Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bàn có 5 chỗ ngồi – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ở đời thiệt có lắm chuyện bất ngờ. Có những bài thơ như bài “Cô bé chụp ếch” tôi
tha thiết muốn đăng lên bản tin thì không được đăng, trong khi đó có một bài thơ
tôi không hề gởi thì nhỏ Kim Liên lại lấy đăng lên. Chính tôi là tác giả mà lại
không hề hay biết gì về chuyện đó. Đầu đuôi cũng do môn ngữ pháp mà ra.


trong nhóm “ba bạn cùng tiến”, tôi chịu trách nhiệm về cả tập làm văn lẫn ngữ
pháp. Nhưng ở môn tập làm văn, khó thấy rõ sự tiến bộ như ở môn ngữ pháp. Thứ
nhất là vì môn tập làm văn cả tháng mới làm bài tập một lần, còn ngữ pháp thì
tuần nào cũng có kiểm tra, không kiểm tra viết cũng kiểm tra miệng. Thứ hai là ở
môn tập làm văn, hiếm có trường hợp nhảy vọt về điểm số. Đứa nào bài này được
điểm bốn thì phải phấn đấu ghê gớm lắm, bài sau mới ngoi lên được điểm năm, giỏi
lắm thì điểm sáu. Rồi lại phải ì ạch như trâu kéo cày suốt một thời gian dài nữa
mới nói chuyện kiếm điểm bảy. Đó chưa kể đến trướng hợp tháng trước mới ngoi lên
ngồi chưa nóng chỗ, tháng sau đã tụt xuống rồi. Cũng y như người ta đẩy xe bò
lên dốc vậy. Phải nghiến răng nghiến lợi, toát cả mồ hôi hột mới nhích lên được
một thước, vậy mà chỉ cần lơ đễnh sẩy chân một cái, là lại tụt đến hai, ba thước
liền. Ở môn ngữ pháp thì mọi việc không nhất định phải như vậy. Tuần trước, vì
chưa hiểu bài, chưa nắm các quy tắc, có thể bạn bị điểm hai. Nhưng tuần sau, nếu
đã hiểu bài thấu đáo, bạn vẫn có thể đạt điểm chín, điểm mười như bất cứ
ai.

Vì vậy mà thằng Đại thường xuyên chú ý điểm ngữ pháp của Bảy và Quang
để theo dõi và đánh giá kết quả công việc của tôi trong nhóm.

Đối với Bảy
thì tôi không ngại. Nó vốn giỏi toán nên tiếp thu những sự lắt léo trong môn ngữ
pháp cũng khá nhanh. Trước đây, nó kém môn này là vì học không có phương pháp và
không tập trung công sức nhiều. Riêng thằng Quang thì tôi đến méo mặt với nó. Nó
vừa mất căn bản từ lớp dưới vừa không tập trung tư tưởng được, mặc dù nó rất
siêng học. Trong những buổi học nhóm, bao giờ nó cũng đến rất sớm, khi thì ngồi
chờ thằng Bảy qua, khi thì đợi tôi đánh xong ván cờ với thằng Tin. Sách vở nó
lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Vậy mà ngồi học được một lúc, đầu óc nó lại
phiêu lưu ở đâu đâu tận Châu Phi, Mã Lai với những đàn kiến, đàn nhện quái quỷ.
Nhét được những quy tắc rắc rối vô đầu nó quả không phải chuyện dễ. Về “thành
tích” ngữ pháp của Quang, tụi lớp 9A2, tức là 8A2 năm ngoái, thường kể lại câu
chuyện sau đây.

Hồi học lớp 7, khi cô Thanh giảng bài “Bộ phận chủ ngữ”
không biết Quang ngồi mơ mộng những gì mà lúc bị kêu lên bảng, nó đứng lớ ngớ
như người mất hồn.

Cô Thanh viết lên bảng câu “Đàn chim bay” bảo nó phân
tích, nó đứng gãi cổ gần nửa tiếng đồng hồ.

Biết đợi lâu hơn, thằng Quang
cũng không làm được mà có khi cổ nó tóe máu nữa không chừng, cô Thanh liền giúp
nó bằng cách gạch một đường tách đôi chữ “đàn chim” và chữ “bay”, rồi
hỏi:

– Đàn chim là gì?

Ai cũng biết “đàn chim” là chủ ngữ, trừ
Quang. Nghe câu hỏi “dễ” quá, nó mừng lắm, đáp:

– Đàn chim là động
vật.

Nghiên cứu động vật vốn là nghề của nó mà! Ai dè cô Thanh nhăn
mặt:

– Ai chẳng biết là động vật! Nhưng cô muốn hỏi em “đàn chim” giữ
nhiệm vụ gì trong câu! Quang lại sáng mắt:

– Thưa cô, đàn chim giữ nhiệm
vụ bay ạ.

Cả lớp cười nghiêng cười ngửa. Cả cô Thanh cũng không nhịn được
cười.

Vậy mà hai năm trôi qua, nó chẳng tiến bộ được một chút nào. Đối
với nó, môn ngữ pháp còn “độc” hơn giống kiến Ốc-cô-phi-la nhiều.

Học
chung với nó chừng mười phút, tôi biết ngay là nhà sinh vật mất căn bản trầm
trọng từ những năm lớp dưới. Bài “Từ loại” đã học từ hồi lớp năm, lớp sáu, lên
lớp bảy cũng ôn lại, vậy mà nó cứ lẫn lộn lung tung.

Tôi hỏi nó:


Cái nhà là từ gì?

– Danh từ.

– Cuốn sách?

– Cũng danh
từ.

– Xe hơi?

– Động từ.

Tôi ngạc nhiên:

– Tại sao
xe hơi là động từ?

Nó đáp rất tự tin:

– Tại vì xe hơi chạy được!
Cái gì chuyển động được thì cái đó là động từ chớ sao!

Cứ theo cái phương
pháp suy luận ngớ ngẩn đó, Quang đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Tôi, với sự
trợ giúp đắc lực của Bảy, đã phải làm đủ mọi cách để cho nhà sinh vật tối tăm
đó
hiểu được “xe hơi” là danh từ, còn “chạy” mới là động từ.

Đã vậy,
nó lại mắc cái tật “máy móc”.

Khi tôi phân tích trong câu “Tôi đi học”
thì “tôi” là chủ ngữ, “đi học” là vị ngữ hoặc trong câu “Đất nước ta tươi đẹp”
thì “đất nước ta” là chủ ngữ còn “tươi đẹp” là vị ngữ, thì Quang cứ đinh ninh
chữ nào đứng ở đầu câu đều là chủ ngữ ráo.

Do đó, khi thầy Dân kêu nó lên
bảng phân tích câu “Giữa cánh đồng, người nông dân đang gieo mạ” thì nó vội vàng
gán cho “giữa cách đồng” là chủ ngữ khiến cái điểm hai ngữ pháp cứ đeo đẳng tổ
tôi hoài.

Trong khi tôi ngồi đỏ mặt tía tai vì tức và vì ngượng khi “cậu
ông trời” liếc tôi. Nó không nói gì nhưng ánh mắt thì như muốn hỏi: “Mày kèm cặp
thằng Quang kiểu gì lạ vậy?” làm tôi nhột dễ sợ.

Quang xách tập đi xuống
chưa kịp ngồi vô chỗ, tôi gắt liền:

– Mày làm ăn kiểu gì lạ
vậy?

Biết lỗi, Quang im re. Nhưng tôi không tha:

– Ai gieo mạ?
Theo mày thì ai gieo mạ?

– Thì người nông dân.

Tôi nhăn
nhó:

– Vậy thì người nông dân là chủ ngữ chớ! Sao mày lại nói là giữa
cánh đồng? Thiệt chán cho mày!

Nhưng cái “ông học trò” của tôi không chịu
dừng lại ở những khuyết điểm đó. Nó còn mắc thêm cái bệnh “suy nghĩ vẩn vơ”,
không chú tâm vào điều gì lâu được. Ngồi học trong nhà mà nó cứ nghĩ đến chuyện
ngoài trời. Chẳng hạn có lần tôi hỏi nó:

– Ví dụ bây giờ tao đặt 1 vị ngữ
là “sủa”, mày thêm chủ ngữ vô cho thành câu được không? Câu hỏi dễ ợt, ai chẳng
biết chủ ngữ là “chó”, vậy mà nó ngồi im ru bà rù, lâu thiệt lâu. Tôi nóng ruột,
thúc:

– Trả lời lẹ đi chớ! Câu hỏi dễ ợt mà nghĩ gì lâu quá xá cỡ vậy
mày!

Ai dè nó lại nói:

– Mày biết giống chó Ét-ki-mô không? Chó
Ét-ki-mô chính cống không bao giờ sủa như chó thường đâu nghen mày. Nó rú như
chó sói, nghe khiếp lắm. Nhưng giống Ét-ki-mô, chó cái khôn hơn chó đực, vì
vậy…

Té ra từ nãy đến giờ, nó không lo học ngữ pháp mà lo đi chơi ở Bắc
cực. Tôi điên tiết, cắt ngang:

– Dẹp thứ chó Ét-ki-mô của mày đi! Học bài
không chịu học, tối ngày cứ chó với mèo! Nghe tôi hét, nó giật mình “tỉnh cơn
mơ” và ngay lập tức đuổi bầy chó “rú y như chó sóí” kia ra khỏi tâm trí. Nhưng
chứng nào tật nấy, hôm sau tôi viết ra giấy câu “Mùa xuân, chim bay đầy trời”,
chưa kịp hỏi nó, nó đã hỏi tôi:

– Đố mày, chim gì thường được dùng để
đưa thư liên lạc?

Tôi đập bàn ầm ầm:

– Dẹp! Dẹp!

Bình
thường, tôi rất mê những câu chuyện kỳ lạ về động vật của Quang, nhưng vào những
lúc như thế này, tôi không sao chịu đựng nổi. Rút kinh ngiệm, kể từ đó về sau,
đặt câu cho nhà sinh vật phân tích, tôi chẳng dám rớ tới một con vật nào. Toàn
những câu đoại loại như “Xe lửa qua cầu” hoặc “Hoa nở khắp vườn” mà
thôi.

Nhưng rồi, mặc dù chậm chạp như sên bò, Quang cũng dần dần chứng tỏ
được sự tiến bộ của mình. Khi làm bài tập, thỉnh thoảng nó cũng hay quên đầu
quên đuôi nhưng không bao giờ nó bị điểm hai hay điểm ba như trước. Thường là nó
đạt điểm năm trở lên. Cũng như Bảy, bây giờ nó không ngán môn ngữ pháp nữa.
Thành tích đó khiến tôi sung sướng vô kể.

Nhưng “sự kiện” làm tôi nở mày
nở mặt nhất là mới đây để cho Bảy và Quang nắm chắc được nội dung của bài “Câu
có cụm chủ-vị làm chủ ngữ”, tôi đã làm bài thơ sau đây và bắt hai đứa chép vô
tập:

Cụm chủ-vị khi làm chủ ngữ
Thường đằng sau có chữ “khiến
cho”
Ví như: “Em bé nằm ho
Khiến cho cha mẹ phải lo suốt ngày”
Nhưng vị
ngữ khi rày khi khác
Chữ “khiến cho” chưa chắc ở hoài
Đôi khi có một chữ
“là”
Kéo theo sau nó cái toa “danh từ”
Lấy ví dụ: “Bạn hư hỏng quá

nỗi buồn của cả thầy cô”
Nếu đem “sự, cuộc, việc” vô
“Ngữ danh từ” bỗng
bất ngờ hiện ra.

Bài ngữ pháp này là một trong những bài khó
của học kỳ một. Trong lớp tôi, những đứa nắm vững ngay được bài này không phải
là nhiều. Nhờ bài thơ của tôi, Bảy và Quang lập tức trở thành hai nhân vật trong
cái nhóm thông thái ít ỏi đó.

Lúc ôn bài đầu giờ, tụi bạn ngồi chung
quanh nghe Bảy và Quang lầm rầm đọc thơ, liền lên tiếng:

– Hôm nay học
ngữ pháp chứ đâu học giảng văn! Tụi mày lộn rồi!

Tụi nó tưởng Bảy và
Quang học bài “Hò Huế”. Quang ưỡn ngực, khoe:

– Ai chẳng biết bữa nay học
ngữ pháp! Đây là bài thơ ngữ pháp của nhóm tao!

Mấy đứa kia nghe vậy, tò
mò xúm lại coi. Lập tức nhận rõ được giá trị của bài thơ, chúng bao vây Bảy và
Quang, năn nỉ xin chép.

Tôi chứng kiến quang cảnh náo nhiệt đó ngay từ
đầu, lòng hãnh diện không thể tả. Thằng Lâm vừa hí hoáy chép vừa hỏi:


Ai làm bài thơ “độc” quá vậy mày?

Bảy chưa kịp trả lời thì thằng Chí đã
bô bô ra vẻ hiểu biết:

– Thằng Huy làm chớ ai! Nó mà làm thơ thì số
một!

Trời ơi! Sao cái thằng bép xép này hôm nay dễ thương quá vậy không
biết! Nghĩ tới chuyện trước nay mình không ưa nó, lương tâm tôi tự nhiên cắn rứt
quá chừng.

Nhưng khoái thì khoái trong bụng, bề ngoài tôi vẫn giả vờ như
không chú ý gì đến chung quanh, chỉ có hai tai dỏng lên hệt tai mèo lúc đang
rình chuột. Và tôi sướng mê tơi khi nghe cái âm thanh ngọt ngào quen thuộc vang
lên: “Quang cho Hiền mượn coi đi!”. Chắc khi rao “Ai ăn chè không?”, giọng nó
cũng ngọt lịm như vậy.

Trong số những học sinh bị kêu lên bảng đặt câu
hôm đó, Quang là đứa duy nhất làm đúng hoàn toàn. Và lần đầu tiên kể từ khi cha
sinh mẹ đẻ, nó đạt điểm mười môn ngữ pháp. Khi nghe thầy Dân hô điểm, nó cảm
động đến rưng rưng nước mắt và bất giác nắm lấy tay tôi. Tôi là đứa ưa giỡn mà
thấy vậy, cũng đâm ra ngùi ngùi.

Thầy Dân khen Quang không tiếc lời. Một
học sinh từ kém vọt lên giỏi là một tấm gương đáng học tập. Rồi thầy khen cả
nhóm tôi và khen tôi biết giúp đỡ bạn học tập.

Thấy thầy đang biểu dương
tôi, Chí vọt miệng:

– Bạn Huy làm bài thơ về cụm chủ vị hay lắm đó
thầy!

Thầy Dân ngạc nhiên:

– Em nói thơ gì?

– Thơ ngữ pháp
đó thầy.

Nói xong, nó đưa cho thầy Dân coi bài thơ mà nó vừa chép lại của
Bảy. Trước cặp mắt hồi hộp của tôi, thầy vừa đọc vừa gật gù nhận xét:


Một sáng kiến hay!

Cái “sáng kiến hay” đó ngay sáng hôm sau đã xuất hiện
trên bản tin, ở chỗ mà Lửa Thần trước đây thèm nhỏ dãi cũng không
được.

Bài thơ nhanh chóng lan ra trong cả lớp, rồi truyền qua các lớp tám
khác. Tiếp đó chương trình phát thanh Măng Non của liên đội phát đi bài “Một
sáng kiến đáng biểu dương” nói về bài thơ của tôi. Chính “kẻ thù” của tôi, nhỏ
Kim Liên, viết bài báo này.

Lần đầu tiên trong đời, tôi phát hiện ra
không gì hạnh phúc cho bằng làm những việc đem lại lợi ích cho mọi
người.

Sau sự kiện đáng nhớ đó, Đại nhìn tôi với cặp mắt khác. Nó trở nên
thân mật và cởi mở với tôi hơn. Dường như nó tìm thấy ở tôi không phải chỉ có
tính cứng đầu. Học ngữ pháp, có những chỗ nó giảng hoài mà nhỏ Hiền vẫn không
chịu hiểu, nó thường nhờ tôi giảng giùm. Bao giờ cũng vậy, tôi nhận lời một cách
hănh hái.

Nhỏ Hiền giống thằng Quang ở tính siêng năng, lại hơn Quang ở
chỗ không nghĩ ngợi vẩn vơ, do đó được “ông thầy” có kinh nghiệm như tôi hướng
dẫn, nó hiểu bài rất mau. Tất nhiên là học chung với nó, tôi không dám giở trò
la hét ầm ĩ hay đập bàn đập ghế rầm rầm như khi học với tụi thằng Quang. Ngược
lại, tôi cố gắng bắt cái giọng lỗ mãng của mình nói năng nhỏ nhẹ, ôn hòa hết cỡ,
còn về tính kiên nhẫn thì không chê vô đâu được.

Chỉ tiếc là những dịp để
tôi chứng tỏ sự dịu dàng như vậy không nhiều. Đại là một học sinh giỏi, lâu lâu
nó mới “cầu cứu” tôi một lần. Tôi cứ thầm mong môn ngữ pháp có thật nhiều chỗ
khó để cho Đại “kẹt” thật nhiều lần. Và tại sao tôi lại mong như vậy, tôi cũng
không hiểu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+