Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bạch mã hoàng tử – Chương 61 – 65-tiểu thuyết tình yêu 

Đăng ngày 18/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Tôi lao ra cửa để bỏ chạy, trốn chạy 1 sự thật phũ phàng... trong tôi ko còn chút tỉnh táo nào, ko có bất kỳ suy nghĩ gì.

Chương 61

 

Tôi lao ra cửa để bỏ chạy, trốn chạy 1 sự thật phũ phàng…

trong tôi ko còn chút tỉnh táo nào, ko có bất kỳ suy nghĩ gì.

Còn C.K như chôn chân tại chỗ, và mẹ thì tôi cố chạy ra giữ tôi lại.

“Đừng…con đừng đi…Giang…”

Tôi gỡ mạnh tay bà ra, và mở nhanh cánh cổng, bất chấp tất cả và bắt đầu chạy,

chạy như 1 con điên trên đường…. mưa đang rơi…nhưng tôi cứ chạy…

mẹ ko đuổi theo, C.K ko đuổi theo…chỉ có tôi.

Đừng đuổi theo!! tôi ko muốn nhìn thấy họ!!

tôi leo lên chiếc xe buýt tại trạm dừng đằng trước,

với người ướt sũng nước mưa…những hành khách nhìn tôi khó hiểu..

mặc kệ họ…mặc kệ…

có còn gì ý nghĩa nữa đâu…mẹ ơi…tại sao…

mẹ bỏ đi 1 cách đột ngột, để làm vợ 1 người đàn ông giàu có…

tại sao…ko hề lo lắng quan tâm con, thậm chí ko hỏi thăm hay thư từ…

mẹ như biến mất khỏi cuộc đời con……thật tàn nhẫn.

và…tại sao…lại là mẹ kế của C.K..

Với trăm dấu hỏi tại sao, tôi ngồi như 1 xác chết. tái mét, lạnh ngắt.

Chiếc xe dừng và tôi bước xuống trong vô thần… ko biết là mình đang đi đâu, về đâu.

Mọi thứ như vỡ tan trước mắt tôi.

Quá phũ phàng……

:Quán bar YK::

Ko hiểu sao, tôi lại tới trước quán bar này lần nữa.

Chiếc xe buýt đã đưa tôi đến, hay là tự tôi mò tới… tôi cũng ko biết.

Tôi đẩy cửa vào, và dù nhạc vẫn dập ình ình, tôi như ko hề nghe thấy…

Tôi gọi bia và uống, rồi mấy người đàn ông thấy việc cô gái ướt mem, uống bia 1 mình thật lạ,

họ đẩy cho tôi cả rượu, và tôi…cũng uống luôn!

tôi ko còn biết trời trăng gì nữa…

“Oh..Nhị tẩu?”

Ai gọi tôi là Nhị tẩu??? Tên nào đó???

Tôi nhướn chân mày nhìn cho rõ… là anh chàng đầu đinh tôi đã gặp ở phòng bệnh của bé Mina..

anh em kết nghĩa của Solo DJ..

“Hi…chào..!ho ho..”

“Cô nương này sao lại uống nhiều vậy…Trông giùm tôi, anh bạn.”

Anh ta nói gì đó với người ở quầy bar, rồi móc điện thoại đi ra ngoài..

tôi ko biết..vì có nghe được gì đâu.. đầu tôi lâng lâng..

“Cô em ra nhảy đi!!”

Một gã bên cạnh hất hàm đề nghị.

Nhảy ư? Hehe.. cũng được.. Okay… khà khà…nhảy..

tôi hoàn toàn mất trí rồi. Tôi thậm chí ko biết mình đang làm gì…

Tôi cứ đi ra sàn nhảy trong tiếng vỗ tay của mấy gã kia.

Tôi có biết nhảy đâu. Nên tôi nhảy loạn xà ngầu.. y như bị tâm thần. TT___TT

………

Trong lúc đang quay cuồng trong tiếng nhạc,

một cánh tay chụp 2 vai tôi lại và giữ chặt…

“Em điên à? Em làm gì thế hả?”

“Oopss, DJ à? Hehe…Solo.. anh hát hay lắm ^-^”

“Đi ra!”

DJ kéo tay tôi ra khỏi sàn nhảy nhưng tôi giật tay lại và tiếp tục ..!!

Gã gạt đám đông ra và…bế thốc tôi lên vai, vác ra khỏi quán bar, dù tôi vẫn giảy nảy..

theo sau, hình như là anh chàng đầu đinh gọi tôi là “Nhị tẩu”… TT___TT

…………………….

………

Tôi tỉnh lại và thấy đầu nặng như búa bổ.

Argh… thật khó chịu..tôi muốn……ÓI!!!!!

“Oọc”

Rồi tôi ói.

Ói ra sàn. Sàn… hey…sàn nhà ai đây????????

Tôi đang ở đâu đây!!!!!!

“Trời ạh, em lại ói ra nhà tôi. Tôi lau 2 lần rồi!”

“Huh? DJ? SAO EM LẠI Ở ĐÂY?”

“Em nhảy như 1 cave. Nếu tôi ko vác em về đây, em sẽ có màn “vũ thoát y”.”

“Hả??”

DJ điềm nhiên đẩy tôi nằm xuống và đặt khăn nóng lên trán tôi.

xong anh ta lấy cây lau sàn nhà vừa bị tôi…vấy bẩn. T___T

Vậy…có nghĩa là, tôi đang ở nhà DJ ư?

“Gọi tôi là gì? DJ? Solo? Sao em biết tôi là Solo?”

“Umm… Là DJ. Còn Solo là anh Lam nói.”

“Em đã nghe nhạc của tôi à? bài gì?”

“Crying girl”

DJ dừng ngay tay lại và nhìn tôi, có vẻ như anh ta rất shock..

Nhưng rồi, anh ta cố tình tỏ ra thản nhiên, tiếp tục lau nhà.

“Thấy thế nào?”

“Có phải, anh viết cho em ko?”

Tôi hỏi 1 cách tỉnh khô đến độ tôi cũng ko tin là mình có thể,

hình như rượu trong đầu tôi vẫn chưa tan, tôi hứng cái khăn trên tay và ngồi dậy.

nhìn xoáy vào mắt DJ, đang khá bối rối..

“Em nói quái quỉ gì thế?”

“Anh viết bài ấy, là về em. Em cảm giác thế.”

“Em say rồi. Nằm xuống và ngủ đi”

DJ xách cái xô và cây lau nhà vào toalet, trốn tránh câu trả lời.

tôi cũng ko có ý định tra khảo anh ta về điều đó.

Chuyện đã xảy ra, ko phải là 1 giấc mơ. Tôi như bước qua 1 ngưỡng khác của cuộc đời.

Tôi đau đớn nhận ra, mình vừa mất đi C.K và tình yêu thương với mẹ.

Tôi hận mẹ.

“Có chuyện gì mà em lại uống như thế?”

DJ xắn tay áo bước ra..

cái vẻ rắn rỏi của DJ làm tôi thấy mình như mềm yếu hẳn đi…

“Nếu anh ko viết bài ấy cho em, thì hãy cứ để em làm 1 crying girl lần này..”

“?? Em.. sao em lạ quá..?”

“Cho em mượn vai anh… em muốn khóc..”

DJ bước tới giường, và khom người định đè tôi nằm xuống lại,

tôi ghì chặt vai anh, bờ vai rộng và vững chãi…

tôi gục đầu vào đó tìm 1 sự che chở, và khóc… lại khóc trước DJ..

tại sao tôi chỉ khóc với anh… tôi ko biết..

nhưng tôi ko gượng được nữa.

Chương 62

Nước mắt của tôi đẫm ướt vai áo của Solo DJ,

còn tôi thì thấy người mình rã rời, tê tái…

DJ ngồi 1 cách im lặng, rồi, anh vỗ nhẹ lưng tôi, và khẽ khàng đặt 1 tay lên đầu tôi.

Tôi bỗng thấy an toàn làm sao, giây phút này.

“Sao thế…?”

“…………………”

DJ đẩy tôi ra vào cúi nhìn đôi mắt ướt của tôi,

bằng ngón tay cái to và khỏe, anh ta lau nhẹ mí mắt tôi, cả 2 bên,

và mỉm cười, nụ cười của DJ.

Đối với tôi, lúc này, nó như 1 tia sáng giữa màn đêm tăm tối,

dù nó làm tôi nhớ tới cái lúm đồng tiền của hắn kinh khủng.

“Em ko biết rằng, em khóc xấu lắm à? Tôi đã nói…”

“Biết.. hic hic..”

“Nằm xuống ngủ 1 giấc, sẽ ko sao.Ok?”

Tôi cũng định ngủ 1 lát vì đã mệt mỏi quá, nhưng nhìn kim đồng hồ chỉ 10 giờ 30 khuya,

tôi đã hứa với dì… tôi phải về…

……………

DJ lôi tôi lên xe và đưa tôi về nhà,

tôi ko có cách nào để thoái thác, vì ai cũng biết sức mạnh của DJ.

mà thật ra, tôi cũng cần có ai đó đưa về ban đêm thế này,

an ninh khu tôi ở ko tốt cho lắm…và hơn nữa,

C.K đã ko còn là Bodyguard của tôi, từ hôm nay.

::Nhà Giang::

Tôi đến cửa nhà lúc 11h50.

Dù sợ nhưng tôi vẫn thản nhiên đi vào cửa, mặc kệ dì đang chống nạnh ở lối vào.

DJ dựng xe và nhìn theo.

“Giang, sao thế hả?? Thằng Kiệt đâu??”

“Chia tay rồi”

“CÁI GÌ? KO PHẢI HÔM NAY CON RA MẮT BA NÓ SAO?”

“Dì…đừng lớn tiếng, con nhức đầu lắm!”

“Hả?? ăn nói với dì thế hả?? Còn anh ta là ai?? Sao con lại về khuya khoắt thế?? Lần trước đã hứa…”

“Đừng la lối nữa. Để cho cô bé yên”

DJ lên tiếng cắt ngang tràn câu hỏi xối xả và bực bội của dì tôi,

điều đó làm dì Út tôi chưng hửng và quay lại..

nhưng anh đã nổ máy xe và vọt đi.

“Ai vậy, Giang?”

“DJ.”

“Gì??”

Tôi ko muốn giải thích thêm, và khụyu xuống..

lúc này dì mới nhận ra sự suy sụp của tôi.

“Có chuyện gì vậy, Giang?”

Tôi vừa khóc vừa kể cho dì nghe chuyện tôi đã gặp mẹ ở nhà của C.K

dì cũng ko giấu nổi sự bàng hoàng…

“Thôi con, đừng khóc… Tất cả là duyên nợ nó thế. Hai đứa yêu nhau thì chuyện đó cũng vượt qua được thôi”

“Làm sao vượt qua??? Dì bảo con làm sao?? Hắn ghét mẹ con, con ghét ba hắn… người cướp mẹ đi…….tụi con giờ là kẻ thù của nhau!”

“Đừng nghĩ như vậy! Ba mẹ con ko sống hạnh phúc với nhau thì hãy để mẹ con đi tìm hạnh phúc riêng của mình…”

“Nhưng mẹ bỏ con! Để lấy ông ta!! bao năm ko hề thăm con!!”

“… ba con đã ko cho mẹ con biết con đang ở đâu. Ông ấy đem giấu con, để trừng phạt cô ấy. Dì lại ko biết gì về mẹ con…”

Tôi mới hiểu, tại sao ba tôi luôn ông tránh né gặp tôi

vì ông cảm thấy có lỗi với tôi…

Nhưng cho dù thế, tôi ko hề giận gì ba tôi cả.

Ít ra, ông vẫn lo lắng và thăm tôi mỗi tháng, cả khi tôi bị tai nạn trong bệnh viện.

khi đó, mẹ đang sống sung sướng trong căn nhà to lớn kia. >_<

Whew..

…………

tôi ngủ 1 giấc dài với những cơn mơ chập choạng kỳ quái,

căn nhà trên sườn đồi bị lũ cuốn trôi đi! TT___TT

tôi đang bơi hoảng loạn trong dòng lũ……..

thì bỗng có 1 tên cướp biển đến cứu tôi,, yeah..cướp biển DJ.

Ko thấy C.K đâu cả.

Suốt 2 ngày… 3 ngày…1 tuần

rồi 2 tuần… hắn ko xuất hiện, và thậm chí, giống như là tan biến đi.

Chấm hết. Tôi cũng ko muốn gặp hắn.

………………

Tôi quyết định trở lại Kana Studio. -___-

Quên đi lời hứa hôm nào, mà cũng là, chính hắn đã vi phạm giao ước trước..

ACKK! thật ngớ ngẩn, lúc này, chúng tôi đã broke up rồi.

thì còn giao ước gì nữa!

::Kana Studio::

“Welcome back, Giang!”

“Tụi chị vẫn mong em trở lại!^^”

“Đừng nghỉ nữa nhé!”

“Okay..thanks..”

Mọi người chào đón tôi 1 cách niềm nở khiến tôi cũng cảm động,

và dần quên đi chuyện buồn riêng…

yeah..công việc, công việc… và tốt nghiệp..

cố lên, Giang!!

!!!

………

“Giang, em ghé phòng đĩa lấy cái album Vol 6 của Ca sĩ Đan Trường về đây nhé.”

“Okay..”

“Chìa khóa nè!”

Tôi chụp cái chìa khóa chị Kim thảy cho, và đi lên tầng 3… Phòng đĩa à?

Có phải căn phòng hôm trước với dàn kệ đầy CDs??

Chắc là nó.

:isc Playing Room::

Lần trước tôi ko cần chìa khóa, vì anh Lam đã mở sẵn,

nhưng lần này tôi phải tra chìa vào ổ vì nó đóng kín im ỉm.

[Kịch]

Tối thui.

Công tắc đèn ở đâu nhỉ…

Trong lúc tôi đang mò mẫm, thì đèn bật sáng khiến tôi hỏang hồn,

và DJ thì đứng trước mặt với 1 tay đang chống lên cột, cạnh chỗ công tắc điện

tay kia đang xách cái tai nghe..

“OMG!! anh làm gì ở đây? Mà sao lại khóa cửa và tắt đèn??”

“Tôi đang nghe nhạc, tôi vốn thích nghe trong bóng tối. Còn em, đi đâu?”

“Em cần lấy cái đĩa…”

Tôi bước tới chỗ dãy kệ để tìm cái album vol 6,

nhưng cảm giác DJ đang nhìn tôi chăm chăm khiến tim tôi đập thình thịch.

Chương 63

DJ chợt bước tới sát cạnh tôi, với tay lấy hộ cái đĩa mà tôi cố nhón chân để lấy..

nó ở trên tầng kệ khá cao…hic… T___T

“Cảm ơn..”

“Ko cần cảm ơn, vì tôi cần em giúp lại 1 việc”

Nói rồi DJ kéo tôi lại chỗ chiếc máy và cho tôi nghe 1 bản nhạc trong máy..

lại là nhạc tiếng Anh.. tôi chỉ nghe được cái gì đó “My sunshine”…hay “Waiting so long..” gì đó.

TT___TT

“Tôi nghĩ là nó có chỗ gì đó ko ổn, em có thấy?”

“Khúc đầu thì trầm, khúc sao cũng trầm…chả có cao trào gì…nghe chán..”

Tôi cũng ko nghĩ là tôi nói đúng. TT___TT

Nhưng đó thật là những gì tôi cảm nhận mà…

Gã mở máy nheo mắt nghe lại 1 cách suy tư..rồi gật gù..

“Ok, em đúng. Cảm ơn!”

Huh?? Tôi vừa nghe…

“Cảm ơn à?? Ehh…nó ko có trong từ điển của anh mà!!hey!!”

DJ ngơ ngác nhìn tôi rồi như nhận ra mình vừa buột miệng nói 1 từ “mới toanh”

gã lúng túng hay nói đúng hơn là quê độ và đẩy tôi ra ngoài..

“Em xong việc rồi, đi ra!”

Hơ.. cái vẻ này, chẳng giống DJ chút nào cả.

Thật buồn cười… tôi đẩy cánh cửa trở vào và ló đầu vô..

“Anh như thế thật dễ thương hơn đó! ^-^”

Và le lưỡi bỏ chạy.

Hehe… haha… DJ xem ra cũng…con nít quá. ^__^

… Tôi đã lâu rồi ko thấy vui vẻ được như vầy…

Whew…

………………………

::Ngày 20::

[Ring]

Chuông cửa nhà tôi reo.

Là ba.

Sau chuyện ở nhà C.K, tôi vẫn chưa nói gì với ba.

Tôi nghĩ cho ông biết chuyện này chẳng hay ho gì…

nhưng tôi……

“Khỏe ko con?”

“Khỏe… Ba à…ba có..thương con ko?” T___T

“Tự nhiên hỏi thế??”

Dì Út ngó tôi và ra hiệu tôi đừng nói nữa, và tôi cũng im.

“Chuyện gì vậy? tay chân sao rồi??”

“Con bình thường rồi ba. Mà, con thương ba lắm!! Mấy năm nay vẫn ko lấy vợ mới!!”

Rồi, tôi ôm ba tôi, ôm chặt. Nước mắt lại 1 lần nữa ứa ra..

nếu ông giận mẹ mà lấy vợ..thì tôi đã như C.K.. có 1 bà mẹ kế..

ông vẫn cho tôi 1 hình ảnh tốt đẹp về mẹ suốt 7 năm qua.

“Nó làm sao thế, Hạ?”

“ai biết!”

“Thất tình à?? Thằng nhóc đó nó dám làm khổ con???”

“KO!!! CON XÙ HẮN GÒI!!!!”

>< tôi gào lên làm ba tôi giật mình, còn dì chỉ thở dài.

Dì bảo tôi là 1 đứa ngốc…

Ngốc ư?…..

Ba tôi tỏ ra bực bội với C.K và cứ hỏi thật ra đã có chuyện gì,

dì ko nói, tôi cũng ko nói..và cả 3 đang chuẩn bị ăn cơm, thì..

“Kêu nó qua đây, ba gặp!”

“Huh?”

“Cái thằng bạn trai của con, tên gì??”

“Kiệt..nhưng..kêu gì hả ba?”

“Ba cần nói chuyện với nó.”

“Ack..thôi mà ba.. cho qua đi”

[RẦM]

Ba tôi đập tay xuống bàn ăn và cho thấy bộ mặt là ông sẽ ko để qua vụ này.

tôi và dì rụt vai lại trong sợ hãi… dì tôi thì thào..

“Làm theo ba con đi..”

Tôi đi lấy cái cellphone và mở danh bạ…dò chữ Bodyguard..

nhưng tôi vẫn ko thể nào gọi được..tại sao phải nói chuyện?

sao ba tôi lại…làm to thêm vụ này…hic..

ko..tôi ko thể…

Khi tôi còn run rẩy nhìn cái điện thoại của mình,

ba tôi đã giật mạnh nó khỏi tay tôi và bấm nút Call.

Thế là xong.

“Tôi là ba Giang. Cậu sang đây ngay cho tôi!!!”

Rồi ba tôi cúp máy. Ông sẽ làm gì..

mà..hắn có qua ko? có trời mới biết…. argh..

tôi nghĩ, chắc hắn cũng ko qua đâu..qua làm gì.

Hắn hẳn là đang rất ghét tôi.

………

“Ba..ba sẽ làm gì hắn?”

“Hỏi chuyện nó!”

“Ko cần đâu, ba.. con.. ko thích hắn nữa!!”

“Suyt..”

Dì tôi đã “xùy” bảo tôi đừng lảm nhảm nữa,

nhưng ko kịp.. ba tôi quắc mắt nhìn tôi…

“Tình yêu ko phải trò đùa!!”

Yahh… nhưng con có đùa đâu. -___-

Chuyện này đang ngày càng rối rắm…arghhh…

Ba người chúng tôi đang chịu 1 ko khí chẳng vui vẻ gì,

cũng là vì tôi mà ra..tự nhiên lại ôm ba khóc…

Điên thiệt. Nhưng… sớm muộn gì thì ông cũng biết thôi mà.

[Ring]

Tiếng chuông làm tôi thót tim..

vừa nóng lòng chờ đợi…vừa sợ hãi 1 điều gì đó thật khủng khiếp…

Dì Út bước ra mở cửa khi tôi và ba vẫn ngồi yên ở bàn ăn nhìn ra.

Hắn, bạn trai C.K của tôi, đã đến

Chương 64

Hắn cúi chào ba tôi 1 cách lễ độ, mắt ko thèm nhìn tới tôi

tôi chỉ biết giả tỉnh như ko hề xao động dù lòng đang như lửa đốt.

“Cậu ngồi xuống đây…”

“Cháu nghĩ ko cần, bác muốn hỏi gì cứ việc tự nhiên”

Giọng của hắn thản nhiên và sắc lẻm làm tim tôi đau nhói,

dì Út cũng ko tránh khỏi sự sững sờ..

ba tôi ko tỏ ra nổi quạu với thái độ đó của hắn, ông châm điếu thuốc 1 cách trầm tư.

“Cậu với con Giang bây giờ thế nào? Tôi nhớ cậu đã khẳng định với tôi rằng thích nó…”

“Đúng thế.”

“Nhưng cậu đã làm nó phải khóc. Cậu trả lời sao với tôi? Cậu đùa với nó à???”

“Khóc?”

Hắn có vẻ hơi bất ngờ khi nghe ba tôi nói điều đó, khẽ nhướng đầu sang chỗ tôi,

dù vẫn cố tỏ ra ko bận tâm..

“Cháu ko biết tại sao cô ấy phải khóc. Người đáng ra nên khóc phải là cháu. Mà, nước mắt thì ích gì… có những người sinh ra đã ko thể ở bên nhau…”

“Cậu đang nói gì thế??”

“Xin lỗi, cháu nghĩ cháu và Giang đã kết thúc rồi, phải ko, Giang?”

Tôi ngẩng mặt lên với khóe mắt cay xè và cổ họng nghẹn đắng,

hình như, hắn chưa bao giờ gọi tôi như thế… tôi nhớ tiếng ‘cưng’ và ‘baby’ của hắn quá. T___T

Mắt hắn nhìn tôi vừa căm giận, vừa thương yêu.. nhưng rõ hơn hết là 1 ánh mắt bất lực.

tôi chỉ im lặng.

Rồi, hắn bỏ về.

Ba tôi sau 1 vài phút đăm chiêu đốt tàn điếu thuốc, ông quay sang bảo tôi

“Bỏ đi con. Tình yêu chỉ là phù du…”

Câu nói của ba tôi làm tôi nhớ tới mẹ,

nhớ hình ảnh bà trong bộ đồ gấm sang trọng trong căn nhà to đùng,

và so sánh nó với hình ảnh bà dứt áo ra đi bỏ mặc tôi chỉ sau 1 đêm…

Còn, C.K của tôi, Bodyguard của tôi,

cũng chỉ sau 1 đêm, đột ngột vụt khỏi tầm tay tôi …

bi kịch lúc nào cũng như vậy… nhanh đến ko ngờ.

……

Tôi phải quên hắn thôi.

………

Hôm nay là sinh nhật nhỏ Mai, nó réo tôi từ sáng sớm,

tới lúc tôi vừa rời khỏi Kana Studio, thì nó lại gọi tôi tiếp nữa.

“Bà nhớ tới và ăn mặc cho đẹp vào!!”

“Biết rồi, chị hai”

“Tui kêu anh tui qua chở bà nghen?”

“Thôi khỏi, tui đi xe đạp.”

Tôi cúp máy nhanh vì sợ nó sẽ hỏi vặn vẹo và nhất mực để anh Lam qua rước tôi.

từ hồi biết tôi và C.K chia tay trong chiến tranh lạnh, Mai “đẩy mạnh” chiến dịch xúc tiến tôi và Hoàng tử,

dù cho tôi đã khăng khăng với nó rằng tôi chỉ coi anh là anh trai mà thôi.

-__-

Thực ra, tôi phải kêu thằng Xum cho mượn chiếc xe Mini của nó,

vì chiếc Martin của tôi đã vào nhà phế liệu sau tai nạn hôm trước..

khổ nỗi, thằng Xum bảo nó phải đi đá banh với bạn nên ko cho tôi mượn xe được.

Cuối cùng, dì chở tôi đi.

:: Nhà Mai::

Tôi tới trễ 15 phút. Đây là lần thứ 2 tôi đến nhà nhỏ Mai.

Một căn nhà 2 tầng có sân rộng nằm trong khu đô thị mới, ở cuối con hẻm cụt rộng xe hơi vào còn được.

tôi bảo dì bỏ tôi ở đầu hẻm và đi bộ vào…

Tôi mua cho Mai 1 cái nón vành rộng, rất hợp với khuôn mặt bầu bĩnh của nó.

Ko biết Phong mua gì cho nó nhỉ, 1 hộp chocolate trái tim chăng? -___-

Tiếng xe máy từ phía sau trờ tới và theo phản xạ tôi nép sang 1 bên để tránh,

chiếc xe đến ngang chỗ tôi thì dừng lại… tôi mới nhận ra đó là Solo DJ.

“Anh cũng tới?”

“Tôi ko được mời à?”

“Ko…”

Cuộc gặp ngẫu nhiên đưa tôi và DJ cùng vào 1 lúc, và điều đó làm 6 người trong phòng, gồm có…

Phong, anh Lam, Diệu, Mai, anh cả của Mai và …C.K.

Họ nhìn chúng tôi như thể nhìn 2 nhân vật VIP nào đó vừa xuất hiện.

“Hai người…đi cùng à???”

Nhỏ Mai là người lên tiếng trước bằng giọng lắp bắp và có chút ko thích,

hẳn nó đã có sẵn kế hoạch ghép tôi với anh ba của nó… nên chuyện này có thể đã phá hỏng 1 phần “âm mưu” đó..

tôi ko quan tâm, chỉ thầm lặng quan sát thái độ của hắn,

kẻ đang siết chặt nửa trái táo trên tay, dù miệng vẫn nở nụ cười xã giao..

“Nếu đi chung thì sao?”

“Ohhh”

DJ lách người bước vào và đáp trả câu hỏi của Mai như thế, và những người có mặt thì cứ “Ồ…à…”

như là vừa nghe 1 bản tin mới lạ trong ngày.. TT___TT

Lẽ ra tôi đã giải thích.. nhưng.. tôi cũng ko cảm thấy thực sự cần thiết khi làm điều đó,

và cứ thế mà lẳng lặng vào chỗ.

…….

Bữa tiệc diễn ra khá nhộn nhịp với bánh kem, nhạc, và quà…

bong bóng được thổi và châm bể…tạo ra những tiếng nổ tưng bừng..

Phong tặng Mai 1 con gấu bông to rất dễ thương.

Ước gì, có ai đó tặng tôi con gấu ấy… tôi sẽ ôm nó mỗi đêm khi ngủ,

con Kitty của tôi đã quá nhỏ so với tôi rồi.

“Đừng có tỏ ra thèm thuồng như thế, cô bé.”

DJ ghé tai tôi thì thầm làm tôi vừa xấu hổ vừa tủi thân.

Và lúc ấy, có thể vẻ mặt tôi trông khó coi lắm, nên DJ mới vội đánh trống lảng

… và ghim 1 miếng táo chìa cho tôi.

Tôi ậm ừ đón lấy và bắt gặp hắn đang nhìn tôi và DJ.

nhưng lại quay nhanh đi và giả vờ như đang say sưa nói chuyện cùng anh cả của Mai…

“Giờ chúng ta chơi trò Hái hoa dân chủ!”

“Ack..trò này xưa rồi, bỏ đi!”

“Bỏ gì chứ! vui mà… hehe…”

Thế là, Mai vẫn tiếp tục chủ trì trò chơi “Bốc thăm trúng thưởng” của nó.

Nó cho 7 cây hoa có nhét 7 mảnh giấy bên trong vào 1 cái lọ, đặt lên bàn.

và bắt đầu xung phong rút trước..

“Hãy uống cạn 1 ly Whisky”

Nhỏ Mai hơi mếu máo khi thấy mình đã ko rút trúng cái thăm nhẹ nhàng,

nó cho biết nội dung 7 lá thăm là do anh cả của nó viết…

nhưng nó cũng tuân thủ, nốc cạn ly nhỏ rượu Whisky…

Khiếp thật, nếu là tôi thì… chết chắc!

“Bây giờ tới lượt Phong! theo chiều kim đồng hồ nhé!”

Phong rút 1 lá thăm với nội dung ‘Hãy quỳ xuống trước mặt người bạn yêu và tỏ tình với người ấy.’

Tôi biết, Phong ko dám làm điều đó với Mai, cậu ấy luôn sợ mất tình bạn.

Phong lúng túng và bối rối thấy rõ…

Chương 65

Sau vài phút suy tư, Phong hít 1 hơi sâu và đi tới chỗ Mai,

tôi nghĩ mình còn hồi hộp hơn cả cậu ấy..

Phong rút cành hoa ban nãy mình đã chọn, chìa sang Mai 1 cách chân thành

rồi Phong cúi người hơi thấp thì thào…

“For you on your birthday”

Mọi người ào ào vỗ tay, nhỏ Mai đỏ mặt cầm cành hoa và đánh trống lảng sang người kế tiếp.

Thái độ của nó ko cho thấy là đang bực mình hay bất ngờ,

hay…

Nó cũng biết là Phong..yêu nó?

“Giang! tới bà kìa!”

Huh? Người kế tiếp là tôi sao? Arghh..

Chẳng biết tôi sẽ phải làm trò gì ở đây..

tôi nhắm mắt bốc đại 1 cành hoa trong lọ và run rẩy mở nó ra..

‘Hãy hát và minh họa 1 bài hát mà bạn thích’

Phew… ko khó và gay mấy… dù giọng hát của tôi thuộc hàng “bottom ten”

mỗi khi tôi đòi Karaoke, dì Út thường viện cớ đi ra ngoài. -__-

“NÀO…BÀI GÌ…??”

“Trời..con Giang..đừng hát…nó hát…là tui chết..”

“Giang..bà bốc thăm khác đi…”

Đám đông bắt đầu nhao nhao khi thấy phản ứng 2 con bạn thân của tôi

trước sự thật là tôi sắp “trình diễn”… T___T

nhưng…tôi muốn HÁT!!!

-____-

“Hmm… mọi người chú ý… Giang sẽ hát bài Mặt trời bé con. -__-”

“Hay lắm!! Hát đi em!”

Người cổ vũ tôi, dĩ nhiên, chỉ có Hoàng tử. TT____TT

Những người kia kẻ e dè, kẻ ái ngại.. nhỏ Mai thì thở dài và làm dấu thánh. (???)

Tôi hả họng và lấy hơi..

“KHOAN! Bà phải có minh họa! trong thăm nói thế mà!”

Nhỏ Mai lại làm khổ tôi với lời đề nghị mắc dịch của nó,

hẳn nó rất muốn tôi thôi cái trò hát hò này cho nó được bình yên…

<__< Tôi bắt đầu xuống tinh thần ca hát.. minh họa làm sao..

chẳng lẽ nhảy múa như 1 con khùng?

“Lấy cho tôi cây đàn Ghita!”

DJ cất giọng đặc trưng của anh ta – rắn rỏi, quyết đoán và chắc nịch.

Hoàng tử Lam – người bạn thân hiểu ý đã nhanh chóng đi vào trong

và trở ra với 1 cây đàn Ghita thùng khá đẹp…

“Tôi sẽ minh họa cho em bằng đàn. Em cứ hát.”

Nói rồi, DJ dạo nhanh tay trên dây đàn,

bất chấp mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía anh ta, và tôi –

con nhỏ đang như trên trời rơi xuống.

Anh đàn cho tôi hát ư?

“Nào..Giang..”

Hoàng tử khẽ gọi tôi và ra hiệu tôi hãy hát…

sau vài giây, tôi cũng hát theo tiếng đàn quyến rũ của DJ.

trong sự lo lắng cho C.K… hắn nãy giờ vẫn im thinh thít.

‘Ngoài kia, có chú bé trèo cây me, nghe tiếng đàn của tôi…

……’

“Tiết mục” ca hát kết thúc trong sự bình an…vì tiếng đàn của DJ trở thành nhịp chính,

nó át cái giọng “ngang phè” của tôi, nên cũng ko ai ca thán gì.

trong khi mọi người tán thưởng tài năng của DJ,

tôi trộm nhìn sang C.K… hắn, đang nốc bia như 1 bợm nhậu thứ thiệt..

Ackkk…

…………

Những người khác cũng lần lượt bốc những lá thăm khác nhau,

nào là nhảy chachacha, cười 36 kiểu, hay làm động tác 3 con vật…

thật là những trò nhảm nhí. –___–

Tôi thấy hơi mệt và định gọi dì đến rước, thì tiếng của anh Lam làm tôi nán lại.

“Kiệt, tới phiên cậu đấy.”

Hắn dằn ly bia xuống bàn và rút cành hoa cuối cùng còn lại trong lọ

trong trạng thái đã ngà ngà…

‘Hãy mời 1 người khác phái cùng uống Champagne theo kiểu ‘giao bôi’

My bodyguard, C.K của tôi, nhìn tôi bằng 1 ánh mắt kỳ quặc,

hình như là giận , là hờn..và ghét nữa.. +__+

Hắn rót 2 ly rượu và cầm nó lên..bước ra..

Anh Lam nháy mắt cười nhìn tôi, chắc anh nghĩ người đó sẽ là tôi..

Nhỏ Mai căng thẳng, Diệu cũng căng thẳng,

tôi như nín thở, dù vẫn tin rằng, hắn sẽ ko chọn tôi.

DJ đang đứng ngay bên cạnh bỗng chụp lấy tay tôi, và siết chặt nó!!

O__o mắt anh ta thì lại nhìn C.K đăm đăm..

Cái nắm tay của DJ làm tôi quay ngay sang anh, và dĩ nhiên đánh động mọi người chú ý,

ngó xuống chỗ bàn tay tôi…

trong đó, có cả C.K..

Bước chân của hắn khựng lại và…quay sang Diệu… đang đứng cách tôi vài bước.

Hắn trao ly rượu cho Diệu.

Và họ cùng vòng tay uống theo kiểu giao bôi, sau thái độ bất ngờ của Diệu.

Tôi thấy khó mà tả được cảm giác của mình..nó rất khó chịu…

Tôi sẵn cái tay đang bị nắm, lôi DJ đi.

Thật trẻ con.

Hắn, tôi, và DJ, đều trẻ con y như nhau.

Hắn làm thế để làm gì?? Chọc tức tôi? Trả thù tôi?

Còn DJ, Tại sao anh lại làm thế?tại sao nắm tay tôi??

Và tôi, kéo DJ bỏ đi để cho thấy mình đúng là đã bị “shock” sau chuyện này ư??

Cả 3 chúng tôi đã tạo ra 1 tình huống ko hay ho gì cho buổi tiệc SN của Mai,

anh Lam níu áo DJ lại, và bảo chúng tôi hãy trở vào..

“Sao vậy? Chỉ là trò chơi cho vui thôi mà…”

“Em mệt, em muốn về. Mai à, cho tui xin lỗi. SN vui vẻ nghen!”

Tôi rút mạnh tay ra khỏi tay của DJ và đi nhanh ra ngòai cổng,

định gọi 1 chiếc xe ôm hay taxi để về… tôi súyt khóc lên đây…

DJ kéo khủyu tay tôi lại. “Tôi đưa em về”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+