Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 9
Đây
là một buổi họp mặt cuối tuần đáng ghi nhớ. Ba bạn thân, một trai hai
gái với bữa ăn thịnh soạn. Ðường và Nhi đều ăn uống thả dàn, riêng A Tử
chưa hoàn toàn dứt được ám ảnh của Thế Sở, vẫn còn sót lại chút hoài
nghi, nên nét mặt hơi u sầu, cử chỉ hơi gượng gạọ Trong khi dùng bữa,
nàng hay nhìn lén Nhi và Ðường, dường như có ý định tìm tòi điểm chứng
minh nào đó từ trong sắc diện của hai người bạn. Để tạo không khí cởi
mở, Ðường gọi một chai “Trúc Diệp Thanh”, nhưng chàng giao hẹn mỗi người
chỉ uống có chừng thôi để giữ phong thái cao nhã. Sau vài chén vào
bụng,
Nhi lại vui chuyên như pháo rang, nàng luôn miệng với A Tử rằng:
– Chị biết không, Mộ Đuờng đã dạy cho em bao
nhiêu sự việc mà trước đây em chưa hề biết tôị Thật tình, trước mặt ảnh
lúc nào em cũng là nhỏ bé cả. Mộ Đuờng bác lãm, uyên thâm, phãi trải qua
một thời gian nào đó chị mới hiểu được con người ảnh.
– Há, a hưm.
Trước khi mở lời , Ðường tằng hắng một cái để
sửa soạn cho cuống họng của mình một chút, bởi nhất thời chàng chưa
thích ứng được lối ăn nói hoạt bát, thiếu hàm súc của Nhi, lời tán
thưởng của nàng làm cho chàng cảm thấy ngượng ngùng.
– Lại nữa rồi Nhi, sao em hay khoa trương quá!
Nàng vẫn nhiệt thành bảo:
– Em có nói thêm cho anh đâụ
– Thôi , được rồị
Chàng ve vãn:
– Em có chịu ăn đầu cá không, để anh xẻ?
– Đó là cái chắc, em thích đầu cá nhất. A Tử, chị em mình chia nhau nhé.
Ðường chẻ đầu cá làm đôi, chia cho mỗi cô một nữa A Tử vừa ngoạm đầu cá vừa nhìn Nhi bảo:
– Nhi, tao nghĩ rằng, lần này là mày “tuyệt xứ phùng sinh” đấỵ
– Không đâu, A Tử ạ
Nàng trở giọng nghĩêm chỉnh:
– Mấy bữa nay tự xét lại bản thân mình, em đã
bắt gặp một sự phát hiện mới , thật sự em đã yêu Mộ Đuờng tự lâu rồi,
chẵng qua là chính em cũng chưa biết đó thôi, bằng không thì làm sao chỉ
vỏn vẹn trong ba ngày mà có thể yêu nhau tha thiết như vậy được? Em còn
nhớ kỹ, ngay bữa đầu bước chân vào phòng mạch của ảnh, thấy ảnh ngồi
nghiêm nghị như một vị thần hộ mạng của em, rồi từ đó bốn đứa mình kết
thành bạn thân, thường đi chơi chung, ảnh đóng nhiều vai trò khác nhau,
trong đời sống của em, là ân nhân cứu mạng, bạn tri kỹ và là đối tượng
để em thổ lộ tâm tình… Chị nghĩ coi, nếu chị có một người đàn ông nào
mà đóng nhiều vai trò như thế trong đời sống của chị, thì liệu chị chẵng
yêu người đó được không?
Ðường vừa hài lòng vừa cảm động, ngắm Nhi với cái nhìn mới mẻ hơn nữạ
Nhi ơi, em làm cho anh say thêm nữa rồi! Qua lời Nhi, A Tử cũng thấy thấm thía, nàng nhìn Nhi bảo:
– Đây đúng là Nhi chánh hiệụ
Rồi lại nhìn Ðường:
– Mộ Đuờng, tôi đã bảo với anh, đời của Nhi là
đời oanh liệt. Anh nghe nó nói là đủ biết rồi, một lần nữa, nó lại yêu
một cách oanh liệt đó. Mộ Ðường, vậy anh hãy nắm vững nó, thậm chí phải o
bế nó, chớ để nó bị tổn thương lần nữa, đồng thời anh cũng nên cẩn
thận, coi chừng đừng để chính anh bị tổn thương nhé.
– A Tử, cô cứ yên chí đị
Nhi cười nắc nẻ:
– Mộ Ðường là bác sĩ, ảnh biết cách phòng ngừa
tổn thương mà. Hơn nữa, khác với Thế Sở, bản tánh ảnh lương thiện, chẵng
bao giờ gây tổn thương cho ai đâụ
Nàng quay sang Ðường hỏi:
– Anh có thể gây tổn thương cho em không?
– Rất có thể, vì biết đâu anh lại là một thầy thuốc dỡ.
Chàng thành thật bảo:
– Thú thật là anh rất lo ngại nhỡ gây tổn thương cho em thì saọ
– Làm gì có Làm gì có chuyện đó.
Nàng vội cãi lại:
– Thấy một con kiến què chân, anh cũng vội vàng đi bó thương cho nó kia mà.
– Coi kìa!
Ðường cướp lời Nhi:
– Chính cái cá tính này của em làm cho anh rất
lo ngại có thể gây tổn thương đến em, bởi em cứ nhất mực nghĩ theo lý
tưởng một chiều của riêng mình. Nói cách khác là em mỹ lệ hoá tất cả
những gì em đang thấy, em đang tiếp xúc và em thần tượng hoá anh luôn.
Nhi ạ, anh là một con người, người phàm tục ai cũng có khuyết điểm. Cho
nên điêù anh lo ngại nhất là có một ngày nào đó, khi em phát giác ra
khuyết điểm của anh tức là lúc em bị tổn thương nặng đó.
– Không , không đâụ
Nhi lắc đầu lia lịa:
– Những ưu điểm và khuyết điểm của con người đâu
phãi tuyệt đốị Khuyết điểm của anh, với người ta có thể kể là khuyết
điểm, trái lại, biết đâu chừng đó là ưu điểm đối với em. Giữa hai con
người khi cảm ứng, thu hút lẫn nhau, thì chính khuyết điểm lại trở thành
ưu điểm.
Nàng hạ thấp giọng nói tiếp với chàng một cách chân thành:
– Yên chí đi, em sẽ không bao giờ bị tổn thương bởi khuyết điểm của anh đâụ Thật mà, nhưng về anh…
Nàng có vẻ ngập ngừng:
– Có thể bị tổn thương bởi khuyết điểm của em.
– Em?
Chàng nhướng mắt nhìn Nhi cười bảo:
– Em mà cũng có khuyết điểm à?
Rồi chàng gật gù tiếp:
– Ờ há! bên môi hãy còn sót cái “nốt ruồi mỹ nhân” chỉ “khuyết” có một “điểm” đó thôị
– Cái anh nàỵ
Nhi cười ngất ngưỡng, tí nữa là té nhào vào lòng A Tử.
– Chị coi, cái ông thầy thuốc này bình nhật đạo mạo ra phết, thế mà cũng khôi hài như ai!
A Tử hết ngắm Nhi lại nhìn Ðường, bỗng nhiên nàng đề nghị:
– Theo tôi nghĩ, hai người hãy đi kết hôn ngay tại tòa Công Chứng cho rồị
Nhi sững sờ nhìn A Tử:
– Chị bảo kết hôn ngay, sớm quá chăng?
– Chẵng có sớm đâụ
A Tử sốt sắng bảo:
– Chỉ trong ba hôm mà hai người đã yêu nhau tha
thiết như vầy, vã lại có thể coi khuyết điểm của nhau thành ưu điểm được
thì thừa sức lấy nhau chớp nhoáng rồị Hai đứa bây kết hôn, tao phụ
trách tìm người chứng kiến chọ Thật ra thì nhân chứng đã sẵn sàn rồi,
tao với Chu Châu đứng ra làm chứng cho, chịu hông? Theo tao thì làm
nhanh có nhiều điều lợi, điều lợi thứ nhất là tránh được “dạ trường đa
mộng”.
Nghe A Tử nói Ðường cũng hơi khớp, những nghĩ lại thì rất có lý. Chàng nhìn Nhi cười hỏi:
– Em nghĩ sao về đề nghĩ hảo ý của A Tử
Nhi giật mình hỏi lại:
– Bộ anh nói thật hả
– Dĩ nhiên.
Nhi có vẻ bối rối, do dự, trầm ngâm một hồi mới bảo:
– Không lẽ cả đến “hôn nhân đại sự” mà anh cũng chẵng cần có sự đồng ý của cha mẹ anh saỏ
– Kết hôn vốn là chuyện riêng của anh.
Chàng thành thật bảo:
– Dù cha mẹ anh có đồng ý hay chăng thì anh cũng
sẽ làm theo ý định của anh. Tuy nhiên, về mặt lễ độ tưởng cũng nên
trước tiên là em về Đài Trung với anh một chuyến ra mắt cha mẹ anh, rồi
sau đó anh cũng về Cao Hùng với em cho phải lẽ.
– Ớ, ớ, không được đâụ
Nhi ngắt lời Ðường:
– Chính em không thể chịu nổi những tục lễ đó!
Bỗng nhiên nàng tỏ ra bứt rứt pha lẫn u sầu:
– Em xin lỗi, bao nhiêu thế tục về hôn nhân đều
sẽ làm cho em cảm thấy khó chịu, gồm cả việc bái kiến thân nhân của đôi
bên, buộc em làm quen với những người lạ, rồi cứ phải cử hành nghi
thức… thậm chí đến cả vấn đề cơm canh mắm muối, sanh con đẻ cáị Trời
ơi!
Nét vui tươi trên mặt vừa rồi đã biến mất, như
bị rơi xuống vực thẳm, nàng tỏ ra yếu đuối, nhút nhát hơn bao giờ hết và
hạ thấp giọng rằng:
– Đây anh xem, đó chính là những khuyết điểm của em. Em nghĩ rằng Thế Sở có một câu nói rất đúng “em chưa truởng thành!”
Chết thật! Sao lúc này mà lại lôi cái bóng ma của thằng Thế Sở ra hở Nhỉ
Ðường nghiêng mình nắm tay nàng an ủi:
– Nhi nghe đâỵ
Với giọng khẩn thiết:
– Anh hoàn toàn thông cảm với những gì em ái
ngại, những cái đó chẵng những em ngại, có rất nhiều người cũng thấy
ngạị Anh hứa với em là sẽ không đề cập tới vấn đề gả cưới nữa, chừng nào
em chưa sẵn sàng về tâm lỵ Sở dĩ anh tán thành lời đề nghĩ của A Tử cốt
là để em thấy rõ quyết tâm của anh, về phần anh thì bất cứ lúc nào cũng
sẵng sàng cả.
– Nhưng mà.
Nhi có vẻ hồi hộp hỏi:
– Anh có đợi đến khi em lớn lên, cho đến chừng em sẵn sàng về tâm lý không?
– Anh sẵn sàng đợị Nhưng em cũng đừng nên bắt anh phải đợi quá lâụ
– Lâu là bao lâu?
– Chẵng hạn như 100 năm, 200 năm.
Chàng cười tiếp:
– Tuổi thọ của người ta đâu có cao đến thế, chỉ
có nhà văn mới hay dùng câu “Thiên trường địa cửu” đó thôi, anh không
dám hứa thiên trường địa cửu với em bởi vì tới chừng đó chúng ta đã trở
thành cát bụi cả rồi, có khi nào cát bụi lại ân ái với cát bụi, phãi
không?
Nét mặt Nhi sáng sủa trở lại ngay, nàng cười:
– Cái anh này thiệt là khéo ăn khéo nói dễ sợ.
Chẵng những phản ứng bén nhạy, tư tưởng lại sâu sắc. Mộ Ðường, anh nói
thật đi, anh có cho là con người em quá nông cạn không?
– Nông cạn? Tại sao em lại diễn tả bằng từ ngữ nàỷ
– Bởi chính em cũng chẵng hiểu nổi em.
– Chính kim cương cũng chưa hề biết bản thân nó quí giá tới mức nàọ
Im lặng tự nãy giờ, A Tử không trầm mặc được nữa, nàng đứng dậy:
– Tôi nghĩ rằng tôi có mặt ở đây là thừa, càng nghe các người lý luận càng thấy mặc cảm chẵng bằng aị Thôi , để tôi rút luị
– Không được , không được.
Nhi nắm tay kéo A Tử lại:
– Dễ gì hôm nay chúng ta có được một ngày chung vui như thế này mà chị lại bỏ đi cho đành.
– Vậy thì dù muốn dù không, đến lúc này A Tử cũng phãi nhìn nhận là Ðường đã yêu Nhi thật tình.
Nàng nhìn chàng cười bảo:
– Anh cũng chẵng nên tiếc lời ban cho đằng này một câu hay ho nào coi Nhi là kim cương, còn tại hạ là thứ gì?
– Cũng là kim cương.
– Phãi chăng là nhũng hột kim cương vụn, để gắn chung quanh chiếc nhẫn hột xoàn lớn?
– Ôi thôi , tôi xin giơ cả hai tay lên đầu hàng các cô.
Chàng đứng dậy bảo:
– Tôi đề nghị chúng ta đi xem phim đị Bây giờ
tôi đã biết, lưỡi gươm môi giáo của hai người đàn bà chung lại là thiên
binh vạn mã cũng phãi thuạ Thôi, hãy đến phố Tây Môn xem một chầu xi nê
đị
Hai cô gái đều cười đắc ý, không khí hòa thuận
trở lại với ba ngườị Họ dìu nhau đi dạo phố, hai cô gái lựa mua vài ba
món trang sức và đồ dùng riêng của nữ giới, nhiên hậu dẫn nhau vào rạp
xem phim. Nhi vốn là tay mê điện ảnh, xem xong còn không ngớt than thở,
tỏ tình thương tiếc nhân vật trong truyện:
– Tiếc thay những đấng anh tài trên thế gian phần đông là bị kẻ nô tài ám hại!
Nhi dào dạt tình cảm càng khiến cho Ðường thấy
nàng thật đáng yêụ Màn đêm đã phủ, họ đưa nhau vào tiệm dùng bữa qua
loa, bởi bữa trưa đã ăn quá no, nên họ chỉ gọi tô mì bò thôị Xong bữa,
Nhi hai tay nắm lấy hai người bạn, thành khẩn nói:
– Đêm nay chúng ta nhất định phải trở về “cư xá nữ sĩnh” để xoay cái cư xá đó trở lại thành cái “nhà” mới được.
Mặc dù A Tử chưa được rõ nội dung câu chuyện “cư
xá” và “cái nhà” như thế nào, nhưng với nụ cười êm ái của hai người
bạn, nàng cũng đồng ý đề nghị đó một cách vui vẽ. Tới nơi, họ tiến nhanh
vào cao ốc Bạch Vân, lên thẳng tầng lầu 3, rồi do A Tử đưa chìa khóa ra
mở cửạ Cánh cửa vừa hé ra, lập tức cả ba đều sửng sốt. Trong nhà là cả
một rừng hoa! Hoa bao phủ khắp mọi nơi, trên thảm sàn nhà đầy ắp từng
chậu, từng chậu hoa, trên bàn cắm từng bình, từng bình hoa, trên vách
tường gắn từng giỏ hoa, cả trên rèm cửa sổ cũng ghìm từng xâu, từng xâu
hoạ đâu đấy đều là hoạ Điều đó chưa đáng kể, lại nhất là trong số đủ các
loại hoa, bỗng hồng, bỗng cúc, bỗng lan, bách hợp, nguyệt quị bất cứ
thuộc phẩm chủng nào đều nhất loạt là màu đào hồng hết!
Kẻ đứng trong rừng hoa đó chẵng ai xa lạ, chính
là Thế Sở! Tay hắn đang cầm cái bình sơn xi, đang lủi thủi xi từng chậu
sen Mã Đề thành màu đào hồng. Thì ra tất cả hoa đào hồng trong nhà nay
là được sáng tạo như vậy đó. hắn mặc chiếc áo thun trắng, trước ngực
dùng màu đào hồng xi lên bốn chữ: “Tôi là tội nhân”, sau lưng có bốn chữ
“Xin tha thứ tôi”.
Thấy có tiếng động, “tội nhân” ngẩng mặt lên:
– A, ba người đi chung đấy hả, sao về muộn thế
nàỷ Hèn chi tôi phone suốt cả buổi chẵng thấy ai nghe, buộc lòng phãi
qua đây vừa đợi vừa làm công việc trang trí lại trong nhà, nhưng chờ mãi
chẵng thấy có ai về, tôi đã phãi làm việc một mình suốt buổi chiều naỵ
Hắn khom lưng nhấc mấy chậu hoa sát cửa qua một bên, rẽ ra một hành lang, rồi cúi đầu xuôi tay cười hả hê:
– Kính mời quí vị
Nhi và A Tử chỉ liếc mắt nhau rồi lặng lẽ bước
vào, riêng Ðường thì tâm tình rất phức tạp, chàng dở khóc dở cười trước
rừng hoa, càng không khỏi ganh tị khi đối diện với tên “tội nhân”, sao
hắn lại có chìa khóa riêng của căn nhà nàỵ Tuy nhiên trong thâm tâm
chàng vẫn có đôi phần thương hại hắn bởi mặc cảm “chính mình cũng là kẻ
có tội”. Bây giờ thì dù muốn dù không cũng phãi đương đầu với cảnh ngộ
oái oăm này, đành theo gót hai nàng vào nhà.
Khi cánh cửa khép lại, trong nhà mùi hoa ngào
ngạt pha lẫn với mùi sơn ngộp nghẹt. Thế Sở lăng xăng một hồi, xong hắn
chạy vào phòng tắm bưng một chậu nước ra, trên mặt nước lềnh bềnh nhiều
đóa hoa hồng cũng toàn là màu đào hồng. Hắn đem chậu nước đó tới trước
mặt Nhi cười gượng:
– Xin thứ tội cho anh, bằng không thì anh sẽ
uống hết chậu canh “Bông Hồng Đoạt Vía” nàỵ Thú thật cùng em, hôm nay
cũng chẵng mua đâu được thứ đào hồng, nên anh đã phãi xi cho những đóa
hoa màu trắng trong chậu thành màu đào hồng, hễ ai mà uống vào bụng chắc
là toi mạng thiệt đấỵ
Nhi cứ đứng chưng hửng, trường hợp này chẵng
biết xử trí ra saọ May nhờ A Tử giải vây kịp thời, nàng giật lấy cái
chậu trong tay Thế Sở, đưa thẳng vào toilet dốc hết vào bô cầu, bấm nước
ào ào cho trôi đị Xong trở ra phòng khách nghiêm chỉnh bảo:
– Thế Sở, chúng ta già đầu cả rồi, chớ có tái diễn những trò trẻ con nữạ Anh có chịu ngồi xuống đây nói chuyện người lớn không?
– Vâng.
Thế Sở vẫn cười liếng thoắng như con nít, hắn nhìn Nhi hỏi:
– Nhưng mà em có hứa tha thứ cho anh không?
Nhi không còn can đảm nhìn thẳng vào mặt Thế Sở,
những khi nàng cúi đầu xuống thì thị tuyến lại chạm vào những chậu hoa
la liệt trên sàn nhà, vội ngoảnh đi chỗ khác thì cả trên vách, trên bàn,
trên cửa sổ đâu đấy cũng toàn là những hoa, hoa đào hồng cả.
– Anh…
Bó buộc nàng phãi trả lời , như lẩm bẩm một mình:
– Là một kẻ điên.
– Đúng thế
Thế Sở tiếp lời ngay:
– Bởi vậy em đâu có bắt lỗi một thằng điên làm gì, phãi không em?
Nhi càng bối rồị Đến lúc này Ðường thấy không thể im lặng được nữa, bèn bước lại gần Nhi bảo:
– Tôi nghĩ rằng, Nhi đã bỏ qua chuyẹn đó rồi, còn nhắc làm gì.
Thế Sở như một tội phạm vừa được ân xá, vội vàng vỗ vai Ðường, khoan khoái:
– Mộ Ðường, tôi cảm ơn anh nhiều Bạn tốt là được
việc ở chỗ đó, chắc chắn anh đã bênh vực cho tôi nhiều lời tốt đẹp
trước Nhi rồi, nếu không thì làm sao cô em chịu thứ lỗi cho tôi một cách
dễ dàng như vậỵ
Hắn lại lém lỉnh đến nắm tay Nhi bảo:
– Em biết không , mới chỉ có mấy ngày thôi mà
anh cảm thấy dài đăng đẵng như mấy trăm, mấy ngày thế kỷ! Anh chẵng
những có với em mà còn có lỗi với A Tử nữạ
Rồi hắn xoay người sang A Tử cúi đầu tạ tội như diễn kịch:
– Tôi là thằng điên, xin quí vị rộng lượng hải
hà Mộ Ðường, để hôm nào tôi qua phòng mạch anh xin vài viên thuốc trị
bệnh, kẻo cứ hay phạm lỗi lầm…
Đang đóng kịch tự cho là hay, hắn thấy Nhi lùi dần rạ
– Nhi, em đừng cự tuyệt anh như thế, đừng chường bộ mặt tiên nga của em mà. Nào, lại đây với anh đị
Hắn vừa nói vừa xấn tới, định vồ nàng vào lòng.
Nhi vội né qua một bên, chân nàng vấp phãi chậu hoa, suýt nữa là té nhào
nếu Ðường không kịp dang tay ra đỡ. Nàng thừa thế ngã mình vào lòng
chàng luôn.
– Thế Sở! Anh hãy ngồi xuống đi, chúng tôi có chuyện muốn nói với anh.
A Tử la lớn lên để cản hắn lạị
– Thế Sở.
Ðường cũng vội vàng tiếp lời A Tử trong khi chàng ôm chặt Nhi vào lòng:
– Chớ có lỗ mãng! Tôi cũng có câu chuyện định nói với anh…
– Ủả
Thế Sở hết sức bất ngờ, đứng sững lại hỏi:
– Nhi, sao em chẵng nói gì hết, sao bữa nay em có lắm người đại diện phát ngôn như thế nàỷ
Nhi vuì đầu vào ngực Ðường nói nhỏ nhẹ:
– Mộ Ðường, anh cứ nói với ảnh đị
– Này Nhi
Nét mặt của Thế Sở đã bắt đầu đổi sắc, hắn thét lên:
– Có gì em cứ nói thẳng với anh, giữa hai ta đâu cần đệ tam nhân chuyển lời!
Bó buộc nàng phãi ngẩng mặt lên bảo với Thế Sở:
– Chẵng là anh đã bảo giữa hai ta đã kết thúc rồi saỏ Chẵng phãi là anh chê tôi như đứa con nít chưa lớn lên saỏ
– Cái đó hả
Hắn nhún vai:
– Là lời nói của người điên, mới đây anh chẵng
đã giải thích rồi saỏ Em còn chấp làm gì một kẻ tội lỗi nói chuyện
khùng? Trước kia chính em cũng từng nói với anh những lời như vậy, song
chúng ta nào có kết thúc thật đâủ Thì đang gây nhau ai cũng nói quàng
mà.
– Nhưng mà.
Giọng Nhi rất thấp, những rõ ràng từng chữ:
– Bây giờ đã muộn, đã quá muộn rồị
– Em nói vậy nghĩa là saỏ
Sắc diện Thế Sở càng tái thêm, Nhi kề má lên vai Ðường khẽ bảo:
– Mộ Ðường, anh cứ nói thẳng với ảnh đi cho rồị
Ðường siết chặt Nhi vào lòng như sợ mất nàng, rồi nhìn Thế Sở nắn ra từng chữ một:
– Tôi và Nhi đã yêu nhaụ
Trong phòng yên lặng giây lát, tia mắt đỏ ngầu của Thế Sở bám chặt vào mặt Ðường, hắn hét to:
– Anh nói dối!
– Tôi nói thật!
Ðường trả đũả
– Láo!
– Thật!
Thế Sở hít mạnh một hơi vào buồng phổi, trống ngực đánh thình thịch, hắn ngắm Ðường và Nhi, nhưng miệng lại gọi:
– A Tử!
– Thế Sở!
A Tử cảm thấy sự thể có chiều nghiêm trọng, ra sức kéo Thế Sở trở lại, khuyên rằng:
– Đấng trượng phu trọng lẽ công bằng, ăn nhờ thua chịu, việc gì đến nổỉ?
Thế Sở đứng rũ rượi ra như gà cồ vừa đấu bạị Sau một chắp khá lâu mới lên giọng trầm ấm:
– A Tử, cả đến cô cũng đã nói như vậy, thế là tôi đã mất Nhi hẳn rồị
Vừa dứt lời , hắn lê từng bước nặng nề, kéo cữa
ra đi một cách âm thầm. Trong nhà, ba người còn lại giữa rừng hoa, ai
nấy đều tiu nghĩu, thin thít.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+