũng dặn dò cậu đẹp trai đem Giang Ly vứt lên sô pha, sau đó thừa dịp cậu ta không chú ý, hung hăng mà đá Giang Ly hai cái.

 

Cậu em đẹp trai đại khải cảm thấy không được tiện cho lắm, cho nên sau khi ném Giang Ly lên ghế xong, ngồi cũng không ngồi, vội vã cáo từ.

 

Tôi nhiệt tình mà tiễn trai đẹp ra cửa,  niềm nở mà hỏi thăm: “Người anh em, xưng hô như thế nào?”

 

Cậu đẹp trai ngại ngùng mà cười cười, nói: “Chị dâu, tôi gọi là Hàn Kiêu.”

 

Tôi gật đầu, quay lại trừng mắt nhìn Giang Ly đang say xỉn ngã vào một bên, lập tức cau mày nói: “Người này làm sao lại uống thành như vậy?”

Hàn Kiên cười nói: “Mấy người bạn tụ tập một chỗ, Giang ca nhất thời cao hứng, uống nhiều hơn mấy chén.”

 

Giang Ly có thể đem chính mình giày vò thành như vậy? Khốn, có quỷ mới tin! Chẳng qua, nể tình khuôn mặt tuấn tú kia của Hàn Kiêu, tôi cũng không thèm so đo nữa, huống hồ bình thường Giang Ly cũng bắt nạt tôi không ít, cái này gọi là ác giả ác báo.

 

Hàn Kiêu thoáng cái đã rời đi. Bây giờ, trong phòng chỉ còn lại Giang Ly bất tỉnh nhân sự, cùng với Quan Tiểu Yến đầu óc rất thanh tỉnh.

 

Tôi đạp Giang Ly một cước, bày ra tư thế của một tên địa chủ hung ác: “Giang Ly, anh nha, còn không mau đứng dậy cho tôi!”

 

Thiện tai, lâu lắm rồi không có sảng khoái như vậy !

 

Giang Ly nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm thì thầm mà nói: “Tôi phải trở về, bà xã ngu ngốc của tôi buổi tối không dám ngủ một mình.”

 

Mặc dù hắn nói không rõ ràng lắm, nhưng tôi nghe được một từ cũng không sót. Lúc ấy khiến tôi thật cảm động a, Giang Ly ơi Giang Ly, không ngờ anh cũng có mặt tốt đấy, say thật tốt, say thật tốt!

 

Tôi lay lay Giang Ly, dùng giọng nói dịu đàng, nhẹ nhàng nói: “Giang Ly à, mau đứng đấy, tự mình đi vào phòng ngủ.” Tôi cũng không đủ khí lực mà cõng hắn.

 

Giang Ly bị tôi lay lay khẽ mở mắt, liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó lại chậm rãi nhắm lại. Tôi lại dùng hết sức lực mà lay lay, cảm động thì cảm động. nếu muốn để tôi khiêng anh qua, không có cửa đâu!

 

Giang Ly dưới sự lay động của tôi lại mở mắt, vẫn mở hờ mắt mà nhìn tôi, giọng nói có chút không rõ ràng: “Quan Tiểu Yến.”

 

Oa khốn, nhận ra tôi rồi ? Thật tốt quá, tiếp tục lay, vừa lay lay hắn vừa nói chuyện với hắn: “Đúng vậy, đúng vậy, là tôi đây, anh mau tỉnh lại, ghế này không có thoải mái bằng giường đâu.”

 

Giang Ly quả nhiên lắc lắc lư lư mà từ trên ghế nhổm dậy, tôi tưởng rằng hắn muốn đứng lên, không ngờ rằng hắn lại thư thư thái thái mà ngồi xuống ghế như đại gia, nói: “Quan Tiểu Yến, đi lấy nước rửa chân cho tôi.”

 

Tnnd, anh uống rượu cũng không quên bắt nạt tôi! Tôi cho hắn một bàn tay lên đầu, sau đó hung ác mà nói: “Mau đi ngủ, đừng có chọc bà đây!”

 

Giang Ly ráng hết sức mà từ trên ghế đứng lên, tập tễnh mà bước về phía phòng tắm, vừa đi vừa lẩm bẩm lầu bầu: “Tôi muốn tắm rửa, không tắm làm sao mà ngủ được?” Đột nhiên, hắn rầm một tiếng, ngã quỵ ở cửa phòng tắm.

Tôi thật sự không xem nổi nữa, nếu như hôm nay Giang Ly bị thương hơn nữa còn lưu lại vết thương, như vậy ngày mai tôi tuyệt đối không thể sống sót. Nghĩ đến đây, tôi đành tiến lại gần, dùng sức đỡ hắn từ trên mặt đất, vừa nâng vừa dỗ dành hắn: “Ngoan nào, chúng mình không đi tắm nữa, ngủ trước, ngủ quan trọng hơn!”

 

Giang Ly dựa vào hơi sức của tôi, từ trên mặt đất đứng lên, sau đó hắn cúi xuống liếc mắt nhìn tôi một cái, kiêu ngạo mà nói: “Muốn ngủ cùng tôi? Nghĩ hay quá nhỉ !”

 

Tôi: “….”

 

Tôi nghĩ không ra, vì sao Giang Ly uống rượu vào rồi, mà lực sát thương một chút cũng không yếu bớt là thế nào….

 

Tôi u oán mà dìu hắn vào phòng tắm, thiện tai, anh tắm thì tắm đi, tắm cho chết đuối luôn đi!

 

*** Ta cắt ở đây nhé…sax không chơi trứng thúi, gạch, đá, dép,…à nha ***

Tôi đưa Giang Ly tiến vào phòng tắm, nghĩ là ra được rồi. Ai ngờ Giang Ly đột nhiên túm tôi lại, hết sức bất mãn mà nói: “Cô phải hầu hạ tôi tắm rửa!”

 

Tôi hình như đã hiểu ra, Giang Ly trong lòng hoàn toàn đã coi tôi là bảo mẫu or nữ dong or nha hoàn sai vặt, vì sao rõ ràng là muốn tôi giúp hắn, hắn lại còn to mồm như vậy ?

Quên đi, quên đi, tôi tức giận với một con ma men làm cái gì chứ. Nghĩ đến đây, tôi liền cười hà hà mà nói: “Được rồi, con à, đến đây, để mẹ tắm rửa cho con nào!”

 

Giang Ly gạt tay tôi ra, tức giận mà nói: “Ai là con của cô!” Vừa nói, hắn bắt đầu cởi quẩn áo.

 

Tôi ngây ngốc đứng tại chỗ, sững sờ mà nhìn hắn. Giang Ly hắn…. đang cởi quần áo….

Giang Ly từng chiếc từng chiếc một mà cởi bỏ cúc áo, bởi vì uống rượu, tay có chút vụng về, mỗi cúc áo hắn phải cởi vài lần mới có thể cởi bỏ. Vì vậy, quá trình hắn cởi quẩn áo đặc biệt dài dằng dặc. Tôi nhìn chằm chằm mỗi động tác của hắn, trong lòng mạnh mẽ mà cổ vũ hắn. Theo từng chiếc cúc áo từng cái từng cái bị mở ra, xương quai xanh của Giang Ly lộ ra rồi, lồng ngực Giang Ly cũng lộ ra, cơ bụng của Giang Ly cũng lộ ra rồi….

 

Tôi nuốt nuốt nước miếng, trơ mắt mà nhìn hắn cởi áo sơ mi ra, trơ mắt mà nhìn hắn, đem thứ trọng điểm của đàn ông mà phơi bày trước mặt tôi. Tôi cảm giác mũi có chút ngứa, vô thức mà dùng tay áo lau một chút, sau đó cúi đầu nhìn tay áo, lại càng hoảng sợ…. Lão tử chảy máu mũi… Tmd, còn chưa tới trọng điểm đâu, Quan Tiểu Yến, mi cái đồ chưa biết mùi đời là gì, làm sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy…

 

Giang Ly đã hoàn toàn nhập vai, một lòng nghĩ đến chuyện tắm rửa, đã sớm quên trước mặt hắn vẫn còn một vị nữ tính nhân loại trưởng thành hai mắt đang lóe sáng mà nhìn hắn.

 

Giang Ly quên hết tất cả bắt đầu cởi quần, cởi mãi cởi mãi rồi cũng xong, sau đó tuột ra, hai chân thon dài của Giang Ly, rốt cục cũng xuất hiện trước mặt tôi rồi….

 

Sau đó, chỉ còn lại chiếc quần nhỏ cuối cùng.

 

Để tránh cho khỏi xấu hổ vì mất máu quá nhiều, tôi quyết định lùi trước một bước, vì thế tôi bưng cái mũi muốn rút lui. Nơi này đã tanh mùi máu quá điên cuồng rồi, không phải là nơi người có thể chờ, lại càng không phải nơi phụ nữ có thể chờ!

 

Giang Ly lại nhanh tay nhanh mắt mà kéo tôi đang sắp bước ra khỏi phòng tắm lôi trở về, bất mãn mà nói: “Còn không mau đổ nước cho tôi!”

 

Tôi bịt mũi, một bên ngồi xổm cạnh bồn tắm đổ đầy nước cho Giang Ly, một bên bi thương mà cảm thán: “Giang Ly à Giang Ly, tính thủ hướng của anh dị thường tôi có thể hiểu được , nhưng là anh cũng quan tâm đến tính thủ hướng của tôi một chút có được không hả? Mẹ kiếp, để một khối mỹ hình nam thể □ như vậy lúc ẩn lúc hiện trước mặt tôi, có còn để cho người ta sống hay không…Đợi bà đây thú tính nổi lên, anh cứ tự cầu phúc đi là vừa…

 

Nước cũng đã đổ đầy, Giang Ly bước vào bồn tắm, thỏa mãn mà dựa vào thành bồn lầm bầm hai tiếng. Ánh mắt tôi ở trên khối thân thể □ kia du đãng qua lại, lúc này trong bồn tắm chỉ có nước trong suốt, những gì ở bên trong tôi đều thấy nhất thanh nhị sở, vì vậy tôi liền… chảy máu mũi một cách mãnh liệt thêm một lần nữa. Mẹ kiếp, ngày hôm nay thật sự là khó qua.

 

Giang Ly híp mắt gật gù đắc ý mà lẩm bà lẩm bẩm một lúc, đột nhiên nói: “Quan Tiểu Yến, lại đây tắm uyên ương với tôi.”

 

Tắm uyên ương cái đầu quỷ nhà anh, lão tử sắp bỏ mình đến nơi rồi! Tôi bưng kín mũi, đứng dậy định rời đi. Không được, nơi này một khắc cũng không thể nán lại. Tôi hình như đã hiểu rồi, vũ khí có lực sát thương mạnh nhất của Giang Ly không phải đại não của hắn, mà là thân thể của hắn! Lão tử đã bại trước đại não của hắn vô số lần rồi, mà thân thể trước mặt của hắn, đương nhiên cầu cũng không được. Bà nội nó chứ, anh nói xem anh một kẻ đồng tính luyến ái, không thể thích phụ nữ, nhìn xem anh  một bộ dáng người dụ dỗ phụ nữ như vậy để làm cái gì hả!

Tôi đang định rời đi, lại phát hiện Giang Ly đột nhiên cả người chìm xuống nước! Hắn nằm ở đáy bồn tắm, mở to hai mắt nhìn tôi, thấy vậy trong lòng tôi co rút một trận… Thiện tai, thằng nhóc này muốn tự sát sao?

 

Giang Ly mở to hai mắt nằm ở trong nước, vẫn không động đậy mà nhìn tôi. Nước trong bồn dập dờn, kèm theo ánh đèn huỳnh quang màu vàng, hình ảnh đẹp đẽ kiểu này lại khiến trong lòng người ta sinh ra một nỗi bi thương. Lúc này Giang Ly giống như một mỹ nhân ngư sắp rời khỏi thế gian, lẳng lặng mà nằm trong nước, đối với nhân gian không có một chút lưu luyến. Hô hấp tôi như bị ứ đọng, nhìm chằm chằm thân thể □ của hắn trong nước, lại quên mất chảy máu mũi.

 

Tôi chỉ cảm thấy Giang Ly tựa hồ như sẽ hòa tôin vào trong nước, bỏ tôi đi xa.

 

Đầu tôi nóng lên, tựa vào thành bồn tắm, mặc kệ tất cả mà dùng sức kéo Giang Ly lên, vừa kéo vừa kêu: “Nhanh đứng lên cho tôi, anh nha, không muốn sống nữa à!”

 

Kéo một cái rồi hai cái mà vẫn không động đậy, tôi đang định đem nước trong bồn xả hết đi, thì đột nhiên một cỗ lực mạnh mẽ truyền đến, đem tôi thẳng tắp kéo vào trong bồn tắm.

 

Tôi ở trong bồn tắm quẫy nước, trong lòng thầm mắng, Giang Ly chết tiệt, anh làm phản !

 

Cái bồn tắm này rất lớn, hai người cùng nhau tắm rửa cũng không thành vấm đề.Đương nhiên, bây giờ tôi làm gì có tâm trạng mà cùng Giang Ly cùng nhau tắm rửa. Tôi túm được Giang Ly, ấn đầu của hắn vào trong nước, lại kéo ra, cứ thế lập đi lặp lại vài lần, vừa ngược hắn vừa mắng: “Ai bảo anh không nghe lời, ai bảo anh bắt nạt bà đây, anh cái tên hỗn đản này, đồ con rùa thúi…”

 

Giang Ly giãy khỏi tôi, dùng khẩu khí nghiêm túc chưa từng có từ trước đến nay cãi lại nói: “Tôi không phải con rùa thúi, tôi là cá.”

 

Tôi: “! ! !”

 

*** Giang Ca dễ thương quá đê….ta là ta đọc đi đọc lại chap này mãi mà vẫn hông thấy chán a…
Quên….hờ hờ…chap sau có hắc hắc…đổ máu…bối cảnh nà…phòng ngủ… lại còn…ô hô hô thôi ta không xì poi nữa đâu, ta đi hóng truyện nhà khác a…há há ***

Chương 30: Nghệ thuật nhân thể (1)

Tôi đột nhiên có chút nhụt chí, bạn nói xem tôi một người hoàn toàn bình thường, cùng một con ma men so đo cái gì chứ. Vì vậy tôi nhất thời cảm thấy mất hứng đến cực điểm, không thể làm gì khác hơn ngoài việc đứng lên, định từ trong bồn tắm bước ra, mặc kệ Giang Ly một mình ở bên trong lăn qua lăn lại.

Nhưng mà Giang Ly lại không có ý định buông tha tôi. Cái tên thần trí mơ màng này đột nhiên ôm chặt lấy tôi, kéo tôi lại một lần nữa ấn vào bên trong bồn tắm, sau đó ngay vào lúc tôi còn chưa hiểu nổi hắn muốn làm gì đây, người này lại ôm lấy tôi từ phía sau, sau đó cúi đầu xuống… cắn vào cổ tôi. Tôi càng thêm hoảng sợ, một lúc lâu còn chưa có hồi hồn. ( Giang ca từ mỹ nhân ngư đã tiến hóa lên vampire!!!  ( ¯  o ¯ ) /  )

Khí lực cắn người của Giang Ly cũng không lớn, hắn giống như đang gặm mía thì đúng hơn, ở trên cổ tôi đưa qua đưa lại, cắn một chút, cảm giác mùi vị không phải, lại đổi chỗ, tiếp tục cắn, lại còn dùng đầu lưỡi phối hợp khẽ liếm vào da của tôi, khiến cho toàn thân tôi run rẩy, tóc gáy dựng đứng cả lên. Mẹ kiếp, cho dù anh là con chó, bà đây cũng không phải cục xương, cắn cái gì mà cắn!

Lúc này tôi cũng không hơi đâu để ý đến chuyện Giang Ly muốn làm cái gì nữa, phỏng chứng chính hắn cũng không biết hắn muốn làm cái gì. Tôi dùng sức giãy dụa, nhưng hai cánh tay của Giang Ly khóa chặt muốn chết. Bất đắc dĩ, tôi đành ngả người về phía sau. Tnnd, bà đây đè chết anh!

Giang Ly bị tôi tập kích thành công, làm tấm nệm lót cho tôi ngã xuống phía dưới. Sau đó, theo một tiếng vang buồn bã, thân thể Giang Ly hoàn toàn buông lòng.

Tôi từ trong lòng hắn đứng dậy, bước ra khỏi bồn tắm. Sau đó tôi ngồi chồm hỗm nhìn kỹ Giang Ly, lúc này hắn đang tựa trên bồn tắm, hai mắt nhắm lại, vẫn không nhúc nhích.

Tôi đưa ngón tay đến trước mũi hắn, vẫn còn thở. Như vậy chắc là vừa nãy gáy hắn đụng phải thành bồn tắm, nên mới hôn mê đi? Tôi suy nghĩ, lại nhéo mũi hắn, lại thấy mí mắt của hắn thoáng động đậy một cái, cuối cùng mới xác nhận, người này đích xác chỉ bị ngất đi thôi.

Này thì phiền toái rồi, Giang Ly quái vật to oành như vậy, tôi làm sao khiêng hắn đưa về phòng ngủ được bây giờ? Hay là cứ để hắn ngủ cả đêm trong bồn tắm? Nếu như cứ để hắn ngủ trong bồn tắm, không chừng cái thân già này của hắn sẽ báo hỏng mất ….

Quên đi quên đi, đã tốt thì tốt cho chót, vẫn là nghĩ cách đưa hắn về phòng ngủ đi.

Tôi trước thay một bộ đồ ngủ khô ráo, sau đó trở lại phòng tắm, thoát hết nước trong bồn tắm, lau khô thân thể của Giang Ly, cuối cùng tốn hết khí lực lôi hắn từ trong bồn tắm kéo đi ra. Giang Ly ngủ giống hệt con lợn, lăn qua lăn lại như vậy mà hắn cũng không tỉnh lại.

Đưa Giang Ly từ trong bồn tắm kéo ra đã lãng phí rất nhiều sức lực của tôi rồi, mà bây giờ còn phải lôi hắn từ phòng tắm kéo vào phòng ngủ. Từ phòng tắm đến phòng ngủ, phải đi qua phòng khách. Tôi ngồi bệt xuống cửa phòng tắm, nhìn phòng khách rộng lớn kia, lần đầu tiên cảm thấy nhà cửa quá lớn cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.

Được rồi, dù nói thế nào, bắt đầu làm việc thôi.

Tôi lấy một cái khăn tắm lớn bao lấy bộ vị trọng điểm của Giang Ly, như vậy có thể phòng ngừa trong quá trình vận chuyển có thể mất máu quá nhiều, bỏ dở giữa chừng. Sau đó, hoa hoa lệ lệ mà bắt đầu vận chuyển công trình.

Tâm lý qua quá trình vận chuyển của tôi được ghi chép như sau:

Nếu như Giang Ly đừng cao như vậy thì tốt quá, hắn nếu như chỉ cao một mét sáu, thì thật là tốt…

Nếu như cơ ngực, cơ bụng của Giang Ly cũng nhỏ đi một chút thì tốt rồi…

Nếu như cánh tay với chân của Giang Ly cũng ngắn đi một chút thì tốt quá, nếu như hắn lớn lên khô quắt queo lại , như vậy thì quá tốt rồi….

Nếu như Giang Ly chỉ có mười tuổi, vậy thì tốt rồi….

Nếu như Giang Ly là một con chuột….

….

Nửa giờ sau, tôi lau lau mồ hôi nhỏ giọt trên trán, nhất cổ tác khí* đem cái tên chết trôi này kéo lên trên giường. Thiện tai, tiềm lực của bà đây đúng là bạo phát a. Vừa nghĩ đến chuyện lôi một tên đàn ông to đùng cao một mét tám lên trên giường ( hiểu sai xin xem lại phía trên ~), tôi liền đặc biệt có cảm giác thành tựu !
*Nhất cổ tác khí: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tôim nhi kiệt’- Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)

 

Tôi ngồi xổm trên giường lại vừa thưởng thức nghệ thuật nhân thể một lát, sau khi chảy chút máu mũi, trong óc đột nhiên lóe ra một cái ý nghĩ …hết sức… thú vị.

Con người mà, luôn ít ít nhiều nhiều sẽ có một chút biến thái, huống chi ở chung với cái loại siêu cấp biến thái như Giang Ly này lâu như vậy, nếu như tôi vẫn bình thường như cũ, như vậy mới chính thức gọi là biến thái ấy… Được rồi, ý của tôi chính là, nghĩ đến sự áp bức của Giang Ly đối với tôi, cũng với cơ thể đầy nghệ thuật làm cho người ta phun máu mũi kia, mặc kệ tôi có biến thái như thể nào, cũng không quá đáng, đúng không ?

Bởi vì tôi cảm giác được, không bằng thừa dịp này ngày tốt cảnh đẹp, thử làm nghệ thuật nhân thể chân thật một lần đi. Tôi muốn cho cảnh đẹp trước mắt, không chỉ ở lại trong đầu tôi, còn phải ở lại trong ổ C, ổ D, ổ E của tôi…

Tôi lấy ra camera, nhắm vào thân thể Giang Ly mà nháy rồi lại chụp một loạt ảnh. Tôi cảm thấy chưa đã nghiền, dứt khoát đem khăn tắm ở bên hông hắn cởi xuống vứt qua một bên, lại giúp hắn làm vài bức hình tả thực hạn chế (trong lúc đó chảy biết bao nhiêu là máu mũi ). Sau tôi lại cảm thấy, hoàn toàn bại lộ thật sự là chẳng có gì thú vị, hơn nữa không văn minh, không có mỹ cảm, lại còn thô tục, không đủ vươn xa đến sự tưởng tượng của con người, đây không phải cảnh giời cao nhất của nghệ thuật… vì vậy tôi mượn khăn tắm, chăn mền, gối đầu làm đạo cụ tại hiện trường, nhiệt tình mà giúp Giang Ly bày đặt các loại tư thế mê người, sau đó từng tấm từng tấm một đem vẻ phong tình vô hạn của hắn chụp lại (chảy máu mũi….).

Tôi một bên bịt lấy cái mũi, một bên nhìn chân dung Giang Ly trong camera, cảm giác như sự lao động khổ cực vừa rồi của tôi đã được hồi báo, hưng phấn vô cùng.

Vì vậy tối hôm nay, tôi ngủ rất ngon lành.

*** Aiz….tối nay ta mất ngủ a, nhân thể nghệ thuật hắc hắc….***

Buổi sáng, tôi đang mơ mơ màng màng say giấc, thì đột nhiên một trân rung động kịch liệt khiến tôi bừng tỉnh. Tôi nửa tỉnh nửa mơ mà từ trên giường nhảy dựng lên, ôm theo quần áo lao ra bên ngoài, trong miệng vừa hô vừa hoán: “Động đất rồi!”

 

Còn chưa nhảy xuống giường, cánh tay tôi đã bị người túm lại, sau đó đối phương một phen đem tôi ném lên trên giường.

 

Tôi nằm, thấy Giang Ly đang nhìn chằm chằm tôi, trong mắt tựa hồ như có sự tức giận, lại còn có chút điểm không được tự nhiên. Chiếc chăn che đậy nửa người hắn, lộ ra xương quai canh cùng với ngực trái. Tôi nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của hắn, cũng không có tâm trạng mà thưởng thức mỹ sắc trước mặt… Vẫn là Giang Ly uống rượu đáng yêu hơn nha, miễn phí chụp ảnh,  hơn nữa tư thế được tự do chọn, mức độ cũng tự do chọn.

 

Giọng nói Giang Ly bình tĩnh chất vấn tôi: “Quan Tiểu Yến, tối ngày hôm qua cô làm cái gì với tôi ?”

Tôi có chút chột dạ, nhưng lại có chút không phục: “Này, sao anh không hỏi xem anh đã làm gì với tôi?”

 

Giang Ly cau mày nghĩ một chút, lắc đầu nói: “Tôi chỉ nhớ là mình uống rượu, sau đó… sau đó chẳng biết gì hết.”

 

Tôi được đằng chân lân đằng đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, say rượu đúng là lý do chính đáng, cứ làm chuyện gì xấu xa, chỉ cần nói mình uống rượu thì cái gì cũng có thể chối được!”

 

Dáng vẻ kiêu ngạo của hắn thấp hơn rất nhiều, hắn cổ quái mà đánh giá tôi, hỏi: “Tôi thực sự không nhớ rõ, chẳng lẽ tôi…”

 

Vì vậy tôi càng thêm kiêu ngạo: “Tôi nói người như anh mà tửu lượng thật sự chẳng ra gì cả, sau này anh mà có uống rượu tốt nhất báo trước cho tôi ba ngày, bà đây nhất định sẽ trốn anh thật xa thật xa!”

 

“Như vậy,” Giang Ly gãi gãi đầu, giống như đang hạ quyết tâm rất lớn, “Tôi sẽ chịu trách nhiệm đối với cô.”

 

Tôi bị dọa cho một thân mồ hôi lạnh : “Chịu…trách nhiệm?”

 

Giang Ly nặng nề mâ gật đầu, phảng phất như không muốn tiếp nhận quyết định này.

 

Tôi ngồi xuống, sau đó nắm lấy gối đầu đập lên đầu hắn,vừa đập vừa hung ác nói một hơi: “Anh nha một tên đồng tính luyến ái, mặc kệ phụ trách hay là bị phụ trách, cũng đừng có đổ xuống đầu tôi được chưa?”

 

Giang Ly cũng không tránh né tập kích của tôi, hắn chờ tôi dừng lại, giọng nói nặng trĩu nói: “Nhưng mà tối hôm qua chúng ta…”

 

“Tối hôm qua tôi mất gần một tiếng lôi anh từ phòng tắm kéo lê lên trên giường, chỉ đơn giản như vậy thôi!” Lại còn làm cho bà đây tốn mất vài trăm cc máu… Đương nhiên, cái này tôi không thể không biết xấu hổ mà nói ra.

 

Giang Ly hoài nghi mà nhìn tôi, đột nhiên kéo chăn ra, chỉ vào một khoảng màu đỏ trên giường, nói: “Như vậy, đây là cái gì?”

 

Tôi nhìn chằm chằm màu đỏ trên giường, mặt nhất thời hồng lên: “Cái kia, là… mũi… máu mũi… ” Sau đó tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Ly do động tác kéo chăn mềm mà lộ ra thân thể, máu mũi của tôi lại chảy xuống … cũng may từ tối hôm qua tôi cũng quen rồi, vì vậy lúc này thuần thục mà giờ tay áo lên ngăn máu mũi, lơ đễnh một chút.

 

Giang Ly nhìn thấy bộ dáng lau máu mũi của tôi, lông mày giãn ra, khóe môi hắn cong cong giương lên, nói: “Quan Tiểu Yến, cô có phải đang thầm mến tôi đúng không?”

Tôi cười hệt như nữ thổ phỉ: “Tiểu dạng*, tôi nếu thầm mến anh, còn có thể để anh lại tới bây giờ?” Tối hôm qua liền đem anh xử tử luôn cho rồi!

* Tiểu dạng: Cách gọi những chàng trai với vẻ khinh thường

 

 

Giang Ly cười hệt như một tên lưu manh: “Lúc nào cô thật sự thầm mến tôi, tôi cho cô nhấm nháp miễn phí.” Thì ra Giang Ly nếu trở nên hèn hạ, cũng là tài năng xuất chúng trong giới hèn hạ, công lực của hắn cũng không thua gì kẻ quyền uy nhất trong lĩnh vực này Vương Khải.

 

Tôi không thèm để ý tới Giang Ly, bịt mũi đi ra khỏi phòng ngủ chuẩn bị rủa mặt, để lại Giang Ly một mình ở bên trong thay quần áo.

 

Làm vệ sinh cá nhân xong, tôi thần thanh khí sảng mà chuẩn bị đi làm bữa sáng. Lúc này, lại nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Giang Ly từ trong phòng ngủ: “Quan Tiểu Yến, cô lại đây cho tôi!”

 

“Lại làm sao vậy.” Tôi không kiên nhẫn mà bước vào phòng ngủ, “Tôi ngày hôm qua thực sự không có nhấm nháp anh…. ” Nói tới đây, tôi bỗng sững sờ.

 

Giang Ly lúc này đang cầm một cái camera, màu hồng phấn, camera … của Sony… Chính là cái camera tối hôm qua tôi dùng để chụp mấy bức hình tả thực cho hắn.

 

Tôi thật sự rất hối hận nha, lúc ấy chụp xong liền đem camera đặt ở trên bàn, nghĩ để sáng nay giải quyết sau, không ngờ Giang Ly còn tỉnh lại sớm hơn cả tôi, càng không ngờ tói, thức dậy lại bị hắn làm loạn lên như vậy, tôi cũng quyên luôn chuyện này.

 

Lúc này cánh tay cầm camera của Giang Ly có chút run rẩy,có thể thấy được hắn đang tức giận đến cực điểm. Đương tôi cũng đang run rẩy, bời vì tôi sợ hãi~~~~

 

Tôi ngây ngẩn trong chốc lát, liền tiên phong ra trận, dâng lên chiêu bài chân chó tươi cười nói: “Giang Ly à, tôi đang muốn nói chuyện này với anh đây, gần đây tôi đang say mê nghệ thuật nhiếp ảnh nhân thể, đang không tìm được người mẫu nên…” Tôi vừa nói, một bên nhanh tay lẹ mắt mà cướp lấy cái camera trong tay hắn, đáng tiếc là chậm một bước. Tôi hắc hắc cười ngây dại, chỉ sợ Giang Ly sẽ nghĩ ra chiêu thức biến thái gì để đối đãi tôi.

 

“Nhiếp, ảnh, nhân, thể sao?” Giang Ly khẽ nheo mắt, “Vừa đúng lúc tôi cũng thích, đến đến đến, cô mau cởi quần áo ra, tôi cũng chụp cho cô mấy kiểu.”
Tôi nhích từng chút một mà lui xuống “Đừng…không phiền đến anh đâu, ha ha ha ha ha….”
Giang Ly: “Cô thấy hết tôi từ đầu đến chân, dù thế nào tôi cũng phải nhìn lại chứ ? Bằng không tôi chẳng phải lỗ vốn sao.” Thiện tai, đây là lô-gích kiểu gì!

Giang Ly thấy tôi chỉ cười không nói lời nào, lại bổ sung thêm một câu: “Đương nhiên cho dù tôi có nhìn hết cô, kết quả tôi có vẻ như vẫn chịu thiệt…Dáng người của cô thì có cái gì đẹp mắt!”

 

Tôi có chút nổi khùng, nhưng mà nghĩ lại lại thấy trong mắt hắn chỉ có thân thể của đàn ông mới đáng xem, tôi liền bình thường trở lại. Vì vậy tôi tiếp tục cười làm lành: “Lúc ấy tôi cũng là bị buộc bất đắc dĩ thôi….”

 

“Thật sự ?” Giang Ly nhíu rồi lại hạ lông mày, lập tức đem thẻ nhớ trong camera lấy ra, “Lần sau còn dám như vậy, xem tôi trừng trị cô như thế nào.”

 

Tôi thật sự đau lòng nghệ thuật nhân thể của tôi ơi : “Giang Ly, anh đưa thẻ nhớ trả cho tôi đi.”

 

Giang Ly giương mắt lướt qua tôi một chút: “Cô cảm thấy tôi sẽ làm vậy sao?”
Tôi: “Tôi đã đem ảnh chụp bên trong sao ra vài bản rồi, anh giữ nó lại cũng vô dụng thôi.”
Giang Ly: “Vậy cô vẫn còn đòi tôi làm gì?”
Tôi: “….”
Tnnd, tự mình đào hầm chôn mình, cầm đá đập vào chân mình, chính là nói tôi.

 

*** Thế là bạn đã đ i được một nửa chặng đường của bộ này rồi, thời gian qua rất cảm ơn sự nhiệt tình ủng hộ cũng như  những cm động viên của mọi người, tuy rằng bạn không thể reply hết tất cả nhưng đọc những cm của các bợn thực sự  là động lực rất lớn với mềnh dù chỉ là một chữ thanks.

Thay mặt Giang ca biến thái và Tiểu Yến ngu ngốc gửi lời cảm ơn đến mọi người Bạn sẽ cố gắng chăm chỉ lao động cống hiến hết mình vì sự nghiệp BT à quên sự nghiệp vĩ đại của editor  ***

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+