Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 022 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nhan Tiếu vừa ngỏanh đầu ra thì thấy Văn Dịch đang đứng khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa, cười…nghiêng nước nghiêng thành.
Nhan Tiếu nghiến răng, hạ thấp giọng nói: “Anh lên đây làm gì?”
Yêu nghiệt đưa tay đỡ ngực tỏ vẻ bị thương: “Cho phép vợ mình lên thăm bạn cũ, chẳng lẽ mình không được lên hay sao?” Nói xong, hắn liền chui vào phòng, bước đến trước giường cười: “Hạ Hà Tịch, đã khá hơn chưa?”
Mắt Hạ Hà Tịch hấp háy, nhìn yêu nghiệt đưa tay lên ôm eo Tiếu Tiếu. Cô hít 1 hơi thật sâu, đang định lấy ra thì bị Văn Dịch ôm chặt hơn: “Bạn cũ đã khá hơn nhiều rồi, vợ mình cũng đã mang cháo lên rồi, bọn mình về trước đây”
Hai người cũng không có gì để nói. Những điều cần nói, Nhan Tiếu đã nói hết rồi. Hạ Hà Tịch cười bình thản gật đầu: “Đi cẩn thận nhé!”
“Tạm biệt!”

Vừa ra khỏi cửa, Nhan Tiếu đẩy ngay yêu nghiệt đang gần như áp sát vào người mình ra, bực tức nói: “Không phải là anh đi theo đó sao?”
Yêu nghiệt ngửa mặt lên nhìn trần nhà, giả vờ ngờ ngệch đáp: “Anh nghĩ một hồi, lại sợ vợ gặp phải con dê nào đó trong thang máy nên đã lên mà”
Vớ vẩn! Nhan Tiếu bực lắm, cô còn không hiểu yêu nghiệt sao? Rõ ràng là yêu nghiệt cho mình lên trước, sau đó tranh thủ lúc mình không để ý lại xuất hiện trước mặt Hạ Hà Tịch để thể hiện tình cảm vợ chồng cho bõ tức, để kẻ địch tắt hẳn hy vọng. Thảo nào vừa nãy hắn rộng lượng như vậy, cô nói lên thăm, hắn cũng không ngăn cản, hóa ra, hóa ra,…
Thấy bà xã nghiến răng ken két, yêu nghiệt lại không hề tỏ ý nhận sai, trều môi đáp: “Anh có nói sai gì đâu, em lên lâu như thế, làm sao anh biết hai người có đang làm gì?”
“Đang làm gì? “Nhan Tiếu hận lắm, bèn giẫm lên chân yêu nghiệt. “Anh bảo bọn em đang làm gì? Làm gì được chứ?”
Yêu nghiệt vừa nhảy lò cò vừa xin tha tội. Nhan Tiếu thở dài, cũng không còn sức đâu để đấu với yêu nghiệt nữa, chỉ hỏi: “Tình hình ông thế nào rồi anh? Mọi người có khuyên được ông không? Ông đã đồng ý mổ chưa?”
Nghe thấy hỏi, Văn Dịch cau mày lắc đầu. Ông Văn nổi tiếng là người ngang ngạnh, thuyết phục ông mổ đúng là hơi khó. Nhan Tiếu nghiến răng: “Bây giờ phải làm thế nào đây?” Nếu để lỡ mất thời gian điều trị tốt nhất thì hậu quả khó lường được.
Yêu nghiệt vừa xuống thang máy cùng Nhan Tiếu vừa nhếch mép cười: “Không sợ không sợ. Bản thiếu gia sẽ có diệu kế. Anh đã nghĩ ra 1 cách dụ ông rồi”
———–Cẩm nang diệu kế————-
Một tuần sau, Nhan Tiếu biết được “diệu kế” của yêu nghiệt.
Một tuần sau, bệnh của ông Văn đã ổn định, được bác sĩ Lý cho phép về nhà. Nhan Tiếu chủ động mời các bậc tiền bối tới nhà hai vợ chồng để ăn cơm, bề ngoài thì nói để chúc mừng bố mẹ chồng mới về nước, nhưng thực ra trong lòng mọi người đều hiểu.
Bữa cơm gia đình này, một là tâm nguyện của ông Văn, cả nhà ngồi ăn bữa cơm đoàn viên vui vẻ, hai là Nhan Tiếu muốn sửa sai trong bữa cơm hôm Tết Đoan Ngọ, chưa ăn đã bỏ đi. Tất cả mọi người đều rất coi trọng bữa cơm này. Thứ bảy, từ sáng sớm, thái hậu đã đến tìm Nhan Tiếu, hai mẹ con vừa đi chợ, vừa chọn thức ăn và gia vị, mất cả buổi sáng mới chuẩn bị xong thức ăn.
Vợ chồng bà Văn Hân đưa ông đến nhà cháu từ sáng sớm, yêu nghiệt xem tivi, nói chuyện một lúc với ông, đến lúc gần tối, cơm nước mới xong xuôi. Cả nhà vào bàn, rất vui vẻ. Thấy vậy ông Văn rất vui liền nói 3 tiếng “tốt…tốt…tốt” rồi trêu: “Hồi nhỏ ông thấy Văn Dịch và Tiếu Tiếu rất hợp nhau. Tiểu Dịch nhà mình có kẹo cũng nhớ đến Tiếu Tiếu, có thịt xào cũng nhớ đến Tiếu Tiếu, ngay cả lúc cãi nhau cũng nhớ đến Tiếu Tiếu. Xem xem, ông ngắm chuẩn đó chứ, đến cuối cùng hai đứa lại lấy nhau. Bây giờ dù là kẹo hay thịt cũng không phải chia nhau nữa”
Mọi người cười ồ lên, thái hậu dí dí ngón trỏ vào trán Nhan Tiếu cười tươi như hoa: “Con còn bảo sao con bé này bị sâu răng nhỉ? Hồi nhỏ con có cho nó ăn kẹo mấy đâu, hóa ra từ nhỏ đã dụ dỗ đồ ăn của Tiểu Dịch, lớn lên lại dụ luôn người ta…”
“Mẹ…” Bị người lớn trêu, Nhan Tiếu đỏ bừng mặt, không cho thái hậu nói nữa. Tay cô bị yêu nghiệt nắm chặt, ngỏanh đầu lại chỉ thấy yêu nghiệt mặt mày hớn hở, vừa than thầm không ổn rồi thì yêu nghiệt đã lên tiếng: “Bà xã đừng ngại, kể cả có sâu răng, anh vẫn yêu em”
Nhan Tiếu sởn hết gai ốc. Văn Dịch, anh có chín chắn hơn được không? Có cần phải “tỏ tình” trước mặt mọi người như thế không? Nhan Tiếu ra sức chớp mắt ra hiệu cho chồng, nhưng đối phương vẫn coi như không nhìn thấy gì, nắm chặt tay cô, nói giọng rất tình cảm: “Tiếu Tiếu, em yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với hai mẹ con”
Vì yêu nghiệt nhấn mạnh 3 chữ “hai mẹ con”, Nhan Tiếu không chú ý cũng không được. Nghe thấy vậy, sống lưng Nhan Tiếu cũng cứng đờ, một linh cảm chẳng lành ập tới. Hai mẹ con? Thế nào là hai mẹ con? Thế nào là “đối xử tốt với hai mẹ con”? Sao nghe câu này cứ thấy sao sao ấy.
Bà Văn Hân cũng đoán ra được phần nào vấn đề, đặt đũa xuống vội hỏi: “Thế này là thế nào? Tiếu Tiếu, có phải hai vợ chồng con có chuyện gì giấu mọi người không?” Gần như bà Văn Hân đã khẳng định được lời dự đóan của mình, đầu mày đều giãn ra vì mừng rỡ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi ông Văn ốm, Nhan Tiếu nhìn thấy mẹ chồng vui như vậy, bất giác thấy hơi lúng túng. Cô ngó nghiêng xung quanh, mặt vẫn chưa hết đỏ vì bị mọi người đùa lúc trước, khiến mọi người lại càng nghi ngờ. Thái hậu và đồng chí ba nhìn cô chăm chú, ngay cả ông Văn cũng mở to đôi mắt hỏi: “Hả? Tiếu Tiếu…có tin vui rồi hả?”
Nghe thấy vậy, nét mặt Nhan Tiếu lộ rõ vẻ sửng sốt, đang định lên tiếng giải thích thì 1 bàn tay yêu nghiệt đã xoa lên bụng cô. Nhan Tiếu chưa kịp hiểu gì, cúi đầu thì thấy bàn tay háo sắc của con sói nọ đang đặt trên bụng mình, ngẩng đầu lên lại thấy Văn Dịch hít 1 hơi thật sâu, nét mặt rất phấn khởi, cộng với vẻ tò mò không biết phải làm thế nào, nói: “Ông ngoại, ba mẹ, mọi người chưa biết đâu, thực ra…Tiếu Tiếu ngại. hề hề. Thực ra vợ con đã có rồi, 1 tháng…4 tuần rưỡi”
Yêu nghiệt vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu chỉ muốn độn thổ.
Hít 1 hơi thật sâu, ngay khi xác định mình không phải nghe nhầm, Nhan Tiếu mới từ từ ngỏanh đầu lại nhìn yêu nghiệt, đồng chí nọ sắp được làm cha, mặt mày vô cùng hớn hở, rạng rỡ.
Nhan Tiếu nghiến răng, trong chốc lát chỉ muốn chặt đứt bàn tay háo sắc đang đặt trên bụng mình. Yêu nghiệt, rốt cuộc nhà ngươi muốn làm gì? Đây là phao bơi của chị, không phải là con của nhà ngươi.
Yêu nghiệt dương dương tự đắc. Anh biết không phải là không phải con trai mà là con gái, hề hề, anh thích con gái mà. 
Nhan Tiếu lườm: Anh đi tự tử đi!
Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau 1 hồi, đầu bên kia ông Văn, thái hậu, đồng chí ba, ông Bruce đã nổ như pháo ran…
Ông Văn rơm rớm nước mắt trước: “Tốt quá! Thật là tốt quá! Nhà họ Văn coi như đã có người nối dõi rồi. Tiểu Dịch, cháu phải chăm sóc mẹ con Nhan Tiếu cho tốt, đồng thời cũng phải làm tốt việc công ty”
Thái hậu vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Con này gớm thật, chuyện lớn như vậy mà không nói cho mẹ biết trước 1 tiếng. Để về rồi mẹ sẽ cho mày 1 trận…Từ hôm nay trở đi, cất ngay đám giày cao gót, hiểu không?”
Đồng chí ba: “Giỏi lắm, con gái giỏi lắm! Hôm nay về ba sẽ đi mua sổ xố, nếu trúng ba sẽ đi mua biệt thự lớn cho cháu của ba”
Bà Văn Hân: “Tiếu Tiếu, hiện tại con có thấy khó chịu gì không? Buồn nôn hay chóng mặt gì đó? Hoặc có thích ăn gì không? Haizzz, sao con không nói sớm? Hôm nay bận rộn cả ngày trong bếp, con có mệt không?”
Cuối cùng đồng chí Bruce giơ tay 1 cách yếu ớt, nói với vẻ ấm ức: “Ai có thể nói cho tôi biết Tiếu Tiếu có gì không? Có gì ở đây là gì?”
Trước ánh mắt trông chờ của các bậc bề trên, đột nhiên Nhan Tiếu rất luốn cuống. Ngần ngừ 1 lát đang định lên tiếng thì Văn Dịch bóp chặt tay, cô liền hiểu ý. Lúc này, đã cưỡi lên lưng hổ sao còn xuống được nữa, đành phải cười bẽn lẽn nói: “Chuyện này…con cũng vừa mới biết, nên chưa kịp nói cho cả nhà. Con mới biết tuần trước, đúng đợt ông bị ốm…Vì thế mới tranh thủ đúng đợt ông ra viện, ba mẹ đều có mặt, mời cả nhà đến ăn cơm, báo cho cả nhà biết mà”
Nói xong, tai Nhan Tiếu cũng nóng bừng. Mọi người nhìn lại tưởng cô nàng xấu hổ, chỉ có 1 kẻ biết, đây là dấu hiệu chứng tỏ cô nàng đang nói dối.
Yêu nghiệt cười tươi như hoa: “Ba mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc Tiếu Tiếu thật tốt, suốt đời quan tâm đến cô ấy”
Thái hậu nghênh mặt, rất ra dáng mẹ vợ: “Còn cháu ta nữa, dù là gái hay trai, con đều phải thương đấy”
“Dạ tất nhiên rồi ạ!”
Sau khi được vợ giải thích, cuối cùng ông Bruce, người quý trẻ con nhất, cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra, tay chân múa may: “Đây là thu hoạch lớn nhất trong lần về nước này! Surprised! Tốt nhất là đẻ 1 trai 1 gái, không phải Trung Quốc thích ghép thành chữ hảo* đó sao?”
Nhờ có Văn Dịch, bữa cơm lên đến cao trào, nghe nói sắp có sinh mệnh nhỏ sắp chào đời, ai cũng phấn khởi, ngay cả ông Văn cũng ăn thêm mấy bát cơm. Nhan Tiếu đã cưỡi lên lưng hổ, đâu còn xuống được, đành phải cười trừ, không kiềm được bèn liếc yêu nghiệt bằng ánh mắt khinh bỉ: Thiếu gia Văn Dịch giỏi thật đấy, tài diễn xuất như vậy mà không lấy được danh hiệu ông hòang điện ảnh thì thật là phí.
Yêu nghiệt hấp háy mắt: Đoạn lời thoại hồi nãy mà bà xã ứng biến cũng khá lắm! Nếu anh là ông hòang điện ảnh thì chắc chắn em cũng là bà hòang điện ảnh!
Nhan Tiếu (+_+) Biến

Văn Dịch không thèm quan tâm đến động tác đấm đá dưới gầm bàn của Nhan Tiếu, tranh thủ lúc mọi người đang chuyện trò rôm rả, liền thủ thỉ với ông Văn: “Ông xem, ông sắp có chắt rồi”
Ông Văn cười, mặt đầy nếp nhăn: “Đúng vậy, ông già rồi”
Văn Dịch lắc đầu: “Ông chưa già, cháu còn mong ông đưa con trai cháu đi mẫu giáo, giống như đưa cháu đi nhà trẻ khi còn nhỏ vậy, thế nên…ông đi mổ đi nhé”
Nói xong, căn phòng vừa nãy vẫn còn rộn ràng tiếng cười đột nhiên yên tĩnh trở lại. Nhan Tiếu sững người, cuối cùng đã hiểu nguyên nhân khiến yêu nghiệt đưa ra lời nói dối động trời. Nghe thấy vậy, mặt ông cụ giật giật, cúi đầu không nói gì nữa.
Yêu nghiệt đứng dậy, bước đến cạnh ông ngoại, nói tiếp: “Mổ cũng có những rủi ro nhất định, nhưng bác sĩ Lý cũng nói rồi, nếu mổ, ông có xác xuất 70% khỏi bệnh, nhưng nếu điều trị bằng thuốc…cháu và ba mẹ cháu đã bàn bạc rồi, cả nhà thấy rằng xác xuất này rất cao. Hơn nữa, từ xưa đến nay ông luôn được ông trời phù hộ vì ông là người sống có phúc. Thực ra, cháu cũng nghĩ rồi. Nếu như,…nếu như ca phẫu thuật thất bại thì sẽ thế nào? Có thể cháu sẽ trách mình suốt đời, chính cháu đã khuyên ông đi mổ, nhưng cứ nghĩ đến việc ngay cả cơ hội cuối cùng mà ông cũng từ bỏ, cứ âm thầm chờ đợi như vậy”
Yêu nghiệt ngừng 1 lát, vẫn không thốt ra được từ đó, nói như sắp khóc: “Ông ạ, cháu còn muốn ông đặt tên cho con cháu và chứng kiến nó trưởng thành! Ông ạ, cả nhà cháu đều không muốn mất ông, càng không muốn đứa con này của cháu vừa mới chào đời đã không gặp được người nuôi cháu lớn khôn…”
Nói xong, Văn Dịch chưa khóc nhưng Nhan Tiếu đã khóc rồi. Bà Văn Hân cũng cầm giấy ăn khóc thút thít, bầu không khí vui vẻ ban nãy bỗng trở nên vô cùng u ám. Thấy vậy, ông Văn vẫn cố chống chế, nhìn bốn xung quanh cười nói: “Mọi người đang làm gì vậy? Vừa nãy còn vui vẻ như thế cơ mà. Tiếu Tiếu, cháu đừng khóc, có bầu khóc không tốt đâu…”
“Ông…” Ông Văn chưa nói hết, Nhan Tiếu đã quệt nước mắt ngắt lời: “Đợi đến khi em bé chào đời, ông sẽ dạy cho bé luyện chữ, giống như dạy cháu và Văn Dịch hồi nhỏ vậy”
Hồi nhỏ, ông Văn nói rằng không được để mất những nét tinh hoa của Trung Quốc, ép Văn Dịch luyện viết bút lông, Tiếu Tiếu thấy hay, cũng học theo. Mỗik hi đến dịp nghỉ hè, cảnh tượng thường thấy trong tứ hợp viện là dưới gốc cây ngân hạnh hàng trăm năm tuổi, hai chiếc bàn gỗ dài được ghép lại với nhau, hai đứa trẻ cầm bút lông nghiêng nghiêng ngả ngả viết chữ. Còn ông Văn thì cầm roi mây đứng sau lưng hai đứa, nhưng cái roi đó chưa bao giờ đánh xuống người hai đứa nào. 
Văn Dịch liền cười: “Đúng, không phải ông vẫn nói rằng chỉ tiếc chiếc roi hồi đó chưa được mở hàng sao? Cháu đưa con cháu cho ông đánh, ông thích đánh thế nào thì đánh”
Câu nói này khiến ông Văn bật cười, từ buồng chuyển sang vui nói: “Nhà ngươi nỡ lòng như thế, ta còn không nỡ. Hêhê.” Cười xong lại nhìn con cháu mắt đang đỏ hoe, ông nghiếng răng gật đầu: “Được, thôi thì mổ vậy. Ông không sợ, cho dù thất bại cũng là số của ông. Không trách được các con”
————Về sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử——————
Cuối cùng ông Văn đã đồng ý mổ, tảng đá đè nặng trong lòng con cháu coi như được gạt bỏ. 
Ăn cơm xong, vợ chồng bà Văn Hân đưa ông về tứ hợp viện, còn Văn Dịch lái xe đưa thái hậu và ba Nhan Tiếu về nhà. Nhan Tiếu đang ở nhà định dọn dẹp bát đũa, giặt giũ quần áo rồi lau nhà, vốn định đợi yêu nghiệt quay về rồi đối chất, nhưng mấy ngày qua đã có quá nhiều chuyện xảy ra, cả ngày hôm nay Nhan Tiếu lại bận rộn nấu nướng, tối mắt tối mũi, lên giường ôm bà gấu được 1 lát thì đã mơ mơ màng màng thiếp đi.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, Nhan Tiếu có cảm giác cổ hơi buồn buồn, lấy tay gãi thì sờ thấy cái đầu hơi bù xù. Nhan Tiếu còn đang mắt nhắm mắt mở chưa tỉnh hẳn, sau khi phát hiện ra là yêu nghiệt, cô liền ngáp 1 cái định ngủ tiếp.
Làm sao yêu nghiệt chịu buông tay? Hắn cởi quần áo rồi mò vội lên giường theo hướng Nhan Tiếu vừa lăn, nép sát vào, chân tay quờ quạng…
Nhan Tiếu thấy cổ mỗi lúc 1 buồn, dường như còn hơi ươn ướt, cuối cùng bị đánh thức hẳn: “Đừng nghịch!”
Nhan Tiếu đẩy yêu nghiệt ra, thì thấy gã nọ cười ranh mãnh, không biết quần áo đã cởi hết từ bao giờ, nhìn lại mình thì thấy váy ngủ cũng đã bị kéo xuống dưới vai, không khá hơn là bao. Trong phòng chỉ bật đèn trên đầu giường, dưới ánh đèn màu vàng cam, cả gian phòng trở nên ấm cúng và mờ ảo.
Quay đầu sang 1 bên, Nhan Tiếu lọc lại 1 lần nữa những chuyện đã xảy ra trước khi ngủ, hít 1 hơi thật sâu bắt đầu hỏi tôi: “Anh về lúc nào vậy?”
Ờ , cô cần 1 khởi đầu nhẹ nhàng, đừng để yêu nghiệt mất mặt.
Nhưng rõ ràng là gã nọ không biết thế nào là xấu hổ, hắn chớp chớp đôi mắt đen lay láy, trong trẻo tiếp tục giả vở ngây thơ: “Anh về được 1 lúc rồi bà xã. Anh nghe lời em mà, tắm xong rồi mới lên giường”
Nhan Tiếu hít 1 hơi, câu nói này đã nhắc nhở cô. Vì mẹ chồng đến bất ngờ, Nhan Tiếu và yêu nghiệt buộc phải ngủ chung phòng, lúc đó Nhan Tiếu đã đưa ra 1 số quy định, yêu nghiệt không được lên giường khi chưa tắm gội, đánh răng, không thay quần áo ngủ không được lên giường, nếu trước đó ôm Tiếu Tiếu thì kô được lên giường, không được mang laptop lên giường, không được lên giường khi tóc còn ướt…
Những yêu cầu này rõ ràng chỉ để gây khó dễ cho yêu nghiệt, nhưng để được hưởng chế độ phúc lợi ở 1 phương diện nào đó, mà 1 kẻ từ trước đến nay rất ghét phiền hà như yêu nghiệt lại làm đâu vào đấy. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là cái tuy nhiên này, một kẻ luôn coi mình là người thông minh như yêu nghiệt lại quên 1 điều rằng, đáp ứng mọi yêu cầu của Nhan Tiếu thì có thể lên giường, nhưng đó cũng chỉ áp dụng với tình huống ông bà Văn Hân ở đây.
Đêm nay, bố mẹ chồng đều quay về tứ hợp viện trông ông, tại sao cô phải ngủ chung giường với hắn chứ? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngồi bật dậy, lườm yêu nghiệt 1 cái nói: “Đêm nay ba mẹ không ở nhà, em về phòng ngủ đây!” Không chọc được thì ta không trốn được sao?!
Nói xong, Nhan Tiếu đi ra mà không thèm ngoái đầu nhìn laị. Yêu nghiệt nằm trên giường, không nói gì cũng không ngăn lại, nhỏm người dậy nhếch mép…cười cười rất mờ ám.
Một phút sau.
Yêu nghiệt đi chân không ra trước cửa phòng ngủ, đứng đối diện với Nhan Tiếu còn đang thần người ở đó, tựa người vào khung cửa cười ranh mãnh: “Bà xã, không phải em đòi ngủ trên giường đó sao? Sao em không vào phòng đi?”
Nhan Tiếu im lặng, ôm bà gấu tiếp tục ngẩn người.

 

Yêu nghiệt: “Vào đi chứ, mấy khi không phải ngủ với anh”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu nổi trận lôi đình, ném thẳng bà gấu vào mặt yêu nghiệt giậm chân: “Văn Dịch, anh là đồ tồi! Chìa khóa đâu?” Cửa phòng đã bị khóa chặt, cô vào bằng cách nào?
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt tỏ vẻ sửng sốt nói: “Ấy, ba mẹ khóa cửa àh? Chậc chậc, thật đúng là,…Tiếu Tiếu, em đừng sốt ruột, để anh nghĩ xem chìa khóa để ở đâu, ờ…” Văn Dịch nhìn lên trần nhà, vẻ ta đây đang vắt óc. “Để anh nghĩ xem, nghĩ xem,…ờ, có khi trời sáng sẽ nghĩ ra”
Nhan Tiếu: “…”
Văn Dịch, tại sao anh có thể trơ mặt đến mức này? Nhan Tiếu đưa tay ôm ngực, một mặt nhắc mình bình tĩnh, thật bình tĩnh, mặc khác trợn mắt nhìn yêu nghiệt, ánh mắt hừng hực, cuối cùng quay vào phòng ngủ chính. Thấy gian kế đã thành công, hắn liền cười lén với vẻ rất khoái trá, cũng mò trở lại giường. Lần này đưa tay tắt đèn luôn.
Nhan Tiếu kéo chăn, chưa kịp nói: “Anh dám mò vào, em sẽ đá chết anh!” thì móng vuốt háo sắc của yêu nghiệt đã thò vào.
“Tiếu Tiếu…” Yêu nghiệt vừa vòng tay khẽ ôm làm eo nhỏ nhắn của Nhan Tiếu, vừa ghé sát mặt vào, không đợi Nhan Tiếu chống cự, đầu lưỡi đã lướt trên vùng tai nhạy cảm nhất của đối phương. 
Nhan Tiếu rùng mình, vẫn ra sức giãy giụa: “Anh định làm gì hả?” Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu chỉ muốn khóc. Đây là câu hỏi ngớ ngẩn nhất thế gian, hiện nay cả thế gian đều biết yêu nghiệt muốn làm gì.
Quả không sai, yêu nghiệt vừa phả hơi ấm vào tai Nhan Tiếu vừa thì thầm: “Tiếu Tiếu, bọn mình phải tranh thủ đấy”
“Tranh thủ cái gì?”
“Hôm nay anh nói với ông mình có em bé rồi, nếu không tranh thủ đúc người, đến khi ông khỏi rồi mà vẫn chưa có em bé thì ông lột da non bọn mình ấy chứ. Không…không, ngoài ông ra, ba mẹ anh, ba mẹ em cũng sẽ lột da bọn mình”
Nghe nói vậy. Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt, nhấc chân lên đạp yêu nghiệt: “Anh còn mặt mũi để nói nữa àh? Nếu anh không…U..”. Nhan Tiếu chưa nói hết câu, bàn chân vừa đạp đã bị túm chặt. Cùng lúc đó, làm môi nóng bỏng ập xuống, mút chặc, siết chặc, trong lúc Nhan Tiếu bắt đầu đê mê thì đột nhiên mở to mắt. Vì…bàn tay kẻ nọ đã…kéo hai chân Nhan Tiếu ra hai bên.
Nhan Tiếu đẩy yêu nghiệt ra bằng hai tay vẫn được coi là tự do, má vẫn đỏ ửng vì nụ hôn mãnh liệt kiểu pháp ban nãy, cảm thấy kẻ nọ đã len vào giữa hai chân mình. Nhan Tiếu càng xấu hổ, luống cuống: “Đồ lưu manh!”
Yêu nghiệt cười hềnh hệch rất ranh mãnh, kẻ bị đè ở dưới không sao nhúc nhích được, ngón tay trỏ phải lại lướt từ cổ xuống ngực Nhan Tiếu, khoanh vùng ở chỗ nhạy cảm nhất rồi mơn man ở đó: “Sẽ còn nhiều cái lưu manh hơn, Tiếu Tiếu, em có muốn thử không?”
Nhan Tiếu cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể mình, hơi thở dồn dập hơn, lồng ngực phập phồng, kh6ng biết nên hưởng ứng hay nên quạt lại.
“Bà xã, em không nói tức là đồng ý rồi nhé” Văn Dịch cười, ngón tay quả nhiên dịch chuyển xuống dưới như đã hứa, chạy thẳng xuống vuốt ve đùi Nhan Tiếu. Nhan Tiếu run rẩy, nghiến răng mắng: “Đồ đểu!”, sau đó lại bị yêu nghiệt bịt miệng bằng nụ hôn..
Trong lúc Nhan Tiếu không để ý, bàn tay kẻ nọ đã gạt gấu váy của cô lên trên, mãi cho đến khi Nhan Tiếu hoàn toàn lõa thể dưới người hắn, mới đê mê thì thầm: “Tiếu Tiếu, anh yêu em”
“Biến!”
“Thì đang biến trên giường đó thôi, tại anh sốt ruột quá mà”
“Anh đi tự tử đi! Đồ lưu manh!”
“Hêhê, hóa ra em thích chửi rủa, bạo hành trên giường àh. Anh thích trò này”
“Anh là đồ khốn, em…Á”
Nhan Tiếu chưa nói hết lời, vũ khí của kẻ nọ đã đưa vào cửa, mạnh mẽ chờ xuất kích. Nhan Tiếu cắn chặt môi, có phần hốt hỏang. Đây là lần đầu tiên cô XXXOOO với yêu nghiệt trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Mấy lần trước cô say rượu, không biết những lúc như thế này thì có phản ứng gì? Liệu bây giờ cô có thể giả vờ ngất xỉu không? Nhưng…cơ thể đáng chết…hình như quen yêu nghiệt, hình như có cảm giác…
Nhan Tiếu còn đang suy nghĩ mông lung thì yêu nghiệt đã nhẹ nhàng hôn lên môi Nhan Tiếu: “Ngốc ạh, đừng sợ, có phải là lần đầu tiên đâu”
Lúc này đây, Nhan Tiếu lại phản ứng yếu đuối hơn: “Văn Dịch, em…”
“Suỵt” Yêu nghiệt cắn chặt dái tai Nhan Tiếu thì thầm: “Em tập trung đi, đây là sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử loài người”
“Anh…ấy…á
Cùng với tiếng kêu mỗi lúc một mạnh của giường, cuối cùng yêu nghiệt cũng bắt đầu sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử của mình.
Cả căn phòng lâng lâng, đêm nay, dựa vào diệu kế của mình, cuối cùng yêu nghiệt đã khởi động được công trình đúc người vĩ đại.
———–Nông nô vùng lên cất cao giọng hát————–
Sau đêm nay, Văn Dịch đã vùng lên, từ thân phận nông nô biến thành chủ nhân. 
Kể từ đêm “gian kế” đã đạt được mục đích, trước sự ưng thuận ngầm của Nhan Tiếu, yêu nghiệt đã giành được quyền sống chung vĩnh viễn. Bất luận vợ chồng bà Văn Hân có về ngủ hay không, vợ chồng trẻ đều ngủ chung giường, hơn nữa…hờ hờ…cả hai còn chăm chỉ là bài tập trên phương diện nọ. Vì sau lần cãi nhau với yêu nghiệt chuyện bữa cơm gia đình lần trước, Nhan Tiếu cũng coi như đã hiểu được lòng mình.
Kiếp này coi như cô rơi vào tay kẻ chuyên gây tai họa này rồi, ván đã đómg thuyền, hai người đã kết hôn, cha mẹ hai bên đều rất hài lònh với cuộc hôn nhân này, nếu cô còn tiếp tục chống đối, giằng co thì ngay cả cô cũng thấy bản thân mình cành cao quá. Thế nên cô quyết định yên tâm tận hưởng cuộc sống sau khi lấy chồng, còn chuyện em bé cứ để tự nhiên.
Cứ như vậy, yêu nghiệt được thỏa nguyện, lúc nào cũng bám riết lấy Nhan Tiếu, chỉ mong hai người kè kè bên nhau suốt ngày. Sau nữa năm lấy nhau, hai người mới được coi là bước vào thời kỳ trăng mật thực sự. Nhan Tiếu vừa hạnh phúc tận hưởng tuần trăng mật sau khi lấy chồng, vừa lên kế hoạch cho 1 số công việc của mình sau này.
Trong đó kế hoạch lớn nhất là …xin nghỉ việc.
Thực ra Nhan Tiếu cũng đã làm việc hơn nữa năm ở tập đoàn Chính Uy, cũng được coi là đạt được 1 số thành tích nhỏ, cộng với việc chị Hoa chuẩn bị nghỉ, nếu thực sự cô tiếp quản công việc của chị Hoa, cơ hội phát triển sẽ rất lớn. Nhưng Nhan Tiếu nghĩ đi nghĩ lại, một là mình và yêu nghiệt đã chuẩn bị sinh em bé thì với tư cách là 1 người sắp được làm mẹ, Nhan Tiếu muốn con được khỏe mạnh nhất, tránh được các bức xạ máy tính trước khi có bầu, cũng như các công việc nhiều áp lực, hai là mối quan hệ khó xử cấp trên cấp dưới với Hạ Hà Tịch…
Nếu chị Hoa bỏ hẳn tập đoàn Chính Uy, do yêu cầu của công việc, mối quan hệ giữa Nhan Tiếu và Hạ Hà Tịch sẽ chỉ càng mật thiết hơn, thời gian tiếp xúc cũng ngày càng nhiều. Mặc dù cây ngay không sợ chết đứng, nhưng cũng có câu “Miệng lưỡi người đời khó chống chọi”.
Nhan Tiếu là mẫu người luôn giữ ý kiến của mình, đã đứng về phe nào thì sẽ không dao động. Xin nghỉ việc là cách thể hiện thái độ từ chối Hạ Hà Tịch kiên quyết nhất, và cũng muốn để yêu nghiệt thực sự an tâm, hiểu được tấm lòng của cô.
Đã có ý định xin nghỉ việc nhưng Nhan Tiếu chưa dám hành động ngay, chỉ sợ vì thế mà công ty xuất hiện những lời đồn đại hoặc tinh thần bị ảnh hưởng, thế nên cô còn ngần ngừ, muốn thăm dò tình hình chỗ chị Hoa trước. Hôm nay, Nhan Tiếu và chị Hoa đi ăn trưa, cố tình nói đến chuyện người tiếp quản vị trí chị Hoa, nhắc khéo chị Hoa mình không phải là ứng cử viên thích hợp nhất, có lẽ nên đào tạo 1 ứng viên khác để lúc cần có thể sử dụng.
Chị Hoa là người ghê gớm, đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, nghe Nhan Tiếu nói vậy sao lại không hiểu. Chị ngừng 1 lát, bỏ chiếc thìa trong tay trong tay xuống nói: “Lúc cần có thể sử dụng? Ý em nói là trong tình huống nào? Ví dụ…em đột nhiên bị công ty khác lôi kéo ư?”
Nhan Tiếu im lặng, cảm thấy không cần phải giấu nữa, bèn nói thẳng: “Thực ra…chị Hoa àh, trước khi vào công ty, em đã kết hôn rồi”
Cô vừa nói xong, chị Hoa liền nhướng mày, không sửng sốt cũng không bình thản, trều môi nói: “Giấu hả?” Nói xong, mới nhìn Nhan Tiếu từ đầu đến chân 1 cách hứng thú, cố tình xoay đi xoay lại chiếc ghế xoay sau lưng: “Thảo nào, Hạ Hà Tịch theo đuổi em lâu như vậy mà cũng không tán đổ được. Chị tưởng em là cô bé ghê gớm, muốn thử thách Hạ Hà Tịch thêm 1 thời gian, hê, không ngờ kẻ nọ đa tình lại tưởng bở”
Từ trước đến nay chị Hoa ăn nói rất sắc sảo, giờ ngoài việc im lặng, Nhan Tiếu cũng không biết mình phải tiếp lời như thế nào. Chị Hoa khoanh tay trước ngực nói tiếp: “Vì em cảm thấy sau khi thân phận phụ nữ đã có chồng của mình bị mọi người biết, sau này khó quan hệ với sếp nên mới muốn xin nghỉ đúng không? Hay là do chồng em thấy Hạ Hà Tịch vừa đẹp trai vừa đa tình sợ bị phỗng tay trên?”
Nhan Tiếu nắm chặt bàn tay thành đấm, không hổ là chị Hoa, nói câu nào cũng rất bổ bã: “Cả hai lý do chị ạh”
Nghe thấy vậy, chị Hoa liền tư lự gật đầu, rồi uống 1 ngụm nước như đang suy nghĩ điều gì đó, không nói gì nữa.
Nhan Tiếu nói nhỏ: “Em biết bây giờ nói ra chuyện này là hơi muộn, dù sao thì chỉ còn hơn nữa tháng nữa là chị chính thức rời tập đòan Chính Uy,…Ý của em là, em cũng sẽ ở lại 1 thời gian, bàn giao hết mọi công việc, chỉ có điều dù sao thì em cũng là nhân viên mới, có thể đợt tới thỉnh thỏang vẫn phải gọi điện cho chị hỏi 1 số vấn đề, chị đừng bực nhé…”
Nói đến đây, Nhan Tiếu ngước mặt nhìn sắc mặt chị Hoa, cuối cùng nói ra chuyện mình đang ngại nhất: “Còn chỗ giám đốc Hạ, chị xem chị có thể…”
“Hạ Hà Tịch?” Nhan Tiếu chưa nói dứt lời, vừa nghe thấy tên Hạ Hà Tịch, chị Hoa liền ngẩng đầu quay lại nói: “Em nói thế có nghĩa là sao? Hạ Hà Tịch còn chưa biết chuyện em sắp nghỉ àh? Em muốn là công tác tư tưởng từ chỗ chị trước àh? Để chị đi tiêm phòng cho cậu ấy trước?
Lời nói bỗ bã nhưng đúng lý. Dù Nhan Tiếu thấy hơi ngại vì sự thẳng thắn của chị Hoa, nhưng thực tế đúng là như vậy. Nhan Tiếu không biết phải làm thế nào, đành gật đầu.
Thấy vậy, đột nhiên chị Hoa lại bật cười, đặt mạnh cốc nước trong tay xuống, nói với giọng rất trịnh trọng: “Hóa ra là vậy, em không cần phải xin nghỉ việc đâu”
Nhan Tiếu sững người, đang định mở miệng hỏi thì chị Hoa đã nói: “Chị cứ tưởng Hạ Hà Tịch sốc vì em xin nghỉ việc nên mới chủ động nộp đơn đề nghị, hóa ra…Ông trời đùa cợt với người quá ta”
Nhan Tiếu liền cau mày, vẫn chưa hiểu gì: “Giám đốc Hạ nộp đơn đề nghị gì cơ ạh?”
Chị Hoa chớp mắt, tỏ ra rất vui mừng trước cảnh ngộ này của người khác: “Tập đoàn Chính Uy muốn mở chi nhánh ở Đức, Hạ Hà Tịch đã nộp đơn đề nghị xin đi, nếu không có gì thay đổi thì trước khi chị nghỉ việc sẽ có kết quả. Hêhê, nếu cậu ấy đi rồi thì quả lựu đạn hẹn giờ của em sẽ được gỡ, có mừng không?”
Nghe thấy vậy, đầu Nhan Tiếu liền nổ tung 1 tiếng., không biết phải nói thế nào.
Chi nhánh ở Đức, nghe thì rất hấp dẫn, nhưng ai không biết giai đoạn đầu tiên xây dựng là giai đoạn vất vả, gian nan nhất? Tay không đi khai thác thị trường xa lạ, điều tra thị trường, tiềm kiếm người có năng lực thích hợp ở địa phương, sau đó lại lựa chọn địa chỉ công ty, xây dựng thương hiệu, đây chắc chắn là công việc không hề nhẹ nhàng.
Hơn nữa, ngay cả 1 nhân vật nhỏ như Nhan Tiếu cũng biết rất rõ, giai đoạn xây dựng, thành công dĩ nhiên là tốt, nhưng công lao không phải chỉ của riêng mình, kết quả lý tưởng nhất là điều về trụ sở chính, thăng chức 1 bậc. Nhưng nếu không thành công….
Nhan Tiếu hít 1 hơi thật sâu, cau mày, không dám nghĩ đến hậu quả.
Quả nhiên, chị Hoa là người sợ thiên hạ quá thái bình, cười hì hì nói: “Nếu dựa vào sự phát triển của Hạ Hà Tịch như hiện nay, thực ra cậu ta cứ bình tĩnh là tốt công việc của mình, từ 3 đến 5 năm tăng thêm 2,3 bậc rồi vào hội đồng quản trị cũng là chuyện có thể xảy ra. Nhưng đúng vào thời điểm này cậu ta lại xin sang Đức, chậc, không biết có liên quan gì đến em không?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu cảm thấy trái tim như bị ai xách lên. Hạ Hà Tịch à Hạ Hà Tịch, có phải trong câu chuyện này, em luôn đóng vai kẻ ác trong cuộc đời của anh không?
————Nam phụ u buồn———————
Vì chuyện của Hạ Hà Tịch mà kế hoạch của Nhan Tiếu bị đảo lộn hoàn toàn. Có nên nghỉ việc hay không, dấu cảm thán lớn đã biến thành dấu hỏi lớn trong đầu Nhan Tiếu. May mà sau khi ra viện, Hạ Hà Tịch liên tục đi công tác, hai người chưa chạm mặt nhau lúc nào nên cũng không thấy ngại.
Nhan Tiếu còn đang do dự thì xảy ra 3 chuyện không lớn không nhỏ.
Chuyện thứ 1: Sau khi đồng ý mổ, ông Văn lại đưa ra yêu cầu mới, đó là muốn Nhan Tiếu và yêu nghiệt nhanh chóng tổ chức đám cưới. Trong quan niệm của ông cụ, tổ chức đám cưới vẫn là 1 chuyện rất quan trọng. Mặc dù Nhan Tiếu có bầu với Văn Dịch khi hai người đã trở thành vợ chồng theo đúng quy định của pháp luật, nhưng ông Văn sợ hàng xóm, bạn bè, có kẻ nào đó lại nhiều lời lại chê cười mẹ con Nhan Tiếu, vì thế đã ra lệnh cho con cháu phải tranh thủ thời gian lo gấp việc này.
Đồng thời cũng là có lời với Nhan Tiếu, có lời với thái hậu, đồng chí ba. Mệnh lệnh này vừa được ban ra, cả nhà không ai là không phấn khởi, vừa háo hức chuẩn bị cho ca mổ của ông, vừa để thái hậu và bà Văn Hân lên kế hoạch tổ chức đám cưới. 
Còn cô dâu Nhan Tiếu, vì có “tin vui” nên được sắp xếp ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai.
Chuyện thứ 2: Ớ Nhỏ, cô nhân viên tận tâm tận lực nhất, chăm chỉ nhất, giỏi giang nhất của công ty yêu nghiệt lại xin nghỉ việc. Đọc xong đơn xin nghỉ việc, yêu nghiệt không hề khuyên ở lại, chỉ bảo Ớt Nhỏ đợi thêm mấy ngày nữa, chỉ cần tuyển được nhân viên mới là cho cô nghỉ. Sau khi biết được chuyện này, Nhan Tiếu rất thắc mắc, hỏi yêu nghiệt tại sao lại nỡ để cho bà quản gia tốt như vậy nghỉ, yêu nghiệt nhún nhún vai vẻ không quan tâm: “Cái con bé đó tính cách ngang ngạnh chết đi được, chửi anh như chửi cháu nó, nhiều khi bị nó mắng, anh còn nghi ngờ là nó trả lương cho anh. Đi càng tốt, đi càng yên thân, công ty đỡ phải chịu cảnh ồn ào, ầm ĩ”
Nhan Tiếu nghe thấy trong câu nói của yêu nghiệt có nhiều ẩn ý, hỏi hắn, hắn lại cười cười không nói gì. Hạ Hà Tịch thì xin đi Đức, Ớt Nhỏ thì xin nghỉ việc, càng nghĩ Nhan Tiếu càng cảm thấy bất bình thường, đắn đo một hồi vẫn quyết định nói cho yêu nghiệt biết chuyện nhặt được bản thiết kế ở bệnh viện.
Ai ngờ, sau khi nghe xong, yêu nghiệt lại bật cười, một lúc lâu sau mới ôm bụng nói: “Bà xã àh, anh có 1 chuyện muốn khai thật với em”
“Chuyện gì vậy?”
“Thực ra, gần đây tập đoàn Chính Uy của bọn em chuẩn bị kỷ niệm bốn mươi năm thành lập, em biết chứ?”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền chớp mắt vẻ thắc mắc, công ty của mình kỷ niệm ngày thành lập thì có liên quan gì đến yêu nghiệt? Rồi có liên quan gì đến Hạ Hà Tịch điều tra công ty của bọn họ?
Văn Dịch hắng giọng, giơ tay khai thật: “Nhân dịp tổ chức lễ kỷ niệm này, bên CHính Uy muốn làm 1 con búp bê kỷ niệm đại diện cho công ty, vì thế công ty của bọn anh muốn giành quyền thiết kế món đồ kỷ niệm này”
Nghe thấy vậy, mặt Nhan Tiếu cứng đờ, không biết nên thể hiện thái độ gì nữa. Nếu đúng như yêu nghiệt nói thì Ớt Nhỏ mang bản thiết kế cho Hạ Hà Tịch là…
Yêu nghiệt đứng bên cạnh cười, người run lên bần bật: “Cô ấy là đại diện của công ty bọn anh, mang bản thiết kế đi gặp người phụ trách của tập đoàn Chính Uy, không có gì là lạ chứ? Còn về chuyện riêng tư của họ…” Yêu nghiệt nhún vai, tỏ vẻ không hứng thú.
Nhan Tiếu ngượng quá, như vậy có nghĩa là tại cô đa nghi quá ư? Từ đầu đến cuối, đều là cô tự biên tự diễn 1 âm mưu ư? Nhan Tiếu ngỏanh đầu nhìn Văn Dịch, gã nọ đã cười đến quặn ruột, chỉ còn thiếu nước nằm lăn ra đất nữa thôi.
“Haha, Nhan Tiếu…hóa ra gần đây em rầu rĩ, ủ rũ là vì lo cho anh đó ư?…Haha…anh khoái quá…Haha…”
Bị yêu nghiệt cười giễu, Nhan Tiếu nổi khùng, đang định phản công thì chuyện thứ 3 kéo đến. Và chuyện thứ 3 lại nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Bên này hai vợ chồng yêu nghiệt đang chọc nhau thì điện thoại của Văn Dịch đổ chuông, yêu nghiệt nhấc máy lên xem, sợ quá suýt thì hồn phiêu phách tán. Trên màn hình điện thoại hiện ra dòng chữ: bà chằn. Bà chằn là tên gọi mỹ miều mà yêu nghiệt dùng để gọi nữ vương Mỹ Giai, kể từ khi 1 lọat chuyện trả thù xảy ra, Văn Dịch liền thắp hương cầu nguyện từ nay Trình Mỹ Giai biến mất khỏi cuộc đời mình, không bao giờ xuất hiện nữa.
Nhưng thấy vậy, Nhan Tiếu lại cười giễu hắn: “Em nghĩ chị Mỹ Giai sẽ không dễ dàng buông tha cho anh như vậy đâu, chắc chắn là vẫn còn chiêu khác đợi anh đấy”
Người nói vô tình, kẻ nghe lại để ý, yêu nghiệt có tật giật mình, mỗi lần nghe thấy câu này, người lại sởm hết gai ốc, mắng Nhan Tiếu độc mồm độc miệng.
Khó khăn lắm mới sống yên ổn được hơn nửa tháng, không ngờ bà chằn lại gọi điện, yêu nghiệt sợ quá tay chân mềm nhũn, trán lấm tấm mồ hôi, kêu la ầm ĩ, túm chặt vợ, bắt vợ nghe điện thoại hộ mình.
Thấy vậy, Nhan Tiếu ném thẳng ánh mắt khinh bỉ về phía yêu nghiệt rồi mới ngọt ngào lên tiếng: “Chị Mỹ Giai ạh?”
Vừa nghe thấy mấy từ đó, Văn Dịch đã sợ đến nỗi răng va vào nhau cầm cập, không biết Nhan Tiếu nghe thấy Trình Mỹ Giai nói gì mà lông mày nhướng lên, nét mặt tỏ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn lại thấp thỏm hơn. Hắn nghiến răng thầm nghĩ: dạo này mình không mắc lỗi với vợ, đúng không nhỉ?
Nhan Tiếu “vâng vâng” mấy tiếng rồi cúp máy, quay về phòng giặc quần áo. Yêu nghiệt lẽo đẽo sau đuôi, nhìn rất tội nghiệp rồi hắn nói nhỏ: “Chị ta nói gì với em vậy?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+