Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 93 – 94 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 93
Vì máy Habin mang đi bảo hành nên gần đây em ấy không thể edit truyện được, Sún làm trước chương này để các bạn đọc đỡ ghiền, Habin ah, chị làm em chưa xin phép em trước, em đừng giận nhé. Iu em ^^

Diệp Tây Hi khuyên nhủ: “Thím ơi thím đừng nóng giận, tức giận rất dễ làm cho mặt có vết nhăn đó, chẳng lẽ gần đây thím không phát hiện mình đã già rất nhiều rồi sao?”
Hồ Yên phu nhân hai mắt bốc lửa: “Bắt con nha đầu chết tiệt đó lại cho ta.”
Hai nữ vệ sĩ vô cùng oai vệ không biết từ chỗ nào xông ra, chắn ngang đường của Diệp Tây Hi đang đi.
Trong lòng Diệp Tây Hi lộp bộp một tiếng. Lần này thì hỏng bét rồi.
Quay đầu lại thấy Hồ Yên phu nhân cầm roi, cười lạnh đi tới hướng mình.
Diệp Tây Hi hít sâu một cái, nhìn về phía ngoài cửa sổ hô lớn, “Hạ Phùng Tuyền, mau tới cá chết lưới rách này!”
Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một giọng nói khẽ cười truyền tới: “Gọi xa như thế làm gì? Rõ ràng anh cũng có thể cứu em.”
Diệp Tây Hi quay đầu, nhìn thấy Du Nhất Giới trên cầu thang.
Hắn cười nhàn nhạt một tiếng, trong nháy mắt bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, không thể phủ nhận là rất đẹp trai.
Diệp Tây Hi lắc đầu, âm thầm thì thầm: “Không thể để sắc đẹp lừa gạt, không thể bị sắc đẹp lừa gạt, đầu năm nay ngay cả hồ ly tinh cũng là mĩ nữ, người cặn bã cũng là soái ca.”
“Nhất Giới, đừng nói nhảm với nó, hôm nay mẹ giúp con báo thù!” Hồ Yên phu nhân vừa nói xong liền tiến tới trước mặt Diệp Tây Hi, hung hăng quất roi vào cô.
Da thịt lại phải chịu khổ rồi.
Nhưng chờ đợi hồi lâu, mãi vẫn không thấy roi chạm vào mình, Diệp Tây Hi ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Du Nhất Giới chẳng biết lúc nào đã đứng trước mặt mình, tay đang cầm một đầu roi của Hồ Yên phu nhân.
“Mẹ, mẹ thật sự là vì báo thù giùm con sao?” Du Nhất Giới ý vị thâm trường nhìn mẫu thân.
Ánh mắt Hồ Yên phu nhân dao động, hắng giọng nói: “Dù sao nha đầu này, với ai cũng sẽ kết thù kết oán.”
Nói hưu nói vượn! Diệp Tây Hi ở trong lòng hò reo, là do các người tranh nhau giành máu tôi đó chứ!!!!
“Mẹ, trước kia ở chỗ Tây Hi, mẹ cũng chỉnh cô ấy đủ rồi, lần này coi như hòa nhau.” Du Nhất Giới khuyên nhủ.
Hồ Yên phu nhân hừ một tiếng, không nói lời nào, nhưng nhìn ra thái độ đã có hơi hòa hoãn được một chút.
“Tây Hi, đến phòng anh đi, anh muốn nói với em một hai câu.” Du Nhất Giới nhìn cô, đôi mắt đen tràn đầy thành khẩn.
Diệp Tây Hi do dự, kĩ thuật diễn xuất của người này không tệ, đừng xem là bây giờ thanh thuần vô hại giống như Tiểu bạch thỏ giống đực, đợi lát nữa vào phòng đóng cửa lại, nói không chừng là biến thành Đại sói xám vồ mồi ngay.
Đang do dự, Diệp Tây Hi bỗng nhiên nhìn thấy Hồ Yên phu nhân bắt đầu vuốt vuốt roi, vội vàng nhanh chân chạy thẳng theo Du Nhất Giới lên lầu, trực tiếp xông vào phòng hắn.
Du Nhất Giới theo sát phía sau, nhẹ nhàng khóa cửa.
‘Cùm cụp’ một tiếng, cả người Diệp Tây Hi tóc gáy dựng lên, trong người vô cùng cảnh giác.
“Em nhìn anh như vậy làm gì? Giống như anh muốn ăn em ấy.” Du Nhất Giới cười cười, rót hai ly rượu, đưa tới một ly cho cô.
Diệp Tây Hi không nhận.
“Sao vậy, sợ anh bỏ thuốc?” Du Nhất Giới cười cười.
“Không sai.” Diệp Tây Hi thẳng thắn: “Chuyện gì anh cũng có thể làm, không thể không đề phòng.”
Du Nhất Giới cũng không miễn cưỡng, cười cười.
Diệp Tây Hi ngồi ở trên giường, cẩn thận theo dõi mặt hắn.
Du Nhất Giới tò mò: “Nhìn gì vậy?”
“Toàn bộ vết thương đã khỏi rồi?” Ngay cả một chút vết sẹo cũng không lưu lại, sớm biết thế này ban đầu đã ra tay nặng hơn một chút.
“Giọng của em dường như rất mất mát.” Du Nhất Giới dương dương tự đắc.
“Đó là đương nhiên, hôm nay tôi đến đây phần lớn nguyên nhân là muốn nhìn anh sưng mặt sưng mũi. Ai ngờ anh âm thầm dưỡng thương, tôi rất không có cảm giác thành tựu.” Diệp Tây Hi nhún nhún vai, “Hơn nữa, anh còn làm ra một vết sẹo trên ngực Hạ Phùng Tuyền nhà chúng tôi mà anh lại không có chuyện gì, không công bằng.”
Nhớ tới cơ ngực tinh tráng gợi cảm màu đồng không thua gì người mẫu của Hạ Phùng Tuyền có thêm một vết sẹo vắt ngang, Diệp Tây Hi mất hứng.
Du Nhất Giới ngồi xuống bên người cô, trọng lượng cơ thể hắn làm cho chiếc giường mềm mại bị lún xuống, Diệp Tây Hi cũng theo động tác của chiếc giường, không tự chủ được nhích lại gần hắn.
“Nếu như em ở lại bên cạnh tôi,” ánh mắt thâm thúy của Du Nhất Giới nhìn vào Diệp Tây Hi: “Em có thể tùy ý đánh tôi bắt nạt tôi.”
Diệp Tây Hi đầu tiên là khiếp sợ, tiếp theo là nghi ngờ, cuối cùng là hiểu rõ.
Cô thở dài, vỗ vỗ bả vai của Du Nhất Giới, “Khó trách suy nghĩ của anh không giống với người thường, thì ra là từ nhỏ gặp mẹ anh ngược đãi………… con trai à, con chịu khổ rồi!”
Du Nhất Giới cau mày: “Em từ cái gì mà nhìn ra mẹ anh ngược đãi anh?”
“Đừng dấm diếm tôi, ” ánh sáng trong mắt Diệp Tây Hi chợt lóe: “Từ mới vừa rồi anh khẩn cầu: van xin bà hãy đánh tôi đi, anh tuyệt đối là chịu hành hạ cuồng rồi.”
Du Nhất Giới: “…………….”
“Từ trình độ cầm rôi thuần thục của mẹ anh, bà ta tuyệt đối là kẻ yêu thích SM, ngược đãi cuồng.” [SM: sadomasochism:Chứng thích bị ngược đãi]
Du Nhất Giới: “…………….”
“Cho nên nhất định từ nhỏ anh đã bị bà ta ngược đãi đến chết mới biến thành bộ dáng hôm nay, tôi đã sớm nói với bọn Hạ Phùng Tuyền là anh biến thái là có nguyên nhân sâu xa, bọn họ còn không chịu tin. Thật là…….”
Du Nhất Giới: “…………….”
Xoa nhẹ huyệt thái dương hồi lâu, Du Nhất Giới cố gắng kiềm nén tức giận: “Thật ra thì ý của cuộc nói chuyện mới vừa rồi là nến như em ở lại, anh có thể vì em làm bất cứ chuyện gì.”
Nghe vậy, Diệp Tây Hi giống như bị điện giật, lùi từng bước đến cửa: “Tôi cũng biết là anh không có ý tốt mà, vừa mới bắt đầu là cố ý cùng mẹ anh thông đồng, trình diễn một màn anh hùng cứu mĩ nhân……….. được lắm, tôi thừa nhận chữ ‘mĩ’ kia có thể coi lại. Tóm lại ý đồ của anh là để tôi cảm kích anh, sau đó lại tính hạ độc trong rượu, tính Bá Vương Ngạnh Thượng Cung. Đáng tiếc tôi không trúng kế, bây giờ anh bày ra bộ dáng thâm tình, dùng lời lẽ hoa mĩ hấp dẫn tôi……… tôi hỏi anh, bước kế tiếp anh muốn làm gì?”
Du Nhất Giới bắt chéo hai chân, ngón tay cầm ly rượu nhẹ nhàng lắc lắc.
Chất lỏng màu hổ phách trong ly thủy tinh lóng lánh lay đông.
“Anh không có,” con ngươi Du Nhất Giới dưới ánh mặt trời cũng là màu hổ phách trong suốt, hắn chậm rãi nói: “Lần này, anh cũng không tính dùng thủ đoạn nào khác.”
Không biết bởi vì lời nói, hay là vì ánh mắt của hắn, Diệp Tây Hi lại tin.
Một loại trực giác tin tưởng.
“Vậy, anh tới tim tôi làm gì?” Diệp Tây Hi hỏi.
Du Nhất Giới đứng dậy, từ từ đi đến bên cửa sổ, đứng lại ở bên người cô. Hắn nghiêng thân, ánh mặt trời ở sau lưng hắn nhợt nhạt như bóng ma, rất là mê người.
“Anh chỉ là muốn biết, cái Hạ Phùng Tuyền có thể cho em, anh cũng có thể cho em, hơn nữa sẽ không bá đạo dùng cường thế như hắn, em phải nhận được tự do.” Giọng nói Du Nhất Giới vô cùng mềm nhẹ, giống như thổi vào một đợt gió xuân bên tai Diệp Tây Hi: “Tại sao, hay là em không muốn ở lại bên cạnh anh?”
Diệp Tây Hi cười nhạt: “Bởi vì Hạ Phùng Tuyền yêu tôi.”
“Anh cũng yêu em.” Du Nhất Giới phản bác: “Chưa từng có cô gái nào được anh nhớ thương giống như em.”
“Không.” Diệp Tây Hi chậm rãi nói: “Có lẽ đây là phương thức anh yêu người ta, nhưng cái mà tôi muốn yêu, anh không cấp nổi.”
“Đó là cái gì?” Du Nhất Giới lẳng lặng hỏi: “Cái mà em yêu, đó là cái gì?”
Diệp Tây Hi nhếch miệng, nhìn về chiếc xe kia, mặc dù khoảng cách rất xa, căn bản không thấy được tình huống bên trong, nhưng cô biết, người kia vẫn dõi theo cô: “Cái mà tôi yêu, đó là Hạ Phùng Tuyền!”

Chap 94

“Ngươi biết không, cho tới tận bây giờ Hạ Phùng Tuyền đều chưa chính miệng nói rằng yêu ta, chưa lần nào cả.”Diệp Tây Hi nhìn về phía chiếc xe xa xa ngoài cửa sổ, trong mắt lấp lánh lên niềm vui: “Nhưng mà anh ấy nhất định sẽ vì ta mà đến tận chân trời góc bể kể cả thâm sâu cùng cốc, anh ấy sẽ vì bảo vệ ta mà sẵn sàng đắc tội với các gia tộc khác, rất rõ ràng là ngày hôm ấy vì che chở cho ta mà không màng tính mạng của bản thân đỡ đạn cho ta, không hề có chút do dự suy nghĩ nào…. Cho nên ta biết, anh ấy rất yêu ta.”
“Mà ngươi thì hoàn toàn không giống như thế.” Diệp Tây Hi xoay đầu lại, nhìn Du Nhất Giới thật sâu: “Ngươi luôn miệng nói… ngươi yêu ta, yêu ta không thua kém bất kì kẻ nào trên thế giới này nhưng ta không hề cảm nhận được điều đó. Thật sự, ta không cảm nhận được. Ta chỉ thấy rằng ngươi vì ép ta kết hôn với ngươi, vì mục đích vô vọng của bản thân mà không từ thủ đoạn, hướng A Khoan nổ súng, bày thiên la địa vọng vây bắt ta, bắt cóc ta, còn thiếu chút nữa thì khiến Hạ Phùng Tuyền phải bỏ mạng…. Những việc làm đó đúng là sẽ khiến ta suốt đời này không thể nào quên được, đời này thống khổ không thể nào quên được…. Loại tình yêu này, xin lỗi nhưng ta không cần!”
Du Nhất Giới khẽ nhíu mày, đôi mắt của hắn lúc này hiện lên màu hổ phách trong suốt, mái tóc hơi rối bời nhẹ nhàng phiêu tán trong gió, môi của hắn, mím thật chặt.
Vai phải của hắn, nghiêng tựa vào tường, cả người của hắn cũng nghiêng nghiêng theo, dáng điệu buông lỏng, giống như tận sâu bên trong hắn đã quyết định buông thả điều gì đó.
Ly rượu trong tay hắn, dưới ánh nắng mặt trời, lấp lánh ánh lên từng tia sáng rực rỡ.
Một lúc lâu sau, hắn rốt cuộc cũng cười rồi nói: “Thật ra thì, Tây Hi, em biết không, em và Hạ Phùng Tuyền hai người giống hệt nhau.”
Nụ cười kia khe khẽ có phần hờ hững lãnh đạm.
Diệp Tây Hi nghe hắn nói mà mờ mịt chẳng hiểu ý của hắn là gì cả.
“Em cũng chưa từng đứng trước mặt hắn và nói rằng em yêu hắn, đúng không?” Du Nhất Giới hỏi.
Diệp Tây Hi suy nghĩ một chút, không thể không thừa nhận: “Trước mặt anh ấy, ta chỉ thường hay nói ‘Tôi không yêu anh’ mà thôi.”
“Hai người chưa bao giờ nói ra, thế nhưng, lúc viên đạn ấy bay đến, thì lại theo bản năng vô thức mà đẩy đối phương ra.” Du Nhất Giới lặng lẽ nhắm mắt lại, hàng lông mi đen nháy dưới ánh nắng chói sáng của mặt trời dường như đang nhạt phai dần: “Khoảnh khắc em lao ra phía trước chắn mình cho Hạ Phùng Tuyền, tôi hoàn toàn chấn động… lúc đó, tôi đã biết, em vĩnh viễn sẽ không bao giờ có thể đối với tôi giống như thế.”
“Mà ngươi, cũng sẽ không bao giờ có thể lao mình ra chắn đạn cho ta, không phải sao?” Diệp Tây Hi cười và hỏi ngược lại.
Du Nhất Giới thở dài thườn thượt: “Không sai, tôi sẽ do dự.”
“Vậy đấy.” Diệp Tây Hi thử dò hỏi: “Nghe khẩu khí của ngươi thì xem ra ngươi đã cam lòng thả ta và Phùng Tuyền đi rồi chứ?”
Du Nhất Giới gật đầu: “Những ngày qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, rốt cuộc thì tôi cũng hiểu ra rằng, bất luận có dùng thủ đoạn nào phương pháp nào đi chăng nữa, em cũng sẽ vĩnh viễn không ở lại bên cạnh tôi.”
Diệp Tây Hi đang chuẩn bị mở miệng định nói điều gì đó nhưng lại thôi, tiếp tục nghe hắn nói: “Tuy nhiên, hai người phải đáp ứng tôi một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Diệp Tây hi trong lòng run sợ, đã biết Du Nhất Giới sẽ không dễ dàng buông tha cho mình rồi mà.
Quả nhiên, Du Nhất Giới con ngươi đảo như rang lạc rồi loé sáng kì dị: “Sau này, tôi muốn hai người đem con gái gả cho tôi.”
“Cái gì ???????!!!!!!!!!!” Diệp Tây Hi hai mắt như muốn lồi ra rớt luôn xuống đất.
“Con gái của hai người rất có thể sẽ được di truyền thể chất của em, cho nên, hơn mười năm sau, nói không chừng trong cộng đồng người sói lại xuất hiện thêm một Tiểu Diệp Tây Hi truyền thuyết nữa cũng nên.” Du Nhất Giới bắt đầu tính toán: “Đến lúc đó, tôi phải thực hiện kế hoạch tuyển nàng dâu, khiến cho cô bé ngay từ nhỏ đã ở bên cạnh tôi, sau đó bồi dưỡng cô bé trở nên hoàn mỹ hơn mẹ nó nhiều lần mới được.”
Diệp Tây Hi nghe loại khen ngợi mà thực chất là đang mắng xéo cô của hắn, khuôn mặt căng gân nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt hơn nửa phút, rốt cuộc hỏi: “Chỉ cần con gái thôi hả? Thế nhỡ là con trai thì sao?”
“………………………….” Gió đã đổi chiều, tình thế đã xoay chuyển, lúc này, đến lượt Du Nhất Giới bộ mặt gân xanh nổi đầy.
Vì sự an toàn của Hạ Phùng Tuyền và bản thân, Diệp Tây Hi quyết định bán đứng đứa con gái đáng thương còn chưa tồn tại trên đời này của mình, lập tức cùng Du Nhất Giới ký một bản hiệp định hai bên.
Du Nhất Giới không nhịn được than thở: “Thật không thể ngờ được, cuối cùng tôi lại bại dưới tay Hạ Phùng Tuyền.”
“Đừng nói như vậy.” Diệp Tây Hi vội vàng sử dụng những lời thoại trên truyền hình mấy nữ chính thường hay đối phó với nam phụ, cô nói rất thương tâm và đầy chất kịch: “Ngươi rất tốt, tốt cực, thật đấy!”
Nhưng Du Nhất Giới căn bản là không lĩnh hội được ý tứ, tình cảm tốt đẹp đó của cô mà lại nhún nhún vai, bày ra bộ dạng ‘Bổn thiếu gia vốn đẹp zai tiền nhiều, người người gặp đều chết mê ngay, đi ngoài đường xe thấy cũng phải đâm vào gốc cây, người trong thiên hạ đều biết ta tốt nhất, không cần ngươi phải vuốt mông ngựa.’ – vẻ mặt như đang cầu xin “Chị ơi đánh em đi” vậy!
Được rồi, cứ cho là cô nhiều chuyện đi!
Đảo mắt đã sắp đến thời gian hạn chế của Hạ Phùng Tuyền, Diệp Tây Hi không muốn thảm cảnh đầu rơi máu chảy vô tình xảy ra nên vội vàng cáo từ.
Xuống lầu, nhớ lại vừa lúc nãy Hồ Yên phu nhân còn hai mắt toé lửa bạo phát đuổi giết cô dưới này, náo loạn một trận xong, bây giờ chưa biết sẽ thế nào tốt nhất trốn trước thì hơn, Diệp Tây Hi nghĩ vậy liền chạy trối chết.
Trở lại xe, vừa kịp lúc hết một tiếng kể từ lúc cô bước vào lâu đài đó.
Diệp Tây Hi vừa mới bước tới trước cửa xe , liền nghe thấy tiếng Hạ Hư Nguyên ngồi ở băng ghế đầu cười cười nói: “Tây Hi, cô mà còn chưa trở lại thì nhất định sẽ có án mạng đấy, Phùng Tuyền nó mà điên lên thì cả lũ chúng ta chôn xác cùng luôn.”
Diệp Tây Hi đang muốn đáp lại, thì Hạ Phùng Tuyền không biết chui ra từ cửa nào đưa tay kéo phắt cô ngồi lên băng ghế đằng sau.
Diệp Tây Hi vỗ vỗ ngực: “Hạ Phùng Tuyền, anh định hù chết em à?”
Hạ Phùng Tuyền ánh mắt trầm xuống, nhìn về phía Hạ Hư Nguyên và Mộ Dung Phẩm lạnh lùng ra lệnh: “Không cho phép quay đầu lại!”
Hai vị ngồi phía trước biết người nào đó đang trong tâm trạng vô cùng kích động, sợ bị liên luỵ, cuống quýt tuân mệnh.
Sau đó, Hạ Phùng Tuyền bắt đầu tiến hành xem xét Diệp Tây Hi, từ cổ, cánh tay, đôi môi, thậm chí còn đưa tay vào khám xét khu vực nội y một phen, phát hiện không có gì khác thường lúc này mới chịu dừng tay.
“Hạ Phùng Tuyền, anh đang làm cái quái gì thế hả?” Diệp Tây Hi nắm chặt lấy cổ áo mình, nhìn chằm chằm hắn.
“Kiểm tra xem lúc này Du Nhất Giới có làm việc gì không cần thiết không?” Hạ Phùng Tuyền vẻ mặt tỉnh khô trả lời không chút xấu hổ, tiếp theo, lại coi như không có chuyện gì xảy ra hỏi cô: “Hắn tìm em có chuyện gì thế?”
Chỉ giỏi đánh trống lảng, lái sang chuyện khác ngay được, Diệp Tây Hi nghiến răng nghiến lợi đáp: “Hắn nói buông tha cho chúng ta một con đường để trở về.”
“Du Nhất Giới mà tốt như vậy sao?” Hạ Hư Nguyên bắt đầu ngửi thấy mùi hay, rất chi là nhiệt tình quạt gió thổi lửa: “Tây Hi, lẽ nào cô cho hắn cái gì ngon ngọt ư?”
“Dĩ nhiên không có!” Nhìn Hạ Phùng Tuyền hai mắt nhanh chóng trầm xuống, lạnh như băng, Diệp Tây Hi liều mạng phủ nhận liền.
“Vậy thì hắn sao tự nhiên lại dễ dàng buông tha cho chúng ta như vậy được?” Mộ Dung Phẩm hỏi.
“Em dùng lời nói thấu tình đạt lý để cảm hoá tâm hồn hắn và dùng quyền cước để cảm hoá ‘thể xác’ hắn, nhanh mà gọn bắt hắn phải hoàn toàn quỵ dưới chân.” Diệp Tây Hi đắc ý dạt dào kể.
Nhưng Hạ Phùng Tuyền vẫn giữ nguyên hiện trạng không chuyển biến gì, nhiệt độ cơ thể chợt tụt xuống rất nhanh.
Diệp Tây Hi cuối cùng đành phải đầu hàng khai ra sự thật: “Em đem con gái bán cho hắn làm vợ.”
Hạ Phùng Tuyền bắt đầu biến thân từ tảng băng thành tủ lạnh cao cấp, lạnh ngàn độ, khí lạnh cứ nhằm thẳng cô mà phóng tới: “Diệp Tây Hi, em lặp lại lần nữa.”
Diệp Tây Hi quyết định đính chính một chút: “Vốn dĩ em định cho hắn con trai nhưng mà hình như người ta không cần.”
Hạ Phùng Tuyền: “……….”
Diệp Tây Hi thật cẩn thận từng li từng tí tiếp tục thuyết minh: “Em cực nhọc vấ vả đắng cay chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, con gái ra đời thì báo đáp chúng ta cũng là lẽ thường tình a!”
Nhớ tới cục cưng còn đang trong bụng Hạ Từ Viện của mình, Mộ Dung Phẩm cảm thấy vấn đề này có chút tương quan với lợi ích thiết thân của mình liền chen vào, ăn theo nói leo: “Tây Hi, tôi chỉ nhắc nhở một câu, bất kể là từ góc độ pháp luật hay góc độ tình lý, con cái hẳn là thuộc về cả cha và mẹ quyết định chứ.”
Diệp Tây hi híp mắt lại liếc xéo Mộ Dung Phẩm một cái: “Ta cũng nhắc nhở các ngươi một câu, đàn ông các người chẳng qua là thừa dịp giải quyết nhu cầu sinh lý mà đồng thời để lại chút ít nòng nọc nhỏ, sau đó để mặc cho đàn bà phụ nữ chúng ta chịu đau đớn suốt chín tháng mười ngày ròng rã, kết quả cuối cùng của chuỗi ngày đau khổ đó là lôi ra một cục gì đó chẳng khác mấy so với Khổ đại cừu thâm ăn uống rượu chè quá độ mà thôi, ấy thế mà các ngươi còn không biết xấu hổ mà nói các ngươi cũng có một nửa quyền hả?”
Mộ Dung Phẩm: “Giải quyết… nòng nọc nhỏ?”
Hạ Hư Nguyên: “….Lôi ra?”
Hạ Phùng Tuyền: “Một cục…. giống Khổ đại cừu thâm ăn uống rượu chè quá độ???”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+