Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bà xã, Theo anh về nhà đi! Chương 41-42-43 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit by LinhMaroon

Chương 41: Một lần đánh cuộc (1)

Hôm nay hết giờ làm, tôi ngồi vào trong xe của Giang Ly, lại thấy không khí hình như có vẻ không được ổn lắm.

Mặt của Giang Ly giống như nước hồ thu, làm cho người ta trong chớp mắt sinh ra một loại cảm giác lạnh lẽo. Hắn tập trung lái xe không thèm chớp mắt lấy một cái, không thèm để ý đến tôi tí nào, ngay cả châm chọc cũng không có một câu.

Tôi nhấp nhổm ngồi trên ghế, không nói lời nào. Tôi thấy hôm nay Giang Ly nhất định là thiếu nợ ai cái gì, bây giờ đang nổi nóng. Tuy rằng tôi không dám nói chuyện với hắn, chẳng qua đối với người có thể khiến Giang Ly cáu thành như vậy làm tôi rất ngạc nhiên, còn có sùng bái nữa… Tôi thật mong có thể gặp người kia một chút, nếu mà có thể, có lẽ còn bái người đó làm sư phụ không chừng….

Chẳng qua, tôi đột nhiên lại nghĩ đến một vấn đề: Tâm tình Giang Ly kém như vậy, khẳng định cần phát tiết, mà nếu hắn phát tiết… Tôi đây chẳng phải chính là nơi trút giận chẳng hay ho gì kia hay sao ? Khóc không ra nước mắt, tôi làm sao lại bi thảm như vậy chứ….

Quả nhiên, vừa về nhà, Giang Ly đã bắt đầu soi mói. Hắn dựa vào cửa, hậm hực nhìn tôi đang ngồi trên ghế, nói: “Quan Tiểu Yến, cô không có gì để nói với tôi ?”

Tôi tuy rằng rất sợ bị hắn bắt nạt, nhưng lại cực kỳ phản cảm hành vi soi mói này của hắn, thế nên mặt không chút thay đổi mà đáp trả: “Giang Ly, anh không có gì để hỏi tôi sao?”

Giang Ly bước tới, cầm một quyển tạp chí ném tới trước mặt tôi: “Xem trang thứ bảy, kệt tác của cô.”

Tôi cảm thấy chẳng hiểu ra sao, mở ra trang thứ bảy trên tạp chí, liền hiểu rõ. Trang thứ bảy là ảnh chụp quảng cáo, tràn ngập một trang giấy, đều là hình của tôi và Vương Khải “đôi bạn cùng tiến” mặc các loại trang phục, cùng với một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Lần đầu tiên tôi phát hiện ra, thì ra bản thân tôi cười lên cũng rất sáng lạn nha. Hơn nữa tên nhóc Vương Khải kia từ ánh mắt cho đến vẻ mặt đều rất thích hợp, hắn cúi đầu động tình nhìn cô bé đội mũ đỏ, ánh mắt kia có chút ấm áp, có chút nồng cháy, lại có chút chiều chuộng… Nếu chỉ nhìn những tấm ảnh này, tuyệt đối sẽ không ai tin rằng, thằng nhãi này kỳ thật là một con cáo già thích đùa bỡn các cô gái đẹp.

Vì thế tôi thưởng thức mấy trang quảng cáo này, tự đáy lòng cảm thán một câu: “Mấy tấm này chụp rất thành công, tôi phải lưu lại làm kỷ niệm mới được.” Thuận tiện cũng có thể lấy nó nhục nhã Vương Khải một chút.

Tôi vừa dứt lời, Giang Ly đã giật lấy tờ tạp chí, cười khẩy nói: “Đã hồng hạnh ra tường, lại còn hiên ngang bất khuất như vậy? “

Khốn thật, anh nói cái quái gì vậy! Ai hồng hạnh ra tường hả, ai ai ai! Tôi bị mấy câu nói của Giang Ly làm cho nổi khùng, phản bác nói: “Chụp mấy tấm ảnh quảng cáo đã bị coi là hồng hạnh ra tường sao? Anh làm ơn có tí kiến thức một chút có được hay không !”

Giang Ly: “Chụp quảng cáo mà cũng cười vui vẻ như vậy sao? ”

Tôi cảm thấy quả thực không thể nói lý với Giang Ly, bèn xua xua tay nói: “Được rồi được rồi, tôi biết anh tâm tình không tốt, mấy thứ cốc chén bát đĩa ở phòng bếp cho anh đập thoải mái, đừng có làm phiền tôi là được… Hơn nữa, cho dù tôi có hồng hạnh ra tường, thì liên quan gì đến anh chứ?”

“Tôi….” Giang Ly muốn nói lại thôi, ngập ngừng, rốt cục mở miệng: “Tôi chỉ là đột nhiên phát hiện, phẩm vị của cô so với chỉ số thông minh của cô còn kém hơn nhiều.”

Tôi hừ lạnh một tiếng, nói: “Tôi thực hoài nghi, anh không phải đang ghen tị với tôi đấy chứ? Nói thật đi Giang Ly, anh cả đời này có phải chưa được lên tạp chí lần nào hay không ?… Đương nhiên ngoại trừ thông báo tìm bạn trăm năm nha. Kể ra, chị đây không chỉ có lên tạp chí, còn chụp một đống ảnh quảng cáo đẹp như vậy, còn…” Tôi nói đến đây, ngừng lại, đứng lên vỗ vỗ vai Giang Ly, ý tứ sâu xa nói: “Nói thật, tôi cũng hiểu tâm trạng bây giờ của anh, dù sao mọi người đều là người bình thường, kỳ thật muốn trở nên nổi tiếng, rất khó….” Tôi phát hiện tư duy của tôi bây giờ đã lạc đề một cách nghiêm trọng, làm sao có thể  tán gẫu đến những phương diện này….Bạn cũng đừng hỏi tôi làm sao nghĩ vậy, tôi cũng không biết làm sao nữa, dù sao tôi cũng ù ù cạc cạc nói như vậy, có thể là do giấc mộng ngôi sao hồi tám tuổi vẫn còn quấy phá đi, dù sao đại đa số mọi người trong lòng đều hy vọng được người khác chú ý. Đương nhiên, lấy lực ảnh hưởng của mấy tấm ảnh quảng cáo này, xác suất nổi danh của tôi cơ bản là bằng không.

Giang Ly nghe xong lời tôi nói, cười lạnh một tiếng, gạt tay tôi ra, nói: “Chụp cái loại quảng cáo hạng hai đăng lên cái tạp chí hạng ba mà cô đã như vậy? Nói thật, cái loại tạp chí kiểu này tôi mới lười lên.”

Tôi nghiêm trang gật đầu một cái: “Ăn không được nho vĩnh viễn vẫn thấy chua.”

Giang Ly xoa cằm suy tư trong chốc lát, đột nhiên nói: “Kỳ thật chuyện lên tạp chí cũng chẳng phải việc gì khó.”

Tôi cảm thấy lời này của hắn rất buồn cười: “Đùa sao, không tin ta đánh cuộc một phen?”

“Cuộc thì cuộc.”

“Cuộc thì cuộc.” Giang Ly nói xong, lại lật lật tờ tạp chí kia, lập tức chán ghét quăng sang một bên: “Bất kỳ tạp chí nào cấp bậc cao hơn so với tạp chí này, tùy cô chọn một tờ, nếu tôi mà lên được, như vậy cô thua.”
“Đến luôn, tôi vẫn cứ không tin đấy, anh nghĩ mình là thánh sao.” Tôi cảm thấy Giang Ly đã tự kỷ đến mức mất đi lý trí, chẳng qua nghĩ đến tướng mạo đẹp đẽ có thể buôn bán được của hắn, tôi lại bổ sung thêm: “Không được bắt chước tôi chụp quảng cáo, anh phải có bài viết.”

Giang Ly không thèm suy nghĩ liền gật đầu: “Không thành vấn đề.”

Tôi có chút chột dạ, sợ Giang Ly thực sự có chút tài năng, bèn nói: “Như vậy, chọn ZZ Thời thượng đi.”

Giang Ly trả lời càng thêm rõ ràng: “Được, vậy chọn tạp chí đó.”

Lúc này tôi có chút nghi hoặc, tên Giang Ly này chẳng nhẽ điên rồi, hắn không biết bậc cửa của ZZ Thời thượng cao bao nhiêu sao? Nói gì thì nói, ZZ Thời thượng  cũng là tạp chí đứng đầu trong nước, có thể có bài viết trên tạp chí này, đều là những người cực kỳ thành công, nổi tiếng, hơn nữa phải có một đời sống cực kỳ đẳng cấp, đương nhiên sự nhanh nhạy đối với trào lưu mới thời thượng cũng cực cao.

Tôi nhìn Giang Ly, lăc đầu. Kỳ thật Giang Ly giống thanh niên đang thất nghiệp hơn. Như thế, người nổi tiếng thành công —- nếu hắn thật sự là người nổi tiếng thành công gì đó, thì bà xã của hắn, tôi đây, cũng phải biết mới đúng chứ? Vì thế cái này , pass. Nói đến đời sống cực kỳ có đẳng cấp, hắn trừ bỏ có chút bệnh sạch sẽ ra, không thích ăn cay, cái khác đều không có gì đặc biệt, hơn nữa, hắn ngay cả nước hoa cũng không thích. Vì thế cái này, cũng pass. Cuối cùng, nhạy bén đối với trào lưu mới? Đùa hay sao, người nhạy bén đối với trào lưu mới, sẽ giơ một quyển tạp chí hạng ba diễu võ dương oai với tôi? Vì thế, nhất định không có quan hệ gì với Giang Ly, pass.

Tóm lại, Giang Ly toàn thân cao thấp chỉ được cái vẻ bề ngoài, nếu ZZ Thời thượng  là một cái tạp chỉ cực kỳ *, như vậy có lẽ trong đó mỗi một trang đều sẽ xuất hiện bóng dáng của tiểu công này —– đương nhiên vô cùng có khả năng trong tình trạng áo rách quần manh.

Vì thế tôi đắc ý cười cười: “Anh cứ chờ mà nhận thua đi, đâu phải ai cũng có khả năng xuất hiện trên ZZ Thời thượng ?”

Giang Ly lại chẳng thèm để ý, hắn bắt đầu cân nhắc đến vấn đề tiền đặt cược: “Muốn lấy gì làm tiền đặt cược? Cô thích cái gì nhất?”

Tôi không chút do dự đáp: “Tiền.”

Giang Ly: “Được, chúng ta dùng toàn bộ tiền gửi ngân hàng của mình để cược đi. Cô thua, tiền của cô thuộc về tôi, tôi thua, tiền của tôi là của cô.”

Tôi hít một hơi lạnh, dáng vẻ tự tin này của Giang Ly làm cho tôi có chút luống cuống, hắn… hắn sẽ không quen biết gì với chủ biên hay gì đó của ZZ Thời thượng  chứ ? Nghĩ đến đây, tôi do dự mà hỏi: “Giang Ly, anh rất chắc chắn sẽ có bài viết trên tạp chí kia, đúng không?”

Giang Ly lắc đầu: “Không có, tôi làm sao biết rõ cái tạp chí kia.”

Tôi không tin: “Vậy anh vì sao còn muốn đánh cuộc với tôi, anh không sợ thua sao?”

Giang Ly: “Tôi cảm thấy lên tạp chí chắc cũng không phải chuyện gì khó.”

Được rồi, tư duy của biến thái không thể đánh đồng với người bình thường được, nhất là một tên biến thái tự kỷ, cái này tôi có thể hiểu được. Cho nên tôi càng thêm khinh bỉ, cũng không thèm nghiên cứu tỉ mỉ cấu tạo đầu óc của Giang Ly nữa… Tôi cuối cùng cũng phát hiện ra, thì ra khuyết điểm lớn nhất của Giang Ly chính là tự kỷ khinh địch, oa ha ha ha, lần này có chuyện gì anh đi mà chịu nhá!

Thế nên tôi cảm thấy thắng lợi gần như đã nắm chắc trong tầm tay, liền nói: “Vậy được rồi, vậy tiền gửi ngân hàng của anh có bao nhiêu?”

Giang Ly tiếp tục lắc đầu: “Không biết, dù sao cũng nhiều hơn cô.”

Tôi lại không nói gì, chẳng qua nghĩ đến chiếc BMWs của hắn, còn có căn nhà rộng mênh mông này của hắn, tôi cũng thừa nhận, chắc là thật sự nhiều hơn so với tôi rồi…

Giang Ly: “Xét thấy tiền của tôi so với cô nhiều hơn, nếu như vậy, không công bằng, cho nên phải có thêm điều kiện.”

Tôi: “Được thôi.” Sớm biết rằng Giang Ly chẳng phải kẻ dễ bắt nạt.

Giang Ly: “Nếu tôi thắng, cô liền…từ chức đi.”

Tôi kinh hoàng: “Tại sao? ” Công việc hiện tại của tôi rất ổn mà, trừ bỏ cấp trên có đôi khi có chút nhàm chán ra, những cái khác cơ bản không có gì bắt bẻ, hơn nữa lại nhiều tiền.

Giang Ly nhíu mày nhìn tôi: “Cô không muốn?”

Tôi đương nhiên không muốn, nhớ hôm thằng nhóc Vương Khải kia còn tăng gấp đôi tiền lương đấy, công việc tốt như vậy có đốt đèn lồng đi tìm còn khó nha ~

Giang Ly: “Không muốn thì quên đi, tôi cũng biết là có thể xuất hiện trên tạp chí cũng không đơn giản như vậy…”

Tôi bắt lấy cổ tay Giang Ly: “Đồng ý đồng ý, tôi đồng ý!” Hiếm khi Giang Ly xúc động mất lý trí như vậy, xem ra lần này tôi thắng chắc rồi, không túm lấy cơ hội, sẽ hối hận cả đời!

Giang Ly cúi đầu nhìn cánh tay của tôi, cong khóe miệng nói: “Thành giao.”

Trái tim thấp thỏm của tôi cuối cùng cũng hạ xuống. Lúc này, Giang Ly lại nói: “Nhưng mà tôi vẫn thấy, cô có vẻ đang chiếm tiện nghi của tôi.”

Tôi nói một cách đầy chính nghĩa trách cứ hắn: “Đã nói xong hết rồi, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy… Không được, tôi không tin vào nhân phẩm của anh, chúng ta vẫn nên ký hiệp nghị để ngừa bất trắc đi.”

Tôi nói xong, không thèm đợi Giang Ly phản ứng lại, chạy tới thư phòng xoạt xoạt xoạt, viết hai bản hiệp nghị, tự mình ký tên xong, sau đó đưa cho Giang Ly. Giang Ly cầm cái bút, chậm chạp không chịu ký: “Tôi vẫn cảm thấy không công bằng, hay là chúng ta đừng đánh cuộc nữa?”

Tôi chống nạnh: “Không được, anh làm sao có thể không giữ lời như vậy, anh có còn là đàn ông không hả anh….”

Vì thế, dưới sự uy hiếp của bản “đàn ông luận”, Giang Ly cuối cùng cũng ngoan ngoãn ký tên.

Tôi cười tủm tỉm nhận lấy hiệp nghị, bắt đầu mơ tưởng đến cảnh Giang Ly bị tôi thắng sạch hết tiền trong tương lại.

Lúc này, giọng nói của Giang Ly lại rất không hợp thời mà vang lên: “Quan Tiểu Yến. ngày kia là sinh nhật tôi rồi, quà sinh nhật cô đã chuẩn bị tốt chưa hả ?”

Một câu đánh văng tôi về với sự thật tàn nhẫn.

 

 

*** chap trước hơi ngắn…bù vào chap này ha***

Chương 42: Quà sinh nhật 3 (1)

 

Tôi đang tự hỏi.

Tôi đang tự hỏi, trên thế giới này liệu có thứ gì đó, không cần lãng phí tiền, mà cũng có thể nhận được sự yêu thích và tán thưởng của mỗ biến thái hay bắt bẻ kia không.

Nếu không thì tặng hắn một tác phẩm nghệ thuật đi? Bình thường biến thái đều thích nghệ thuật.

Mà nếu tôi muốn mua một tác phẩm nghệ thuật có thể lọt vào mắt Giang Ly… làm không tốt tôi sẽ phá sản…..

Vì thế, hãy để Quan đại nghệ thuật gia tôi tự tay làm một tác phẩm nghệ thuật tặng cho Giang Ly đi.

Kỳ thật nghệ thuật là một thứ rất sâu xa khó lường, tất cả đều rất mơ hồ. Mấy thứ khó coi này, đừng lo, chỉ cần bạn có thể phóng đại nó thành một đóa hoa, cho dù có khó coi đến đâu người ta cũng sẽ liều mạng mà vung tiền.

Bởi vì thời gian gấp gáp cùng với sự hiểu biết của tôi về tác phẩm nghệ thuật cũng có hạn, cho nên tôi quyết định sẽ tặng Giang Ly một tác phẩm nghệ thuật DIY* bằng gốm sứ. dù sao, mặc kệ nó thành ra cái dạng gì, tôi đều đã có lòng làm ra, phù hợp với yêu cầu của Giang Ly.

*Do- it – yourseft

Thế nên vào ngày 24 tháng 12, tôi xin phép nghỉ một ngày, lôi theo Hạp Tử cùng tới một tiệm làm gốm sứ quy mô không nhỏ.

Hạp Tử vừa nghe thấy ngày mai là sinh nhật Giang Ly mà hôm nay tôi mới chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn, lập tức gõ vào đầu tôi mấy cái, mắng tôi xối xả, tôi u oán bị cô nàng này ngược, thầm nghĩ bà thì biết cái gì chứ…

Tôi cảm thấy tôi rất có trình độ nghệ thuật, ngay cả chủ tiệm cũng khích lệ tôi như vậy… Bởi vì có thể khiến một cái bình hoa bình thường biến thành bảy vặn tám nghiêng dập nát như vậy, thật sự là hiếm có khó tìm. Không nể mặt nhất chính là Hạp Tử, cô nàng lại nói tác phẩm nghệ thuật của tôi chính là điển hình cho sự vô cùng thê thảm. Tôi lại cảm thán, bà thì biết cái gì chứ…

Đương nhiên nói đi cũng phải nói lại, tuy rằng tác phẩm nghệ thuật này được tôi làm cho … rất nghệ thuật, chẳng qua tôi không thừa nhận cũng không được, nó thực sự rất xấu….

Hạp Tử rốt cục cũng nhìn không nổi nữa, tự mình làm một chiếc bát xinh đẹp, sau đó, cô nàng cầm cái bát lên nói: “Hay là chúng ta khắc chữ lên trên đi ?”

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bình hoa xấu đến nỗi không nhìn ra cái dạng gì, vốn đã khó coi, nếu lại sánh đôi với mấy nét chữ ấu trĩ của tôi nữa, chẳng phải là càng khó xem? Vì thế, tôi nhìn Hạp Tử hắc hắc cười nói: “Được, bà giúp tôi khắc đi .”

Hạp Tử dùng khuỷu tay huých tôi một cái, nói: “Nói bậy bạ gì đó, đây là quà sinh nhật bà tặng cho Giang Ly, đương nhiên phải tự mình khắc chứ.”

Tôi đau khổ nhìn cô nàng, không nói nên lời.

Hạp Tử đại khái cũng hiểu ra nỗi khổ của tôi, bèn nói: “Sao bà ngu vậy, không khắc chữ Trung Quốc không được sao? Chúng ta có thể khắc tiếng Pháp, tiếng Nhật, tiếng Mãn Châu, tiếng Mông Cổ, chọn cái nào Giang Ly xem không hiểu là xong chứ sao.”

Cũng đúng, tôi đúng là ngu thật. Tôi tràn ngập mong đợi nhìn Hạp Tử: “Như vậy, bà biết tiếng Pháp, tiếng Nhật, tiếng Mãn Châu, tiếng Mông Cổ sao ?”

Hạp Tử lắc đầu: “Tôi chỉ phụ trách đưa ra biện pháp.”

Tôi lại nhụt chí.

Lúc này, Hạp Tử đột nhiên chỉ vào tấm áp phích to oành trước quầy, nói với tôi: “Bà xem, trên kia toàn viết mấy chữ cổ quái kỳ lạ hiếm thấy, nhất định là có cái mà chúng ta cần.” Nói xong, lại kéo tôi bước tới.

Hạp Tử chỉ vào một dòng chữ trên áp phích, nói: “Cái này tôi biết, happy birthday, sinh nhật vui vẻ.”

Vớ vẩn, cái này tôi cũng biết.

Tay của Hạp Tử đột nhiên di xuống: “Cái này, là tiếng Pháp.”

Tôi: “Nghĩa là gì ?”

Hạp Tử lắc đầu: “Không biết, dù sao chắc không phải nghĩa là “Xin chào” đâu.”

Tôi thật muốn một cước đá lên cái cổ vênh váo kia của cô nàng, phát tiết sự bất mãn của tôi.

Ngay tại lúc tôi đang do dự có nên tập kích cổ của Hạp Tử hay không, một giọng nói của nam truyền đến từ bên cạnh chúng tôi: “Dòng đó cũng có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”.”

Tôi và Hạp Tử cùng lúc ngẩng đầu, nhìn thấy một ông chú hói đầu khoảng hơn 40 tuổi đang đứng bên cạnh Hạp Tử, cách cô nàng rất gần. Tròng mắt của lão chuyển động nhanh như chớp, chuyển tới chuyển lui cũng không rời khỏi bộ ngực D- cup của Hạp Tử.

Hạp Tử đứng dậy, lui về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn hắn.

Ánh mắt căm thù cùng khinh bỉ của tôi và Hạp Tử không ảnh hưởng đến ông chú kia tí nào, lão hồn nhiên quên mình đi đến trước tấm áp phích, chỉ vào một hàng chữ có mấy chấm tròn nhỏ nhỏ dưới dòng tiếng Pháp, nói:  “Đây là tiếng Đức, cũng có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”.” Sau đó lại di xuống, “Tiếng Ý , “Sinh nhật vui vẻ”; tiếng Tây Ban Nha, “Sinh nhật vui vẻ”….”

Hạp Tử nhìn dáng vẻ đắc ý của lão, mở mồm ngắt lời hắn: “Như vậy, hàng chữ cuối cùng thì sao?”

Ánh mắt của tôi cũng chuyển đến hàng chữ ở phía dưới cùng, đó là một hàng chữ kỳ quái. dù sao tôi cũng chưa từng thấy qua.

Ông chú hói đầu có chút khó xử: “Đây hình như là tiếng Do Thái, còn nghĩ là gì thì…”

Hạp Tử cười một cách khoa trương nói: “Còn nghĩa là gì nữa, đương nhiên là “Sinh nhật vui vẻ” rồi, bà đây từ sáu tuổi đã học tiếng Do Thái rồi…”

Ông chú hói đầu hoài nghi nhìn Hạp Tử, cuối cùng xám xịt rời đi trong tiếng cười của cô nàng.

Tôi ôm lấy bả vai của cô nàng, chọc chọc trước ngực cô nàng một chút, cười dâm đãng nói: “Nhóc con, lúc bà sáu tuổi, ngay cả  “Cày đồng đang buổi ban trưa” còn không thuộc lòng nổi cơ mà?”

Hạp Tử trừng mắt liếc tôi một cái: “Nói nhảm vừa thôi, mau đi khắc chữ, khắc mấy chữ Do Thái này vào.”

Tôi lại nhìn mấy ký tự loằng ngoằng kia, nói: “Rốt cuộc có phải nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ” không, nếu là câu thần chú nguyền rủa gì đó, Giang Ly không bổ đôi tôi mới là lạ.”

Hạp Tử gõ vào trán tôi một cái: “Tôi nói đầu óc bà có thể thông suốt hơn một chút được không, một loạt những cái này đều có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. chẳng lẽ đến cái cuối cùng lại biến thành thần chú ?”

Tôi nghĩ cũng đúng, vì thế liền bắt tay vào khắc chữ. Dù sao cho dù là thần chú, Giang Ly xem cũng không hiểu.

Tôi khắc đầy mấy dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ ” tiếng Do Thái này xung quanh bình hoa, những ký tự từ xưa này khiến cho tác phẩm nghệ thuật trường phái trừu tượng bao trùm lên một tầng cảm giác trang trọng cùng với thần bí, đưa nghệ thuật đương đại cùng với yếu tố truyền thống kết hợp hoàn mỹ cùng một chỗ, đây quả thực chính là kiệt tác của thiên tài….

Đương nhiên, Hạp Tử đối với kiệt tác này của tôi lại có một ý kiến khác: chẳng ra cái gì cả.

 

Tôi hận Hạp Tử, cực kỳ.

….

 

Lúc tôi ôm tác phẩm nghệ thuật công sức cả một ngày về đến nhà, đã là buổi tối. Hôm nay là đêm an lành, dọc theo đường đi tôi nhìn thấy rất nhiều nơi đều có cây thông Noel, rất đẹp. Chẳng qua bản thân tôi vốn không tin vào chúa Trời, đối với lễ Noel cũng không thấy hứng thú lắm, hoàn toàn là đến giúp vui mà thôi.

Tôi vừa bước vào cửa nhà, liền bị một gốc cây thông Noel thật lớn trong phòng khách dọa cho phát hoảng. Cây thông Noel kia từ trên xuống dưới đều treo đầy những quả cầu nhỏ nhiều màu sắc, đèn màu, dưới tán cây còn có một đống hộp quà tuyệt đẹp. Tôi sợ tới mức chạy ra khỏi cửa, nhìn lại số nhà, đúng vậy, đây là nhà tôi.

Tôi nhẹ nhàng mà đến gần cây thông noel kia, đi vài vòng quanh nó, lập tức hô vọng về thư phòng: “Giang Ly, mấy trò này là anh bày ra hả ?”
Giang Ly từ trong thư phòng bước ra, tựa vào khung cửa nhìn tôi, gật đầu nói: “Ừ.”

Tôi vuốt cằm, cũng gật gật đầu: “Không ngờ anh cũng thực ngây thơ, từ lúc sáu tuổi tôi đã không chơi cái này rồi…”

Giang Ly nhìn cây thông Noel, mặt không chút thay đổi : “Phải không, bọn họ nói con gái đều thích thế này,” Hắn nói xong, lại nhìn về phía tôi, “Cô không thích ?” Sau đó liếc nhìn tôi một cái thật sâu, ý tứ chính là, cô dám nói cô không thích ?!

Tôi rùng mình một cái, liên tục gật đầu: “Thích, tôi làm sao có thể không thích được, hắc hắc hắc hắc….”

Ánh mắt của Giang Ly dừng lại ở hộp quà trong lòng tôi, hắn đi đến trước mặt tôi, khóe miệng cong lên, trên mặt hiện lên ý cười, cúi đầu hỏi tôi: “Cô cầm cái gì vậy ?”

Ánh sáng của những chiếc đèn màu trên cây thông Noel lấp lánh lấp lánh chiếu lên khuôn mặt của Giang Ly, có chút mê ly quỷ dị, nhưng lại có một loại mỹ cảm kỳ lạ không nói nên lời, tôi không khỏi cảm thán, quả nhiên Giang Ly có vẻ thích hợp với loại ánh sáng kỳ lạ khí chất biến thái này.

Tôi cầm chiếc hộp trong tay đưa cho Giang Ly, ngửa đầu cười nói: “Giang Ly, sinh nhật vui vẻ.”

Giang Ly tùy tiện xoa đầu tôi một cái, sau đó cười tủm tỉm nhận lấy hộp quà. Ngay sau đó, tác phẩm nghệ thuật vô cùng xấu xí kia lộ ra trước mặt hắn. Hắn giơ cái bình lên, hỏi: “Mua thế nào vậy, tạo hình rất… độc đáo.”

Tôi đắc ý cười cười nói: “Đây là tự tay tôi làm, số lượng có hạn, toàn thế giới chỉ có một cái. Thế nào, tôi đây không phải quá tài hoa ?”

Giang Ly ném cho tôi một nụ cười gọi là khuyến khích, sau đó lại cầm chiếc bình hoa soi dưới ngọn đèn ngắm nghía mấy ký tự khắc trên đó. Tôi vừa định khoe khoang một chút học thức với hắn, đã thấy Giang Ly đột nhiên thấp giọng nở nụ cười, tiếng cười thực dễ nghe, chẳng qua lại khiến tôi rùng mình một cái. Hắn xoay người, một tay cầm chiếc bình hoa, một tay đặt lên vai tôi, cúi đầu mỉm cười nói: “Quan Tiểu Yến, tôi cũng yêu cô.”

Giang Ly cách tôi rất gần, gần đến nỗi tôi có thể cảm giác được hơi thở của hắn đang phun trên cổ tôi. Tôi lập tức hoảng hồn, đẩy hắn ra: “Anh làm cái gì vậy!”

Giang Ly khua khua cái bình hoa trong tay, cười giống hệt như một con sói xám: “Cô không phải yêu tôi sao? Đừng giả vờ thẹn thùng với tôi làm gì.”

Tôi bị sự tự kỉ của hắn làm cho chẳng hiểu ra sao: “Không phải chỉ là cái bình hoa sao, anh làm gì đến nỗi ấy?”

Giang Ly vuốt ve phần thân bình, hơi một tí lại dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bình hoa, sau đó nhíu mày cười nói: “Mấy chữ này là tự tay cô khắc lên ?”
Tôi: “Đúng vậy, anh chắc không biết mấy chữ này nghĩa là gì đâu nhỉ? Để tôi dạy cho anh….”

“Tôi đương nhiên biết.” Giang Ly cong khóe miệng lên, cười đến cực kỳ yêu nghiệt, “Đây là tiếng Do Thái, có nghĩa là “Em yêu anh”. Đây xem như là lời thổ lộ của cô sao? Đủ hàm súc.”

Tôi cười lạnh ba tiếng, đắc ý nói: “Quên đi Giang Ly, đây rõ ràng nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. Anh đừng có mà lừa tôi.” Giang Ly đâu phải vạn năng, có rất nhiều lĩnh vực mà Giang Ly  cũng chưa thể đặt chân tới được, cái này tôi có thể hiểu được.

Giang Ly thu hồi nụ cười: “Cô thật sự không biết ý nghĩa của nó?”

Tôi tiếp tục cười lạnh: “Tôi đương nhiên biết, đây có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. Anh không biết cái này, tôi có thể hiểu được, đâu phải ai cũng bác học giống bổn cô nương đây….” Tự mình ói ra trước.

“Quan Tiểu Yến,” Giang Ly cầm chiếc bình ngồi trên sa lông, “Đây là tiếng Do Thái, nghĩa là “Em yêu anh”. Cô đã thổ lộ với tôi, giờ tôi đang suy nghĩ xem có nên chấp nhận hay không.”

Tôi giận , lôi laptop ra, nói: “Anh không biết, tôi cũng không biết, Baidu* biết.”
*Trang web Bách Độ, một trang web tìm kiếm của TQ.

Giang Ly không thèm để ý đến tôi, mải mê tự mình nhìn chằm chằm cái bình trong chốc lát, nói: “Tôi suy nghĩ xong rồi, nể mặt cô có thành ý như vậy, tôi quyết định chấp nhận cô.”

Tôi lấy gối ôm đập lên đầu hắn, vừa mở trang web ra vừa mắng: “Nhận cái đầu anh, bà đây mới không cần bị một tên biến thái chấp nhận!”
Giang Ly ôm bình hoa ngồi trên ghế, không nói chuyện, cũng không phản kích lại tôi.Tôi có chút kỳ quái, hắn làm sao lại đột nhiên hiền lành như vậy, chẳng qua mặc xác hắn, tôi vội vàng mở trang web ra, bắt đầu tìm.

Tìm được rồi, tìm được rồi, tôi đoạt lấy bình hoa từ Giang Ly, nhìn những ký tự trên đó đối chiếu từng cái từng cái một, sau đó, tôi liền kinh hoàng.

Không giống, thật sự không giống.

Những ký tự trên bình hoa cùng với kết quả những chữ “Sinh nhật vui vẻ” tiếng Do thái tìm được trên mạng hoàn toàn không giống .

Tôi hoài nghi là vì chữ tôi khắc quá khó nhìn, bèn đối chiếu lại một lần, cuối cùng xác định, thật sự là không giống chút nào.

Một bàn tay duỗi ra, cầm lấy cái bình hoa xấu xí kia, Giang Ly ôm bình hoa, đắc ý nói: “Quan Tiểu Yến, cô còn có thể ngốc hơn chút nữa sao?”

Tôi không phục, tìm kiếm kết quả của dòng chữ “Em yêu anh” bằng tiếng Do Thái, lại đối chiếu một chút, kết quả có thể đoán được.

Tôi tựa vào ghế, có chút nhụt chí: “Giang Ly, đưa cái bình kia trả lại cho tôi đi, ngày mai tôi tặng anh cái đẹp hơn.”

Giang Ly: “Không sao, tôi thích mấy thứ bề ngoài xấu xí như vậy, giống như cái bình hoa này, lại giống như, ” Hắn dừng một chút, ngước mắt lên nhìn tôi, “Cô.”

Tôi giận, xông về phía hắn định cướp lại cái bình hoa từ tay hắn, thiện tai, lão tử không quăng nổi cái thân này nữa rồi.

Giang Ly nhanh nhẹn đứng lên, giấu bình hoa ở phía sau lưng, sau đó cúi đầu nhìn tôi đang bổ nhào trên ghế, lắc đầu thở dài: “Quan Tiểu Yến, cô có thể tiến bộ một chút được không, đã tặng đi rồi, cô lại còn không biết xấu hổ mà đòi lại?”

Tôi nằm bò trên ghế vẫn không nhúc nhích, bi phẫn đến mức muốn cào tường.

Giang Ly lại cố tình không buông tha cho người ta, hắn ngồi xuống, vỗ vỗ đầu tôi, cảm giác kia, chẳng khác nào hắn đang vỗ đầu con chó lông xù nhà hắn vậy. Sau đó hắn gác cằm lên trên ghế, đắc ý nhìn tôi. Mặt của hắn cách mặt tôi rất gần, tôi thậm chí còn có thể nhìn thấy hàng lông mi thật dài của hắn đang rung lên, thật muốn nhổ từng cọng xuống quá đi…. Bà đây là con gái, lông mi cũng không dài bằng của hắn!

Đôi mắt Giang Ly chớp chớp nhìn tôi, nói: “Quan Tiểu Yến, tôi vẫn cảm thấy cô cố ý, cô kỳ thật là muốn thổ lộ với tôi, đúng không ?”

Tôi vô lực ngước mắt, nói: “Làm ơn đi, tôi cho dù không có triển vọng thêm lần nữa, cũng sẽ không thổ lộ với một kẻ đồng tính luyến ái được không!”

Giang Ly: “Như vậy, nếu như tôi không phải đồng tính luyến ái thì sao?”

Tôi vươn một bàn tay đến vỗ vỗ bả vai Giang Ly bày tỏ chút an ủi: “Đứa trẻ ngoan, loại chuyện này không có nếu như, phải là phải.”

Giang Ly: “Kia nếu tôi là song tính luyến thì sao ?”

Tôi; “Vậy thì càng biến thái…. Tôi bảo này, anh không phải thực sự là song tính luyến đấy chứ ?”

Giang Ly đứng lên, cảm giác mười phần trên cao nhìn xuống. Hắn rũ mắt nhìn tôi, khinh thường nói: “Làm sao có thể, phụ nữ kiểu như cô, tôi chỉ thấy chướng mắt.”

Tôi cảm thấy lời nói của Giang Ly rất kỳ quái, nhưng mà tôi lại không rõ kỳ quái thể nào. Vì thế tôi chỉ đành cười lạnh ba tiếng, đáp trả hắn: “ Yên tâm đi, đàn ông kiểu như anh, tôi cũng chướng mắt.”

 

*** Những bợn nào không tưởng tượng thì nhìn cái cốc này vặn  vẹo đi một tí rồi tưởng tượng nhớ….

Hình ảnh chỉ mang tính minh họa…hoàn toàn không thể hiện được tính “nghệ thuật” như cái bình hoa của Yến tỷ :D ….

Thực ra cái dòng trên cốc là “Anh yêu em”….bợn chỉ kiếm được câu này thôi ( còn có 1 cái của nam tỏ tình với nam nữa mà lại ko kiếm ra nữ tỏ tình mới sợ ) ***

Chương 43: Say rượu đêm Noel (1)

 

Trên thế giới này, những kẻ khó chơi cũng phân ra làm nhiều loại, có những kẻ khó chơi làm cho người ta thấy phiền chán, giống như Vu Tử Phi; có những kẻ khó chơi, làm cho người ta phát điên, giống như Vương Khải, còn có những kẻ, khó chơi làm cho người ta thấy thực bất đắc dĩ, giống như Tiết Vân Phong.

Chuyện thế nào thì phải nói từ cái lễ Noel không thể an lành kia.

Chuyện kể rằng vào ngày 25 tháng 12, người khác đều mừng lễ Noel, Giang Ly người ta lại mừng sinh nhật, coi như là có cá tính. Tôi đang nghĩ Giang Ly chắc là sẽ cùng với tiểu mỹ nam Tiết Vân Phong ăn một bữa tối lãng mạn, để cho Giang Ly đỡ ngứa mắt, tôi nói với hắn buổi tối có việc sẽ về trễ một chút, Giang Ly châm chọc khiêu khích tôi vài câu, đối với việc này tôi hoàn toàn không thèm để ý. Sau đó, tan tầm xong tôi liền trực tiếp đi theo Vương Khải ăn trực một bữa, tiếp theo liền bước lên xe của hắn đến quán bar  hả hê một chút.

Lễ Noel tốt xấu gì cũng được coi như một ngày lễ, trong quán bar bầu không khí khác hẳn với bình thường, còn có một chút tiết mục nhỏ rất thú vị. Hôm nay không khí ngày lễ quá nồng đậm, mọi người đều vui chơi đến phát điên, xung quanh thực ầm ĩ, chẳng qua đây coi như là một kiểu xả hơi khỏi áp lực trong cuộc sống của trai gái trong các thành phố lớn đi.

Từ trong quán bar bước ra đã là mười một giờ tối, tôi vừa mới ra khỏi quán bar, di động liền vang lên, vừa lấy ra đã thấy, là âm hồn bất tán gần đây Tiết Vân Phong Tiết bằng hữu.

Tôi tiếp điện thoại, đầu bên kia ngay lập tức truyền đến tiếng nức nở cùng với tiếng uống nước ùng ục ùng ục. Tôi rất kỳ quái, kêu lên vài tiếng “Này này này”, Tiết Vân Phong mới mở miệng nói chuyện. Cậu ta kêu một tiếng “Quan Tiểu Yến”, sau đó lại một tràng tiếng khóc ô ô. tôi giống như  cách di động cũng có thể ngửi thấy mùi rượu trên người cậu ta, thằng nhóc này tám phần là đã say rồi.

Bản thân tôi cho dù không tính là lương thiện, nhưng rất dễ mềm lòng, hơn nữa lại gặp phải một tiểu chính thái xinh đẹp như vậy đang khóc lóc, làm cho tâm can của tôi quả thực chịu không nổi. Thế nên tôi vội vàng nói vào di động: “Cậu làm sao vậy, có phải Giang Ly bắt nạt cậu không ?”

Tôi vừa nhắc đến tên của Giang Ly, cậu ta lại càng khóc dữ dội, vừa khóc vừa kêu tên Giang Ly.

Tôi bóp bóp trán, che di động nói với Vương Khải : “Anh đi trước đi, tôi còn có chút việc phải làm.”

Vương Khải đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, “Đã trễ thế này, cô còn đi đâu? Có cần tôi bảo hộ cô không ?”

Tôi nghĩ đến thể trạng của Tiết Vân Phong, tuy rằng cậu ta có thể đánh thắng được tôi thật, chẳng qua nghĩ đến cậu ta đã uống rượu vào, chắc là cũng không đến nối khó ứng phó. Vì thế tôi khoát tay nói: “Không cần, có chuyện gì tôi sẽ gọi điện thoại cho anh.”

“Được rồi, vậy có chuyện gì phải gọi tôi đầu tiên, còn có…” Vương Khải cúi người lại, khá thần bí mà chớp chớp mắt, “Không được tùy tiện lên xe của người đàn ông khác.”

Khốn nạn, anh xong chưa hả. Tôi liếc mắt trừng hắn một cái, xoay người rời đi.

Bên ngoài rất lạnh, tôi trốn vào một tiệm Fastfood ven đường gọi cho điện cho Tiết ma men: “Tiết Vân Phong, cậu đang ở đâu ?”

Tiết Vân Phong lẩm bẩm hai tiếng, lắp bắp nói: “Liên….liên quan gì đến cô….”

Này, nếu không phải cậu gọi điện thoại tới quấy rầy tôi tôi mới lười quản xem cậu ở đâu, liên quan cái đầu tôi ! Tôi định cúp điện thoại, nhưng là cứ nghĩ đến kỳ thật đừa nhỏ này cũng không đến nỗi hư hỏng, huống chi còn có chút quan hệ bám váy* với tôi (nếu tình nhân của ông xã cũng được coi như là quan hệ bám váy), thế nên tôi đành kiên nhẫn dỗ dành cậu ra: “Cậu nói cho tôi biết cậu đang ở đâu, tôi mang Giang Ly đến xin lỗi cậu.”

* 带 :cạp váy; bám váy (ví với quan hệ với đàn bà và con gái, mang ý châm biếm)

Tiết Vân Phong: “Cô…Giang Ly….”

Tôi: “Nói đi, cậu ở đâu, Giang Ly chờ mất kiên nhẫn rồi đây này!”

Giọng nói của Tiết Vân Phong đột nhiên nhỏ đi một chút, tôi lờ mờ nghe được cậu ta nói với người phục vụ đứng bên cạnh: “Nói cho cô ta tôi đang ở chỗ nào.”

Tôi nhất thời á khẩu, thằng nhóc này say đến ngay cả chính mình ở đâu cũng không biết.

Lúc tôi bước vào quán bar Y, Tiết Vân Phong đã hào khí lên mây tự rót tự chuốc, uống rượu giống như uống nước lọc. Tôi chạy tới một phen giữ chặt lấy cánh tay của cậu ta, nói: “Đừng uống nữa, theo tôi trở về!”

Tiết Vân Phong làm sao chịu nghe, cậu ta gạt tôi ra, nhíu mày bực mình nói: “Tránh ra !”

Không tức giận, không tức giận, tôi không tức giận….md, tức chết tôi !

Tôi cầm lấy chén rượu trước mặt cậu ta ừng ực tu một hơi sạch sẽ, sau đó lau miệng : ‘Tiết Vân Phong cậu mà uống nữa, Giang Ly sẽ không cần cậu!”

Tiết Vân Phong sợ run một chút, sau đó đột nhiên ghé lên trên quầy bar ô ô khóc loạn cả lên, vừa khóc vừa thút tha thút thít nghẹn ngào nói: “Giang…Giang Ly anh ấy không cần tôi nữa… Ô ..ô”

Tôi bị cậu ta làm cho hoảng sợ, quả nhiên trên đời này khó hầu hạ nhất chính là con ma men. Thế nên tôi chẳng khác nào đang dỗ con vỗ vỗ lưng của cậu ta, tận lực nắn cho giọng nói thốt ra thật dịu dàng thật tràn ngập tình thương của người mẹ: “Đứa bé ngoan, Giang Ly nói, cậu ngoan ngoãn về nhà, anh ta sẽ cần cậu.”

Tiết Vân Phong ngẩng đầu mở to hai mắt nhìn tôi. “Thật sự?” Đôi mắt kia vì say mà trở nên mông lung, trong mắt còn có nước mắt đọng lại, nhìn khuôn mặt lê hoa đái vũ* của cậu ta, tôi thấy cực kỳ thương tâm.

* 梨花带雨 lệ hoa đái vũ: hoa lê vương vất những giọt mưa, (thường) chỉ vẻ đẹp của người con gái khi rơi lệ.

Vì thế tôi liền chịu đừng nỗi xúc động muốn cắn một ngụm lên khuôn mặt kia, thề thốt thành khẩn nói: “Thật mà…mau về nhà đi nào.” Xem ra ở chung một chỗ với Giang Ly đã lâu cùng chẳng học được cái gì hay, chỉ có khả năng diễn trò là tiến bộ không ít.

Vì thế Tiết Vân Phong cực kỳ nhu thuận gật đầu một cái: “Được, chúng ta về nhà.”

Tôi giúp đỡ Tiết Vân Phong giờ đến đứng còn không vững, xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra khỏi quán bar, sau đó đón xe taxi. May mà Tiết Vân Phong giờ còn không có say hoàn toàn, còn biết mình ở chỗ nào.

Vừa ngồi vào taxi, Giang Ly đã gọi điện tới. Tôi vừa nhấn nút nghe, đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Giang Ly : “Quan Tiểu Yến cô rốt cuộc chơi đùa ở chỗ nào, làm sao còn chưa có về hả!”

Tôi nhìn Tiết Vân Phong đang gục ở một bên, trong lòng có vô số bực dọc cùng tức giận, bèn gầm ngược trở lại: “Tôi ở đâu thì liên quan gì đến anh chứ !” Lão tử còn không phải là vì lo cho bạn trai của anh sao, thật là kỳ quái, vì sao bạn trai là của anh mà sao luôn đến phiên tôi chăm sóc là sao!

Giang  Ly bị tôi gầm lên, thế mà lại bình tĩnh trở lại. Hắn trầm mặc trong chốc lát, trong giọng nói có chút u oán nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi.”

Tôi không hiểu nguyên do: “Quà không phải hôm qua đã tặng cho anh rồi sao? ” Tuy rằng đó là một món quà thật thất bại.
Giang Ly cả giận nói: “Sinh nhật tôi cô ngay cả chút ra vẻ cũng không có? Đưa một cái bình hoa còn chưa phát dục là coi như xong sao?”

Tôi thật sự nghi ngờ mấy chữ “chưa phát dục” của hắn thực ra chính là chỉ gà mà mắng chó, nhưng mà tôi cũng không làm gì được hắn. Vì thế tôi nhẫn nhịn, nói: “Vậy anh còn muốn tôi làm cái gì?”

Giang Ly: “Quên đi, bây giờ là mười một giờ năm mươi lăm, cô hát bài chúc mừng sinh nhật cho tôi đi.”

*** Ta phát hiện Giang ka càng ngày càng trẻ con nha….đáng yêu chết đi được >o< ***

Tôi: “Giang Ly, anh không phải là cũng uống say đấy chứ ?” Tình hình là lúc hắn uống rượu đều sẽ làm một số chuyện có vẻ ngây thơ.

Giang Ly lạnh lẽo đáp: “Cô có hát không thì bảo? Không hát thì nói, để tôi còn nghĩ xem dùng phương pháp gì chỉnh đốn cô….”

“Được rồi được rồi, tôi hát, tôi hát còn không được sao? ” Sợ anh luôn !

Vì thế dưới bóng đêm yên tĩnh trong xe, bỗng chốc vang lên một khúc ca chúc mừng sinh nhật rung động tâm can, hơn nữa lại còn là bản cũ Trung Anh đối chiếu. Tôi nhìn trong kính chiếu hậu đã thấy vẻ mặt bác lái xe taxi đã nhẫn đến thống khổ, đồng tình nói: “Chú à, chú muốn cười thì cứ cười đi, da mặt cháu rất dày.”

Vì thế bác lái xe hào phóng cười ha hả.

Giang Ly nghe tôi hát xong, nói: “Không tồi, tôi đã thấy có người ngẫu hứng hát thành giai điệu, cũng là lần đầu tiên gặp người hát ngẫu hứng mà lại chẳng có chút giai điệu nào như vậy.” Dừng một chút, hắn lại bổ sung thêm, “Nhất là có thể hát bài Chúc mừng sinh nhật thành như vậy, thật sự là hiếm có.”

Khốn thật, anh có ý gì !

Giang Ly không có cảm nhận được sự bất mãn của tôi, hắn nói: “Kỳ thật hôm nay, cô hẳn là nên ở bên cạnh tôi.”

Tôi có chút mờ mịt: “Vì sao? ” Chẳng lẽ muốn lôi kéo tôi và bạn trai bé nhỏ của anh chơi trò 3p ? Mua bánh ngọt sao, tôi là người bình thường được chưa!

Giang Ly không trả lời, mà lại đột nhiên chuyển đề tài, nói: “Cô đêm nay có về không ?”

Tôi nhất thời không theo kịp suy nghĩ của hắn: “A? Ách,… chắc là… có trở về đi…”

Giang Ly: “Cô đang ở cùng với ai vậy ?”

Tôi cùng không thèm giấu diếm: “Còn không phải bạn trai anh, uống say như chết…Tôi bảo này, hai người các anh cãi nhau sao?”

Giang Ly: “Uống rượu ? Uống rượu tốt, rượu xong loạn tình là thời cơ tốt.”

Tôi cười: “Vậy anh qua đây đi, mau thừa dịp này đem cậu ta ăn, tiểu chính thái xinh đẹp như vậy nhất định đặc biệt ngon miệng.”

Giang Ly tựa hồ lại tức giận: “Chuyện của chúng tôi không đến lượt cô quản.”

Tôi: “Tôi mới lười quản.”

Giang Ly: “Đưa cậu ta về xong rồi về nhà đi, cô không được có ý đồ gì với cậu ta đâu đấy.”

Tôi cười, hắn rõ ràng rất để ý Tiết Vân Phong, vì sao nhất định phải cãi nhau làm gì? Vì thế tôi an ủi hắn nói: “Đã nói với anh bao nhiêu lần, tôi với đồng tính luyến ái không có hứng thú.”

Giang Ly không nói gì, tôi lại bổ sung một câu: “Chỉ là thằng nhóc này luôn làm cho tôi có một loại cảm giác được làm mẹ.”

Giang Ly cười khẽ: “Cô muốn làm mẹ? Tôi không ngại giúp một chút đâu.”

Tôi: “Anh đi tìm chết đi!”

Giang Ly ha ha nở nụ cười, cười xong hắn nói: “Ở chỗ nào, lát nữa tôi đến đón cô.”

Giang Ly đột nhiên khuất phục đầu hàng tốt bụng làm cho tôi cảm thấy không ổn cho lắm, vì thế nói: “Không cần, nhà cậu ta ở ngay trong nội thành, bắt xe rất tiện.”

Giang Ly: “Thế cũng không được, nhỡ đầu gặp phải tên lái xe nào thẩm mỹ có điểm dị dạng, định cướp sắc thì làm sao.”

Khốn nạn, cướp sắc thì cướp sắc, làm sao còn nhất định phải thẩm mỹ dị dạng? Giang Ly, anh ấy, không nói móc tôi thì sẽ chết à !

Giang Ly: “Một tiếng nữa, tôi ở dưới nhà cậu ta chờ cô.”

Tôi; “Giang Ly anh nói thật đi, anh rốt cuộc có âm mưu gì? ” Tôi mới không tin hắn lại hảo tâm như vậy.

Giang Ly: “Cô nếu đã không làm được gì cho tôi, vậy lúc về nấu cho tôi bữa ăn khuya đi… Tôi muốn ăn mỳ trường thọ*, cái loại một chén mì chỉ có một sợi ấy.”

* Theo tập tục của người Trung Quốc, vào ngày sinh nhật nếu ăn mỳ trường thọ thì sẽ sống lâu khỏe mạnh, sợi mì càng dai càng dài thì tuổi thọ của người đó càng lâu. Mà Giang ca nói mì một sợi tức là cái thể loại mà nhào bột bằng tay sau đó kéo cho nó dài thiệt là dài ra đủ cho một bát mỳ ấy.

Tôi: “Biết ngay là anh đâu có tốt bụng như vậy.” Cái loại này thoạt nhìn đơn giản, kỳ thật lúc làm rất phiền toái thực không tốt!

Giang Ly: “Không nghe lời? Không nghe lời hậu quả có lẽ rất nghiêm trọng…”

Tôi: “Làm làm làm, tôi nghe lời. Anh cũng quá vô sỉ !”

Giang Ly lại đắc ý ha ha cười nhẹ một tràng, tôi giận dữ ấn nút cúp máy.

Chỗ ở của Tiết Vân Phong cách nơi cậu ta đi làm không xa, chắc là là để tiện cho việc đi làm, nên thuê nhà. Tôi giúp cậu ta lên lầu, lấy chìa khóa trong túi áo của cậu ta, mở cửa, tìm được phòng ngủ, sau đó đem cậu ta ném tới trên giường, cởi giày cho cậu ta, đắp chăn lại.

Tốt lắm, đại công cáo thành, tôi có thể giải thoát rồi. Tôi lau mồ hôi trên đầu, xách túi bước ra khỏi phòng ngủ, vừa mở cửa ra, đã nghe thấy một giọng nói cực kỳ rõ ràng từ phía sau : “Cô phải đi sao?”

Tôi hoảng sợ, xoay người nhìn lại. Chỉ thấy Tiết Vân Phong đang tựa nửa người trên giường, ánh mắt thật sự thanh tỉnh, một chút cũng không có dáng vẻ của người uống rượu.

Tôi không tin nổi nhìn hắn, khiếp sợ đến nỗi nói chuyện cũng lắp bắp: “Cậu cậu cậu cậu… Cậu không phải say rượu sao?”

Tiết Vân Phong sắc mặt tối tăm, đáp: “Tôi chỉ muốn say mà thôi.”

Oa khốn thật, vậy thì phải nói là cậu từ nãy đến giờ đều là giả bộ? Giả bộ uống say làm cho bà đây ngu ngốc đầu đây mồ hôi đưa cậu trở về ? Tôi mới nghĩ đến đây liền bi phẫn, vì thế liều mạng chạy đến bên giường cậu ta, cúi người bóp cổ cậu ta lắc lắc, vừa lắc vừa đau đớn căm hận nói: “Thằng nhóc cậu làm sao lại xấu xa như thế hả, cậu có biết phải xoay sở với một con ma men là chuyện lãng phí tinh thần và thể lực thế nào không?”

Tiết Vân Phong dưới ma trảo của tôi, toàn bộ thân thể chẳng khác nào một con rối gỗ lắc lư lắc lư, cậu cũng không phản kháng, chỉ rũ mắt xuống, bình tĩnh nói: “Tôi có thể làm sao bây giờ, tôi say không nổi, đành phải giả vờ.”

Tôi ngừng tay, có chút đau lòng nhìn cậu ta. Tôi đột nhiên nhớ tới lúc Vu Tử Phi mới rời bỏ tôi, tôi cũng thường xuyên chuốc say chính mình hàng đêm như vậy, nhưng là bởi vì thể chất đặc thù của bản thân, đồi với cồn cơ hồ như miễn dịch, vì thế mỗi lần tôi đều uống rất nhiều rượu, cực kỳ thanh tỉnh mà nốc rượu điên cuồng … Bây giờ ngẫm lại, khi đó thật là khờ mà, ai rời đi ai sống không nổi đây.

Tôi mặc kệ hồi ức, vỗ vỗ đầu Tiết Vân Phong, cười nói: “Đứa nhỏ ngoan, về sau không cần uống rượu tùm lum, hại thân.”

Tiết Vân Phong gạt tay của tôi ra, bất mãn nói: “Tôi không phải đứa nhỏ !”

Tôi cười: “Ở trong mắt tôi, cậu chỉ là một đứa nhỏ… Nếu không thì tôi nhận cậu làm con nuôi đi?”

“Cô….” Tiết Vân Phong trợn mắt nhìn tôi, tức giận đến cánh môi run run.

Tôi bị cái dạng này của cậu ta làm cho cười hắc hắc không ngừng, nắm lấy khuôn mặt của cậu ta nói: “Chính thái, cậu thật đáng yêu nha.”

Tiết Vân Phong xoay mặt đi, không thèm để ý đến tôi.

Tôi cầm lấy túi xách, lại vỗ vỗ đầu hắn: “Bé ngoan, ngủ ngon vào, chị đây phải đi.”

Tiết Vân Phong lại giữ chặt lấy tay tôi: “Cô… cô  có thể ở lại với tôi được không ?”

Tôi quay đầu nhìn đôi mắt to ngập nước của cậu ta, nhất thời một chút sức chống cự đều không có. Vì thế tôi ngồi bên giường của cậu ta, phong tình vạn chủng  cười cười: “Anh chàng đẹp trai, cậu thực sự cần người ở bên sao ?”

Tiết Vân Phong mặt nhất thời đỏ bừng, tôi mới phát hiện, thì ra đùa giỡn tiểu chính thái lại là trò hay ho như vậy, ha ha.

Tiết Vân Phong nhìn dáng vẻ vui sướng khi người gặp họa của tôi, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Cô nhìn có vẻ rất vui vẻ nhỉ… Nếu tôi nói cho cô Giang Ly với tôi chia tay, cô có phải càng vui vẻ hơn hay không ?”

 

 

 
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+