Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Băng Nhi – Chương 14 – 15 End 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 14
Sau đó một tuần, Ðường viết cho Nhi một lá thư:
Nhi,
Trước hết anh xin kể một cốt truyện đời xưa:
Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, đây là một truyện ngắn, thật
ngắn, xuất xứ tự sách “Lang Hoàn Ký”. Ngày xưa, có chàng thư sinh tên là
Trần Hưu Văn. Một hôm, thư sinh ngồi đọc sách một mình trong thư phòng
đang lúc ngoài trời cơn mưa phùn, gió thổi hạt mưa li ti phiêu phớt như
trùm tơ mịn. Bỗng có cô gái đi dưới đám mua, nàng vừa đi vừa thâu gom
hạt mưa lại và quay thành sợi tơ, rồi tiến thẳng vào thư trai đưa cũộn
tơ đó cho thư sinh, bảo rằng:
– Đây là “Băng Ti”, em xin biếu chàng đặng may áo Băng.
Vừa dứt lời là cô gái biến mất. Ngày sau, Trần
Hưu Văn đem Băng Ti may thành áo, chế ra quát, mang mặt trọn đời, coi đó
là vật quý nhất đời mình.
Nhi,
Đây là một cốt truyện thật ngắn đã được kết thúc
như vậỵ Nhưng anh thường suy tư, chàng thư sinh Trần Hưu Văn có thể dứt
bỏ được cái áo mua đó chăng? Có thể quên lãng được cô gái quay tơ mưa
chăng? Bức tranh đêm mưa với những hạt mưa li ti thơ mộng đã in sâu vào
tâm não có thể phai mờ được chăng? Và, có lẽ nào cô gái quay tơ đó đã
khuất dạng thật saỏ
Đây là truyện đòi xưa của Trung Quốc, có ai tin
nổi những ghi chép đó? Hẳn là dân tộc Trung Quốc vốn có lối sống lãng
mạn của họ, lãng mạn một cách đẹp đẽ và lãng mạn một cách không thực tế
tí nàọ Tiếp theo, anh xin kể cho em nghe một cốt truyện tương tự thời
nay, đã xảy ra đầu năm nay, vào một đêm gió bấc mưa phùn. Có một y sĩ
ngốc tên Lý Mộ Đuờng, đang ngồi cô đơn trong phòng mạch bỗng có cô gái
xuất hiện, đôi tay nàng cầm bó tơ mướt thướt tha trong bộ da phục màu
trắng, bước vào cưa tươi cười, đem bó “băng ti” đó tặng cho Ðường. Đây
mới chỉ là lớp mở màn.
Nhi,
Cho phép anh nói trước với em, anh là con người
như thế nàọ Trước ngày em xuất hiện trong cơn mưa đêm, anh vốn là một
người đàn ông tầm thường, cố gắng làm việc, theo đuổi một đời sống chân
thật, không lãng mạn, không ảo tưởng và càng không mơ ước viễn vông. Anh
chỉ giao dịch với vi trùng bệnh tật, khí quan nhân thể, chưa bao giờ
nghĩ tới chuyện lãng mạn thì làm sao biết được chuyện lãng mạn sẽ làm
thay đổi nếp sống của anh?
Anh vẫn coi những tiểu thuyết ái tình được miêu
tả như thần thoại là thứ công cụ để giải trí đó thôi , không thể tin,
không làm sao tin được và cũng chẵng muốn tin làm gì. Rồi em xuất hiện,
khiết bạch như băng tuyết, nhiệt tình như núi lửa, sắc đẹp như tiên nga,
tình đậm như bài thơ thì làm sao anh không rung động, khỏi bị thu hút
cho được? Em đã mở rộng tầm mắt cho anh, đưa anh vào Thế giới lãng mạng
của em, một Thế giới có đủ sắc thái ly kỳ làm anh say đắm cả tâm hồn.
Anh nghĩ rằng ngay từ đêm hôm anh say đắm cả tâm hồn. Anh nghĩ rằng ngay
từ đêm hôm đó em đã khoác chiếc áo được dệt bằng tơ mưa lên vai anh rồi
Nhi, anh đâu phãi là sắt đá vô tri, mà là bằng xương bằng thịt, khi
chiếc áo băng ti đến tự cảnh thượng giới phủ lên người anh là đã gói
chặt cõi lòng anh.
Nhi,
Ngày nay nhớ lại, nhớ lại kể tự khi được em
khoác cho chiếc áo vô hình đó trong đêm mưa, là anh đã bị cuốn vào Thế
giới thần thoại của em trong trạng thái không tự chủ được. Anh mong sao
bức thư này được viết thật mạch lạc, song khi cầm bút lên là lòng anh
xao xuyến, bụng rối như tơ vò, xin em chịu khó se lại cho có manh mối
hơn. Anh đã viết nhiều dòng trên cốt để em thấy rõ anh là một y sĩ tầm
thường, không có ảo vọng, mơ mộng về tình yêu lãng mạn mà đã bị em nắm
gọn trong lòng bàn tay như thế nàọ Này Nhi, đừng tưởng rằng em đã cho
anh uống thuốc say, đừng tưởng rằng anh tin mình là cánh đồng xanh…
Điều ấy chẵng phãi vậy đâu, thật sự em đã lướt được anh là bằng những
cuộn tơ mưa trong đêm mưa phùn, và từ đêm đó trở đi anh chưa hề cởi
chiếc áo tơ mưa ra, và cũng từ đó anh đã yêu cô gái quay tơ mưa bằng
mạng sống của mình, nàng đó là Băng Nhị Có một thời gian khá lau anh đã
tự dối lòng mình, anh đi du ngoạn chung với em, với A tử và Thế Sở, mục
kích em với Thế Sở yêu nhau, âu yếm nhau mà anh tự cho mình là bàng
quang ngoại cuộc, chẵng dính dấp gì tới chuyện đó cả. Đó Nhi ạ, ngay khi
mở đầu anh đã nói là có một chàng y sĩ ngốc, ngu si khờ khạo như vậy
thì đâu có xứng với chiếc áo tơ mưa của em chọ
Song, chuyện sắp tới đã tới với anh. Còn nhớ
chăng? Đêm đầu tiên em bước chân vào “cư xá độc thân” của anh, và khi
nói câu “xin anh cho em sống lại vì anh” là lòng anh đã say, hồn anh đã
lâng lâng, cả tâm linh anh đã bị chinh phục bởi lời đuòng ngọt của em.
A, Nhi, đêm đó em đã khoác chiếc áo “băng ti” thứ hai lên người anh. Rồi
trong những ngày tháng tiếp theo, em đã quay tơ mưa, quay tơ nắng, quay
tơ sương và quay tơ trăng, em là cô gái quay tơ rất tài tình bởi trời
sanh. Em đem những bó to đó dệt thành áo, rồi khoác từng cái lên người
anh, em đã tô điểm cho anh bằng những chiếc áo tơ muôn màụ Có lần anh
tưởng rằng nhờ anh tỏa ra haò quang sáng lạn nên đã thu hút em, nhưng sự
thật đâu phãi vậy, những tua sáng đó là do nơi từng lớp áo tơ mà em đã
se, đã dệt cho anh, chứ đâu phãi do anh tự tạo rả Giá như có ngày nào em
thu hồi từng lớp, từng lớp áo tơ đó đi thì em sẽ thấy ngay thân hình
chân chính của anh là một thân hình tầm thường.
Nhi,
Chẵng hay anh đã nói rõ được với em chưa những
cảm nghĩ của anh? Tuần rồi, anh cùng em chia tay nhaụ Phãi nói là từ
trước đến nay anh chưa từng bị đau khổ như thế này, bình sinh đây là lần
đầu tiên anh nhìn nhận có những chữ “tan nát cõi lòng” được miêu tả
dưới ngòi bút của nhà văn. Những chữ nghĩa đó chẵng khoa học tí nào,
trong Đại tự Điển Y Khoa chưa hề có ghi thứ bệnh được gọi là “bệnh nát
lòng”, em nghĩ coi, “nát lòng” là hiện tượng gì? Sức xung kích dù có
mãnh liệt đến mấy cũng không thể làm cho “nát lòng” được. Chẵng hiểu do
tên “ngu xuẩn” nào đã phát minh ra cái danh tự không logic đó, những mà
thôi , anh cũng đành phải nhìn nhận là tan nát cõi lòng thật, bởi đó là
một bệnh trạng đã quá rõ rệt đang hành hạ chính bản thân anh.
Sau ngày chúng ta chia tay, A tử có đến thăm
anh. A tử thật tốt bụng, lại cũng là một “chức nữ” khéo quay tơ dệt vãi,
nhưng chuyên môn dệt thứ băng bó thương. Nàng gấp rút muốn bó vết
thương lại cho anh khi thấy lòng anh tan nát, thậm chí còn lấy kim xỏ
chỉ khâu lại vết thương lòng cho anh, những than ôi, nàng càng khâu càng
làm cho lòng anh nát thêm rạ nàng bảo rằng, “Thà cho nó thấm một lần
này còn hơn là phải đau khổ triền miên”. Do đó, Nhi ạ, anh đã biết rõ
hết các câu chuyện về chàng soạn kịch TV, về cậu sinh viên Đại Học và
luôn cả câu chuyện của anh nữạ Giờ đây anh ngồi viết bức thư này cho em,
xin em hãy tin rằng anh đã bình tinh như thường. A tử hỏi anh có hờn em
không? Ô, Nhi, làm sao anh hờn em được? Nếu em không khoác cho anh
những chiếc áo băng ti đó thì làm sao anh biết được một Thế giới khác?
Hơn nũa, cho anh, đâu phãi bất cứ người phàm tục nào đều có thể có được.
Em xem kia, trên Thế giới này hãy còn hàn ngàn hàng vạn người đàn ông
chưa hề được huởng dĩễm phúc đó, nên họ càng đang ra sức nguyền rũa
“lãng mạn”, “tình yêu” và “mơ mộng”. Thú thật, nguyên anh cũng là một
trong những người đó, nhưng không đâu Nhi ạ, anh còn chẵng hờn em chút
nào cả,. Anh xin thành thật, hết sức thành thật rằng, bất cứ em ở bên
cạnh ai, đối với em, anh chỉ có cảm kích, cảm kích vô cùng!
Bây giờ anh xin phép bàn về Thế Sở một chút. Thế
Sở vốn là người con trai ưu tú, đã bảnh tướng, sáng dạ, nhiệt tình lại
có khiếu khôi hàị Đó là mẫu người con trai rất được con gái ưa chuộng,
dĩ nhiên dễ được cảm tình của Nhị Tuy nhiên, tưởng cũng cần nhắc nhở em
một điều, em đến từ thượng giới thần tiên, vốn không thuộc vào hạng phàm
tục, em có bản lãnh se tơ mưa và thích đem khoác áo băng ti mà em đã
dệt lên mình người chàng trai nào cận kề em. Anh Thế Sở giao hữu với em
đã lâu năm dĩ nhiên trên người anh ta đã dày đặc nhiều lớp áo băng ti,
do đó, em đã nhìn thấy một Thế Sở sáng chói nhưng em lại quên những tia
sáng đó là do tơ mưa tỏa ra, nên em đã yêu say đắm cái thể chất chói lọi
đó. Điều bất hạnh hơn nũa là, Thế Sở vốn thuộc người phàm, một khi bị
những lớp áo băng nén nặng muốn ngộp thở thì anh ta phãi chống lại do
bản năng, tìm cách cởi bỏ những lớp áo đó đị Vì anh ta đột nhiên ảm đạm,
khiến em lấy làm đau khổ và mang nặng vết thương lòng.
Kỳ thật, Thế Sở cũng là người vô tội, đi luyến
ái với “nàng tiên” đương nhiên là đau khổ rồi, thử hỏi Thế Sở vốn người
phàm tục thì làm sao nhập tịch thần tiên được? Nói chung là cả đám con
trai chúng tôi đều là người phàm cả, cho nên khi Thế Sở luyến ái với
“nàng tiên” cảm thấy mệt sức quá thì khắc phãi đi tìm cô gái trần Thế
naò đó giúp cho mình bớt căng thẳng thần kinh, đỡ mệt mỏi về thể xác.
Rồi mỗi khi thấy chàng “biến” là em công cụ “ứng biến”. Đó là những màn
kịch mà các người đã diễn lại trong thời gian qưa và anh tin chắc, sau
lượt anh, màn kịch này vẫn còn tái diễn chưa ngưng đâu, cho nên anh rất
lo ngại cho em.
Nhi,
Lá thu này viết quá dài dòng, anh còn hoài nghi
em có hiểu được chân ý của anh không. Trong những ngày qưa anh suy đi
nghĩ lại rất lo ngại cho em. Nhi, em đã se tơ mưa, dệt áo băng, nhiều
năm rồi, có thể một ngày nào đó em không còn hứng thú dệt áo băng nữa,
thì chừng đó em sẽ sống bằng cách nào với ngày tháng còn lạỉ
Nhi,
Trên Thế gian này đâu đấy đều là kẻ phàm tục cả.
Trước ngày anh quen biết em, anh đã từng nghĩ tới chuyện cưới một cô
gái như mì hiền thục, sống một đời bình thản và êm đềm, tuy đạm bạc
nhưng có hạnh phúc. Song, sau khi gặp gỡ em và hân hạnh được em khoác
cho những chiếc áo băng, thì tầm mức tình cảm của anh đột nhiên thăng
lên tột đỉnh của ngọn núi cao, rồi thình lình rơi xuống vực thẳm trong
dầu sôi lửa bỏng, khi trở mình, dứt chiếc áo băng ra, đứng trước tấm
gương trần nhìn lại bộ mặt thật của mình, thì tự anh đã thấy rõ mình vốn
là kẻ phàm tục cũng như aị Do đó, anh không đua đòi thứ ái tình dầu sôi
lữa bỏng nữa, mặc dù anh biết chắc thứ tình đó vẫn còn tồn tại, những
anh chỉ cần một đời sống bình thản thôị Đó là những lý do khiến anh viết
lá thư này cho em. Em có xác định em là “tiên nga” chăng?
Em có xác định sẽ còn tiếp tục “se tơ mưa, dệt
áo băng” nữa chăng? Muốn sao cũng được Nhi ạ, đó là quyền của em. Tuy
nhiên, em cũng nên nhận rõ bản thân và nhận rõ những người chung qưanh
mình. Em có thể tiếp tục se tơ mưa, nhưng nên tìm một người nào khả dĩ
“nhận thức” được em, nhận thức trời sanh ra em không phàm tục thì người
đó sẽ ngưỡng mộ em, chiều chuộng em mà không bị ngộp thở bởi chiếc áo
băng của em. Theo anh nghĩ, có lẽ Thế Sở chưa nhận thức được em, chưa hề
nhận thức em thật sự. Vậy thì cứu cánh trên đời này đã có ai nhận thức
được em chưả Có, có một y sĩ ngốc đã nhận thức được em phần nào, sau khi
đã trãi qua một trận dầu sôi lửa bỏng rất khủng khiếp! Nhưng y sĩ đó
cũng là một người phàm, chẵng có mang chút “tiên cốt” nào hết, cho nên
cũng chẵng xứng đáng với em.
Nhi ạ, thật tình là anh lo ngại cho em lắm, nếu
em cứ tiếp tục đóng vai “tiên nga” thì e rằng khó mà chịu nỗi luồng khí
lạnh trên cao xanh! Anh chẵng rõ giới “thần tiên” có phãi chịu giới hạn
về tuổi đời không? Còn người phàm tục chúng tôi thì khi đến tuổi già là
mất hết cái hào khí, hăng say của tuổi thanh xuân. Giá như “nàng tiên”
cũng sẽ già nữa theo luật thời gian, thì cũng chẵng còn hơi sức đâu mà
se tơ mưa, dệt áo băng nữa, và chừng đó nàng cũng sẽ cô quạnh, thê
lương, chỉ e “nàng tiên” sẽ bi ai, thống khổ hơn người phàm trước cảnh
éo le đó.
Vậy em nên kịp suy nghĩ cho tương lai của em đi!
Cuối thư một lần nữa anh xin cảm ơn em, cảm ơn
em đã cho anh sống qua một quãng thời gian đẹp tuyệt vời, cảm ơn em đã
ban cho anh chiếc áo băng, anh sẽ xếp nó lại thật kỹ trong rương lòng và
giữ suốt đời , nhưng chẵng bao giờ mặc nó nữạ Chung qui anh đã cởi
chiếc áo đó ra cam chịu làm người phàm tục.
Chào chân trọng
Ngày 11 tháng 10 năm 2000
Kẻ yêu em muôn thưở
Lý Mộ Đuờng
TB: Nếu có ngày nào em thấy chán nản đời sống
“thần tiên” thì cứ việc đến tán gẩu với anh cho đỡ buồn. Anh tuy phàm
tục nhưng cũng hiểu được phần nào về “tiên cảnh” của em.
TTB: Nếu ngày nào em thấy có hứng thú về đời
sống phàm tục, thì em cũng nên tìm đến anh. Anh sẽ mời em ly rượu ngọt
và bàn về tương lai của người phàm tục.
Chương 15
Thư của Ðường được đưa thẳng vào thùng thư của Nhị
Mười ngày trôi qưa, thời tiết trở nên lạnh hơn,
chập tối có cơn mưa phùng, hạt mưa nhỏ như tơ, là một đêm hiu quạnh, sầu
nãọ Sau giờ nghỉ việc, đêm đã khuya, Ðường tắt đèn khóa cửa, lê bước
chân mỏi mệt lên lầu vào “cư xá độc thân”. Chàng khựng lại trước cửa
nhà, hết sức ngạc nhiên.
Nhi đang tựa cửa đứng chờ. Nàng mặc chiếc áo đầm
mầu trắng, không phấn son, mái tóc đã dài hơn nhiều càng tỏ ra khiết
bạch cao nhả. Tay nàng chập đôi trước váy với nụ cười đoan trang, hiều
hậụ
– Nhi, em đến lúc nào vậy sao không vào phòng mạch anh?
– Em đã ước tính thì giờ, đợi chẵng bao lâụ Em nghĩ rằng đã đến lúc trước cửa nhà anh có một người đàn bà phàm tục đứng chờ.
Tim chàng đập mạnh liên hồị. Ấy chớ, đừng có say, lịch sử hay tái diễn đấy!
Chàng mở cữa, cả hai cùng bước vào nhà. Chàng và nàng ngồi đối diện nhaụ
– Ồ! Nhi, em đến tán gẫu hay có chuyện gì?
– Em đã dùng đến ba ngày để đọc kỹ bức thư của anh.
Nàng nhìn chàng với lời lẽ chân thành:
– Em đã đọc đi đọc lại cho đến khi trả bài được,
rồi sau đó em dùng ba ngày để suy tư cho đến khi tự cho là đã hiểu được
hàm ý trong thơ. Xong, em lại dùng thêm ba ngày nữa để phân tách bản
thân, xem mình là “tiên nga” hay người phàm, phải chăng còn thích thú
việc se mưa thành tơ? Xét tới xét lui, cuối cùng đã nhận rõ về mình, cho
nên hôm nay, buổi sáng em đã đi gặp Thế Sở và tối nay đến thăm anh.
– Vậy hả
Nhịp tim chàng đập mạnh, nhìn nét mặt nàng cho
thấy trong ôn tồn có chứa phần cương quyết, dường như đã chọn định một
việc gì đó. những chàng vẫn có cái cảm giác bồi hồi, huyền hoặc, phập
phồng đến nổi chẵng biết phãi nói gì hơn.
– Giữa em với Thế Sở….
Nàng tiếp:
– từ trước tới nay chưa hề có dịp bàn thảo nhau
một cách bình tỉnh và lý trí như hôm naỵ Dĩ nhiên là mở đầu câu chuyện
hơi khó, bởi anh ấy là người không bao giờ chịu nói chuyện một cách chân
chính và thẳng thắn. Dù vậy, chung qui em cũng đã…
Nàng thở ra như trút được gánh nặng trên vai:
– Trình bày tự sự cho ảnh hiểu rồị Giữa em với
ảnh sẽ còn là bạn tốt mãi mãi, nhưng chỉ hạn định ở ranh giới bạn hữu
thôi , không thể tiến thêm một bước nào nữạ Tóm lại, là em với ảnh đã
chấm dứt mối tình như diễn kịch suốt ba năm qua với tâm tình bình thản
và hoà thiện.
– Lại một lần kết thúc?
Chàng cố ý hạ giọng hỏi nhỏ:
– Dự tính kết thúc chừng bao lâủ Em xác định là kết thúc, kết thúc thật ư?
Chàng nhìn chăm chú vào mặt nàng khi đặt câu hỏi nàỵ
– Em biết là em là người có tiền án, nhưng lần này xin anh hãy tin ở lòng chân thành của em.
Chàng trầm lặng ngắm nhìn nàng tự trên xuống
dưới, trong khi nàng cũng ngắm chàng tự dưới lên trên. Sau cùng vẫn là
chàng không nhịn nổi:
– Em nhìn gì đó?
– Nhìn một phàm nhân nhận thức được “tiên nga”.
Nàng mỉm cười:
– Trên Thế giới này làm gì có tiên nga, đúng không? Tất cả những “tiên nga” đều là do ảo mộng của người phàm.
Tuy không trả lời ngay nhưng trong thâm tâm chàng rất thán phục.
– Cho nên,
Nàng nhấn mạnh:
– Cô gái mà anh gọi là cô gái se tơ mưa đó,
chẵng qua là xuất hiện trong giấc chiêm bao của chàng Trần Hưu Văn mà
thôị Như anh đã biết, người Trung Quốc ngày xưa hay mơ mộng lắm, đời nay
lại có ông bác sĩ cũng hay mơ mộng do cái di truyền về đặc tính của ông
cha mình.
– Ồ, em định nói gì đâỷ
Nàng nói rõ từng tiếng một mấy chử đó, rồi ngẩng cổ nhìn chàng:
– Anh đã nhắn, khi nào em thấy có hứng thú sống
theo đời phàm tục thì anh sẵn sàng bàn với em về tương lai của người
phàm tục cơ mà.
Nhịp tim chàng lại đập mạnh, hơi thở càng gấp rút hơn:
– Em biết chăng, tương lai của người phàm rất ư là phàm tục?
– Chẵng hạn như chuyện thổi cơm, đun nước pha trà khi nhà có khách chứ gì?
– Không hẳn như vậỵ Mỗi gia đình đều có nếp phàm
tục riêng, những nếp sống của người phàm tục cũng có thể dung hòa nhau
được. Nói cách khác, trong nếp sống của người phàm tục có rất nhiều điểm
tương tự.
-Ví dụ nhự
Nàng đỡ lời ngay:
– Chủ nhật tuần này em theo anh về Đài Trung ra
mắt cha mẹ và các em của anh, thì chủ nhật sau là tới lượt anh phãi theo
em về Cao Hùng để cha mẹ em cùng các em của em biết mặt anh.
– Nhi!
Cơ hồ chàng không dám tin ở lỗ tai của mình.
Nàng cất giọng cao hơn:
– Rồi sau đó, chúng ta cần có hai người chứng và
một tờ hôn thủ. Hai người chứng đã có sẵn, Thế Sở và A Tử. Thế Sở có
cậy em chuyển lời đến anh, sở dĩ ảnh chịu thua anh là vì ảnh chưa hề
biết có truyện cổ tích gọi là “Lang Hoàn Ký”. Vả lại, ảnh còn chưa muốn
làm những chuyện phàm tục, phãi đi ký vào tờ hôn thú, phải dìu nhau bước
vào lễ đuờng, nhưng ảnh thành thật cầu chúc cho hai tạ Và ảnh còn bảọ
những chuyện đó tuy phàm tục những cũng đời hỏi người ta phãi đủ can đảm
mới làm nổị
Nàng ngưng lại giây lát, rồi nhìn chàng hỏi thẳng câu chót:
– Em đã nói hết rồi, những chưa rõ anh có bằng lòng cùng em đi làm những chuyện phàm tục đó không? Phàm tục đến đỗi đi kết hôn!
– Nhi, sao em đột nhiên dám có một quyết định quan trọng như vậy
– Bởi lẽ em đã rơi từ trên tầng mây cao xuống
mặt đất rồị Em đã suy nghĩ kỹ tự đầu tới cuối , phải tốn đến 9 ngày trời
mới thấy rõ mình là ai và đã yêu ai thật tình. Mộ Ðường, khi em đã biết
mình là người phàm, em thấy em rất hạnh phúc bởi đã có một người phàm
khác hiểu biết em, chăm chú đến em và không ngại tổn công thức tỉnh em.
Em biết trong đời em đã làm nhiều chuyện dại dột, nhưng em có dại gì lại
đi bỏ qua hạnh phúc của em, thứ hạnh phúc mà xét ra Thế Sở chẵng bao
giờ có thể cho em được. Khi em đã biết rõ em là một đứa con gái phàm tục
thì em ao ước được làm những việc phàm tục bởi người em yêu, chẵng hạn
như sanh con đẻ cáị
Nàng ngưng lại để nhìn kỹ hơn nữa nét mặt phản ứng của chàng. Bỗng nhiên tỏ vẻ lo âu:
– Hay là hay là em đã hiểu lầm chân ý trong thư anh? Hay là anh còn chưa nghĩ tới chuyện… thành lập gia đình?
– Đều không phãi,
Chàng có vẻ suy tư, rồi trả lời rằng:
– Anh đang nghĩ tới một vấn đề khác.
– Ủả
Nàng cảm thấy nguy, ngước dài cổ lên nhìn chàng chờ đón hạ hồi phân giảị
– Anh đang nghĩ về. căn phòng tân hôn của chúng ta có nên hay không cho sơn màu đào hồng, bởi anh rất chắn ghét cái màu sắc đó!
– Ô!
Nàng đưa đôi tay lên bá vào cổ chàng, hớn hở:
– Chúng ta sẽ chọn lấy màu xanh cỏ, hệt như cánh đồng bát ngát của anh, quảng đại bao la, chứa đầy nhựa sống.
– Chao ôi, Nhi, “cốt tiên” em vẫn còn, lại ném thêm một chiếc áo băng cho anh nữa!
Chàng nhoi cổ lên làm như bị nàng khoác vào
chiếc ái vô hình đó thật vậỵ Thôi kệ, giờ phút này ta cứ đóng vai thần
tiên cũng chẵng sao đâu, dù là người phàm ngẫu nhiên đôi khi được đóng
vai thần tiên cũng thấy thú vậỵ
Cốt truyện của chúng ta được kết thúc nơi đây, kết thúc theo lối rất phàm tục.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+