Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 37 – 38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 37
“Đoàng!!!”
Ngay trong khoảnh khắc tiếng súng vang lên, một cái bóng trắng từ cửa sổ bỗng nhảy vọt vào, đánh ngã Du Tử Vĩ.
Đạn nổ, ghim rất sâu vào bức tường phía sau Diệp Tây Hi.
Cô cố gắng mở mắt ra nhìn, liền phát hiện ra người vừa cứu mình là một con sói cả người trắng như tuyết.
Du Giang Nam sao?
Đúng là Du Giang Nam, hắn giữ thật chặt chân của Du Tử Vĩ, trong mắt ngập tràn hận thù, lạnh lùng.
Du Tử Vĩ bị đốn ngã, khẩu súng kia liền văng trên mặt đất, Diệp Tây Hi vội vàng đứng dậy chạy tới nhặt lấy, nhưng Thành Dư đã nhanh chân đi trước một bước, giật lấy khẩu súng chĩa về phía Du Giang Nam chuẩn bị bóp cò bắn chết hắn.
Nhưng Du Giang Nam và Du Tử Vĩ còn đang vật lộn ở chỗ đó, Thành Dư do dự sợ ngỗ nhỡ bắn bị thương chủ nhân, đang gấp gáp lại nghe thấy Du Tử Vĩ ra lệnh: “Mau bắn Diệp Tây Hi mau!”
Vừa dứt lời, Du Giang Nam vội vàng buông hắn ra, nhằm hướng Thành Dư mà đánh tới.
Nhưng tất cả đã quá muộn, tiếng súng lại một lần nữa vang lên.
Diệp Tây Hi cúi đầu, nhìn thấy ngực trái của mình máu đang từ từ chảy ra thấm đẫm cả áo.
Cô cảm thấy vô cùng kỳ quái, xung quang không phải đang rất huyên náo ầm ĩ sao, nhưng cô chỉ còn nghe thấy âm thanh từng giọt máu rơi xuống sàn nhà mà thôi.
Tách…tách…tách…
Rất rõ ràng, âm vang của nó rất lớn, xâm chiếm toàn bộ đầu óc cô, cô dần dần bị bao phủ bởi bóng đêm.
Chút ý thức cuối cùng của cô dừng lại ở ánh mắt của Du Giang Nam—trong ánh mắt đó có sự đau đớn đến cùng cực, có thứ tình cảm mãnh liệt mà cô không cách nào thừa nhận được.
Tình cảm của Du Giang Nam.
Cô mơ hồ như đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ, chầm chậm cuộn trôi theo từng đợt sóng. Cô không thể mở mắt ra được, chỉ loáng thoáng nhìn thấy một tia sáng loé lên. Cô cứ như vậy đuổi theo ánh sáng đó, không biết cái ánh sáng đó thực ra là cái gì, chỉ cứ đuổi theo thôi, không gian xung quanh cứ như là bất tận không có điểm dừng.
Giống như trải qua cả thế kỷ dài, luồng ánh sáng trắng đó dần mở rộng ra.
Cô mở mắt.
Thứ cô nhìn thấy đầu tiên chính là Du Giang Nam.
Hắn rất ôn nhu nhìn cô.
Diệp Tây Hi mở miệng hỏi nhanh: “Tôi còn sống không?”
Du Giang Nam đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Không sai, cô vẫn còn sống.”
Diệp Tây Hi vốn cho là mình bị thương rất nặng ai ngờ thử giật giật lại phát hiện ra cơ thể mình chẳng có chỗ nào khó chịu cả, không khỏi cười nói: “Xem ra, truyền thuyết đó có thật a, tôi đúng là không bị đạn bạc bắn chết rồi.”
“Sau khi gắp đạn ra, vết thương của cô liền tự động khép lại, tốc độ hồi phục nhanh đến kinh người.” 
Diệp Tây Hi bỗng nhiên nhớ đến cái gì, từ trên giường nhảy phắt xuống, vội la lên: “Chết rồi, Như Tĩnh còn đang ở chỗ đó với tên Thành Phong.”
“Đừng lo lắng, cô ấy không có chuyện gì đâu.” Du Giang Nam nắm lấy bả vai cô: “Tư Nhân đã đưa cô ấy đi rồi.”
“Du Tư Nhân??” Diệp Tây Hi kinh ngạc hoài nghi: “Hắn không phải đã chết rồi ư?”
“Không giống với người bình thường, trái tim của người sói nằm ở bên phải, cho nên viên đạn kia cũng không làm thương tổn gì nhiều đến hắn lắm. Chỉ không ngờ tới một điều Thành Phong lại là nội gián, còn lợi dụng Từ Như Tĩnh để giở trò, thế là Tư Nhân liền tương kế tựu kế tuyên bố hắn đã chết nhằm xoá tan sự phòng bị của Du Tử Vĩ. Tuy nhiên tên cáo già Du Tử Vĩ này cũng rất cẩn trọng trong mọi hành động nên bọn tôi vẫn không thể tìm ra chỗ nhốt Từ Như Tĩnh.” Du Giang Nam tỉ mỉ nhẫn nại giải thích từng chi tiết: “Cho đến hôm đó, tôi đến dự đám cưới…vô tình nhìn thấy cô và Thành Dư từ miệng ống thông gió chui ra ngoài, vẻ rất vội vã, lòng nổi lên mối nghi hoặc, cứ thế theo dõi hai người, rốt cuộc cũng tìm ra được nơi này.”
Mặc dù đã hết sức kìm chế nhưng khi Du Giang Nam nhắc tới hôn lễ, giọng nói vẫn có chút gì đó mất tự nhiên.
Diệp Tây Hi lúc này bỗng nhiên ý thức được một điều, lần này mình đào hôn, Hạ Phùng Tuyền nhất định sẽ bóp chết mình mất. Lại nghĩ tới hôn lễ hôm đó, bọn họ ba người mặt đối mặt, chỉ toàn hiểu lầm khó xử.
Không khí trong phút chốc đã trở nên lúng túng hơn rất nhiều.
Du Giang Nam bưng tới một bát cháo, yêu cầu cô phải uống cho hết. Diệp Tây Hi vội vàng đón lấy bát cháo, nói muốn để tự mình làm. Kết quả động tác quá vội vã mà làm bát cháo đổ hết lên giường.
“Xem cô kia, vẫn vụng về y như trước đây.” Du Giang Nam vừa cầm khăn giấy lau lau chùi chùi vừa nhẹ giọng trách mắng. Mà cũng không thể coi là trách mắng được— giống như lời trách móc hờn giận giữa một cặp tình nhân với nhau thì hơn.
Diệp Tây Hi có chút không tự nhiên, hồi lâu, cô hỏi: “Đây là nơi nào vậy?”
“Biệt thự bên bờ biển.”
“Phong cảnh thật đẹp a!” Diệp Tây Hi đứng từ trên sân thượng nhìn ra bên ngoài, hàng cây xanh bờ cát trắng, biển xanh xanh trời cũng thanh thanh, cô nói: “Tôi nghĩ, đến lúc tôi phải về rồi.”
“Cô muốn về Hạ gia?” Du Giang Nam ánh mắt buông thong xuống, nhàn nhạt hỏi cô.
Diệp Tây Hi gật đầu trả lời: “Bây giờ, nơi đó chính là nhà của tôi.”
“Vì sao?”
“Bởi vì ở đó có người thân của tôi.”
Du Giang Nam ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày hỏi: “Vậy thì Hạ Phùng Tuyền là gì?”
Diệp Tây Hi sửng sốt, định trả lời nhưng rồi lại thôi.
Đúng vậy, Hạ Phùng Tuyền.
Hắn bây giờ là gì của cô nhỉ?
Người thân? Bằng hữu? Vị hôn phu?
Hình như là phải mà cũng hình như là không phải.
Diệp Tây Hi mê man, cuối cùng chỉ đáp lại rất mơ hồ: “Hắn chính là hắn thôi.”
Trong phòng lại trở lại vẻ yên tĩnh như ban đầu, phía ngoài xa xa vang đến tiếng sóng xô vào bãi đá, tiếng đàn hải âu kêu to, gió biển rì rào thổi.
“Cô có muốn ở lại đây không?” Trong không gian yên tĩnh này, Du Giang Nam đột nhiên hỏi.
Chapter 38
Diệp Tây Hi trầm mặc.

Ở lại đây, được sao? Có thể ở lại ư?
“Chỉ năm ngày thôi, năm ngày sau cô có thể đi mà, được không?” Du Giang Nam nhẹ giọng hỏi.
“Năm ngày?” Diệp Tây Hi âm thầm nhẩm tính, bỗng nhiên giật mình nhớ ra, năm ngày sau là đến sinh nhật của Du Giang Nam rồi.
“Tôi không có ý gì đâu.” Du Giang Nam nói: “Chỉ là năm nay, đặc biệt sợ sự tĩnh mịch, mong có một ai đó có thể ở bên cạnh tôi đón sinh nhật năm nay mà thôi.”
Khoé miệng hắn mở một nụ cười chua chát gắng gượng mà cô đơn, Diệp Tây Hi trong lòng cũng thấy nhói đau.
Chỉ năm ngày thôi ư?
Chỉ năm ngày thôi.
Cô đáp ứng.
Nhưng buổi chiều ngày hôm sau lúc thiu thiu ngủ, Diệp Tây Hi nằm trên giường, nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ bên ngoài kia, trong lòng tựa như có sóng vỗ, bứt rứt không yên.
Làm như thế này, liệu có đúng không?
Cô chưa từng phải suy nghĩ nhiều đến như vậy, suy nghĩ đến điên đầu mà vẫn phân vân không tìm ra được đáp án.
Cho nên chỉ có thể ôm đống rắc rối đó trong đầu mà thôi.
Sáng sớm ngày thứ hai, trong lúc mơ mơ màng màng, đột nhiên cô cảm thấy mặt mình có cái gì đó ngưa ngứa. Cô lầm bà lầm bầm mở mắt ra, liền phát hiện ra thủ phạm là một chú Husky đang liếm mặt mình.
Diệp Tây Hi la to một tiếng.
Chú Husky kia mới được hai tháng tuổi, chưa quen thuộc với cô, lại nghe cô hét lên như vậy, nhất thời ngơ ngẩn, ba giây sau thì ba chân bốn cẳng cong đít chạy ra khỏi phòng.
Diệp Tây Hi vội vã đuổi theo nó xuống lầu, lúc này mới nhìn rõ, trong phòng bếp Du Giang Nam đang chuẩn bị điểm tâm.
Hắn mặc một chiếc áo trắng hơi rộng thùng thình, quần vải thô màu sáng— giống như bộ mà lần đầu tiên Diệp Tây Hi nhìn thấy hắn.
Toát ra khí chất thanh thản cao quý.
Con cún nhỏ Husky chạy tới bên chân Du Giang Nam, không ngừng vẫy vẫy cái đuôi của nó.
Du Giang Nam ngồi xổm xuống, thái nhỏ lạp xườn thành những miếng con con, cho nó ăn.
“Ủa, nó thuộc giống gì vậy?” Diệp Tây Hi hỏi.
“Husky.” Du Giang Nam trả lời.
“Từ đâu mà đến.” Tiếp tục hỏi.
“Mua cho cô đó.” Tiếp tục trả lời.
Diệp Tây Hi chỉ vào mặt mình ngạc nhiên hỏi: “Mua cho tôi?”
“Sáng nay lúc đi siêu thị tôi có đi ngang qua tiệm thú kiểng, sợ cô ở đây nhàm chán quá, liền quyết định mua nó về.” Du Giang Nam ôm lấy chú cún con, đưa cho cô: “Cô đặt tên cho nó đi.”
Diệp Tây Hi nhìn tiểu Husky, trầm tư suy nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng nghĩ ra một cái tên rất hay: “Khổ đại cừu thâm.”
Lời này vừa nói ra, Du Giang Nam cùng Husky khoé miệng đồng thời giật giật.
“Cái kia.” Du Giang Nam hắng giọng: “Tại sao muốn gọi như vậy…Một cái tên thật đặc biệt!”
“Bởi vì cho tới thời điểm nào tổng nhìn một lần nữa, Husky lúc nào cũng bày ra vẻ mặt khổ đại cừu thâm mà.” Diệp Tây Hi thử dò xét hỏi: “Sao vậy, anh không thích cái tên này à?”
Tiểu Husky vội vã ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh chan chứa hy vọng nhìn Du Giang Nam, hy vọng Du Giang Nam có thể thay nó chủ trì công đạo. Đáng tiếc, nó đã đánh giá sai vị trí của cô gái “kinh dị” này trong suy nghĩ của chủ nhân.
“Không đâu, miễn cô thích là được rồi.” Du Giang Nam chỉ một câu thôi đã bán đứng nó ngay lập tức.
Diệp Tây Hi vô cùng cao hứng ôm lấy Husky, ngắm thật kỹ, ngạc nhiên nói: “Làm sao mà mày lại ủ rũ, buồn bã thế cơ chứ?”
Khổ đại cừu thâm cho rằng mình bị gọi với cái tên “khổ đại cừu thâm” đã là quá uỷ khuất rồi, ai ngờ kế tiếp, còn có rất nhiều loại hình hành hạ đang chờ nó.
Bởi vì ở bờ biển, dạo gần đây tiết trời rất tốt, Diệp Tây Hi liền bắt nó đi tản bộ cùng, thuận tiện chơi trò ném đĩa, bắt nó phải đi nhặt về.
Lúc bắt đầu, Khổ đại cừu thâm đối với trò chơi này còn có chút hứng thú nhưng lặp đi lặp lại vô số lần, hứng thú dần tiêu tan hết sạch sành sanh.
“Chúng ta chơi một lần này nữa thôi, đợi lát nữa trở về ta sẽ cho ngươi ăn thiệt nhiều xúc xích bự có được không?” Diệp Tây Hi bắt đầu giở thức ăn ra cám dỗ nó.
Khổ đại cừu thâm vừa nghe thấy thế, vội vàng lao xuống nước, ngậm cái đĩa bơi trở lại. Ai ngờ thể lực tiêu hao, lại bị sóng lớn ngăn cản, nó không tài nào bơi lại vào bờ được, chỉ có thể cố gắng vùng vẫy đạp đạp bốn cái chân ngắn ngủn trên mặt nước mà thôi.
May nhờ Du Giang Nam bơi rất giỏi, nhanh chóng nhảy xuống nước cứu nó lôi lên bờ, khổ đại cừu thâm mới không trở thành con chó đầu tiên trong lịch sử bị chết đuối.
Diệp Tây Hi day dứt mãi không thôi, sau khi trở về liền mang rất nhiều xúc xích tới cho nó ăn coi như là bồi thường cho nó.
Khổ đại cừu thâm vì quá mệt và kiệt sức nên sức ăn như hổ báo đói, nhai nuốt liên tục.
Diệp Tây Hi vẫn cảm thấy áy náy cũng không dám cản nó.
Kết quả là tối hôm đó, Khổ đại cừu thâm bụng trương lên to như một quả bóng, cuối cùng nó bị đưa đến chỗ bác sĩ thú y xem sao. 
May mà không có gì đáng lo ngại, bác sĩ tiêm thuốc cho nó, cảm thấy đỡ hơn một chút rồi, hai người liền dẫn nó về nhà.
Du Giang Nam thì ngồi phía trước lái xe, Diệp Tây Hi thì ôm khổ đại cừu thâm ngủ say ngồi phía sau. Vốn là thẳng tiến về nhà, ai ngờ đang đi tự dưng cái xe đột ngột dừng lại, Du Giang Nam lúc đó vội phanh kít, “Vèo!!” một cái, khổ đại cừu thâm đang trong tay Diệp Tây Hi trực tiếp bay thẳng đập vào kính chắn gió.
Lại một lần nữa trở lại thăm bác sĩ thú y, sau khi kiểm tra một hồi, cái chân phải của nó rất vinh dự bị gãy xương rồi.
Vốn cho rằng được một vị giống như một hoàng tử đẹp trai giàu có này mang về nhất định sẽ có một cuộc sống tháng ngày hạnh phúc, ai dè bây giờ chân tay băng bó, khập khiễng đi về nhà.
Khổ đại cừu thâm khóc không ra nước mắt.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+