Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạn trai ta là con sói – Chương 95 – 96 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chap 95

 

Diệp Tây Hi hừ nhẹ một tiếng, chuyển tầm nhìn ra ngoài cửa xe.
Mộ Dung Phẩm bắt đầu nhấn ga lao xe về phía trước, toà lâu đài cổ kính và nguy nga tráng lệ dần dần biến mất khỏi tầm mắt.
Ánh dương nhuốm màu lên mọi vật khiến cảnh vật trở nên mỹ lệ hơn, rặng núi xa gần mờ ảo mà quyến rũ. Rừng cây um tùm tươi tốt tầng xanh này đè lên tầng xanh khác, tràn trề nhựa sống đặc biệt tươi đẹp. Hồ nước xa xa yên tĩnh dưới chân núi, dòng nước hiền hoà trôi, mang trong mình ngàn năm lịch sử.
Tất cả mọi thứ, hết thảy đều đẹp không sao tả xiết.
Diệp Tây Hi khẽ tựa đầu vào cửa kính, bên trên mặt kính còn phản chiếu cái bóng mờ nhạt của cô, hình ảnh cô gái trong gương nụ cười không tắt trên khoé môi.
Nhưng mà, cảnh dù có đẹp đến đâu, thơ mộng đến đâu, lãng mạn đến đâu đi chăng nữa thì cũng không phải điều cô mong muốn.
Cô muốn trở về nơi mình thực sự thuộc về, bên những người thân yêu.
Vĩnh viễn ở bên cạnh họ.
Bởi vì sợ Du Nhất Giới nói một đằng làm một nẻo trở mặt nên bọn họ không hề dừng lại nghỉ chân lấy một giây, lập tức lên phi cơ rời đi ngay lập tức.
Ngồi trên phi cơ, Diệp Tây Hi đem cuộc hội thoại lúc nãy với Du Nhất Giới kể cho Hạ Phùng Tuyền nghe từ đầu tới cuối.
“Du Nhất Giới cuối cùng cũng thất bại nên dĩ nhiên là vẫn canh cánh trong lòng ôm hận, nhưng anh yên tâm đi, hắn đã hoàn toàn buông tha cho chúng ta rồi.” Diệp Tây Hi toàn thân mỏi rã rời: “Rốt cục thì bây giờ cũng có thể an tâm ngủ một giấc rồi.”
Hạ Phùng Tuyền gấp tay ra sau đầu, dựa đầu vào tay, tư thế ngả về đằng sau, chăm chú nhìn cô, trong mắt ánh lên nụ cười tinh nghịch: “Thật ra thì, Du Nhất Giới chỉ vì không chiếm được nên mới mê muội em như thế thôi, nếu như em thật sự chấp nhận gật đầu ở bên cạnh hắn thì anh dám cá hắn sẽ giơ hai tay đầu hàng ngay lập tức ấy mà.”
Diệp Tây Hi khó chịu: “Em kém cỏi như thế sao? Du Nhất Giới còn không tiếc lời khen em là người con gái hoàn mỹ cơ đấy!”
Hạ Phùng Tuyền nhún nhún vai: “Em cũng nói, hắn thần kinh có chút không bình thường đấy thôi.”
Diệp Tây Hi không phục: “Em không tốt ở chỗ nào chứ?”
Hạ PhùngTuyền bắt đầu tuôn ra một tràng nhiếc móc ào ạt dạt dào như máy nước: “Nhan sắc thì thường thường, quần áo lôi thôi chẳng sạch sẽ tý nào, đầu óc thì giản đơn, hành động thiếu suy nghĩ, động tác thô lỗ, và quan trọng nhất là, trên cương vị của một người phụ nữ mà nói thì, em quá lười rồi đó!”
Diệp Tây Hi cố gắng phản bác: “Em lười lúc nào chứ? Khi còn ở nhà ngày nào em cũng giúp A Khoan làm nhiều ơi là nhiều việc nhà nhé, quẹt dọn này, nấu cơm này, giặt giũ này, em lười ở đâu hả?”
Hạ Phùng Tuyền tà tà liếc xéo cô một cái, từng câu từng chữ nhấn mạnh đặc biệt rõ ràng rành mạch: “Ở trên giường em căn bản là không có tinh thần hợp tác gì cả, động một chút cũng không động, chỉ có một mình anh làm đơn độc.”
Diệp Tây Hi hoàn toàn á khẩu cố gắng lắm mới đáp được: “Em không động đậy gì anh cũng có thể hành hạ em lâu như vậy, em mà động đậy thì anh còn cần mạng em nữa không đây?”
Hạ Phùng Tuyền mỉm cười: “Em chưa thử qua, làm sao biết? Nói không chừng còn cảm thấy rất hưởng thụ ý chứ!”
Lúc này, Mộ Dung Phẩm ở bên cạnh khẽ ho nhẹ một tiếng: “E hèm, trước khi hai vị tiếp tục thảo luận vấn đề thể dục trên giường tôi xin có đôi điều nhắc nhở, ở đây không chỉ có hai người thôi đâu.”
Diệp Tây Hi quay đầu, bấy giờ mới phát hiện ra hai cô tiếp viên hàng không đứng gần đó đang khổ sở nín cười.
Diệp Tây Hi xấu hổ tới mức chỉ muốn bật dù lao ra khỏi phi cơ và nhảy xuống.
Thật sự là quá mất mặt!
Rốt cuộc cũng về đến Hạ gia.
Nhìn ngôi biệt thự quen thuộc, Diệp Tây Hi vô cùng kích động, tim đập bình bịch bình bịch.
A Khoan, Từ Viện, Khổ đại cừu thâm, ta —- Diệp Tây Hi đã trở lại rồi đây!!!!!!!!!
Vừa bước vào cửa chính, đã thấy ngay Khổ đại cừu thâm ba chân bốn cẳng cuống quýt chạy ra, thở phì phò chạy như điên đến.
Diệp Tây Hi cảm động đến suýt rơi nước mắt, quả nhiên không uổng công cô nuôi nó lớn mập đến như vậy a.
Diệp Tây Hi ngồi xổm xuống, giang rộng hai cánh tay, chuẩn bị ôm lấy nó.
Thế nhưng, Khổ đại cừu thâm chạy đến trước mặt cô rồi đột ngột rẽ hướng, lao thẳng tới chỗ Hạ Phùng Tuyền, nịnh hót dúi đầu vào ống quần hắn, cái đuôi vẫy vẫy lắc lắc giống y chang cái cánh quạt của phi cơ.
Diệp Tây Hi khiếp sợ, vẻ mặt như bị sét đánh: “Mày có lầm không vậy! tao mới là chủ nhân của mày a! Khổ đại cừu thâm sao mày có thể nhanh chóng chuyển đổi sự trung thành sang người khác như thế hả?”
Khổ đại cừu thâm tiếp tục quay tít cái đuôi vui mừng hớn hở giả bộ như không nghe thấy cái gì.
Diệp Tây Hi bất lực thở dài não nề, quyết định không cùng chó so đo, nhanh chóng chạy vào trong nhà, đi hưởng thụ sự hoan nghênh của Từ Viện và A Khoan.
Cô còn chuẩn bị trước hẳn một lọ thuốc nhỏ mắt, đợi lát nữa bọn họ ào ra ôm chầm lấy mình thì còn phối hợp diễn cho hợp không khí, chấm chấm chút nước mắt.
Nhưng khi vào đến nhà mới phát hiện, không khí bên trong tuyệt nhiên không có chút nhiệt liệt hoan nghênh nào, Từ Viện ôm cái bụng đã nhô cao khó khăn mệt nhọc từng bước từng bước nặng nề bước từ trên cầu thang xuống, hời hợt nói câu: “Tây Hi, cô đã trở về rồi đó hả? Ai da, ở Italy có mua đặc sản gì về không vậy?”
Diệp Tây Hi nghe thấy loảng xoảng loảng xoảng như sét đánh bên tai, hai tay vịn lấy thành ghế, mém tý nữa thì ngã oạch xuống sàn nhà.
Thôi, bỏ đi, Từ Viện đang mang thai, một đường dưỡng khí lại phải nuôi hai người, máu chưa kịp lưu thông lên não, không nên cùng cô ấy so đo.
Lúc này, A Khoan còn mặc nguyên tạp dề tay vẫn cầm chảo từ trong bếp chạy ra, nhìn thấy Diệp Tây Hi thì kích động không thôi: “Tây Hi, cuối cùng thì muội cũng trở về rồi!!!!!!!!”
Vẫn là A Khoan tốt nhất!
Diệp Tây Hi cảm động nước mắt lưng tròng, vừa mới định lao tới ôm chầm lấy A Khoan thì lại nghe thấy hắn nói qua hàng nước mắt tuôn rơi như suối nước: “Tây Hi, trở lại là tốt rồi, rốt cuộc thì cũng có người giúp huynh nấu cơm, giặt quần áo, quét dọn phòng ốc, dọn phân và nước tiểu cho Khổ đại cừu thâm rồi.”
Cho dù Diệp Tây Hi có ba đầu sáu tay thì cũng gánh không được từng ấy việc, cho nên cô hoàn toàn bị đáng gục ngã sõng soài trên mặt đất không thể dậy nổi.
Run rẩy bò dậy, Diệp Tây Hi đầy một bụng tức mà mắng: “Khổ đại cừu thâm bất hạnh sinh ra là kiếp động vật chỉ số thông minh thấp, điều kiện bức bách trở nên không có nhân tính thì thôi cũng thông cảm được. Nhưng mà các ngươi thì sao, tại sao lại có thể máu lạnh như vậy chứ? Ta không dễ dàng gì mới lết được cái xác khô này về đây, kết quả là các ngươi một chút an ủi cũng không có, một người thì làm như ta đi du lịch nước ngoài về, còn đòi ta quà nữa, một người nữa thì coi như ta là bảo mẫu đã trở về, vội vàng bắt ta quét phân và dọn nước tiểu. Các ngươi thử nói xem, làm như vậy còn đạo lý gì nữa hay không?”
Hạ Từ Viện thờ ơ như gió thoảng bên tai, vẫn điềm nhiên ngồi giở tạp chí ra xem: “Tây Hi à, cô ngày nào mà chả bị bọn bắt cóc rình rập chộp lấy rồi lôi đi, riết rồi chúng tôi cũng thành quen ấy mà.”
A Khoan tát nước theo mưa: “Tây Hi à, xem ra năng lực thích ứng của muội không được cao cho lắm, nên tích cực học tập huynh và Từ Viện thì hơn.”
Diệp Tây Hi: “……”
Bị đả kích, hoàn toàn bị đả kích.
Diệp Tây Hi chôn mặt trong đống chăn gối bùng nhùng, than ngắn thở dài.
“Sao vậy?” Hạ Phùng Tuyền siết chặt bắp chân của cô.
“Thì ra ở cái nhà này em nhỏ bé không có ý nghĩa gì như vậy.” Diệp Tây Hi giọng điệu vô cùng ai oán: “Căn bản là không có người quan tâm tới em!”
“Trong cái nhà này vốn dĩ chưa bao giờ có người.” Hạ Phùng Tuyền nhún nhún vai: “Tất cả đều là một đám người sói mà.”
“Ngay cả Khổ đại cừu thâm cũng không thèm để ý tới em.” Diệp Tây Hi nức nở kể lể nỗi oan ức: “Em thề, con chó này giới tính nhất định là có vấn đề rồi!”
“Thời gian trước đây, A Khoan bị thương, đều là một tay anh cho nó ăn, nó dĩ nhiên là quen thân với anh hơn rồi… Được rồi, đừng vùi đầu vào gối nữa, kẻo lại thiếu không khí ngất xỉu đi bây giờ.” Hạ Phùng Tuyền xoay người cô lại, chăm chú nhìn cô không rời: “Chẳng lẽ anh không quan tâm đến em à?”
“Anh không giống với bọn họ.” Diệp Tây Hi ngồi hẳn hoi dậy, không chút nghĩ ngợi nói luôn: “Mỗi đêm đều là em ngủ cùng anh, anh dĩ nhiên nên quan tâm rồi.”
Hạ Phùng Tuyền hai tay túm chặt lấy eo của cô, khẽ nhích tới gần người cô, ánh mắt dần dần trở nên nóng rực: “Mỗi đêm? Theo như anh nhớ thì hình như đã rất lâu rồi em chưa ngủ cùng với anh.”
“Hả? Mới có mấy ngày thôi mà.” Diệp Tây Hi biết sói tính của Hạ Phùng Tuyền bắt đầu hồi phục, vội vàng lùi người về phía sau thoát khỏi ma trảo của hắn.
Hạ Phùng Tuyền cũng di chuyển theo động tác của cô, dần dần bức cô đến đầu giường, giọng nói của hắn đầy ma lực dụ hoặc: “Đối với anh mà nói, một ngày như thế có thể sánh bằng một năm dài đằng đẵng.”
Diệp Tây Hi cũng mỉm cười đáp lại, nở nụ cười vô hại thuần khiết, sau đó, cúi đầu, luồn xuống dưới hai tay Hạ Phùng Tuyền mà chui ra ngoài.
Cô chạy đến trước cửa, đứng lại, xoay người nhìn Hạ Phùng Tuyền, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý dào dạt: “Hạ Hư Nguyên đã dặn dò qua rồi, nếu anh bắt em phải vận động mạnh thì hậu quả tất yếu đưa đến việc em bất tỉnh nhân sự đấy.”
“Thôi bỏ đi.” Hạ Phùng Tuyền quăng cái gối mới vồ được lúc nãy của cô xuống, thở dài buồn bã: “Tối nay anh đành phải sang ngủ phòng của Hư Nguyên vậy.”
“Thật sao?” Diệp Tây Hi kinh ngạc, có chết cũng không ngờ tới Hạ Phùng Tuyền lại có nhân tính như vậy.

 

Chap 96

 

“Đương nhiên là…” Hạ Phùng Tuyền đứng dậy, đôi con ngươi đen nhánh bất thình lình loé lên tia mờ ám: “Giả!”
Vừa dứt lời, hắn chỉ cần sải một bước dài đã tiến bám sát nút cô, Diệp Tây Hi kinh dị, vội vàng mở cửa thoát thân, thê lương thảm thiết hô to một tiếng: “Cứu! Mạng! A!”
Chữ ‘A’ còn chưa thoát hẳn ra khỏi cổ họng, Hạ Phùng Tuyền đã tóm gọn lấy cô, nháy mắt quẳng cô đang cố vùng vẫy lên giường.
Cửa, ngay sau đó cũng bị chốt khoá thật cẩn thận, nội bất xuất mà ngoại bất nhập.
Trong phòng khách lầu dưới, Hạ Từ Viện đang chăm chú chiêm ngưỡng những món đồ cổ quý giá, còn có Mộ Dung Phẩm đang cặm cụi gọt trái cây hầu hạ cô, Hạ Hư Nguyên đang xem xét báo cáo mẫu tử thi giải phẫu ngày hôm nay và cuối cùng là A Khoan đang luôn chân luôn tay bận rộn với nồi nước dùng trong bếp, toàn bộ ngẩng đầu lên, trăm miệng một lời: “Lại nữa rồi!”
“Hạ Phùng Tuyền, buông ra mau, anh quá cầm thú rồi đó! Ngay cả Khổ đại cừu thâm anh cũng không bằng một góc a~~~ Đồ sói háo sắc! Cái đồ chỉ tư duy bằng nửa thân dưới, anh… anh là đồ….” Diệp Tây Hi đang mắng rất hăng say đột nhiên im bặt.
Bởi vì Hạ Phùng Tuyền không như trước đây giở trò xằng bậy với cô, mà trái lại hắn yên lặng ôm cô thật chặt, nằm bên cạnh cô giống như là… đang ngủ.
“Hạ Phùng Tuyền.” Diệp Tây Hi khe khẽ gọi.
“Ừ.” 
“Có thật là chúng ta chỉ ngủ thôi không?”
“Yên tâm đi.” Hạ Phùng Tuyền thì thầm: “Thân thể em từ ngày đó không còn khoẻ như trước nữa, anh sẽ không ép buộc em đâu.”
Diệp Tây Hi an tâm im lặng lắng nghe, xoay người nhìn hắn.
Hạ Phùng Tuyền nhắm mắt lại, giây phút này, gương mặt của hắn rất yên bình an giấc.
Mọi đường nét trên khuôn mặt đều rõ ràng, mí mắt thật mỏng, sống mũi cao và thẳng, còn có quai hàm gợi cảm đến mê hoặc lòng người.
Diệp Tây Hi chân tay ngứa ngáy không nhịn được đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt của hắn, một vòng rồi lại thêm một vòng, cuối cùng di chuyển dần xuống dưới cổ, nhẹ nhàng chầm chậm lướt ngón tay đùa nghịch.
“Em đang làm gì thế?” Hạ Phùng Tuyền đột nhiên mở mắt ra.
“Thoải mái chứ, mỗi lần em làm thế này Khổ đại cừu thâm đều rất thích thú mà.” Diệp Tây Hi đáp.
“Ngủ.” Hạ Phùng Tuyền ra lệnh, chôn chặt hai tay của cô vào ngực mình.
Diệp Tây Hi không còn cách nào khác, đành phải nhắm mắt lại, biết điều một chút mà ngủ.
Cho dù không biến thân nhưng Hạ Phùng Tuyền vẫn rất ấm áp, Diệp Tây Hi tự động nhích lại gần vùi mặt thật sâu vào lòng hắn.
Nhưng mà, cơ thể hai người càng nhích tới gần nhau thì Diệp Tây Hi dần dần nhận thấy có điều gì đó bất thường.
“Hạ Phùng Tuyền.”
“Lại sao nữa?”
“Người anh nóng như đốt lửa trại á.”
“….Em làm ơn ngủ đi cho anh.”
Có chuyện mờ ám hay ho, Diệp Tây Hi ngu gì mà bỏ qua dễ dàng như vậy.
Cô xoè mười móng vuốt của mình ra cào cào nhẹ lên lồng ngực Hạ Phùng Tuyền, hết nhấn rồi ấn chậm chậm vuốt ve từ trên xuống dưới, quả nhiên không phụ sự kì vọng của cô, Hạ Phùng Tuyền bắt đầu có phản ứng gắng gượng.
Diệp Tây Hi đang đắc ý cười thầm trong bụng thì Hạ Phùng Tuyền bỗng nhiên trở mình, đặt cô nằm dưới thân hắn.
Hắn nhìn cô, trong mắt lách tách tia lửa, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, nồng đượm dục vọng: “Diệp Tây Hi, em đừng chọc anh nổi điên.”
“Ây da, anh nặng quá đi mất, em hô hấp bắt đầu thấy khó khăn, đầu cũng bắt đầu choáng váng rồi đây nè.” Diệp Tây Hi vội vàng kêu oai oái.
Hạ Phùng Tuyền nhỏ giọng chửi thề một tiếng, vội vàng buông cô ra.
Thoát chết trong gang tấc, Diệp Tây Hi lại ngựa quen đường cũ tiếp tục giở trò chòng ghẹo Hạ Phùng Tuyền.
Khó trách cái kỹ thuật trêu chọc khiêu khích này bị tất cả mọi người tranh nhau sử dụng thì ra nó có thể mang lại cảm giác hạnh phúc sung sướng như nhường này.
Hạ Phùng Tuyền kiên nhẫn đã gần đến mức giới hạn: “Diệp Tây Hi, nếu như em không muốn bị anh bóp chết thì mau dừng tay lại.”
Cơ hội ngàn năm một thuở, làm sao có thể dừng tay?
Diệp Tây Hi siết chặt móng vuốt của mình tiếp tục trêu ghẹo hắn một cách hăng say, sờ sờ cằm của hắn, nhấn nhấn ấn ấn chọc chọc ngoáy ngoáy lồng ngực hắn, cuối cùng là vỗ vỗ cái mông của hắn, quả nhiên trước sau không đồng nhất, co dãn cũng khác nhau.
Hạ Phùng Tuyền toàn thân cứng ngắc, chỉ có thể đờ ra như cục hoá thạch nằm trên giường để cô tiêu khiển.
Bất quá trong bụng hắn đang âm thầm thề độc, chờ cô thân thể khoẻ lại, có trời đất chứng giám hắn nhất định sẽ bắt cô phải trả giá cực cực cực đắt.
Rốt cục, nhìn Hạ Phùng Tuyền bị hành hạ đến mồ hôi lạnh đầm đìa rịn trên trán, Diệp Tây Hi cũng vô cùng có nhân tính dừng tay.
“Bây giờ có thể ngủ được rồi chứ?” Hạ Phùng Tuyền hỏi, giọng nói có chút biến đổi do nghiến răng nghiến lợi quá nhiều.
Diệp Tây Hi khúc khích cười đáp lại: “Hôm nay anh không muốn làm gì sao?”
“Diệp Tây Hi, em còn chưa chỉnh anh đủ hả?” Hạ Phùng Tuyền nheo mắt đầy nguy hiểm nhìn cô.
Diệp Tây Hi thổi thổi lên hai gò má của hắn, hơi thở êm dịu mà lôi cuốn: “Em hỏi thật mà.”
Hạ Phùng Tuyền vẫn giữ vững lời thề: “Anh sẽ không ép buộc em.”
Diệp Tây Hi rất chậm rất chậm nhíu mày lại: “Nếu như là em tự nguyện thì sao?”
Hạ Phùng Tuyền chăm chú nhìn cô: “Không phải là em không thích làm chuyện đó sao?”
“Em không ghét.” Diệp Tây Hi chọt chọt hắn, từng chữ từng chữ rất rõ ràng: “Em chỉ không thích lần nào cũng là anh đàn áp em mà thôi.”
Hạ Phùng Tuyền nâng cái cằm nho nhỏ của cô lên, ánh mắt vui mừng: “Vậy mà em không nói sớm.”
“Anh cũng thèm quan tâm đến cảm nhận của em đâu.” Diệp Tây Hi nhún nhún vai.
“Vậy thì…” Hạ Phùng Tuyền giọng nói dần dần trở nên dịu dàng mềm mại giống như lời thì thầm thoảng bên tai: “Cơ thể của em chịu được ư?”
“Hẳn là không thành vấn đề .” Diệp Tây Hi cụp mắt xuống, nhỏ giọng bổ sung: “Chỉ cần anh biết kiềm chế một chút là được.”
Hạ Phùng Tuyền không nói gì thêm, hắn dùng hành động để thay lời muốn nói.
Hắn bắt đầu hôn cô, đôi môi gắn kết, vuốt ve mơn trớn, từ từ cảm nhận sự mềm mại của đối phương thưởng thức sự ngọt ngào của nhau.
Động tác của Hạ Phùng Tuyền rất nhẹ, rất khẽ, nụ hôn này triền miên mà nồng nàn, thỉnh thoảng cắn nhẹ, thỉnh thoảng lại liếm mút câu dẫn hoàn toàn ham muốn của cô nổi lên.
Diệp Tây Hi đưa tay ôm thật chặt cổ của Hạ Phùng Tuyền, vững vàng leo lên người hắn.
Cơ thể hai người, thân mặt gắn bó, không tồn tại một khe hở nào. Da thịt hai người đều nóng rực, tình cảm mãnh liệt, như thiêu như đốt.
Hạ Phùng Tuyền từ từ tiến vào cơ thể Diệp Tây Hi, qua từng đường cong tới khu vực bí ẩn nhất, toàn bộ cơ thể hắn bao trùm lấy cô.
Sự tiếp xúc của cơ thể rắn chắc và nóng rực khiến cho cô thêm điên cuồng, những ngón tay của Diệp Tây Hi bấm thật sâu vào lưng hắn, dục vọng trong cô như nước vỡ bờ, lý trí hoàn toàn biến mất.
Dưới ánh trăng, trên cơ thể hai người đều phủ một tầng mồ hôi tinh mịn, trơn bóng lấp lánh như ngọc.
Hắn không ngừng tiến vào, cô hưởng thụ nhận lấy, bọn họ quấn quýt lấy nhau, ngụp lặn trong cơn thuỷ triều của dục vọng.
Tốc độ của hắn dần dần tăng nhanh, vui thích cũng càng lúc càng lớn, dần dần tràn ngập cơ thể cô, tê dại khó diễn tả thành lời, cơ thể cô như muốn nổ tung, Diệp Tây Hi đầu óc bỗng nhiên trống rỗng, sau đó… Cô hôn mê bất tỉnh.
Hạ Phùng Tuyền trong nháy mắt cứng đờ ra hoá đá lần thứ n.
Đến khi định thần lại hắn vội vàng giúp Diệp Tây Hi mặc quần áo tử tế rồi choàng lên mình áo tắm, vọt ra ngoài cửa, gọi Hạ Hư Nguyên tới.
Hạ Hư Nguyên xem xét bầu không khí kiều diễm trong căn phòng lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, một bên tiêm cho Diệp Tây Hi đường glu-cô, một bên nín cười nói với Hạ Phùng Tuyền: “Chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công khiến Tây Hi bất tỉnh nhân sự.”
Hạ Phùng Tuyền từ từ giải thích: “Lần này là người ta tự nguyện, không phải là lỗi của ta mà.”
Mộ Dung Phẩm ý vị thâm trường nhìn hắn: “Phùng Tuyền, vừa rồi chúng tôi rõ ràng nghe thấy Tây Hi la lên cứu mạng, đứng chối cãi nữa.”
A Khoan đồng tình lắc đầu thất vọng: “Phùng Tuyền, ngươi quá cầm thú rồi!”
Hạ Từ Viện cắn một miếng táo, răng rắc một tiếng: “So sánh với Mộ Dung Phẩm ngươi quả thực còn cặn bã hơn gấp trăm lần.”
Khổ đại cừu thâm: “Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”
Hạ Phùng Tuyền: “………………..”

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+