Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bản Tình Ca Muôn Thưở – Chương 02 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Hai –
Chương 7
Thế là, một tháng rưỡi hè đã trôi qua. Đối với
trời đất, một tháng rưỡi hay bốn mươi ngày thật chẳng có ý nghiã gì. Đối
với một đời, một tháng rưỡi cũng có thể như là một chấm nhỏ trên một
trang giấy lớn không đáng kể vào đâu. Nhưng đôi khi, cái thời gian quá
ngắn nguỉ một ngày, một tháng không đáng kể đó, lại có thể là một đoạn
đời quan trọng nhất của một người. Sự quan trọng ít nhất cũng đã xảy ra
cho hai người đó là Trương Tú và Miêu Quán Anh.
Lễ hỏi đã chính thức được cử hành. Trước khi hết
hè, đi Đài Bắc để theo học đại học, hầu như ngày nào Trương Tú và Miêu
Quán Anh cũng gặp nhau. Tình cảm của họ đối xử với nhau thật khắng khít,
tinh khiết chân thành, tương thân tương kính. Buôỉ sáng hôm đó nắng
trong và đẹp, chiếu sáng lấp lánh trên tàn những cây bạch dương. Như
thường lê. Trương Tú đến nhà Quán Anh, rủ nàng đi dạo. Trương Tú gặp
Quán Anh nơi hoa viên. Nàng ngồi trên một băng ghế đá, vẻ mặt rạng rỡ.
Quanh nàng là những khóm lan tím ngát
hương. Miêu Quán Anh đang đọc một tờ tuần báo
văn nghệ, thấy Trương Tú, Quán Anh mỉm cười. Nụ cười của nàng đẹp hơn cả
những đóa hoa chung quanh, rạng rỡ hơn cả nắng trong buôỉ sớm.
– Quán Anh!
– Anh Trương Tú!
– Anh đến mời em đi dạo. Em có rảnh không?
– Anh dư biết rằng bây giờ là tháng hè, cả anh và em đều có nhiều thì giờ rảnh rỗi. Em đang coi một tờ báo văn nghê.
Trương Tú coi tờ báo, nói với Quán Anh
– Tờ Văn Nghê. Mới mỗi ngày một gía tri. Anh
nghe nhiều người nhận định nó là một tờ báo tiêu biểu cho phong trào văn
học trẻ ngày nay.
Miêu Quán Anh gật đầu:
– Em cũng nghĩ thế, em mới đọc qua và thấy có nhiều bài hay lắm. Em là một trong những độc giả trung thành của tờ báo
Trương Tú mỉm cười
– Đó là dấu hiệu đáng mừng, một niềm khích lệ thật sự dành cho những người hoạt động văn nghệ thật sự trong xứ.
Vừa nói chuyện với qua những tựa đề chính. Chàng ngừng lại một bài thơ và khẽ reo lên.
– À, có một bài thơ của bạn anh, bài thơ “Lan Tím Tình Sầu
Miêu Quán Anh nhìn Trương Tú
– Tác giả bài thơ này là bạn anh, anh Trương Tú?
Trương Tú gật đầu
– Anh Vương Long là bạn thân nhất của anh. Cùng
học với anh một lớp. Anh ta là một người có tài làm thơ và hát hay nhất
trường. Ánh mắt của Miêu Quán Anh rực sáng trong khi đưa mắt xem vội bài
thơ
– Bài thơ hay lắm, Quán Anh, em đã đọc chưa?
Miêu Quán Anh gật đầu
– Em đã đọc và còn đọc kỹ hơn nữa là khác, anh
Trương Tú ạ Đúng như lời anh vừa nhận định, “Lan Tím T`inh Sầu là một
bài thơ hay. Thấy anh tiết lộ là bạn thân với tác giả, em vừa chợt có ý
nghĩ là một hôm nào đó, anh mời anh ta lại đây chơi. Chẳng biết có gì
bất tiện không? Và anh ta có chịu nhận lời mời không anh Trương Tú nhi?
Trương Tú phấn khơi?
– Anh tin là anh Vương Long sẽ nhận lời mời đến
đây. Anh cũng đang mừng mà chợt nhận thấy anh Vương Long đang đạt dần
tới ước nguyện thành công của anh ta. Bằng chứng là thơ của anh Vương
Long đã được tờ Văn Nghê. Mới chọn đăng và được một nữ
độc giả khả ái như em khen ngợi.
Miêu Quán Anh mỉm cười
– Nếu như anh Vương Long nhận lời mời, thì anh ta là một thi sĩ đầu tiên đến nhà nàỵ..
– Anh bảo đảm là anh Vương Long sẽ lại, với anh, Vương Long ít khi từ chối một điều gì.
Quán Anh tỏ ra chú ý về tình bạn giữa Vương Long và Trương Tú.
– Anh và anh Đỗ Vương Long quen biết nhau lâu chưa?
– Từ ngày cùng học chương trình Cao Trung. Nhưng tình bạn
giữa anh và Vương Long chỉ thân thiết từ hơn năm
nay thôi. Anh ta nghèo nhưng là một người có tài và có chí. Quen biết
anh Vương Long dễ chịu lắm. Anh ta tế nhị và có lòng.
Miêu Quán Anh cười
– Anh Trương Tú ạ, cứ nghe anh nói thì Vương
Long là một người rất đáng để ta quen biết. Là một người có đầy đủ mọi
đức tính để anh cảm mến phải không?
Trương Tú gật đầu
– Em nói không sai đâu Quán Anh ạ! Sau này quen
biết với Vương Long rồi em sẽ thấy lời anh nói là đúng. Miêu Quán Anh
đưa tay vuốt nhẹ một bông lan tím, đôi mắt nàng mơ mộng
– Chắc loại hoa lan tím mà anh Vương Long tả trong bài thơ là loại lan này.
Rồi nàng khẽ ngâm
Nhìn hoa như thể nhìn người
Sắc lan tím đỏ như ngời máu tim
Quán Anh ngước mặt nhìn Trương Tú, nàng tiếp lời
– Màu hoa lan này đỏ tím, anh Đỗ Vương Long
tưởng như màu máu của tim. Chắc anh Vương Long có một kỷ niệm gì buồn về
loại hoa lan này.
Trương Tú thở dài
– Anh Vương Long ít khi dấu anh một chuyện gì.
Nhưng chuyện này thì chưa thấy anh ta nói tới. Cũng có thể là Vương Long
muốn giữ riêng tư nên không nói cho anh nghe. Nhưng trong thâm tâm thì
anh tin rằng đây chỉ là chuyện tưởng tượng của Vương Long. Anh ta còn có
nhiều chuyện phải lo nghĩ hơn là một chuyện thất tình.
Miêu Quán Anh lắc đầu
– Em lại nghĩ khác anh, bài thơ rất tha thiết chân thành, không thể là chuyện tưởng tượng đâu.
Bất chợt , Quán Anh đứng dậy
– Mình vào nhà đi anh. Nắng đã lên cao rồi …
Chương 8
– Mừng cho anh đã thành công anh Vương Long
Theo với câu nói là cái xiếc tay thật mạnh của Trương Tú, Vương Long ngỡ ngàng nhìn bạn
– Anh Trương Tú, anh nói chuyện gì thế? Tôi có gì đáng mừng đâu?
Trương Tú mỉm cười
– Để tôi nói lý do cho anh nghe. Này nhé, thơ
anh được chọn đăng trong tờ Văn Nghê. Mới là thành công nhất. Bây giờ,
có người đọc thơ của anh, thích được gặp mặt làm quen với anh, đó là
thành công thứ hai. Cả hai sự kiện xaỷ ra đều đáng khích lệ cho sự
nghiệp văn chương của anh sau nàỵ Điều đó không đáng mừng à?
Vương Long mỉm cười
– Bài thơ của tôi được chọn đăng trên báo là một
khích lệ thì là đúng rồi. Nhưng còn chuyện có độc giả muốn gặp tôi thì
làm gì có.
– Vậy mà có đấy. Một nữ độc giả sau khi đọc bài
thơ của anh, muốn được diện kiến với anh, anh có bằng lòng cho người đó
gặp không?
Vương Long ngẩn người vì ngạc nhiên, chàng hỏi bạn
– Thật có người muốn gặp tôi vì bài thơ đó hả anh?
Giọng Trương Tú đầy nhiệt tình
– Đúng vậy, cô gái rất mong đựơc gặp anh. Và vì tôi đã hứa là cố gắng mời anh, nên cô ta hy vọng lắm.
Nghe Trương Tú nói, Vương Long đâm ra ngần ngại
– Nhưng, quả thật đây là một sự bất ngờ và đáng lo cho tôi.
Anh cũng dư hiểu rằng tôi không có kinh nghiệm
cho những lần tiếp xúc như thế này. Tôi ngại rằng với sự vụng về của tôi
sẽ làm anh mang tiếng.
Trương Tú mỉm cười
– Không đâu, cô gái đó là một thiếu nữ đáng mến, chân thật cơỉ mở và tự nhiên. Cô ta là … bạn thân nhất của tôi mà, anh
đừng có ngại
Sau một phút suy nghĩ Vương Long nhận lời
– Tôi nhận lời vì muốn chìu theo ý anh. Cô ta muốn gặp tôi vào lúc nào?
– Ngay bây giờ tôi sưả soạn đến cô ta đây. Anh bằng lòng đi ngay với tôi chứ?
– Cũng được anh ngồi chơi chờ tôi một chút nhé
Vương Long thay chiếc aó mà chàng cho là sạch sẽ tươm tất nhất. Hai người bạn nắm tay nhau ra cổng.
Ba mươi phút sau, họ ngừng lại trước cổng một
toà biệt thự khang trang, sang trọng. Bức tường nguy nga màu trắng ẩn
mình dưới hàng bạch dương xanh lá.
– Mình đến rồi đây
Vương Long tặc lưỡi lắc đầu
– Nhà sang trọng quá. Chưa bao giờ tôi bước vào một ngôi nhà sang trọng như thế này
Trương Tú không trả lời bạn, chàng tự nhiên đẩy
cổng bước vào. Qua lối mòn soỉ trắng, đến hoa viên nơi tận cuối vườn,
hai người cùng thấy một thiếu nữ mặc aó trắng, đang lui cui chăm sóc
những khóm lan có màu tím đỏ, Trương Tú gọi
– Quán Anh … Quán Anh …
Cô gái ngửng đầu lên nhìn
– Ồ, anh Trương Tú
Nàng có vẻ bối rối, tay vuốt lại mái tóc xõa vai. Mắt liếc xuống chiếc áo ngủ mỏng manh đang mặc, gót chân đỏ hồng vì đi
đất, má nàng ửng đỏ. Không để cho Trương Tú giới thiệu hay Vương Long chào hỏi, nàng nói ngay
– Mời hai anh vào nhà chơi, chờ Quán Anh một chút nhé
Rồi Quán Anh chạy vụt vào nhà, Trương Tú nói với Vương Long
– Mình vào phòng khách
Vương Long bước theo bạn mà hồn phách như lạc ở
trên mây. Quả thật chàng không thể nào ngờ, không biết là chàng đang
tỉnh hay mơ. Quán Anh đúng là người con gái áo trắng mà chàng đã gặp
trong đêm văn nghê. Và suốt cả hơn một tháng qua, tâm trí chàng đã hằn
tưởng nhớ. Đã tưởng như nàng chỉ là mây trắng xuất hiện trên nền trời
xanh, thoáng qua rồi bay đi mất biệt. Ấy thế mà bây giờ chàng được gặp
lại nàng. Được gặp vì nàng đã đọc bài thơ tưởng nhớ của chàng do chính
nàng là nguồn rung cảm! Vương Long tưởng như bước đi theo Trương Tú mà
không muốn vững. Chàng bị rúng động toàn thân. Bước vào phòng khách,
ngôì xuống chiếc ghế salon sang trọng, rộng rãi và êm thấm, tâm trí
Vương Long vẫn còn xao động bàng hoàng. Chàng phải cố gắng lắm để giữ
cho vẻ mặt bề ngoài một sự thản nhiên không xúc động. Hai phút sau Quán
Anh trở ra phòng khách
– Quán Anh, đây là anh Vương Long mà em mong muốn được làm quen
Chỉ Quán Anh, Trương Tú tiếp
– Còn đây là Quán Anh, Miêu tiểu thư, một nữ độc giả yêu thơ của anh.
Hai người cúi đầu tương ngộ, bốn mắt gặp nhau,
Vương Long bỗng rùng mình chột da. Chàng nghĩ tới bài thơ và tự hỏi,
không hiểu thật sự nàng mời chàng đến đây vì cảm thích bài thơ hay nàng
có một ý khác. Liệu nàng có biết rằng bài thơ đó chàng làm ra chỉ vì
nàng? Liệu trong những câu thơ đó, đã có một câu nào lỡ xúc phạm đến
nàng và hôm nay nàng mời chàng đến đây là để nói vài lời nghiêm khắ c.
Nhưng rồi khi gịong nói của Miêu Quán Anh cất lên, đã đánh tan tất cả
những thắc mắc lo âu trong lòng Vương Long
– Mời hai anh ngồi. Có anh Trương Tú làm chứng
cho lời nói của em. Sự viếng thăm của anh bữa nay thật là một vinh hạnh
cho tệ trang này.
Trương Tú cười
– Quán Anh nói rằng anh là thi sĩ đầu tiên bước vào nhà này
Vương Long xua tay
– Anh và cô Quán Anh đừng gọi tôi là thi sĩ. Tôi đang tập làm thi sĩ thì đúng hơn.
Giọng Quán Anh đầy nghiêm khắc khích lê.
– Anh đã là thi sĩ rồi. Và theo ý riêng của Quán
Anh thì anh là người có chân tri thật sự mới đúng. Quán Anh đã đọc bài
thơ “Lan Tím Tình Sầu” của anh, nó làm Quán Anh xúc động bồi hồi.
Trái tim Vương Long lại đập nhịp. Chàng không hiểu nàng nói câu đó là tình ngay hay còn một ẩn ý gì khác.
Quán Anh tiếp lời và câu nói của nàng càng làm cho Vương Long bối rối thêm
– Mặc dù bữa nay mới được diện kiến cùng anh,
nhưng nhờđã được đọc bài thơ, nên Quán Anh cảm tưởng đã được quen biết
anh cả mấy tuần lễ nay rồi. Có lẽ, sự đồn g điệu, cảm tưởng quen thuộc
của Quán Anh là do ý thơ của anh, gợi ra tình yêu thích loài hoa lan
tím. Một thứ hoa mà Quán Anh thích nhất trong những loài hoa.
Trương Tú tiếp lời
– Hẳn nào mỗi lần gặp em ở ngoài vườn là mỗi lần
thấy em quanh quẩn bên những khóm hoa lan. Hồi nãy khi anh và Vương
Long đến đây hình em đang săn sóc những cành hoa lan thì phải?
Quán Anh gật đầu
– Đúng vậy, anh có thấy không, những khóm lan lúc nào cũng
tươi tốt, chăm sóc cẩn thận là do sự thích thú
chăm sóc của em mà rạ Đúng ra, ba mẹ giao cho em chăm sóc cho cả khu
vườn, nhưng vì mê hoa lan tím, nên em bỏ bê những khóm hoa khác. Người
hầu gái bưng nước trà ra mời khách. Trương Tú chợt hoi? Quán Anh
– Quán Lâm, Quán Vi và hai bác đâu rồi sao không thấy hở Quán Anh?
– Ba mẹ và hai em của em đã đáp xe lưả về Đài
Bắc từ chiều hôm qua, chiều nay mới về, ở nhà chỉ còn có em và Muối An
thôi. Mời hai anh dùng nước.
Câu chuyện tiếp tục vui vẻ tự nhiên. Có một lúc
Quán Anh và Trương Tú trao đôỉ những mẫu chuyện riêng. Hai người có vẻ
tương đắc với nhau lắm. Tự nhiên, Vương Long thấy như đau nhói nơi tim.
Tới lúc đó chàng mới chợt nhớ ra là chàng chưa biết một chút gì về sự
liên hệ tình cảm giữa Trương Tú và Quán Anh. Hai người là gì với nhau?
Họ quen biết nhau với tư cách gì? Bất ngờ Trương Tú quay qua phía Vương Long
– Anh Vương Long, Quán Anh yêu cầu anh hát một bài, anh không nỡ từ chốI chư”?
Vương Long bối rối
– Hát ngay bây giờ và ở đây sao?
– Có sao đâu? Anh coi đây như là nhà anh, đừng có khách sáo mà
Quán Anh buồn .
Quán Anh gật đầu tán thành ý kiến của Trương Tú
– Anh Trương Tú nói đúng đó
Nhưng Vương Long vẫn lưỡng lự.
– Tôi thấy ngại quá… Vả lại, thật tình thì tôi hát cũng chẳng hay gì.
Quán Anh mỉm cười
– Trương Tú nói rằng anh có gịong ca hay nhất
trường. Chẳng mấy khi may mắn được gặp anh như thế này, nên Quán Anh
mong được thưởng thức tài nghệ của anh.
Quán Anh không hề nhắc tới đêm văn nghệ chính
nàng cũng đã từn g được thưởng thức gịong ca của chàng. Chính nàng cũng
đã xúc động vì giọng ca đó, và đã từng tung hoa lên tán thưởng chàng. Sự
làm lơ của Quán Anh, làm như thật sự chưa bao giờ được nghe chàng hát
khiến Vương Long thắc mắc khó hiêủ. Nàng đã quên hay cố tình không muốn
nhắc tới?
Thấy Vương Long ngồi ngẩn ra nghỉ ngợi, Quán Anh tiếp lời
– Quán Anh vừa có ý nghĩ này chắc anh sẽ thích thú hát mà không còn ngần ngại nữa.
Nàng đứng dậy hoi? Trương Tú
– Anh Trương Tú, anh có chơi vĩ cầm được không?
– Cũng tàm tạm được …
– Vậy thì hay lắm, anh kéo vĩ cầm, em đánh dương cầm, còn anh Vương Long thì hát
Quán Anh đi lại phía chiếc dương cầm để nơi
phòng khách. Nàng lấy cây vĩ cầm đưa cho Trương Tú rồi ngồi xuống trước
đàn, không cần hỏi ý kiến, dạo ngay khúc nhạc đầu của nhạc phẩm “Bản
tình ca muôn thươ?”, nhạc phẩm mà Vương Long đã trình diễn trong đêm văn
nghê.
Trương Tú lựa nhịp và bắt tiếng vĩ cầm theo,
Vương Long cũng cất tiếng hát. Giọng chàng trầm ấm ngọt ngào. Chan hòa
với tiếng dương cầm lảnh lót của Quán Anh, tiếng vĩ cầm réo rắc của
Trương Tú.
Mộng khó bền
Ngàn năm vương vấn
Mắt thẵm mông lung
Vì em vĩnh viễn
Sương tuyết đầy hồn, ôm ấp tương tư
Mòn đời lê gót viễn du
Tìm em chẳng gặp hoang vu ngút hồn
Nhạc tình còn vọng
ca khúc xôn xao
Ngập tràn thấu tận trăng sao
Bài ca muôn thưở em nào có hay
Lạc cung sầu khúc
Lạc bước trần gian
Mòn con mắt thẳm ngút ngàn
Thoáng bay theo gío lời vàng bặt âm
Mây trắng bay về núi
Chim bay moỉ cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc môi cười vỡ tan
Lạnh lùng em bước sang ngang
Còn anh châu ngọc, hai hàng lệ rơi
Dứt bản nhạc cả ba nhìn nhau, sung sướng trong dư âm não nề của nhạc khúc. Quán Anh phát biêủ ý kiến
– Chúng mình quả thật là ba tay kỳ phùng địch thủ, có thể thành lập một ban tam ca.
Đôi mắt long lanh, Quán Anh nhìn Vương Long nói tiếp
– Em mong rằng từ nay anh sẽ năng cùng anh Trương Tú đến đây.
Sau bài hát, tình cam? giữa ba người càng trở
nên tự nhiên thân mật hơn. Quán Anh mời hai chàng ra coi vườn hoa, xem
cách nuôi chim bồ câu của nàng. Bằng một giọng líu lo như chim oanh buôỉ
sáng, Quán Anh giaỉ thích cho hai chàng nghe, cẩn thận như nữ hướng dẫn
viên nói với du khách. Nàng thao thao kể tên các thứ hoa, mỗi thứ mang
một ý nghĩa, một đặc tính riêng. Thứ hoa này có mùi thơm dịu dàng mà lâu
tàn, thứ khác có mùi hương ngây ngất nhưng một năm chỉ nở bông một
lần… Nàng kể ra từng mùa của mỗi loại hoa … Nàng nói cách để giống,
nàng nhớ từng thời gian của mỗi loại hoa mấy ngày thì nở, bao lâu thì
tàn. Nàng nói thao thao, duyên dáng, dễ dàng hấp dẫn.
Càng nghe Quán Anh nói, Trương Tú, Vương Long
càng ngạc nhiên. Cả hai chàng cùng không thể ngờ đựơc Quán Anh lại có
kiến thức hiêủ biết tường tận các loại hoa như thế. Nàng quá sành soỉ,
thông minh và có trí nhớ hơn người.
Vừa dạo vườn vừa nghe Quán Anh nói, Vương Long
có cam? tưởng như chàng đang lạc bước vào bồng lai tiên cảnh, có hoa
thơm cỏ lạ, có đàn nhạc du dương va nhất là có nàng tiên nữ Quán Anh
thập phần duyên dáng dịu dàng.
Trọn cả buôỉ sáng chàng như nhấp phải men say,
chàng say hương thơm của hoa, của lá, say trời xanh, nắng đẹp, say tiếng
nói líu lo như chim hót của Quán Anh. Chàng say, say ngất ngây, say hết
cả. Và, nếu như không có Trương Tú ở bên, chàng dám nghĩ chàng đang nằm
mộng giữa ban ngàỵ..
Chương 9
Trên đường trở về, tâm tình chàng khác hẳn với
lúc đi. Một nỗi hạnh phúc, thoả nguyện tràn ngập hồn chàng. Sự gặp lại
bất ngờ người thiếu nữ tuyệt vời mà chàng hằng say mê tưởng nhớ từ mấy
tuần qua đã đặt vào hồn chàng biết bao nhiêu hứng thú. Vương Long nghĩ
thầm trong trí
– Thật là một mối duyên tao ngộ, tưởng như là ở
trong giấc mộng. Nhưng nó đã xaỷ ra thật sự, chắc chắn không phải là
mình đang ngủ mơ.
Tiếng Trương Tú đi bên cạnh hỏi
– Anh Vương Long, theo sự nhận xét của anh thì Quán Anh có phải là một cô gái dễ mến không?
Vương Long mỉm cười
– Anh nói chưa đúng, Quán Anh phải là một cô gái tuyệt vời!
Nụ cười cũng nở trên môi Trương Tú
– Câu nói của anh khiến tôi hài lòng sung sướng,
bơỉ vì không có gì sung sướng cho bằng khi nghe những người thân thiết
của mình ca ngợi lẫn nhau.
Hồi sáng khi mới đến nhà Quán Anh, đã có lúc
Vương Long thắc mắc không hiêủ cương vị tình cam? giữa Quán Anh và
Trương Tú là gì? Lúc đó chàng đã muốn lựa lời hỏi thăm Trương Tú nhưng
thấy không tiện … Và sau đó, maĩ vui với nỗi đắm say rạo rực trong
lòng mình do sự gặp gỡ nàng gây ra, chàng đã quên mất sự thắc mắc đó.
Bây giờ chợt nghe Trương Tú nhắc đến tình thân, chàng mới chợt nhớ ra.
Chàng hỏi bạn
– Này anh Tú, câu nói của tôi nếu như có thể gọi là tò mò, thì anh
cũng bỏ qua cho nhé. Tôi mong được biết sự quen biết giữa anh và Quán Anh là gì?
Trương Tú ngừng lại, nhìn thẳng Vương Long, nụ cười trên môi chàng rạng rỡ
– Tôi quên chưa nói ra để anh mừng cho tôi. Quán Anh là vị hôn thê của tôi đó, chúng tôi vừa làm lễ hỏi được nưả tháng nay.
Nếu như có sự việc gì ghê gớm nhất xaỷ đến cho
cuộc đời chàng thì phải noí rằng đó chính là lời tiết lộ vừa rồi của
Trương Tú. Chàng có cam? tưởng như ngang đầu có một tiếng sét nổ tung
trời làm cho tâm trí chàng u mê váng vất, trái tim chàng ngừng đập.
Trong một thoáng thật nhanh, chàng mê đi, trời đất quay cuồng tối sầm.
Nhưng chàng kịp tỉnh lại ngay để mà đứng vững, để cho khoỉ té quỵ, để
nhìn thấy đôi môi của Trương Tú còn đang mấp máy, như tiếp tục giaỉ
thích một điều gì.. Nhưng chàng chỉ nhìn thấy đôi môi Trương Tú mấp máy
mà không thể nghe đựơc gì. Lạ một điều là chàng vẫn còn có thể đứng vững
và Trương Tú không nhận ra nỗi kinh hoàng tuyệt vọng đang xâm chiếm hồn
chàng.
Trương Tú quay gót, tiếp tục đi. Như một cái máy
chàng bước theo bạn, nhưng đầu óc chàng vẫn còn quay cuồng, tâm trí u
mê. Những lời Trương Tú nói chàng không hiêủ gì nữa. Cho tới một lúc
Trương Tú chợt dừng lại, hốt hoảng
– Anh làm sao thế?
Hai tay chàng ôm lấy ngực mặt tái xanh
– Tự nhiên tôi thấy choáng váng mặt màỵ..
Trương Tú đưa tay đỡ ngang vai bạn
– Anh thấy thế nào, có cần tôi đưa anh đi bác sĩ không?
Vương Long xua tay
-Không cần. Tôi chắc là mấy đêm rồi tôi thức khuya, sáng giờđi bộ nhiều nên mệt. Để ngồi nghỉ một chút sẽ đỡ ngay.
Trương Tú dìu bạn đến mộ t gốc cây, họ cùng ngồi
xuống. Chàng dựa mình vào thân cây, cố giữ cho tinh thần được sáng
suốt, hầu kềm hãm niềm tuyệt vọng trong lòng.
Trương Tú lo lắng săn sóc cho bạn, trong khi
Vương Long nhắm mắt lai định thần. Một lúc sau đầu óc chàng đã bớt quay
cuồng, chàng đứng dậy
– Mình về thôi
– Ngồi nghỉ một chút nữa đi, anh đã đỡ mệt chưa?
– Tôi khoỉ hẳn rồi
– Vậy thì mình về, để tôi cùng đi với anh tới nhà, mình nên đi thong thả tốt hơn
– Khoỉ cần, tới ngã ba kia mình có thể chia tay. Anh cũng nên về nhà nghỉ trưa một chút, trời nắng quá.
– Không tôi sẽ chẳng an tâm nếu không đưa anh về tới nhà
Trầm ngâm một chút Trương Tú hỏi bạn bằng giọng lo âu
– Anh có thường bị như vậy không?
– Anh hỏi tôi bị như vậy là bị cái gì?
– Thì cái bịnh choáng váng của anh đó. Tôi thấy ngại cho anh quá.
– Tôi chỉ bị mệt một chút thôi, anh thấy rằng tôi ngồi nghỉ có năm phút là khoỉ rồi, có gì đâu mà ngại
Trương Tú hỏi lại
– Nhưng anh có thường bị như vậy không?
Vương Long lắc đầu
– Không, đây là lần đầu tiên tôi bị như vậy
Trương Tú thở dài
– Dù là lần đầu tiên, anh cũng phải lưu tâm tới
sức khoẻ, tôi thấy ngại cho anh là vì tôi nghe các y sĩ nói, những người
tự nhiên bị choáng váng xây xẩm mặt mày là những người không thiếu máu
thì cũng bị đau tim. Hồi naỷ thấy mặt anh xanh nhợt, có lẽ anh phải đi
bác sĩ để người ta khám bệnh cho anh.
Vương Long mỉm cười, nụ cười thiểu não. Chàng
không trả lời Trương Tú, lặng lẽ bước đi. Quả thật chàng bị đau tim.
Trái tim chàng vừa bị thương tổn nặng nề. Trương Tú nào hiêủ, các y sĩ
nào hiêủ, nào có tài năng chữa được căn bệnh âm thầm đau đớn này cho
chàng.
Trương Tú tiếp tục nói
– Dù đây là lần đầu tiên anh cũng phải lưu tâm, sức khoẻ là cần thiết nhất, sức khoẻ baỏ đảm cho tương lai. Nếu như
anh bị đau ốm, sức khoẻ bị yếu kém, anh sẽ không còn làm được gì.
Hai người đã về tới cổng nhà Vương Long, Trương Tú nhìn thẳng vào mắt bạn
– Anh đừng xem thường triệu chứng bị đau vừa rồi, bây
giờ anh nên vào nhà nghỉ ngơi, đừng làm chuyện
gì cả, sáng mai tôi sẽ lại thăm anh, nếu tiện tôi sẽ cùng đi với anh tới
y sĩ. Nếu như anh chưa có sẵn tiền, tôi sẽ đem theo cho anh mượn. Nhưng
anh phải đi y sĩ khám bệnh để yên lòng theo đuôỉ sự học và sự nghiệp
trong những ngày sắp tới. Chỉ còn một tháng nữa là hết hè, chúng mình sẽ
lên Đài Bắc.
Vương Long ngập ngừng
– Anh đừn g quá lo cho tôi như thế, lòng tốt của anh làm tôi aí ngại
– Nếu như anh ái ngại thì anh đã coi thường tình bạn của chúng mình
– Không, chẳng bao giờ tôi dám coi thường tình
bạn, nhưng mà anh bận tâm vì tôi quá là một điều không nên. Anh có công
việc riêng của anh chứ? Vả lại chuyện lên Đài Bắc để tiếp tục theo đuôỉ
việc học, chú tôi chưa trả lời dứt khóat là có thể giúp tôi được nữa hay
không, tuần sau ổng mới trả lời.
Trương Tú lắc đầu
– Tôi đã nói là anh cứ yên tâm lên Đài Bắc, đừng ngại gì cả.
Vấn đề ăn ở, đằng nào tôi cũng phải mướn phòng,
anh sẽ ở chung với tôi. Sách vỡ anh khoỉ cần mua, tôi có sách và anh em
mình dùng chung cũng được. Về ăn uống tôi dùng gì anh dùng đó, anh em có
san sẻ cùng nhau mới quý. Anh chỉ phải lo có tiền đóng học phí mà thôi.
Vương Long thở dài
– Anh tốt lắm. Tôi chưa thấy một người bạn nào
tốt như anh, nhưng mànhững bận tâm mà anh dành cho tôi, anh để tôi suy
nghĩ đã. Từ nay tới ngày lên Đài Bắc cũng còn cả tháng nữa mà.
Tuy nói thế, Vương Long biết trước là chẳng bao giờ chàng chịu mang ơn Trương Tú nhiều như thế…
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+