Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 – chương 107-109 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 107 : Giấc mộng Nam Kha *

* Dựa theo tích : Chàng trai họ Thuần nằm ngủ dưới gốc cây hòe , mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ nhiệm làm thái thú ở quận Nam Kha, mừng quá bừng tỉnh dậy thì mới biết đó chỉ là giấc mơ (Giật mình tỉnh dậy mới biết mình nằm mộng )

Hình Ngạo Thiên nhanh chóng mở cửa ra để Mộ Nguyệt trưởng lão tiến vào , kể lại phát hiện vừa rồi , hy vọng có thể có được đáp án mà hắn muốn từ bà !

Mộ Nguyệt nhìn thấy trong phòng không có chút dấu vết di động tổn hại nào . Sau khi kiểm tra tỉ mỉ Nhân thư cũng không có phát hiện gì , rốt cuộc nha đầu này làm sao mở được Nhân thư chứ? 

“Mộ Nguyệt trưởng lão , có phát hiện gì không ? Vũ phi có phải bị bản Thượng cổ thàn giám này mang đi không ?” Hình Ngạo Thiên lo lắng xông lên phía trước , không có Hân Vũ ở bên cạnh , tim của hắn rất trống rỗng rất cô độc , thậm chí cảm giác hô hấp cũng dần trở nên khó khăn .

Mộ Nguyệt tĩnh tâm bấm tay tính toán , một lát sau mới hồi phục tinh thần , nhìn Hình Ngạo Thiên thản nhiên nói: “Vương thượng , Vũ phi nương nương đã trở lại nơi vốn thuộc về nàng , quy về cố hương , Vương thượng cũng đừng miễn cưỡng .”

Đầu Hình Ngạo Thiên nổ ùng một tiếng ,  quy về cố hương , chẳng lẽ Hân Vũ thực sự rời đi sao ? Nàng thật sự không có khả năng quay trở về nữa ?

Bất ngờ vọt tới trước người Mộ Nguyệt , hai tròng mắt bi thương cầu xin bà : “Nói cho ta Hân Vũ đi đâu ? Nàng quay về nơi nào chứ? Cho dù là chân trời góc bể , ta cũng phải tìm nàng về !”

“Vương thượng thỉnh bình tĩnh một chút , Vũ phi nương nương căn bản không phải là người thuộc thời đại này , nói cách khác , nàng đến từ tương lai , từ thế giới ngàn năm sau , Vương thượng không có cách nào tìm nàng về !” Cây gậy trong tay Mộ Nguyệt chấn động mạnh , làm cho hắn nhận thức được lập trường hiện tại , không phải một câu của hắn , là có thể dễ dàng làm được .

Trong đầu Hình Ngạo Thiên chầm chậm hồi tưởng đến từng chút một của Hân Vũ , Đúng vậy , nàng đã từng nói nàng không thuộc về nơi này , Mộ Nguyệt trưởng lão cũng nói về chuyện này với hắn hơn một lần , cũng đủ cho hắn nhắc nhở rõ ràng . Như vậy Hân Vũ đi đâu , thế giới tương lai thuộc về nàng rốt cuộc là ở đâu ?

 

—–

 

Trong bệnh viện , Hân Vũ chậm rãi mở hai mắt , nhìn mọi thứ quen thuộc trước mắt , nàng không thể tin được dùng sức nháy hai mắt , cửa đột nhiên được mở ra , một ông lão độ bảy mươi đi đến .

“Hân Vũ , cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi ? Đúng là làm ông nội sợ hãi , con đã hôn mê được vài ngày, rốt cuộc cũng đã khôi phục rồi.” Hân Vũ sững sờ nhìn ông nội , cô thật sự quay trở về sao ?

Vẫn không thể tin tưởng được , một lần nữa nhắm vào mở ra nhìn ông nội , ông nội thật sự còn ở đây , thật là ông nội , mấp máy cái miệng nhỏ kêu lên : “Ông nội … Ông nội …”

Thanh âm của Hân Vũ khàn khàn , nâng tay cầm tay ông nội . Đỗ Văn Bác nhìn cháu gái của mình vừa đi một vòng từ quỷ môn quan về , nhất thời vui mừng đến ứa nước mắt , để Hân Vũ đau lòng an ủi mình .

Ánh mặt trời buổi chiều đặc biệt rực rỡ  ,Đỗ Văn Bác đẩy xe lăn cùng Hân Vũ đi dạo ở vườn hoa trong bệnh viện , Hân Vũ từ đầu đến cuối đều không nói đến chuyện cô gặp được ở Phong Thành quốc , bởi vì sau khi tỉnh cô mới phát hiện , sự tình cũng không hề như những gì cô biết .

Ông nội nói ,  ngày ấy động đát bất ngờ , mà cô không cẩn thận bị một khối trần nhà trong sở nghiên cứu rơi xuống làm bị thương , lúc cô được mọi người tìm thấy , người thì đang ở văn phòng ông nội chứ không phải ở phòng nghiên cứu , mà cô hôn mê ba ngày , nhưng cô ở Phong Thành quốc , ước chừng cũng đã khoảng hai tháng , chẳng lẽ đây chẳng qua chỉ là giấc mộng Nam Kha của cô thôi sao ?

“Ông nội , bản Nhân thư kia có phải có thể thay đổi vận mệnh hay không , làm cho người ta xuyên đến một thế giới khác ?” Hân Vũ không cam lòng , cô nhất định phải biết rõ nguyên do sự kiện này .

Đỗ Văn Bắc nhìn cháu gái mình , từ sau khi bản Nhân thư kia qua tay nhiều người rồi đến sở nghiên cứu , cô liền bất ngờ có hứng thú với bản Nhân thư kia , nhưng tò mò cũng tốt , chỉ sợ cô không có hứng thú đối với bất cứ thứ gì thôi .

“Hân Vũ à , quyển sách kia tương truyền là thần vật thời thượng cổ , nếu là vật trân quý như vậy , nhất định sẽ có công dụng của nó , về phần có thể cho người ta xuyên qua về quá khứ hay không , tất cả chuyện này đều là một ẩn số!” Đỗ Văn Bác làm công việc nghiên cứu khảo cổ dũng được vài chục năm , nhưng đây là lần đầu tiên có người hỏi ông vấn đề như vậy.

Hân Vũ sau khi nghe xong lời ông nội nói , cũng không hỏi nhiếu , chỉ là lặng lẽ nhớ lại mọi chuyện mình trải qua , cô cho rằng một số phần đều là chân thật đã từng phát sinh , đặc biệt là một kiếp sinh tử cô cùng Ngạo Thiên trải qua kia , nhất định là tồn tại , nhất định!

 

—–

 

Độc Cô Thác cẩn thận chăm sóc Uông Vũ Hàm , mà Vũ Hàm cũng tỉnh lại từ trong hôn mê , nhìn thấy phu quân mình từ đầu tới giờ đều ở bên cạnh chăm sóc mình , hiểu ý cười , nhào vào trong ngực của hắn .

Uông Vũ Hàm tìm kiếm một thân ảnh ở trong đám người , người ra ra vào vào thăm nàng không phải ít , nhưng vì sao Hân Vũ chưa tới đây ? Kì quái , ngay cả nửa thân ảnh của Hình đại ca cũng không nhìn thấy ?

“Giai Lạc , vì sao không thấy Vương huynh cùng Hân Vũ đâu ? Hai người bọn họ làm sao vậy ?” Hỏi Độc Cô Thác , hắn chắc chắn sẽ không thành thật trả lời mình , thấy Giai Lạc cùng Lãnh Liệt bước vào , vừa đúng lúc hỏi nàng , nhất định nàng biết nguyên nhân .

Giai Lạc dừng lại một chút , nhìn ánh mắt Độc Cô Thác , được hắn cho phép , lúc này nàng mới dám nói cho nàng biết : “Hân Vũ đêm qua cũng trúng độc , Vương huynh hiện tại đang ở trong tẩm cung của nàng , Mộ Nguyệt trưởng lão cũng đã đi qua , nghe nói thuốc này có tính lây bệnh , bảo tất cả mọi người phải cố gắng tránh Hưng Khánh cung , không cho phép bất cứ kẻ nào bước vào trong phòng ngủ nửa bước , trừ phi là có được khẩu dụ của chính hoàng thượng .”

Uông Vũ Hàm suy nghĩ một lát , ngẩng đầu  hứng về Độc Cô Thác cầu xin : “Thác , chàng để Kha Sắt đại phu đi chữa bệnh cho Hân Vũ đi , y thuật của ông cao siêu , nhất định sẽ chữa khỏi cho Hân Vũ .”

Độc Cô Thác suy nghĩ , chỉ yên lặng gật đầu nói : “Ta chỉ nói một tiếng , Kha Sắt kia cứu hay không , toàn bộ theo ý của hắn , hiểu chứ ?”

“Ừ!” Uông Vũ Hàm lại rúc vào trong ngực hắn , nụ cười hạnh phúc lại hiện lên trên mặt nàng .

 

Mộ Nguyệt nghĩ tới nghĩ lui vẫn cần Kha Sắt trợ giúp , bà biết ông ta không phải là một đại phu đơn giản , từ sau cách đối đáp của ông ta với Độc Cô Thác , đạo hành của ông ta tuyệt đối không kém bà , thậm chí còn rất cao thâm .

Kha Sắt sau khi nhận được mệnh lệnh của Độc Cô Thác đồng thời cũng nhật đựơc một chuyện cảm thấy rất hứng thú , thượng cổ thần giám , ông trước đã từng nghe qua thứ này , không ngờ nó thật sự tồn tại .

Hình Ngạo Thiên không muốn làm bất cứ chuyện gì , tựa vào bên giường ôm lấy gối đầu Hân Vũ đã dùng qua , khẽ gửi mùi hương của Hân Vũ , hắn biết hắn lạnh nhạt Hân Vũ , khi hắn nhìn thấy Vũ Hàm đã lâu không gặp thì hắn thừa nhận , tim của hắn thật sự có dao động trong nháy mắt , nhưng Hân Vũ vẫn ngụ ở trong lòng hắn , hắn đối với Hân Vũ là có tình!

Chương 108 : Thánh nữ Tuyết Diên

Kha Sắt đi vào Hưng Khánh cung , nhìn thấy bộ dạng suy sụp không dậy nổi của Hình Ngạo Thiên , hệt như thấy lại năm đó Vương hậu hy sinh thân mình để đổi lấy tự do của Vương thượng , từ xưa tới nay đế vương thường bạc tình , nhưng ông lại có thể gặp được hai người si tình này !

Mộ Nguyệt giao Nhân thư cho ông , đem quả tượng mình từng tính cho Hân Vũ nói từng chút cho ông biết : “Đây là một quyển thượng cổ thần giám , Vũ phi cũng chính là dựa vào bản Nhân thư này để từ ngàn năm sau đi đến nơi này , lão thân coi ra kiếp trước của Vũ phi , từng là thánh nữ của Thánh Nguyệt giáo , mà Nhân thư vẫn luôn là thánh vật chí tôn của giáo ta , gần như không có mấy người biết được sự tồn tại của nó .”

Kha Sắt gật đầu , lại liếc mắt nhìn Hình Ngạo Thiên một cái , ngẩng đầu kiên định nói : “Nếu lão không có đoán sai , kiếp trước Thánh nữ chính là Tuyết Diện!”

Mộ Ngyệt bội phục vạn phần , không hổ là thần toán vu y Kha Sắt . Kha Sắt nhìn bên trong Nhân thư hồi lâu , ngoài việc tạo ra từ hoàng kim vô giá ra , bên trong căn bản không có ghi lại nửa chữ , có điều , thượng cổ thần giám há lại có thể để người khác thấu hiểu rõ ràng chứ.

“Kha Sắt đại phu , theo ý của ngài , nếu muốn cho Vũ phi trở về , nên làm thế nào đây ? Có phương pháp tìm Vũ phi về hay không ?” Mộ Nguyệt đã thúc thủ vô sách , chỉ đành nhìn lên vị thần toán hơn am hiểu nghìn đời này hỗ trợ .

Hình Ngạo Thiên vừa nghe có thể cho Hân Vũ trở về , cả người giống như bị điện giật , nắm chặt cánh tay của Kha Sắt , lo lắng nói : “Kha Sắt đại phu , coi như cô vương cầu ngươi , cầu ngươi nhất định phải nghĩ cách mang Vũ phi về , chỉ cần ngươi có thể mang nàng trở về bên cạnh ta , điều kiện gì , ta cũng đều có thể đáp ứng ngươi !”

‘Phong thành Vương ngài đừng kích động , loại việc này rất khó giải quyết , lão phu cũng chưa từng làm qua , cho dù là chuyện trước kia của Vương hậu nước tôi , lão phu cũng là bất lực , Vương hậu có thể trở về , tất cả chuyện này đều là thiên ý !” Kha Sắt làm yên lòng đấng quân vương si tình trước mắt này , không ngờ tới năm đó chỉ vì một quyết định của U Minh Nguyệt , lại liên lụy đến nhiều chuyện như vậy .

Hình Ngạo Thiên trong lúc nhất thời bị lời nói của Kha Sắt làm cho giật mình , thì ra Vũ Hàm cùng Hân Vũ là người đến từ cùng một thế giới , chẳng trách năm đó xảy ra một số chuyện kỳ quái , mặc cho hắn cử người đi thăm dò , cũng chưa từng tìm ra nửa điểm manh mối , mà thời điểm hắn tìm thấy Vũ Hàm tại bờ biển , quần áo cũng quái dị như thế , giống y hệt Hân Vũ khi đi tới , khó trách hai người các nàng tốt với nhau như thế , thì ra các nàng là tha hương gặp tri kỷ , hắn lúc này mới chính thức hiểu rõ hoàn toàn mọi chuyện .

“Kha Sắt đại phu , năm đó Vũ Hàm cũng có thể trở về , vậy có phải Hân Vũ của ta cũng có thể trở về đây hay không ?” Trong lòng hắn tràn ngập hi vọng , chỉ cần Hân Vũ có một ngày có thể trở về bên cạnh hắn , hắn nguyện ý chờ.

Kha Sắt có chút khó xử nhìn Mộ Nguyệt một chút , Mộ Nguyệt hiểu ý kéo Hình Ngạo Thiên đang kích động ra , đúng lúc này , cửa phòng ngủ bị người một cước đá văng , Độc Cô Thác ôm Vũ Hàm đi vào .

“Hình đại ca , ngươi phải bình tĩnh , lời các ngươi vừa nói chúng ta ở ngoài cửa cũng nghe được , thật sự là ngươi quá kích động rồi , tiếng nói lớn quá !” Độc Cô Thác đặt Vũ Hàm ngồi trên băng ghế xong bản thân cũng không rời khỏi người nàng một tấc.

“Vũ Hàm , nàng đã đến rồi , nàng nói cho ta biết , nhà Hân Vũ ở đâu , ta muốn đi tìm nàng , ta  muốn giải thích với nàng , ta thề sai này trong lòng chỉ biết có một mình nàng , ta thật sự không thể mất đi nàng ấy !” Hình Ngạo Thiên càng nói càng kích động , bắt lấy tay Vũ Hàm , cũng càng ngày càng gấp.

Độc Cô Thác thấy hắn điên cuồng như thế , tách tay hắn đang cầm chặt cánh tay Vũ Hàm ra , tiến lên trực tiếp cho hắn một quyền , gầm lên giận dữ , nói  “ Hình Ngạo Thiên , ngươi có biết vì sao ngươi lại mất đi nữ nhân của ngươi không ? Bởi vì ngươi tâm không đủ kiên định , không một lòng , vừa thấy Vũ Hàm xuất hiện ,lòng của ngươi đã bắt đầu di động , thậm chí lạnh nhạt nàng đổi lại là bất cứ ai , đều sẽ rời xa ngươi mà đi!”

Hình Ngạo Thiên lần thứ hai cứng ngắc lại bị trúng một quyền của hắn , nhưng một quyền này của hắn thật sự rất hữu hiệu , nhớ lại Vũ Hàm ở Phong thành đã nhiều ngày , thật sự hắn đã lạnh nhạt với Hân Vũ , lúc nàng sinh bệnh hắn cũng không ôn nhu che chở nàng , không có làm bạn bên cạnh nàng , thậm chí còn để nàng ở lại Nguyệt Hoa cung canh đêm . hắn lúc này mới biết được hắn quá tệ , hắn quả thực là tên đại tồi!

Vũ Hàm nhìn thấy bộ dáng thống khổ như thế của hắn , giữ chặt tay Độc Cô Thác bên cạnh , bọn họ chẳng phải từng có lúc tách rời nhau sao ? Nhưng bọn họ vẫn kiên định giữ vững niềm tin về tình yêu với nhau , để cho bọn họ gặp lại nhau lần nữa , bắt đầu một lần nữa , cho nên ngàn vạn lần đừng đợi đến khi mất đi mới biết được phải quý trọng nàng , thứ đã qua cũng đã vô lực vãn hồi rồi.

Mộ Nguyệt thở dài một tiếng , khuyên : “Vương thượng cứ coi như Hân Vũ ra ngoài du ngoại một thời gian , trong khoảng thời gian này , chúng ta sẽ nghĩ tất cả biện pháp tìm Hân Vũ trở về , hơn hết là chuyện hạ độc lần trước , Vương thượng nhất định phải tìm ra hung thủ kia , để tránh tương lai Hân Vũ sẽ lại gặp phải độc thủ !”

Độc Cô Thác cũng bổ sung nói : “Đừng quên ngươi đã đáp ứng ta cái gì ?”

“Ngươi yên tâm , chuyện ta đáp ứng ngươi thì nhất định sẽ làm được , đây không phải là cho ngươi công đạo , mà là vì an toàn sau này của Hân Vũ “ Hình Ngạo Thiên lau khóe miệng chảy máu vừa bị hắn đấm một quyền , hiện tại cấp bách trước mắt chính là phải tìm ra độc thủ đứng sau màn này .

“Hình đại ca , nếu ta có thể trở về , tin rằng Hân Vũ cũng nhất định có thể , song từ nay về sau ,ngươi cần kiên định lòng mình , kiên định Hân Vũ là người ngươi yêu nhất , nữ tử ngươi quan tâm nhất , mà ta vinh viễn chỉ là một khách qua đường !” Nhìn thấy hắn có thể tìm lại hi vọng , Vũ Hàm cũng vui vẻ vì bọn họ , chỉ là thiếu mất nữ chính .

Kha Sắt liên tục nghiên cứu sự huyền bí của Nhân thư , nhưng ông không phát hiện có chỗ nào đặc biệt nha?

“Mộ Nguyệt trưởng lão , xin hỏi nha đầu kia có dấu hiệu gì khi mở Nhân Thư ra không , nàng dựa vào tín vật gì mở ra không ?” Trên Nhân thư Mộ Nguyệt đưa này không có lấy một chữ , thứ cho ông vốn có điểm xem không hiểu .

“Kha Sắt đại phu đừng vội , Nhân thư này được lưu lại trong Thánh Nguyệt giáo chúng ta cũng có hơn một ngàn năm , luôn ở dạng này , các triều đại giáo chủ cũng tận lực đọc qua , nhưng tất cả đều không có một thu hoặc !” Độc Cô Thác cũng nhận lấy Nhân thư Kha Sắt truyền qua để quan sát , đích thật là không có ghi lại một chữ , có thể nói là vô tòng hạ thủ* (không có cách nào hiểu được)

“Một ngày ta xem tin tượng  , phát giác mấy ngày gần đây sẽ có chuyện phát sinh , Vương hậu  mất được một ngày , Nhân thư đột nhiên phát sinh hiện tượng dị thường , chiếu sáng cả mật thất giống như ban ngày , ánh sáng còn chiếu xạ ra khỏi mật thất , lão nhân lúc đó mới biết được nhân thư có bất thường , mà đế vương tinh lúc đó cũng đặc biệt sáng rực , lão thân đã nghĩ , việc này có thể liên quan đến Vương thượng …” Mộ Nguyệt đem toàn bộ chuyện trải qua tóm lược một lần , Kha Sắt nghe vậy , nghĩ thầm , đây cũng là một khảo nghiệm lớn với ông .

Chương 109 : Tìm được hung thủ

Sau khi Uông Vũ Hàm nghe những lời này , lập tức mở miệng bổ sung : “Hình đại ca ngươi yên tâm , ông nội của Hân Vũ chính là nhà khảo cổ học rất có danh tiếng , chắc chắn sau khi Hân Vũ về nhà , nhất định sẽ bảo ông của nàng nghĩ cách đưa nàng về .”

“Chỉ hy vọng như thế , nhưng ta lo lắng  chính là Hân Vũ không chịu trở về !” Hình Ngạo Thiên đã hiểu được vấn đề của nàng tối hôm qua , cho dù nàng trước đó không lường trước mình sẽ rời đi như thế , nhưng từ trong lời nói của nàng , hắn đã cảm giác được , Hân Vũ khi đó đối với hắn có bao nhiêu thương tâm thất vọng rồi .

Mọi người đưa mắt nhìn nhau , tình cảm trai gái này , bọn họ sao có thể giúp được đây ? Chỉ hi vọng ông trời đừng trêu đùa bọn họ thì tốt rồi !

—-

Hân Vũ ra viện về nhà nghỉ ngơi điều dưỡng , nhưng cô vẫn không thể quên được đoạn thời gian đã qua kia , vì sao cô đột nhiên quay về nơi này , hơn nữa theo cách nói của ông nội , hoàn toàn không giống với ngày cô rời đi , rõ ràng là cô không cẩn thận mở Nhân thư rồi bị nó hút vào , lúc ấy người cô ở trong phòng nghiên cứu , đúng là ở trong phòng nghiên cứu , hơn nữa lúc ấy căn bản là không hề có động đất , cô cũng không phải là ở trong phòng ông nội .

Ôm đầu gối dựa vào ghế sa lon , một mình yên lặng suy nghĩ , nghĩ tới Ngạo Thiên hiện tại có phát hiện cô đã rời đi hay không , vậy tâm tình của hắn sẽ thế nào đây ? Hắn sẽ vì mình mà đau lòng sao ?

Thở dài một hơi , lắc lắc đầu , hắn sao lại nhớ mình chứ ? Nhất định sẽ không , hắn căn bản là không cần mình , cô chỉ là bóng dáng củ Vũ Hàm học tỷ , là vật phẩm thay thế , hắn sẽ không có chút đau lòng khi cô rời đi.

Cố gắng để tâm tình của mình bình thường trở lại , ngày mai cô phải đi Bắc Đại , đây chính là cuộc sống đại học cô tha thiết mơ ước , nếu đã trở lại , vậy hãy để cho cô quay về với chính mình trước kia , quay về làm Đỗ Hân Vũ vô lo vô nghĩ.

—-

Phong Thành Quốc

Uông Vũ Hàm qua nhiều ngày điều dưỡng , thân thể đã khôi phục như lúc trước , mấy ngày qua vì chuyện của Hân Vũ nàng đã trì hoãn ở Phong Thành quốc không rời đi , Độc Cô Thác cũng kiên trì phải tìm được hung thủ hạ độc mới có thể từ bỏ ý định.

“Vương thượng, thuộc hạ dẫn người tìm kiếm liên tục mấy ngày , đã phát hiện ra lông chim trong bao quần áo của một thái giám.” Hai mắt Độc Cô Thác tỏa sáng , rốt cục cũng để cho hắn tìm được người hạ độc.

Đôi mắt sắc bén của Độc Cô Thác nhìn về phía Viên Dã nói: “Nói thẳng kết quả điều tra của ngươi đi , ta muốn biết hung thủ phía sau là ai?”

“Thuộc hạ mỗi đêm đều cùng các ám vệ tìm tòi trong cung , đêm qua lục soát trong phòng của cung nhân hậu cung , thì phái hiện được tiểu thái giám kia có một túm lông chim , lúc ấy thuộc hạ dẫn tiểu thái giam kia  đi , sau khi qua bức cung , tiểu thái giám cuối cùng cũng chịu nhận tội , hơn nữa nói ra là Tuyết Cơ nương nương bảo hắn hạ độc , mục đích là muốn độc chết Vũ phi , lại không ngờ để Vương hậu uống hết chén canh gừng kia!” Viên Dã đem sự thật hắn biết được nói ra từng chút một cho Độc Cô Thác , hơn nữa đem túm lông chim tìm được trình lên.

Độc Cô Thác cầm bằng chứng phạm tội , đứng dậy đi về phía phòng ngủ của Vũ Hàm , gửi cho Viên Dã một ánh mắt bảo hắn đem tiểu thái giám kia đưa tới Ngự thư phòng của Hình Ngạo Thiên.

“Thác , làm sao vậy , có phải tìm được hung thủ hạ độc rồi không ?” Uông Vũ Hàm  theo sát sau lưng , thấy hắn cùng Viên Dã hành động , nói vậy nhất định là…

“Vũ Hàm , đi theo ta là được rồi!” Nếu hắn không nói , Uông Vũ Hàm cũng không hỏi nhiều , đi theo phía sau hắn , bước vào Ngự thư phòng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+