Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 5
Bốn
hôm sau, Nhi tới thăm Ðường lần thứ nhì, vẫn vào giờ khuya trong cơn
mưa mù và nhằm lúc chỉ có một mình chàng thôị Nàng tự đẩy cửa vàọ Trong
bộ thường phục gia cư, áo choàng bằng nhung màu xám, bâu và tay áo
chạy viền đào hồng, tựa như Pyjama nhưng kiểu cách hơn nhiều , không
trang sức, chẵng phấn son, càng hiện rõ vẻ đẹp thanh tú hơn nhiềụ Không
đợi mời, nàng tự động ngồi vào sofa, cuốn cả đôi chân lên sắp bằng vào
lòng ghế cho thoải mái như người nhà, rồi nói với chàng rằng:
– Em thấy bên này còn sáng đèn, nên đánh bạo qua thăm anh.
Ðường mỉm cười để cho hai chữ “hân hạnh” hiện
lên nét mặt thay vì lời nóị Chàng bước tới trước máy bán giải khát tự
động, bấm nút lấy cho khách một ly cà phê nóng. Bộ máy bán nước tự động
này do đề nghị của Chu Châu, để tiện cho bệnh nhân dùng trong lúc chờ
đợị
– Ừ, cafe ngon lắm.
Nàng húp một ngụm, chép miệng khen.
– Rất tiếc là tôi không có “tả pín lù” để đãi Nhị
– Thôi đi anh ơi, chớ có nhắc nữạ
Nàng thẹn đỏ mặt, rụt cổ bảo:
– Lần nào cũng chỉ làm phiền anh thôị
Sự thật thì đêm đó cũng chẵng có phiền gì cho
Ðường cả, sau khi về tới phòng mạch thì A Tử đã gọi điện thoại tới cho
hay Thế Sở đã ói sạch hết bát canh bông hồng, cho nên chàng khỏi phãi
làm gì cả, chỉ tiếc là chẵng ai được thuởng thức món “tả pín lù” ngon
lành của cô ta vì nồi canh đã cháy nám, khói bốc lên trần nhà, tí nữa là
bà láng giềng trên lầu cho gọi xe chữa lửa tớị
Vừa nghĩ đến đó, chàng bật cười
– Anh cười gì đó?
– Dễ gì thấy được Nhi…
Chàng đang tìm từ ngữ nào thoả đáng để trả lời:
– An phận như đêm nay phãi không?
Nàng đỡ lời cho chàng.
– Đúng thế
Lý Mộ Đuờng gật đầu bảo:
– Đúng với hai chữ “an phận”.
Nhi chớp mắt suy tư một hồi nói:
– Em vốn dĩ là một đứa gái rất ngoan, rất an
phận, thậm chí thưở nhỏ em yên lặng đến đổi những người chung quanh
tưởng chừng không có sự hiện dĩện của em nữạ Phãi nói là kể từ ngày quen
biết Thế Sở mới trở thành khùng khùng thế nàỵ
– Riêng tôi chẵng cho cô là khùng.
Lời chàng nói rất chân thành.
– Vậy thì anh cho là em như thế nào?
– Theo tôi thì Nhi rất dồi dào về tình cảm, đã
dám yêu, dám chịu dám làm, nhiệt tình nóng bỏng như hoả lò. Tên cô phãi
gọi là “Hoả Nhi” đúng nghĩa hon là “Băng Nhi”, bởi sức nóng của cô đủ để
thiêu rụi cã nữa trái đất này!
Nàng cũng cười theọ
– Thật vậy, tôi chẵng khoa trương đâu, thật tình
là lần đầu tiên tôi mới gặp được cô gái như cô. Trước ngày Nhi xuất
hiện, tôi hằng ngày nghĩ rằng mỗi cô gái đều tựa như dòng sông nhỏ, dịu
hoà, uyển chuyển và yên tịnh. Cô nên nhớ tôi là y sĩ, hằng ngày tiếp xúc
lắm hạng người , song đời sống của tôi vẫn rất đơn thuần. Hôm đó. A Tử
nói đúng, có kẻ sống bình thản, có người sống oanh liệt, riêng tôi thì
vào hạng bình thản mà thôị
Nàng mỉm cười hỏi:
– Như vậy chẵng tốt sao?
– Trước đây tôi vẫn cho là tốt.
– Trước đây là bao lâu?
– Tức là trước khi Nhi xuất hiện.
Nàng hơi xúc động hỏi:
– Có liên hệ tới em nữa sao?
– Dĩ nhiên là có.
Chàng lại cười bảo:
– Giả thử cô chưa biết trên thế giới này có món
cà rem thì cô được uống một ly nước đá đã thấy thoả mãn rồi Cô chưa biết
còn có thứ áo lông chồn quý giá thì mặc chiếc áo bông đã thấy dễ chịụ
Cái tham vọng của cô như người ta sở dĩ có là do nơi hiểu biết quá nhiềụ
Chẵng hạn như, những thổ dân đến nay còn ăn lông ở lỗ trên lục địa Châu
Phi vẫn cứ vui sống như ai, khi họ săn được một con thú rừng là nổi
trống lên nhảy múa ăn mừng cả ngày đêm, nguồn vui hồn nhiên đó là do nơi
họ vô tri vậỵ
Nàng để ý theo dõi chàng lý luận, nhưng lại bảo:
– Em vẫn chưa hiểu cho lắm.
– Được rồi, để tôi nói thẳng cho cô hiểụ Trước
khi cô xuất hiện, tôi cứ cho rằng chuyện tình cảm giữa gái trai vốn là
bình thường, bắt đầu từ chỗ quen nhau, thu hút nhau rồi tiến tới việc gả
cưới cho nhau, rồi họ sanh con đẻ cái, mọi việc tiến triển theo luật
nhu cầu “Tự Nhiên”. Còn bảo yêu nhau đến mức long trời lỡ đất, chết đi
sống lại, đó chỉ là tình tiết được diễn tả trong tiểu thuyết của nhà văn
thôi, làm gì có được trong đời sống thực tế.
– Ừng!
Nhi chỉ “Ừng” lên một tiếng, rồi tiếp tục lắng nghẹ
– Mãi đến sau ngày cô xuất hiện tôi mới mở mắt
ra thấy rõ trên đời này quả thật có thứ tình yêu kinh thiên động địa, do
đó trong thâm tâm tôi nảy ra cảm giác hâm mộ vô cùng.
Nàng đảo mắt cười khúc khích:
– À, em hiểu rồi, giờ anh đã gạt bỏ niềm vui thoả mãn nguyên thủy rồi chớ gì.
– Đúng thế đấỵ
Nàng hơi trầm ngâm rồi bảo:
– Nhưng đời sống của em đâu có đáng gì cho anh hâm mộ. Anh tưởng rằng em sống sung sướng lắm ư?
– Không, tôi biết cô đang sống trong đau khổ, phiền lụy nhưng lại rất kích thích và thấm thíạ
Nghe nói, Nhi sững người lên, nàng nhìn thẳng vào mặt chàng bảo:
– Nè, Lý bác sĩ, anh là con người dễ sợ!
– Sao?
– Anh là bác sĩ nội khoa, nhi khoa ư? Em tưởng anh là một bác sĩ tâm lý.
– Tôi có đi tìm hiểu tâm lý đi chăng nữa cũng là
kể từ sau ngày cô xuất hiện. Hơn thế nữa, nếu cho là tôi tìm hiểu cô,
chi bằng bảo rằng tôi đang phân tích chính bản thân tôi còn đúng hon.
Vâng, tôi hiểu đời sống của cô hiện nay chẵng đáng hâm mô, nhưng thứ
tình cảm nồng nhiệt ấy đã làm chấn động tâm hồn tôị
Chàng lại nhìn thẳng vào mặt nàng hỏi một câu bất ngờ:
– Tại sao cô lại trả giá quá đắt cho một người đàn ông?
Nàng hơi ngập ngừng rồi hỏi lại:
– Anh ấy đáng cho em trả giá cao, có phải vậy không?
– Đúng hay không là hoàn toàn do chủ quan của
mình, khi cô cho là đáng thì tức nhiên đáng. Những tại sao vừa rồi cô
lại ngập ngừng?
– Vậy sao?
– Cô có đấỵ
Nàng giật mình bảo:
– Em mong rằng anh…
Bỗng nhiên nàng thoát ra một câu không kịp kiểm soát:
– Anh không có ý chia rẽ tình cảm của em thì phải
Ðường thẳng lưng lên, cảm thấy mình đã lỡ lời, song vẫn cương lại rằng:
– Tôi cần làm như vậy sao? Có lợi gì cho tôi?
– Anh tự hỏi trong tìềm thức của anh đỉ
– Hỏi tiềm thức của tôi?
Nhi mỉm cười rằng:
– Chiếu theo cũng cách phân tích của anh, thì
mọi người đều có sẵn tiềm thức trong đáy lòng, khi chưa biết có cà rem
thì thoả mãn với nước đá, những đến khi đã biết có cà rem rồi mà mình
chẵng được nếm thì lại muốn cho kẻ khác cũng không được ăn.
Nàng ngồi thẳng người lại, vươn vai một cái rồi tiếp:
– Thì dầu anh có cái tâm thái đó cũng là một sự tự nhiên thôi, đó là tình người mà, anh chớ nên áy náy hay bực mình vì nó.
– Tôi áy náy?
Đến lượt chàng giật mình.
– Tôi có bực mình hay sao?
– Anh có đấy!
Nàng học theo lối nói của chàng vừa rồị Hai người nhìn nhau, rồi cả hai đều bật cười Bỗng Nhi bước xuống ghế bảo:
– Thôi đã quá khuya rồi, anh cũng nên đi nghĩ.
Nàng tiến đến cửa xoay lưng lại bảo:
– Được tiếp chuyện với anh là điều quí hóa vô
cùng, anh không những là một vị bác sĩ tốt, còn là một người đàn ông có
chiều sâu đáng mến.
Nàng mở cửa để lại câu chót:
– Chào tái ngộ
Tự nhiên Ðường vung tay ra như muốn gọi nàng lại
nhưng thôị Cuộc dạ đàm này đậm nồng sắc thái lãng mạng, nên trong thâm
tâm chàng vần còn quyến luyến, muốn kéo dài thêm, tiếc rằng nàng đã đi
xa rồi, khi đến đã phiêu phất mà lúc đi cũng bay bỗng như một nàng tiên.
Lần kế tiếp, Nhi xuất hiện cũng vào giờ khuya,
nhưng lần này không chỉ có một mình nàng mà còn dẫn theo cả Thế Sở cùng A
Tử nữạ Khi họ hớn hở tiến vào nhà, Nhi chạy thẳng tới bắt tay Ðường
cười bảo:
– Chẵng lẽ anh chỉ biết có công việc thôi sao?
Ngày nào em đi ngang qua phòng mạch, anh cũng đang khám bệnh, chỉ biết
có khám bệnh và khám bệnh thôi! Trước kia ai ao ước được làm bác sĩ, hẳn
bây giờ đã thấy nỗi khổ của bác sĩ chưả Thôi đóng cửa đi, đến phố Hoa
Tây ăn đêm với tụi này nàỵ
Thế Sở cũng nhiệt tình không kém, vỗ vài Ðường hối hả rằng:
– Tôi còn nợ bác sĩ một bữa “tả pín lù”, kỳ rồi
lỗi tại tôi hết. Đêm nay bác sĩ có quyền phạt tôi đãị Đi đi! Anh thích
món nào tôi cũng chìu hết.
Tuy nhiên, tôi xin nói trước là tôi không ăn
đuợc thịt rắn, nếu anh vào tiệm rắn thì tôi chỉ còn cách đứng ngoài cửa
chờ thôị Thằng này chẵng biết sợ gì hết, nhưng không hiểu sao hễ thấy
rắn là ớn cả da gà.
A Tử đùa:
– Chẵng hiểu phố Hoa Tây có những món ăn “tiềm bông hồng” hay là “chiên xào bông hồng” chi chi không?
– Này A Tử, người quân tử không bao giờ soi mói chỗ đau của người ta đấy nhé!
Thế Sở trợn mắt la, nhưng A Tử lại khom lưng cười hóm hỉnh:
– Có bao giờ tôi dám tự nhận là quân tử đâu, bởi tôi nằm trong hạng người mà Đức Khổng Tử không ưa nhất.
– Đức Khổng Tử
Nhi ngạc nhiên hỏi:
– Chị định nói gì tới Lão Phu Tử
– Nghe đây: “Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nan dưỡng
giả”. Phu Tử đã bảo là “Chỉ có người đàn bà và kẻ tiểu nhân là khó nuôi
dạy nhất” đó sao?
Cả bốn người đều ôm bụng cười , họ cười trẻ trung, vui tươị Một lần nữa Nhi kéo tay Ðường bảo:
– Thôi đi mà, đi với tụi này đi! Hãy tạm rời nơi
sặc mùi alcol với nước khử trùng của anh đi, theo tụi này đi huởng lẽ
sống của người đời, kẻo rồi ngày nào anhũng cứu sống người ta mà lại
chẵng bao giờ tìm hiểu lẽ sống của chính mình.
Cuối cùng là Ðường khóa chặt cửa phòng lại, theo bạn đến phố Hoa Tâỵ. Chàng
không còn nhớ đã bao lâu rồi mình chưa đặt chân
đến đuòng phố nàỵ Ở đây đèn đuốc sang choang, chợ đêm tấp nập, các sạp
nối liền nhau, thức ăn, đồ dùng, áo quần, giầy dép, đồ chơi trẻ em…
chẵng còn thiếu món nàọ Nhi đề nghị:
– Trước tiên, tụi mình đi ăn canh mực tươi cái đã.
Mọi người đều tán thành. Sau khi ăn xong canh mực tươi nàng lại đề nghị:
– Đi ăn lươn nuớng nhé?
Cũng chẵng ai phản đốị Ăn xong lươn nuớng rồi nàng lại đòi:
– Tôi muốn ăn đậu đỏ đá bào cơ.
Mọi người đều chiều theọ mặc dù mùa đông giá
lạnh, phố Hoa Tây vẫn có bán đậu đỏ đá bào như thường. Mỗi lần ăn xong
một món nào là hai gã đàn ông tranh nhau trả tiền, nhưng lần nào Thế Sở
cũng giành được quyền ưu tiên. Hắn dùng bàn tay to lớn nắm chặt cườm tay
Ðường bảo:
– Không được , anh đã biết tôi đã ân hận đến mức
nào vì cái lỗi làm hỏng cuộc chơi tuần rồi? Đêm nay nhất định là mọi
chi phí đều do tôi đài thọ hết.
– Bác sĩ cứ để cho ảnh “mại tán” đi thôị
Nhi cười bảo:
– Vả chăng ăn quà vặt tốn kém có là bao, kỳ tới đến phiên anh mời khác, không chừng tụi này đòi vào nhà hàng Lai Lai cho mà coị
– Đúng, đúng. Đàng này đang tính như vậy đó. Sao Nhi lanh tánh quá vậy, chưa gì đã đi guốc từ trong bụng người ta, tôi chịu thuạ
Nhi nhìn Thế Sở cười híp mắt bảo:
– Cái anh này thiệt mà, từ khi húp bát canh “Hoa hoè hoa sói” của người ta, đâm ra càng ba hoa hơn trước.
Cả đám lại ôm bụng cườị Quả là một đêm tươi đẹp,
mỹ miều khả ái, ai nấy nói chuyện đùa bằng thích. Sau khi ăn xong đậu
đỏ đá bào thì đêm đã quá khuya, gió bấc buốt người, hơi lạnh tự trong
bụng nhô lên, Ðường quên mình là bác sĩ, mặc cho cái bao tử của có có
chịu đựng được không, chàng đề nghị:
– Chi bằng chúng ta đi nhắm chút rượu cho đỡ lạnh.
– Hay đó.
Thế Sở hăm hở hưởng ứng trước:
– Đề nghị này vừa ý tại hạ. Đi! Đêm nay cho chúng mình “Bất túy bất qui” (chưa say chưa về) xem nàọ
– Mà hai cô có nhậu được không đó?
Ðường hỏi họ.
– Đứa nào không uống là con chó con!
Nhi đáp.
– Cha!
A Tử cười nhạo:
– Tửu lượng tuy hạn hẹp nhưng tửu đởm có thừa, tửu hứng rất cao, còn tửu phẩm thì số dzách.
– Đừng có nghe cô ta nói khoác.
Thế Sở chỉ mặt Nhi bảo:
– Ai đã có lần uống say rồi khóc bù lu bù loa đòi “Má” đấy?
– Coi kìa, lại hủy báng người ta!
Nhi trợn mắt cải lại:
– Hoàn toàn là hủy báng có ác ý, bác sĩ chớ nghe
ảnh phá hoại danh dự của em. Thì cứ vào quán nhậu rồi anh sẽ biết tửu
phẩm của con nhỏ nàỵ
Thế rồi họ kéo nhau vào một quán ăn bình dân,
gọi hai chai “Thiệu Hưng” Tự rót cho đầy ly, rồi cụng nhau tề hô một
tiếng “Dzô!”, người cổ lên ực hết vào bụng. Khi ly thứ nhì cũng đã rót
thì Ðường bắt đầu khơi chuyện, chàng lần lượt nhìn qua ba người bạn rồi
bảo:
– Các bạn nhận thấy thế nào là lẽ sống của con
ngườỉ Lẽ sống đó chính là ở các bạn đấy! Từ khi quen biết các bạn, đời
sống của tôi đã hé mở cánh cửa mới , ngộ ra hỉ, nộ, ái, lạc của kiếp
người là mãnh liệt như thế đó! Trong thế giới tình cảm là tràn trề như
thế đó!….
Chàng muốn tả nhiều hơn nữa, những chưa tìm ra câu nào thoả đáng hơn, bèn kết thúc rằng:
– Các bạn đều là con người khả ái như thế đó!
– Cạn chén.
Nhi hô lên một tiếng, rồi ngữa cổ ực một hơi hết ly rượu thứ nhì. Thật ra sau khi cạn ly đầu nàng đã ngà ngà rồị
– Cạn chén.
Thế Sở hưởng ứng theọ Thế rồi ai nấy đều cạn hết
ly thứ nhì, tiếp theo là ly thứ ba, rồi thứ tự họ dốc gần hết cả chai
“Thiệu Hưng”. Rượu đã đem lại cho họ bầu không khí ấm cúng, nồng nhiệt,
kéo khoảng cách giữa con người lại càng gần nhau hơn. Tự nhiên Ðường lại
trở thành con người hay nói, chàng đã nói nhiều chẵng kém gì Thế Sở.
Còn Nhi thì đích thật là tửu phẩm cao, hễ chén tới tay là hào phóng
chẵng chịu thua con traị Sau mấy ly rượu, nàng đòi “độ quyền” với A Tử.
– Nè, hễ ai thua là phãi uống nghe!
Cô này một ly cô kia một chén. Ðường trố mắt
nhìn hai cô gái, tưởng đâu họ cũng chơi như con trai, khi ngắm kỹ lại
mới thấy rõ nào là “cái kéo”, “cây búa”, “miếng vãi”, thì ra hai cô đang
“oảnh tù tì” đó mà, chàng bật cười khanh khách, tí nữa là bật luôn
chiếc ghế xuống sàn.
Thế Sở nâng ly lên mời Ðường:
– Này Lý bác sĩ.
– Tao là Ðường.
Chàng thân mật bảo:
– Tao có tên đàng hoàng.
– Ờ, thì Ðường. Mày coi hai con nhỏ này ai mà chịu nổị Mày cứ nói thật đi, A Tử dễ thương hay Nhi dễ thương?
Ðường hơi bối rối trước câu hỏi đó. Tuy nhiên, chàng cũng nhận chân ngắm kỹ hai cô gái, rồi bảo:
– Tao thấy tánh nết hai cô hơi giống nhaụ
– Không, chẵng có giống đâụ
Thế Sở lắc đầu bảo:
– Chỉ có thể nói là sở thích hơi giống nhau,
những tánh tình thì khác hẳn. Nhi nhiệt liệt, A Tử điềm đạm. Nhi sắc
bén, A Tử bình dị Nhi nóng như lửa, A Tử mát như nước…
Thế Sở cạn thêm một ly nữa rồi tiếp:
– Chừng mày quen lâu với hai đứa nó thì sẽ thấy
cả hai rất khả áị nếu tao mà có thể “Nhất tiễn song điêu” thì hay biết
mấỵ Ha Ha!
– Anh say rồị
Ðường không muốn để Thế Sở nói nhiều hơn nữạ
– Chưa say đâụ
Thế Sở lắc đầu lia lịa, rồi tiếp:
– Xưa nay tao vốn chống đối thứ tư tưởng bảo
thủ, cổ hữu của xã hội Trung Quốc, duy chỉ có cái chế độ đa thê là tao
giơ cả hai tay tán thành. Nhất là khi xem bức tranh “Cửu Mỹ Đồ” của
Đuờng Bá Hổ càng làm cho tao mê tít đi thôi!
Nhi vừa thua cuộc, tự tay rót đầy một ly rượu nhưng không uống, bất thần nàng xoay lại tưới hết lên đầu Thế Sở lớn tiếng bảo:
– Đây là ly rượu của “Đệ Nhất Mỹ” mời anh!
Tiếp theo đó, A Tử cũng rót đầy ly rượu tưới lên đầu Thế Sở bảo:
– “Đệ Nhị Mỹ” mời đây!
Kịp khi Nhi nâng ly rượu thứ ba lên thì Thế Sở
nhanh chân nhảy ra khỏi ghế chẵng những không có vẻ giận tức. Anh ta
chạy sang phía hai cô, dùng tay trái ôm Nhi, tay phãi chận A Tử lại, lém
lỉnh nhìn từ cô nàỵ sang cô kia, khề khà bảo:
– Các cô hẳn biết Lý Bạch chứ? Tôi thích nhất hai câu thơ của Lý ông đã viết rằng:
Cụ hoài dật hứng tráng tư phi
Dục thượng thanh thiên lãm nhật nguyệt!
(Nỗi lòng cảm hứng như bay bỗng,
Lên tận mây xanh bên trời trăng)
Tham vọng của cụ Thi Thánh này thiệt lớn quá
trời, định bay lên tận không gian tay trái ôm mặt trời, tay phãi ôm mặt
trăng. Thế Sở này chịu phục sát đất! Bây giờ thì mặt trời và mặt trăng
đang ở hai bên tả hữu của ta đây! Anh ta vung tay ra ôm choàng cả hai cô
gái và lắc mạnh cái đầu cười khanh khách, mặc cho những giọt “Thiệu
Hưng” văng lên mình mẩy hai cô, rồi bảo:
– Xưa nay chưa thấy qua mặt trời và mặt trăng lại biết làm mưạ
Cử chỉ khôi hài của Thế Sở làm cho hai cô gái
cũng cười hể hã. Chừng đó Lý Mộ Đuờng mới thấy yên bụng. Nói cho ngay,
khi chàng thấy Nhi tưới rượu lên đầu Thế Sở chàng lo ngại thật, tưởng
chừng trận kịch chiến lại sắp mở màn, nhưng bây giờ chẵng những không có
nguy cơ mà còn tạo thêm một thú vui nữạ Chàng nổi hứng nâng ly lên tười
cười bảo:
– Đêm nay quá vui, tôi mời các bạn cạn thêm chén này nữạ
– Vô!
Nhi hưởng ứng nồng nhiệt. Ðường gần như chẵng
còn nhớ rõ đêm đó chàng về tới nhà bằng cách nào nữa, chỉ nhớ mang máng
là bốn phương đã dắt díu nhau, chân nam đá chân xiêu đi dài dài trên
đuòng phố. Trong khi đó, Nhi vừa đi vừa cất giọng nghêu ngao hát đi hát
lại có bốn câu:
Em theo anh tới góc biển chân trời,
Dẵm mòn muôn ngàn non núi,
từ xóm lạ cho đến nhà anh.
Em theo anh tới chân trời góc biển,
Dẵm nát bao chuỗi tháng ngày,
từ mái đầu xanh cho đến tóc bạc răng long!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+