Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 018 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Yêu nghiệt đang mặt xanh nanh vàng nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh thì chuông cửa réo vang. Nhan Tiếu ra mở cửa, vừa nhìn thấy khách đã sững người. Lùi lại 2 bước, Nhan Tiếu mới phát ra 2 tiếng ú ớ. Người phụ nữ đứng ngoài cửa bỏ chiếc kính râm Prada xuống, đi giày cao gót vào nhà.

“Con bé này sao vậy? Nữa năm không gặp quên mất ta rồi àh?”

Nghe giọng người phụ nữ, Nhan Tiếu líu lưỡi: “Cô, cô ạh…” Chưa nói ra được câu tiếo theo “cô đến đây bằng cách nào” thì đầu Nhan Tiếu bị cốc 1 cái không nhẹ không nặng. Người phụ nữ cười trợn mắt nói:” Con bé này? Gọi ta là gì? Còn gọi là cô nữa àh?”

Bà vừa nói vừa bước vào phòng khách, vừa đặt túi xách xuống liền nói: “Con và Văn Dịch bảo đi đăng ký là đi đăng ký, không báo qua mẹ 1 tiếng, mẹ còn chưa tìm hai đứa mày tính sổ đấy! Thử gọi 1 tiếng cô nữa xem nào”

Nhìn thấy mẹ Văn Dịch, mà không, bây giờ phải gọi là mẹ chồng mới đúng. Thấ mẹ chồng nhìn mình từ đầu tới chân bằng ánh mắt trìu mến, cô mới ngại ngùng gọi: “Mẹ”

Cùng lúc đó, yêu nghiệt vừa chui ra khỏi nhà vệ sinhsau trận nôn. Vừa nhìn thấy mẹ, hắn chớp chớp mắt, chưa kịp mở miệng lại ậm ọe chạy lại vào nhà vệ sinh. Mẹ Văn Dịch chậc lưỡi nói: “Nó làm gì vậy?”

“Dạ…” Nhan Tiếu nhìn lên trời, trả lời rất hóm hỉnh: “Chắc là có bầu rồi ạh”

Nghe thấy vậy, mẹ Văn Dịch liền cười: ‘Nói như vậy có nghĩa hai đứa thành hôn theo lệnh của con ư?”

Nhan Tiếu gật đầu: “Vâng ạh!”

……..

Sau khi yêu nghiệt nôn hết mọi thứ trong dạ dày, Nhan Tiếu thu dọn bát đĩa, 3 người mới ngồi xuống trò chuyện. Nhan Tiếu rót trà mời mẹ chồng rồi ngồi cạnh yêu nghiệtnhìn trộm mẹ Văn Dịch, càng thấy khó gọi tiếng “mẹ”

Bà mặc 1 bộ đồ vest đơn giản bó sát người, tóc dài chấm vai ôm lấy khuôn mặt, hiện kỉêu tóc này đang rất mốt, đuôi mắt mặc dù có nếp nhăn nhưng các nét trên khuôn mặt đều xinh xắn, nhìn giống phụ nữ công sở ngoài 30. Người này đi với Nhan Tiếu gọi “chị’ còn tạm, đâu có nét nào ra dáng mẹ chồng…

Nhan Tiếu còn đang mải suy nghĩ thì yêu nghiệt đã lên tiếng trước: “Mẹ, sao mẹ nói về là về luôn vậy? Không giống phong cách của mẹ cho lắm”

Mẹ Văn Dịch liếc con trai 1 cái rồi quặc lại ngay: “Không phải mày nói là kết hôn chớp nhóang là kết hôn chớp nhóang luôn đó sao? Cũng chẳng giống phong cách của mày gì cả”

Yêu nghiệt bị chóang cười hềnh hệch: “Surprise?”

Mẹ Văn Dịch nhún vai: “Surprise”

Thấy vậy yêu nghiệt lại nhìn sau lưng mẹ không thấy có vali, không có túi du lịch, chỉ có túi xách tay nhỏ và dài, chắc là cho điện thoại, hộ chiếu vào rồi thì cũng chẳng còn chỗ nhiều nữa, giờ lại là buổi tối, mẹ đến đột xuất, đúng là…hơi bất thường.

Văn Dịch ngừng 1 lát rồi hỏi: “Thế ngoài surprise, mẹ còn định làm gì nữa? Mà ông ngoại có biết mẹ về không?”

Mẹ yêu nghiệt hơi sầm mặt xuống nói nhỏ: “Tạm thời chưa được nói cho ông ngoại biết là mẹ về, mẹ ở tạm chỗ hai đứa mấy ngày”

“Gì cơ ạh?”

“Gì cơ ạh?”

Mẹ Văn Dịch vừa nói dứt lời thì cả Văn Dịch và Nhan Tiếu đều hỏi rất sửng sốt. ở mấy ngày đồng nghĩa với việc sống chung với nhau, sống chung với nhau đồng nghĩa với mọi thói quen sinh hoạt hàng ngày của hai vợ chồng sẽ bị đảo lộn hoàn toàn, thói quen sinh hoạt bị đảo lộn đồng nghĩa với việc…

Thấy phản ứng của hai đứa như vậy, mẹ Văn Dịch cũng giật nảy mình, trợn tròn mắt nói: “Hai đứa không cần phải sửng sốt như vậy chứ. Mẹ về nước cũng chỉ ở nhà chúng mày mấy ngày, quấy rầy thế giới của hai đứa mấy ngày mà cũng không welcome như vậy hau sao?”

“Không! Không ạ!” Nhan Tiếu vội vàng xua tay: “Chỉ là bất ngờ quá thôi ạh…Hêhê” Thực ra ý Nhan Tiếu muốn nói là mẹ đến rồi thì ngủ ở đâu? Căn hộ này của yêu nghiệt cũng chỉ khỏang 100 mét vuông, ngoài phòng làm việc cũng chỉ có 2 phòng ngủ.

Phòng ngủ lớn để Văn Dịch ở, phòng ngủ nhỏ bị Nhan Tiếu chiếm, nhưng bây giờ mẹ chồng đến… Nhan Tiếu và Văn Dịch đều hiểu, sống dưới 1 mái nhà, nếu không muốn để mẹ Văn Dịch hiểu ra thì chỉ còn có 1 khả năng – hai đứa ở chung 1 phòng, nhường phòng ngủ còn lại cho mẹ Văn Dịch.

Nghĩ đến đây, nét mặt hai đứa hoàn toàn trái ngược nhau. Nhan Tiếu thì chỉ muốn ngăn lại, còn yêu nghiệt thì hùa vào: “Welcome mẹ thôi! Mẹ không biết con nhớ mẹ thế nào đâu! Mẹ thích ở đây bao lâu cũng được, thỉnh thỏang con và Nhan Tiếu có đấu khẩu với nhau, có mẹ, con thật vui quá. Đây thực sự là 1 bất ngờ thực lớn, mami, con yêu mami chết đi được!

Yêu nghiệt vừa nói vừa thơm lên má mẹ 1 cái với vẻ hết sức hãnh diện. Mẹ Văn Dịch cười tươi như hoa. Nhan Tiếu chưa kịp nói “không” thì yêu nghiệt đã khoác tay mẹ đi vào phòng Nhan Tiếu.

“Mẹ về đúng dịp quá, sắp dịp Tết Đoan Ngọ rồi, lâu lắm rồi mẹ không ăn Tết Đoan Ngọ ở nhà đúng không? Mẹ không biết Tết Đoan Ngọ bây giờ vui thế nào đâu, năm ngoái con và ông gói bánh chưng…”

“Thật hả? Có phải bánh nhân đậu đỏ mà hồi nhỏ con thích ăn nhất không?”

“Vâng, còn có cả bánh chưng nhân thịt. À, tối đến hai ông cháu còn đi thả đèn ven sông. Trong khu nhà mình có rất nhiều trẻ con đến nhờ ông viết những lời may mắn lên đèn, bọn chúng bảo ông viết chữ bằng bút lông là đẹp nhất”

….

Hai mẹ con 1 người tung 1 người hứng đi vào trong, Nhan Tiếu bất lực đứng sau cào tường. Nhưng vẫn không ngăn được yêu nghiệt mở phòng ngủ nhỏ. Văn Dịch cố tình nhìn Nhan Tiếu đứng sau, nói với giọng khiêu khích: “Mẹ ở phòng này được không?”

“Ok, nhưng mẹ nhớ năm ngoái đến đây, phòng này không phải như thế này”

“Đúng vậy” Văn Dịch thuốc dạng nói dối có nghề, không cần phải giở bản thảo, cười thủng thẳng đáp: “Trước khi kết hôn, con và Nhan Tiếu đã trang trí phòng này thành phòng con gái. Bọn con đã giao hẹn, khi cãi nhau, không ai được bỏ nhà đi để đối phương phải lo. Nếu thực sự cãi nhau quá đà, cô ấy sẽ ở phòng này, con sẽ ở phòng ngủ lớn.”

Nghe thấy vậy, mẹ Văn Dịch liền bật cười: “Con trai mẹ thông minh thật!”

Yêu nghiệt dương dương tự đắc nhìn Nhan Tiếu hậm hực phía sau, ôm chặc mẹ hôn 1 cái nữa: “Còn có cái thông minh hơn nữa chứ mẹ. Con biết chắc là mẹ đi vội nên không mang theo quần áo ngủ, con và Tiếu Tiếu sẽ ra ngoài mua cho mẹ ít đồ dùng cá nhân. Mẹ đợi 1 lát nhé!”

———Mẹ chồng giá lâm————

Trong cửa hàng, Nhan Tiếu lẽo đẽo đi mua quần áo ngủ cho mẹ yêu nghiệt, còn nét mặt yêu nghiệt thì khác hẳn với cô, phấn chấn, khoái chí…

Nhan Tiếu chậm rãi lê bước đến trước mặt yêu nghiệt, thấy hắn hào hứng so sánh kiểu của hai bộ đồ ngủ: “Anh nợ em 1 lời giải thích”

“Hả?” Yêu nghiệt vẫn giả vờ vô tội, tiếp tục chọn bộ đồ ngủ: “Hả? Em xem hai bộ này, bộ nào phù hợp với mẹ mình hơn?”

Nhan Tiếu sởn hết gai ốc vì hai chữ “mẹ mình”, cũng không còn quan tâm đến việc đang đứng ở nơi công cộng, giậm chân mà không hề ngại ngùng: “Không phải anh rất thông minh đó sao? Vậy anh nói đi, tại sao cô bảo về là về?”

Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền bĩu môi, đặt bộ quần áo trên tay xuống: “Tiếu Tiếu, em cũng thấy đó, ngay cả balô mẹ anh cũng không mang về cái nào, anh đoán…chắc là bà bỏ nhà ra đi”

“Bỏ nhà đi” Nhan Tiếu la lớn: “Không phải ba mẹ anh rất hạnh phúc đó sao? Là vợ chồng bao nhiu năm rồi mà còn bỏ nhà đi nữa?”

Yêu nghiệt nhún vai: “Ai mà biết được? Bố mẹ anh đều nóng tính, có khi một ngày nào đó còn đánh nhau chưa biết chừng. Haizzz, không phải người ta thường nói rằng, chuyện vợ chồng chỉ có người trong cuộc mới biết sao, trước mặt người ngoài, không phải bọn mình cũng rất hạnh phúc đó thôi”

Thấy đến giờ Văn Dịch vẫn tỏ vẻ không thèm quan tâm, Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt: “Thế đêm nay, đêm mai, rồi đêm ngày kia thế nào? Mẹ anh ngủ ở phòng em, em lại không thể nào ngủ ở phòng làm việc hay phòng khách, chẳng lẽ em…em…”

Nói đến đây, Nhan Tiếu hết cả hơi, có gì đáng hỏi đâu? Đây không phải chính là điều mà con sói với nụ cười dâm đãng đứng ở đối diện cô mong chờ đó sao? Thấy vậy, yêu nghiệt còn trêu Nhan Tiếu một hồi, đưa tay đỡ ngực tỏ vẻ như bị thuơng: “Biết là sao được, cùng lắm là anh ngồi trên sofa cả đêm vậy”

Nhan Tiếu lườm yêu nghiệt 1 cái, đang định nói thì điện thoại yêu nghiệt đổ chuông. Văn Dịch liếc màn hình, cau mày nhấc máy: “Hello”

Vừa nghe thấy câu này, trong lòng Nhan Tiếu lại nhen tia hy vọng, yêu nghiệt nói tiếng Anh khi nghe điện thoại, thường là ba hắn gọi. Đúng! Không cần quan tâm đến việc hai vị phụ huynh có phải cãi nhau hay không, chỉ cần đêm nay đưa được mẹ chồng đi, đừng để cô và con sói này ở chung phòng là được.

Nhan Tiếu vừa nghĩ vừa nắm chặt tay thành đấm, nhìn yêu nghiệt chằm chằm, đối phương xì xồ tiếng Anh 1 hồi, nét mặt dần trầm trầm xuống.

“Sao vậy? có phải chú gọi về không? Chú cãi nhau với cô hả?”

Yêu nghiệt không nói gì, cúi đầu chăm chú chọn quần áo. 

Nhan Tiếu sốt ruột như người ngồi trên tàu lửa: “Anh nói gì đi chứ? Có phải hai người xảy ra chuyện gì không? Anh là con mà thế àh? Ba mẹ cãi nhau mà không sốt ruột?”

“Anh sốt ruột chứ” Văn Dịch ngẩng đầu, tíêp lời Nhan Tiếu rồi đưa hai bộ đồ ngủ cho cô bán hàng: “Phiền chị gói hộ”

Nhan Tiếu liếc thấy hai bộ đồ ngủ, 1 của đàn ông, 1 của phụ nữ, không kiềm được bèn thắc mắc: “Anh cũng muốn mua quần áo ngủ àh?”

Yêu nghiệt lắc đầu: “Không phải anh mà là ba anh. Vừa nãy anh cũng nói rồi mà, họ cãi nhau anh cũng sốt ruột lắm”

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu càng cảm thấy trong này có gì đó bất thường, bèn hỏi: “Thế có nghĩa là sao?”

Văn Dịch nhướng mày, cố nói bằng giọng trầm ngâm: “Vừa nãy bố chồng em gọi điện thoại bảo rằng ông ấy đã chọc giận mẹ, giờ muốn đến xin lỗi”

Nhan Tiếu lùi lại ra sau 1 bước: “Anh nói cho rõ đi…”

Văn Dịch lấy tay véo cằm: “Thôi được, nói 1 cách vắn tắt,…đêm nay ba mẹ anh sẽ ngủ ở nhà mình”

OTZ…Đây chắc là tin tồi tệ hơn là tin mẹ chồng tấn công. Cũng có nghĩa rằng, đêm này dù thế nào mình cũng không thể thoát khỏi bàn tay yêu nghiệt ư?

-Buộc phải ngủ chung giường——

Đợi đến khi bố chồng, ông Bruce cũng đến nhà yêu nghiệt đã là hơn 11giờ đêm.

Hai vợ chồng già lại xì xồ nữa tiếng Anh, nữa tiếng Trung cãi nhau 1 hồi, cuối cùng cũng chịu về phòng tắm gội, đi ngủ. Còn lại…hai vợ chồng trẻ tiếp tục xuất chiêu. Trong phòng ngủ lớn, Nhan Tiếu ôm ông gấu trước ngực, nét mặt tỏ vẻ nhất là chết. Bên kia yêu nghiệt ngồi trên sofa, bắt chân chữ ngũ, cười tủm tỉm nhìn bà xã, ánh mắt đó tựa như sói nhìn thấy thịt, mèo trông thấy cá.

Bên ngoài, Tiểu Thái cào cửa kêu ngao ngao.

Văn Dịch trều môi: “Bà xã, em ngồi xa anh như vậy làm gì? Nào, lại đây”

Nhan Tiếu lườm 1 cái, nếu mình sang thật không biết có chuyện gì xảy ra nữa. “Đêm nay định ngủ thế nào?”

“Hả?” Yêu nghiệt cao giọng hỏi rồi véo cằm nhắc: “Bà xã àh, đáng lẽ em không nên hỏi đêm nay ngủ thế nào, mà phải là tuần này – bọn mình ngủ thế nào, vừa nãy ba anh nói sẽ cùng mẹ anh ăn hết Tết Đoan Ngọ rối mới về, nên…chắc em cũng hiểu”

Văn Dịch cố ý kéo dài hai chữ “tuần này”, Nhan Tiếu nghe mà sởn hết gai ốc, đang ngần ngừ nghĩ hay là tuần này về nhà mẹ ngủ thì thấy yêu nghiệt đứng dậy. Nhan Tiếu sợ quá lùi ngay ra sau, yêu nghiệt lại tủm tỉm cười bước về phía cô. Nhan Tiếu ôm chặt ông gấu, nghiến răng, chưa biết phải làm thế nào thì Văn Dịch đã bước qua Nhan Tiếu, lấy chăn trên giường mà trải xuống đất.

“Em đừng có tính là về nhà mẹ em ở nhé! May mà loài sinh vật đơn bào như em lấy anh, như nhà người khác, phải sống chung với bố mẹ chồng thì đã bị người ta xử lý lâu rồi. Em không thấy là mấy khi ba mẹ mấy khi về nước mà đến ở nhà mình đâu, em bỏ về nhà mẹ, nếu là em, em sẽ nghĩ thế nào? Con dâu xị mặt không vui khi thấy mình đến ư?”

Văn Dịch vừa trải chăn xuống đất vừa càu nhàu: “Kẻ cả kẻ ngốc như em có đồng ý thì mẹ em cũng đồng ý không? Đồ ngốc!” Mắng xong, yêu nghiệt nhìn chiếc “giường” trong 1 tuần sắp tới mà dở khóc dở mếu: “Nhan Tiếu, anh còn ngốc hơn vì đã lấy em”

Cảnh tượng này, cộng với câu nói cuối cùng của yêu nghiệt, khiến tự dưng Nhan Tiếu thấy mềm lòng hỏi: “Anh…anh định ngủ dưới đất 1 tuần liền như vậy ư?”

Yêu nghiệt nghiêng đầu: “Biết đâu đại phu nhân lại ra lệnh đặc xá, cho phép vi thần lên giường ngủ thì sao?”

Giây tiếp theo Nhan Tiếu sắp gật đầu đồng ý thì yêu nghiệt đứng dậy, vào tủ lấy cho Nhan Tiếu 1 cái chăn mới nói: “Em nghe cho rõ đây, ý anh là, cho anh lên giường phục vụ em, chứ không có ngủ không đâu”

Nhan Tiếu suýt ngất vì hai chữ “phục vụ”, lấy ông gấu làm vũ khí ném thẳng vào người yêu nghiệt quát: “Trong đầu anh không nghĩ được chuyện gì ngoài chuyện đó àh?” 

Yêu nghiệt đón lấy ông gấu, ôm nó hít hít mùi của Nhan Tiếu còn lưu lại trên đó, rồi ngẩng đầu lên hào hứng nói: “Nếu tất cả đàn ông đều không nghĩ đến chuyện đó thì nhân loại đã bị diệt vong từ lâu rồi”. Ngừng 1 lát, hắn cố tình tỏ ra ấm ức: “Thôi, anh ngủ dưới đất vậy. Nằm ngủ cạnh em…anh sợ mình không làm chủ được mình” 

Nhan Tiếu: “…sao anh không đi chết ở đâu đi?”

…..

Nếu nói Văn Dịch chủ động đề nghị nằm đất 1 tuần liền, lúc đầu Nhan Tiếu còn thấy hơi áy này kèm chút cảm động, còn bây giờ, cảm giác này đều biến mất. Lúc này là 1g30 đêm. Nhan Tiếu nằm trên giường, ôm bà gấu trong lòng, trằn trọc hồi lâu không ngủ được, cô cảm thấy, nếu cứ thế này, cô sẽ thức trắng đêm đến khi trời sáng. Không…phải nói là thức trắng đến tuần sau mới đúng.

Bịt chặc tai, Nhan Tiếu tự thôi miên mình không nghe, không nghĩ gì nữa, nhưng chưa được bao lâu vẫn không kiềm chế được cơn giận trong đầu, đá vào kẻ nọ, gầm lên: “Anh có dậy không thì bảo?”

Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, không còn quan tâm đến chuyện bố chồng đang ngủ bên phòng bên cạnh thức giấc hay không, trợn mắt nhìn yêu nghiệt giả vờ tỏ ra vô tội trước mặt, chỉ ước xông tới bóp cổ hắn cho tới chết. Văn Dịch lồm cồm bò ra khỏi chăn trong trạng thái “nữa mơ nữa tỉnh”, nét mặt còn rất ngây ngô: “Bà xã, sao vậy?”

Nhan Tiếu cười khẩy, còn giả vờ nữa. Anh cứ giả vờ đi! Xem anh giả vờ được đến bao giờ! Nhan Tiếu vừa thưởng thức tài diễn xuất cao siêu của yêu nghiệt vừa nghiến răng: “Anh làm sao vậy? Anh có còn định để cho người ta ngủ nữa không?”. Từ lúc hai người tắc đèn nằm xuống, Văn Dịch ho như cuốc kêu, đến mức tim phổi nhảy rak hỏi lồng ngực mà vẫn không chịu dừng. Nhan Tiếu chuẩn bị chợp mắt thí tiếng ho lại vang lên đều đều bên tai.

Đúng là gần đây yêu nghiệt có cảm lạnh, Nhan Tiếu đã hai lần nấu nước lê ép, hai đứa sống cùng nhau, cũng không thấy hắn ho nhiều. Nhưng đêm nay bịnh của hắn lại bùng phát, bùng phát rất đúng lúc. 

Yêu nghiệt chỉ vào Nhan Tiếu: “Ảnh hưởng đến em àh, anh xin lỗi, cứ đêm xuống là anh lại thấy ngứa ngáy cổ họng, không nhịn được chỉ muốn ho. Bình thường còn đỡ, nhưng hôm nay nằm dưới đất thấy hơi lạnh…”

Yêu nghiệt nói đến đó, Nhan Tiếu không chịu được nữa bèn cười khẩy. Nghe thấy chưa, câu cuối cùng mới là trọng điểm. “Có lẽ đêm nay ngủ dưới đất thấy hơi lạnh”, vậy ẩn ý là: Văn Dịch ngủ trên giường sẽ không ho nữa. Xem hắn ta quan tâm đến cô biết bao, vì không muốn ép cô ngủ chung giường, nên đã chủ động đề nghĩ ngủ dưới đất, sau đó lại để cô chủ động mời hắn lên giường.

Nhan Tiếu nghiến răng: “Được, yêu nghiệt, anh không đi đóng phim thiệt là phí! Em hỏi anh, có phải đêm nay anh không đạt được mục đích anh sẽ không chịu thôi hay không?”

Nghe thấy vậy, không ngờ yêu nghiệt trả lời rất nghiêm túc: “Đúng vậy!”

“Có phải bây giờ nếu em bảo anh lên giường ngủ, em ngủ dưới đất thì anh cũng đã chuẩn bị xong các chiêu để đối phó với em hay không?”

Nghe thấy câu này, Văn Dịch bèn nhìn lên trần nhà, một hồi lâu mới cười híp mắt nói: “Bà xã cứ thử xem! Rồi sẽ biết ngay thôi!”

Nhan Tiếu nắm chặt tay thành đấm, nhắc mình bình tĩnh, thật bình tĩnh, sau đó mới nhấc chăn lên, quay lại giường, tiện thể quát: “Anh cút lên trên này đi!!!”

Yêu nghiệt đã có lệnh đặc xa,1 khấp khởi bò lên giường, chưa kịp ghé sát vào tóc Nhan Tiếu đã gào lên thảm thiết. Lần này, bố mẹ chồng nằm ở phòng bên cạnh, dù có muốn giả vờ không nghe thấy cũng không thể chịu đựng được nữa, mẹ Văn Dịch quát: “Văn Dịch, nhỏ tiến thôi cho ba mẹ nhờ!”

Yêu nghiệt hậm hực bảo “vâng”, lật chăn ra xem, chỉ thấy Tiểu Thái đang ung dung nằm giữa hai người, nhắm hờ mắt ngủ. 

“thế này có nghĩa là thế nào?” Rõ ràng hắn nhớ là đã nhốt Tiểu Thái ở ngoài, việc đã sắp thành lại hỏng bét!

Khóe miệng yêu nghiệt giật giật, nhìn Nhan Tiếu với ánh mắt căm thù, không kiềm được nữa lại gào lớn: “Đồ mèo thái giám chết tiệt, sớm muộn gì cũng có ngày tao giết chết mày”

Ba giờ rưỡi sáng, cuối cùng Nhan Tiếu cũng ngủ thiếp đi.

Cũng không biết yêu nghiệt đã đuổi kẻ thù Tiểu Thái ra khỏi phòng bằng cách nào. Hắn lại trèo lên giường, lặng lẽ lật chăn ra, lặng lẽ ngắm người bên cạnh đang ngủ, nhếch mép, vẫn không kiềm được khẽ ôm Nhan Tiếu vào lòng, vừa vuốt tóc mai của cô vừa mắng: “ngốc ạh!”

Em đúng là đồ ngốc, đàn ông dĩ nhiên là phải đam mê rồi, ngủ cùng em dĩ nhiên là đầu ốc phải đen tối rồi. Nhưng Tiếu Tiếu, cái mà anh cần không phải 1 đêm ân ái. Kể từ 3 năm về trước, cái anh cần là nữa đêm tỉnh giấc, mở mắt ra được nhìn thấy em, đưa tay ra là được ôm em vào lòng. Nhịp thở đều đặn của em, hơi ấm quen thuộc mới là điều anh khát khao nhất

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+