Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 19 – 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 19

Một đợt gió lạnh thổi qua, tất cả những lời nói vừa rồi đều lọt vào tai Diệp Tây Hi hết.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy mẹ của Du Giang Nam, thật sự không ngờ tình mẫu tử của họ lại như vậy.
Nhìn về phía Du Giang Nam, hắn vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
Diệp Tây Hi bỗng cảm thấy kinh ngạc.
Lúc này, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Diệp Tây Hi nhỏ giọng đón máy: “Uy, Từ Viện, cô đang ở chỗ quái nào thế? Tôi chờ cô lâu lắm rồi á…Cái gì, cô bị Mộ Dung Phẩm bắt đi rồi?…Này, này!”
Còn chưa kịp nói thêm gì, đầu bên kia đã cúp máy, Diệp Tây Hi quyết định trở về tìm Hạ Phùng Tuyền thương lượng, đang chuẩn bị đứng dậy thì một người nào đó tự dưng ngồi xuống bên cạnh cô.
Diệp Tây Hi nhất thời hoá đá.
Du Giang Nam.
Hắn nhìn cô, nhẹ nhàng gọi: “Tây Hi.”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi càng cảm thấy khiếp sợ hơn nữa: “Làm sao anh biết là tôi?”
“Tôi nghe thấy giọng cô lúc nãy nghe điện thoại.” Du Giang Nam nhàn nhạt giải thích, lại hỏi: “Là Hạ Từ Viện giúp cô hoá trang thành bộ dạng của Hạ Phùng Tuyền ư?”
Diệp Tây Hi gật đầu.
Du Giang Nam nhìn cô thật sâu, cái loại ánh mắt này vô cùng ấm áp yêu thương, nhưng Diệp Tây Hi nhìn lại thấy ẩn chứa một cảm giác nặng nề không thể chịu đựng được.
Cô vội vã dời ánh mắt đi hướng khác, lại nghe thấy Du Giang Nam hỏi: “Nghe nói…Cô sắp đính hôn cùng Hạ Phùng Tuyền?”
Diệp Tây Hi khoé miệng run run, thật sự không ngờ được những lời đồn thổi lại có uy lực lớn đến như vậy.
Cô đang định giải thích, định mở miệng nói nhưng lại dừng lại.
Như vậy cũng tốt, một tiếng nói vang lên trong đầu Diệp Tây Hi như vậy, nếu hắn cho là như thế thì hai người sẽ chẳng còn liên quan gì nữa.
Cho nên, cô mặc nhiên không phủ nhận.
“Cô yêu Hạ Phùng Tuyền sao?” Du Giang Nam hỏi tiếp.
Diệp Tây Hi lãnh đạm cười cười.
Du Giang Nam đột nhiên cầm lấy tay cô, Diệp Tây Hi cả người run lên, theo bản năng định rút tay lại.
Nhưng Du Giang Nam nhất định không chịu buông, ngược lại còn cúi đầu, chạm nhẹ môi vào mu bàn tay cô, chưa hôn vào đôi bàn tay ấy mà chỉ là chạm nhẹ mà thôi.
Giọng nói đầy vẻ mệt mỏi hắn nói: “Đừng rút tay lại…Tôi chỉ muốn cảm nhận hơi ấm một chút thôi.”
Diệp Tây Hi bỗng nhớ đến cảnh lúc nãy mẹ hắn rút tay ra khỏi hắn lạnh lùng, rồi đột nhiên sực nhớ đến cái đêm trong rừng cây ấy, hắn cũng từng nói: không sao, tôi cũng từng có ý nghĩ như thế…Nếu như tôi không sinh ra trên đời này, có lẽ sẽ tốt hơn, nhớ đến nụ cười cô đơn của hắn lúc ấy.
Chẳng biết tại sao, Diệp Tây Hi trong lòng có chút nhói đau.
Nếu như mình không có mặt trên đời này, có lẽ sẽ tốt hơn.
Lúc này, xung quanh truyền đến một đợt khí lạnh, Diệp Tây Hi quay đầu lại, lại nhìn thấy cô nhân viên lúc nãy đang bưng nước trái cây ra, nhìn hai người họ như những con quái vật, hai tay run rẩy.
Diệp Tây Hi hướng phía cô phục vụ đó gật đầu: “Đúng rồi, tôi không chỉ phẫu thuật chuyển đổi giới tính, bây giờ còn là đồng tính luyến ái.”
Diệp Tây Hi trở lại Hạ gia đã là chiều tối.
Hốt hoảng tháo lớp hoá trang ra, thay đổi trang phục của mình, vừa tới lầu dưới liền bị Hạ Phùng Tuyền gọi lại.
Cô nhanh chóng định thần lại, phát hiện ra Hạ Phùng Tuyền đang ngồi bên bể bơi, giả bộ bình tĩnh, cô bước tới gần, nói: “Từ Viện bị Mộ Dung Phẩm bắt đi mất rồi.”
“Tôi biết.” trên mặt Hạ Phùng Tuyền vẫn gió êm song lặng: “Chính tôi báo cho Mộ Dung Phẩm tới đưa Từ Viện đi.”
“Sao cơ?” Diệp Tây Hi kinh ngạc hoài nghi.
“Bởi vì cô ta vốn là vợ của hắn, cũng bởi vì,” Hạ Phùng Tuyền nhẹ nhàng liếc Diệp Tây Hi một cái: “Cô ta chưa xin phép đàng hoàng đã dẫn cô ra khỏi cửa.”
Diệp Tây Hi vội vàng giải thích: “Là tôi đã nài nỉ cô ấy đưa tôi ra ngoài mà, tôi thực sự ở đây chán muốn chết, đó không phải lỗi của cô ấy, anh mau đi đón cô ấy về đi!”
“Hừ, để cho cô ta bị Mộ Dung Phẩm giáo huấn một chút cũng tốt, hơn nữa, người mà cô nên lo lắng bây giờ là chính bản thân cô thì hơn đấy.” Hạ Phùng Tuyền có chút thâm ý nói.
Diệp Tây Hi kinh ngạc: “Anh nói thế là có ý gì?”
Hạ Phùng Tuyền chậm rãi nói: “Hôm nay, có người nhìn thấy tôi cùng Du Giang Nam ngồi trong quán cà phê ven đường, có vẻ rất thân mật, còn nói với phục vụ bọn ta là đồng tính luyến ái. Tin tức truyền đến, 7 ông chú bị làm doạ cho bệnh tim tái phát, đều được đưa đến bệnh việc hết rồi.”
Diệp Tây Hi trong nháy mắt tim cũng như ngừng đập, cô đứng lên cà lăm nói: “Vậy…vậy…tôi đến bệnh viện xem tình hình của họ một chút.”
Vừa nói vừa chuẩn bị chạy trốn, nhưng lại bị Hạ Phùng Tuyền túm chặt cánh tay, một phát kéo tuột vào hồ bơi.
Rất may là Diệp Tây Hi kĩ thuật bơi không tệ nên cô thuận đà lặn vào dòng nước, tìm cách thoát khỏi vòng kìm kẹp của Hạ Phùng Tuyền mà liều mạng bơi về phía trước.
Bơi được tầm 10 thước, Diệp Tây Hi lại cảm thấy chân phải mình bị túm rất chặt— cô vẫn bị bắt được.
Hạ Phùng Tuyền kéo chân cô, lôi cô trở lại, Diệp Tây Hi tự nhiên không cam lòng yếu thế, xoay người lại dùng hết sức bình sinh hướng tay hắn cắn một nhát. Hạ Phùng Tuyền né được, Diệp Tây Hi cắn cũng vô ích, vội vàng chui ra từ khe hở dưới cánh tay hắn bơi lên nhưng vẫn bị Hạ Phùng Tuyền ngăn cản.
Hai người cứ như vậy vật lộn tứ tung dưới nước, kết cục cuối cùng, Diệp Tây Hi nhịn không nổi, từ dưới nước trồi lên để hít thở, bị Hạ Phùng Tuyền kéo lại thành bể không có đường thoát thân.
Diệp Tây Hi lúc này mới chính thức cảm thấy nguy hiểm cận kề, Hạ Phùng Tuyền hai tay chống hai bên người cô bên thành bể, nhốt cô trong một không gian hẹp lại không thể động đậy.
Sắc trời đã tối, ánh sáng leo lét, chỉ còn sót lại phía chân trời vài đám mây của ngày tàn.
Hạ Phùng Tuyền đứng ngược hướng ánh sáng, không thấy rõ sắc mặt hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn, loại ánh mắt khiến người ta khó mà đoán được ý nghĩ của nó: “Cô hoá trang thành bộ dạng của tôi để đi gặp Du Giang Nam.”
Sử dụng câu trần thuật, mà không phải câu nghi vấn.
Diệp Tây Hi cứng ngắc liều mạng lắc đầu: “Bọn tôi chỉ là tình cờ gặp mặt thôi.”
“Cử chỉ vô cùng thân mật thì chính xác chuyện gì đã xảy ra?” Hạ Phùng Tuyền chăm chú nhìn cô.
Diệp Tây Hi im lặng, cô lúc này cũng chưa rõ chuyện gì đã phát sinh vậy.
Giọng nói của Hạ Phùng Tuyền ngày càng lạnh hơn: “Diệp Tây Hi, cô vẫn còn không hiểu ư?”
“Hiểu cái gì đây?” Diệp Tây Hi hỏi ngược lại.
“Hai người không thể ở cùng một chỗ.” 
Diệp Tây Hi thở dài bất đắc dĩ: “Tôi biết, tôi biết, đã có rất nhiều người cảnh báo tôi rồi, tôi và Du Giang Nam là cừu gia, không thể giống như câu chuyện tình yêu của Romeo và Juliet được, tai tôi có điếc đâu mà nghe không thủng cơ chứ, mọi người còn sợ tôi trong lòng âm thầm tạo phản sao chứ, thiệt là…”
Nói xong, Diệp Tây Hi liền chuẩn bị leo lên, nhưng lại bị Hạ Phùng Tuyền một lần nữa lôi lại, đem cô chôn chặt trong ngực hắn.
Hắn hai tay ôm chặt hông cô, thật chặt khiến cho cô phải ngửa đầu lên nhìn hắn.
“Lý do của tôi không giống với bọn họ.” Hắn nói như vậy đó.
Diệp Tây Hi nuốt nuốt nước bọt: “Vậy chứ anh không cho bọn tôi ở cùng một chỗ là vì lý do gì?” 
Hạ Phùng Tuyền nhìn cô thật sâu, một lúc sau, bỗng nhiên nói câu: “Ngu ngốc!”

Chapter 20

Diệp Tây Hi tự nhiên chẳng làm gì mà lại bị người ta chửi là ngu ngốc liền phản pháo: “Anh thì cho rằng anh thông minh lắm ấy.”
Hạ Phùng Tuyền lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, rốt cục đáp: “Không sai, tôi càng ngu ngốc hơn.”
Diệp Tây Hi ngây người, trong khoảnh khắc vừa rồi cô dường như nhìn thấy động tác của Hạ Phùng Tuyền trở nên mềm hơn.
Trong phòng khác có hai người vẫn đang chăm chú quan sát nhất cử nhất động bên ngoài hồ bơi kia.
“Cuối cùng cũng tốt đẹp.” A Khoan vuốt vuốt ngực, thở dài nói: “Ta phải đi báo lại ngay với 7 vị lão gia mới được, Tây Hi đã đánh bại tên hồ li tinh Du Giang Nam, một lần nữa đoạt lại thành công Phùng Tuyền.”
“Trông chú có vẻ rất sung sướng khi hai người họ chịu ở chung với nhau một chỗ nhỉ?” Hạ Hư Nguyên nhàn rỗi hỏi.
“Dĩ nhiên, Hạ gia chúng ta từ trên xuống dưới chẳng phải đều muốn hai đứa nó ở chung với nhau sao” A Khoan đáp.
“E rằng không chỉ đơn giản vì lý do này đâu phải không.” Hạ Hư Nguyên nhàn nhạt lên tiếng: “Hoặc có thể nói trắng ra như vầy, chú đối với Diệp Tây Hi là quá mức quan tâm rồi đấy.”
A Khoan đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại thở dài: “Quả nhiên bị ngươi nhìn thấu rồi.”
“Không sai.” A Khoan thống khổ nói: “Ta xuân tâm nảy mầm, lại thích cái tiểu nha đầu kia.”
Hạ Hư Nguyên im lặng nhìn A Khoan nói xong, trên mặt cười mà như không cười: “Chú thích, chẳng phải là người khác sao.”
A Khoan vốn định cười trừ, nhưng miệng liền cứng đờ, không có cách nào mở ra.

Diệp Tây Hi muốn lí giải những lời Hạ Phùng Tuyền nói ở bể bơi hôm nọ nhưng mãi vẫn không tìm ra mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ nào thì một việc khá lớn xảy ra làm cô ngay lập tức quăng vấn đề ấy sang một bên.
Từ Như Tĩnh đã tỉnh lại.
Mặc dù ngủ suốt một tháng nhưng nhìn qua thì cô ấy không có vẻ gì là khác thường cả, cơ thể, sức khoẻ hết thảy đều bình thường, Diệp Tây Hi như trút được gánh nặng.
Nhưng mà—
“Tôi vừa mới chế thành công một loại thuốc ngủ mới có thể mê man không biết gì trong nửa năm liền, không biết cô ấy có hứng thú thử dùng một chút không?”
Hạ Hư Nguyên hời hợt hỏi một câu mà làm cô nổi hết da gà da vịt, từ đó Diệp Tây Hi liền tự mình nhận trọng trách lo cho đồ ăn thức uống của Từ Như Tĩnh, chỉ sợ cái tên quái y thần kinh biến dị Hạ Hư Nguyên lại len lén bỏ cái gì đó vô.
Ý thức được mình rốt cuộc cũng thoát khỏi Du Tư Nhân, Từ Như Tĩnh yên lòng, định bụng nhờ Diệp Tây Hi xin phép cho cô được trở về nhà thăm cha mẹ một chuyến.
Vì thế, Diệp Tây Hi chỉ có thể cố gắng đi tìm Hạ Phùng Tuyền.
Nói là cố gắng tuyệt đối không quá khoa trương bởi vì từ cuộc đối thoại của hai người bên hồ bơi hôm nọ, Diệp Tây Hi cứ cảm thấy Hạ Phùng Tuyền càng ngày càng trở nên kỳ quái, cũng không biết tại sao mà cô thật không có chút can đảm nào nhìn thẳng vào mắt hắn, cảm giác như chỉ cần bị hắn nhìn chăm chú thì cả người cô đều thấy ngứa ngứa.
Nhưng vì đã hứa sẽ giúp Từ Như Tĩnh cô đành phải đi tìm hắn thôi.
Mở cửa phòng Hạ Phùng Tuyền, Diệp Tây Hi thò đầu vào ngó, nhìn thấy hắn đang chăm chú nhìn vào một tờ báo, vẻ mặt ngưng đọng.
Diệp Tây Hi tò mò, liền lặng lẽ lẻn tới phía sau lưng hắn, muốn nhìn xem một chút đến tột cùng thì đó là tin tức gì vậy.
Cơ mà Hạ Phùng Tuyền cứ như là gắn mắt sau lưng vậy, đột nhiên xoay đầu, làm cho cô giật mình nhảy vội ra.
Diệp Tây Hi vỗ vỗ ngực, vội vàng giải thích: “Tôi đến là muốn hỏi anh, Như Tĩnh có thể về nhà một chuyến thăm cha mẹ có được không? Kể từ sau khi bị Du Tư Nhân giam giữ, cô ấy chưa có lần nào gặp lại họ cả.”
Hạ Phùng Tuyền không để lại chút dấu vết gì đem từ báo cất đi, trong mắt ánh sáng chợt loé lên: “Trước hết cô cứ để cô ấy nghỉ ngơi thêm đi, gần đây Du Gian hoạt động tương đối mạnh.”
“Như vậy cũng được.” Diệp Tây Hi lười biếng đáp, lại hỏi: “Vậy có thể lặng lẽ đưa cha mẹ cô ấy đến đây không? ”
“Được rồi, tôi sẽ xem xét vấn đề này.” Hạ Phùng Tuyền nhàn nhạt trả lời, dường như không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này thêm chút nào nữa.
Diệp Tây Hi rất thức thời “Nha” lên một tiếng: “Vậy, tôi ra ngoài đây.”
Nói xong liền muốn xoay người rời đi, lại bị Hạ Phùng Tuyền gọi giật lại: “Cô gần đây đang trốn tôi sao?”
Diệp Tây Hi giả ngu trả lời: “Không có a, tôi tại sao lại phải trốn anh chứ.”
Hạ Phùng Tuyền nhếch mép cười: “Xem ra trình độ nói láo của cô không thể tiến bộ thêm chút nào được rồi.”
Diệp Tây Hi giật mình không lên tiếng.
“Sau này không cho phép lẩn tránh tôi nữa, nghe thấy không hả?” Hạ Phùng Tuyền ra lệnh.
“Kỳ quái, sao hốt nhiên chi gian cái gì cũng không nghe thấy nữa nhỉ?” Diệp Tây Hi cố tình xoa bóp hai lỗ tai, vừa nói vừa đi ra ngoài.
Ai ngờ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra tiếp theo, “Rầm!” một tiếng, cửa liền bị “kẻ nào đó” đóng cái sập, Hạ Phùng Tuyền nắm chặt chốt cửa từ trên cao nhìn xuống cô.
“Anh…anh..hình như suy nghĩ quá nhiều rồi, tôi chẳng có chuyện gì phải trốn anh cả, mau tránh ra đi.”
Diệp Tây Hi vừa nói vừa đẩy hắn ra, ai ngờ hai cổ tay lại bị Hạ Phùng Tuyền nắm chặt hơn nữa.
“Nếu như sau này cô còn dám trốn tôi một lần nữa,” Hạ Phùng Tuyền lạnh lùng nhìn cô “Tôi liền đem nhốt cô ở trong phòng này, để chúng ta bên nhau cả ngày.”
Cùng Hạ Phùng Tuyền ở chung một phòng suốt một ngày?
Diệp Tây Hi trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng kinh hoàng kia, nhất thời bị doạ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu nào, cuống cuồng đáp lại: “Tôi không dám, không dám nữa…không bao giờ trốn anh nữa!”
“Rất tốt.” Hạ Phùng Tuyền hài lòng cười cười, buông tay cô ra, lại tiếp: “Đúng rồi, mấy hôm nữa sẽ có một bữa tiệc, cô nhớ chuẩn bị chu đáo đấy.”
“Tiệc ư?” Diệp Tây Hi tò mò “Tiệc gì vậy?”
“Đến lúc đó cô sẽ biết.” Hạ Phùng Tuyền chốt hạ một câu rồi đuổi cô ra khỏi phòng.
Từ phòng Hạ Phùng Tuyền bước ra, Diệp Tây Hi thuận đường đến phòng bếp rót một cốc nước trái cây, kết quả là vừa mới đóng cửa tủ lạnh vào, đằng sau cánh cửa liền hiện ra một khuôn mặt tươi cười rất quái dị, làm cho cô sợ đến tý nữa thì la toáng lên.
Định thần nhìn lại, thì ra là A Khoan, Diệp Tây Hi không khỏi oán thán: “A Khoan lần sau đừng có xuất quỷ nhập thần như thế có được hay không?”
A Khoan không nói lời nào, chỉ nhìn cô, sau đó mỉm cười, cười đến Diệp Tây Hi trong lòng càng ngày càng sợ hãi: “Ca ca làm sao vậy?”
“Vừa lúc nãy, muội cùng Phùng Tuyền đóng cửa trong phòng làm cái gì đó?” A Khoan hỏi.
“Đánh nhau.” Diệp Tây Hi trả lời.
“Cái gì đánh nhau?” A Khoan chớp mắt ngây thơ hỏi.
Diệp Tây Hi nhíu mày nhìn: “A Khoan, cái vẻ mặt của huynh bây giờ rất thô tục a, đầy ý nghĩ xấu xa.”
“Được rồi, không thích thì thôi vậy.” A Khoan tiếp tục cười xấu xa “Hai ngươi vợ chồng son đã tiến đến bước nào rồi, bước một, bước hai hay bước ba?”
“Muội cùng hắn chẳng có tý quan hệ nào cả.” Diệp Tây Hi gào lên phủ nhận.
“Uầy đừng phủ nhận thế chứ.” A Khoan lấy khuỷu tay chọt chọt cô “Mọi người đều biết mà.”
“Còn không phải huynh nói sao.” Diệp Tây Hi bốc khói, híp mắt, chỉ thẳng tay vào A Khoan nói: “Huynh đừng cho rằng muội không biết, lời đồn cũng từ chỗ huynh mà ra! Lần trước chính tai muội nghe thấy huynh kể với 7 ông chú qua điện thoại! Nói muội cùng Hạ Phùng Tuyền đang mớm hoa quả cho nhau ăn, lúc ấy hai người bọn muội chẳng phải rất rõ ràng là đang ném hoa quả vào nhau đấy thôi.”
“Đừng nóng giận.” A Khoan cầm ngón tay cái Diệp Tây Hi đang chĩa thẳng vào mình, nhẹ nhàng lắc lắc cười cười lấy lòng: “Phùng Tuyền có gì không tốt chứ?”
Diệp Tây Hi cẩn thận suy nghĩ một chút rồi nói: “Hắn không có gì là không tốt, chỉ là muội và hắn không hợp nhau.”
“Nói như vậy nghĩa là muội thích Du Giang Nam?” A Khoan lại hỏi.
“Cũng không phải là thích hắn, chẳng qua là, muội thấy muội và Du Giang Nam ít nhất cũng có một điểm chung.”
“Điểm chung ư?” A Khoan không tài nào hiểu được.
“Ví dụ như là,” 
Diệp Tây Hi cúi đầu, sờ sờ nắn nắn bình nước trái cây, nhỏ giọng nói: “Nếu như có thể quay ngược thời gian, Du Giang Nam và muội đều sẽ ngăn cản sự ra đời của chính mình.”


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+