Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 25 – 26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 25

Vừa nhìn liền biết ngay sự tình rất nghiêm trọng, Từ Như Tĩnh ngồi bên giường, ngây người ra như một khúc gỗ vô tri vô giác, hoàn toàn không nhúc nhích gì.
Diệp Tây Hi thấy thế thì vô cùng sợ hãi, vội vàng chạy tới bên cạnh cô ấy mà không để ý đến tờ báo mình vừa dẫm phải, cô nghi ngờ, tò mò nhặt lên xem, cẩn thận đọc, mặt cắt không còn giọt máu nào.
Đó chỉ là một mẩu tin nhỏ, trong đó nói rằng tuần đầu tháng vừa rồi trên núi cảnh sát đã tìm thấy thi thể của một đôi vợ chồng tuổi trung niên, lúc thi thể được phát hiện thì đã bị phá huỷ rất nặng nề. Qua điều tra ban đầu, người ta đã xác định được danh tính của đôi vợ chồng này: người chồng tên Từ Vĩnh Chí, người vợ tên Lý Nhã Tĩnh, cảnh sát cho rằng bọn họ đang leo núi thì bất hạnh gặp nạn, bị một bầy sói tập kích.
Một số người dân sống ở các làng lân cận khu vực đó cho lời khai là vào ngày hôm ấy họ có thấy một con sói rất lớn, lông trắng như tuyết, bên mắt phải của nó còn có một vết sẹo xuất hiện gần khu rừng, cảnh sát đang huy động một lực lượng lớn vào rừng truy bắt con dã thú ấy và yêu cầu người dân tạm thời sơ tán đến khu vực khác an toàn hơn.
Đôi vợ chồng luống tuổi này, người chồng họ Từ, hơn nữa căn cứ vào phản ứng của Từ Như Tĩnh khi đọc tin tức này thì Diệp Tây Hi có thể hoàn toàn chắc chắn một điều, hai người gặp nạn kia chính là cha mẹ của Như Tĩnh rồi.
Mà giết bọn họ lại là một con sói trắng có sẹo bên mắt phải thì còn ai vào đây nữa ngoài— Du Tư Nhân!
Diệp Tây Hi chân tay luống cuống, không biết phải an ủi Như Tĩnh như thế nào đây, trong tình huống này thì có nói gì cũng chỉ vô ích mà thôi.
Nhìn Từ Như Tĩnh mặt tái nhợt dần, không nói lời nào, Diệp Tây Hi cũng thấy xót xa mà bật khóc theo, bước lại ôm chầm lấy cô ấy, nghẹn ngào nói: “Như Tĩnh, cô không cần cố chịu đựng đâu, hãy khóc đi… đừng chịu đựng như thế.”
Nghe vậy, đầu tiên Từ Như Tĩnh vẫn lẳng lặng, một lúc lâu sau, cô ấy run rẩy rồi oà khóc, nước mắt không ngừng tuôn rơi ào ạt như không bao giờ dừng lại được. Cô ấy đưa hai tay lên che mặt, ngả đầu vào lòng Diệp Tây Hi khóc đến khàn giọng.
Không biết đã khóc bao lâu, Từ Như Tĩnh kiệt sức, ngủ mê man không biết trời đất gì nữa. Diệp Tây Hi kéo chăn đắp kín người cho cô ấy, lặng lẽ ra khỏi phòng.
Vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Hạ Phùng Tuyền đứng đó từ lúc nào, hình như đã chờ cô rất lâu rồi.
“Anh sớm đã biết chuyện này rồi đúng không?” Diệp Tây Hi hỏi.
Hạ Phùng Tuyền gật đầu: “Tôi vốn định chờ một thời gian nữa êm ắng rồi sẽ nói cho cô ấy biết ai ngờ người tính không bằng trời tính, cô ấy lại phát hiện ra trước.”
“Chuyện đến nước ấy rồi có cố dấu diếm cũng không được đâu!” Diệp Tây Hi mệt mỏi tựa vào tường, nhìn ngọn đèn leo lét trên hành lang, lẩm bẩm hỏi: “Tại sao lại có loại đàn ông như Du Tư Nhân cơ chứ? Không chiếm được cô ấy thì tình nguyện phá huỷ cô ấy…thật là đáng sợ!”
Hạ Phùng Tuyền chỉ im lặng, cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì đây?” Diệp Tây Hi lại hỏi.
Hạ Phùng Tuyền đáp: “Những ngày tới đây, cô nên tự biết điều một chút ở nhà mà chăm sóc cho cô ấy thật tốt, đừng có chạy lung tung.”
“Tôi còn có thể chạy đi đâu đây.”
Diệp Tây Hi đưa tay vuốt mái tóc của mình ra sau tai nhưng lại bị câu nói àm muội không rõ ý tứ của Hạ Phùng Tuyền làm cho ngừng động tác.
“Biết đâu vài ngày nữa, cô lại chạy đi gặp Du Giang Nam thì sao? Cho dù, hai người khó khăn lắm mới gặp được nhau lại bị tôi phá đám, không phải sao?”
Diệp Tây Hi đang chuẩn bị nổi điên nhưng lại cố kìm chế hít một hơi thật sâu, nhanh chóng hạ hoả. Tối nay đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi, cô không có tâm trạng nào mà đấu khẩu với Hạ Phùng Tuyền nữa, cho nên chỉ vứt lại một câu: “Nhàm chán!”
Đang chuẩn bị xoay người rời đi lại bị Hạ Phùng Tuyền kéo lại: “Tôi đưa cô về phòng.”
Diệp Tây Hi ngạc nhiên hỏi: “Tối nay sao anh lại đột nhiên tốt bụng thế nhỉ?”
“Bởi vì từ đêm hôm nay trở đi, cô chính vị hôn thê của tôi.” Hạ Phùng Tuyền nói dài dằng dặc.
Diệp Tây Hi ấn mạnh thái dương, day đi day lại trán thống khổ thở dài.
Mà ở phía sau bọn họ, cửa phòng Từ Như Tĩnh lặng yên không một tiếng động nào mở ra.

Đêm hôm nay, Diệp Tây Hi lòng không yên chút nào hết, mãi mà vẫn không ngủ được yên giấc, nửa tỉnh nửa mê. Không biết qua bao lâu, đột nhiên có một bóng người xuất hiện đầu giường của cô làm cô giật mình hốt hoảng bật dậy.
Lúc ngồi dậy rồi mới phát hiện hoá ra đó là Hạ Phùng Tuyền liền vuốt vuốt ngực, trách cứ: “Anh làm gì thế?”
Hạ Phùng Tuyền sắc mặt âm trầm, đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ: “Từ Như Tĩnh đi rồi.”
Diệp Tây Hi kinh hãi, vội giật lấy mảnh giấy, trên mảnh giấy ấy chỉ có một dòng chữ nhỏ xinh: Xin đừng đi tìm tôi, vô cùng xin lỗi mọi người.
“Cô ấy đi tìm Du Tư Nhân rồi ư? Không được, nhất định sẽ xảy ra chuyện mất!”
Diệp Tây Hi vừa nói vừa vội vã rời giường định đuổi theo lại bị Hạ Phùng Tuyền cản lại: “Người tôi cử đi tìm kiếm đã trở về báo cáo, cô ấy đã vào tư gia của Du Tư Nhân rồi.”
Diệp Tây Hi đặt gối lên đầu gối, một hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Cô ấy nhất định là muốn báo thù… nhưng mà, cô ấy làm sao đấu lại Du Tư Nhân đây, Như Tĩnh… sẽ bị giết mất!”
“Không thể nói trước điều gì cả.” Hạ Phùng Tuyền giọng tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng: “Hắn có lẽ sẽ không làm như vậy đâu.”

Từ Như Tĩnh từ từ đi qua hành lang, qua mái đình nho nhỏ, cây cầu gỗ suối giả chảy qua, cảnh sắc thanh nhã.
Hết thảy đều quen thuộc.
Cô đã sống ở đây rất lâu rất lâu rồi, lâu đến mức cô thề nếu có ngày có thể chạy thoát khỏi nơi đây dù chết cũng nhất định không quay trở lại.
Nhưng mà, rốt cuộc thì cô đã trở lại.
Mà lần này, cô cũng không có hy vọng sống sót mà đường hoàng bước ra khỏi đây.
Từ Như Tĩnh đẩy cửa bước vào phòng.
Du Tư Nhân đang nằm trên giường, lẳng lặng mà lạnh lùng nhìn cô.
“Em cuối cùng cũng trở lại rồi, ở bên ngoài chơi vui chứ?”
Từ Như Tĩnh không nói gì, trong mắt hoàn toàn tĩnh mịch.
“Anh nhớ rõ trước đây đã từng cảnh cáo em, muốn chạy trốn ư, vĩnh viễn đừng bao giờ có ý nghĩ này. Nhưng em lại phớt lờ nó.” Du Tư Nhân đứng dậy, từ từ bước lại gần cô, thanh âm nhẹ nhàng chậm chạp mà đầy nguy hiểm: “Em nói xem, giờ anh nên trừng phạt em như thế nào đây?”
Hắn đã đến sát gót chân Từ Như Tĩnh, đưa tay vuốt ve tóc cô, gương mặt cô, đôi môi cô, những ngón tay lạnh như băng.
Từ Như Tĩnh trong mắt bỗng loé lên lửa hận, trầm giọng nói: “Có phải chính ngươi đã giết cả cha và mẹ của ta không?”
Nói xong, cô nhanh như chớp rút ra từ bên hông một khẩu súng lục mini, hướng về phía Du Tư Nhân chuẩn bị bắn.
Nhưng không đợi cô ngắm trúng, Du Tư Nhân liền nhanh chóng túm được cổ tay cô, “Đoàng!” một tiếng, súng bị đánh rơi trên mặt đất.
Từ Như Tĩnh vội vàng chạy đi nhặt nhưng lại bị Du Tư Nhân kéo lại, ngã lên giường.
Còn chưa kịp phản ứng gì đã bị Du Tư Nhân nằm đè lên người cô. Từ Như Tĩnh như phát điên, liều mạng giãy dụa, nhưng một chút cũng không xê dịch được hắn.
Du Tư Nhân nắm chặt lấy hai cổ tay Từ Như Tĩnh, cố định trên đỉnh đầu cô, một tay luồn xuống váy cô, vuốt ve thân hình cô, rất điêu luyện khêu gợi, nhanh chóng bừng lên hừng hực nóng rực.
Hắn nhìn chằm chằm vào Từ Như Tĩnh, nhìn hai má của cô trắng nõn từ từ đỏ ửng lên như hoa đào tháng ba, mềm mại và xinh đẹp.
Du Tư Nhân mất hết lí trí rồi, bỗng nhiên xé toạc hết quần áo của Từ Như Tĩnh xuống, tách hai chân của cô ra, từ từ tiến vào cơ thể mềm mại thơm ngọt của cô. Động tác thô bạo mà cuồng dã, mang theo sự tàn bạo thú tính, giống như một cơn lốc dữ dội, muốn ăn cô sạch sang sanh không còn chút nào hết.
Hắn hung hăng hôn cô, mãnh liệt tiến sâu hơn, như muốn đốt cháy toàn bộ sinh lực của cô.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng thở dốc dần biến mất, kịch tính kết thúc.
Nhưng trong phòng không khí ám muội hoàn toàn không hề tan biến.
“Em thật cho rằng, em có thể giết anh ?” Du Tư Nhân hơi ngẩng lên, tay vẫn không ngừng vuốt ve cơ thể cô, chậm chạp, nhớ nhung nói.
“Thì ra ngươi cũng đã sớm biết ta tới để giết ngươi sao?” Từ Như Tĩnh đáp.
“Không sai, anh một mực ở đây chờ, anh biết em nhất định sẽ trở lại để…giết anh.” Du Tư Nhân nhẹ nhàng hôn lên cánh tay Từ Như Tĩnh: “Trên đời này, không ai hơn anh có thể hiểu rõ em, từ thân thể này đến ý nghĩ của em.”
“Cho nên, ngươi giết cha mẹ ta chỉ vì muốn bức ta trở về sao?” Từ Như Tĩnh đứng dậy, từ từ nhặt quần áo mặc vào, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng an tĩnh, bình tĩnh đến mức không thể tin được.
Du Tư Nhân đang định mở miệng trả lời nhưng bỗng nhiên cảm thấy có gì đó khác thường, cả người xụi lơ, tứ chi tê dại. Đầu óc bắt đầu choáng váng, lúc này hắn mới chợt nhận ra.
Hắn nhìn chằm chằm vào Từ Như Tĩnh, từng câu từng chữ: “Em đã hạ độc anh.”

Chapter 27

“Hạ Hư Nguyên gần đây đang nghiên cứu một loại thuốc mê mới, có hương hoa nhài thoang thoảng, chỉ cần bôi lên da, nam nhân nào đụng phải sẽ ngay lập tức mất hết khí lực.” Từ Như Tĩnh vừa giải thích vừa bước đến góc tường, nhặt khẩu súng lục kia lên, nở một nụ cười kì lạ: “Ngươi quên rồi sao, ta chưa bao giờ dùng nước hoa, trên người tại sao lại có thoang thoảng mùi hoa nhài nhỉ…Ngươi nên biết ta tuyệt đối không bao giờ dùng nước hoa.”
Mọi việc diễn biến nhanh như vậy, trong mắt Du Tư Nhân tia kinh ngạc cũng nhanh chóng tiêu tan, hắn trấn tĩnh lại hỏi: “Em đây là vì báo thù cho cha mẹ sao, em muốn dùng đạn bạc bắn vào tim anh ư?”
Từ Như Tĩnh không có trả lời chỉ lẳng lặng chĩa súng thẳng hướng ngực Du Tư Nhân mà lên đạn, tay run rẩy, cô lẩm bẩm: “Làm sao ngươi có thể làm như vậy, giết ta hay giam giữ ta cả đời cũng được, như thế nào cũng được… Nhưng tại sao, tại sao lại ra tay tàn độc với hai người họ như vậy, tại sao lại độc ác như thế?”
Du Tư Nhân lặp lại: “Em muốn giết anh sao?”
Từ Như Tĩnh vẫn không trả lời, chỉ nhìn hắn, một lúc lâu, tay cô cũng không hề động đậy, hoàn toàn yên lặng, giọng nói cô không chút gợn sóng, rõ ràng và lạnh lùng: “Ta không thể tha thứ cho ngươi.”
Cô bóp cò.
Du Tư Nhân trên ngục xuất hiện một lỗ thủng lớn, máu tươi từ đó ồ ồ phun ra, nồng nặc và dính nhầy.
Từ Như Tĩnh đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, trước mắt cô mọi hình ảnh đều chập chờn mờ nhạt dần, im lặng rợn người như trong một cơn ác mộng.
Cô hình như thấy có rất nhiều người vọt vào phòng, hối hả gấp gáp cứu lấy Du Tư Nhân.
Sẽ không cứu được, cô nghĩ, đạn bạc găm ngay giữa tim hắn, hắn không còn cách nào để cứu nữa rồi.
Không biết tại sao, thời khắc này cô lại đột nhiên nhớ lại cái đêm đầy tuyết hôm đó, cái đêm mà Du Tư Nhân bất tỉnh trước sân nhà cô, hắn cũng toàn thân đẫm máu như bây giờ, nhưng đôi mắt vẫn quật cường như thế, lạnh lùng nhắm chặt lại.
Sau sự hỗn loạn này, cô bị bọn thủ hạ bắt giam vào một căn mật thất nhỏ.
Bởi vì thân phận đặc biệt của Từ Như Tĩnh nên bọn chúng cũng không dám động vào một sợi tóc của cô, chỉ có thể canh chừng cô thật cẩn thận, không được rời mắt. Lúc này, một tên trên trán còn phất phơ mấy sợi tóc bạc bước vào mật thất.
“Thành ca.” Những tên còn lại lập tức cung kính chào hỏi.
“Ừ.” Thành Phong ngạo mạn gật đầu, chỉ vào Từ Như Tĩnh ra lệnh: “Đem con ả giao cho ta.”
“Dạ điều này thì…” Mấy tên thủ hạ bị làm khó “Minh ca đã phân phó, yêu cầu bọn thuộc hạ một bước cũng không rời mắt khỏi cô ta ạ.”
“Như vậy à, vậy các chú cứ tiếp tục thực hiện công việc đó đi.”
Thành Phòng trong mắt loé lên tia hiểm độc, tiếp theo, không ai có thể lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra, hắn rút ra một khẩu súng lục, trong chớp mắt liềnbóp cò, mấy tên kia không kịp phòng vệ gì chỉ vài giây sau là gục hết xuống đất, không còn mở mắt ra nữa.
Giết người xong, Thành Phong mắt không chớp, đi thẳng tới trước mặt Từ Như Tĩnh đang ngồi ngây ra, ánh mắt trống rỗng vô hồn, hắn lạnh lùng cười một tiếng, sau đó đưa tay lên, bổ thật mạnh vào gáy cô…

Diệp Tây Hi ngồi trên bệ cửa sổ, co cả hai chân lên, hai tay ôm lấy đầu gối, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn ra bên ngoài cửa kính thuỷ tinh.
Mùa hè đã săp đi qua, cây cối trong hoa viên đã nhuốm màu tàn phai, héo úa thấy rõ. Thỉnh thoảng một cơn gió ào qua, không khí lạnh lại ngấm dần vào xương tuỷ.
Diệp Tây Hi không khỏi rùng mình, co người lại một chút, lúc này, bên tai lại vang lên một giọng nói quen thuộc: “Lại ở đây hóng gió, không sợ lạnh à?”
Diệp Tây Hi không quay đầu lại cũng biết người đến là Hạ Phùng Tuyền, cô nhẹ giọng hỏi: “Không có tin tức gì của Như Tĩnh sao?”
Hạ Phùng Tuyền không lên tiếng.
Diệp Tây Hi khẽ thở dài.
Thật sự không nghĩ tới chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi lại xảy ra nhiều chuyện như vậy: Du Tư Nhân bị bắn mất mạng, Từ Như Tĩnh thì không rõ tung tích.
“Anh nói xem, cô ấy có thể an toàn tẩu thoát không?” Diệp Tây Hi hỏi.
Hạ Phùng Tuyền lắc đầu: “Tỷ lệ không lớn, Du gia thủ vệ dày đặc, cô ấy lại không có năng lực gì… Tôi đoán, cô ấy bị kẻ nào đó bắt đi rồi.”
Vừa nói Hạ Phùng Tuyền vừa bước đến bệ cửa sổ ngồi xuống cạnh cô, dựa lưng vào cửa kính, hai chân nhấc lên đung đưa.
Hắn mặc áo khoác đen hơi rộng một chút, lúc ngồi xuống vừa vặn phần đuôi áo bao trùm cả hai chân đang dần lạnh cóng của Diệp Tây Hi.
Diệp Tây Hi lập tức cảm thấy hai chân ấm dần lên, sự ấm áp này theo từng tế bào thần kinh từ từ lan toả trong lòng cô. Cô theo bản năng co chân lại, tiếp tục hỏi: “Kẻ nào đã bắt Như Tĩnh vậy?”
“Tôi nghĩ,” Hạ Phùng Tuyền trả lời: “Có lẽ là Du Tử Vĩ làm.”
“Du Tử Vĩ ?” Diệp Tây Hi ngạc nhiên trước đáp án không ngờ tới này: “Tại sao hắn lại phải làm thế cơ chứ?”
Hạ Phùng Tuyền yên lặng nhìn cô.
“Mục tiêu của hắn là tôi đúng không?” Diệp Tây Hi tỉnh ngộ, chỉ vào mặt mình: “Hắn muốn tôi làm cái gì?”
“Cũng giống mục đích lúc đầu Du Tư Nhân bắt cóc em thôi.” Hạ Phùng Tuyền nói: “Không chỉ có hắn mà còn rất nhiều người sói khác cũng đang âm thầm nung nấu ý đồ bắt được em, bọn họ cũng khao khát tìm ra bí mật trên người em để làm cho mình mạnh hơn.”
Diệp Tây Hi lưng chảy ròng ròng mồ hôi lạnh, nhưng lại vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Vậy tại sao anh không muốn nghiên cứu tôi?”
Hạ Phùng Tuyền mờ ám nhìn cô một cái, rất ám muội nói: “Đừng lo lắng, kết hôn xong thì có thừa cơ hội để tôi từ từ nghiên cứu cơ thể em mà.”
Diệp Tây Hi đờ ra một lúc sau mới biết hắn ám chỉ cái gì, hai gò má đỏ ửng lên, hướng hắn đá một cước.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền nhanh tay lẹ mắt, túm luôn được chân của cô.
Diệp Tây Hi thấy tình thế không ổn, vội vàng rút về nhưng mà hắn thộp nhanh quá, cô thử mấy lần mà không rút chân ra được. Diệp Tây Hi gấp gáp dùng hết sức bình sinh kéo chân về. Ai ngờ đúng lúc ấy thì Hạ Phùng Tuyền lại thả tay ra, vì Diệp Tây Hi dùng sức quá mạnh nên chẳng kịp chuẩn bị gì ngay tắp lự lăn ra đất, “Bịch!” một tiếng ngã sóng soài.
Cổ đau như bị ai đó bẻ gãy, Diệp Tây Hi tức giận nói: “Hạ Phùng Tuyền! Anh có phải là đàn ông không vậy?”
“Về cái vấn đề này, đêm tân hôn, tôi sẽ chứng minh cho em xem.” Hạ Phùng Tuyền trong mắt ánh lên niềm vui thích, đi tới đỡ cô đứng lên.
Nhưng Diệp Tây Hi cứ như nhìn thấy rắn không bằng ấy, đột nhiên nhảy lên, chạy đến đứng một góc, cau mày nhìn hắn.
“Em làm gì thế?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Thì sợ anh lại đánh tôi chứ sao!” Diệp Tây Hi vẻ mặt cảnh giác.
Hạ Phùng Tuyền nhướn mày: “Tôi còn chưa động vào người em, là tự em té ngã đấy chứ.”
Diệp Tây Hi phồng mồm trợn mắt nhìn hắn mấy lần mới xuôi xuôi nói: “Tốn thời gian đôi co với anh, được rồi nói đi, giả sử Như Tĩnh đúng là bị Du Tử Vĩ bắt thật thì liệu cô ấy có bị nguy hiểm không?”
“Tạm thời sẽ không, dù sao cô ấy vẫn còn chút giá trị lợi dụng.” Hạ Phùng Tuyền càng nói càng nhỏ: “Bất quá, hắn có thể rất nhanh tìm đến em đấy.”
“Vậy tôi phải làm gì bây giờ?” Diệp Tây Hi vội hỏi.
“Trước tiên hãy hứa với tôi, cho dù hắn nói cái gì, em cũng không thể một mình hành động.” Hạ Phùng Tuyền chăm chú nhìn cô: “Nghe rõ chưa hả?”
Diệp Tây Hi rất biết điều, nhiệt tình gật đầu đồng ý.
“Được rồi, giờ xuống ăn cơm nào.”
“Không cần, tôi sẽ ăn pizza.”
Nghe vậy, Hạ Phùng Tuyền liếc nhìn Diệp Tây Hi một cách quái dị: “Em không biết quy tắc của A Khoan à, không cho phép gọi thức ăn nhanh.”
“Một lần thì chắc chẳng sao đâu.” Diệp Tây Hi xem thường, nhấc điện thoại lên, quay số cửa hàng thức ăn nhanh: “Vâng, xin đưa một xuất pizza đến…”
Hạ Phùng Tuyền không chút hoang mang nói: “Tôi nhớ lần trước, Hư Nguyên có vô tình gọi một hộp đùi gà về ăn, kết quả là sau đó một tuần liền không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà đau bụng một tuần lễ liền. Nếu như không tin, em có thể thử một phát cho biết.”
Diệp Tây Hi cứng đờ, nhanh chóng trấn tĩnh lại ghé vào ống nghe nói: “Ngày cá tháng tư vui vẻ!”
Tiếp theo, cúp điện thoại, ấm ức ngồi rủa xả.
“Làm sao thế, nhất định phải ăn hôm nay sao?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
Diệp Tây Hi lắc lắc đầu: “Không hiểu làm sao tôi tự nhiên rất muốn ăn thôi.”
“Vậy chúng ta ra ngoài ăn đi.” Hạ Phùng Tuyền nói.
“Đúng vậy a, hai chúng ta ra ngoài ăn đi.” Diệp Tây Hi cười thành tiếng, nhưng vừa cười được chút đã cứng đờ vào: “Cái gì cơ, anh nói thật à?”
“Tại sao lại không cơ chứ?” Hạ Phùng Tuyền hỏi ngược lại.
Nhìn bộ dạng của hắn hình như không nói giỡn a, Diệp Tây Hi như bị sét đánh, lập tức từ chối: “Thôi, thôi, tôi đột nhiên lại không muốn ăn nữa, hay là chúng ta xuống lầu cùng nếm thử tay nghề của A Khoan đi.” 
Nói xong Diệp Tây Hi xoay người bỏ chạy, nhưng lại bị Hạ Phùng Tuyền kéo lại, xem cô như bao cát vác lên vai khiêng đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+