Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 013 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Hả?”

“Đồ ngốc” Nhan Tiếu lấy sách đánh vào đầu yêu nghiệt, bĩu môi đáp: “Bản cô nương có bao giờ tùy tiện châm chọc, trêu ghẹo người khác như cậu đâu. Hôm đó cãi nhau với cậu đúng là bực thật, nhưng còn lâu tớ mới thèm lấy việc lợi dụng người khác để đánh cược. Thực ra….từ lâu tớ phát hiện Kính Nhỏ thường xuyên mò đến sân để xem các cậu chơi bóng”

Văn Dịc cau mày: ‘Thế có nghĩa là sao?”

“Chắc là từ lâu cậu ta đã mơ ước vào đội bóng. Khi các cậu tuyển người, tớ cũng thấy cậu ta lảng vãng gần đó mãi, chính vì thế…chắc chắn là do sợ bị bọn cậu cười. Lần này tớ cho cậu ta cơ hội danh chính ngôn thuận tham gia, mặc dù xét về tính chất hơi xấu, nhưng có sư phụ như cậu dạy dỗ, cậu ta sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Kể cả có thất bại đi nữa, cuối cùng cũng có thể nói với mình rằng, không sao cả, chẳng qua chỉ giúp người ta đánh cược mà thôi”

“Thế giờ phải làm thế nào? Tớ biết phải ăn nói với đội trưởng thế nào đây?”

“Đương nhiên là phải chăm chỉ luyện tập rồi, yên tâm đi, Kính Nhỏ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Hơn nữa, cậu ấy cũng chuẩn bị tốt nghiệp rồi, đây có thể là lần thi đấu đầu tiên cũng có thể là lần thi đấu cuối cùng trong cuộc đời cậu ấy, cậu nỡ lòng nào loại cậu ấy ra khỏi đội bóng ư?”

Nhan Tiếu không kể chuyện này với người thứ 3 nào nữa. yêu nghiệt cũng không nhắc gì thêm, cứ thế cùng Kính Nhỏ luyện tập đến khi thi đấu hết trận cuối cùng, chụp ảnh, tàn cuộc, ai về nhà nấy. Nhưng điều mà Nhan Tiếu và yêu nghiệt không biết là, thực ra trong lúc hai đứa nói chuyện, Hạ Hà Tịch nấp sau gốc cây.

Mười năm trôi qua, Nhan Tiếu lại một lần nữa được ngồi ở vị trí mà năm xưa cô đã nói chuyện, chỉ có điều người mà cô đang nói chuyện lại là người khác, tất cả tựa như 1 giấc mơ. Hạ Hà Tịch bình thản nói: “Thực ra hồi đó anh rất muốn bỏ cuộc, trong đầu tính toán sẽ tìm Văn Dịch để nói chuyện, kết quả là nhìn thấy hai người bước đến”

Nói đến đây, Hạ Hà Tịch liền cười rồi tiếp tục: “Em cũng biết là đôi khi con trai cũng có những suy nghĩ rất kỳ lạ, nhìn thấy rõ cô bạn gái mình thích ở bên cậu bạn khác, anh rất tò mò muốn nghe xem hai người đó nói gì, vì thế anh đã trốn đằng sau”

Nhan Tiếu chớp mắt, im lặng.

Lẽ nào đây là chương trình hài kịch mà đài truyền hình nào đó chiếu ư? Cậu Kính Nhỏ năm xưa đã biến thành chàng trai cao to, đẹp trai, giỏi giang quay trở về với cuộc sống của cô, đang chậm rãi kể lại, nói những câu nói vô tình của cô năm xưa giúp anh nhìn thấy hy vọng trong lúc tuyệt vọng nhất.

Nhan Tiếu lẩm bẩm: “Hồi đó trẻ con, lấy anh ra để đánh cược với người khác, em rất xin lỗi”

Hạ Hà Tịch nhắm mắt lại lắc đầu, dưới ánh trăng các nét thanh tú trên gương mặt càng trở nên mờ ảo hơn: “Ai có nhiều thời gian để nhớ lại chuyện cũ. Em chưa bao giờ nghe thấy người ta nói nhớ lại chuyện cũ cũng cần rất nhiều dũng khí và sức lực àh? Bây giờ bận rộn như vậy, có bao nhiêu khác hàng để đối phó…”

Ngừng 1 lát, Hạ Hà Tịch bất ngờ nhìn Nhan Tiếu chăm chú: “Thực ra trong đầu anh chỉ có gương mặt của 1 cô gái…”

Nhan Tiếu hơi run run, không biết phải làm thế nào thì Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Tiếu Tiếu, em có nhớ lúc chia tay, em đã nói cái gì với anh không?”

Nhan Tiếu:”…”

Lúc Hạ Hà Tịch chuẩn bị tốt nghiệp, Nhan Tiếu đến tiễn với tư cách của 1 người bạn, còn trẻ nên người ta không biết thế nào là buồn, nhưng lúc chia tay vẫn cảm thấy có gì đó xao xuyến. Lúc đó Hạ Hà Tịch lên tiếng hỏi Nhan Tiếu một câu bất ngờ: “Cậu thích Văn Dịch ở điểm gì?”

Nhan Tiếu giật mình, tin đập thình thịch, hai má đỏ bừng: “Cậu đừng nghe người trong đội bóng nói linh tinh, tớ thích người khác, không phải yêu nghiệt”

“Thế…cậu ấy là người như thế nào?”

“Ờ…” Nhan Tiếu ngần ngừ, hình dung ra hình ảnh bạch mã hòang tử trong lòng mình. “Vừa cao, vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, quan tâm, và điều quan trọng là chỉ cần nhìn ánh mắt của tớ là anh ấu biết tớ muốn gì”

“Thế…một ngày nào đó, tớ cũng biến thành người như thế, cậu có để ý đến tớ không?”

Nhan Tiếu tưởng Kính Nhỏ đang đùa, hoặc có thể tự ti về chiều cao của cậu ta nên nói: “Yên tâm đi, con trai có nhiều người lên cấp 3 mới phát triển chiều cao. Dạng biến thái như yêu nghiệt lên cấp 3 sẽ chẳng cao thêm nữa cm nào đâu, sau này sẽ có rất nhiều cô gái thích cậu”

“Nếu có gặp lại, tớ sẽ ôm cậu bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”

Có thể do lúc đó trời đẹp quá, hoặc có thể do ánh mắt của Kính Nhỏ quá chân thành, hoặc cũng có thể giai đoạn đó Nhan Tiếu đọc quá nhiều tiểu thuyết tình cảm nên không để ý và đưa ra lời hứa tuyệt đẹp này. Kể cả sau khi chuyện đã xảy ra, sau vô số lần nhớ lại, Nhan Tiếu chỉ muốn tát cho mình 2 cái, nhưng cô đành phải an ủi mình rằng, yên tâm, biển người mênh mông, không thể nào gặp lại kính nhỏ được, kể cả có gặp lại, cũng chưa chắc còn nhận ra nhau.

Nhưng cảnh tượng lúc này…

Nhan Tiếu quay đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch như 1 cái máy, chỉ sợ ngay sau đây anh sẽ yêu cầu cô “ôm anh bằng vòng tay nồng nhiệt nhất”, đang thấp thỏm chưa biết phải làm gì thì thấy Hạ Hà Tịch cười cười nói: “Từ trước đến nay anh không bao giờ thích những cái không phải tự nguyện. Hôm nay anh muốn đưa em đến đây là muốn chính thức nói với em rẳng anh đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi.”

Vừa nói dứt lời, trong lúc Nhan Tiếu chưa biết phải tỏ thái độ như thế nào thì nghe thấy trên đỉnh đầu có tiếng cười rất kinh dị: “Hê, đúng là chàng có tình và thiếp có ý nhỉ?”

Nghe thấy vậy cả hai đều sững người, Nhan Tiếu liền ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy kẻ nọ nằm trên cây, nét mặt hầm hầm, lộ rõ vẻ ghen tuông vì “bắt gặp quả tang”. Nhan Tiếu ôm trán, lần đầu tiên thấy hận mình: Thật là hối hận! Hối hận! Tại sao lúc lên taxi lại nhắn tin cho yêu nghiệt, lộ tung tích của mình

Lên cây nghe trộm

Văn Dịch từ trên cây nhảy xuống, hết nhìn Nhan Tiếu đến nhìn Hạ Hà Tịch, miệng chỉ “hứ hứ” mà không nói gì.

Sau khi nhận được điện thoại của đại phu nhân, yêu nghiệt vội khoác màn đêm đi ra khỏi nhà, lái xe đi đón vợ. Ai ngờ vừa cho xe nổ máy thì nhận được tin nhắn của Nhan Tiếu bảo hắn đến sân bóng của trường. Mặc dù yêu nghiệt không hiểu Nhan Tiếu có ý đồ gì nhưng vẫn ngoan ngõan đến nơi như đã hẹn.

Vì quãng đường đi ngắn hơn quãng đường của Hạ Hà Tịch và Nhan Tiếu nên yêu nghiệt đã có mặt ở trường trước, đang định gọi điện thoại cho Nhan Tiếu thì thấy hai người chậm rãi từ cửa phụ bước vào. Một cao một thấp, không phải chính là vợ hắn và…Yêu nghiệt chần chừ nữa giây, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của Kính Nhỏ, kết hợp với “vị giám đốc kỳ quặc” mà gần đây Nhan Tiếu hay nhắc đến, càng nghĩ càng thấy bất thường, nhưng để không bứt dây động rừng, yêu nghiệt đã trèo tót lên cây.

Nghe một hồi, yêu nghiệt thấy may vì mình đã trèo lên cây nghe trộm! Anh chàng lọt vào đội bóng năm xưa dám tỏ tình với vợ hắn? Lại còn cái gì “đã thích lâu rồi”! Nghe có kinh tởm không? Làm sao Kính Nhỏ thích Nhan Tiếu bằng hắn được? Làm sao yêu sâu sắc bằng hắn được?

Ngoài ra điều bực nhất là, nghe thấy lời tỏ tình của đối phương, Tiếu Tiếu không từ chối ngay mà thẹn thùng nhắc đến lời thề chia tay lúc đó! Giỏi lắm! Quả thật giỏi lắm! Mười năm trước Nhan Tiếu đã giấu mình đi tiễn kính nhỏ, thế thì phải chăng hôm nay “cuộc hẹn hò mười năm” mà hai người đã hẹn nhau từ trước?

Nghĩ đến đây, yêu nghiệt không kiềm chế được nữa (em cũng không kiềm chế được nữa, yêu nghiệt khùng quá đi) nên mới lên tiếng và trèo xuống.

Yêu nghiệt khoanh tay trước ngực nhìn “đôi gian phu dâm phụ”, ánh mắt đầy thù hằn rồi tiếp tục “hứ hứ” trong miệng đầy vẻ chua ngoa.

Bên này thấy vậy Nhan Tiếu liền nói: “Anh tuổi khỉ à? Sao tự dưng leo lên cây?”

“Hừ! Bản thiếu gia thích leo thì leo, liên quan gì đến em?”

“Anh..” Nhan Tiếu thấy yêu nghiệt lên mặt định nổi cáu nhưng lại vướng Hạ Hà Tịch bên cạnh, đành hạ hỏa nói: “Văn Dịch, đây là anh Hạ Hà Tịch, anh còn nhớ chứ?”

“Hừ hừ” Dĩ nhiên là bản thiếu gia nhớ chứ, kẻ vong ân bội nghĩa, Năm xưa ông mày vất vả dạy mày chơi bóng, thế mà mày dám đi tán tỉnh vợ ông àh?

Nhan Tiếu nắm chặt bàn tay thành đấm, có vẻ như ngứa tay muốn đánh người rồi, may mà Hạ Hà Tịch vẫn giữ phong độ, hắng giọng cuời nói: “Văn Dịch, lâu lắm rồi không gặp”. Nói xong anh lại lịch sự đưa tay ra định bắt ta Văn Dịch. Ai ngờ đồng chí yêu nghiệt vẫn kiêu căng không thèm liếc người ta lấy 1 cái, lỗ mũi ngoáy thẳng lên trời tiếp tục gầm gừ: “Hừ …hừ …hừ” Đồ gian phu, nhà ngươi vẫn còn mặt mũi bắt tay ta àh?

Nhan Tiếu hít thở thật sâu, cuối cùng không chịu được nữa, bước đến yêu nghiệt, tay đặt khẽ lên cánh tay hắn, túm lấy 1 mẫu thịt, mỉm cười rồi véo mạnh, xoay 1 góc 180 độ. Trong tích tắc, sắc mặt yêu nghiệt trắng bệch, nước mắt giàn giụa, hắn kêu: “Đau”

Nhan Tiếu nạt: “Đáng đời! Anh nghe trộm mà còn ngang ngạnh àh?”

Yêu nghiệt không phục, lấy tay che cánh tay đã bị váo tím bầm tiếp tục gào lớn: “mười năm trước cậu ta cũng đã nghe trộm anh nói chuyện, đây gọi là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, có qua có lại thôi….Ái ái”

Chưa nói dứt lời, yêu nghiệt lại kêu lên thảm thiết, Nhan Tiếu đã lén giẫm chân Văn Dịch.

Lúc này đây, Nhan Tiếu chỉ sợ yêu nghiệt vì kích động quá mà yêu nghiệt buộc miệng nói ra hai người là vợ chồng thì gay, cô đành ngượng ngùng nói với Hạ Hà Tịch: “Àh…hôm nay cũng quá muộn rồi. Ngày mai còn phải đi làm, giám đốc Hạ, bọn em về trước đã. Tạm biệt giám đốc!”

Vừa dứt lời, Nhan Tiếu đã vội túm tay yêu nghiệt kéo đi, chỉ còn lại 1 mình Hạ Hà Tịch vẫn chôn chân tại chỗ. Đợi đến khi bóng hai người mất hút, Hạ Hà Tịch mới nhếch miệng cười: Không ngờ bao nhiêu năm đã trôi qua mà anh chàng trúc mã này vẫn còn ở bên Nhan Tiếu, nói như vậy thì…”

Hạ Hà Tịch nheo mắt, cười và đưa mắt nhìn ra xa, hồi lâu mới thốt ra 2 chữ: “Hay thật”

Nhan Tiếu

Về đến nhà, yêu nghiệt tiếp tục gây gổ.

Hắn vừa lẩm bẩm trong miệng vừa làm nũng, giở trò run rẩy chân tay, nhập vai người chồng nổi máu ghen đạt, còn Nhan Tiếu coi hành vi và cử chỉ của hắn là: nhảy dây. Thấy Nhan Tiếu thay sang bô váy mặc ở nhà đi ra, yêu nghiệt vừa nhảy dây vừa gào lớn: “Giỏi lắm, giỏi lắm, mười năm trước em dám giấu anh đi hẹn hò với kính nhỏ hả? Nói mau! Hôm đó hai người đã làm những gì? Hắn có nói điều gì, làm gì bẩn thiểu với em không?” (trời ơi, ngta mới có lớp 8 hà anh 2, anh tưởng ai cũng là yêu nghiệt như anh àh , cái này là chủ topic nói Hehhe)

Nhan Tiếu đưa mắt nhìn xuống dưới kô đếm xỉa đến hắn ta, đưa tay vuốt ve Tiểu Thái rồi ôm nó vào lòng. Thấy “vũ khí giết người” xuất hiện, theo phản xạ, yêu nghiệt lùi lại mấy bước, sau khi xác định Tiểu Thái không với được tới mình, mình đã đứng ở cự ly an toàn, hắn mới tiếp tục lên cơn: “Cái thằng Kính Nhỏ này không biết xấu hổ là gì, bao năm đã qua mà còn dám quay về! Em nói đi, hôm nay tại sao hắn bắt em về trường? Có phải nếu anh không lên tiếng, hai người sẽ…sẽ…” Trong đầu yêu nghiệt hiện lên hình ảnh không hài hòa cho lắm, hắn cố nhịn rồi hạ giọng nói: “Tiếu Tiếu, em nói rất đúng, Hạ Hà Tịch cho em vào tập đoàn Chính Uy là có âm mưu từ trước! Em không thể làm theo hắn ta, trúng bùa của hắn ta, ngày mai em phải xin nghỉ việc ngay!”

Cuối cùng câu nói này đã làm Nhan Tiếu chú ý. Tiếu Tiếu hơi ngước đầu lên liếc mắt nhìn yêu nghiệt: “Xin nghỉ việc?”

Yêu nghiệt gật đầu: “Đúng vậy! Xin nghỉ việc! Buộc phải nghỉ việc! Tiếu Tiếu,anh nói cho em biết nhé, hạng người như Hạ Hà Tịch vừa nhìn là biết đã bị biến thái tâm lý. Hắn ta còn nhớ như in những điều hai người đã nói với nhau mười năm trước, không biến thái là cái gì? Em ở lại Chính Uy không an toàn đâu”

Nhan Tiếu thấy buồn cười, sao lại lôi ra vấn đề an toàn và không an toàn cá nhân ở đây? So với Hạ Hà Tịch, không phaỉ yêu nghiệt còn biến thái hơn sao? Hai đứa giằng co nhau từ nhỏ đến giờ, hắn dọa nạt, đuổi hết cậu bạn này đến cậu bạn khác, sau đó làm lỡ dở cuộc đời của nhau, ai biến thái hơn ai?

Thấy Nhan Tiếu cười gằn, yêu nghiệt cảm thấy sống lưng lạnh toát, sau khi giũ cho đám gai ốc trên người rụng xuống, yêu nghiệt mới nói với giọng cảnh giác: “Em cười cái gì nữa? Hôm nay chính em gọi điện thoại bảo anh đến nên hành động đó của anh không phải là theo dõi. Còn chuyện nghe trộm, hồi nãy em cũng đánh rồi, chửi rồi…”

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền bỏ Tiểu Thái xuống để nó ra chỗ khác chơi, sau đó mới vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói: “Văn Dịch, ngồi đi”

Thấy vậy, Văn Dịch có linh cảm chẳng lành, hắn lùi ra sau 1 bước hỏi: “Em định làm gì vậy?”

Nhan Tiếu ngồi vắt chân chữ ngũ, tay chống cằm nhìn “ông xã nổi máu Hoạn Thư” đang diễn kịch. Giỏi lắm, trò bắt quả tang rất hay, vậy thì…tiếo sau đây đến lượt thay đổi thời thế rồi. Nghĩ đến đây, mắt Nhan Tiếu long lên, miệng nói nhỏ: “Yêu nghiệt, anh bảo vợ chồng có nên thẳng thắn với nhau không?”

“Ờ”

“Có nên giấu giếm gì nhau không?”

“Ờ”

“Có nên chia sẽ bí mật cho nhau biết không?”

“…”

Văn Dịch ngừng 1 lát, cau mày nhớ lại cú điện thoại kiểm tra xem hắn đang ở đâu của Nhan Tiếu, liệu có phải kẻ đó đã nói gì với Nhan Tiếu không? Đang ngần ngừ, Nhan Tiếu đã nhếch miệng nói trước: “Vấn đề liên quan đến Hạ Hà Tịch tạm gát qua 1 bên, bây giờ chúng ta cần nói chuyện vết son môi ở ghế sau của anh là thế nào?”

“…”

Vết son môi

Kể từ khi Nhan Tiếu cho Trình Mỹ Giai số điện thoại yêu nghiệt, nữ vương bệ hạ liên tục quấy rối Văn Dịch. Đúng vậy, các bạn đọc giả đọc không nhầm đâu, đúng là quấy rối. Đích thực là quấy rồi. Bởi vì 1 số nguyên nhân vặt vãnh ỡ Mỹ, năn nỉ thế nào nữ vương Mỹ Giai cũng không chịu buông tha cho yêu nghiệt.

Một là, ba năm về trước bị yêu nghiệt đùa cợt 1 lần, khiến 1 người vốn rất kênh kiệu như Trình Mỹ Giai ngã 1 cú đau hiếm có, chưa nói đến chuyện ngã đau, mà còn mặt mày không biết giấu vào đâu. Hai là, Trình Mỹ Giai là người ngang ngạnh, đã nói chuyện gì sẽ không bao giờ thay đổi. Chính vì thế, truớc những vấn đề nói trên, trước khi yêu nghiệt thực hiện lời hứa 3 năm về trước, nữ vương bệ hạ đã bám chặt không thể buông tha. 

Còn phía bên này, yêu nghiệt rất sợ Tiếu Tiếu biết được những sự thật đó nên mấy lần phải lén đi gặp nữ vương bệ hạ. Cách đây không lâu, Trình Mỹ Giai chơi khăm giấu thỏi son trong xe yêu nghiệt, yêu nghiệt ngây thơ tưởng rằng chỉ cần vứt thỏi son đi là xóa dấu vết.

Điều hắn không thể ngờ được là, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Trình Mỹ Giai để lại cả vết son môi ở ghế sau của xe. Trình – Mỹ Giai, nhà ngươi giỏi lắm.

Yêu nghiệt nắm chặt hai tay lại, răng nghiến ken két rồi thả lỏng, thả lỏng rồi lại nghiến, một hồi lâu mới ngồi xổm trước mặt Nhan Tiếu nói: “Tiếu Tiếu…Thực ra có 1 vài chuyện không như em đã nghĩ đâu. Em nói đúng, vợ chồng nên thẳng thắn với nhau, cần cho nhau thời gian, có 1 số việc sớm muộn gì anh cũng sẽ nói cho em, có điều anh cảm thấy bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp nhất”

Nhan Tiếu không phải là kẻ ngốc, liên tưởng đến những hành động kỳ quặc gần đây của yêu nghiệt và lời nhắc nhở của Trình Mỹ Giai, thực ra lúc lên xe cô đã đoán được vết son môi là của ai. Cô là người hiểu rõ nhất tính cách của Mỹ Giai, lập dị, khó tính nhưng không bao giờ thèm cướp chồng người khác để làm kẻ thứ 3. Thực ra tự đáy lòng Nhan Tiếu cũng không tin yêu nghiệt và chị Mỹ Giai có tình gian, nhưng lúc này đây nghe yêu nghiệt thanh minh 1 hồi, Nhan Tiếu vẫn cảm thấy máu nóng bốc lên đầu.

“Nếu anh cảm thấy việc thẳng thắn với nhau có thể lựa chọn thời gian thì phải chăng điều này đồng nghĩa với việc em có thể quan hệ mờ ám với Hạ Hà Tịch, đợi đến khi mọi việc đâu vào đấy mới nói thẳng thắn với anh hay sao?”

Yêu nghiệt cau mà: “Hai việc này sao giống nhau được? “

“Sao lại không giống nhau?” Nhan Tiếu nói: “Văn Dịch, anh không cảm thấy chúng ta sống với nhau rất là lạ hay sao? Rõ ràng không yêu nhau mà lại lấy nhau, rõ ràng trong lòng hai người đều có khúc mắc vậy mà vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Một mặc anh nói với em rằng muốn nghiêm túc đối mặt với cuộc hôn nhân này, mặt khác lãi bí mật quan hệ với Mỹ Giai. Nếu anh là em, anh có tin những lời em nói không?”

Sự việc đã đến nước này, Nhan Tiếu cảm thấy có giấu cũng không còn gì thú vị nữa. Cái gì đến sẽ đến, quá khú của cô và Văn DỊch, chuyến du học bí mật ba năm về trước, cái thai bị sẩy, Hạ Hà Tịch, Trình Mỹ Giai,…có quan hệ gì với nhau? Đã nói đến nước này thì hai bên cần gì giả nai nữa?

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Nhan Tiếu, Văn Dịch biết bệnh cũ của cô lại tái phát, phức tạp hóa vấn đề, hai tay hắn nắm lấy haiu vai cô đang định nói gì đó thì bị cô đẩy ra: “ Văn Dịch, em đã nói từ lâu rồi, bọn mình làm dang dở cuộc đời của nhau, thời gian của nhau như thế này không có gì thú vị đâu. Nếu thực sự anh mở công ty không đủ vốn, hiện tại cũng đã như vậy rồi, chúng ta kết hôn giả, anh thìch giở trò gì thì cứ việc, em không quan tâm đâu”

Nghe thấy vậy, Văn Dịch có vẻ cáu: “Anh đã nói rồi, không phải như em nghĩ đâu…Haizzz” Yêu nghiệt túm tóc, đột nhiên sáng mắt lên hỏi: “Í…Tiếu Tiếu, có phải em ghen không?”

Lồng ngực Nhan Tiếu phập phồng, vốn đã tức đến xuất huyết não, thấy Văn DỊch bắt đầu lảng sang chủ đề khác, Nhan Tiếu không kiềm được bèn cười ghằn. 

Yêu nghiệt tưởng mình đã thoát thầm thở phào, đang định cười cợt thì nghe thấy Nhan Tiếu lạnh lùng nói: “Văn DỊch, hôm đó đi mua sủi cảo về, anh đã nghe thấy những gì?”

Văn Dịch run lên như người bị điện giật. chưa kịp nói gì Nhan Tiếu đã lạnh lùng nhìn anh nói: “Anh đã nghe thấy rồi chứ? Em từng bị sẩy thai 1 lần, em không đóng kịch nữa, em rất mệt”

Nhan Tiếu đã nói, cái gì đến sẽ đến. Cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, cô không muốn tiếp tục duy trì cảnh yêu thương, êm đềm giả tạo. Văn Dịch, rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+