Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn gái cuối cùng của triệu phú- Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2: Khi gặp ma biến thành axit sunfuric

– Mỹ nhân yêu kiều nhiều như vậy

Đáng tiếc chỉ là biểu tượng –

Từ Tịch Tịch đã từng nói, buổi đêm ở thành phố này, càng ngày càng có khuynh hướng phục vụ cho những nam nữ thanh niên lớn tuổi.

Phùng Sở Sở bước ra khỏi tòa soạn, đóng cửa kính, thuận tiện khóa
lại. Trong phòng làm việc còn để lại mấy ngọn đèn nhỏ, là ý của Tổng
biên tập, sợ ban đêm có ai đụng phải trộm, có chút ánh sáng cũng có thể
khiến chúng dè chừng.

Giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, tám giờ đúng, Dương Quang chắc giờ đã về
nhà, tự mình đi tàu điện ngầm thì hơn. Phùng Sở Sở không muốn làm phiền
anh, cô thậm chí rất ít khi mở miệng bảo Dương Quang đến đón mình tan
làm, mặc dù anh thường xuyên đi ngang qua đây. Cô không quen mở miệng
bảo anh làm gì đó cho mình, mặc dù anh là bạn trai của cô, nhưng trong
lòng Phùng Sở Sở, tư tưởng độc lập vẫn bén rễ ăn sâu tận đáy lòng, người
đàn ông đó, có thể chung sống với mình, nhưng không thể áp đảo mình.

Khóa chặt cửa xoay người, đi chưa đầy mấy bước nữa là đến thang máy,
Phùng Sở Sở bước lên trước, vươn tay ra, chưa chạm vào nút bấm trên
tường tay đã rụt lại. Cô thực sự không thể nào một thân một mình đi
thang máy giữa đêm tối thế này. Mấy cái độc lập này nọ kia của cô, coi
như nói cho không khí nghe đi. Suy cho cùng, cô vẫn là một người phụ nữ
hay lo sợ những chuyện vặt vãnh, cô sợ lúc thang máy hỏng, một mình bị
nhốt trong không gian nhỏ hẹp đó.

Vậy nên cô xoay người, đi về phía cầu thang bộ. Đèn cảm ứng lúc sáng
lúc tối, chỗ này bình thường đã ít người đi lại. Người hiện đại mà, có
thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thang máy rồi còn có ai đi thang bộ?
Vậy nên đèn ở đây hỏng cũng không có người báo sửa, tay vịn dơ cũng
không có ai đến quét dọn, nơi này, cùng với khu phòng làm việc ngăn nắp
đẹp đẽ kia, có vẻ cực kỳ không hài hòa.

Phùng Sở Sở cẩn thận bước đi, giầy cao gót đạp trên bậc thang đầy
bụi, phát ra những tiếng động chói tai trong không gian yên tĩnh nơi
đây. Từng tiếng từng tiếng, từ từ xô vào tim cô, chỉ cảm thấy tiếng giày
cao gót càng ngày càng vang, càng ngày càng dồn dập, mới đi được hai
tầng đã thở hổn hển. Cô quả nhiên vẫn là một con quỷ nhỏ nhát gan, cô
thực sự rất sợ ma mà.

Tựa vào tay vịn thở mấy hơi, làm cho hơi thở nhịp tim bình ổn một
chút, Phùng Sở Sở lại tiếp tục đi xuống lầu. Nhưng lần này lại có chút
khác biệt. Trên cầu thang, dường như đang vọng lên tiếng bước chân của…
hai người. Một trong số đó dĩ nhiên là cô, còn lại thì… là ai? Trái tim
yếu ớt của cô một lần nữa lại thót lên. Mặc dù tốc độ xuống lầu của cô
rất nhanh, bước chân lộn xộn, tâm trạng bối rối, nhưng cô vẫn còn phân
biệt được, đằng sau thực sự có người đang đi theo cô.

Vất vả lắm mới đi hết cầu thang, bước vào đại sảnh tầng dưới, mặt đá
cẩm thạch bị cô dẫm lên, phát ra những tiếng vang giòn tan. Đã sớm qua
giờ tan tầm, cho dù là đại sảnh cũng không có lấy một bóng người, may mà
ánh đèn so với chỗ cầu thang kia sáng hơn không ít, khiến cho lá gan
của Phùng Sở Sở lại to ra mấy phần.

Cô giơ túi lên, vừa đi về phía trước vừa tính toán trong đầu, nếu có
người tập kích mình từ đằng sau, cô nên tự vệ thế nào. Trong tay cô trừ
một chiếc ví da xinh xinh ra thì không có bất cứ thứ vũ khí nào khác. Mở
miệng cầu cứu e là cũng chẳng phải ý hay, trong tòa nhà đã sớm phòng
không nhà trống, cho dù có người, chạy tới cứu cô chỉ sợ thời gian cũng
không kịp.

Đầu óc cô trở nên bấn loạn, giống như một hũ tương. Cô đột nhiên rất
muốn gọi điện cho Dương Quang, nhưng lại căng thẳng đến cừng đờ cả
người, chỉ có thể duy trì một tư thế, cố gắng đi về phía cửa. Thậm chí
cô còn không có cả sức lực rút điện thoại di động.

Tiếng bước chân chết tiệt kia vẫn không biến mất, thậm chí còn cách
cô ngày càng gần, Phùng Sở Sở thậm chí còn cảm thấy được, một bóng người
đang đứng phía sau cô, nhanh chóng tiến về phía cô, dường như cô còn có
thể nghe thấy cả tiếng hít thở của hắn.

Rốt cục, một bàn tay nặng nề đặt lên vai Phùng Sở Sở, tiếng thét chói
tai của cô gần như sắp xé rách cả cổ họng vọt ra, vang lên trong đại
sảnh trống trải. Đúng lúc đó, tiếng một người khác đã chặn trước, nói
với Phùng Sở Sở, “Cô Phùng, đã trễ thế này rồi mà còn chưa về nhà sao.”

Phùng Sở Sở quay đầu lại, thấy rõ gương mặt của người kia, thì ra là
anh bảo vệ Tiểu Trần của tòa nhà này, anh ta đang trưng một khuôn mặt
tươi cười ra hào hứng chào hỏi cô. Trái tim nhảy lên nhảy xuống của
Phùng Sở Sở cuối cùng cũng có thể về chỗ, tiếng thét kia cũng bị cô cố
gắng nuốt vào trong bụng.

Cô ráng giả bộ trấn định, đáp lại Tiểu Trần với một gương mặt tươi
cười, nói: “Cũng chẳng biết làm sao, làm thêm giờ mà. Đi ngay đây, tạm
biệt nhé.”

Tiểu Trần gật đầu một cái, phất phất tay với cô rồi xoay người đi làm
việc của mình. Phùng Sở Sở thấy an tâm, tiếp tục đi về phía cửa chính.
Người vừa thấy nhẹ nhõm, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng, chiếc
túi xách cũng lơ đãng được vung vẩy theo.

Đi tới cửa lớn, cửa tự động mở ra hai bên, chân phải Phùng Sở Sở vừa
nhấc lên, định bước ra một bước, thân thể lại không nghe sai sử ngả về
phía sau. Một nguồn lực mạnh mẽ kéo giật cô lại, đứng không vững, cô lùi
về sau mấy bước, gần như ngã xuống.

Người còn chưa ổn định, Phùng Sở Sở đã không kiềm chế được, há mồm
định kêu to, cô biết, Tiểu Trần nhất định còn chưa đi xa. Nhưng cô còn
chưa kịp mở miệng, đã bị một thứ giống như nước hắt lên mặt, cô còn nghe
thấy tiếng rống giận dữ của một người đàn ông: “Bà tám thối tha, chết
đi, ông đây phải hủy mặt mày.”

“A!” Cùng với lúc cái thứ giống như nước kia hắt lên mặt, tiếng kêu
đã bị đè nén bao lâu kia của Phùng Sở Sở cuối cùng cũng vang lên trong
đại sảnh. Cô bị lời nói của gã kia làm cho sợ ngây người, theo bản năng
sờ lên mặt mình. Ẩm ướt, cả gương mặt đều ướt, cô nghĩ tới axit
sunfuric, nghĩ tới hủy dung, nghĩ tới những gương mặt đáng sợ sau khi bị
hủy dung. Nhưng cô không cảm thấy đau đớn, không biết là do quá sợ hay
là vì thứ gì khác, cô đã không còn tri giác, cả người hoang mang không
biết làm sao. Cô sờ loạn lên gương mặt mình, muốn xác định tình trạng
của nó. Mặc dù cô lúc nào cũng chê cái mặt tròn trịa thừa thịt của mình,
nhưng mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng biện pháp ăn mòn để cho nó nhỏ đi
cả.

Gã hành hung kia thấy Phùng Sở Sở chỉ sờ mặt mình, không hề phản
kháng, càng thêm không chút kiêng dè, vươn tay túm tóc cô lại, miệng còn
không ngừng mắng chửi: “Đồ phụ nữ không biết xấu hổ, làm cái gì mà
tranh tài tìm bạn trăm năm, làm bạn gái ông chia tay với ông. Thế giới
này vì có những loại người chuyên đi gieo họa như mày nên mới không yên
ổn.”

Phùng Sở Sở bị hắn ta túm tóc, cả người không ngừng lắc trước lắc
sau, cô túm tay hắn, muốn kéo nó ra khỏi tóc mình nhưng bất lực. Cái tay
bị thương lúc sáng giờ đã chẳng còn mấy sức lực, lại còn càng ngày càng
đau đến lợi hại, cô cảm thấy cả người mình cũng sắp rã rời hết cả.

Tiểu Trần đã đi được khá xa sau khi nghe được tiếng thét của Phùng Sở
Sở xong, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm bảo vệ, cảm thấy chuyện bất
thường liền vòng trở lại, đúng lúc thấy gã đàn ông kia đang túm tóc
Phùng Sở Sở hùng hùng hổ hổ. Anh ta không kịp nghĩ nhiều, xông lên
trước, nhanh chóng bẻ tay gã đàn ông kia, dùng sức vặn lại ấn ra sau
lưng.

Tên kia không ngờ lại có người nhảy ra, tay bị vặn đau, không tự chủ
mà buông tóc của Phùng Sở Sở ra, cánh tay cũng không ngoan ngoãn, ra sức
giãy dụa, định chạy trốn.

Phùng Sở Sở bây giờ đã cực kỳ thê thảm, mặt thì đầy nước, tóc thì
loạn thành một đoàn, còn bị gã kia bứt ra không ít, rơi xuống trên đất.
Cô muốn khóc, lại khóc không ra, thân thể như mềm nhũn, đặt mông ngồi
phịch xuống đất.

Tiểu Trần vừa khóa chặt gã đàn ông kia, vừa lo lắng hỏi, “Sao rồi, cô ổn chứ?”

Phùng Sở Sở thở hổn hến cố gắng dứng dậy, nhưng vẫn có chút loạng
choạng, vịn vào tấm thủy tinh bên cạnh mới thăng bằng được chút ít.

Những bảo vệ khác cũng nghe thấy tiếng động, rối rít chạy tới. Phùng
Sở Sở chỉ thấy mặt nóng bừng, xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui
xuống. Sáng sớm mai, cả tòa nhà này sẽ biết, chủ biên Phùng Sở Sở của
tạp chí 《 Định nghĩa phụ nữ》 tầng bảy bị một gã đàn ông tạt axit
sunfuric.

Tiểu Trần giao gã hành hung kia cho đồng nghiệp, tiến lên trước, quan tâm hỏi: “Cô không đáng ngại chứ?”
Phùng Sở Sở bấy giờ đã hồi hồn, rút khăn giấy từ trong túi xách ra lau
mặt, thứ hắt lên mặt cô cũng không phải axit sunfuric, chỉ là một tí
nước thôi. Có điều cô vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, cô vốn là người ham
mạnh háo thắng, không ngờ lại xấu mặt như vậy ở ngay địa bàn của mình.

Cô khoát tay, cám ơn cự tuyệt ý tốt của Tiểu Trần, nhẹ nhàng nói:
“Tôi không sao, hôm nay cảm ơn anh nhé, người kia đành phiền anh.”

“Cô không biết hắn à?” Tiểu Trần có chút nghi ngờ.

Phùng Sở Sở nhìn gã kia một cái, lắc đầu nói.”Không biết.” Dứt lời,
chẳng hề muốn nhiều lời thêm một chữ, bước ra khỏi tòa nhà. Chỗ này, một
phút cô cũng không đứng lại nổi nữa. Cô muốn rời khỏi đây, ngay lập
tức.

Ra khỏi tòa nhà, gió đêm ùa vào người lạnh buốt, Phùng Sở Sở đi một
mình trên đường, cảm thấy có chút thê lương. Cô lau khô nước trên mặt,
gảy tóc mấy cái, để bọn chúng nhìn có vẻ chỉnh tề một chút, nhưng vẫn
khó mà che giấu cảm giác thất bại trong lòng. Hôm nay rốt cuộc là cái
ngày gì mà chuyện xui xẻo nào cũng ùa tới hết vậy?

Cô ngửa đầu nhìn mảnh trăng sáng, mảnh mai vắt vẻo trên bầu trời, tỏa
ra ánh sáng yếu ớt. Lại nhìn bộ dạng mình bây giờ, cô không dám về nhà,
về rồi, lại phải đối mặt với hai cái miệng kia của ba mẹ, mà cô thì
giải thích không được rõ ràng lắm, cũng lười giải thích. Vậy nên cô vươn
tay, duỗi một cái, đi thẳng đến nhà Nguyễn Trữ Khanh.

Trữ Khanh là bạn cùng phòng hồi đại học của cô, sau khi tốt nghiệp
vẫn còn liên lạc, có thể nói là một người bạn không tồi. Cô ấy một mình
thuê một phòng ở, bạn bè gặp nạn đều thích tới chỗ Trữ Khanh lánh nạn.

Phùng Sở Sở nghĩ đến Nguyễn Trữ Khanh, lại không kìm được mà nhớ tới
chuyện hồi đại học, nhớ tới các bạn cùng phòng, cô lại nhớ tới La Giai
Cầm. Cho dù cô ấy đã ly hôn được hơn một năm, bình thường bận bịu, cơ
hội gặp mặt cũng không nhiều. Nhiều nhất là nói chuyện qua điện thoại,
cô vẫn không dám hỏi về đời sống tình cảm của cô ấy, người đã từng tổn
thương, có lẽ rất khó để bắt đầu lại một cuộc tình mới.

Taxi đi rất nhanh, giờ này, đường xá không tệ, đại ca lái xe cũng
chạy thẳng một đường. Phùng Sở Sở mới trang điểm lại xong, xe đã dừng
dưới nhà của Nguyễn Trữ Khanh.

Trả tiền xuống xe, Phùng Sở Sở theo bản năng kéo vạt áo, nhấn chuông cửa.

Bên trong bộ đàm truyền đến một giọng nói lười biếng: “Ai vậy hả?”

“Tớ!” Phùng Sở Sở nghe thấy giọng nói lãng đãng kia của cô nàng đã thấy bực, cao giọng mở to âm lượng, quát.

Nguyễn Trữ Khanh đang đắp mặt nạ, nghe thấy giọng của Phùng đại tiểu
thư, hơi thấy ngoài ý muốn, nhưng vẫn nhanh chóng bấm nút mở cửa. Quả
nhiên không lâu sau, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân. Cô còn
chưa kịp đi rửa mặt nạ đã tự giác mở cửa ra.

Phùng Sở Sở vừa mở cửa đã thấy một cô nàng bộ dạng như nữ quỷ đứng
trước cửa, thân là phụ nữ, cô sớm đã quen với cảnh tượng này, chỉ hơi
kinh ngạc một chút, cũng không nói gì cả, hùng hổ bước vào nhà Nguyễn
Trữ Khanh. Hôm nay đã trải qua lắm chuyện dở hơi như vậy rồi, một người
phụ nữ đang đắp mặt nạ đã không thể tạo thành nỗi kinh ngạc trí mạng gì
với tâm hồn của cô nữa.

Vào phòng, đóng cửa lại, Phùng Sở Sở đã yên vị ngồi trên ghế sa lon.
Cô nhìn Nguyễn Trữ Khanh một cái, nặn ra một gương mặt tươi cười, dịu
dàng nói: “Em yêu à, đi rửa mặt đi.”

“Không được, tớ mới đắp lên đấy.” Nguyễn Trữ Khanh bộ dạng vừa xinh
đẹp, giọng nói lại mềm mại, nếu như Phùng Sở Sở mà là đàn ông, chắc đã
sớm bị cô nàng hạ gục.

Đáng tiếc, cô đã sớm nhìn thấu bản chất của con nhóc này, nhất quyết
không tha nói: “Ngoan, nghe lời. Cậu đắp mặt nạ thì nói chuyện với tớ
thế nào được? Sẽ có nếp nhăn đấy.”

Chiêu này cực kỳ có hiệu quả với phụ nữ thích xinh đẹp, chỉ một nếp
nhăn nho nhỏ thôi cũng sẽ lấy mạng của họ. Nguyễn Trữ Khanh nghe lời đi
vào phòng rửa tay. Phùng Sở Sở vẫn ngồi ở tại chỗ mà nghĩ, cùng là mỹ
nữ, Nguyễn Trữ Khanh và Từ Tịch Tịch lại hoàn toàn khác nhau, một là
nước hoa Bách Hợp, một là hoa hồng có gai. Từ Tịch Tịch kiêu sa hướng
ngoại, nói chuyện thẳng thắng, giọng điệu kiên định, đàn ông với cô ấy,
trời sinh đã có dục vọng muốn chính phục. Nguyễn Trữ Khanh thì lại mềm
mại như nước, giống như cung nữ trong bức tranh thủy mặc, đừng nói là
đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng sẽ bị vẻ dịu dàng của cô ấy chinh phục,
không tự chủ mà muốn bảo vệ.

Chẳng qua là Phùng Sở Sở đã học đại học bốn năm với Nguyễn Trữ Khanh,
sớm đã miễn dịch với cô nàng, lúc gặp cô ấy, nói chuyện không tự chủ sẽ
hạ thấp giọng, cô rất rõ, làm sao mới có thể dỗ dành khiến cô ấy nghe
lời.

Mười phút sau, Nguyễn Trũ Khanh bước ra từ trong phòng, gương mặt
xinh đẹp vừa trắng vừa mịn, Phùng Sở Sở không kìm được mà sờ cái mặt
tròn của mình, xúc cảm mặc dù không tệ, đáng tiếc, quá nhiều thịt. Cô
nhớ Dương Quang lần nào nhìn thấy cô cũng không tự chủ vươn tay ra, véo
hai nhúm thịt bên má kia của cô. Như lời anh hay nói thì là, nếu không
có hai nhúm thịt này, chắc trước kia anh cũng chẳng nhắm trúng cô.

Nguyễn Trữ Khanh ngồi xuống bên cạnh Phùng Sở Sở, thấy cô ngẩn người ở
đó, không tự chủ được mà chui vào ngực cô cọ cọ, thỏ thẻ nói: “Sở Sở,
hôm nay sao cậu lại tới đây thế?”

Phùng Sở Sở giống hệt như nuốt phải ruồi, cả người run run, vội vàng
xích sang bên cạnh, giữ vững khoảng cách với cô nàng, liếc một cái mới
nói, “Nửa đêm khuya khoắt rồi, lẳng lơ làm cái gì, hả.”

“Người ta nhìn thấy cậu nên mới vui mà. Cậu không biết đâu, mình ngày nào cũng ở trong cái nhà bé tí này, buồn không thể tả.”

Phùng Sở Sở nhìn cô nàng làm bộ làm tịch ở đằng kia, không khỏi cười
nói: “Có ai ép cậu ở đây đâu, về tìm ba mẹ cậu đi, bảo đảm ngày nào cũng
sẽ rất náo nhiệt.”

“Còn lâu tớ mới thèm.” Nguyễn Trữ Khanh bĩu môi, oán giận nói, “Tớ
bây giờ cả nhà cũng không dám về, lần nào gặp cũng toàn thúc giục tớ
nhanh chóng kết hôn. Chẳng lẽ không nói cái khác được sao.”

Nói đến đây, Nguyễn Trữ Khanh đột nhiên ngậm miệng, nhìn cô từ trên
xuống dưới, cẩn thận quan sát một lượt, đột nhiên bắn người lên, cả kinh
kêu: “Sở Sở, cậu bị làm sao vậy? Gặp cướp à?”
“Không.” Phùng Sở Sở tức giận nói, “Là bị người ta tạt axit.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+