Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại hợp đan phi thiệp – Chương 06 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nhắc tới Tây Môn Vân, Đường Lâm mới tiêu chút khí. Tìm được y mới là mục đích của nàng, cần gì cùng tiểu tử này so đo?

Đan Phi giương một đôi mi thô, nghe khẩu khí của hắn, so sánh giống đang nói tiếng người, dễ nghe hơn.

” Ngươi tìm Tây Môn Vân làm cái gì?” Đan Phi bỏ qua tồn tại của Đường Lâm, hướng Địch Tử Tĩnh hỏi.

” Tiểu huynh đệ, ngươi cũng biết Tây Môn công tử hay sao?” hắn hơi kinh ngạc hỏi han.

” Không tính là biết, chính là hỏi một chút xem.” Đan Phi cho ý kiến nói từ chối. Trong lòng suy nghĩ, người Đường môn này nhìn chàng bất an, trong mắt chẳng có cái gì gọi là hảo tâm, bản thân cứ như vậy khó mà hỏi thăm theo bọn họ.

Đường Lâm cười phúng nói: ” Sư huynh, Tây Môn công tử như thế nào sẽ người như thế? Huynh hỏi sai người.”

” Phải không? Ngươi thì biết y hay sao ? Ta đã biết, cảm tình ngươi muốn lợi dụng sắc đẹp mê hoặc y, phải khiến y lấy ngươi làm nương tử, Cáp… cái này gọi là làm cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, Tây Môn Vân như thế nào sẽ coi trọng ngươi? Cáp…” chàng cuồng tiếu thưởng thức khuôn mặt hồng lên tựa như con heo, càng thêm cười không thể ức chế. (hay, ca nói ngày càng hay ^ ^ )

Địch Tử Tĩnh chung quy phải bảo vệ sư muội, nói: ” Tiểu huynh đệ, xin đừng hiểu lầm, chúng ta tìm Tây Môn công tử là có chuyện tình khác, thỉnh không cần phỏng đoán thêm, phá hủy danh tiết sư muội ta.”

” Cáp… thật sự là như vậy sao?” Đan Phi cười đến nhất thời dừng không được.

Bách Hợp tâm sinh không đành lòng nói: ” Đại Phi, vị Đường cô nương này ngày thường đẹp như vậy, nói không chừng Tây Môn đại ca sẽ thích nàng, chàng giễu cợt người ta như vậy không tốt lắm đâu!”

” Ta không phải giễu cợt, ta nói chính là sự thật. Ai sẽ thích bà điên hung bạo như vậy? Tây Môn Vân cũng không phải kẻ ngốc, ta xem, cô ta là uổng phí tâm cơ .” một mặt chàng phê bình không lưu tình.

” Ngươi… rất đáng giận .” Đường Lâm quê quá hóa khùng một phen trở mình, cái bàn, thức ăn, chén đĩa toàn bộ khuynh đảo trên mặt đất, vỡ thành một mảnh.

” Uy, bà điên, ngươi phát điên cái gì? Ngươi cho là trên đời này từng nam nhân đều sẽ coi trọng ngươi? Phải biết rằng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, nếu bàn về tư sắc, nha đầu này đều so với ngươi đẹp hơn.” chàng lôi kéo Bách Hợp thối lui, miễn cho lọt vào bên trong.

Bách Hợp đỏ mặt, cho dù vải thô xiêm y, vẫn dấu không được của nàng tuyệt thế tao nhã.

Đây là lần đầu nghe Đan Phi khen ngợi dung mạo của nàng, trong lòng vui sướng tự nhiên, không nói chơi, nhịn không được che miệng cười khẽ.

Đan Phi tao tao màng nhĩ, trừng nàng pha thẹn thùng: ” Nha đầu ngốc, không cho phép!”

Hai người liếc mắt đưa tình không coi ai ra gì, càng thêm kích khởi lòng đố kị của Đường Lâm. Ở trước mặt mọi người, nàng từ trước đến nay vẫn nghĩ đến mỹ mạo, bị làm thấp đi đến không chịu được đến nông nỗi như thế, bảo nàng nhẫn nại thế nào?

” Ta phải hủy gương mặt kia của nàng, làm cho nàng vĩnh viễn nhận không ra người.” mười ngón nàng thành chộp trạng hướng Bách Hợp chộp tới, hận không thể lập tức xé rách mặt của nàng.

Đan Phi chắn thân bảo vệ Bách Hợp, tay áo dài nổi lên gió cuồn cuộn. Đường Lâm bị thứ gió cổ quái kia đẩy lui. Sắc mặt càng thêm dữ tợn vặn vẹo.

” Nha đầu ngốc, chúng ta đi ra ngoài một chút, bị này bà điên này náo loạn, cũng ăn không ngon .”

Bách Hợp áy náy hướng bọn họ vuốt cằm, mới bị chàng kéo tránh ra.

Tiểu nhị tiến lại gần kêu lên sợ hãi, nhìn thấy một mảnh đống hỗn độn nói: ” Khách quan, chúng tôi còn phải làm ăn buôn bán, ngài làm hỏng đồ như vậy, tiểu điếm làm sao chịu được?”

Đường Lâm giận chó đánh mèo với gã, quặc gã một cái tát, quay đầu trở về phòng.

” Ai nha! Đau chết ta, rốt cuộc là có chuyện gì?” tiểu nhị vỗ về hai má nói.

Địch Tử Tĩnh thở dài. Sư muội này của hắn tính tình chỉ sợ không ai chế được, dọc đường đi này không biết sẽ gặp thêm chuyện gì nữa.

*********

” Cái bà điên kia, quả thực không thể nói lý, tương lai nam nhân nào lấy cô nàng thật sự đáng thương.”

Đan Phi phát ra bực tức, tức giận đi ở trên đường, tay phải nắm tay nhỏ bé của Bách Hợp. Từ đêm đấyau khi nghe xong thông báo của nàng, chàng liền thay đổi thái độ đối với nàng, mặc dù không có chính miệng nói ra, lại hành động biểu minh nàng là người của chính mình.

” Chính là chàng giễu cợt cô nương ấy như vậy, cô ấy đương nhiên sẽ sinh khí, cô nương nhà ta vốn cũng rất chú trọng dung mạo chính mình, không ai hy vọng nghe được mình so ra kém người khác.” Bách Hợp lấy lập trường đồng tình biểu đạt ý kiến.

” Nha đầu ngốc, sao nàng lại thay cô ta nói chuyện? Cô ta vừa rồi còn muốn hủy dung của nàng a! Đối với cái loại nữ nhân hư hỏng này, không cần đối cô ta rất khách khí, nếu không cô ta vĩnh viễn nghĩ đến tất cả mọi người sợ cô ta.”

” Thiếp không sợ a! Thiếp biết chàng sẽ bảo hộ thiếp.” mặt nàng ngưỡng tiểu học, ngóng nhìn chàng tin cậy.

” Ngu ngốc!” miệng thì mắng như thế, khóe miệng lại liệt đắc thật lớn, chứng minh chàng khẩu thị tâm phi (1). (phải nói là khẩu xà tâm phật mới đúng ^ ^)

Bách Hợp giữ cánh tay chàng: ” Chúng ta còn ở nơi này vài ngày nữa?”

” Hai ngày này làm việc, bạc cũng kiếm được, có thể đủ dùng.”

” Thực xin lỗi, thiếp đều không có giúp đỡ, đều là chàng kiếm tiền.”

” Nói cái gì, kiếm tiền vốn chính là trách nhiệm của nam nhân, nữ nhân không cần lo lắng chuyện đó.” tương lai chàng chính là trụ cột, nuôi sống thê tử chính là trách nhiệm của chàng. (chậc chậc, giờ đã nhận người ta là thê tử rồi sao ca ca =”=)

” Chàng đối thiếp thật tốt, thật muốn chạy nhanh để cho các tỷ tỷ nhìn thấy chàng, các tỷ nhất định cũng sẽ thích chàng, Đại Phi, chàng sẽ theo thiếp quay về Bách Hoa U Cốc phải không?” nàng không xác định được mà hỏi han.

Đan Phi xoa bóp tay nàng: ” Vô nghĩa, bất quá ta có lời trước, nếu như hai tỷ tỷ không đồng ý để nàng đi theo ta, nàng sẽ làm sao?” trong lòng chàng thủy chung quanh quẩn vấn đề này.

” Sẽ không, các tỷ tỷ rất thương thiếp, các tỷ ấy nhất định sẽ đáp ứng để thiếp đi theo chàng.”

” Ta là nói nếu như, nếu như các tỷ ấy không muốn thì sao? Nàng sẽ nghe lời của họ mà rời khỏi ta sao?” miệng chàng không muốn thừa nhận chính mình càng lúc càng để ý nàng, càng lúc càng thói quen bên người có tồn tại của nàng, chính là một mặt muốn biết ý của nàng. (ca ca lại ăn dấm chua rồi nha ^ ^)

Bách Hợp nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu, lâu quá làm cho sắc mặt chàng trở nên khó coi đến cực điểm, nghĩ đến tầm quan trọng của chàng còn so ra kém tỷ tỷ của nàng.

” Quên đi, ta không cần, nàng cứ việc nghe lời nói rất tốt của các tỷ tỷ.” chàng nói chua.

” Không, thiếp sẽ đi theo chàng, có lẽ các tỷ tỷ sẽ sinh khí thương tâm, nhưng thiếp vẫn sẽ đi theo chàng.” nàng chỉ hạ quyết định thống khổ.

Đan Phi nhìn nàng động dung, nắm chặt tay nàng không thèm nói (nhắc) lại.

Hai người dọc theo ngã tư đường đi tới, bỗng nhiên lại là một trận chiêng trống vang trời. trên đường người qua đường tránh ra một đường, làm cho đoàn người đi tới thông qua.

” Xảy ra chuyện gì ?” người qua đường líu ríu hỏi han.

” Hình như là Huyện thái gia bắt được mấy kẻ trộm, nghe nói chính là kẻ trộm đêm đó ban đêm xông vào phủ Trương viên ngoại.”

” Thật vậy chăng? Chết chắc rồi.”

” Có người nói một người trong đó là danh nghe thấy “hiệp đạo” Đan Phi trong thiên hạ.”

” Là giả hay thật đây, chính là xem bọn này không giống lắm.”

” Đan Phi tuy rằng là tiểu trộm, nhưng nghe nói đem bạc trộm được đưa cho người cần trợ giúp, hắn là người tốt, nếu thực bị nắm, là lão thiên gia không có mắt.”

” Nói không chừng Huyện thái gia bị buộc nóng nảy, bắt vài người đến cho đủ số!”

” Nói cũng đúng, trước kia cũng phát sinh chuyện thế này rồi.”

Mọi người ngươi một lời ta một ngữ. Đan Phi cùng Bách Hợp liếc nhau, trong lòng kinh hãi. Xác định Huyện thái gia bắt sai người, thầm nghĩ tìm những người này đến kết án.

Vài tên quan sai cầm ba nam tử đi tới. Ba người kia trên người bị thủ sẵn còng tay xiềng chân, hình dạng thê thảm, trong miệng còn la hét oan uổng.

” Sai gia. Tôi là oan uổng, ta không trộm gì của Trương viên ngoại a!”

” Tôi cũng oan uổng như vậy, sai gia, ngài phải hiểu rõ a!”

” Oan uổng nha! Sai gia… tôi không phải Đan Phi, cầu ngài tin tưởng tôi.”

Người qua đường lắc đầu thở dài. Huyện thái gia mang mạng của mọi người ép buộc thực hiện như thế, thật là làm người không dám gật bừa.

” Đại Phi, nên làm cái gì bây giờ? Bọn họ đều là vô tội.” Bách Hợp nói.

” Hôn quan này làm ăn cái gì không biết, tùy tiện liền đã bắt người đến cho đủ số, muốn làm cái thứ gì đây?” chàng chửi ầm lên.

Bên cạnh có người hát đệm: ” Còn không phải bởi vì Trương viên ngoại buộc gã giao người, gã đành phải tùy tiện bắt những người này đến, dù sao ở nơi này gã là lớn nhất, có ai dám nói nửa chữ.”

” Mấy người kia thật sự rất không hay ho, bị làm như đại tội sơn dương, không nói việc không công tặng điệu một cái mạng, thân nhân trong nhà dựa vào ai dưỡng a!”

” Ai! Đáng thương!”

Đan Phi cắn răng, nghĩ muốn tiến lên cứu người.

Một chiếc sáo ngọc chắn trước mặt chàng, chàng quay đầu lại cả giận: ” Ngươi ngăn đón ta làm cái gì? Chuyện của ta không cần ngươi quản.’’

” Tây Môn đại ca.” Bách Hợp kêu cảm tạ, ” Đại Phi, không cần đối Tây Môn đại ca nói như vậy.”

Tây Môn Vân đưa bọn họ mang khỏi đám người, thản nhiên nói: ” Ngươi như vậy chạy đi ra, không phải tương đương nhận tội người đêm đó kỳ thật là ngươi hay sao?”

” Ta sẽ không vì chính mình, mà hại người khác thay ta chịu tội.” chàng chính khí nghiêm nghị nói.

Y điểm đầu khen ngợi: ” Tốt lắm, bất quá chính là có chút rất xúc động, không để ý trước, nếu làm cho mọi người biết thân phận của ngươi, ngươi có thể không để ý chính mình, nhưng cũng không để ý nàng hay sao?”

Tây Môn Vân chỉ hướng Bách Hợp, làm cho Đan Phi nhất thời nghẹn lời.

” Nghĩ đến phương pháp cứu người rất nhiều, không vội tại đây nói.” y bảo trì thái độ thanh thản nhất quán, ” Chúng ta đến quán trà phía trước nói đi!”

Ba người vào quán trà. Họ Tây Môn Vân chọn danh trà Thái Hồ ” Bích Loa Xuân” .

Đan Phi rất thiếu tính nhẫn nại, hỏi: “ Sắp nói phương pháp gì, ta nào có tâm tình phẩm trà?”

” Tại hạ biết một ít bằng hữu, trước mắt làm quan tại triều đình giữ chức vị quan trọng. Ta đã phái người báo tin cho bọn họ, thỉnh bọn họ phái người đến điều tra, nói vậy hai ngày nay sẽ có tin tức truyền đến.”

” Ngươi thật đúng là thần thông quảng đại, không chỉ trên giang hồ có bằng hữu của ngươi, ngay cả làm quan cũng không ngoại lệ, ngươi còn có ai mà không có giao tình nữa?” mang chuyện nhảm nhí dùng sự châm chọc ý tứ hàm xúc mà nói.

Tây Môn Vân cười: ” Có a! Chính là Đan huynh đệ ngươi nha!”

” Đan Phi ta trèo cao không hơn.” Chàng lại quay về một câu.

” Tại hạ bất quá cũng là người bình thường, tại sao trèo cao? Tại hạ thật cảm thấy được cùng ngươi hữu duyên, muốn cùng Đan huynh đệ kết làm huynh đệ khác họ, không biết Đan huynh đệ có bằng lòng hay không?” y chân thành đem tâm ý nói ra.

Đan Phi dừng một chút: ” Ta không cần huynh đệ gì, nếu muốn ta sớm đã có.”

” Chỉ giáo cho?” y khó hiểu.

” Kỳ thật mẫu thân Đai Phi từng nói cho chàng còn có huynh trưởng khác, chính là thất lạc nhiều năm chưa thấy qua mặt.” Bách Hợp bật thốt lên nói ra, đưa tới Đan Phi xem thường.

” Nha đầu ngốc, nàng thừa lời, ai cho nàng giải thích với người khác?” Đan Phi quát.

” Tây Môn đại ca cũng không phải người khác.” nàng biện hộ.

” Còn nói?” Đan Phi chính là chán ghét trừ bỏ chàng ra, nàng còn tín nhiệm người khác, nói trắng ra chính là ăn mảnh. (lại ăn dấm chua nữa T T, ghen nổ trời xanh luôn)

Bách Hợp im miệng, khi chàng sinh khí, vẫn là đừng mở miệng là tốt nhất.

Tây Môn Vân xuyết trà, ngửi hương trà, trong đầu có ý tưởng quái dị dâng lên, bất quá rất nhanh lại áp chế nó. Trên đời không có như vậy chuyện tốt vậy.

” Hai ngày này ngươi không cần hành động thiếu suy nghĩ, hôn quan kia tự nhiên có người đi đối phó.”

” Ngươi quản được thật nhiều, nếu ngươi thời gian nhiều lắm, phiền toái ngươi đi quản người Đường môn, bà điên kia mê luyến ngươi, ngàn dặm xa xôi tới tìm phu .”

” Đường môn? Bọn họ đã đến nơi này .” Tây Môn Vân nếu có chút đăm chiêu thì thào tự nói.

” Tây Môn đại hiệp diễm phúc, ngay cả đường Đại tiểu thư đều muốn gặp ngươi một lần, nhất định phải tìm cho ra ngươi.”

” Đan huynh đệ nói đùa. Mục đích Đường môn thầm nghĩ chính là chốn giang hồ đồn đãi ‘Động Đình Hồ bảo tàng’ giấu trong Bảo Khố Đồ, đáng tiếc giấu trong bảo khố đồ không trên người ta, cũng không biết là ai tạo lời đồn, làm cho ta có khó biện.” y lại châm một ly trà nói.

Đan Phi cười to: ” Cư nhiên có người sẽ tin tưởng thực sự có bảo tàng?! Sư phụ ta nói qua, năm đó Động Đình Hồ vương tử, thời điểm vàng bạc châu báu của hắn sớm bị người dưới cướp sạch, giấu trong Bảo Khố Đồ kia chính là hé ra phế chỉ thôi, lại có người nhiều như vậy liều chết cũng muốn cướp lấy giấu trong Bảo Khố Đồ. Ai, lực lượng ham tiền tài thật sự quá nhiều.”

” Chính là có nhiều người như vậy không qua ải tiền tài, nếu ta thực sự, sớm bắt nó bị hủy, làm cho giang hồ hồi phục phong mạo bình tĩnh.”

” Thật khó chúng ta còn có thể có ý tưởng giống nhau.” Đan Phi ngạc nhiên nói.

” Đâu có, đâu có.”

” Hừ! ta cũng không phải là khen ngươi, ngươi đừng quá mức đắc ý.” = =”

Tây Môn Vân không dám cười quá lớn thanh, cùng chàng ở chung thật là có thú cực kỳ. Nếu chàng thật sự là huynh đệ y thất lạc nhiều năm, thật là tốt biết bao nhiêu!

*********

Chú thích:

(1) khẩu thị tâm phi: lời nói ra là vậy nhưng kì thực thì lòng không phải vậy

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+