Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 15 – 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 15

Vốn cho rằng A Khoan cũng không có gì đáng ngại lại trở thành một hiểm họa khó lường. Bởi vì lo lắng cô bị Du gia chộp được lần nữa, A Khoan nặng nề quyết định phải giúp Diệp Tây Hi làm cho những tế bào người sói trong cơ thể cô biểu hiện hết ra ngoài, cho nên mỗi ngày liền làm nửa tảng thịt bò, sườn lợn rán cùng với thịt dê hầm, tất cả đều bắt ép cô ăn bằng hết, để máu ồ ồ lưu thông, Diệp Tây Hi thấy vậy thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Dĩ nhiên, mọi việc cũng chỉ là tương đối.
Trong khi Diệp Tây Hi chịu loại này đau khổ cực hình tra tấn thì Từ Như Tĩnh cũng không may mắn thóat khỏi số kiếp đó đâu— ngày thứ hai cô ấy ở tại Hạ gia này, vừa đúng dịp Hạ Hư Nguyên chế thành công một loại thuốc ngủ mới có thể khiến người ta ngủ say trong một tháng, mà thuốc ấy vừa lúc bị Hạ Từ Viện không cẩn thận làm lẫn lộn trộn vào nhau với đống thuốc ngủ bình thường, thêm một cái vừa lúc nữa lại bị A Khoan mang đến cho Từ Như Tĩnh dùng để không mơ thấy ác mộng nữa.
Cho nên, Từ Như Tĩnh vừa mới được cứu ra còn chưa kịp nói câu khách sáo cảm ơn nào đã phải sắm vai mỹ nhân ngủ. Đôi khi Diệp Tây Hi quả thực hoài nghi quyết định ban đầu cứu cô ấy ra của mình có chính xác hay không nữa đây? Bởi vì bây giờ nhìn lại, Hạ gia này so với hang sói hình như còn nguy hiểm hơn ấy.
Dĩ nhiên, ở tại biệt thự Hạ gia này cũng có những lúc cảm thấy vui vẻ, ví dụ như bây giờ— dưới ánh nắng chói chang, trời xanh mây trắng, Diệp Tây Hi cùng Hạ Từ Viện nằm bên hồ bơi, mặc áo tắm hai mảnh, nằm tắm nắng thưởng thức nước trái cây và bánh chanh, cảm thấy cuộc sống này tươi đẹp vô cùng.
Hai nữ nhân tụ nhau ở một chỗ, tám nhảm là điều tất yếu.
“Nghe nói, các bậc tiền bối rất kỳ vọng vào tương lai của cô và Phùng Tuyền đấy.” Hạ Từ Viện nhẹ nhàng ngậm ống hút, đôi môi mềm mại mấp máy nói.
“Tương lai của tôi với tên đó á?” Diệp Tây Hi bật cười “Trừ đấu võ mồm cũng nhìn nhau không vừa mắt ra thì còn có thể có cái gì khác?”
“Làm sao vậy, cô chán ghét Phùng Tuyền à?” Hạ Từ Viện hỏi.
“Phải nói là anh ta chán ghét tôi trước chứ.” Diệp Tây Hi sửa lại cho đúng.
“Thế sao? Tôi làm sao lại không thấy như thế nhỉ?”
“Bởi vì cô không phải là tôi.”
Hạ Từ Viện nhún nhún vai, tiếp tục nói: “Thật ra thì, các trưởng bối muốn gán ghép cho cô và Phùng Tuyền ở một chỗ còn có một nguyên nhân khác nữa, bọn họ lo sợ cô sẽ cùng Du Giang Nam ở một chỗ ấy mà.”
Diệp Tây Hi yên lặng, chậm rãi hỏi: “Bọn họ sao lại có ý nghĩ như vậy nhỉ?”
“Bởi vì mấy phim truyền hình dài tập trên ti vi đều diễn như thế mà, nhưng nữ nhân vật chính kia chẳng phải đều yêu say đắm nam chính là cừu nhân của mình sao?”
“Phim…truyền hình dài tập?”
“Cô cũng biết mà, mấy ông già không có chuyện gì làm nên thích xem mấy thứ phim nhảm nhí ấy…Nhưng mà cũng phải nói lại, cô thật lòng đối với Du Giang Nam không còn cảm giác gì nữa à?”
Diệp Tây Hi cười cười, đeo kính râm lên, nhắm mắt nằm xuống, không nói gì nữa.
Hạ Từ Viện đang muốn gặng hỏi tiếp, lại bị một trận chuông điện thoại réo lên inh ỏi chặn đứng, cô ấy đi vào nhà nhận điện thoại.
Mái hiên bên này, Diệp Tây Hi nhắm mắt lại, lẳng lặng nghe tiếng nói lảnh lót của Hạ Từ Viện từ trong nhà vọng ra “Cái gì, ai bảo tôi mang thai!…Mộ Dung Phẩm, cho dù tôi mang thai, đứa bé ấy cũng không thể nào là con của anh đâu!…Chúng ta tổng cộng ở Las Vegas chỉ có một lần, đó cũng là chuyện hai năm về trước rồi, anh cho rằng tôi là Na Tra hả? …Anh không được phép tới đây, có nghe thấy không! Uy!”
Cúp điện thoại, Hạ Từ Viện “Rầm!rầm!rầm!” chạy lên cầu thang, thay quần áo khác, rồi “Rầm ! rầm ! rầm !” chạy xuống, nói với Diệp Tây Hi một câu: “Cô cứ từ từ mà tắm nắng nha, tôi đi ra ngoài trốn đây.” Sau đó liền chạy ào ra khỏi nhà.
Diệp Tây Hi làm theo lời dặn dò của cô ấy, tiếp tục hưởng thụ ánh nắng mặt trời.
Ngày mùa hè sau buổi trưa nắng gắt, trong không khí lại có mùi vị ấm áp khiến người ta rất thích thú. Diệp Tây Hi cảm thấy toàn thân từ lỗ chân lông trở đi đều rất thư thái thỏai mái.
Đang lúc buồn ngủ, bọt nước từ đâu văng tung tóe lên người cô làm cô bừng tỉnh giấc.
Diệp Tây Hi cau mày, gỡ kính râm xuống nhìn, quả nhiên, đang vùng vẫy trong hồ bơi Hạ Phùng Tuyền chẳng biết chui ra từ lúc nào. 
Chỉ thấy Hạ Phùng Tuyền như một mũi tên bơi trong hồ nước, làn da bóng màu đồng của hắn ta dưới làn nước bóng nhẫy lấp lánh, cơ bắp cùng vóc dáng khêu gợi của hắn ta dưới ánh mặt trời đều bộc lộ hết ra ngoài không xót cái nào.
Mặc dù cảm kích hắn cung cấp một khung cảnh siêu hot cho cô nhưng bởi vì tiếng động hắn gây ra làm cô không thể ngủ được, Diệp Tây Hi có chút khó chịu. Lại suy nghĩ một chút, đây là nhà người ta, mình cũng nên có một chừng mực nào đó thôi, nên hít một hơi thật sâu, đeo kính râm lên, cô tiếp tục giả vờ ngủ.
Một lúc sau, tiếng nước chảy dần dần biến mất, Diệp Tây Hi cho là Hạ Phùng Tuyền đã bơi chán chê và bỏ đi rồi, đang âm thầm sung sướng, ai ngờ bên tai lại vang lên giọng nói đáng ghét của hắn: “Cái này cũng không tệ lắm.”
Diệp Tây Hi kinh ngạc thiếu chút nữa làm rơi kính xuống đất, quay đầu nhìn đã thấy Hạ Phùng Tuyền đang nằm trên ghế của Hạ Từ Viện, rất nhàn nhã thưởng thức bánh chanh cô làm.
Bởi vì cha đã dặn dò, bây giờ là ở trong nhà người ta nhất định không được tùy hứng phải lễ phép, cho nên Diệp Tây Hi đành hít một hơi nữa kiềm chế, vô cùng thành khẩn và lễ phép trả lời “Cảm ơn anh đã khích lệ.”
“Tôi nói cô nghe điều này,” Hạ Phùng Tuyền nhẹ nhàng cạnh khóe cô một cái “Nụ cười của cô thực giả quá!”
“….”
“Tuy nhiên bánh chanh cô làm thì khá là ngon,” Hạ Phùng Tuyền dùng giấy lau lau miệng mình, nói: “Sau này mỗi sáng sớm làm thêm một phần cùng cà phê bưng lên phòng cho tôi đấy.”
“Anh nói cái gì cơ?” Diệp Tây Hi trừng mắt nhìn hắn, tức muốn hộc máu “Anh muốn tôi hầu hạ anh mỗi buổi sáng á?”
“Tôi không định dùng từ “hầu hạ” này,” Hạ Phùng Tuyền nhìn cô, mỉm cười tinh quái “Lần trước cô bưng cà phê tới, không phải đã nhìn thấy hết của tôi rồi hay sao?”
“oạch!” một tiếng, Diệp Tây Hi từ trên ghé té ngay xuống đất.
Ba giây sau, cô xoa bóp cái cổ khi té xuống, đưa mắt ngó dóa dác xung quanh, xác định không có ai nghe thấy mới nhỏ giọng cảnh cáo “Tôi đã nói rồi, không cho phép nhắc lại chuyện hôm đó nữa!”
“Làm gì mà khẩn trương như vậy, chuyện này cũng bình thường thôi hơn nữa lại rất là công bằng.”
“Bình thường? Công bằng?”
“Dĩ nhiên,” Hạ Phùng Tuyền vô cùng bình tĩnh nói với cô “Nếu tôi đã nhìn thấy sạch sẽ của cô rồi, thì cô tự nhiên cũng có quyền lợi nhìn trở lại.”
Diệp Tây Hi đã bắt đầu nổi gân xanh: “Câm miệng, anh không được phép nói với bất kì ai chuyện này đâu đấy!”
Hạ Phùng Tuyền liếc xéo cô: “Nếu như tôi cứ muốn đấy thì sao nào.”
“Anh!!!!” Diệp Tây Hi giống như con mèo bị chọc nổi điên, bất chấp hậu quả, đưa tay đẩy Hạ Phùng Tuyền, muốn làm cho hắn ngã sõng soài trên mặt đất, giải tỏa được phần nào sự bức xúc.
Ai ngờ cô đã quên mất đối thủ là người nào— Hạ Phùng Tuyền nhẹ nhàng tránh được một chưởng của cô, đồng thời bắt được cổ tay của cô, thuận thế kéo một phát. Diệp Tây Hi mất trọng tâm, ngã vào trong ngực hắn.
Lại rơi vào tình huống lung túng đen đủi như này, Diệp Tây Hi âm thầm than khóc, vội vàng giãy dụa đứng dậy, ai ngờ trong lúc rối ren vừa ngẩng đầu lên, đôi môi đỏ mọng của cô lại chạm ngay vào môi của hắn.
Chapter 16

Bọn họ….hôn môi??!!
Diệp Tây Hi nhất thời hóa thành tượng đá.
Nhưng trong khi cô đang ủ ê cho rằng đây thực sự là đại đại xui xẻo thì Hạ Phùng Tuyền lại dường như chẳng để ý gì, còn sờ sờ môi mình hài hước nói: “Thật là, cô còn muốn đòi cả vốn lẫn lãi nữa cơ à.”
Diệp Tây Hi cảm thấy như bị sét đánh ngang đầu, đầu cô nổ tung thành từng mảnh, sau đó—
“A!!!!!!!!!!!!!”
Lúc này, đang trong phòng bếp quản gia A Khoan gỡ ống nghe điện thoại ra, nhướng mày, tự nhủ hỏi: “Kỳ quái, ở đâu ra tiếng quạ kêu vậy?”
————–

“Ta muốn giết hắn!”
Hôm nay, Bạch Bách Thanh quyết định tới Hạ gia thăm Diệp Tây Hi, kết quả là vừa bước vào phòng đã chứng kiến cảnh bạn tốt của mình đang nghiến răng nghiến lợi không ngừng đánh vào chăn, trong miệng vẫn la hét kêu giết người.
Bạch Bách Thanh không hề nể tình, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô một phen, cuối cùng mở miệng phán: “Chỉ bằng ngươi?”
Diệp Tây Hi liếc hắn một cái: “Ngươi cho ta không dám làm thật ư?”
“Ngươi muốn giết Hạ Phùng Tuyền, e rằng đời đời kiếp kiếp này cũng không thể nào đâu, bất quá,” Bạch Bách Thanh sờ sờ cằm, mắt lóe lên vẻ quỷ dị “Có một cách có thể làm cho hắn bị hành hạ sống không bằng chết.”
“Cách gì vậy?”
“Gả cho hắn.”
“…”
“Trong tương lai kẻ nào cứơi phải ngươi nhất định sẽ phải sống từng ngày như ở địa ngục, chết còn hạnh phúc hơn, ngươi gả cho hắn để hắn nhận sự hành hạ đó, thật nhiều đau đớn a…Ngươi đang làm cái gì mà cứ ngó ta chằm chằm vậy?” Bạch Bách Thanh sau một hồi thao thao bất tuyệt bỗng chột dạ.
“Ta đang suy nghĩ xem” Diệp Tây Hi xoắn tay áo, chậm rãi nói: “Đến tốt cùng đánh vào má trái của ngươi hay là nên tương vào má phải đây?”
Vì làn da không sẹo, Bạch Bách Thanh vội vàng hiến kế: “Nếu như ngươi thực muốn trả thù hắn, ta nghĩ ra cách rồi!”
“Nói!”
“Căn cứ theo những gì ngươi nói thì Hạ Phùng Tuyền rất gian xảo đúng không?”
“Không sai.”
“Vì vậy chắc chắn sẽ không bao giờ có chuyện hắn chịu thua đúng không.”
“Có lý a~”
“Vậy chúng ta đánh cược với hắn thì sao?”
“Đánh cược cái gì hả?”
“Đánh cược cái sở trường giỏi nhất của chúng ta, còn hắn thì không… chờ hắn thua rồi mình ra điều kiện, trước mặt mọi người, hắn tuyệt đối sẽ sĩ diện, đến lúc đó ngươi có thể muốn làm gì thì làm.”
“Thiên tài!” Diệp Tây Hi hài lòng gật đầu, cười khúc khích.
“Đúng rồi, ngươi dù thế nào cũng coi như là người sói rồi, thử biến hình cho ta nhìn coi một cái.” Bạch Bách Thanh hứng thú nổi lên.
“Ngươi định biến ta thành con cún nhỏ để chơi hả. Sớm thử qua rồi, ta không thể biến hình đâu.”
“Haiz thật là đáng tiếc quá đi!”
Diệp Tây Hi lại bị kích động thổi thổi những lọn tóc lòa xòa trước trán hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Bạch, ngươi đã biết ta là người sói rồi mà không kinh ngạc chút nào sao?”
Bạch Bách Thanh rất chân thành trả lời: “Thật ra thì trong lòng ta, ngươi cho tới bây giờ cũng không phải là người thường.”
“Tiểu Bạch, thì ra ngươi coi trọng ta đến như vậy a!” Diệp Tây Hi vô cùng cảm động, mắt ướt ướt.
Bạch Bách Thanh nghiêm túc nói: “Dĩ nhiên, ngươi tứ chi phát triển, đầu óc thì ngu si, lại hám trai đến ngu muội tất tần tật ngươi đều chiếm đủ, người bình thường nào có công lực cao như vậy.”
“…”
——–
Thế là lúc Hạ Phùng Tuyền về đến nhà thì nhìn thấy cảnh tượng như sau: Diệp Tây Hi, Bạch Bách Thanh cùng A Khoan đang ngồi bên bàn mạt chược, trong đó trên mặt hai kẻ đang cố gắng nhẫn nhịn nụ cười kì dị.
“Mọi người đang làm gì vậy?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Chờ ngươi chơi mạt chược.” A Khoan thay hai người kia trả lời: “Thật ra thì ta đã nói với hai người bọn họ rồi, kỹ thuật chơi mạt chược của ngươi thực kém nhưng mà bọn họ nào có nghe đâu.”
“Không sao, bọn tôi cũng không để ý mà.” Diệp Tây Hi kéo Hạ Phùng Tuyền lại bàn mạt chược thuyết phục: “Cũng tại tôi ngồi cả ngày trong nhà, quá nhàm chán, anh cứ thử chơi với tụi tôi một chút đi.”
Hạ Phùng Tuyền suy nghĩ một chút, nói: “Được rồi, thì chơi một tẹo vậy, lát nữa tôi còn có chút việc phải làm.”
“Không thành vấn đề, tuy nhiên” Diệp Tây Hi đảo đảo con ngươi: “Bài bạc không thì quá tầm thường, chúng ta chơi cá cựơc thêm cái khác nha.”
“Cô muốn cá cược cái gì?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Người thua sẽ phải đáp ứng một yêu cầu của người thắng.” Diệp Tây Hi nhướn lông mày: “Tôi muốn nhấn mạnh là, bất cứ chuyện gì.”
“Được.” Hạ Phùng Tuyền không nghĩ nhiều: “Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu chơi chứ?”
“Đợi chút, người làm chứng rất nhiều, nhớ kỹ, nếu như đổi ý thì heo chó cũng không bằng.” Diệp Tây Hi kéo rèm cửa sổ ra, bên thành cửa sổ có một người đang ngồi tay cầm ảnh não người nghiên cứu, tay kia cầm đĩa bánh ngọt thưởng thức— Hạ Hư Nguyên.
Hạ Phùng Tuyền bất đắc dĩ: “Được rồi, bắt đầu đi.”
“Không nói nhiều nữa, mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng.” Diệp Tây Hi khẽ mỉm cười: “Bắt đầu đi.”
Lập tức “Rầm, rầm, rầm, rầm” bốn người bắt đầu lao vào một cuộc chơi không biết trời đất gì nữa.
Sắp xếp lại bài của mình, đến lượt Diệp Tây Hi đổ xúc xắc, cô nắm chặt xúc xắc trong lòng bàn tay mình, nhắm mắt lại cầu khấn: “Nhất định mình phải thắng, nhất định mình phải thắng.”
Tiếp theo, ném một cái, tổng 9, mọi người sờ bài, chính thức khai chiến.
Một lúc sau, Diệp Tây Hi đã thấy rõ tình hình, chờ đợi thêm chút nữa rồi quay sang nháy mắt ra hiệu ngầm với Bạch Bách Thanh. Bạch Bách Thanh gật đầu, vội vàng đánh xuống.
Diệp Tây Hi kết thúc hạ bài, tuyên bố thắng cuộc, chỉ thẳng tay về phía Hạ Phùng Tuyền cười gian: “Chuyện tôi muốn anh làm là mỗi sang đúng 8h anh phải bưng một tách cà phê lên cho tôi, tôi mặc dù có thể không uống nhưng anh nhất định phải bưng lên ha ha ha!”
Khuôn mặt Hạ Phùng Tuyền đỏ tím, tìm hồng, cuối cùng nói: “Tôi chết cũng không làm.”
“Thật đáng tiếc,” Diệp Tây Hi đắc ý hướng ra ngoài cửa sổ: “Đã nói rồi, ở đây có rất nhiều người làm chứng, nếu như đổi ý thì heo chó cũng không bằng mà.”
“A!!” Hạ Phùng Tuyền hai tay ôm đầu, thống khổ vạn phần.
“Ha ha ha ha.” Diệp Tây Hi cười đến cả người lắc lư nghiêng ngả không ngừng được.
Nhưng mà—-
“…Tây Hi, Tây Hi?”
Diệp Tây Hi sực tỉnh khỏi cõi mộng, ngơ ngác nhìn Bạch Bách Thanh đang gọi mình: “Chuyện gì?”
“Ngươi cầm xúc xắc cười điên khùng đến gần 10 phút rồi, rốt cục là có chơi hay không đây?” Bạch Bách Thanh hồ nghi nhìn cô.
Diệp Tây Hi lúc này mới tỉnh hẳn, vừa nãy hết thảy đều là viễn cảnh tươi đẹp trong tưởng tượng của cô.
Cô xấu hổ cười trừ, sau đó định thần lại, bắt đầu gieo xúc xắc, tổng 9, mọi người sờ bài, chuẩn bị chiến.
Một lúc sau, Diệp Tây Hi đã thấy rõ tình hình, chờ đợi thêm chút nữa rồi quay sang nháy mắt ra hiệu ngầm với Bạch Bách Thanh.
Bạch Bách Thanh gật đầu, sẵn sàng trong tay 5 quân, chỉ chờ Hạ Phùng Tuyền ra bài là đánh liền.
Nhưng hai người vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội đó.
Hạ Phùng Tuyền đem bài ngửa ra, nhẹ nhàng tuyên bố: “Ta thắng, thiên hoà, đại tứ hỉ, tứ thầm khắc, tứ thầm giang, thêm giang thượng hoa.” 
Diệp Tây Hi cùng Bạch Bách Thanh ngạc nhiên con ngươi gần như rớt ra ngoài.
Một lúc sau, Diệp Tây Hi ngẩng đầu phẫn nộ nhìn A Khoan, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng câu từng chữ hỏi: “Không phải huynh nói kỹ thuật chơi của hắn rất kém cỏi sao?”
Bộ dạng của A Khoan cũng chẳng hiểu gì đáp: “Kỹ thuật chơi mạt chược của Phùng Tuyền thực sự rất rất kém mà, sao lại thế này được?”
Lúc này, Hạ Hư Nguyên đang ngồi quay lưng về phía bọn họ bỗng quay đầu tỉnh bơ trả lời: “Kỹ thuật chơi mạt chược kém là tôi mà.”
A Khoan vỗ vỗ đầu, bừng tỉnh chân lí: “Ai nha, thì ra là ta nhớ lộn rồi.”
Diệp Tây Hi lập tức ngã xuống đất 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+