Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 11 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 11
Gương
mặt Nhi xám xị ngay từ khi Thế Sở bước chân vào nhà, nàng ngồi ủ rủ,
nãy giờ chỉ cúi đầu ăn xôi chẵng cười chẵng nói, bây giờ thì lại đem cái
bánh nuớng xé tan ra từng miếng nhỏ, xé bánh vụn và hột mè ra đầy bàn,
rồi dùng ngón tay bút gom lại, rẽ ra một cách vô thức. Khi nghe Thế Sở
hỏi, nàng giật mình chẵng biết trả lời làm saọ
Thấy vậy Ðường bảo:
– Bữa nay Nhi không về Cao Hùng, vì chúng tôi đã có chương trình riêng, ăn xong đây chúng tôi sẽ đi ngaỵ
– Chương trình riêng?
Thế Sở gặng lạị
– Phải, chương trình riêng… nghĩa là?
Ðường trả lời thẳng:
– Chương trình thuộc về riêng tôi với Nhi mà thôị Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ được.
Thế Sở tựa lưng sát vào ghế, nhìn mặt Ðường bảo:
– Mộ Ðường! Anh có vẻ chẵng chịu chơị
– Hử
– Tôi đã bảo chúng ta vẫn là bạn, nếu đúng vậy thì tại sao anh lại gạt tôi với A Tử ra ngoàỉ
– Tôi chẵng quan tâm bị ai cho ra rìạ
A Tử cướp lời Thế Sở:
– Chỉ xin các ông đừng lôi tôi vào vòng chiến thôi!
– Chẵng là đã “ngưng bắn” rồi saỏ
Thế Sở bảo:
– Đâu có còn “chiến sự” nữa mà lọ
– Vậỵ
Ðường đáp:
– Tôi mong được như vậỵ
– Thế thì.
Thế Sở nhìn Ðường lại bảo Nhi:
– Tại sao lại không thích tôi tham dự chương trình của hai ngườỉ?
– Chẵng phải là không thích.
Ðường cũng nhìn thẳng vào Thế Sở:
– Thế Sở, bộ anh nhất định buộc tôi phãi nói thẳng?
– Thì cứ nói thẳng đị
– Tôi phãi đề phòng anh!
Ðường nói toạc móng heo:
– Anh là đối thủ lợi hại, bất cứ về mặt nào,
dáng dấp, phong thái, cách ăn, lối nói và cả cơ trí của anh đều thuộc
vào hạng siêu việt, trận này tôi chỉ thắng bởi cái sơ hở của anh, chứ
chưa thắng hẳn về thực lực của anh, khi anh đưa hết tiềm lực ra, thì rất
có thể chuyển bại thành thắng, cho nên thú thật với anh, tôi phải tách
Nhi ra xa anh!
– Anh nói cũng có lý, Ðường.
Thế Sở nhìn chăm chăm vào mặt đối phương:
– Bây giờ tôi đã biết, anh là một đối thủ rất lợi hại!
Bỗng nhiên hắn cười khanh khách, ra vẻ rất hào phóng:
– A Tử nói đúng, đấng mày râu ăn nhờ thua chịu! Được rồi, anh ưng làm sao thì làm, tôi sẽ không gây trở ngại cho anh.
Hắn xoay qua A Tử:
– A Tử, bây giờ tôi chỉ còn cách mời cô chung vui với tôi trong ngày nghỉ tuần này thôị
– Không! Không!
A Tử đáp lại ngay:
– Xin lỗi, bữa nay tôi có sắp đặt riêng, tôi có hẹn với người tạ
Thế Sở lại bị một vố đau, hắn gặng lại:
– Có hẹn, với bạn trai hả?
– Đúng.
A Tử rất thản nhiên:
– Nhưng chỉ là một đứa con trai thôi , chưa thể gọi là bạn trai được , mới quen đây mà.
– Ủa!
Thế Sở lại tựa sát lưng vào ghế:
– Nói vậy là cô cũng có chương trình riêng?
– Đúng Thế
Thế Sở phản kháng tiêu cực:
– Được rồi, các người cứ đi thực hiện chương trình riêng của các người đi, để tôi ở lại rửa chén chọ
– Thế Sở!
A Tử dặn dò:
– Tôi lưu ý anh, nếu anh còn phá phách căn nhà
này, sơn phết tùm lum hay bầy thêm đống rác nữa thì đừng trách chúng tôi
giận anh.
Nét mặt Thế Sở xám lại, nhìn Nhi bảo:
– Nhi, mới hồi nào những thú vui mà chúng ta cùng chế ra, bây giờ trở thành rác rến! Tôi đã hiểụ
Hắn chống bàn đứng dậy từ từ:
– Chính tôi là đống rác lớn nhất trong nhà này, thôi thì để tôi dẹp nó đi cho các người mát dạ
Khi tiến gần tới cửa, hắn quay lại bảo:
– Chúc cho chương trình riêng của các người thành công mỹ mãn.
Thế Sở đi rồi, Nhi mới thở ra một hơi dài như
vừa thoát nợ. Hôm đó, Ðường lái xe đưa Nhi đi chơi suốt ngàỵ Họ dọc theo
xa lộ Tân Hải mới được khai thác xuyên qua Động Dơi, bãi tắm Hải Tân,
Thạch Môn, Kim Sơn và Dã Liễu, dọc đuòng ngưng lại từng chặng để ngắm
cảnh, hóng gió biển, dạo bãi cát, xem sóng khơi dưới ánh nắng vàng…
Nhằm mùa hè, nơi bờ biển là cả một biển người , bãi tắm càng đông nghẹt.
Hai người không có mang theo đồ tắm đi bơi, nên chỉ thả bước quanh bờ
biển, thưởng thức cảnh trí và hô hấp không khí trong lành của biển cả
rất thoải máị Thế nhưng Nhi tỏ ra rất trầm mặc, có lẽ bị ám ảnh bởi Thế
Sở, lúc nào cũng như thất hồn mất vía, thần sắc bất an, mỗi lúc ngưng xe
đều hoảng hốt ngó quanh tứ phía như đang lo ngại chuyện gì. Thấy vậy,
Ðường hỏi:
– Nhi, em nghĩ ngợi gì đỏ?
– Không, chẵng có gì
Mặc dầu nàng đã trả lời một cách thản nhiên, nhưng chàng thấu hiểu tâm trạng của nàng:
– Em chẵng nên buồn vì hắn, em mà buồn thì anh vui làm sao được?
Chàng thầm nghĩ nên đổi đề tài để xoay chiều tâm lý, bèn chỉ ra biển hỏi:
– Em có thích biển không?
Nàng ngó ra biển cả ngút ngàn theo hướng chỉ của chàng:
– Em tin rằng phần đông người ta đều thích biển.
Chàng tiếp lời ngay:
– Bởi vì không gian của đời sống ngày nay quá ư
hạn hẹp, bao hỉ nộ ai lạc của con người đều chỉ được dĩễn ra trong khuôn
khổ nhỏ bé trong các gian phòng chung cư, nghĩa là phần đông con người
hiện đại là sống trong ba gian phòng: phòng khách, phòng ăn và phòng cà
phê nhạc, ai có thêm được cái văn phòng nữa là khá lắm rồị Ấy Thế mà hai
hôm trước anh đọc báo thấy bài phê bình về cuốn phim Tam Phòng, cho là
không đúng với tinh thần “tả chân”, anh nghĩ buồn cườị
– Có lẽ bài bình luận chê cuốn phim đó quá khô khan chăng?
Nhi vốn thích thú vè điện ảnh, nàng tiếp:
– Cái mà người viét bài cho là còn thiếu sót đó là cái giường!
– Ơ!
Ðường hơi bất ngờ:
– Thật vậy saỏ
– Em cũng chẵng rành lắm, tuy nhiên, đôi khi em
thấy kẻ viết bài phê bình chưa chắc có cốt ý phê bình một cái gì, mà chỉ
có phê bình bởi lẽ gọi là phê bình đó thôi!
– Đúng lắm đấy!
Chàng tán thưởng rằng:
– Ðây là nhân tính, chê kẻ khác là một phương tiện hay nhất để đề cao cho chính mình. À, mà biển…
Chàng sực nhớ cái chủ đề vừa rồi bị lãng quên:
– Khi người ta bị đóng khung muốn ngộp thở trong ba gian phòng là họ nghĩ ngay đến biển cả, đôi khi biển rất là “nhân tính” đó.
– Biển mà cũng có nhân tính, em chưa hiểu
– Em coi kìạ
Chàng kéo nàng lại trước mặt, hai tay vịn vai xoay nàng trực diện với biển:
– Biển có khi dịu hiền, có lúc sôi động, ba hồi
trong thấu đáy, lắm lúc lại thâm trầm chẵng biết đâu mà lường… Điều
chính yéu là bao giờ nó cũng biến, cũng động, em nhìn xem những bọt sóng
kia, cái sau nối liền cái trước, lớp mà em đang thấy đã khác hẳn với
lớp vừa rồị Em từng thấy gì hay thay đổi nhanh chóng như thế chưạ Đó là
con người, con người là như thế đó!
– Nhưng mà cũng có khá nhiều người không thay
dổi, chẵng hạn như bà Xẩm, ngoài đầu hẽm suốt đời đi giặt quần áo cho
người ta, ngày nay máy giặt đã tràn ngập thị trường, Thế mà bà ta vẫn
còn đi giặt quần áo thuê.
– Xin lỗi, cái mà em thấy bất biến đó là đời sống chưa phãi là đời ngườị
Chàng đưa nàng về huống sạp bán hàng, và tiếp:
– Trên thực tế thì dù là đời sống cũng đang biến
động, chỉ vì nhiều người không để ý đó thôị Riêng về tâm thái của con
người thì thiên biến một cách dễ sợ, có khác chi biển cả đâụ
Nhi dừng gót ngước mặt nhìn Ðường:
– Thật em không hiểu nổi, anh là bác sĩ y khoa
sao lại chịu khó nghiên cứu về biển, về nhân tính? Còn ghép hai thứ đó
lại với nhaủ
– Có gì lạ đâu, bởi con người có óc liên tưởng.
Chàng mỉm cười:
– Hồi anh đi học, anh thường đến bờ biển cắm trại với bạn bè, đáy là một lối thoát,
từ phòng giải phẩu, gian nghiên cứu vi trùng, theo dõi bệnh trạng, phân tách nhân
thể cấu tạọ trốn ra ngoài để nhìn biển, rồi liên tưởng đến sinh mạng.
– Một lối thoát thi vị nhỉ! Còn những bạn hữu đó của anh đâủ
– Biến đổi cã rồị…
– Biến đổỉ.
-Phãi, họ đã bién đổi như làn sóng biển. Có đứa
xuất ngoại, có đứa lấy vợ sanh con, có đứa vào làm trong y viện lớn, có
đứa mở phòng mạch riêng như anh… Tóm lại là ai cũng biến đổi, ai cũng
bận việc cả, ngẫu nhiên gọi nhau qua điện thoại hỏi thăm kể như còn thân
mật. Điện thoại đã rút ngắn khoảng cách giữa người nọ với người kia
thật, những nó cũng nới dài thêm khoảng cách đó.
– Đúng!
Nàng hoàn toàn đồng ý:
– Bởi nhờ điện thoại có thể nói chuyện với nhau
mỗi lúc càng thưa đị Các bạn học cũ của em cũng vậy, chỉ gọi nhau qua
dây nói thôi, ít khi được thấy mặt nhaụ
Đang nói chuyện, bất giác đã tới sạp bán hàng.
Tại đó, đông nghẹt du khách, kẻ mặc đồ bơi, người khoác khăn tắm, chen
chân nhau mua thức ăn thức uống. Ðường hỏi Nhi:
– Em dùng thứ gì? Chắc là khát nước rồi, thích uống Coke hay nước cam?
– Cô em chịu ăn kem nhất.
Từ đâu thình lình có tiếng nói của ai, một dáng
người lớn tướng, đứng che ngang trước mặt, trong khi một phần kem bánh
kẹp đã đưa kề tận miệng Nhị
– Thế Sở!
Nàng lùi lại hai bước, kinh ngạc:
– Anh bén gót chúng tôỉ
– Hãy ăn kem đi kẻo tan hết, Nhi!
Thế Sở ra bộ thân mật và vui vẻ:
– Hai thằng đực rựa mình dùng nước ngọt nhé….
Ðường nhìn Thế Sở gần như không dám tin ở cặp
mắt mình. Thiệt là “âm hồn bất tán” mà, những về mặt khác chàng lại cảm
thấy có chút thương hại, có phần khâm phục về “tinh thần bất khuất” của
Thế Sở.
– Nhị
Ðường vỗ vai nàng bảo:
– Ăn đi, người ta đã có nhã ý mời thì em cứ ăn đị
– Có thế chứ.
Thế Sở mỉm cười:
– Đề nghị chúng ta qua bên kia ngồi nghỉ mát đi,
phơi nắng tự nãy giờ rồi cũng nên nghỉ cho khoẻ, kia kìa, tôi đã thuê
sẵn chiếc dù ở bển, hãy sang nghỉ chân đi kẻo Nhi lại chóng mặt.
Ðường lỡ khóc lỡ cười , chẵng biết nói làm saọ
Nhi đã cầm lấy kem, lỏn lẻn cúi đầu xuống ăn như lối ăn xôi hồi sáng.
Ðường đỡ lưng nàng đưa sang phía cắm dù của Thế Sở. Tới nơi, Thế Sở khui
nước ngọt đưa cho Ðường một lon, cười toe toét.
– Nhi có xuống bơi không? Trong xe tôi có sẵn bộ đồ bơi của cô.
Nàng vội lắc đầu từ chốị Giờ thì Ðường đã hiểu
ra, sở dĩ dọc đuòng Nhi cứ hay ngó quanh với vẻ lo âu là vì nàng có dự
cảm Thế Sở sẽ theo gót. Chàng uống hết nước ngọt, ném lon vào sọt rác,
rồi nhìn mặt Thế Sở bảo:
– Cảm ơn phần kem và nước ngọt của anh, bây giờ
chúng tôi xin phép đi đây, mong anh giữ lời hứa cho, đừng quấy rầy chúng
tôi nữa, anh mà cứ theo đuổi như vầy là trở ngại cho chúng tôi lắm.
Nụ cười của Thế Sở đã biến mất, hắn không đáp Ðường mà lại hỏi Nhi:
– Nhi, nãy giờ tôi có gây trở ngại cho cô không?
Nàng lặng thinh.
– Thế Sở!
Ðường đáp lời thế cho nàng:
– Biết điều thì anh đừng làm khó Nhi nữạ
– Được rồị
Thế Sở ngó lại Ðường:
– Cầu ai nấy qua, đường ai nấy đi, tôi chẵng có theo dõi ai cả, chẵng qua là mục kích bạn gái tôị À không, lại nhầm nữa rồị
Hắn tự tát vào má cái bốp:
– Là bạn gái cũ của tôi đang dãi nắng, chẵng
đành lòng mới thuê cho cây dù; thấy cô nàng phải nhịn khát khô môi, sốt
ruột mới mua cho một phần kem đó thôị Là con người trọng về tình cảm,
lắm lúc tôi hành động không có lý trí, cái gọi là “dằn lòng chẵng đặng”
đó mà. nếu nghĩ rằng tôi gây trở ngại cho hai người thì tôi xin lỗi,
tuyệt đối là vô tình thôị
Nghe hắn lý luận thật là dễ sợ Mộ Ðường vội kéo tay Nhi:
– Chúng ta đi thôi!
Nàng đi theo chàng một cách thụ dộng tiến về bãi
đậu xẹ Cả hai âm thầm bước lên xe, niềm vui của họ đã bị Thế Sở đoạt
mất rồị Chiếc xe màu đào hồng đậu cách đó chỉ có mấy bước. Nhìn chiếc xe
đó, Nhi càng xốn xang nỗi lòng, nước mắt cứ muốn trào ra được. Ðường
liền nổ máy cho xe chạy ngaỵ Dọc đuòng chàng để ý nhìn kiếng chiếu hậu
xem chiếc xe đào hồng đó có đuổi theo không, chạy được hơn nữa tiếng
đồng hồ mới xác định được là Thế Sở không đuổi theo nữa Tuy nhiên để
chắc ăn hơn, chàng đã bỏ qua hai trạm du ngoạn, phóng thẳng một mạch tới
Dã Liễu luôn, nhìn lại kiếng chiếu hậu một lần nữa rồi mới yên chí đậu
xe lạị
– Thôi xuống đây chơi đị
Nhi ngoan ngoãn bước xuống theo lời Ðường, hai người dắt tay nhau vào khu thắng cảnh “Quái Thạch”, chàng trấn an nàng:
– Hãy vui lên đi Nhi, hắn cố tình quấy rối để trả thù, chúng ta chớ dại gì chịu ảnh hưởng bởi hắn.
Nàng nhìn chàng gượng cười:
– Vâng, em nghe anh.
Nàng ngước lên nhìn trời, xem mây rồi ngó ra biển:
– Cũng là bờ biển, nhưng chẵng giống tí nàọ
– Đúng thế, lúc nãy là bãi cát, bây giờ là thạch
ngạn, ý vị của hai loại này hoàn toàn khác nhau bãi cát bình thản, bờ
đá cheo leo, trong thơ cổ có câu:
Kinh đào phách ngạn,
Quyển khởi thiên đôi tuyết.
(Sóng dậy vỗ bờ,
Cuộn lên ngàn đống tuyết.)
Chàng chỉ cho nàng xem những bọt sóng trắng đang cuồn cuộn dưới nham thạch:
– Đó em thấy chưả “Quyển khởi thiên đôi tuyết.”.
Nàng nhìn chàng bảo:
– Anh thật là bác học đa tàị
– Không đây là câu thơ có lẽ ai cũng đã từng đọc
quá, chỉ vì lâu ngày rồi quên đi thôi , đại khái trong giáo khoa bậc
trung học đều có, anh chẵng bác học mà là “con mọt sách”, cha anh thường
gọi anh là “thằng học trò ngớ ngẩn”.
Nàng nhìn thẳng vào mặt chàng:
– Anh nào có ngớ ngẩn, cái gì anh đã học đều ứng
dụng vào đời sống thực tế và học một hiểu mười, thật là thông minh
tuyệt đỉnh…
– Lại nữa rồi, Nhi, em lại rót cho anh say nữa rồi!
Nàng cười , lần này nàng cười thật. Thấy có cô gái bán vỏ sò dưới gốc “quái thạch”, nàng dìu chàng chạy tới hoan hỉ bảo:
– Đi chọn mua vỏ sò với em đi, em thích chơi vỏ
sò lắm, anh biết không, em đang làm collection đó, những chỉ chơi loại
nhỏ thôi , em không thu thập thứ lớn.
Bỗng nhiên, nàng khựng lại, trố to mắt. Thế Sở
từ phía sau quái thạch hiện ra như cái bóng ma, hắn xòe bàn tay trước
mặt Nhi, trong lòng bàn tay đó đã nắm sẵn một số vỏ sò nhỏ đủ màụ Khác
với lúc ở bãi cát, mặt hắn bây giờ tái nhạt, đầu tóc bị gió biển thổi tả
tơi, trong cặp mắt ảm đạm có chứa niềm ai oán, ý khẩn cầu, xem ra cô
đơn, tiền tụy, thiểu nãọ
– Vỏ sò đây!
Hắn nói nhỏ nhẹ như đứa trẻ sợ bị rầy:
– Tôi đã chọn những cái mà cô chưa có.
Nhi chùn chân, bắt đầu tháo lui, Ðường đỡ nàng lạị
– Trời ơi!
Tiếng than của nàng rất nhỏ:
– Chết tôi mất.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+