Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bạch mã hoàng tử – Chương 36 – 40-tiểu thuyết tình yêu 

Đăng ngày 18/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Nhỏ Mai quát lên khiến Diệu ngưng bặt và tôi cũng giật mình, nó đổ quạu do sáng ko làm được trọn vẹn bài thi vì ko kịp giờ..

Chương 36

 

Và máy cellphone của hắn đã off luôn cả ngày chủ nhật.

……………………

…………

Hôm nay chúng tôi phải thi 2 buổi sáng chiều,

do đó buổi trưa bọn tôi ở lại trường ăn trưa cùng nhau.

Sáng nay, tôi làm bài tạm ổn,

dù chỉ làm có 3/5 câu trongđề thi.. -__-

“Diệu này…”

“Gì?”

“Bà với Kiệt tới đâu rồi?”

“Tới gì? Đang thi!!”

“um… nhưng tuần này hắn đi rồi?”

“Yeah.. tui sẽ tiễn chàng lên đường, lúc đó sẽ trao 1 tín vật. hehe..”

Diệu bắt đầu bày vẽ ra những trò nó sẽ làm,

để “hẹn ước” với C.K hay đại loại là thế. <__<

trong khi điều mà tôi muốn hỏi nó là nó có liên lạc được với hắn ko,

hay chỉ có mình tôi là ko có phản hồi?? ><

“Mà sao khi ko bà hỏi tới Kiệt?”

“Huh?? thuận miệng hỏi dzị thui.” -___-

“Phải ko đó?? hay là…”

“MẤY BÀ THÔI ĐI!!”

Nhỏ Mai quát lên khiến Diệu ngưng bặt và tôi cũng giật mình,

nó đổ quạu do sáng ko làm được trọn vẹn bài thi vì ko kịp giờ..

Phong vội đưa cho nó hộp sữa đậu nành,

và ra hiệu bảo chúng tôi hãy ăn và đừng nói gì nữa.

……

Trước khi vào phòng thi,tôi mở máy gọi tiếp Bodyguard,

và…người bạn của tôi lại chào đón tôi – Ò í e..

Arghhh!!

……………

Vừa thi xong, tôi chạy nhanh về nhà,

bay vô phòng lôi giấy tờ gồm hộ chiếu và vé máy bay..

tôi sẽ đem qua trả cho hắn. Yeah… 1 cớ hay..

để xem hắn đang chơi trò gì với tôi ???

..

Sau khi nấu xong bữa chiều cho dì Út,

tôi thay áo đi ngay mà vẫn chưa ăn…

tôi đã ko còn đủ kiên nhẫn nữa.

Nhìn thấy lá cờ trắng đen đầu hẻm,

tôi nghe nhịp tim mình bắt đầu nhói và đập căng như muốn nổ ra.

Và khi tiếng kèn đám ma vang lên mỗi lúc một to,

tôi thực sự cảm giác bước chân nặng chịch.

…C.K?!! KHÔNG THỂ NÀO??!!!

………………

Trước mặt tôi.

Căn nhà tường vàng nhạt có nhiều người ra vào..

Chú hôm trước-cậu của hắn, mặc bộ đồ tang trắng đang tiếp đón khách khứa,

vợ chú-mợ hăn- thì đang la rầy 2 đứa bé..

Where’s my bodyguard??? WHERE’S HE??

ko cần biết mình là khách,

tôi cứ chạy bổ vào thẳng trong nhà, nơi đặt chiếc quan tài lớn,

trong sự ngơ ngác của nhiều người..những người cũng mặc đồ trắng,

nhưng tôi ko hề gặp lần trước.

Phew… Tấm ảnh trên quan tài..

Là bà. Bà hắn. Bà cười dịu hiền…

Cháu xin lỗi bà, ôi …cháu thực sự xin lỗi bà…

nhưng cháu đã thở phào khi biết người nằm trong đó là bà. TT__TT

“Cháu tìm ai?”

“Cháu.. cháu..C.K..”

“C.K???”

Một cô bới tóc hỏi tôi và thắc mắc với 2 chữ C.K..

tôi ngó quanh quất, và nhìn thấy..

cái đầu bù xù quấn 1 vòng khăn tang đang cúi thấp góc sau quan tài.

Tôi chỉ về hướng đó, và cô ấy như hiểu ra.

“Bạn của Kiệt?”

“Dạ..”

“Ừ..cô bé này là bạn gái thằng Kiệt. Tuần trước vừa đến đây.”

Cậu của hắn tiến tới nói hộ tôi khi tôi còn đang lúng túng,

cô bới tóc gật đầu và đi làm việc của cô ấy..châm mấy bình trà.

“Cháu xin lỗi…cháu ko biết bà mất. cháu..ko mua gì tới cả. T__T”

“Ko sao.. cháu đến thắp nhang là được rồi. Thấy cháu, hẳn bà rất vui…”

“Sao bà đi đột ngột thế ạ?”

“Bà bệnh nhiều năm rồi…”

Tôi đến thắp nhang với sự giúp đỡ của chú ấy..

còn mắt tôi thì cứ liếc mãi về chỗ cái đầu của hắn, nãy giờ ko hề ngẩng lên.

Tôi lạy trước quan tài theo nghi lễ,

thì cái đầu ấy cũng lạy đáp trả tôi!! O__o

Hắn…

“Kiệt nó thức trắng 2 đêm liền rồi…”

“Yeah.. cháu ko gọi được cho Kiệt..”

“Ừ..nó buồn nhiều..gần như ko gượng dậy nổi. Lúc nó đến ở đây, nó cũng ko biết là bà bệnh nặng, khó qua khỏi.. Cậu mợ đều giấu để nó đi học xa yên tâm..mới hôm cháu sang về, nó mới biết. Giờ nó đang rất cần cháu.”

“Dạ. cháu hiểu…”

Tôi đến ngồi ở 1 chiếc ghế cách chỗ hắn chừng 3m, chờ đợi.

suốt gần 30 phút, hắn cứ quỳ và cúi đầu như thế…

Vị khách cúôi cùng trong đợt này cũng ra về,

mọi người bảo hắn hãy đi nghỉ, đừng quỳ nữa..

Hắn chống tay đứng dậy dù đầu vẫn cúi,

có lẽ do quỳ mãi nên chân hắn đã tê cứng và yếu,

…làm hắn loạng choạng muốn ngã..

tôi vội lao nhanh tới đỡ.

……

Hắn ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, ánh mắt thất thần, đau đớn.

vậy là từ nãy giờ, hắn ko hề biết sự có mặt của tôi??

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên dãy ghế sát tường..

“Sao ko cho tôi biết?”

“Để làm gì?”

“uh..ah.. ko…tôi đem trả you cái này, you đã quên…”

“Bà tôi mất rồi.”

“Huh? yeah… tôi biết. đừng buồn..”

“Làm sao ko buồn??? Đó ko phải là BÀ YOU!!”

Hắn tự dưng nổi cáu với tôi.. ánh mắt hắn đỏ ngầu..

thực ra tôi tệ nhất là an ủi người khác. Nhỏ Mai bảo,

tôi mà an ủi ai, dễ khiến họ đập cho tôi 1 cái. -__-

 

Chương 37

“Xin lỗi…”

“Ko còn ai thương tôi nữa rồi!!”

“Còn ba mẹ you mà..”

“Mẹ ư?.. Mẹ đi trước cả bà..”

“Huh???”

“Và đừng có..NHẮC TỚI BA TÔI!”

“…ok..”

Mồ côi mẹ?Ôi… C.K đáng thương..tôi thật ko ngờ

là hắn cô đơn thế, đằng sau cái vẻ choai choai thấy ghét…

Tôi thật may mắn khi còn cha mẹ,

dù họ ko ở bên tôi..để cho tôi 1 gia đình trọn vẹn..

và tôi còn có dì Út nữa.

“còn..cậu you, mợ you… và…dì Út tôi cũng thương you lắm..^-^”

“nhưng…ko phải là NHẤT. tôi muốn là người họ thương nhất. như mẹ, như bà đã thương tôi.”

“Trời…giống con nít quá. -__-”

“Uh..nhưng thật hạnh phúc khi là người thứ nhất trong lòng ai đó”

“Vậy à…tôi ko biết. tôi có được đâu! T__T”

Sự thật là thế. Ko biết dì Út có thương tôi nhất?

chắc là ko… Ba à? Chắc cũng ko… trước đây thì có.. mà ko, trước đây, ông yêu mẹ nhất.

còn mẹ? tôi ko chắc, nhưng dì bảo, mẹ ko yêu ba, nên..

làm sao bà có thể thương đứa con này..

“Tôi…thương you nhất”

O__O

Hắn…nói gì chứ??? Tôi vừa nghe..??

Giữa lúc tôi đang … choáng váng và bủn rủn hết tay chân..

hắn tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại

và…cầm lấy tay tôi đặt lên đùi mình..

“Vì thế… hãy ngồi đây với tôi.”

“Ok..you ngủ đi hen…”

…………

Hắn ngủ thật say, tay vẫn giữ chặt bàn tay tôi.

tôi nhìn đồng hồ.. gần 9h. tôi chưa ôn lại bài cho ngày mai…

cũng chưa ăn tối… nhưng ko hề đói 1 chút nào,

tôi… thấy bình yên làm sao, như trong giấc mơ hôm nọ

dù ko phải trong căn nhà nhỏ ở sườn đồi.

“Hai ngày nay nó mới ngủ được như thế.”

“Yah.. chắc là mệt lắm..”

“Cảm ơn cháu nhé…”

“Có gì đâu ạ.. khi nào thì chôn hả cậu?”

“Chiều mai. Nhưng hỏa thiêu.”

“Yeah..”

Mai..thi xong tôi sẽ đưa tiễn linh cửu bà cùng hắn,

tôi cũng quý bà mà. Yah..tôi sẽ..

Tôi bắt đầu thấy hơi buồn ngủ, nên cũng tựa lưng vào tường,

định chợp mắt 1 chút…thì,

điện thoại tôi reo sau mấy ngày đình công ><

“Con đi đâu vậy hả?”

“Con..đang ở nhà Kiệt. Bà Kiệt vừa mất..”

“Oh..thế sao.. để dì qua viếng.. Địa chỉ??”

“Con ko rõ..hẻm 491..”

“Ok!!”

……………

Dì tôi tới và ngồi nói chuyện với cậu hắn 1 lát,

trong lúc tôi với hắn đang ngủ cùng nhau… O_o ackkk!

ko…ý tôi là..tôi và hắn cùng ngồi ngủ…TT__TT

………

Dì đánh thức tôi vì đã hơi khuya, và hắn cũng thức giấc theo

dì tôi xoa tóc hắn và ôm đầu hắn vào bụng mình,

“Đừng âu sầu thế con trai. Mạnh mẽ lên, bà con sẽ trông chừng con từ trên kia đó.”

Dì…an ủi tốt hơn tôi nhỉ. -__-

Hắn gật đầu và cúi chào dì tôi, tôi vội đưa cho hắn giấy tờ và cũng ra về..

dù..tôi muốn ở lại cạnh hắn lúc này.

T___T

………

“Tôi thương you nhất”

????? Thương tôi?? Thương nhất? Really?

Arghh… quái quỉ. Sao cái câu ấy cứ làm phiền tôi thế này?!

MAI TÔI PHẢI THI!!

Quên đi!! ><

::Ngày hôm sau::

“Căng thẳng và mệt mỏi…”

“Uh…vẽ mất 3 tiếng. Sao tui ghét Corel Draw quá!!”

“Bà làm Logo tròn hay tam giác?”

“Phong vẽ cái Logo elip đẹp lắm…”

“Ồn quá đi! ><”

………

Bọn nó cứ chí chóe mãi và người bực mình hôm nay ko phải Mai,

mà là tôi. <__<

“Bà sao vậy Giang?”

“Ko có gì, nhức đầu thôi.”

“Ko khỏe? Bệnh à? Uống thuốc chưa?”

“Ko chừng nó bị cảm nắng rồi…”

“Trời ạh…”

Con gái đúng là nhiều chuyện thật!!

Nhỏ Mai ko ngừng rờ trán tôi, còn Diệu nhìn mặt tôi như tìm “vi khuẩn”..

chắc nó định làm thầy lang chắc?

“Tui ko sao mà.”

“Thiệt ko? chiều nay còn thi môn nữa đó”

“uh..biết rồi.”

“Ah… tui cũng mệt dễ sợ…cái lưng tui đau ghê.”

“Sao vậy?”

“Ông anh tui đổ bệnh, nằm 1 đống ko ai lo, hồi tối tui phải qua nấu cháo cho ổng.”

“Bệnh?? Anh Lam??!! Sao bà nói ảnh ko có bệnh?”

“Tui nói hồi nào??”

Àh..ko. ko phải Mai. Là DJ. Nhưng lần trước tôi hỏi, nó cũng chỉ nói…

nói gì nhỉ.. tôi ko nhớ.. hình như là “kệ ổng đi..” ??

Nhưng chuyện đó ko quan trọng,

quan trọng bây giờ là anh ấy đã bệnh thật rồi!! còn ko có ai lo!!

Ôi my prince. Poor you!~~~~~

“Ey!! cơ hội của bà đây!!”

“Gì chứ..?”

“Chiều thi xong tui dắt bà qua thăm ổng! bà chăm sóc ổng dùm tui..oh hô.. good idea ko?”

“Chăm sóc ảnh á? Tui áh?”

“YEAH!! Quyết định dzậy đi. nếu mọi việc tốt đẹp, nhớ bao tui ăn kem tươi!”

Thế rồi Mai tỏ ra hí hửng với sáng kiến đó.

tôi nghĩ bên cạnh việc nó muốn giúp tôi tiếp cận anh trai mình,

thì nó cũng muốn tìm 1 oshin ko công chăm sóc cho anh nó,

để nó tự do ôn bài mà ko lo lắng gì. Arghh!!

Chỉ có tôi là ngu thôi vì tôi đã gật đầu đồng ý. T___T

Chương 38

Nhỏ Mai bảo tôi bỏ xe ở trường để nó chở cho tiện,

nhưng tôi thấy mắc công phải quay lại trường lần nữa nên đã đạp xe song song với nó.

1 đứa đi Spacy, 1 đứa đi Martin. -__-

Mai bảo tui muốn nó hao xăng chơi. T__T

::Chung cư Đình An::

Hoàng tử của tôi ko ở trong tòa lâu đài lớn,

mà thay vào đó là 1 căn hộ nhỏ trên tầng 6 chung cư này -1 chung cư loại sang.

Mai gỡ nón và bấm chuông..

tôi thì hơi run tí xíu nên cứ đứng nép sau nó, tay cầm bịch trái cây vừa mua trên đường đi.

Người mở cửa, với…cái áo thun ba lỗ…

dĩ nhiên, ko thể là Hoàng tử của tôi, mà là… DJ!!

O__o

“Oh..anh Huấn? Sao anh ở đây?”

“Anh ba của em gọi cho tôi với cái giọng rên rỉ…”

DJ trả lời Mai nhưng mắt ko rời khỏi tôi. TT__TT

Sau khi Mai bước vào thì tôi theo sau nó, DJ đóng cửa lại và kéo cái bịch trái cây trên tay tôi.

“Huh??”

“……”

Gã ko nói gì cả, nhìn tôi rồi giật bịch trái cây đi vào trong.

tôi thật chẳng hiểu nổi tay DJ này!!

… Wow… 1 căn hộ xinh xắn với cửa sổ lớn và rộng, cùng chiếc rèm dày màu xanh lam..

trên bộ ghế Salon dài màu xám tro, Hoàng tử Lam đang nằm và tay gác lên trán,

1 chiếc chăn carô xanh đen đắp kín tận cổ..

Oh.. Sleeping prince!! ^0^

“Ảnh ngủ à?”

“Uh, mới uống thuốc.”

“ảnh ăn gì chưa? Còn anh nữa?”

“Rồi. Tôi có mua phở đem tới”

“Yeah… anh ăn trái cây nhé..?”

“…Thi tốt chứ?”

“Cũng okay…”

“Còn… Giang?”

DJ lần đầu tiên gọi tên tôi trong lúc tôi đang mải mê nhìn Hoàng tử ngủ trong rừng..T__T

nên cái vẻ ngơ ngác của tôi bị nhỏ Mai véo cho 1 cái rõ đau..hic hic.

“uh huh?”

“Ảnh hỏi bà thi được ko?”

“Thi gì?”

“Trời ơi là trời!! bà bệnh theo anh tui luôn rồi àh!??”

>< Nhỏ Mai giậm chân sau khi phán câu ấy rồi đi vào 1 căn phòng bên trong..

bỏ lại tôi với gã cướp biển đáng sợ đang nốc lon bia Heineiken,

và hỏi tôi với cái giọng lạnh lùng.

“Quên tôi đã nói gì với em rồi sao? Đừng mơ tưởng tới thằng Lam”

“??..yah.. mơ tưởng gì chứ..”

“Tôi không muốn nhìn em khóc vì thất tình, rõ chưa?”

“Gì cơ.. khóc vì tình áh?? anh..nói gì thế hở? -__-”

Ko hiểu sao DJ lại ngăn cản tôi thích anh Lam. <___<

liệu… Hoàng tử đã có Công nương cho riêng mình?

Ko thể thế được, vì… giả sử anh đã có người yêu, thì nhỏ Mai phải là người đầu tiên cản tôi.

Đằng này, nó đang cổ xúy tôi kia mà. -__-

“Việc thổi kèn thế nào?”

“Kèn ư? oh…”

“?? Ko phải em đã làm mất nó??”

“Ko phải… nó nằm ở nhà.. từ hôm ấy chưa có đụng vào.-__-”

“Gì?? Em…?”

Mặt của anh ta hơi sùng, tay bóp chặt lon bia khẽ dứ lên.

tôi rụt vai lại và sợ gã sẽ ném lon bia về mặt tôi, nên giơ tay lên đỡ…

“Làm gì vậy??”

“Oh..ko.. tưởng..”

“Tưởng tôi đánh em à?”

-__- Tôi ko đáp và quay chỗ khác, bắt gặp nhỏ Mai trong bộ đồ lửng đi ra.

tôi ko che giấu vẻ ngạc nhiên…

“Gì nhìn dữ vậy bà già??”

“Bà… kiếm đâu ra bộ đồ??”

“Tui có tủ đồ ở đây. thỉnh thoảng tui vẫn ghé chỗ này ở vài ngày mà, anh ba tui dành hẳn 1 phòng cho tui đó!!”

“Oh..ra thế..”

“Bà có muốn thay đồ cho thoải mái ko? mặc đồ của tui”

“Khỏi đi, chút xíu về rồi….”

“Về gì chứ? Ở lại ăn tối luôn… ahh haa.. em và Giang sẽ nấu ăn chooo!!”

“Shii.. ảnh đang ngủ mà, bà nói nhỏ chứ!”

“xời..coi nó kìa. Yên tâm đi, anh tui ngủ thì ồn mấy cũng chẳng nhằm nhò gì ^0^”

Oh..really? Hèn chi hôm ấy họp, anh ngủ ngon lành. ^=^

tôi đã từ chối vụ bếp núc đột ngột này nhưng nhỏ Mai ko cho,

bản thân tôi đến đây để gặp anh, thế mà…

.. thôi thì, ở lại vậy…tôi muốn anh nhìn thấy tôi!! T__T

“Ey!! Ở dưới có Siêu thị, bà xuống mua mấy thứ này!”

“Sao lại là tui?”

“Ko lẽ bà kêu tui bận bộ đồ này xuống đó??”

“Hừ…”

Tôi quạu quọ lấy ví trong túi và cầm tấm giấy ghi mấy thứ cần mua nhỏ Mai đưa,

nó cũng dúi vào tay tôi 1 ít tiền…

DJ bước theo sau tôi ra cửa, chắc là mở cửa cho tôi.

nhưng……sao gã lại khóac thêm áo Jacket nhỉ?

……

Đó là vì… anh ta đã theo tôi đi siêu thị ở Tầng trệt chung cư! Arghh…

Giống như là đi giám sát tôi vậy!!

“Sao em cứ cau có thế? Chẳng lẽ nở 1 nụ cười lại khó khăn đến vậy?”

“um… thế còn anh?? làm như dễ cười lắm áh!! -__-”

“huh?..um.. phải vui thì mới cười.. khi ko lại cười như đười ươi à?”

“yeah..so.. em cũng vậy”

“Làm sao thì em vui? để em có thể cười?”

“Huh??”

Tôi đứng sựng lại giữa quầy đồ hộp và nhìn DJ ngơ ngáo,

làm sao thì tôi vui à?? nhưng tại sao anh muốn biết..?

Còn anh ta thì giả vờ ngó mấy kệ hàng vẻ như đã thốt lên 1 câu hỏi ko định hỏi..

cái vẻ ấy.. thật khác với DJ mà tôi quen biết.

..vui..? cười…? tôi đã cười nhiều với C.K..nhưng DJ thì..hình như chưa bao giờ.

…vì anh luôn làm tôi sợ hơn là làm tôi vui như C.K.

………

Tôi đã ko đụng đến tiền trong ví của mình,

kể cả số mà nhỏ Mai đưa vì…DJ đã thanh tóan tất cả..

Khi chúng tôi đang tiến đến thang máy, và DJ thì 2 tay xách 2 bịch đồ vừa mua..

Bỗng…

một bé trai hơn 1 tuổi lững chững chạy tới chân DJ và …

giơ 2 tay ra đòi bế!! mặt nó khẩn thiết nhưng dễ thương cực.. oh..

nó cứ thế và bắt đầu mếu máo khi DJ trố mắt ra nhìn nó mà ko chịu bế..

Baby dễ thương, lại đây với chị nào..

Nó ko màng đến tôi đang cúi người giơ tay ra sẵn sàng bồng nó..><

mà ôm chặt chân DJ!! WHY??

Con anh ta?? O__o

Chương 39

“Chuyện quái gì thế này??”

DJ có vẻ lúng túng với đứa bé còn nó thì đã khóc ré lên,

tôi giành lấy 2 túi đồ trên tay anh ta..

“Anh bồng nó lên đi!!”

“Gì..?? b..bồng nó??”

“Nó đang khóc đòi anh kìa?!”

Anh ta ngó tôi rồi quay sang thằng bé, với động tác như lật đật,

anh cúi người nhấc nó lên bằng 2 tay.. thằng bé nấc vài tiếng rồi nín thinh.. *__*

nó bắt đầu cười… và..tay sờ vào hàm ria trên môi DJ, đã rậm hơn nhiều so với lần đầu tiên tôi gặp.

Có lẽ nhột nên DJ chu mỏ… haha..hihi..

buồn cười quá..^^__^^

“Này. bé con… mẹ đâu hả?”

“Ư…pa..pa ư…”

“Nó kêu anh là PAPA !! YOUR SON???”

“Điên hả? Tôi còn chưa vợ!!”

[Bập]

Thằng bé bộp 1 cái vào má DJ khi anh đang quay sang nói chuyện với tôi ^o^,

cú tát bất ngờ khiến DJ nổi điên lên và bặm môi trợn mắt nhìn thằng bé..

tôi sợ chết được..argh..có khi anh ta quăng thằng bé mất…

nhưng khác với tôi, nhóc con ko sợ gì cả mà cứ cười nhăn 2 cái răng cửa..

DJ bỗng biến đổi sắc mặt và nở 1 nụ cười tôi chưa thấy bao giờ.. rất thỏai mái..

anh chun môi hôn vào mũi thằng bé.. khiến nó nắc nẻ cười..

Thật…đáng iu!! TT__TT

“Bon!! trời…”

Một cô mặc váy dài chạy hớt hải và la to khi thấy chúng tôi,

cô đi nhanh tới và cúi chào tôi cùng DJ..

“Xin lỗi anh, thằng bé…”

“Con chị à?”

“Vâng.. chị gái nó mải chơi mà ko trông chừng..tôi đang chọn đồ trong siêu thị…”

Nói rồi cô ấy dang tay đón thằng bé dù nó ko muốn rời DJ..

Anh ta cũng có vẻ luyến tiếc..

“Anh..trông giống bố nó..”

“Thế à..?”

Cô ấy cười chào và xin lỗi chúng tôi, sau đó ẵm thằng bé đi khuất.

DJ nhìn theo mãi 1 lúc lâu, đến khi tôi khều nhẹ anh ta vì thang máy đang mở chờ.

chúng tôi bước vào và DJ thì đã cầm lại 2 cái túi đồ to..

“Lúc nãy…anh đã cười..”

“Huh?? uh.. ya..tôi cũng thấy em cười”

“Em àh?? Yeah!! HAHA… nó SỜ RÂU ANH!!”

“Em cười ghê quá, chẳng đẹp gì cả.”

“Huh?? Gì..?”

>__< Sau này đừng có mong tôi cười với anh!!

………….

“Đi đâu mà lâu quá chời ÀH!!”

Mai cằn nhằn khi vừa mở cửa cho chúng tôi..

con bạn này.. nó như 1 bà mẹ chồng khó tính.. >< àh không, nếu..hihi.. nó là em chồng thì chán nhỉ!! ^-^

“Cười gì mà CƯỜI??”

“Ackk”

Giọng nó cứ hay hét to ở cuối câu như thế.

DJ nhăn mặt còn tôi thì bịt tai lại.. +___+

Ơ.. Hoàng tử bị kinh động roài.. anh ngọ nguậy đầu và mở con mắt còn ngái ngủ..

rồi khẽ khàng ngồi dậy, tay dụi mắt, nhìn chúng tôi đang đứng..

Oh..anh mặc Pijama!!! lúc nãy đắp chăn kín nên tôi ko biết.

So cool~~!!

“Sao..2 em lại..?”

“Giang tới thăm anh đó!!”

“Ah… Giang.. cảm ơn em.”

“^-^ Anh ngủ ngon chứ ạh?”

Anh ấy gật đầu rồi cuốn tấm chăn lại, vò đầu và đi vào phía trong..

Anh có vẻ chưa được khỏe lắm.

……………

Nói là nấu ăn nhưng nhỏ Mai và tôi chỉ chiên mấy thứ làm sẵn trong siêu thị,

như chả giò và há cảo..

cho nên chỉ 30 phút, chúng tôi đã làm xong 1 bữa ăn ra trò. ^=^

tôi cặm cụi tỉa dưa leo để trang trí thật đẹp.. phải lấy điểm trước Hoàng tử!hehe..

“Áh!”

“Trời..Giang! bà cắt vào tay rồi?! MÁU!! EO ÔI!”

Giọng của Mai.. ack ack.. cứ như tôi đang bị cắt cổ vậy O__O

thiệt là.. aww…đau quá… máu trên ngón tay trỏ tôi cứ phun ra..

hẳn tôi đã cắt khá sâu..

Từ phòng khách, người lao vào như cơn lốc với vẻ hơi hoảng hốt,

là anh ta – cướp biển DJ. Anh nhìn ngón tay máu me của tôi,

giữ nhanh nó bằng tay mình và đút vào miệng nút..

*__O ARGHHH..

Cả tôi và Mai đều nhìn mà ko nói nên lời..

miệng há hốc..

“Nhà có bông gòn hay gì ko??”

“K..H..ÔNG Ạ”

Nhỏ Mai đáp cà lăm khi thấy vẻ căng thẳng của DJ..

Anh ta liền cho tay vào túi áo Jacket và lôi ra 1 bao thuốc lá,

rồi bảo nhỏ Mai rút cho 1 điếu và bẻ đôi.. để lấy bã thuốc…

vì tay kia của anh đang giữ ngón trỏ của tôi, cứ ko ngừng tuôn máu ra..

Xong DJ đắp bã thuốc lá lên ngón tay tôi và bóp chặt..

Ahh..đau! T__T

Rồi DJ lấy khăn giấy dùng để lót chả giò chiên ở gần đó, cái chưa dùng..

quấn ngón tay tôi lại..cột thun..

Thế là trong 5 phút, anh ta đã cầm máu xong cho tôi.

Thao tác nhanh gọn và bình tĩnh .

Hoàng tử Lam thì vừa đi tới cửa nhà bếp, gác tay lên vách và hỏi chuyện gì..

DJ bảo anh Lam hãy đưa tôi ra ngoài, còn anh ta ở lại giúp Mai lo cho xong..

……………

Tôi ngồi với Hoàng tử trong phòng khách,

nói nhảm nhí gì đó tôi cũng ko biết… ackk.. vì mải nghĩ về cái hành động vừa rồi của DJ.

Sau đó, chúng tôi cùng ăn tối, rửa chén..

DJ và Hòang tử ko cho tôi rửa, vì cái ngón tay bị thương..

nên họ đã làm thay tôi và Mai..

…………

 

Chương 40

Tôi ra về lúc 6h20..

Nhỏ Mai ở lại nhà anh Lam nên nó chỉ tiễn tôi ra thang máy,

lúc tôi ra cửa, DJ vẫn đang bận nói điện thoại với ai đó..

“Về cẩn thận nha. Bà nhớ băng lại ngón tay. Chết!! Mai thi thực hành! Làm sao bà vẽ???”

“Tui vẽ tay phải mà cô nương!”

“Ừh hén ^^”

“Thôi vào đi…”

…………

Hòang tử thậm chí ko hề tiễn tôi, khi tôi chào anh, anh chỉ gật đầu cười và ngồi mở máy laptop..

chán quá.. mệt quá…………………

tôi lấy xe xong thì đạp nhanh ra khỏi khuôn viên chung cư.

“Hey…Khoannn…tay em??”………

Hình như có ai đó gọi tôi?

Tôi ngóay đầu lại nhìn khi chân vẫn đạp.. và thấy cái áo Jacket đen của DJ,

anh ta vừa chạy ào ra cổng chung cư..

Nhưng tôi đã rời khỏi rồi..thôi kệ. Hay tôi bỏ quên gì??

Đâu có đâu?

…………

Tôi đạp về đầu hẻm nhà mình, mới sực nhớ ra

Hôm nay hỏa thiêu bà!! Ôi trời ơi….

với hy vọng mong manh rằng còn kịp,

tôi chạy thẳng sang hẻm 491.

Cửa khóa.

Họ đã đi rồi. Gần 7h còn gì.

thật tệ…tôi đã quên mất chuyện này. Nếu nhớ, tôi đã ko đến nhà anh Lam.

Tôi dắt xe quay ra ngòai hẻm, thất thểu vì cảm thấy bực mình cái tính đãng trí..

Một chiếc xe 15 chỗ đỗ xịch, và nhiều người bước xuống.

Tôi nhìn thấy cậu của C.K… yahh họ vừa về tới.

Tôi nép sang 1 bên và tránh mặt cậu.. sợ cậu sẽ giận vì hôm qua tôi hỏi mà ko đi,

nhưng tệ thật, cậu đã thấy tôi..

“Oh, Giang?? Cháu đến khi nào?”

“Cháu…mới ghé.. xin lỗi, cháu quên…”

“Ah… ko sao.. Hôm nay cũng có 1 cô bạn của Kiệt cùng đi.”

“Yeah?? Cô bạn??”

… “GIANG??”

Tôi quay lại khi nghe tiếng gọi và gặp nhỏ bạn thân,

Diệu nhìn tôi ngạc nhiên dù tôi còn ngạc nhiên hơn cả nó.

Nó làm gì ở đây?? Tui kéo Diệu ra 1 góc để tránh làm phiền mọi người..

“Bà..??”

“Tui đi đưa tang bà ngoại của Kiệt. Bà qua đây chi??”

“Sao bà biết???”

“Tui tình cờ ghé đúng lúc thôi, vì mới tìm được cái địa chỉ từ chỗ 1 đứa bên lớp B2.”

“…um……”

“Chiều bà với Mai hú hí đi đâu vậy??”

“Hú hí gì?? >< eh, bà có nói với hắn tui với Mai đi đâu ko??”

“Nói gì? tui biết đâu mà nói!! vả lại, Kiệt buồn lắm cơ… hic hic”

Tôi ngó sang chỗ chiếc xe khi cảm nhận được hắn vẫn còn trong đó,

1 lúc… 5 giây…10 giây… hắn trong bộ đồ hôm qua (ack, chưa tắm??)

từ từ leo xuống xe… hắn là người cuối cùng.

khi hắn nhìn thấy tôi, hắn hơi khựng lại..

rồi bước thẳng tới, mắt vẫn nhìn tôi…

Hắn đẩy Diệu ra và đứng đối mặt với tôi, im lặng.

Hắn ôm tôi.

…………

………………

Dù rất khó thở trong vòng tay chặt của hắn, tôi vẫn đứng yên,

chàng trai Bodyguard của tôi, lúc này, đang cần tôi… -__- hoặc ai đó để bám víu..

Diệu nhìn tôi, ánh mắt nó hơi ngỡ ngàng, và shock 1 chút.

nhưng biết làm sao… … Sorry..

Nó có hiểu ko??

“Bà đã thành khói bay đi rồi…”

“Yeah…”

Hắn thì thào trên vai tôi, giọng hắn yếu và hụt hơi đến tội nghiệp,

tôi vỗ nhẹ lưng hắn, vì chỉ có cánh tay tôi là có thể họat động được trong tình thế này. +__+

Tôi cũng muốn an ủi, nhưng với “nghệ thuật console” của tôi, thì có lẽ,

im lặng vẫn tốt hơn -__-

“You đã ở đâu? My baby?”

“Huhhh?? um..tôi..xin lỗi, tôi đã múôn đi cùng nhưng…”

“Giờ, đi với tôi được ko?”

“Bây giờ àh?? tôi… uh..okay…”

Khi chữ “Okay” của tôi vừa thốt ra 1 cách do dự,

hắn đã nhảy lên chiếc xe đạp của tôi dựng sát bên và kéo tôi ra yên sau..

Tôi leo lên ngồi trong lúc còn chưa biết phải làm gì nữa,

và nhìn nhỏ Diệu – nó mím môi và rồi quay đi..

Chắc nó thất vọng vì tôi và C.K. T_____T

…………

Hắn đã chở tôi suốt 1 tiếng đồng hồ vòng vòng

ko nói năng gì cả, chỉ đạp và đạp..

Ko lẽ định chạy mãi thế này sao??

“You muốn đi đâu vậy?”

“Ko biết.”

“Trời ạh.. Dừng, dừng lại.”

“Ko muốn…”

“Nào, Baby, nghe lời đi”

“HUH??”

Ackk! tôi vừa…gọi hắn là Baby??

thật kinh dị!! tôi bị nhiễm do lúc nãy hắn gọi tôi thế…!!! >_>

Hắn dừng xe ngay lập tức khi nghe tiếng đó,

quay lại nhìn tôi với đôi mắt ếch. T___T

“Baby?? Tôi KHÔNG phải BABY, chỉ có YOU LÀ MY BABY thôi, okay??”

“Ok -__-… sao tự nhiên lại khùng lên.. Hết buồn rồi àh?”

“Chẳng lẽ muốn tôi khóc tức tưởi trước mặt you???”

Hừm. cái tên Bodyguard này,,

vừa nãy đang âu sầu thểu não như trái chuối dập, giờ đã hung dữ lên gòi.. <__>

Hắn cho xe lên vỉa hè trống và chúng tôi ngồi trước 1 cửa hàng đã đóng cửa.

……

“Ngồi sát lại đây!”

“NO!! ><”

“Please..”

Hắn… thừa biết tôi sẽ xiêu lòng khi tỏ ra thảm thiết,

nên nhìn tôi như cầu xin… 1 ân huệ..

vả lại hắn đang buồn.. hừ..

tôi khẽ nhích lại gần thì hắn quàng tay qua vai tôi lập tức,

để tôi ko thể đổi ý xích ra..

tự bao giờ hắn cho mình cái quyền muốn ôm là ôm thế hả??

>_<

“Tôi ko còn gì luyến tiếc ở đây, ngoại trừ…”

“Ngoại trừ cái gì?”

“Ngoại trừ you.”

“Đừng giỡn mà…”

“You nghĩ tôi có thể giỡn vào lúc này sao??”

“Tôi… tôi..chỉ là..”

“Nhưng tôi chán nơi này lắm rồi!!”

“Yah..vậy thì đi .. chừng nào?”

“Thứ bảy..”

“………khi nào về?”

“4 năm.”

“………”

Lâu thế ư? wheww…

..

“Sao lại thở dài?”

“Huh? ah..ko..”

“You biết ko.. Hồi ấy, tôi là thằng quậy phá và ngang bướng. Mẹ và bà đều khóc vì tôi. Tôi chưa trả hiếu cho họ, thì họ đã đi rồi, rời bỏ tôi. Tôi thật đáng nguyền rủa…khi hối hận, thì đã ko còn kịp nữa……”

“Họ ko giận you đâu mà…”

“…khi tôi vừa nhận ra tôi cần họ, tôi chỉ có thể níu tay họ lần sau cuối…”

“………”

“..ko biết tôi có điên ko, nhưng… tôi…”

“..??”

“Tôi .. thương you như thương mẹ, như thương bà… thương vô cùng”

“??????????????”

Tỏ…tình..?? Hắn nhìn ra đường vẻ hơi bối rối, nhưng giọng rất thật.

tôi… hắn..?? ôi chẳng bíêt nghĩ gì nữa.. hắn..thương tôi??

“Thương…thương như 1 người thân à??”

“Ko..như 1 người yêu.”

“WHAT??? Y..y..ê.yêu áh??”

Tôi đang cà lăm vì lưỡi cứ đờ ra, thì đột ngột, hắn…

hôn nhanh lên má tôi!!!!!! ARGHHHH……

WHAT THE HELL??

“Sorry..nhưng tôi thích đôi má hồng hồng của you lúc này quá…”

“ACKK..?!! CÒN NÓI KO GIỠN?”

“Ko giỡn. i really love you.”

“WHY??? nếu ko có 1 lý do đàng hoàng, tôi sẽ ko tha thứ cho you vì đem chuyện này ra đùa, khi bà you vừa mất!! >__< ? tôi ko xinh đẹp, right? tôi cũng ko có body chuẩn, right? tôi ko nhu mì, thục nữ, right?…tôi ko…”

“Tôi ko cần những cô gái như thế.”

“Huh?”

“Một cô gái gọi tôi bằng ‘cậu’, rồi bằng ‘you’, rồi khi ko níu áo tôi sợ hãi, rồi bảo tôi -Ngủ sớm đi- cái câu mẹ tôi vẫn hay nói, ngắn củn, mà lại rất dịu dàng. Một cô gái đeo tạp dề nấu ăn trong bếp nhìn yêu ko chịu nổi, và…tôi thích nhìn you nổi giận – tức tối khi bị tôi chọc.. lúc đó, you dễ thương khủng khiếp!!”

Hắn nói liên tục và tôi chỉ tròn mắt ngồi nghe,

với những lời như thế, rõ ràng, ko thể là đùa cợt hay giả dối..

vì tôi thấy đó đúng là hình ảnh của tôi..

Một con nhỏ là chính mình trước hắn,

ko ra vẻ, ko che giấu, sống rất thật..

Điều đó làm .. hắn yêu tôi?

OMGOSH! TT____T

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+