Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 2
Đúng
6 giờ sáng, Lý Mộ Ðường chợt tỉnh giấc, chàng giật mình, không ngờ đã
thiếp đi lúc nào chẵng haỵ Tuy nhiên, chỉ trong giây lát là đã tỉnh hẳn
lại, chàng nhảy vội sang phía cô gái, thấy nàng vẫn nằm ngũ say nhưng
chai nước biển đã gần cạn.
“Thật quá sơ ý!”.
Chàng tự trách mình không đủ tư cách làm hộ lý
đặc biệt cho bệnh nhân. lập tức đi thay thay chai nước biển mới cho cô
gái, nàng bị tiếng động đánh thức giấc trở lại, vươn mình cọ quậy làm
cho tấm chăn lên tuột xuống, lộ ra đôi vai trắng nõn.
– Ự
Nàng ú ớ trong họng, mở mắt nhìn quanh có vẻ bất an. Chàng hiểu ngay là lúc này nàng cần gì
– Toilet ở đằng này đâỵ
Chàng chỉ vào phía sau phòng rồi tiếp:
– Để tôi đỡ lấy cái bình chích cho, cô tự đi vào đó.
Cô gái liếc nhìn chàng như tỏ ý cám ơn rồi thủng thẳng ngồi dậy, trong khoảnh khắc nàng cảm thấy chóng mặt, chàng đưa tay ra đở.
Nàng tỉnh lại cúi xuống tìm giầy, chàng chạy vội
đi lấy đôi dép ra cho nàng mang vào rồi nâng chai nước biển dìu nàng đị
Đi được nữa chừng nàng bỗng khựng lại, nhìn chàng với đôi má ửng hồng,
có vẻ ngại ngùng hỏi:
– Ông… không có y tá giúp việc?
– Xin lỗi, đây là phòng mạch nhỏ, theo lệ chúng
tôi không giữ bệnh nhân cách đêm, gặp ai bệnh nặng là chuyển ngay vào
nhà thương lớn, cho nên y tá của tôi đều về hết lúc 11 giờ đêm. Chuyện
đêm nay là lần đầu tiên ngoại lệ, xin cô thông cảm chọ
– Tôi nào dám phiền gì bác sĩ.
Cô gái lại cười, vẻ cười gượng gạo pha chút mắc cỡ. Rồi nàng nói thẳng:
– Ông cứ để tôi tự một mình mang bình chích vô đó được không?
– Một mình cô làm được hả?
Chàng hơi do dự nhưng rồi tiếp:
– Thôi cũng được, nhưng cô phãi hết sức cẩn thận, đừng để cho mũi kim tuột ra nghẹ
– Vâng, tôi hiểụ
Nàng lại cười ngượng, dùng tay mặt tiếp chai
nước biển, lấy tay trái có mang mũi kim chích nâng tà áo lên. Khổ nổi
thứ mà cô đang mặc là chiếc váy soa trắng dài lê thê y như lễ phục cô
dâu mới! Rồi cứ thế nàng kéo theo nào là kim chích, ống dẫn, chai nước
biển… loạng choạng lê từng bước đi vào toilet một cách khó nhọc khiến
chàng hết sức lo ngạị Kịp khi nàng đã lọt hẳn vào bên trong rồi, chàng
khẽ ghé tai sát cửa để ý nghe tiếng lạch xoạch, được một hồi dường như
đã xong việc ấy, tiếp theo có tiếng vòi nước chảỵ Trời đất, cô nàng còn
bày đặt rửa tay nữa chứ!
Thiệt tình chàng không thể tưởng tượng nổi làm
sao mà nàng vừa cầm chai nước vừa rửa tay cho được? Trong lúc chàng chưa
nghĩ ra thị “loong coong, bốp beng!” là tiếng chai thủy tinh vỡ tung!
Lập tức chàng tông cửa xô vàọ
Cô gái đứng ngơ ngác trước tấm gương như đứa trẻ
đã phạm lỗị Chắc là chai nước biển đã chạm vào cạnh chậu rửa mặt, mảnh
vụng đã tung toé tùm lum.
– Tôị… tôi…
Nàng vừa ngượng ngịu vừa lính quuýnh. Chàng vội
vàng rút nhanh mũi kim trên cánh tay nàng ra, rồi cầm chai nước biển đã
bể lẫn ống dẫn ném vào sọt rác. Nàng tỉnh táo lại bảo:
– Tôị tôi chỉ định rửa mặt một tí thôi, ai dè.
Nàng nhìn vào gương rồi hốt hoảng la lên:
– Trời ơi! Tôi làm sao như thế này đâỷ Bộ tóc
của tôị Chết thật! Ông xem tôi đã làm chuyện gì rồi, tôi đi cắt bộ tóc
cụt ngũn đi, xấu như con quỷ cáị
Rồi nàng lật đật dùng đôi tay bưng nước lên vỗ vào mặt, tẩy hết những tàn dư của phấn son.
– Tôi trông như là bà chằng phải hông?
– Ừ, như bà chằng, mà là bà chằng đẹp nhất đời, lê chiếc váy soa trắng đến nằm vạ người ta trong đêm mưa phùn. Thật ác quá mà!
Chàng nghỉ bụng:
“Đàn bà, mi là cái thứ động vật gì đâỷ Vài giờ
trước coi cả mạng sống chẵng ra gì, thế mà mới có mấy tiếng sau lại hết
sức đắn đo với sắc đẹp của mình, thật là khó hiểu quá đi!”
– Ê, cô nương!
Giọng nói chàng hơi cáu kỉnh:
– Cô làm ơn bước ra bên ngoài được không? Để tôi
còn thu dọn trong này chứ. Nếu lỡ bị mảnh chai cắt bị thương, tôi lại
phãi làm y sĩ ngoại khoa băng bó cho cô nữa là khốn.
– Ờ, ợ
Đôi má cô gái lại bừng đỏ. Bây giờ bộ mặt đã
được rửa sạch, trông nàng rất tươi tỉnh, có bệnh chi đâủ Nhìn đống thủy
tinh vụn, nàng bảo:
– Trong này để tôi dọn cho, ông cho biết chổi và đồ xúc rác để chổ nàọ
– Cô làm ơn bước ra có được không? Chỗ hẹp như
vầy chứa sao cho được hai người, huống chi cô còn kéo chiếc váy dài lê
thê. Cô có muốn giúp tôi thì xin vui lòng trở lại nằm yên trên giường
cho tôi nhờ. Cô gái ngồi chồm hổm xuống nhặt những mảnh thủy tinh tương
đối lớn, chàng liền khom lưng nắm cườm tay nàng lại, nói như ra lệnh:
– Đi ra đi! Tôi chẵng bao giờ cho phép bệnh nhân dọn phòng toilet của tôi!
Cô gái ngước cổ lên nhìn chàng rồi đứng dậy lặng
lẽ bước ra ngoàị Một mình chàng đi lấy chổi quét dọn. Bây giờ mới thấy
rõ phạm vi mảnh thủy tinh vụn rất rộng, cả trên chậu, trên khung cửa sổ,
trên sàn và lẫn trong bồn tắm cũng có nữa, chàng loay hoay quét mãi
cũng không làm sao sạch hết được. Nhìn ra cửa, trời đã hừng đông rồi,
nếu làm không xong thì nhưng đứa trẻ đến khám bệnh có thể bị ngoại
thương, nguy hiểm lắm. Trong khi chàng đang cố sức lượm nhặt từng mảnh
thủy tinh nhỏ, bỗng nghe có tiếng gọi của cô gái:
– Ông ra ngoài đi, để đó cho tôị
Chàng nhìn vào cô gái rất ngạc nhiên, cô ta cởi
bỏ cái “lễ phục” khó ưa đó, thay vào người chiéc váy trắng có lẽ tự tìm
thấy trong tủ áo, trông thật đúng điệu một cô y tá trẻ đẹp. Tự nhiên
chàng lại ngoan ngoản nghe theo lời nàng bước ra khoi toilet, nàng tiến
vào dùng cục xà bông cọ sát thật kỹ vào tất cả mọi nơi, nhũng mãnh vụng
đều ghim hết vào cục xà bông đó. Chàng đứng im nhìn cô gái làm việc mới
vỡ lẽ, thì ra phuong pháp giản tiện như vầy mà mình lại không nghĩ rạ
Nàng ngẩng mặt lên nhìn chàng khẽ bảo:
– Gia đình em ở Cao Hùng, năm 15 tuổi lên Đài
Bắc học Cao trung (Trung học Đệ nhị cấp), ký túc trong trường nên việc
gì cũng phải tập làm lấỵ
– Chính tôi cũng vậy, nhà ở Đài Trung, năm 18
tuổi lên Đài Bắc học Y Khoa, cũng ở trong ký túc xá sinh viên cho tới
khi ra trường.
Cô gái nhìn lại chàng với ánh mắt dịu hiền, nói rất ôn tồn:
– Đi từ túc xá sinh viên đến phòng mạch bác si
chắc anh phãi trả một giá rất đắt, trong lúc người ta đang tận hưởng
niềm vui của tuổi trẻ thì anh phãi vùi đầu vào phòng giải phẩu với những
cái xác lạnh, trải biết bao năm tháng nhọc nhằn.
Lòi lẽ tri âm của nàng làm chàng cảm thấy êm đềm
lại bùi ngùi, chua xót. Chưa hề, từ trước tới nay, nào có ai nói với
chàng những lời thông cảm êm ái đó. Thật vậy, trong những năm tháng bàng
hoàng, phải vật lộn với học trình quá phức tạp, gặp nhiều khó khăn, rối
óc bù đầu trong phòng giải phẩu với tử thi, truân gian nghiên cứu với
vi trùng, bao gian lao khó khổ đó có ai biết đến chọ Ba chữ “bỏ đi thôi ”
đã bao phen xuất hiện trong tâm não của chàng, nhưng chàng vẫn kiên
nhẫn đến cùng.
– Làm y sĩ hẳn đòi hỏi rất nhiều nghị lực.
Cô gái nói tiếp:
– Thật tình em không hiểu một vị bác si y khoa
đã ra đời bằng cách nàọ Con bệnh thường là kẻ khó tính nhất trên đời, họ
xanh xao yếu đuối, nhăn mặt, nhó mày, rên xiết, kêu khổ la nhọc, thậm
chí có lắm bệnh nhân còn mất cả lòng tự ái nữa, thiệt mà!
Nàng ngưng tay lại, ném cục xà bông cào sọt rác, đi rửa tay rồi tiếp:
– Khi con người ta không còn tự ái thì thật là
đáng thương cho họ. Nàng xoay lưng lại nhìn vào chàng với ánh mắt chân
thành, cảm thông và đứng đắn. Trong khoảng khắc đó nàng không còn là cô
gái trẻ mà tỏ ra chín chắn nhiều, thông minh và hiểu đờị Ðường rất lấy
làm ngạc nhiên, đây là người đàn bà. Không đó là cô gái đi vào phòng
mạch mình, rồi ngã vào vòng tay mình trong đêm qua, sao cô ta lại hiểu
biết nhiều đến thế?
– Cô. thật sự là bao nhiêu tuổỉ
Đột nhiên chàng nêu lại câu thắc mắc đó.
– 24, đã đậu bằng cử nhân hồi năm kiạ
– Haị mươi bốn?
Chàng nhìn thẳng vào mặt nàng tỏ vẻ nghĩ ngợi:
– Saỏ
Nàng đưa tay lên vuốt má mình, lại hỏi:
– Bộ tôi đã già lắm rồi saỏ
– Chẵng già lắm đâụ
Chàng trầm ngâm tiếp:
– Khoảng chừng 32 thôi
– Hả
Như bị một cú đau, nàng nhẩy lên:
– Tôi đã già đến thế thật ả
– Với trí tuệ và kiến thức là 32, với hành động ấu tri là 13, còn về khuôn mặt và thân hình thì vừa đúng 19 tuổị
Nghe nói nàng nghẹo cổ, bỗng cười khúc khích:
– Anh thiệt là một ông bác sĩ lắm khôi hàị
Nàng vui cười, gương mặt đã nhanh chóng phục hồi nét tươi sáng, hoạt bát của cô gái trẻ trung. Nàng nói tiếp:
– Tưởng chúng ta cũng nên dời nơi tán dóc chứ,
đứng nói chuyện với một người con trai trong toilet coi sao được , dù em
là đứa con gái ưa lãng mạn đi nữạ
– Ờ, cô nên trở về phòng chẩn trị để còn tiếp tục chích nước biển.
Chàng dẫn đầu đi trước, nàng nối gót theo saụ Chàng lấy chai nước biển mới và sửa soạn đồ chích.
– Ồ không , không đâu
Nàng vội từ chối:
– Em tự biết sức khoẻ mình, giờ đã khoẻ như trâụ
mớ thuốc ngũ đã bị anh tẩy sạch hết, em bình phục rồi, chẵng cần phải
chích thuốc nữạ
– Cô cần, cô cần lắm!
Chàng trả lời dứt khoác:
– Ít ra cô cần phải chích thêm hai chai nữa mới
bảo đảm được trong cơ thế cô không còn chất độc. Tôi nghĩ rằng cô cũng
chẵng muốn để lại chứng “hậu di”.
– Chứng “hậu di”?
– Đúng thế
Chàng nói một cách khẳng định, rồi đẩy chiếc ghế đến trước mặt nàng nói dỗ ngọt:
– Nếu cô không muốn nằm nữa thì cứ việc ngồi đây chích cũng được.
Vừa dứt lời chàng ấn đôi vai nàng bắt ngồi xuống ghế và lấy bông gòn, ống chích rạ
– Em nghĩ
Cô gái vẫn dùng dằng:
– Em chẵng còn chóng mặt hoa mắt chi cả, khỏe lắm rồi mà.
Mặc kệ nàng nói gì thì nói, chàng đã ghim mũi
kim lại, đẩy cái dàn treo nước biển đến gần, nhìn rõ giọt nước biển đã
được nhỏ đều rồi, mới đưa nhẹ cánh tay nàng đặt trên tựa ghế.
– Bây giờ cô có thể thử dỗ giấc ngũ.
Chàng chưa dứt lời đồng hồ đã gỏ 7 tiếng. Cô gái lại nhảy nẩy lên, hoảng hốt hỏi:
– Mấy giờ vậỷ
-Thì 7 giờ sáng. Chàng thở dài một tiếng, bước
lại vách tường tắt đèn. Trời đã sáng hẳn rồi, suôt đêm qua như đánh giặc
chẵng bằng.
– Chết tôi rồi! Chết tôi rồi!
Cô gái la lên làm chàng giật mình:
– Cái gì? Có có làm sao không?
Chàng vội hỏi, chẵng hiểu lẽ gì, xem kỷ thì mũi kim chích chưa tuột rạ
– Chết rồi, bức thư tuyệt mạng của em đã bị bỏ quên trên bàn viết.
Nàng dùng bàn tay còn được cử động vỗ lia lịa vào trán:
– Tuyệt đối không thể để cho anh Thế Sở thấy bức thư đó được… Chết rồi, trời đất ơi!
Nàng đập vào trán càng lúc càng mạnh, khiến cho chàng hết sức lo ngại, vội hỏi:
– Có cách nào dấu đi không? Chẵng là cô còn có cô bạn gái ở chung cơ mà.
– Đúng!
Nàng sực nhớ lại, la to:
– Điện thoại! Cho em mượn điện thoại!
Chàng chạy vội lại bàn, xách cái máy điện thoại qua bảo:
– Nói số đi, để tôi quay giùm chọ
Chàng quay số xong, nghe thấy tiếng chuông reo bên kia đầu dây, liền trao ống nghe cho nàng.
– Chị Tử, em đâỵ
Bỗng nàng kinh hoàng, mặt tái mét nói chẵng nên
lờị Đoán chừng là bị đối tượng to tiếng gì đó, nàng đưa ống nghe ra cách
tai thật xa, mãi đến nữa phút sau mới đặt trở lạị Nàng âu sầu, chậm rãi
nói:
– Em ở trong phòng mạch bác si Ðường, ngay đối diện.
Nàng gác máy điện thoại lại, nhìn chàng bảo:
– Hỏng cả rồi!
– Thế nàỏ
– Ảnh biết hết rồi!
– Ảnh?
– Thì anh Thế Sở đó!
Nàng thiểu não, lo âu, ngẩng cổ lên tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại nói trong hơi thở:
– Ngay đêm qua, chị Tử đã phát hiện bức thư
tuyệt mạng của em, lại chẵng thấy em đâu, chị ấy quýnh lên gọi điện
thoại báo cho anh Thế Sở. Được tin, ảnh chạy tới nhà em nổi khùng lên,
rồi ảnh sẽ đến đây cho mà coi Chết thật, hỏng cả rồi!
Nhận thấy thần sắc nàng hết sức bất an, chàng khẽ bảo:
– Tôi bảo đảm chưa phãi ngày tàn của cô đến đâụ
– Những mà là ngày tàn của anh.
Bỗng nhiên nước mắt nàng trào ra như suốị lần
đầu tiên thấy nàng khóc, kể từ khi bước chân vào phòng mạch. Chẵng những
đã rơi lệ nàng còn run rẩy nữạ
Chàng ai ủi:
– Đừng lo, cô đã khỏi rồi phải không? Cô đã tốt lành rồi, cô còn lo gì nữạ
– Không, em chẵng tốt lành tí nào cả.
Nàng lắc đầu lia lịạ
– Cô nói saỏ Cô thấy chóng mặt không?
– Em buồn nôn.
– Cơn rửa ruột đã qua rồi, cô sẽ không nôn nữa
đau, chẵng qua là vì dây thần kinh bị căng thẳng đó thôị Cô hãy bình
tỉnh lại đi, trên đời chẵng có việc gì đáng phãi khiếp sợ cả.
Chàng nói chưa hết lời , đã phãi khựng lại vì
thình lình một tiếng “Đùng”, cửa phòng mạch đã mở tung, có một gã đàn
ông xông vào như cơn lốc, theo sau là cô con gái vừa chạy vừa la:
– Thế Sở, đợi tôi với, đợi tôi vớị
Ðường chạy vội sang bên phòng đợi, lớn tiếng hỏi:
– Ai đó, đừng la lối om sòm!
Gã đàn ông vừa thắng lại kịp lúc, tí nữa là đâm vào người Lý Mộ Đuờng.
Chàng định thần nhìn, cha chã!! là một chàng
trai thật khôi ngô tuấn tú, mũi cao mày đậm, có cái miệng trông hấp dẫn,
xem chừng là một tài tử điện ảnh, hèn chi cô nàng kia đòi yêu sống yêu
chết là phảị
– Băng Nhi đâu?
Với giọng nói hậm hực cấp bách, chàng trai đó, không, hắn có họ có tên hẳn hòi mà, là họ Từ, tên Thế Sở. Thế Sở hỏi tiếp:
– Băng Nhi đâủ
À, thì ra tên nàng là Băng Nhi, một cái tên khá
quái lạ Lý Mộ Đuờng chưa kịp trả lời, Thế Sở đã đưa tay đẩy mạnh chàng
qua một bên, xông thẳng vào phòng chẩn trị như vào chốn không người
– Băng Nhi!
Thế Sở thét to lên một tiếng, rồi nhảy vồ vào
như con thú dử, nắm áo trước ngực nàng đưa hẳn người lên như là diều hâu
tóm phãi con gà con. Mặt anh chàng đỏ bừng, rồi lại thét to:
– Băng Nhi, cô đáng chết lắm, sao cô không chết
phứt đi cho rồỉ Thế này là cô có ý giết tôị Cô khốn nạn lắm! Cô khùng
rồi! Cô….
Thế Sở vừa la vừa ném mạnh Băng Nhi xuống ghế
làm cho cả dàn treo lẫn chai nước biển ngã lăn xuống đất. “Bốp…beng”,
mảnh thủy tinh lại văng tùm lum. Ðường chạy tới la lớn:
– Ngưng tay! Ngưng tay, đây là nhà thương!
Song Thế Sở chẵng thèm để ý tới ai cả, anh ta
giựt ống chích của Băng Nhi vứt đi rồi nắm cằm nàng buộc phãi nguóc mặt
lên. “Bốp!”, không ai ngờ Thế Sở lại tát một bạt tai thật mạnh vào má
Băng Nhi làm nàng suýt té ngang.
– Cái anh này làm sao thể? Có chuyện gì thì nói tử tế chứ.
Ðường quýnh người lên định can ngăn Thế Sở ra
những lại bị anh ta gạt qua một bên, coi như trong phòng mạch chẵng có
ông bác si nầỵ Anh ta tóm chặt đầu tóc ngắn của Băng Nhi, mắng:
– Cô cắt bỏ mái tóc đẹp đi, tội cô đã đáng chết
lại còn uống thuốc nữa, cô độc ác quá mà! Cô có muốn chết thì cứ chết
đi, rồi chúng tôi cùng chết luôn thể! Cô chẵng bao giờ để cho tôi sống
yên đâụ
Thế Sở như là một người điên, chạy vòng quanh
như đi kiếm cái gì, bỗng anh ta lấy cái kéo cắt băng trên bàn bác si
nhét vào tay Băng Nhi, thét lên:
– Đây rồi, giết tôi đi! Hãy đâm thẳng vào trái
tim tôi! Đàng nào cô cũng đã làm cho trái tim tôi đẫm máu rồi! Cứ đâm
đi, đâm thẳng vào ngực tôi đi!
Mặt Băng Nhi tái mét, cái kéo roi xuống đất, nàng gượng đưa hai bàn tay run run ra bưng lấy mặt Thế Sở, nói trong nghẹn ngào:
– Hãy tha thứ cho em, anh Thế Sở. Từ nay trở đi em chẵng bao giờ dám làm vậy
nữa, van anh tha thứ cho em, em chẵng dám làm vậy nữa đâụ
Thế Sở như đã bớt cơn cuồng loạn, anh ta quỳ xuống vùi đầu vào lòng Băng Nhi, hai tay nắm chặt vạt áo nàng, nức nở:
– Em bắt anh phãi làm thế nào hở Nhỉ Tại sao em lại nhẫn tâm đọa đầy anh như thế nầỷ Tại sao, tại sao vậỷ
Nhi lấy hết sức lực mình nâng mặt Thế Sở lên
trong tiếng khóc, anh ta thụ động ngẩng mặt lên nhìn nàng một cách say
đắm. Rồi cái anh Thế Sở điên khùng, chẵng hiểu hắn là thằng người hay
đấng thần thánh nào đó lại thoát ra một lời yêu tha thiết:
– Nhi, em đã gầy đị
– “Tầm bậy! chỉ có một đêm ngắn ngũi mà làm cho
người ta gầy đi ả Huống chi đã cho chích nước biển liên tục?” Ðường nghĩ
buồn cườị
– Thế Sở!
Nhi khóc sụt sùi, giờ lại cười nắc nẻ:
– Anh đã hết giận em rồi ư? Anh đã sẳn sàng tha thứ cho em?
– Chẵng bao giờ tha được hành động này của em.
– Nhưng em đã hứạ
Nhi nói thật ngọt ngào:
– Em chả dám nữa mà.
Thế Sở nhìn vào mặt Nhi, Nhi cũng nhìn vào mặt
Thế Sở, rồi bất thần cả hai ôm chặt lấy nhaụ Ðường đứng nhìn ngơ ngác,
thật y như cặp đào kép đang diễn kịch! Chợt thấy đống thủy tinh vụn,
chàng liền xoay đi định vào trong lấy chổi ra quét dọn, nhưng vừa mới
xoay lưng là chạm vào một cô gái lạ mặt, eo ong, đùi dài trong chiếc sơ
mi trắng và quần Âu ống túm, hiện rõ thân hình mỹ miều, gương mặt tươi,
nước da trắng, đuôi mắt hơi nhếch, mũi hơi hểnh, cười thật duyên.
– Xin lỗi bác si, tôi là Uông Tử Quân, ai cũng
gọi tôi là A Tử. Ông có xem truyện kiếm hiệp “Thiên Long Bát Bộ” của Kim
Dung chưả Trong truyện đó có cô gái tên là A Tử, xấu tánh lắm, những
tôi không phải là A Tử trong truyện “Thiên Long Bát Bộ” đau, tôi tự nhận
là A Tử tốt, tôi rất tốt, vậy bác si cứ gọi tôi là A Tử cũng như ai đị
Cô nàng nói đã một hồi rồi nhìn Nhi và Thế Sở, tiếp:
-Bác si chớ lo ngại gì hai đứa nó, trường hợp
nảy lửa có tiếng cười tiếng khóc, có yêu có hận như vầy đã xẩy ra như
cơm bửạ Con người ta vốn có phần khác nhau, có người sống một cách bình
thản, có kẻ lại đòi sống sao cho oanh liệt, cho ra hồn. Hai đứa nó không
chịu sống trong bình thản nên một chuyện bình thuòng khi tới tay hai
đứa nó là trở thành oanh liệt. Phãi chăng đây cũng là một lối sống ra
hồn của con người theo bác sĩ nghĩ?
Ðường nghe cô ta nói sững người đị Cô A Tử này,
Nhi với lại Thế Sở nọ, họ là cái hạng người nào vậỵ Chàng đã sống đến 30
tuổi đời mà lần đầu tiên mới được gặp những nhân vật quá “xuất sắc” như
vầy, hầu như mỗi một người trong đám họ đều có một lẽ sống chẵng giống
aị Chàng há họng tắt lưỡi, ngơ ngác một hồi mới thoát ra được câu:
– Để tôi đi lấy chổị
– À, công chuyện đó để tôi lọ
A Tử tươi cười bảo:
– Chỉ có chổi chưa được đâu, còn phãi dùng đến
cục xà bông. Việc này tôi rành lắm, ông khỏi phãi chỉ chỗ, để tôi tự đi
tìm được rồi
Ðường chỉ đứng sững, chẵng biết phải nói gì thêm
nữạ Cả đêm qua đã làm đảo lộn hết qui luật sống của chàng! Bỗng nghe
đồng hồ gõ 8 tiếng, chàng giật mình. Sao đã 8 giờ rồi ả Hai cô y tá trực
phiên ngày là Ngụy Lan và Điền Tố Mẫn sẽ đến phòng mạch làm việc. Y tá,
khi nhắc đến y tá chàng lại nhớ Chu Châu, một cô gái bình thường và
sống bình thản… Bất giác chàng ngả người vào sofa, ngồi đăm chiêu nhìn
đám mua phùn đang còn tiếp diễn ngoài cửa sổ.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+