Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bách hợp lại thượng đan phi hiệp- Chương 10(hoàn) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10

Hạ nhân thường thục đưa lên thức ăn phong vị: canh suông thoát phế, tim sen huyết nhu cơm, ra cốt đao ngư cầu, phù dung cua đấu, các món ăn danh tiếng này đều bởi từ thợ bếp nổi danh. (mấy món này nghe tên phát thèm > <)

Năm người ngồi chung một bàn, Đan Phi vẻ mặt tối sầm. Cái gọi là yến vô hảo yến (1), trực giác hôm nay cơm này cực kỳ giống Hồng Môn Yến (2), hơn nữa đối phương lại là người của Đường môn, ai hiểu được đồ ăn có thể bị hạ độc hay không.

” Tây Môn đại ca, đây là kính ý, thỉnh không cần khách khí.” Đường Lâm cố gắng sắm vai diễn chủ nhân tốt, một đôi con ngươi hạnh thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Tây Môn Vân.

” Đa tạ Đường cô nương, tại hạ sẽ không khách khí .” y gắp một miếng cua thịt ăn, khen không dứt miệng.

Đan Phi rầu rĩ ăn, cũng không vơi bớt phần nào dĩa rau bên cạnh.

Bách Hợp sớm nhìn ra chàng không vui, nhỏ giọng hỏi: ” Làm sao vậy? Chuyện gì mất hứng?”

Chàng hạ giọng nói: ” Ta cảm thấy rất lạ, cảm giác có gì đó không thích hợp cho lắm, rồi lại không hiểu được là vấn đề gì.”

” Chàng không nên suy nghĩ bậy bạ, có Tây Môn đại ca ở đây, không có việc gì.” lời này mặc dù có giúp cổ vũ chí khí người khác, trừ bỏ uy phong chính mình, nhưng còn hơn Đan Phi, Tây Môn Vân tựa hồ có điều rất lạ.

” Chỉ sợ Nhị ca mắc mưu người ta còn không biết, nhìn huynh ấy ăn vui vẻ như vậy, cũng không sợ bị hạ độc.” chàng là có cái gì thì nói cái đó.

” Không thể nào! Bọn họ vì cái gì phải hạ độc?” nàng nửa điểm ý thức gian nan khổ cực đều không có.

Chàng trở mình cái xem thường. Nha đầu ngốc một tháng qua hiển nhiên không có học được chút giáo huấn nào, chẳng cảm thấy được trên đời không có người xấu tội ác tày trời.

” Còn có thể vì cái gì? Tám phần là vì vật giấu trong Bảo Khố Đồ.” chàng lẩm bẩm vài câu liền không thèm nói (nhắc) lại.

Địch Tử Tĩnh chuyển hướng Đan Phi cùng bách hợp: ” Hai vị đừng khách khí, chậm rãi dùng, cái này xem như Đường môn nhẫn lỗi đối với hai vị, hiểu được rất nhiều lỗi nên thỉnh thứ lỗi.”

Vì thắng được Tây Môn Vân thật là tốt nhất, Đường Lâm cũng chỉ có buông dáng người giải thích.

” Đường Lâm cũng hướng hai vị tạ tội, hết thảy hoàn toàn là hiểu lầm, ta lấy này chén trà đại rượu kính hai vị.” nàng nói xong liền một ngưỡng mà kính

Đan Phi không tính toán để ý nàng. Giải thích cho cố làm cái gì? Nha đầu ngốc nếu thật sự chết, cô ta bồi thường một cái mạng cũng không đủ, hiện tại mới cố làm ra vẻ nói khiểm, làm cho hạt đỗ nhai trong miệng chàng muốn nhổ ra.

” Tam đệ, Đường cô nương giải thích với đệ.” Tây Môn Vân nói.

Ám chỉ của nhị ca thực rõ ràng, Đan Phi bĩu môi, không cam lòng không muốn uống cho xong chén trà, xem như nhận giải thích của cô ta, cũng cho Nhị ca mặt mũi.

Hừ! Cô ta lần sau đừng phạm trong tay chàng, bằng không đòi lại gấp bội.

Đường Lâm giúp mỗi người thưởng trà, đặc biệt đến trước mặt Tây Môn Vân, lại tận lực bày ra phong tình.

” Tây Môn đại ca, nghe gia phụ nói qua, chúng ta đã xem như quen biết nhiều năm, có thể nói là huynh đệ kết nghĩa, là thật không?” mâu quang nàng tỏa sáng. Nếu đúng như vậy, phần thắng chính mình cũng lớn chút.

” Nhờ Đường môn chủ nâng đỡ. Mấy năm tại hạ bị tập kích, trùng hợp gặp Đường môn chủ hỗ trợ giải vây, lúc này mới có cơ hội kết bằng hữu với lệnh tôn. Tại hạ còn nợ lệnh tôn một phần nhân tình, chính là gần hai năm chạy ngược chạy xuôi, rất ít liên hệ.”

” Gia phụ từng nói nhìn cả giang hồ, nhân phẩm của Tây Môn đại ca, võ công cũng có ít người sánh bằng, chẳng lẽ không nghĩ muốn yên ổn?” nàng thùy hạ mí mắt, xấu hổ hỏi han.

” Khụ! Khụ!” Đan Phi bị nước trà làm cho sặc, khụ vài cái nghiêm trọng.

Muốn chết, bà điên này cảm tình là muốn đi lên ngai Tây Môn phu nhân? Điều này sao được? Cô ta nếu lên làm nhị tẩu của chàng, chàng chết cũng sẽ không thừa nhận.

Bách Hợp giúp chàng vỗ vai: ” Có đỡ hơn chút nào chưa, uống chậm rãi thôi!”

” Sao mà uống trà cũng sẽ bị sặc?” tâm tư của Tây Môn vân bị hắn chàng quấy phá.

” Thực xin lỗi, trà này rất hảo, Đường cô nương, thỉnh tiếp tục nói.” Đan Phi ngoài cười nhưng trong không cười, nói.

Hắn rõ ràng là cố ý. Đan Phi, ngươi nếu dám giở trò quỷ, ta liền với ngươi thế bất lưỡng lập.

Đường Lâm liên lụy khởi ý cười, vội vả đem vấn đề mới vừa rồi quay về: ” Tương lai nữ tử có thể xứng đôi Tây Môn đại ca, nghĩ đến nhất định phải có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, mới có thể xứng đôi cùng Tây Môn đại ca.”

” Cáp… nữ tử xinh đẹp tìm thì dễ dàng, nhưng có thể làm tại hạ tâm động cũng không nhiều, huống hồ điều kiện bề ngoài đều không phải là tuyệt đối tất yếu đích, lấy việc nhưng cầu một chữ duyên.” y tự nhiên hào phóng nói.

Nàng thật cẩn thận hỏi han: ” Tây Môn đại ca tìm được vị hữu duyên kia hay chưa?”

” Đến nay còn chưa tìm được.” y tiếc hận nói.

Nàng thất vọng cúi đầu không nói. Không, nàng còn không hết hy vọng, chỉ cần nữ tử kia chưa xuất hiện, nàng còn có cơ hội. Tục ngữ nói “lâu ngày sinh tình”, chỉ cần chính mình có thể có cơ hội đi theo bên người y, một ngày nào đó, y tất hội yêu thượng của nàng. (nằm mơ giữa ban ngày = =)

************

Sau khi ăn xong, mọi người di chuyển đến một khác chỗ phẩm trà.

” Tây Môn đại ca, đây là trà lài Tô Châu nổi danh, dùng cây hoa lài sơ chế, mùi thơm ngát cam thuần, huynh uống thử xem.” Đường Lâm ân cần châm.

” n, quả nhiên là hảo trà.” y thở dài trở về chỗ cũ.

Địch Tử Tĩnh giơ tách lên: ” Tây Môn huynh, ta kính huynh.”

” Địch huynh quá khách khí, ta cũng kính huynh.” y cũng nâng tách nói.

” Tây Môn huynh đại khái trong lòng cũng đã muốn hiểu được, lần này cùng sư muội rời đi Tứ Xuyên là vì tìm Tây Môn huynh.” hắn bắt đầu đi vào vấn đề chính.

Tây Môn Vân ra vẻ không biết: ” Tìm ta? Địch huynh tìm tại hạ có việc?”

Y giả bộ. Địch Tử tĩnh sắc mặt ngưng trọng, nói: ” Đương nhiên là vì huynh trên người giấu vật trong Bảo Khố Đồ, Gia sư cùng Tây Môn huynh đã hiểu biết, không bằng cùng Đường môn hợp tác, tìm ra địa điểm chôn dấu bảo tàng.”

” Nguyên lai Địch huynh cùng Đường cô nương tìm tại hạ là vì chuyện này, tại hạ liền nói thực ra, trên đời này căn bản không có vật giấu trong Bảo Khố Đồ gì, tất cả đều là người có tâm địa phao lời đồn, không thể tin.”

” Trên giang hồ mỗi người đều biết giao tình của huynh cùng Động Đình vương, hắn khi còn sống đem cướp bảo vật toàn bộ giấu nơi nào đó ở Động Đình hồ, cũng lại giấu trong Bảo Khố Đồ, đều có người có thể chứng minh, hơn nữa hắn trước khi chết người cuối cùng nhìn thấy là huynh, sau vật giấu trong Bảo Khố Đồ cũng mất tích, không ở trên người huynh, lại sẽ ở trên người ai đây?” khẩu khí của hắn cũng biến nóng nảy.

Đường Lâm lấy lòng nói: ” Tây Môn đại ca, phụ thân ta cũng không nghĩ muốn vàng bạc châu báu gì, chẳng qua nghe nói trong bảo tàng có bí kíp võ cồn, chỉ cần có thể được đến nó là đủ rồi, cũng coi như đưa phụ thân ta một phần nhân tình.”

Tây Môn Vân cười yếu ớt nói: ” Vật giấu trong Bảo Khố Đồ thật sự không ở trên người ta, tại hạ phải như thế nào giao ra đây? Động Đình hồ vương mặc dù cùng ta xem như có quan hệ, trước khi hắn lâm chung, ta quả thật cùng hắn đã gặp mặt, chính là hắn vẫn chưa giao cho ta cái gì giấu trong Bảo Khố Đồ, thỉnh hai vị phải tin tưởng tại hạ.”

” Sư huynh, là vậy sao? Xem ra thật sự chính là lời đồn.” nàng căn bản không cần bảo tàng, liền tin rất nhanh.

Địch Tử Tĩnh vẫn là không tin: ” Ta không nghĩ chỉ là lời đồn, cho dù không phải giấu trong Bảo Khố Đồ, như vậy nhất định giao cho ngươi cái gì đó, Tây Môn huynh làm gì giấu diếm nữa?”

” Uy! Nhị ca ta nói không có sẽ không có, các ngươi có phiền hay không a! Cứ hỏi không dứt.” Đan Phi đã muốn bất mãn bọn họ cùng truy.

” Tam đệ, không cần xúc động.” Tây Môn Vân vân đạm phong khinh, nhất phái nhàn tình nói: ” Địch huynh nói đúng vậy, Động Đình hồ vương cho tại hạ chính là một vật khác, mà không phải giấu trong Bảo Khố Đồ.”

” Quả nhiên là như thế này.” mặt nạ nguyên bản đoan chính của Địch Tử Tĩnh rớt một nửa, lộ ra chút thần thái khác thường, ” Hắn giao cho ngươi cái gì vậy?”

Tây Môn Vân cười xin lỗi: ” Thực thật có lỗi, đây là ước định của tại hạ cùng Động Đình hồ vương, tuyệt không tiết lộ cho bên thứ ba biết.”

” Phải không? Cho nên huynh nghĩ muốn một người độc chiếm.” mặt nạ rớt thêm một phần ba.

” Cáp, ta còn nghĩ đến ít nhất Đường môn lý còn có ngươi biết điều, hóa ra cùng là một dạng cả , thật sự là tri nhân tri diện bất tri tâm (1), lúc trước là ngươi giả tạo.” Đan Phi nhảy dựng lên chỉ vào cái mũi Địch Tử Tĩnh mắng.

” Sư huynh, có chuyện gì hảo hảo nói.” Đường Lâm cũng không hy vọng hắn phá hủy nhân duyên của nàng.

Địch Tử Tĩnh ngày thường dung túng, không ngờ đối nàng giận ngôn cùng hướng: ” Ngươi câm miệng cho ta, nơi này không có phần cho ngươi chen chân.”

” Huynh… sư huynh, huynh dám rống ta?!” nàng khiếp sợ quát lên.

” Ta hiện tại không đếm xỉa tới ngươi. Tây Môn huynh, ngươi tốt nhất vẫn là lấy ra vật Động Đình hồ vương giao cho ngươi, miễn cho bị thương hòa khí lẫn nhau.” hiện giờ ở trên mặt hắn có chính là tươi cười âm ngoan cùng trong mắt xơ xác tiêu điều, hoàn toàn mất đi diện mạo vốn có.

Đan Phi lo lắng đề phòng nhanh hắn. Đến đây! Đến đây! Chàng đã nói đây là Hồng Môn Yến thôi! Chính là hắn nhìn về phía nhị ca thân ái, thái độ huynh ấy bình chân như vại làm cho người ta thay y niết mồ hôi lạnh.

” Tại hạ là được người chi thác, đối với yêu cầu Địch huynh, thực thật có lỗi, thỉnh khó làm theo.” Tây Môn vân liền như vậy tăng gió lực định bàn văn bất động, nghiễm nhiên cảm nhận trong lời nói y ẩn hàm ý cảnh cáo hàm xúc.

Địch Tử Tĩnh bỗng nhiên ngửa đầu cười to: ” Cáp… Tây Môn Vân không hổ là Tây Môn Vân, nội lực cao cường, ngay cả thân trúng kịch độc sắc mặt cũng không biến một chút.”

********

” Trúng độc? Nhị ca, huynh trúng độc ?” Đan Phi nói quá sợ hãi.

” Tây Môn đại ca, Đại Phi, làm sao bây giờ?” Bách Hợp từng nếm qua nỗi khổ trúng độc, reo lên hoảng sợ.

Đường Lâm mặt mày biến sắc: ” Sư huynh, huynh hạ độc gì với huynh ấy? Huynh không phải thường muốn ta không dùng độc hại người sao? Vì cái gì lại hại huynh ấy?”

” Sư muội, ta đây là vì sư phụ, phải ứng phó y ngoại trừ việc dụng độc, không có biện pháp khác buộc giao vật ra đây, muội như thế nào có thể trách ta?”

” Sư huynh, huynh thay đổi rồi, phụ thân sẽ không đáp ứng huynh dùng loại phương pháp này đối phó với huynh ấy, ta phải cứu huynh ấy.” chỉ cần là độc Đường môn nàng có thể giải.

” Vô ích, độc mà y trúng cũng không phải là độc Đường môn bình thường.” Địch Tử Tĩnh cười nói biến hoá kỳ lạ.

” Cho dù huynh ấy có trúng loại độc gì đi nữa, với giải dược của Đường monn không có gì không giải được.” nàng tin tưởng tràn đầy nói.

” Ồ? Như vậy độc ‘ Vô Cực Hoa ’ thì sao?” hắn nói thẳng.

“‘ Vô Cực Hoa ’?! Nó sao lại ở trên tay sư huynh, ba tháng trước nó đã bị mất cắp, chẳng lẽ… là sư huynh gây ra.” nàng cuối cùng nghĩ thông suốt.

Tây Môn Vân lúc này che ngực, thân ngâm nói: ” Ngô…”

“‘ Vô Cực Hoa ’ rốt cuộc là độc gì? Có giải dược hay không a?” Đan Phi mặc kệ ân oán của bọn họ, thầm nghĩ có được giải dược cứu người, ” Nhị ca, huynh tỉnh lại đi!”

Đường Lâm hoang mang lo sợ nói: “‘ Vô Cực Hoa ’ là độc hoa bên ngoài hiếm thấy, phụ thân ta vốn có một lọ giải dược, kết quả ngay cả độc dược cùng giải dược đều bị trộm , nghĩ muốn chế tạo giải dược khác ra, muốn vậy cần phải tiêu tốn một năm.”

” Một năm?! Huynh ấy hiện tại làm sao có thể chờ một năm. Bà điên, bút sổ sách này ta sẽ đến tính với các ngươi, nhị ca, chúng ta lại quay về Lưu Tâm Biệt trang, tìm phương thúc giúp huynh giải độc, Bách Hợp, nàng giúp ta bên kia.”

” Hảo, Phương thúc nhất định có biện pháp.” nàng lung tung sát lệ, vội giữ cánh tay y.

Địch Tử Tĩnh cuồng tiếu mấy tiếng: ” Bất luận kẻ nào đều cứu không được ngươi, chỉ cần giao ra vật đó, ta lập tức đem giải dược cho ngươi, bằng không lấy nội lực của ngươi nhiều lắm chỉ trụ được một canh giờ.”

Trên gương mặt tuấn tú của Tây Môn Vân bị che đi bởi sắc trắng nhạt, cau mày tâm áp lực độc khí bay lên.

” Ngươi là vì… vì chính ngươi! Đường môn chủ… tín nhiệm ngươi như thế, vì… cái gì phải phản bội… sư môn?” y cố sức mà đem nói cho hết lời.

” Hừ, hơn mười năm nay ta hao hết tâm tư tiếp cận ông ta, tranh thủ tín nhiệm của ông ta, cuối cùng ngày hôm nay cũng đến. Ta phải hủy diệt cả Đường môn! Hiện tại độc Đường môn ta căn bản đã nắm giữ tất cả, chỉ cần có được võ lâm bí kíp kia, ta liền có thể xưng bá võ lâm, duy ngã độc tôn! Tây Môn Vân, muốn sống lâu hơn thì mang vật đó giao ra đây, bằng không ngươi chỉ có duy nhất đường chết.”

Đường Lâm nhắm phía hắn phấn đấu quên mình: ” Đáng giận, ta muốn giết ngươi…a!” một ngụm máu tươi phun ra khóe môi, nhiễm đỏ vạt áo.

Địch Tử Tĩnh ra tay cực nhanh, nhìn không ra hắn ra chiêu thế nào, một quyền đã đem nàng đánh bại trên mặt đất.

” Ta đã nhẫn ngươi đủ lâu, xú nha đầu nhà ngươi không muốn sống, một chưởng này là cho ngươi nhớ rõ giáo huấn, đừng có ỷ thế hiếp người.”

” Có bản lĩnh… liền hướng về phía ta… ra tay, ta vẫn là… câu nói kia, thứ khó tuân… mệnh.” Thân hình Tây Môn Vân đứng vững lung lay sắp đổ, thở dốc trầm trọng.

” Có phải cảm thấy được hô hấp vô lực hay không? Tây Môn Vân, không cần lãng phí nội lực, ngươi trụ đã lâu, trúng độc đủ thâm, rất nhanh sẽ không cứu được.” hắn hưởng thụ một màn này, ” sáo ngọc công tử” nhân nghĩa vô địch chết trong tay hắn, thật đúng là nhân sinh một điều thú vị lớn.

” Trời giết vương bát đản, đem giải dược ra đây” Đan Phi bực mình, cho dù chết cũng muốn cướp được giải dược.

” Tam đệ, không… ngươi không phải… đối thủ của hắn.” Tây Môn Vân cố hết sức phun ra từng chữ, trong nội y lấy ra hé ra một tờ ý chỉ cũ nát, ” Ta thà rằng… nó bị hủy, cũng không… phải để ở… trong tay ngươi.”

Tây Môn Vân làm bộ phải xé bỏ, Địch Tử Tĩnh phát ra một tiếng điên cuồng gào thét đáng sợ, bay tới phát cuồng.

Đan Phi kêu sợ hãi: ” Nhị ca …” chàng muốn tiến lên bảo hộ y lại không hiểu bị lực đạo mạnh ở đâu chặn lại, kinh ngạc một chút, không hiểu là ai giữ chàng lại.

” Đó là của ta… của ta… ” Địch Tử Tĩnh vươn tay tìm tòi, muốn cướp đoạt được tờ giấy kia.

” Muốn liền cho ngươi!” Tây Môn Vân giây lát hồi phục phong mạo tuấn dật của y, mới vừa rồi cái gì thân ngâm, kêu rên thoáng chốc bay đến lên chín từng mây, hiện giờ lại là đại soái ca.

Khi hắn đứng gần y nhất nhất thời không nghĩ tới y lại toát ra những lời này, tay đứng ở giữa không trung liền đông lạnh, hai mắt thẳng trừng y một đôi mắt xinh đẹp tựa như đôi mắt nữ nhân. (sao đại soái ca lại có đôi mắt của mỹ nhân a??? = =)

” Ngươi?!” Địch Tử Tĩnh ngàn phần có một giây mới lĩnh ngộ ra. Tây Môn Vân căn bản không trúng độc.

” bị lừa.” y tiếp được lời nói của hắn.

Tây Môn vân hữu chưởng đã tập trung trên gương mặt của hắn, nhìn như nhu nhược vô lực, trôn như gió nhẹ nhưng phong chưởng lại quát động dòng khí bốn phía; mà Địch Tử Tĩnh lại đang nghĩ đến y thân trúng kịch độc, không thể dùng lại nội lực áp chế độc tính, vừa muốn công kích y nên hạ khinh địch, khi y phản kích khi muộn mất rồi.

” Tây Môn ngươi!” Địch Tử Tĩnh giữa ngực trúng một chưởng, thân thể bị đẩy lui mấy bước, miệng phun máu tươi nằm úp sấp ngã xuống đất, ” Không có khả năng… không có khả năng, ngươi không trúng độc?”

Thế cục đột biến đến không ngờ.

Đan Phi giương miệng rộng, có điểm cà lăm dắt cánh tay y: ” Nhị… ca huynh… không… trúng… độc…?”

” Tây Môn đại ca không có việc gì, thật sự thật tốt quá.” Bách Hợp cực vui mà kêu khóc.

” Rốt cuộc là chuyện gì? Nhị ca ——”

” Để cho ta nói đi!” ngoài cửa truyền đến tiếng nói trầm thấp, một vị trung niên nam tử mặc thanh sam đi vào.

Đường Lâm vừa thấy người tới liền nức nở nhào tới: ” Phụ thân, phụ thân đã tới! Là sư huynh trộm đi ‘ vô cực hoa ’, không ngờ hắn phản bội Đường môn, uổng phí phụ thân đối hắn tốt như vậy.”

Người đó đúng là môn chủ Đường môn Đường Chính Thiệu, ông vỗ về nữ nhân nói: ” Phụ thân đã sớm đoán được, mới vội thỉnh Tây Môn công tử giúp phụ thân việc này, không nghĩ tới thật là hắn.” trong giọng nói rất bất đắc dĩ cùng cảm giác tiếc hận. (tiếc nuối cùng ân hận)

Địch Tử Tĩnh đỡ tường đứng lên, tản ra tóc bay trên vai, khiến hắn trông như nghèo túng, lại có chút điên cuồng.

” Ta cư nhiên bị lừa… ngươi đã sớm hoài nghi ta có phải hay không?” hắn lớn tiếng hỏi.

” Không tồi, nhưng ta vẫn muốn tin tưởng, vì thế ta dự định giấu giải dược ‘ Vô Cực Hoa ’, chờ ngươi xuống tay, kết quả bị trộm. Vì cái gì? Tử Tĩnh, vì cái gì phải phản bội ta? Ta vốn định đem vị trí môn chủ Đường môn giao cho ngươi, chẳng lẽ còn không đủ sao?” sự thật chân tướng đã vạch trần, nội tâm của ông thật là khó chịu, bị một người chính mình xem như con ruột phản bội, tâm tình tựa như có người cắt lấy thịt của ông.

” Cáp… ta không cần cái gì là đảm đương chức vị chưởng môn Đường môn, Đường Chính Thiệu, ta hỏi ngươi, ngươi còn nhớ rõ cái tên Địch Khanh không?” hắn hướng phía trước đi hai bước, nhìn thấy sắc mặt ông đột biến.

” Địch Khang? Ngươi… là…” Đường Chính Thiệu không có hỏi ra, trong lòng cũng đã sáng tỏ đáp án.

” Ta là con ông ấy, luôn miệng nói phụ thân ta là bằng hữu tốt nhất đời này của ngươi, ngươi lại hạ độc ông ấy, Đường Chính Thiệu, tâm ngươi thật tốt đây, còn có mặt mũi nói nhân nghĩa đạo đức, phi!”

Đường Chính Thiệu bị chỉ trích e rằng không thể dùng lời mà chống đỡ: ” Ta biết nói cái gì con cũng sẽ không tin tưởng, năm đó người của ta sơ sẩy mới gây thành bi kịch, ta cũng không phải ý định hại chết ông ấy, nhiều năm qua, lương tâm của ta không có lúc nào là không tra tấn chính mình, nếu ngươi muốn giết ta, ta tuyệt đối sẽ không phản kháng.”

Địch Tử Tĩnh cười đến rơi lệ đầy mặt: ” Nói thật là dễ nghe, nhất thời sơ sẩy, nếu không bởi vì ngươi, phụ thân ta nghĩ muốn trở thành đệ nhất cao thủ võ lâm, nguyện vọng đã sớm đạt thành, hiện giờ xem ra ta cũng vô pháp đạt thành tâm nguyện của ông ấy.”

Hắn giơ tay lên rồi hạ xuống, hướng thiên linh của mình nhắm xuống, mọi người ngăn cản không kịp, chỉ để lại tiếc nuối càng sâu

” Tử Tĩnh, đây là oan nghiệt gì cơ chứ?” Đường Chính Thiệu bi thống ôm lấy thi thể của hắn khóc thương tâm, chuyện cũ đủ loại lại theo trí nhớ lại ở chỗ sâu nhất trào ra. Hiện giờ ngay cả con của cố nhân cũng giống như chết ở chính mình trong tay, bảo ông nên làm sao đây?

Tây Môn Vân tiến lên nói: ” Đường môn chủ, thỉnh nén bi thương.”

Ông nhịn xuống đau buồn, để Địch Tử Tĩnh dưới tay mang đi, chuẩn bị mang về Tứ Xuyên an táng. Dù sao hắn vẫn là một phần tử của Đường môn.

” Lần này ít nhiều nhờ lão đệ hỗ trợ, cũng cứu lại nguy cơ Đường môn.” Đường Chính Thiệu chắp tay đáp tạ.

” Sao lại thế, bất quá là vãn bối còn nợ Đường môn chủ một ân tình thôi.” y khiêm tốn nói.

Đan Phi gãi gãi đầu: ” Nhị ca, đây là chuyện gì? Huynh sớm biết Địch Tử Tĩnh có vấn đề phải không?”

” Có thể nói như vậy, một tháng trước ta nhận được tin của Đường môn chủ, biết được ngài ấy muốn tìm ra nội gian, cho nên ta sẽ đến thử mục đích của hắn, hơn nữa trên giang hồ nghe đồn trên người ta có giấu võ công bí kíp trong Bảo Khố Đồ, liền lấy cái này dẫn hắn mắc mưu, chính mình bại lộ hành tung.”

” Kia cũng nên nói đệ một tiếng, vừa rồi huynh như vậy thực đem dọa đệ mất nửa cái mạng, nguyên lai huynh trước đó đã dùng giải dược, thật sự là giống như một bức tượng.” chàng không khỏi nén giận.

Tây Môn vân cười trêu nói: ” Nếu cho đệ biết trước đó, lần này diễn sẽ không chân thật , tính nhất định của đệ sẽ làm bộ không được, chẳng phải là lộ ra sơ hở?”

” Được rồi! Cứ theo huynh là được.” chàng ngẫm lại thì thấy cũng đúng, chính mình nhất định ngụy trang không được.

Đường Lâm một bên mãnh lôi kéo Đường Chính Thiệu, phải ông nghĩ cách giữ lại Tây Môn vân.

” Tây Môn lão đệ, chúng ta cũng lâu rồi không gặp nhau, không bằng ở lại mấy ngày.” ông hiểu được tâm sự con gái. nếu có một vị con rể vĩ đại như thế, Đường môn cũng có người kế tục.

” Đa tạ Đường môn chủ, nhưng vãn bối có chuyện quan trọng cần làm, chờ hoàn thanh xong việc, sẽ đến cửa môn bái chào, thỉnh!”

” Cáo từ!” Đường Lâm chỉ có thể thất vọng nhìn theo ba người rời đi.

***********

Đan Phi đào cả buổi, cuối cùng cũng lấy được quan anh mà chàng trộm.

” Này! Cầm đi!” chàng đem nó đưa cho Tây Môn Vân.

” Quan ấn này để cho ta xử lý, đệ cũng đừng lại gây chuyện .” y dặn dò nói.

” Huyện thái gia kia nơi nơi thiếp bố cáo muốn bắt đệ làm sao bây giờ? Bút sổ sách này đệ vẫn còn chưa tính với gã đâu!” Đan Phi cũng không nghĩ muốn đơn giản như vậy buông tha hôn quan kia.

” Việc này để giải quyết, Bách Hợp, thay ta xem nó, biết không?” hiện tại chỉ có nàng có thể chế được chàng.

Bách Hợp cười gật đầu: ” ta biết, Tây Môn đại ca, ngươi yên tâm.”

” Nha đầu ngốc, đường có loạn gật đầu cho ta, lâu lắm không bị mắng!” mặt mũi Đan Phi không nhịn được mà gầm nhẹ.

Tây Môn Vân thực sự bái phục đệ đệ này của y. Rõ ràng thích người ta, loại phương thức biểu đạt cảm tình này thật đúng là đặc biệt. (ca ca của ta cái gì chả đặc biệt ^ ^)

” Bách Hợp, tam đệ này của ta chính là như vậy, trong lòng rõ ràng thích vô cùng, cố tình vừa muốn bày ra bộ dáng không ai bì nổi, muội phải biết tha thứ chút.”

” Nhị ca!” Đan Phi đỏ mặt quát, ” Nha đầu ngốc, không cho phép!”

” Thực xin lỗi.” nàng không nín được cười tiêu khí, chỉ có che miệng lại.

” Đối cô nương nhà ta hung như vậy, cẩn thận người ta đổi ý không lấy đệ làm phu quân.” y càng lúc càng cảm thấy được hai người này thật sự là trời sinh một đôi.

” Nàng dám!” Đan Phi kêu một tiếng mới biết mình bị lừa, rất giống mình đang yêu người chết nhà, điều đó không thể, có chút quê quá hóa khùng, ” Không có việc gì, huynh có thể đi.”

Tây Môn Vân vừa bực mình vừa buồn cười: ” Thực không lương tâm, tốt xấu ta là Nhị ca đệ, cứ như vậy bảo ta cút, tính ta không tốt mới có loại đệ đệ này như đệ , ta tự động cút là được.”

Một trận gió cuồn cuộn nổi lên trong vạt áo bạch sam, y xoay người phiêu nhiên muốn đi, Đan Phi có chút không tha đuổi theo.

” Nhị ca! Nếu muốn đệ làm sao có thể gặp huynh đây?” chàng đứng đắn hỏi han.

Tây Môn Vân cười hiểu rõ: ” Ta sẽ tới Tô Châu trước! Nếu đệ muốn tìm ta, báo tin đến ‘Đinh Hương Lâu’ cạnh sông Tần Hoài cho một vị cô nương tương tư, ta sẽ biết được .”

” Hảo, vậy huynh phải bảo trọng.”

” Đệ cũng vậy, hảo hảo chiếu cố đệ muội tương lai của ta, nhị ca còn chờ uống rượu mừng của đệ, ta đi.”

” Nhị ca, tạm biệt.”

Lần này y thật sự đi rồi. Đan Phi rất nhanh lau nước mắt. Thật là, khóc cái gì thôi! Cũng không phải không thấy được mặt! Có thân nhân chính là như vậy, chỉ là đối tượng khiến nóng ruột gan chút thôi.

” Tây Môn đại ca đi xa, chúng ta cũng đi thôi!” Bách Hợp lại đây cầm tay chàng.

Hai người nắm chặt tay lẫn nhau, hướng Bách Hoa U Cốc mà đi.

************

Bách Hoa U Cốc.

Đây là một chỗ giống như ngoại đào nguyên, tứ phía núi cao hình thành lá chắn thiên nhiên, bao quanh vây quanh cả tòa sơn cốc, nếu không phải người biết rõ lộ tuyến, chỉ sợ tìm kiếm một năm rưỡi cũng tìm không thấy đường nhỏ tiến vào nơi này.

Hai người xuyên qua đường nhỏ như mê cung, cuối cùng tiến nhập Bách Hoa U Cốc.

” Đại tỷ, Nhị tỷ, muội đã trở về, Bách Hợp đã trở lại.”

Bách Hợp một đường hướng nhà gỗ, đó là nơi nàng từ nhỏ sinh trưởng.

Nghe thấy tiếng kêu của nàng, Tường Vi từ trong phòng đi ra, vừa thấy thật là tiểu muội, liêu khởi làn váy chạy vội tới.

” Bách Hợp, thật là muội đã trở lại, ta không phải đang nằm mơ!” nàng ấy kêu lên vui mừng.

” Phải, đại tỷ, muội thật sự đã trở lại, thực xin lỗi, để cho đại tỷ lo lắng .” Bách Hợp chỉ có liên thanh biểu đạt áy náy.

Tường Vi ôm nàng một chút. Tường Vi từ trước đến nay hiểu rõ nhất tiểu muội này, sao nhẫn tâm trách cứ nàng?

” Muội trở về bình an vô sự là tốt rồi, mấy ngày nay chịu khổ đi! muội gầy đi rất nhiều, bất quá giống như trưởng thành không ít.” nàng đoan trang, Bách Hợp đã dần dần thoát khỏi gương mặt trẻ con.

” Đại tỷ, người ta đã sớm trưởng thành.” nàng không thuận theo làm nũng, ” Đúng rồi, Nhị tỷ đâu?”

” Xem ra muội ấy không tìm được muội, bởi vì qua một tháng, mà muội lại không có một chút tin tức, cho nên muội ấy tự ra cốc đi tìm muội, hiện tại một người về, lại một người đi, Hải Đường chính là hay nôn nóng như vậy, chờ vài ngày cũng chờ không kịp.”

Nàng lúc này mới phát hiện có người khác đứng ở không xa nhìn các nàng, là thiếu niên danh ước hai mươi tuổi, đôi thẳng chăm chú vào trên người muội muội của mình, trong lòng có chút hiểu được.

” Vị kia là?” nàng hỏi có chút thẹn thùng.

Bách Hợp vội đem Đan Phi đến trước mặt: ” Đại tỷ, chàng gọi đan phi, dọc theo đường đi đều là chàng chiếu cố muội, bảo hộ muội, không có chàng, muội không biết biến thành cái gì, chàng là người tốt.” nàng kể ra ưu điểm của càng. (thế khuyến điểm đâu ??? nhiều quá kể ko hết a)

” Đan công tử, muội muội ta làm phiền ngươi chiếu cố .” nàng quỳ gối đáp lễ.

” Cô nương không cần nói như vậy, ta… là cam tâm tình nguyện.” Đáng chết! Chàng sao lại trở nên lề mề, rõ ràng gọn gàng dứt khoát nói rõ thì tốt rồi.

” Đại Phi, chàng… không phải có chuyện phải nói với đại tỷ thiếp hay sao?” Bách Hợp gấp đến độ tay nhỏ bé khinh dắt tay áo chàng, bất chấp rụt rè của cô gái.

Đan Phi thanh thanh yết hầu: ” Đại tỷ, thỉnh… thỉnh đem Bách Hợp gả cho ta.” Nói những lời này làm cho chàng thật xấu hổ.

Tường Vi nhìn thấy bộu dáng hai người mặt đỏ tới mang tai, tựa hồ đối lẫn nhau đều có tình yêu.

” Ta không thể đáp ứng.” nàng không cần (phải) nghĩ ngợi, giáp mặt liền cự tuyệt .

” Đại tỷ.” Bách Hợp kinh hô.

” Vì cái gì? Tỷ là sợ ta nuôi không nổi nàng, vẫn là không tin ta thật sự thích Bách Hợp” Đan Phi tuy rằng từng nghĩ tới nàng sẽ phản đối, hiện giờ thật sự gặp phải, thực tại khó có thể nhận, ” Ta cam đoan sẽ chiếu cố nàng cả đời, vĩnh viễn đối nàng hảo, ta thề.”

Chàng giơ tay lên sẽ thề với trời. mặc kệ muốn hắn làm cái gì cũng tốt, chính là không cần chia rẽ bọn họ.

” Ta vẫn không thể đáp ứng.” Tường Vi tuyệt tình nói.

Bách Hợp khóc lên. Đại tỷ chưa bao giờ tàn nhẫn vậy, nàng luôn ôn nhu như vậy, vì cái gì hôm nay trở nên như thế? ” Đại tỷ… ô… “

Đan Phi vẫn nói cho chính mình, nàng là đại tỷ của Bách Hợp, không thể đối nàng vô lễ, chính là nữ nhân này nói không để ý như vậy, thật sự rất giận .

” Đem lý do của tỷ nói cho ta biết, vì cái gì không thể đem Bách Hợp gả cho ta?” chàng ngang khởi cằm chất vấn nói.

” Chính là không thể, không có lý do gì.” Tường Vi trả lời thản nhiên.

” Là ý gì? Ý của tỷ chính là xem ta không vừa mắt, đời này Đan Phi ta nhất định phải cưới Bách Hợp, cho dù là tỷ phản đối cũng không được.” kiên nhẫn của chàng dùng hết. Nữ nhân loại này chính là động vật không thể nói lý, cùng nàng có giải thích thể nào cũng vô dụng.

” Đại Phi, chàng không cần hung như vậy, tỷ ấy là đại tỷ của thiếp! Để cho thiếp nói chuyện với tỷ ấy nhé?” nàng nói nhẹ khuyên bảo. Nếu không tính tình của chàng bộc phát, sự tình sẽ bị chàng phá hỏng.

Chàng buồn không lên tiếng đi đến một bên, ôm hung không lên tiếng.

Bách Hợp lúc này mới mở miệng: ” Đại tỷ, tỷ không phải là vì di ngôn của phụ thân? Tỷ đáp ứng phụ thân tỷ muội ba người chúng ta đời này vĩnh viễn không rời khỏi Bách Hoa U Cốc, cho nên mới phản đối phải không?”

Tường Vi thấy muội muội vì tình khổ sở, xem tình hình cảm tình của hai người đã quá sâu đậm, nàng có thể quyết tâm chia rẽ bọn họ sao? Nhưng di ngôn lúc lâm chung của phụ thân? Đó là nàng chính miệng đáp ứng, không thể không tuân thủ.

” Tiểu muội, không phải đại tỷ vô tình, nhưng phụ thân dặn dò chúng ta không thể không nghe, trừ phi hắn ta có thể đồng ý cả đời canh giữ ở Bách Hoa U Cốc, không hề bước ra cốc một bước, ta đáp ứng hôn sự của các người.”

Lấy tính tình của Đan Phi sao có thể nguyện ý cả đời ở Bách Hoa U Cốc? Tuy rằng nơi này hoàn cảnh thanh tĩnh, rời xa huyên náo, nhưng chung quy không có thế giới thú vị bên ngoài. Chàng ham tự do lưu lạc như thế nào chịu được? Căn bản không thể thực hiện được.

” Đại tỷ, như vậy không khỏi rất ủy khuất chàng .” nàng nói ưu thương.

” Hắn muốn kết hôn với muội nhất định phải đáp ứng điều kiện này mới được, bằng không đứng nói nữa.” nàng lãnh nghiêm mặt nói.

Đan Phi đem Bách Hợp đến trong lòng ngực: ” Ta sẽ không làm cho nàng rời đi ta, nếu tỷ không đáp ứng, ta liền đem nàng trộm đi, lẫn mất rất xa, cho tỷ tìm khắp nơi cũng không thấy.”

” Tùy các ngươi, muội ấy còn muốn chạy ta cũng ngăn đón không được.” Tường Vi dứt lời, liền xoay người vào nhà.

Gì? Nàng là ý tứ gì? Hai người đầu đầy mờ mịt.

” Chẳng lẽ?” chàng trừng lớn mắt, đột nhiên nghĩ thông suốt .

” Đại tỷ vẫn là yêu thương thiếp, tỷ biết không có thể cãi lời di ngôn của phụ thân, lại muốn thành toàn chúng ta, cho nên mới cố ý nói như vậy.” Bách Hợp cũng đồng thời bừng tỉnh đại ngộ.

*********

Sáng sớm trời còn mênh mông chưa lượng, hai bóng người lén lút đi ra nhà gỗ. (sao mà ám muội thế này =”=)

Bách hợp lưu luyến vọng đầu lại. Một ngày nào đó nàng còn có thể trở về, đại tỷ, nhị tỷ, thực xin lỗi, thỉnh tha thứ Bách Hợp không nghe lời các tỷ.

Đan Phi vươn tay cầm nàng, không tiếng động nói: ” Đi thôi!”

Nàng đem tay của mình giao phó trên tay chàng, cũng chính là cả đời của nàng.

Sơn cốc gió thổi phất ở trên mặt hai người, chàng trìu mến cười với nàng, dưới đáy lòng thề chàng sẽ dùng tất cả lực lượng làm cho nàng hạnh phúc.

Hai người càng lúc càng xa, mà cửa chính nhà gỗ cũng mở một cái phùng, Tường Vi ngắm nhìn bóng dáng bọn họ đi xa, mới đi đến trước một tòa mộ không xa.

” Phụ thân, mẫu thân, tha thứ nữ nhân ra quyết định này, con tin tưởng tiểu muội phải nhận được hạnh phúc, các người nhất định cũng thật cao hứng khi muội ấy tìm được quy túc, gặp được một vị phu quân yêu thương muội ấy, giống như phụ thân và mẫu thân vậy.”

Thái dương theo phương đông dâng lên, chiếu sáng lên cả tòa sơn cốc, ánh sáng mặt trời màu đỏ chiếu vào gương mặt nàng.

” Nữ nhân sẽ cả đời ở tại chỗ này, cùng phụ thân và mẫu thân, con sẽ tuân thủ lời hứa, vĩnh viễn không rời khỏi Bách Hoa U Cốc.” nàng kiên quyết tạo thành chữ thập cầu nguyện, ” Thỉnh phụ mẫu phù hộ tiểu muội hạnh phúc khoái hoạt, cũng phù hộ Nhị muội lên đường bình an, sớm trở về.”

Tường Vi đôi mi thanh tú nhớ đến nhị muội vừa đi, không biết lại hội gặp phải chuyện gì, với ai.

Chỉ mong không có việc gì phát sinh mới tốt. (phải có chuyện phát sinh mới có truyện cho ta đọc a ^ ^)

Chú thích:

(1) yến vô hảo yến: là yến tiệc nhưng cũng không xem như yến tiệc

(2) Hồng Môn Yến: yến tiệc chỉ có bề ngoài hào nhoáng giả tạo

(3) tri nhân tri diện bất tri tâm: biết người biết mặt không biết lòng

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+