Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bạch mã hoàng tử – Chương 16 – 20-tiểu thuyết tình yêu 

Đăng ngày 18/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Vì đám đồ lỉnh kỉnh tôi đã đeo hay là vì hồi tối tôi đã ngủ ngoẹo cổ nhỉ? ...tôi nghiêng đầu qua lại và tay thì đấm đấm vào cổ.

Chương 16

Ôi, cái cổ tôi… mỏi nhừ.

Vì đám đồ lỉnh kỉnh tôi đã đeo hay là vì hồi tối tôi đã ngủ ngoẹo cổ nhỉ?

…tôi nghiêng đầu qua lại và tay thì đấm đấm vào cổ.

Rồi, 2 bàn tay của hắn từ phía sau

đột ngột bóp mạnh hai vai tôi..

“Argh!! You làm gì vậy?”

“Massage!”

“KHÔNG CẦN!!”

Tôi chúi mũi vụt chạy về phía lớp,

Trong khi hắn thì hỏi với theo..

“Không thích à?”

….

Tôi chạy nhanh vào chỗ khi còn đang thở hì hục,

nhỏ Mai đang dựng giá vẽ quay sang nhìn tôi lạ lùng.

“Sao vậy..?”

“Huk..tui..sợ trễ.”

“…?”

Mai mở miệng định nói gì đó nhưng ánh mắt nó tự nhiên lại chuyển hướng,

từ nhìn tôi, nó ngước lên nhìn ra phía sau tôi..

có vẻ rất ngạc nhiên?

Khi tôi quay lại xem thật ra nó đang gặp cái gì,

Thì hắn đã đặt cuộn giấy vẽ của tôi xuống chân ghế..

Còn cái balô, hắn quàng trở lại vai tôi, nháy mắt.

“Quý khách bỏ quên hành lý! ^-^”

“…T_T..”

“Hah… tôi sẽ trở lại vào cuối buổi. See ya”

Hắn nháy mắt, vò cái đầu rối rồi chắp tay sau lưng,bỏ đi.

Đám bạn tôi đều nhìn thấy hết… kể cả Diệu!

Tôi cúi mặt tránh ánh nhìn sôi sùng sục của nó,

Và những cặp mắt tò mò pha lẫn ghen ghét của những đứa con gái khác.

“Bà thực sự quen hắn?”

“..uh..hắn.. ở gần nhà tui thì phải.”

“omgosh, nhỏ Diệu nó sẽ xé bà ra 2 mảnh!”

Câu nói của Mai làm tôi lo lắng ko yên,

Dĩ nhiên Diệu ko thể xé tôi ra.. -__-

Nhưng, có thể nó sẽ giận tôi… vì tôi đã ko nói cho nó biết.

……….

Trong suốt buổi thực hành,

Tôi cứ chốc chốc lại lén nhìn nhỏ Diệu, quan sát thái độ của nó.

Nó có vẻ đã bình thường trở lại, vừa vẽ vừa cười nói với nhỏ bên cạnh..

Tôi tự trách cái thứ đầu óc đãng trí của mình..

Đã khiến tôi lâm vào tình trạng dở khóc dở cười này đây.

………

11h15

Sau gần 4 tiếng kể cả giờ nghỉ giải lao,

Tôi vẫn chưa hoàn thành bài vẽ hôm nay.

Mai cũng thế, nhưng nó đã vẽ gần xong, chỉ còn thiếu… trái mãng cầu.

Còn mâm trái cây của tôi chỉ có chùm nho và quả táo,

Thôi để giờ sau tiếp vậy.

Tôi định cuộn bức vẽ lại để cho vào hộp,

Thì tiếng thầy giáo đanh lại ngay sát bên.

“Ai xong thì nộp tại đây, còn chưa thì lát mang qua phòng giáo viên nộp cho tôi.”

“Hơ…hơ? Nộp à?”

“Bà ko biết bài này chỉ có 5 tiết thôi hả? Vẽ nhanh đi!”

Mai ghé tai tôi thì thầm khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của đứa bạn,

Còn tôi thì ngao ngán tiếp tục hoàn thành cho xong.

chỉ tại… nãy giờ tôi lo nhìn lén Diệu! TT__TT

……

12h00

Tôi bảo Mai về trước, vì nó đã nộp bài được 10 phút rồi.

Tôi chỉ còn tô nền là xong..

Bài này tôi vẽ ẩu quá, nên trông nó nham nhở kinh dị.

Wah…cái cổ… mỏi khủng khiếp!! Hic hic.

Trong lúc tôi vươn vai, tôi thấy Diệu gom đồ và đi tới.

… sắp phải giải thích rồi.

“Chưa xong?”

“Uh, còn tí nữa.”

“Chỉ còn mình bà thôi đó”

“… biết sao giờ.”

“Ráng nhanh đi, tui phải về rồi”

“Ok, ko sao. Đi trước đi, chờ tui làm gì!”

Diệu gật đầu và bỏ ra khỏi phòng vẽ,

Tôi vẫn nhìn theo dáng nó.. sao nó ko hỏi gì cả?

Lạ nhỉ…

Opps, tôi phải nhanh thôi.

Chiều tôi còn đi làm, chiều tôi còn gặp Hoàng tử! ^0^

“Trời ạh! có 1 sinh viên bị phạt!”

Tôi giật mình ngẩng ra cửa nơi tiếng nói vừa phát ra,

Y như nỗi sợ hãi của tôi, chính hắn. (chứ còn ai vô đây nữa?)

Hắn bước tới chỗ tôi cầm theo ly trà chanh trên tay.

“Tôi ko bị phạt, rõ chưa?”

“Thế sao ở đây 1 mình trong khi tất cả đã về?”

“Họa sĩ tốt là luôn làm việc nhiều hơn kẻ khác. -__- ”

“hah… thế hả? Làm việc nhiều hơn mà tác phẩm lại xấu hơn!”

“…><…”

Tôi lại quên, cái kinh nghiệm vừa rút được hồi sáng,

Là cuộc chiến tranh nào giữa tôi và hắn..

đều kết thúc với phần bại thuộc về tôi. TT___TT

Hắn kéo ghế ngồi cạnh xem tôi vẽ..

Chân bắt chéo, còn tay thì cầm ly trà sữa đưa lên miệng hút chùn chụt.

Ahh.. khát quá. TT__TT

Sao hắn ko mời tôi nhỉ?

“Uống ko?”

“..KO!” T__T

Hắn rút tay vừa chìa ra lại và tiếp tục… uống 1 mình. ><

Con gái nói ko là có cơmà!!

Chương 17

Sau khoảng 25 phút,

Tôi cũng xong được bài thực hành mà mắt thì hoa cả lên.

người tôi rã rời.. tôi uể oải thu xếp cọ vẽ, mấy hũ màu nước…

còn hắn thì giúp tôi tháo bức tranh khỏi giá.

“Bài này mà đạt trên 7 điểm thì tôi đi bằng đầu!”

-__-

Ngòi chiến tranh lại được châm lên..

Hah.. tôi ko muốn.. và thế là tôi im lặng.

Có lẽ nhìn thấy bộ dạng thảm sầu của tôi, hắn ko bình phẩm gì thêm.

Tôi cúi xuống để lấy cái ba lô lên,

Nhưng hắn đã ngăn tôi lại, và đưa tôi bức vẽ vừa cuộn xong.

“Để đó, you cầm cái này”

Nói rồi hắn bỏ đồ đạc của tôi vào chiếc túi,

Tôi để mặc hắn và cho bức vẽ vào hộp ống dài.

“Oh..gói xôi, you chưa ăn sáng à?”

Trong lúc cài cái túi lại, hắn đã thấy gói xôi của tôi trong đó.

Nhờ you, mà tôi đã quên cả ăn sáng! ><

Hèn chi tôi lại hoa mắt và chóng mặt thế này…

Hắn mang cái ba lô của tôi lên vai, giật lấy cả cái hộp dài đựng bức vẽ,

Và kéo tôi đi về phía phòng giáo viên, nộp cuộn giấy cho thầy.

Cũng đỡ vì có hắn mang giúp..

Cổ vai tôi cứ căng mỏi từ sáng tới giờ,

Hay tại tôi đã ngồi ngủ tựa vào cửa kiếng xe buýt?

Yeah…chắc vậy rồi.

“Đi ăn trưa nhé.”

“Ok.”

Hắn nhìn tôi như ko thể tin rằng tôi lại “Ok”.

Sự thực là tôi đói sắp chết rồi TT__TT

Gói xôi của tôi thì đã bị hắn quăng vào sọt rác trong trường,

Vì nó có vẻ đã thiu thiu…mùi nước cốt dừa.

………

“Ăn chậm thôi!”

“huh huh, you thử nhịn đói từ sáng coi!”

“..tôi luôn bỏ bữa sáng đấy thôi..”

“Huh? tại sao vậy?”

“Ack, tôi ko sướng như you, có người mua xôi sáng cho!!”

“…ah ha, yeah… dĩ nhiên!”

Tôi nuốt miếng cơm trong sự tự hào vì mình còn có dì Út ^-^

Nhưng ko hiểu sao tôi lại thấy tội tội cho hắn.

Dĩa cơm của hắn vẫn còn nhiều..

“Ey, sao ko ăn?”

“Tôi ko đói.”

“Ko đói thì cũng phải ăn chứ! Ăn để sống mà. -__-”

“tôi thích ngồi nhìn you ăn”

“Hả?..”

Tôi gần như phun cả ngụm trà đá ra bàn,

Sau câu nói gây shock của hắn..

Hắn kêu tính tiền và trả luôn phần của tôi.

Nên tôi móc tiền trả lại hắn.

“Gì thế?”

“Đây là tiền cơm của tôi”

“Dẹp đi!”

Huh? Ey…? Hắn đã đứng dậy và đi ra ngoài.

Tôi đâu có thiếu tiền hay nghèo khổ cơ chứ??! TT__TT

“Hey, đưa ba lô lại cho tôi”

“Tôi sẽ đưa khi về tới nhà”

“Ko..tôi ko về nhà. giờ tôi đi làm.”

“Cái gì? Đi làm à?”

“Yah, right, vì thế, hãy đưa nó cho tôi…”

Hắn gạt cánh tay tôi đang giơ ra để đòi lại chiếc túi..

Và nhìn tôi đăm đăm giữa đường..

“Làm ở đâu?”

“Tại sao tôi phải nói cho you?”

“Vì tôi là bodyguard của you!”

“hah hah, tôi ko phải đi chiến đấu, vì vậy, tôi ko cần bodyguard”

“…”

Oh ho!!! lần này, tôi đã thắng, hắn đã ko thể nói được gì!

Ya…hoo!!

Tôi giật lấy cái balô trên vai hắn trước khi hắn kịp phản ứng,

Và chạy nhanh ra chỗ bác xe ôm đang đậu gần đó,

Tôi thúc bác ấy chạy nhanh như đang trốn chạy 1 kẻ thù..

Khi tôi ngoáy lại nhìn,

hắn đã bước đi với 2 tay trong 2 túi quần, chân đá cục đá văng lên trong ko trung..

Cái dáng ấy.. có vẻ chán nản và bất cần làm sao.

……….

………………

Trái với mong đợi của tôi,

buổi chiều hôm ấy tôi đã ko gặp được Hoàng tử,

Cho dù tôi có cố tình lảng vảng ở cầu thang cả chục lần,

với hy vọng anh sẽ đi xuống và chạm mặt với tôi… T__T

chỉ có 1 điều tốt duy nhất trong ngày,

là tôi đã được giao công việc chứ ko photo tài liệu hay đọc báo nữa…

………………

………………………..

Tôi về tới nhà thì thấy xe của ba tôi,

Hôm nay là ngày 20?

“Ba, con mới về”

“Đi học?”

“Nó đi làm.”

Ba tôi có vẻ bất ngờ với câu trả lời của dì Út,

Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt ko hẳn là giận dữ,

Nhưng cũng làm tôi thấy sợ.

“Sao dì để nó đi làm?”

“Va chạm nhiều sẽ khôn lớn hơn”

“… vẫn đi xe đạp hả Giang?”

“Dạ..”

“..ah..khi nào tốt nghiệp?”

“Năm sau.”

Cả năm nay,

lần nào ghé ba tôi cũng hỏi câu ấy, và tôi thì luôn trả lời y như thế.

Giống như, 1 thói quen, hoặc là ko biết hỏi gì,

Nên ông chỉ hỏi…đại như vậy mà ko hề để tâm lắng nghe.

Ba tôi…và tôi.

Nhìn vào ít ai nghĩ chúng tôi là cha con..

cứ như tôi đang chào hỏi 1… người khách của dì.

Hồi ấy, mỗi khi thấy thái độ thờ ơ, nhạt thếch của ba tôi,

Thì tối về tôi lại ôm gối khóc tấm tức.

Nhưng bây giờ, tôi coi đó là chuyện bình thường,

nếu ba tôi tỏ ra âu yếm cưng chìu.. ko chừng, tôi sẽ thấy ngại.

Chương 18

…………

“Tui đã đưa tấm ảnh cho anh trai bà”

“Uh..thanks, tui biết rồi”

“Huh? Sao biết?”

“Ảnh gọi cho tui…”

“Thế.. ảnh có nói gì về tui ko?”

“Ko… mà nói gì về bà?”

Chẳng lẽ, tôi ko có ấn tượng gì với anh cả?

Hic… chắc là thế,

Hôm ấy tôi chỉ mặc quần Kaki và T-shirt như khi đi học..

“Ah, ảnh có nói…”

“NÓI GÌ???”

“Trời, bà làm gì la lên vậy?”

“Sorry, nhưng, nói gì?”

“…ảnh nói bà có vẻ nhút nhát. Ack, bà mà nhút nhát là tui chết liền”

Nhút nhát à? Có ko nhỉ?

Tôi ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ mặc kệ câu sau của nhỏ Mai..

Đúng rồi, hôm ấy tôi đã lúng túng như gà mắc tóc khi nhìn thấy anh lần đầu tiên.

Phải rồi…

“Sao bà bảo ko quen hắn?”

Tiếng của Diệu lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man,

Dù hơi giật mình nhưng tôi cũng cố giữ bình tĩnh để quay sang nhìn nó.

Chắc nó đã chịu hết nổi…

Sau 3 ngày im không hỏi tôi.

“Ah… bodyguard.. à ko, bà nói, Chí Kiệt hả?”

“Bà nghĩ tui nói ai?”

“Lúc bà hỏi, tui chỉ gặp hắn có 1 lần, làm sao gọi là quen?”

“Vậy bây giờ?”

“Có nói chuyện vài lần..vì hắn… ở gần nhà tui.”

“Chỉ có vậy?”

“Chứ… có gì nữa?”

“Bà có thích hắn?”

“Điên à! KHÔNGG!”

“Sure??”

“Sure!!!”

Nhỏ Diệu có vẻ hài lòng với câu trả lời mạnh mẽ của tôi,

Nó cười toe và gật gù đi về chỗ ngồi, tay vuốt tóc và lẩm nhẩm gì đó.

Sure? Dĩ nhiên. Tôi ko thích hắn. tôi làm sao thích hắn được?

Tôi chỉ yêu có Hoàng tử, chỉ có anh thôi.

Mà, ba ngày rồi, tôi không hề thấy anh..

“Anh bà… hình như mấy bữa nay ko đi làm.”

“Vậy hả? tui ko biết.”

“Uhm…”

Nhỏ này, nó ko giúp được gì cho tôi cả.

Thế mà, tôi đã nghĩ sẽ trông cậy vào nó và cảm ơn đời đã cho tôi có 1 người bạn như nó. ^-^

“Bà để ý anh tui hả?”

Ackk! Câu hỏi bất ngờ của Mai làm tôi suýt lên cơn đau tim,

miệng tôi mở ra nhưng ko có chữ nào được thốt lên.

“Ey!! Bà để ý anh tui!!! Bà thích ảnh rồi phải ko?! Mặt bà đang đỏ gấc kìa! Yeah! Anh tui đẹp trai quá mà! Bà hã…umm..”

tôi phải chồm qua để bịt miệng nó lại,

nó thậm chí ko biết rằng chúng tôi đang ở trong lớp! >_<

Hai đứa ngồi bàn sau nhìn tôi với cặp mắt như mắt cá trê.

“Shii.. bà la lối gì thế hả?”

“bà.. thừa nhận đi!”

“yeah -__- you’re right…”

“AHHA…ah. Sorry, tui sẽ nói nhỏ, bà yên tâm, tui là best friend mà…”

Cái vẻ thì thầm xì xào của nó làm tôi hơi buồn cười,

Nó có vẻ rất khoái chí… còn tôi thì xấu hổ muốn chết.

Nhưng… cũng hay, tôi đã có 1 đồng minh,

Bây giờ thì đúng là tôi nên cảm ơn đời. ^o^

Mai viết cho tôi 1 mảnh giấy,

bảo tôi chiều nay vào đưa cho anh ^^

Ko cần biết nó đã viết gì…chắc là nhắn nhủ gì đó.

chỉ biết 1 điều, mảnh giấy này là cơ hội của tôi!!

…………

::Kana Studio::

Suốt từ đầu giờ làm,

tôi ko sao tập trung được..vào tấm banner quảng cáo trước mặt.

cứ nghĩ tới việc sẽ lên gặp anh ấy,

tim tôi lại đập thình thịch như sắp bước lên xe hoa! TT__TT

Đồng hồ cứ trôi chậm chạp…

tich tac tich tac từng giây…

……

và rồi, giờ phút trông chờ của tôi cũng đến khi chị Kim bảo “Nghỉ thôi”.

Tôi ko cần nấn ná thêm phút nào, vội vã gom đồ và nhảy ra khỏi phòng.

Mục tiêu tầng 4 nhắm thẳng!! Hihihi…

..

Ít nhất, tôi đã đứng trước cửa phòng anh được 10 phút.

và đã gõ cửa hết 2 lần..

Nhưng ko hề có chút phản ứng.

Hay, anh ko có trong đó??

“Tìm anh Lam à? Ảnh xuống phòng Nhạc cụ ở tầng 3 đó!”

Một chị trẻ trẻ đi qua chợt lên tiếng khi tôi vừa định bỏ đi.

Phòng Nhạc cụ ở tầng 3?

Phòng Design của tôi ở tầng 2, còn Hoàng tử thì ở tầng 4.

tôi chưa bao giờ ghé ngang tầng 3 dù chỉ 1 lần…

Phòng nhạc cụ ở đâu nhỉ..

Khi tôi bước sâu vào dãy hành lang của tầng 3,

tôi bị cuốn hút bởi tiếng nhạc, à ko, phải nói là tiếng đàn chứ.

Một bản nhạc cổ điển thì phải, cất lên du dương và êm ái…

Arggg…tưởng tượng…có khi nào, Hoàng tử của tôi,

trong bộ Complet có đuôi màu trắng đang ngồi đánh đàn Piano…

…chắc tôi sẽ đổ cái rầm khi vừa nhìn thấy quá.TT__TT

Cánh cửa phòng Nhạc cụ trước mặt tôi ko đóng,

nó mở gần nửa.. nên tiếng đàn đã lọt ra ngoài và vang xa..

khi tôi đến và đứng ở ngay đó,

tôi đã thấy hoàng tử Lam của mình..đang khoanh tay trước ngực,

đứng dựa vào tường.. oh, ko phải là anh đang chơi đàn..

Anh bất chợt nhìn thấy tôi, O__*

rồi đưa ngón trỏ lên miệng, chu mỏ -“Sụyt”- ra hiệu cho tôi giữ im lặng..

và ngoắc tôi vào..

Ohhh… dễ thương quá ^o^

.. okay…im lặng…

tôi cũng làm dấu hiệu y như thế và rón rén lách người bước vào trong.

“ÁHHH!!!!”

Đó là tiếng la của tôi.

Tôi có nằm mơ cũng ko thể tưởng tượng được,,

là cướp biển lại biết chơi đàn Piano?! O_o

Cho nên, dù có thích Hoàng tử đến đâu

tôi cũng ko thể giữ được im lặng theo lời anh…vì quá shock!

Mấy ngày nay tôi đã quên bẵng anh ta..

quên cả việc mình đã làm gì và tiếng quát giận dữ của gã trong phòng thu hôm ấy.

“Gì vậy, Giang?”

“……ah..em..em..”

Có lẽ hoàng tử của tôi đã bị tiếng la làm cho giật mình,

anh cúi mặt nhìn tôi vẻ lo lắng, với cặp mắt dịu dàng..

còn tôi, dù có cố gắng lắm, giọng tôi vẫn cứ ú với ớ.

Omgosh…

“Cô em ngạc nhiên vì tiếng đàn quá hay của tôi đấy thôi, đúng chứ?”

Tôi thậm chí ko dám liếc nhìn gã,

cho đến khi gã ấy đã tiến đến sát tôi và anh Lam.

tôi vẫn cúi gầm mặt, ôi, tôi múôn nấp sau lưng Hoàng tử quá! TT__TT

“Thế à?..”

“yeah..”

thật miễn cưỡng..dù rằng tiếng đàn thực sự hay..

Anh vẫn nhìn tôi nghi ngờ, nhưng rồi, anh cũng giải tỏa cái ko khí địa ngục này,

với lời giới thiệu rất vui vẻ.

“Hắn là bạn thân của anh, Huấn, tay DJ số 1 của chúng ta. Còn đây, bạn của Mai – cô bé có cái tên dễ thương: Hải Giang”

“Đã Hải, lại còn Giang?”

Thì đã sao?? >_<

Hoàng tử của tôi đã nói đó là 1 cái tên dễ thương kia mà!!

Tôi , trong khoảnh khắc bỗng can đảm ngước mặt nhìn anh ta 1 cách kiêu hãnh..

lần này, gã cầm 1 điếu thuốc thay vì lon coca..

đưa lên miệng rít, và nhả khói… Argh!! tôi ko thể chịu được khói thuốc!

“Hặc hặc..hặc!!” ><

“Trời ạh, Huấn, ông đừng hút thuốc trước các cô bé chứ!”

Hoàng tử Lam mắng gã DJ [người chỉnh nhạc trong phòng thu] bằng giọng gắt -__-

rồi vỗ nhẹ vai tôi – đang ho sằng sặc, còn tay anh thì quạt cho khói bay đi…

Anh là người duy nhất tốt đẹp trên thế giới này. T___T

“Em ổn chứ?”

“Yah…hặc.. em ko sao.. ah, Mai có gửi thư nhắn..”

Tôi lấy tấm giấy từ trong túi áo ra đưa cho anh,

và thận trọng liếc dè chừng tay cướp biển..

hắn đã dụi tắt điếu thuốc, và…

ném mạnh qua cửa sổ!!

“AH! XẢ RÁC!!”

Khi tôi kịp nhớ ra rằng, người đứng đó ko phải nhỏ Mai, hay Diệu,

để theo thói quen cứ la lên như thế, mỗi khi chúng nó ném vỏ singum xuống sân trường..

thì cánh tay với ngón trỏ chỉ thẳng của tôi đã hướng ngay mặt của anh ta!

TT____TT

Gã nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác, vì bất ngờ..

Còn Hoàng tử Lam đang đọc bỗng ngước lên nhìn,

rồi anh bật cười… khiến mặt tôi lại chuyển thành màu cà rốt.

“Phải, phải, haha… ông ko được xả rác đâu nhé!”

Có ba người trong phòng này.

Một người đang cười xòa và vỗ vai 1 người có lẽ đang như từ trên trời rơi xuống.

Người còn lại, đang vừa xấu hổ vừa sợ hãi, đến nỗi,

cứ đứng đó như 1 con bù nhìn rơm.

Gã DJ vẫn ko hề cười, hay có bất kỳ phản ứng nào khác,

ngoại trừ việc cứ nhìn như muốn nuốt sống tôi.

Tôi đã rụt tay lại và lùi về sau, hơi nép vào anh Lam, còn anh ấy thì tiếp tục đọc…

Tôi thấy sợ, sợ thật sự..

“Một cuộc hẹn à? Sao Mai ko nhắn tin cho anh nhỉ?”

Opps! phải rồi , sao ko nhắn tin?!

trời ơi, có lẽ anh sẽ phát hiện ra việc này chỉ là cái cớ.

Hai đứa tôi, ngốc quá!!

“Con bé..thật rắc rối. lần này lại cảm ơn em nhé, Giang!”

“…ko có gì đâu ạ” T__T

“Ah…hôm ấy em cũng đi chứ?”

“Yeah??”

“Mai hẹn Chủ Nhật đi chơi bóng rổ. Anh nghĩ, hẳn em cũng sẽ tham gia?”

“Bóng rổ ư???”

Tại sao lại là bóng rổ??

Tôi biết, nhỏ Mai cao, Hoàng tử cao, gã DJ cao, C.K cũng cao..

nhưng còn tôi?? Nó muốn gì khi rủ đi chơi cái môn thể thao ko-dành-cho-tôi ấy?? ><

“Cô em này mà chơi được bóng rổ, thì thể thao thế giới sẽ gặp thảm họa”

-__-

Tự dưng, tôi nghĩ giả sử Bodyguard với gã này mà đấu khẩu với nhau,

chắc là thú vị lắm đây…

Những kẻ thích móc khóe người khác.

“Sao lại ko? khi còn học trung học, tôi cũng chỉ cao tầm 1m6. vẫn chơi được đấy thôi!”

Luôn bảo vệ tôi, luôn bênh vực tôi,

ko bao giờ chê bai, chọc ghẹo hay làm tôi sợ hãi, tức tối..

chỉ có anh – Hoàng tử… I love you so much ^0^

“Nhất định em phải đi đấy! Bốn người chúng ta sẽ chơi suốt ngày… Hah..đã lâu tôi ko đi thư giãn rồi!”

“Yeah…nhưng.. sao lại 4 người ạh?”

“Người thứ 4 là tôi đấy.”

Tôi nhìn anh Lam, chờ đợi anh lên tiếng bác bỏ sự thật phũ phàng này,

nhưng anh chỉ cười rồi gật đầu..ánh mắt hơi tinh nghịch.

“Đúng thế. Làm sao thiếu anh ta được”

tại sao..tại sao ko thiếu được?

Gã ấy đâu có vai trò gì ở đây! -__- Mà tại sao gã có thể tự tin khẳng định,

người còn lại chính là mình?…

Bóng rổ, rồi lại cướp biển.. nhưng biết làm sao,

cho dù, đó là 1 cuộc hẹn đi vào Nhậm môn quan [chỗ chết],

thì tôi cũng sẽ dấn thân mà lao tới,

vì ở đó, có Hoàng tử bạch mã của tôi.

Chương 20

[Reng]

Chuông báo hết giờ học vừa reo,

cô giáo đã rời khỏi lớp trong nháy mắt…

Tôi quay sang định hỏi tội nhỏ Mai vì việc nó đã rủ đi chơi cái môn mắc dịch đó,

mà ko phải là 1 trò nào khác… như… chơi cờ vua chẳng hạn -__-

thì Diệu đã ào tới như bị bão thổi!

“Ey, Chủ Nhật đi thả diều, hen 2 bà!!”

“Chủ Nhật tui với Giang có hẹn rồi!”

“Gì?? Muốn chết hả? Sao dám hẹn riêng?? Tui ko biết! Mấy bà phải đi với tui!”

“Bà dời lại tuần sau đi”

“KHÔNG! Tui đã hẹn hết với người ta rồi”

“Hả? hẹn với ai?”

“Trần Chí Kiệt! Hehehe… và cùng với Phong nữa.”

Hóa ra, Diệu đã bắt đầu triển khai kế họach của nó..

Argh. Cũng may mà tôi và Mai đã có cuộc hẹn riêng!

“Thế thì bà đi 1 mình với bọn họ!”

“Bà nói gì? Làm sao tui có thể đi 1 mình? Mà 2 bà sao đánh lẻ?? Hả?”

“Kệ tụi tui, ai biểu bà hẹn chậm hơn…”

……

……………

Hai đứa nó cứ thế cãi nhau chí chóe,

trong khi tôi ngồi chính giữa bịt cả 2 tai lại..

và cố gắng thóat khỏi cuộc chiến đinh tai nhức óc này.

……

Tôi đứng chờ ngòai cửa lớp chỉ khoảng 5 phút hơn,

thì Mai đã đi tới và bảo tôi “Về thôi”.

còn Diệu thì cũng ra ngay sau đó vài giây, nói với tôi.

“Ey Giang, hôm đó tui ghé nhà chở bà đi!”

“Hả?..? Mai, bà đã đồng ý đi thả diều với nó? Còn..”

“Ko, chơi bóng rổ. nhưng gộp chung luôn.”

“Gộp chung luôn là sao?”

“Là 2 nhóm nhập 1 cùng đi vào CN đó.”

“Trời… bà điên à?”

“Diệu nó dữ quá!!”

“hehhehe”

Tiếng cười của Diệu lúc này ko khác gì 1 mụ phù thủy ><

thế là, cơn ác mộng của tôi đã trở thành sự thật…

Cướp biển, tên Họa sĩ, Hoàng tử… chỉ còn thiếu mỗi dì Út.. -__-

mà bù lại, có 2 con bạn nhí nhố và 1 ông bạn hiền như cục đất.

“Nhưng… sao bà chịu đi đánh bóng rổ, Diệu? Bà cũng đâu có chơi thứ đó”

“Bà tưởng nhỏ Mai hiền lắm à? Nó nhường tui cái này thì tui phải nhường nó cái khác!”

“sao 2 bà ko hỏi ý kiến tui HẢ?” ><

“BÀ ĐÃ BỎ RA NGÒAI RỒI CÒN NÓI???”

-___-

Okay… okay… 1 chọi 2…tôi thua là phải…

Bạn tốt là thế đấy hử? Đồng thanh hét vào mặt tôi thế hử??

Cảm ơn 2 bà, đã giúp cho ngày CN này của tôi trở nên vô cùng hấp dẫn.. Ack ack!!

Giông tố đã nổi lên rồi. Hic hic.

::Sáng thứ bảy::

Tôi cố gắng nằm nướng thêm chút đỉnh vì hôm nay ko phải đi học..

dù ánh nắng mặt trời đã chiếu qua cửa sổ, rọi thẳng vào chỗ giường tôi.

Sao tôi ko nằm mơ thấy Hoàng tử nhỉ?

chán quá…

“Giang, dì nhờ cái…”

“……”

“Dậy chưa? GIANG?!??”

“Dậy rồi… -__-”

Tôi lờ đờ đi vào nhà tắm súc miệng sau khi xếp xong mền gối.

Sọat sọat… [tiếng chải răng]

……

“Con gọi cho Kiệt, bảo nó tới nhé!”

“Hử??? O_0?”

Tôi thò cái mặt với kem đánh răng vẫn còn dính đầy miệng ra ngoài,

dì đang lục đục ngồi chỗ chiếc xe máy.

“Kêu hắn tới làm gì??”

“Sửa cái thắng xe ^-^”

“Ack… lát con dắt ra chỗ tiệm đầu hẻm cho!”

“KO ĐƯỢC LỘN XỘN! Dì chỉ thích thằng Kiệt sửa thôi! -___-”

“Kệ dì…” <_<

Tôi phải vội nói “Okay” khi gương mặt của dì trở nên bốc khói,

và đóng cửa nhà tắm thật nhanh để ko bị thiêu sống..

Thế mà, chú Bảy nhà bên cạnh lại khen dì hiền thục đảm đang!!

……

3h chiều.

Vì dì cứ liên tục nhắc nhở rằng dì cần xe để đi đám cưới vào chiều nay,

tôi cuối cùng cũng phải mở điện thoại, tra chữ ‘Bodyguard’..

chần chừ khoảng 2 phút, tôi nhấn nút gọi..

“Hey! Missing me?”

“Nhớ cái con khỉ! >< chỉ là …dì tôi muốn you tới..”

“Oh..thế àh..tôi sẽ tới nếu you bảo rằng you nhớ tôi!”

“……thế thì ko cần tới nữa!”

“Okay! Sẽ có mặt sau 5 phút ^-^”

“Khoan… hãy chuẩn bị để… sửa xe. -__-”

“Hả?..Ey..”

Tôi đã cúp máy.

Việc này thật là 1 cực hình… phải chủ động gọi hắn tới…

dì vừa góp phần đè bẹp vị thế vốn chẳng mạnh mẽ gì của con..

..trong cuộc đối đầu này… Dì có biết ko?

Tôi nhìn chiếc xe của dì, và bỗng ghét luôn nó.. -__-

Ước gì… bây giờ trời mưa…càng lớn càng tốt.

Chẳng có tên điên nào lại sẵn lòng đội mưa tới.. để sửa xe miễn phí..cho dì tôi cả.

……

……………

Tôi đã nghĩ, sao mình ko ước cái gì to lớn hơn..

như ước có thật nhiều tiền..hay…

ước Hòang tử đột ngột nói yêu tôi chẳng hạn -__-

Bởi lẽ chỉ sau lời cầu nguyện của tôi 2 phút,

trời đổ mưa!

……

“Tự nhiên cái mưa àh!”

“hehehe…ý trời khó cãi. ai biểu sáng ko để con đem ra tiệm..”

Sau tiếng thở dài của dì tôi, tiếng chuông cửa làm cả 2 dì cháu ngó nhau sửng sốt.

Tôi đã sai.

Có 1 tên điên hơn bất cứ tên điên nào.

Hắn đứng trước mặt tôi, vuốt nước trên mặt, trong khi môi thì tái và run..

cái đầu bệt nước vì mưa nên ko còn bù xù nữa..

người hắn ướt như chuột lột… 1 con chuột cao 1m7 với lúm đồng tiền bên má phải,

đang cừơi với tôi

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+