Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 43 – 44 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chapter 43

“Cái này…hình như quá mát mẻ rồi!” Diệp Tây Hi cuống quýt khoát tay.
“Mặc cái này, hoặc là chúng ta cùng nhau tắm, em tự lựa chọn đi.” Hạ Phùng Tuyền nói một câu, có khác gì bảo cô chọn uống thạch tín tự tử hay là thắt cổ tự tử đâu.
Diệp Tây Hi hít sâu một hơi, cho đến khi không khí tràn đầy phổi căng đầy đến mức thấy tưng tức mới nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ: “Tôi! mặc!”
Dứt lời, đưa tay giựt lấy cái áo lót màu đen gợi cảm đó, vọt vào phòng tắm.
Đang chuẩn bị đóng cửa, Hạ Phùng Tuyền lại đưa chân ra chặn cửa lại: “làm gì mà vội thế.”
“Lại có chuyện gì nữa đây?” Diệp Tây Hi nhìn chằm chằm hắn một cách kinh dị.
“Anh sợ em sẽ khoá trái cửa lại.” Hạ Phùng Tuyền đứng dựa lưng vào tường, khoanh hai tay trước ngực, cười mờ ám nhìn cô.
Diệp Tây Hi giơ ba ngón tay lên thề thốt: “Tôi thề sẽ không làm như thế đâu!”
Hạ Phùng Tuyền dương dương tự đắc nhướn mày nhìn cô.
“Làm sao anh lại không tin tôi cơ chứ?” Diệp Tây Hi vẻ mặt bi thương.
“Anh làm sao có thể tin tưởng em nữa đây?” Hạ Phùng Tuyền không thèm nhúch nhích gì.
“Tôi thề sẽ không khoá cửa mà, anh mau phắn ra ngoài đi!” Diệp Tây Hi vừa nói vừa đẩy hắn ra ngoài mà Hạ Phùng Tuyền thì cứ như hoá thành tượng sắt rồi ấy đứng nguyên tại chỗ chẳng nhúch nhích dịch chuyển.
Diệp Tây Hi rốt cuộc cũng chịu hết siết rồi gào lên: “Không để cho tôi đóng cửa, tôi sẽ chẳng thèm tắm nữa!”
“Vậy cũng tốt, tiết kiệm được một chút thời gian, chúng ta có thể tập trung làm chuyện đại sự a!” Hạ Phùng Tuyền lại một phen tóm lấy cánh tay cô, làm bộ muốn kéo cô lên giường chuẩn bị làm trò ooxx.
Diệp Tây Hi càng luống cuống hơn, chắp tay vái: “Tôi tắm , tôi tắm mà, anh mau buông tay ra đi!”
Hạ Phùng Tuyền khoé miệng cong lên không dấu nổi ý cười ngày càng đậm hơn, buông lỏng tay ra.
Diệp Tây Hi ôm chặt đống quần áo, lui đến trong góc, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng cùng bất đắc dĩ.
“Mau đi đi.” Hạ Phùng Tuyền lấy tay chỉ chỉ vào bồn tắm: “Anh đang chờ đó.”
Diệp Tây Hi đuôi mắt giật giật: “Được rồi, tôi sẽ không đóng cửa, nhưng cấm anh không được nhìn đấy!”
“Ok.” Hạ Phùng Tuyền đáp ứng rất sảng khoái: “Bây giờ nhìn, lát nữa sẽ không còn gì thú vị nữa.”
Nói xong, hắn xoay người ra chỗ khác.
Diệp Tây Hi ngồi bên trong bồn tắm, không biết phải làm sao.
Nói là tắm nhưng bất quá cũng chỉ là kế nghi binh mà thôi, nhưng tiếp theo phải làm cái gì bây giờ?
Biết điều một chút rồi để hắn ăn sạch sẽ— thế thì thà giết quách cô đi cho rồi!
Nghĩ cách chạy trốn— nhưng chạy đi đâu bây giờ?
Diệp Tây Hi còn đang đứng ngồi không yên thì Hạ Phùng Tuyền đột nhiên hỏi với vào: “Tại sao còn chưa xong vậy?”
Diệp Tây Hi tức giận đáp lại một câu: “Xong rồi đây!”
“Anh nói trước cho em hay.” Hạ Phùng Tuyền không chút hoang mang tiếp: “10 phút nữa mà em còn chưa có ra đây thì anh sẽ vào đó giúp em tắm cho nhanh đấy!”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi giận đến nghiến răng kèn kẹt, nhưng giờ cô như con cá nằm trên thớt, không thể không cúi đầu, vội vàng tuân mệnh, nơm nớp lo sợ cởi quần áo ra, ngồi vào bên trong bồn tắm.
“Diệp Tây Hi.” 
“Cái gì?” Diệp Tây Hi không kiên nhẫn.
“Bên tay phải em có hai loại sữa tắm, nhớ dùng loại có mùi Quất Tử, biết không?”
“Tại sao lại thế?”
“Anh chính là thích trên người em có mùi hương này a!”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi cười gian một tiếng, cầm lấy lọ sữa tắm thứ hai có mùi quả hạnh lên dùng.
Một phút sau đó, Hạ Phùng Tuyền lại một lần nữa cất lời vàng ngọc: “Em vừa dùng loại có mùi quả hạnh, đúng không?”
Diệp Tây Hi dừng động tác, bỗng nhiên tỉnh ngộ, mình trúng kế rồi!
Con sói khốn khiếp này!
Diệp Tây Hi bất mãn: “Hạ Phùng Tuyền, anh thật quá gian trá! Anh xem tôi là con khỉ cho anh chơi đùa đó hả? Làm sao anh có thể biến thái thế được cơ chứ! Anh…”
“Nhắc nhở em thêm một điều nữa, em chỉ còn lại hai phút thôi.” Hạ Phùng Tuyền vô cùng nhàn rỗi cắt đứt lời cô.
Diệp Tây Hi thấp giọng mắng, vội vàng bò dậy từ trong bồn tắm, lấy khăn lau người, nhìn bộ áo lót kinh dị kia, đến cùng cũng không có dũng khí thay nó vào, cho nên liền cầm bộ đồ cũ của mình định mặc vào, lại nghe giọng nói lạnh lùng của Hạ Phùng Tuyền một lần nữa vang lên: “Nếu như em không mặc bộ đồ lót kia vào thì tự gánh lấy hậu quả.”
Diệp Tây Hi đầu hàng không còn cách nào khác, đành phải cắn răng thay nó vào, mặc xong xuôi đâu đấy cô lấy một cái khăn tắm quấn thật chặt quanh người mình, xác định tất cả “cảnh xuân” đều đã được che kín mới chậm chạp bò ra ngoài. 

“Sao lại quấn kín mít thế kia?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Tôi…Lạnh.” Diệp Tây Hi tuỳ tiện viện cớ, ánh mắt nhìn loạn xạ xung quanh, tìm đường có thể chạy trốn.
Nhưng còn chưa tìm được đường trốn thì khăn tắm trên người đã bị “người nào đó” kéo tuột xuống đất.
Lúc này, “cảnh xuân” đã hiện ra.
Bộ áo lót đen mỏng như cánh ve làm những đường cong tuyệt đẹp của cô như ẩn như hiện. Vòng eo mảnh khảnh làm cho người ta vừa nhìn đã muốn đưa tay ra ôm lấy. Đôi chân thon dài thẳng tắp trắng nõn gợi cảm vô cùng.
Mặt của cô không hiểu sao tự dưng nóng dần lên, hồng rực, một giọt nước từ cổ rơi xuống, dọc theo bộ ngực đầy đặn đẹp mắt từ từ trượt xuống, tạo thành dấu vết rất hấp dẫn.
Diệp Tây Hi hiển nhiên không có chú ý tới bộ dạng của mình, cô chỉ nhìn thấy, ánh mắt của Hạ Phùng Tuyền như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy

Chapter 44

“Anh đừng nhìn tôi như vậy nữa có được không hả?” Diệp Tây Hi khiếp đảm run run hỏi.
“Được rồi, anh không nhìn nữa.” Hạ Phùng Tuyền nhàn nhạt cười một tiếng: “Anh chỉ làm thôi.”
Lời vừa dứt, hắn trong nháy mắt đã bế thốc Diệp Tây Hi lên, quay một vòng, nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường.
Cái giường lớn kia lại đặc biệt mềm mại, Diệp Tây Hi cảm giác như mình đang rơi vào một đống bông cực lớn, trong lòng trống rỗng trống rỗng.
Cô kéo chăn đơn lùi về một góc giường, che kín trước ngực, đề phòng nhìn hắn.
Hạ Phùng Tuyền cũng bước lên giường, rất chậm rãi từng bước từng bước nhích tới gần chỗ cô.
Diệp Tây Hi thấy tình hình nguy hiểm cũng nhích người nhích người từng bước từng bước xa thêm một chút đến khi hết đường lui lưng đã chạm vào đầu giường.
Mà lúc này, Hạ Phùng Tuyền đã nhích tới gần gót chân của cô, kéo một phát rất mạnh mẽ giằng lấy cái chăn trong tay cô.
Diệp Tây Hi vội vàng co hai chân lên, cuộn mình định che hai chân trước ngực, nhưng mà như vậy, bắp đùi trắng nõn cùng quần lót khiêu gợi lại hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.
Hạ Phùng Tuyền trong mắt âm thầm bùng lên một ngọn lửa nho nhỏ.
Diệp Tây Hi sợ nhất chính là ánh mắt này của hắn, vội nói: “Anh đừng có làm loạn a!”
“Cái gì gọi là làm loạn? Là như này sao?” Hạ Phùng Tuyền nhích người tới gần, hôn lấy cái cổ bóng loáng của cô, sau đó di chuyển xuống phía dưới, chỗ đôi gò bồng đảo đầy đặn ẩn hiện sau lớp áo mỏng như cánh ve này ám muội nói: “Hay là như này?”
Diệp Tây Hi cả người run như cầy sấy, giãy dụa không ngừng đẩy hắn ra nhưng Hạ Phùng Tuyền chỉ cần một tay đã giữ chặt được tay cô, tay còn lại hoạt động rất tích cực, luồn vào trong váy, vuốt ve làn da mềm mại của cô.
Diệp Tây Hi cảm thấy từng đầu ngón tay của Hạ Phùng Tuyền khi chạm vào da thịt mình mang theo một luồng điện rất mãnh liệt nào đó, dòng điện đó thâm nhập vào từng tế bào thần kinh của cô, truyền đến tứ chi khiến cô tê liệt, cứng đờ người. Cô cắn môi, khó chịu giãy dụa quẫy đạp.
Cái cảm giác này mang theo một chút sỉ nhục, lại mang theo một chút kích thích xa lạ, mới mẻ làm cho cô thấy hoảng sợ.
Diệp Tây Hi ra sức giãy dụa nhưng mà Hạ Phùng Tuyền nào có bỏ qua đâu, cô chớp mắt một cái, chu cái miệng, rấm rức khóc: “Không nên đụng vào tôi…Van anh…”
Như cô mong muốn, Hạ Phùng Tuyền liền dừng động tác lại.
Diệp Tây Hi mừng thầm, tiếp tục khóc to hơn: “Ô ô ô ô Làm sao anh có thể đối với tôi như vậy, động tác quá thô bạo, anh thật sự là khốn khiếp mà!”
Hạ Phùng Tuyền giơ một ngón tay lên, lau đi nước mắt trên mặt cô, động tác rất ôn nhu, giọng nói cũng rất chi là mềm nhẹ: “Diệp Tây Hi, em thực sự nghĩ rằng anh dễ mắc lừa thế ư?”
Diệp Tây Hi trong lòng căng thẳng, vội vàng bày ra bộ mặt vô tội ngây thơ mắt đẫm lệ, nghĩ gia tăng tính chân thật của lời nói.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền từ từ nâng cằm cô lên, ánh mắt đã bị dục hoả thiêu rụi: “Chẳng lẽ em không biết là làm như vậy, ngược lại sẽ làm cho nam nhân càng muốn em hơn sao?”
Diệp Tây Hi quả thật không biết, nếu không có chết cũng không tự chui đầu vào rọ như thế.
Nhưng bây giờ có nói gì cũng đã quá muộn, Hạ Phùng Tuyền bắt được bắp chân cô, chớp mắt kéo tuột cô ngã xuống giường.
Diệp Tây Hi kinh sợ giật mình kêu toáng lên, hai chân càng không ngừng quẫy đạp lung tung tứ phía, không để cho Hạ Phùng Tuyền có cơ hội nhích tới gần mình.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền không nhanh không chậm, rất bình tĩnh bắt được hai chân khua loạn của Diệp Tây Hi, tách ra, luồn lách chen người vào giữa hai chân cô.
Động tác này hết sức hấp dẫn, Diệp Tây Hi vừa vội vừa thẹn, nhưng lại không thể làm gì được.
Hạ Phùng Tuyền vươn móng sói háo sắc của mình ra, bắt được quần lót của Diệp Tây Hi chẳng cần nghĩ nhiều xé một phát, ngắn ngủi kết thúc sinh mạng của chút vải ít ỏi kia.
Diệp Tây Hi chỉ nghe “Xoạt!” một tiếng, tiếp theo chợt cảm thấy khí lạnh vây quanh, mặt của cô cũng “Bùm!!” một cái đỏ bừng lên.
Hạ Phùng Tuyền cúi người xuống, trên người Diệp Tây Hi tản ra mùi dầu quả hạnh ngọt ngào, khiến hắn sinh ra một loại dục vọng muốn nuốt chửng cô vậy.
Bộ ngực của cô phập phồng lo sợ kịch liệt, vẻ đẹp đầy đặn thấp thoáng sau lớp vải mỏng càng khiêu gợi thêm dục vọng của nam nhân. Đôi môi căng mọng đỏ tươi, làn da mềm mại trắng nõn, hai mắt còn long lanh đẫm lệ.
Hạ Phùng Tuyền nhìn chằm chằm vào cô: “Em trốn không thoát đâu.”
Dứt lời, tay hắn vuốt dọc theo bắp đùi của cô tiến dần lên trên, đến những nơi sâu thẳm nhất.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+