Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại thượng đan phi hiệp- Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin:0in;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
Chương 9

Cáo biệt ” thầy lang hữu học” Phương Huyền, ba người rời khỏi Lưu Tâm Biệt trang.

Bởi vì muốn lấy quan ấn ra, đoàn người lại dò theo phương hướng mà đi, đi tìm bằng trí nhớ trong đầu.

Tây Môn Vân nhìn như nhàn nhã tự tại, lại sớm phát giác bọn họ bị người theo dõi , nhưng vẫn bảo trì thong dong nhất quán.

Y không muốn đả thảo kinh xà (1), liền bỏ qua việc bọn họ đi theo, không bao lâu ngay cả Đan Phi cũng phát giác .

” Nhị ca, chúng ta bị theo dõi .” chàng ở bên cạnh nói.

” Không có việc gì, tiếp tục đi, bọn họ là nhằm vào ta mà tới, cứ tùy mặc để bọn họ đi theo!” thần sắc y tự nhiên nói.

” Huynh liền theo chân bọn họ nói Bảo Khố Đồ không ở trên người huynh là được rồi, đỡ phải luôn bị nhìn chằm chằm như thế.” người ta không phiền, Đan Phi đã phiền lòng trước.

” Nói cũng không ai tin tưởng, chẳng bằng không nói.” y chính là thái độ nhìn việc gì cũng không vội vàng, giống như việc gì cũng không lay động được y.

” Có đôi khi nói chuyện với huynh sẽ làm cho người ta chết.” Đan Phi bất quá xem bộ dáng y luôn vẻ mặt cho dù trời long đất lở cũng không đổi sắc mặc, ” Trên đời này có chuyện gì sẽ khiến huynh quan tâm cho huynh giống con người một chút?”

Y khẽ vuốt tóc mai, tuấn dật tiêu sái nói: ” Đệ đang mắng ta không phải người sao? Tam đệ, ta chính là nhị ca của đệ, nhục mạ huynh trưởng chính là hành vi không đúng, đúng hay không, Bách Hợp?”

Bách Hợp gật gật đầu, lại nhìn gần Đan Phi liền nhanh lắc đầu.

” Nha đầu ngốc, nàng dám gật đầu, không muốn sống!” Đan Phi rống lên tức giận.

” Thực xin lỗi, người ta không cẩn thận mới gật đầu, thiếp cái gì cũng chưa làm.” nàng nao núng mãnh diêu tiểu não, chàng dường như rất giống một bạo quân.

” Cái gì gọi là không cẩn thận? Về sau đừng tùy tiện gật đầu.” còn quy định người ta không gật đầu loạn, không phải bạo quân là cái gì?

” Đã biết.” dung nhan thanh tú của Bách hợp cũng không bị ác ngôn ác ngữ của chàng mà bị kinh hách, ngược lại cười đến vui vẻ, bởi vì nàng đã thực hiểu biết cá tính của chàng.

Đan Phi phiêu nàng liếc mắt một cái: ” Bị mắng còn như vậy vui vẻ, ngu ngốc!”

Bách Hợp hé miệng cười trộm, tay nhỏ bé chủ động cầm tay chàng, cảm giác được cảm giác ấm áp của nó.

Tây Môn Vân một mực lưu ý, những người đó thật đúng là chưa từ bỏ ý định, liệu định không lâu lắm sẽ ra tay .

Quả nhiên, vừa đến ngã tư đường yên lặng, mấy cái bóng người theo hai bên xuất hiện.

Xem cách ăn mặc của bọn họ cùng tư thế, rõ ràng không phải danh môn chính phái, lại là chút ham chút bảo tàng kia mà bí quá hoá liều. Trên giang hồ ai đều biết công phu của” sáo ngọc công tử” sâu không lường được, tuy rằng nghe đồn y chưa bao giờ giết người, nhưng chưa bao giờ nói y không thể không giết người.

” Tây Môn Vân, giao ra vật trong Bảo Khố Đồ, nếu không đừng mơ tưởng thông qua nơi này.” có người bắt đầu kêu gọi đầu hàng.

” Đối, mau giao vật trong Bảo khố Đồ, bằng không đổi bằng mạng của ngươi.”

Đan Phi mặt không chút thay đổi xem nhị ca thân ái của chàng, sau đó cười to ra tiếng, tiếng cười rung trời giới vang.

” Nhị ca, trước mắt này tình huống là chặn đường cướp bóc của muôn đời? Lời kịch loại này không khỏi rất cũ! Như thế nào không đổi điểm mới mẻ cho dễ nghe chút?”

Tây Môn Vân nhịn cười không được, cũng cười lên: ” Thật sự như thế, như thế nào mấy ngày nay ai ai cũng nói như thế chứ, một mở miệng sẽ bảo ta đem Bảo Khố Đồ đem giấu giao ra, thực không sáng ý.”

” Hãy bớt sàm ngôn đi, người khác sợ Tây Môn Vân ngươi, ta ‘ Phi Thiên Phủ ’ (2) Vương Sáu cũng không sợ, hôm nay ngươi không giao ra Bảo Khố Đồ, huynh đệ chúng ta tuyệt không từ bỏ ý đồ.” một gã đại hán cầm trong tay búa lớn hô lên.

” Không tồi, chúng ta ‘ Tung Sơn Tứ Hướng ’ cũng giống nhau, dù ngươi là công tử gì, không giao vật trong Bảo Khố Đồ chính là không qua được chúng ta, các huynh đệ, lên!”

Một đám đại hán cao thấp mập ốm đều có vây quanh ba người, tự nhận người đông thế mạnh, căn bản không đem y để vào mắt.

” Chậm đã, các vị, tại hạ thật sự không nghĩ các vị là địch, vật trong Bảo Khố Đồ quả thật không trên người ta, giao cho các vị thế nào đây? Các vị vẫn là mời trở về đi!” y thật sự không nghĩ làm cho mầm móng hư hư ảo ảo này động võ.

” Phi Thiên Phủ” Vương Sáu không tin nói: ” Ngươi cho chúng ta là hài tử ba tuổi hay sao? Trong chốn giang hồ thịnh truyền Động Đình Hồ vương đưa tất cả bảo vât của hắn giấu trong Bảo Khố Đồ giao cho ngươi, chẳng lẽ tất cả đều là lời đồn?”

” Quả thật là lời đồn, tại hạ thật sự không có.” y nói đến thế vẫn là không ai tin tưởng.

” Thúi lắm! Vì cái gì nhiều người như vậy không nói, cố tình phải nói ngươi? Rõ ràng là ngươi nghĩ muốn độc chiếm bảo tàng kia.” một trong ‘Tung Sơn Tứ Hướng’ đỏ mắt nói.

Đan Phi mất đi kiên nhẫn nói: ” Không cần theo chân bọn họ nói lý, chúng ta đi thôi!”

” Hướng chạy đi đâu? Một người trong các ngươi đều đi không được.” còn có người muốn làm rõ tình huống không rõ ràng lắm này.

” Ta bước đi cho ngươi xem.” không có nơi nào có thể vây khốn chàng được.

Tây Môn Vân chuyển hướng đưa tay để trên sáo ngọc, suy nghĩ nói: Không thoáng ứng phó một chút, bọn họ là sẽ không biết khó mà lui, cái này kêu là làm không được “Hoàng Hà tâm bất tử”.

” Tam đệ, đệ mang Bách Hợp đi trước, ta rất nhanh sẽ đuổi theo các ngươi.” Y phải bằng tốc độ nhanh chóng mà điệu bọn họ.

” Hảo, chính huynh cẩn thận rồi.” nói xong, Đan Phi liền kéo bách hợp, xuất chiêu bất ý.

Được hiệp trợ của Tây Môn vân, hai người thuận lợi chạy đi vài thước.

” Một mình Tây Môn đại ca không thành vấn đề hay sao?” Bách Hợp quan tâm quay đầu lại vọng.

” Yên tâm, mấy người kia căn bản không gây thương tổn một cây lông tơ của huynh ấy, chính là có chút người rất không biết lượng sức, cũng không xem chính mình trọng bao nhiêu, thực mất mặt.”

” Chúng ta phải ở nơi nào chờ Tây Môn đại ca? Nếu như y tìm không thấy chúng ta sẽ lo lắng.”

” Nha đầu ngốc, nàng cho là nơi này nhiều, huynh ấy tất nhiên sẽ nghĩ đến chúng ta làm sao chờ huynh ấy! A! Thượng hồ ngay tại phía trước, lần trước chính là ở nơi đó gặp được huynh ấy, đi ra nơi đó chờ đi!”

Lại đi vào thượng hồ, vẫn như cũ là cảnh đẹp như bức tranh, thanh sơn ánh hồ, tâm tình lại cùng lần trước hoàn toàn bất đồng.

” Nha đầu ngốc, chờ sau khi gặp qua các tỷ tỷ của nàng, ta mang nàng trở về dâng hương cho mẫu thân ta cùng vớii sư phụ.”

” Đương nhiên hảo, chàng biết không? Thiếp hảo cảm tạ ơn sư phụ chàng, nếu không có ngài, chỉ sợ đời này thiếp cũng không gặp được chàng.” nàng nói được tình chân ý khiết, kẻ khác lòng xao động.

Đan Phi ngỡ ngàng nhìn nàng, cảm thấy được chưa từng nhanh như vậy, mừng rỡ ngực đều nhanh nổ tung .

” Thật sự? Nàng không tức ta luôn hung nàng, rống nàng, động bất động liền đuổi nàng đi hay sao?” chàng nhẹ phẩy sợi tóc của nàng, nhìn kỹ nàng.

Bách Hợp dịu ngoan phe phẩy trán: ” Không, thiếp hiểu được kia không phải lời thiệt tình của chàng, hiện tại chàng không phải đối với ta tốt lắm hay sao? Thiếp thích nghe chàng rống thiếp, mắng thiếp.”

” Ngu ngốc, nàng cuồng bị ngược đãi a! Nếu không sư phụ ta nói không thể tin tưởng nữ nhân, ta cũng không nghĩ muốn đối xử với nàng như vậy, kỳ thật lòng ta lý một mực giãy dụa, cũng rất thống khổ.” chàng đã không hề đối nàng giấu diếm ý nghĩ của chính mình.

” Vì cái gì sư phụ chàng chán ghét nữ nhân như vậy?” nàng lúc này mới hiểu được “chứng cự nữ” của chàng từ đâu mà đến.

Chàng tựa vào đại thụ làm điểm tựa, cùng nàng rúc vào cùng nhau: ” Sư phụ ta thởi điểm tuổi trẻ từng rất yêu một nữ nhân, vì muốn được đến phương tâm của nàng, sư phụ đem tất cả tài sản đều cho nàng, hơn nữa nhận lời từ nay về sau cải tà quy chính, một lần nữa làm người, cố gắng làm việc nuôi sống nàng. Không nghĩ tới cách một tháng, một ngày nào đó sư phụ về đến nhà, lại nhìn thấy người đi – nhà trống, nữ nhân kia đem tất cả mọi thứ trộm đi . Sư phụ vốn không chịu tin tưởng nàng hội phản bội người, liền vẫn chung quanh tìm kiếm nơi nàng sống.”

” Tìm được rồi hay sao?” lòng của nàng đồng tình mà hướng lên .

” Tìm được rồi, nàng lại thông đồng thượng một vị công tử có tiền. Khi sư phụ giáp mặt chất vấn nàng, nữ nhân kia còn đúng lý hợp tình nói đó là sư phụ cam tâm tình nguyện cho nàng, hơn nữa nàng quá không quen cái loại kham khổ này, bằng mỹ mạo của nàng đủ để xứng nam nhân tốt, còn đối sư phụ ta nói rất nhiều ác độc, chanh chua trong lời nói. Từ lần đó về sau, sư phụ sẽ không tin tưởng nữ nhân; năm đó gặp khi gặp được mẫu thân ta, người vốn không nghĩ bất kể nàng, sau lại xem ta thật sự đáng thương, mới ngoại lệ thu lưu mẫu tử chúng ta, không bao lâu mẫu thân ta bệnh chết, người thu ta làm đồ đệ, nuôi nấng ta lớn lên.”

” Có thể thấy được sư phụ chàng tuy rằng chán ghét nữ nhân, bất quá cũng người tốt có tâm địa thiện lượng, không có bỏ lại mẫu tử chàng mặc kệ, cũng may mắn thiếp không thật sự bị chàng mắng đi, bằng không hiện tại thiếp cũng sẽ không với chàng cùng một chỗ .” nếu chính mình không có được tinh thần bất khuất, làm sao được đến thắng lợi cuối cùng?

Đan Phi xoa bóp hai má của nàng: ” Đúng vậy! Nàng là tiểu da mặt dày, đuổi đều đuổi không đi, mặt dày mày dạn giữ chặt nam nhân, thực không e lệ.”

” Chán ghét, chàng cười người ta.” Khuôn mặt nàng hồng nhuận, làm cho người ta nhịn không được nghĩ muốn trộm hương.

Chàng đưa môi để trên cái miệng nhỏ nhắn của nàng. Bách Hợp lặng lẽ đặt lên cánh tay dựa vào chàng.

Đầu lưỡi so với lần hôn trước có thêm chút làm càn, tham lam trong thần nước mật của nàng, mang theo thô suyễn cùng nàng nhỏ vụn thân ngâm, song chưởng của chàng thu đắc càng nhanh.

Gió xuân nhẹ phẩy, nhánh cây lay động, dấu không được một mảnh xuân ý sau đó.

********

” Sư huynh, chúng ta đợi đã lâu như vậy, Tây Môn Vân một chút tin tức đều không có, có phải là tin tức của thám tử lầm hay không?” Đường Lâm môi đỏ mọng chu lên. Uổng phí nàng đợi nhiều ngày như vậy, người mà nàng ngưỡng mộ đâu chẳng thấy, bảo nàng như thế nào không buồn bực?

Địch Tử Tĩnh trấn an nói: ” Chúng ta sớm biết rằng Tây Môn Vân không phải dễ dàng mà nắm lấy như vậy, cho cũng là vô ích, lúc trước, thám tử nói có nhìn thấy hắn từng xuất hiện ở Biệt trang của ‘ thầy lang hữu học ’ Phương Huyền, chúng ta phải đi thử thời vận đi!”

” Sư huynh, đồn đãi về ‘ Động Đình Hồ bảo tàng ’ thật sự có quý trọng như vậy hay không? Ngay cả phụ thân cũng vội vả dự đoán cho được nó. Phụ thân trước kia cũng không đem tiền tài đặt ở đáy mắt, lần này sao lại khác thường như vậy?”

” Việc này ta cũng không rõ lắm, chỉ biết là trong bảo tàng trừ bỏ châu báu ngọc ngà vô giá, còn có võ lâm tuyệt học thất truyền nhiều năm một phen thần khí, lại không ai biết đến cuối cùng là cái gì. Ta xem thiên hạ bỏ qua Động Đình Hồ vương ngoại không ai gặp qua, mà Tây Môn Vân là người Động Đình hồ vương trước khi chết cuối cùng nhìn thấy, cho nên trên giang hồ mới có thể đồn đãi trên người y có giấu Bảo Khố Đồ.”

” Hay là phụ thân muốn bí kíp võ lâm tuyệt học kia? Với ta mà nói, mặc kệ thật sự có bảo tàng hay không đều cùng ta không liên quan, ta nghĩ chính là người có diện mạo tư thủ (3) và ta cùng yêu nhau.” nàng hãy còn mộng đẹp, trong lòng miêu tả cảnh đẹp hạnh phúc.

Nàng căn bản không cần cái gì bảo tàng, cái gì võ lâm tuyệt học, còn có cái gì thần khí, nàng thầm nghĩ đến lòng của giang hồ đệ nhất mỹ nam tử, nhận được ánh mắt yêu quý của y, tiện giết tất cả mỹ nữ trong thiên hạ. Không có điều gì có thể làm nàng thỏa mãn hơn điều đó.

Từ khi biết trên giang hồ có một mỹ nam tử vô cùng như vậy, phương tâm của nàng liền ở trên người y, phái người hỏi thăm chuyện của y, mới biết nói y mặc dù có được vô số hồng phấn tri kỷ, nhưng không phải đồ háo sắc, đối nữ tử rất có lễ, đến nay chưa có nữ tử bắt lòng của y. Tiêu sái của y không kềm chế được, cá tính nhã nhặn rồi lại phóng đãng, trong thiên địa có mấy người so với được với y?

Mà bằng điều kiện của Đường Lâm nàng, dung mạo của nàng, bọn dung chi tục phấn (4) không thể so sánh được, hơn nữa gặp qua nàng mọi người khen nàng có thể đoạt được danh hiệu giang hồ đệ nhất mỹ nhân, càng làm cho nàng đối với bản thân tin tưởng mười phầh. Chỉ cần Tây Môn Vân thấy nàng, khó không quỳ gối dưới váy của nàng. (trong đoạt bảo kế trúng kế nói về Tây Môn ca cũng có một cảnh quỳ dưới váy hắc hắc, ai hứng thì đón xem, ta thì ta không edit đâu ^ ^)

Hai người đi qua đi lại, đi qua ven thượng hồ, đã thấy một đôi nam nữ ở cây cối âm u nói nhỏ, giống như thân thiết.

Đường Lâm mới đầu còn đảo qua liếc mắt một cái, cũng không để ý, nhưng cảm thấy được giống như đã gặp ở đâu, nghiêng đầu cẩn thận, bất giác mắt hạnh mở to, cước bộ dừng lại.

” Ngươi không chết?” nàng kinh hô. Trúng độc của Đường môn có thể có cơ hội sống rất chi là ít.

m thanh này đồng thời quấy rầy hai người dưới tàng cây. Đan Phi vừa thấy là nàng, vội đem Bách Hợp kéo ra phía sau, giống như hận thù cừu nhân mà nheo mắt lại.

” Lại là cái bà điên này, ngươi lại muốn làm gì?” chàng nhanh chóng phòng bị nàng.

” Nguyên lai ta xem thường ngươi, có bản lĩnh cởi bỏ độc ‘ Thất Hồn Yên ’, xem ra các ngươi mạng lớn.” nàng ngạo mạn nhìn Bách Hợp tránh sau lưng chàng, nàng không thể dễ dàng tha thứ trên đời có nữ tử so với nàng đẹp hơn tồn tại.

Địch Tử Tĩnh không rõ hỏi han: ” Sư muội, muội đang nói cái gì? Chẳng lẽ… muội lại tùy tiện sử dụng độc hại người? Nếu như bị sư phụ biết… “

” Huynh không nói cha ta sẽ không biết .” nàng rất nhanh quay đầu qua, “Xem ra, vận khí các ngươi không tồi, bất quá lần sau sẽ không biết nói vận khí có tốt hay không .”

Đan Phi lấy tư thế hoàn toàn bảo hộ nói: ” Ngươi dám đả thương nàng một lần nữa, ta thề sẽ giết ngươi, đừng tưởng rằng ngươi là người của Đường môn thì ta sẽ sợ ngươi.”

” A… Đan Phi, ngươi hiện tại là tự thân khó bảo toàn, trên bố cáo thiếp muốn bắt ngươi về quy án, còn treo giải thưởng một trăm lượng bạc, không lâu sẽ có rất nhiều người tới bắt ngươi đi ngồi tù, cho dù ta không động thủ, cũng sẽ có người giúp ta chém đầu của ngươi.”

” Hừ! Ngươi cho là như vậy đã bắt được ta sao? Bà điên như ngươi, xú nữ nhân.”

” Ta cắt cái miệng của ngươi.” nàng thét chói tai.

” Sư muội, dừng tay! Là chúng ta có sai trước…” Địch Tử Tĩnh ngăn nàng lại, nhưng cũng chỉ có thể ngăn trở nhất thời.

Đường Lâm dùng sức đẩy hắn ra: ” Huynh không giúp ta liền cút qua một bên, chuyện của ta không cần huynh quản, huynh muốn nói cho phụ thân ta cứ việc nói, ta sẽ không bỏ qua hắn ta.”

” Sư muội… !”

” Hừ! Ngươi có bản lĩnh không dùng độc, đấu tay đôi với ta, nhất quyết thắng bại.” Đan Phi đối diện nàng.

Nàng cười đến run rẩy hết cả người: ” Công phu của Đường môn ta chú trọng ở chỗ dụng độc, huống hồ chỉ cần có thể giết được ngươi, cho dù dụng độc thì sao? Ngươi có năng lực gì làm khó dễ được ta?”

” Ngươi là nữ nhân đê tiện.” chàng chửi ầm lên. (nói hay *vỗ tay*)

Bách Hợp sợ hãi đi ra từ sau lưng chàng: ” Đường cô nương, Đại Phi luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng, trong lời nói lại không có lòng dạ nào, chàng không phải thật sự chửi, mong cô nương không cần sinh khí với chàng.”

Đan Phi làm cho nàng ra sau hơn: ” Nói lý cùng với loại nữ nhân này làm gì? Cô ta tự cho là Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm, từng nam nhân đều phải mê cô ta mới được, cũng không thử soi gương, hiện tại cô ta há miệng nói lớn trông cực kì khó coi, đều có thể dọa chết người.”

” Đan… Phi… ” Đường Lâm thân thủ tới eo lưng sờ một cái, dương tay bắn ra ám khí trong tay.

” Xoẹt! Xoẹt!” hai tiếng bắn về phía chàng, Đan Phi che chở Bách Hợp né tránh ám khí nàng phát ra. Nếu để cho nó dính vào một chút, chuẩn bị đi đời nhà ma.

Nàng chưa từ bỏ ý định lại, ngay lúc đó, trước mắt phút chốc xẹt qua một đạo bóng trắng.

” Đinh!…!” vài tiếng hạ xuống, ám khí toàn bộ rơi trên mặt đất.

Tây Môn Vân buông sáo ngọc, sau đó chắp tay nói: ” Đường cô nương, đệ đệ của ta đã gây nên tội gì, tại hạ thay hắn giải thích với cô nương, còn thỉnh chớ trách.”

Đường Lâm ngây dại. Nam tử trước mặt này phong nhã tuấn tú như thế, dung mạo so với Phan An, thấy mặt nàng đỏ hồng lên, nhưng lại phát không ra tiếng.

Y xưng Đan Phi là đệ đệ, như vậy y là ca ca của hắn ?

” Huynh… là…” không thể tưởng được ca ca của Đan Phi lại có thể tuấn mĩ như vậy.

” Nhị ca, huynh tới vừa lúc, bà điên này có vấn đề, thấy người sẽ sử dụng độc hại người.” Đan Phi nhân cơ hội cáo trạng.

” Là đệ đối người ta vô lễ trước, nếu không Đường cô nương như thế nào lại ra tay với đệ?” y tìm cái bậc thang để cho Đường Lâm đi xuống, dịu đi không khí hai bên, ” Đường cô nương, thỉnh xem khắp thiên hạ ai cũng bản tính nhân hậu của cô nương, tha thứ sự lỗ mãng của đệ đệ tại hạ.”

Địch Tử Tĩnh sải bước, từng bước đến trước nàng nói: ” Không có chuyện gì, là sư muội ta cá tính quá mức xúc động, mới tạo thành hiểu lầm, chính là Tây Môn huynh cùng vị Đan huynh đệ sao lại là huynh đệ, chuyện này…”

” Ta cùng đệ ấy là huynh đệ cùng cha khác mẹ. Địch huynh, biệt lai vô dạng (5)? Lệnh sư Đường môn chủ có khỏe không?” y chắp tay hàn huyên nói.

” Đa tạ phúc của Tây Môn huynh, gia sư hết thảy mạnh khỏe.” Địch Tử Tĩnh càng cảm thấy Tây Môn Vân ” sáo ngọc công tử” nhân nghĩa trước mắt là đối thủ đáng sợ. Mặt y cười cười nói nói như thế, làm cho người ta không nắm bắt được tâm tư thật của y, nếu muốn từ trên người y lấy được Bảo Khố Đồ chỉ sợ khó càng thên khó.

Nguyên bản thần thái của Đường Lâm nhìn y một cách say mê, thật vất vả đem cuộc nói chuyện hai người tiếp thu được. Tây Môn huynh? Sư huynh xưng hô y là Tây Môn huynh? Vậy y không phải là…

” Huynh… huynh là Tây Môn Vân? ‘ Sáo ngọc công tử ’ Tây Môn Vân?” trên gương mặt đã thay đổi nhan sắc, hiện giờ là màu tím thê thảm.

” Đúng là tại hạ.” Tây Môn Vân tươi cười vẻ mặt tao nhã vô cùng.

Đường Lâm không té xỉu tại chỗ đã là may lắm rồi. Trời ơi, trò hề của nàng toàn bộ để cho y nhìn thấy ! Mới vừa rồi nàng còn muốn giết huynh đệ của y, giống như ở trước mặt Tây Môn Vân hình tượng mất hết, tất cả biểu hiện chuẩn bị tốt ở trước mặt y hết thảy toàn bộ ngâm nước nóng, đều là tên Đan Phi kia hại thảm .

Nàng cực lực nghĩ muốn vãn hồi thế cục, gợi lên một mạt tươi cười quyến rũ.

” Đường Lâm gặp qua Tây Môn công tử.” nàng chắp tay thi lễ, đưa ra mị nhãn. (con mắt cô ta tà mị là đúng rồi = =)

” Đường cô nương, không dám nhận.” y cười yếu ớt vuốt cằm, bất vi sở động,(6) trong mắt không hề có nửa phần si mê hoang mang. (người trong mộng của ca chuẩn bị xuất hiện rồi, ai lại để ý bà điên này ^ ^, muốn biết cứ việc tìm đọc ^ ^)

Cử chỉ này của nàng cùng dáng vẻ kệch cỡm khiến Đan Phi một tiếng cười lạnh, Đường Lâm là hận trong đầu, nhưng trong lòng trước mặt bề trên lại không tiện phát tác.

Tây Môn Vân quay đầu thoáng nhìn chàng cảnh cáo, mới hỏi nói: ” Địch huynh cùng Đường cô nương đến Giang Tô là làm việc, hay là thuần túy đến du sơn ngoạn thủy?” (7)

” À…” Địch Tử Tĩnh nhất thời nghẹn lời, ” Tây Môn huynh ở đây không ổn lắm? Chúng ta tìm một chỗ hảo hảo nói chuyện.” lấy tài trí của Tây Môn Vân, không thích hợp đi thẳng trực tiếp vào vấn đề để thấy được ý đồ, chỉ có tìm cơ hội tỉm hiểu khẩu khí của y.

Đường Lâm trong lòng mừng rỡ. Sư huynh quả nhiên hiểu được lòng của nàng, giúp nàng có cơ hội được ở chung với y. (ăn dưa bở rồi =’=)

” Đúng vậy! Tây Môn đại ca, để cho tiểu muội dẫn đường nhé?” nàng đã muốn chủ động thay đổi cách xưng hô với y, cực lực mời.

Đan Phi mắng vài câu không tiếng động. Nhị ca đang làm xiếc? Cùng hai người này có cái gì tốt để ôn chuyện, còn không mau để bọn họ đi? Chàng nhìn đến nữ nhân điên kia liền một bụng hỏa.

” Nhị ca, ngươi đã quên chúng ta còn có việc muốn làm sao? Không có thời gian ở đây dây dưa.” Ngụ ý chính là khinh thường bọn họ, theo chân bọn họ nói nhiều câu tương đương việc lãng phí thời gian.

Đường Lâm ăn thịt người bằng ánh mắt hướng chàng, lại khôi phục lúm đồng tiền xinh đẹp, nói: ” Lúc trước đối Đan đại ca vô lễ tất cả đều là hiểu lầm, thỉnh tha thứ tiểu muội không biết, mong rằng rất hân hạnh được đón tiếp hai vị.”

” Đừng kêu thân thiết như vậy, cái gì Đan đại ca, da gà của ta đều nổi lên hết cả.” chẳng lẽ chàng nghe không ra nàng là muốn tiếp cận Tây Môn Vân, mới chủ động đối với chàng cực tốt? Nữ nhân dối trá!

Chàng vỗ vỗ cánh tay khoa trương, sợ run cả người, bộ dáng muốn dứt bỏ chuyện lạ, nói nàng thấy đối chàng hận ý càng sâu. Từ nhỏ nuông chiều từ bé, chẳng khi nào bị người nhục nhã? Khẩu khí này thực tại khó có thể nuốt xuống.

” Tam đệ, đệ quá thất lễ, đường cô nương cũng là một phen hảo ý, nếu thịnh tình không thể chối từ, tại hạ đành phải cúng kính không bằng tuân mệnh.” Tây Môn vân vẫn là một thân phiêu dật, giống như căn bản không nghi ngờ người ta có ý đồ gì.

Đan Phi cấp hảm: ” Nhị ca… “

Y làm như không để ý đến ánh mắt chàng, chắp tay nói: ” Địch huynh, thỉnh dẫn đường.”

” Đường môn ở gần đây có một trúc đình, không chê, Tây Môn huynh cùng hai vị sẽ theo Địch mỗ đến.” Địch Tử Tĩnh cũng quay về lấy lễ nói.

Đường Lâm tiếp đón nhiệt tình: ” Tây Môn đại ca, mời theo tiểu muội đến.”

” Đường cô nương, thỉnh.”

Sự tình diễn biến đến nay, Đan Phi chỉ có thể âm thầm kêu khổ, đoán không ra Nhị ca chàng trong nửa hồ lô chính là thuốc gì, nhưng cũng chỉ có thể theo sau.

******

Chú thích:

(3) diện mạo tư thủ: tạm dịch: diện mạo mỹ cùng tư cách tốt

(4) dung chi tục phấn: ý chỉ các cô nương xem việc thoa phấn trên mặt là đẹp.

(5) biệt lai vô dạng: không có tin tức bóng dáng

(6) bất ở vi động: không có động tĩnh gì

(7) du sơn ngoạn thủy: đi ngao du khắp nơi ngắm cảnh đẹp

(1) đả thảo động xà: đánh cỏ động rắn

(2) Phi Thiên Phủ: bay lên phủ trời

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+