Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bản giao hưởng tình yêu-tiểu thuyết 

Đăng ngày 07/4/2014 by admin

Xem toàn tập:

Bản giao hưởng tình yêu

Con dao bằng bạc đổi màu. Đen xì và ngập ngụa trong thân thể của một con chồn xám. Không phải là cô gái tuyệt đẹp, mà là một con chồn xám đã thành tinh

Bản giao hưởng tình yêu – WAP đọc truyện online hay nhất Việt Nam

Em ngồi ở chiếc xích đu bằng gỗ, hai dây treo trên cành của cây cổ thụ cao lớn. Hàng mi thanh cong lên, miệng nhẩm hát theo giai điệu bài Fly me to Polaris thân thuộc.

1. Long long ago

Tôi gặp em vào một buổi chiều mưa phùn.

Em mặc chiếc váy màu trắng, như một cụm khói mỏng tang neo đậu giữa cuộc đời lắm phiền muộn và lo toan này. Em đứng đó, co cụm vào góc khuất của mái hiên, những hạt mưa vô tình hắt vào em, đôi tay mảnh mai cứ siết lấy chiếc áo khoác như trốn tránh những vệt lạnh đang cố tình quất vào da thịt.

Trời vẫn cứ mưa.

Dưới một hiên nhà nào đó, giữa một khu phố nhập nhòe ánh điện vàng nào đó, em như sinh thể yếu ớt. Màu trắng khiến em như vô hình, khiến tôi cứ như đang nhìn thấy một hình bóng đơn độc, mơ hồ. Giống những linh hồn không bao giờ thanh thản, cứ dìu dặt những nơi vô định… Tôi đứng cách em một quãng, đủ gần để thấy đôi mắt buồn màu nâu sóng sánh những vệt nước đã chực trào. “Mưa hay nước mắt?”

Chiếc máy ảnh đưa ngang tầm mắt, tách. Góc nhìn u xám, đôi mắt nâu buồn vời vợi,thân hình mảnh mai và mưa…

Khi tôi định đến gần em, chỉ để nói một vài câu gì đó, thì em bước ra ngoài trời. Mưa như mũi tên xuyên thẳng vào em, những tưởng đã có máu thẫm từ những vết tích mưa để lại, nhưng không, chỉ là sự tê lạnh của người con gái ấy…

– Cô gái ơi!

Em ngoảnh nhìn tôi, cái nhìn hoảng hốt, lo lắng và đẫm. Em như ngạc nhiên, nhưng rồi khóe môi nở nụ cười hiền lành.

– Tôi đưa cô về nhà, mưa lớn rồi, trời lại sắp tối thế này.

– Vâng!

Tôi choàng chiếc áo khoác may bằng flanen vào vai em. Đôi vai mới mảnh mai làm sao. Chợt em khựng lại. Đưa mắt về góc khuất em vừa đứng. Có một cây violin nằm đơn lẻ ở đấy. Tôi cuộn chặt cây đàn trong chiếc áo mưa giấy. Đèn vàng. Lặng. Em và tôi. Và violin thiếu đi cây vĩ. Dường như cả ba là ba mảnh ghép hoàn toàn khác biệt, không điểm chung, không gì cả. Là rỗng. Là vô tình. Là vậy thôi.

Mưa ko ngừng rơi. Vẫn cứ rả rích, những chiếc bong bóng nước cứ vỡ tan khi chỉ vừa hình thành. Tôi vẫn cứ bước song song với em. Mái tóc dài bết lại, những cọng tóc mai ôm gọn khuôn mặt trắng bệch vì lạnh. Bàn tay em đút sâu vào túi chiếc áo khoác của tôi, thi thoảng, em thở nhẹ. Những hình dáng bé nhỏ của khói cứ thế cuộn ra…

– Anh thích nghe violin chứ?

– À, cũng có. Tôi thường nghe nhạc giao hưởng khi căng thẳng, một dạng giải tỏa stress hiệu quả.

– Anh biết bản Long long ago không?

– Của một tác giả người Nhật đúng không?

– Em chơi thử cho anh nghe nhé.

Những giai điệu tha thiết, buồn đến run người cứ thế chảy ra từ đôi tay em. Tiếng mưa làm thành một nền nhạc hoàn hảo, Long long ago… Và em, khe khẽ hát theo dòng nhạc…

“Có một vài nỗi đau, mà con người rồi sẽ quên ngay khi vừa chạm vào. Nhưng có một vài nỗi đau cứ thế âm ỉ mãi, như than hồng trong lò, như sóng nhỏ bào mòn đá cuội.

Trang: 1 2 3 4

Xem cả bộ:


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+